Song phi – Chương một

.

.

Song phi

Chương một

.

Cổng đông kinh thành Chu Vũ lúc nào cũng ngựa xe tấp nập, người qua kẻ lại dập dìu. Những tên lính canh đưa thoi giữa ba hàng xe ngựa, chiếc nào quen thuộc, chủ nhân là các gia đình quyền quý trong kinh thành, bọn chúng sẽ bỏ qua; chiếc nào là lạ từ nơi xa tới, hoặc xe của những thương buôn, chúng lại xà vào hạch sách, đòi tiền mãi lộ, chủ xe phải lấy vàng bạc ra đút lót chúng mới cho qua.

Tên lính canh ở cuối hàng thứ hai thu tiền chiếc xe ngựa cuối cùng xong, vừa định chui vào bóng cây rợp mát ven đường lén lút chợp mắt một chút, thì thấy một chiếc xe song mã từ phía xa phóng nhanh tới. Hắn ngó qua ngó lại thấy mấy tên lính kia vẫn đang bận rộn đòi tiền hoặc kỳ kèo trả giá với chủ xe, chỉ mỗi mình hắn rảnh rỗi, lại lướt qua đôi ngựa kéo xe, thấy đó là loại ngựa tốt chuyên đi đường xa, đoán có lẽ chủ xe là người giàu sang từ phương xa tới, quyết định đứng lại chờ thu tiền nốt chiếc xe này rồi chui vào bóng râm ngủ sau.

Xe ngựa dừng lại trước mặt tên lính, đó là loại xe ngựa nhỏ, từ cách thiết kế bên ngoài có thể đoán được chủ xe chắc hẳn là phú hộ nơi nào đến kinh thành mua vui. Tên lính mừng thầm, vừa định mở miệng đòi mãi lộ, người đánh xe đã gỡ chiếc mũ rộng vành đội trên đầu xuống. Vừa nhìn thấy gương mặt người đánh xe, tên lính không che giấu nổi sự kinh ngạc lẫn lúng túng, lắp bắp nói: “Hoàng …. Hoàng đại nhân…. ngài đi xa mới về ạ?”

Người đánh xe không đáp lời hắn, mà hất mặt ra lệnh: “Thông báo nhường đường!”

Tên lính vội vàng chạy lên phía trước hàng xe, vừa chạy vừa hô lớn: “Người của phủ tể tướng, nhường đường, nhường đường!”

Vừa nghe “người của phủ tể tướng”, các tên lính canh cổng thành liền hối thúc những chiếc xe ngựa khác nép vào một bên, nhường đường cho “người của phủ tể tướng” đi qua. Bên trong một vài xe ngựa, những tiếng thì thầm nho nhỏ vang lên.

“Cáo mượn oai hùm, vậy mà bắt chúng ta phải nhường đường.”

“Ậy, thế lực tể tướng mười mấy năm nay vẫn như mặt trời giữa trưa, ngay cả hoàng đế còn phải chịu lép vế mấy phần đấy!”

“Nữ nhân thì biết gì! Mau im miệng đi! Người khác nghe được chém đầu cả lũ bây giờ!”

“….”

“….”

Chiếc xe ngựa nhỏ của vị Hoàng đại nhân nhanh chóng tiến vào cổng thành, phi nhanh trên đại lộ trải đá dẫn đến phủ tể tướng. Bên trong xe ngựa chợt vang lên tiếng cười khúc khích nho nhỏ, cậu bé khoảng mười một mười hai tuổi vém rèm trước thò đầu ra ngoài, nhe răng cười với vị Hoàng đại nhân.

“Cửu cửu thiệt là oai!”

“Hừ! Con không nghe bọn họ nói ta ‘cáo mượn oai hùm’ à?”

“Cáo dù mượn oai hùm nhưng bản thân cũng phải oai mới khiến người khác sợ chứ cửu cửu.”

“Hừ, dẻo mồm dẻo miệng! Chui vào trong xe học tập đi!”

“Dạ!”

Cậu bé rụt đầu vào, ngồi xuống chiếc nệm êm, lấy quyển sách xem dở lúc nãy mở ra xem tiếp.

Nếu người ngoài nhìn thấy quyển sách này, nhất định sẽ rất kinh ngạc, vì nó không phải Tứ Thư Ngũ Kinh, càng không phải sách dạy nhân nghĩa. Quyển sách hoàn toàn không có chữ, mà chỉ có những tranh vẽ hai nam nhân trần trụi quấn lấy nhau với đủ loại tư thế.

Đúng vậy, quyển sách đó chính là một quyển “đông cung đồ”.

Nhưng tại sao cậu bé trông đáng yêu dễ mến này lại “học tập” “đông cung đồ” mà không phải Tứ Thư Ngũ Kinh như những đứa trẻ cùng lứa tuổi? Để biết điều đó, hãy xem lại thân phận cậu bé đặc biệt này.

Tên cậu bé là Tô Dung, là một vị công tử nhà giàu sống ở một làng quê phía nam. Từ nhỏ cậu đã không biết cha mẹ mình là ai, nuôi dạy cậu là một vị lão bá gần sáu mươi và một nhũ mẫu gần năm mươi. Nửa tháng trước, vị Hoàng đại nhân này đến tìm cậu, cho cậu biết cha cậu là Tiêu Thiên Giang, tể tướng đương triều. Vốn có gút mắc với triều đình, sợ gây nguy hiểm cho con trai, nên cha cậu không thể đường đường chính chính nuôi dưỡng cậu, phải nhờ hai thuộc hạ thân tính nuôi dưỡng hộ.

Bên ngoài không một ai hay biết tể tướng có một đứa con trai, Tô Dung lớn lên với thân phận là cháu họ hàng xa của một trong hai tùy thân hộ vệ tể tướng là Hoàng Sương, tức vị Hoàng đại nhân này. Nhưng tháng trước, nghe phong phanh mật thám triều đình nghi ngờ thân phận Tô Dung, nên Hoàng Sương mới phải đến đây đón cậu vào kinh, để cậu có thể ở trong tầm bảo vệ của cha cậu, bề ngoài thì lại tuyên bố đón cháu mình vào kinh dâng cho tể tướng làm nam sủng, vì tể tướng nổi tiếng là kẻ chỉ thích nam không thích nữ, nhất là nam hài xinh đẹp.

Tô Dung năm nay mười hai tuổi. Ở độ tuổi này, những công tử nhà giàu như cậu thường được tỳ nữ giáo dục chuyện nam nữ. Tô Dung cũng được nhũ mẫu dạy cho một chút, vốn định tháng sau lão bộc mua một tỳ nữ về cho cậu tập tành, kết quả bây giờ cậu lại phải học “đông cung đồ” để vào kinh làm nam sủng cho cha ruột mình. Đời đúng thật là tréo nghoe.

Ban đầu, Tô Dung cứ ngỡ chỉ cần mang tiếng là nam sủng cho cha là xong, nhưng Hoàng Sương nói chuyện đâu dễ như thế được. Thế sự đảo điên, khi xưa hoàng đế còn nhỏ, thế lực cha cậu đúng là to hơn cả hoàng đế, nhưng giờ hoàng đế đã trưởng thành, phục hồi thế lực cũ, gầy dựng thế lực mới, thế lực cha cậu đã bị thu nhỏ lại.

Cha cậu cài người vào nội cung, thì hoàng đế cũng biết cài người vào phủ tể tướng. Nếu chuyện cậu là con trai tể tướng bị lộ, chẳng những cậu gặp nguy hiểm, mà có thể hoàng đế sẽ dùng cậu làm áp lực đối với cha cậu. Do vậy, cậu không thể qua loa vai trò nam sủng của mình, mà phải làm sao cho giống, chỉ có vậy mới đảm bảo an toàn cho cả hai cha con.

Chính vì vậy, Tô Dung bây giờ mới phải nghiên cứu “đông cung đồ”, thay vì học Tứ Thư Ngũ Kinh. Nhưng cũng nhờ vậy, Tô Dung mới biết hóa ra hai nam tử với nhau cũng có thể hoan ái được, chứ không riêng gì một nam một nữ. Cậu vốn chưa kịp thưởng thức cảm giác hoan ái giữa nam nữ thế nào, bây giờ lại càng thấy tò mò cảm giác hoan ái giữa nam nam sẽ ra sao? Nhưng đối tượng của cậu lại là cha cậu, khỏi nói cũng biết không tiến hành được rồi.

Ây da, mấy tên công tử cậu quen đều khoe bọn chúng đã “nếm mùi trái chín” cả, chỉ còn mỗi mình cậu, vốn tưởng tháng sau có thể khoe với bọn chúng cậu cũng đã “nếm mùi trái chín” cho bọn chúng khỏi cười nhạo cậu là yêu nhân, ai ngờ… Ây da, thật xấu mặt quá a! Bây giờ cho dù không muốn cậu cũng sắp sửa thành yêu nhân bất đắc dĩ rồi.

Trong lúc Tô Dung vừa “học tập” vừa nghĩ ngợi, Hoàng Sương đã đánh xe đi vào cổng sau của phủ tể tướng. Xe dừng lại tại một khoảng sân rộng, Hoàng Sương nhảy xuống xe, bế Tô Dung xuống.

Hoàng Sương nắm tay Tô Dung, định dẫn vào trong, một chiếc xe ngựa khác từ cổng sau tiến vào, dừng lại bên cạnh xe của Hoàng Sương. Vừa nhìn, Hoàng Sương đã biết đó là xe ngựa của phủ Lại bộ thị lang Trần Châu. Hoàng Sương thầm nghĩ, xem ra Trần Châu cuối cùng cũng đã quyết định đưa con trai thứ đến đây làm nam sủng cho tể tướng.

Cửa xe mở ra, người bước xuống đúng là con trai thứ của Trần Châu, Trần Sam. Đó là một thiếu niên mười lăm tuổi, mày kiếm, mắt sáng, dáng dấp khôi ngô tuấn tú, nếu thêm vài năm nữa chắc chắn sẽ phát triển thành một anh tài. Đáng tiếc phụ thân cậu, Lại bộ thị lang Trần Châu, vốn thuộc bè phái tể tướng, vì mắc phải một sai lầm lớn, sợ mang tội, nên mới nhờ tể tướng giúp đỡ. Tể tướng lại rất hợp ý đứa con trai thứ ba của Trần Chân là Trần Sam, nên ra điều kiện phải đưa Trần Sam đến phủ tể tướng làm nam sủng, tể tướng mới đồng ý giúp đỡ.

Vốn Trần Châu cũng rất lưỡng lự. Với thân phận y mà dâng con trai mình cho tể tướng thì quả thật xấu mặt, nhưng nếu không dâng, mũ ô sa, thậm chí cả gia tộc cũng sẽ khó toàn mạng. Nghĩ lại, Trần Sam tuy tiền đồ xán lạn, nhưng hai thằng con trai khác của y cũng không kém, vả lại người mẹ quá cố của Trần Sam cũng chỉ là một tì nữ, thân phận Trần Sam trong phủ vốn vẫn thấp kém, có dâng cho tể tướng cũng chẳng lỗ lã gì.

Chỉ tội nghiệp Trần Sam, thiếu niên chí hướng cao xa, ôm mộng huy hoàng, bỗng chốc trở thành nam sủng, tiền đồ bị hủy. Lòng cậu tất nhiên không cam tâm, nhưng lệnh cha khó cãi, cậu đành mang theo uất ức tự dâng mình đến phủ tể tướng.

Tô Dung nhìn lên nhìn xuống Trần Sam, vị ca ca này cao hơn cậu, vạm vỡ hơn cậu, mạnh mẽ hơn cậu, trông cũng sang trọng hơn cậu, không biết đến phủ tể tướng cầu kiến gì mà lại vào bằng cửa sau giống cậu? Vừa định hỏi Hoàng Sương, đã nghe Hoàng Sương chào thiếu niên, nói: “Tam công tử nếu đã đến đây, vậy mời theo thuộc hạ vào Bảo Ngọc viên chờ đợi. Giờ này tể tướng vẫn chưa về phủ, công tử tạm thời ở lại Bảo Ngọc viên, khi nào tể tướng về tới sẽ cho gọi công tử vào ra mắt.”

Trần Sam vốn đã từng gặp Hoàng Sương đôi lần, biết Hoàng Sương là thuộc hạ thân tín của tể tướng, tuy gọi mình “công tử” xưng “thuộc hạ”, nhưng Trần Sam hiểu mình không thể làm cao, lại nghe Hoàng Sương nói muốn đưa mình tới Bảo Ngọc viên, Trần Sam biết Bảo Ngọc viên là nơi ở của nam sủng tể tướng, cũng không khách khí, nhờ Hoàng Sương dẫn đường.

Thấy thái độ Trần Sam như vậy, Hoàng Sương rất vừa ý, một tay dắt Tô Dung, một tay ra hiệu mời Trần Sam đi theo mình.

Đường từ cửa sau đến Bảo Ngọc viên phải đi qua một hành lang dài, Tô Dung đi bên trái Hoàng Sương, thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Sam đi bên phải. Trần Sam nhận thấy ánh mắt Tô Dung len lén nhìn mình, lại nhìn trang phục vẫn còn vướn bụi đường của Hoàng Sương, hỏi: “Hoàng hộ vệ dường như đi xa mới về?”

“Không dám giấu Tam công tử, ta vừa đi đón tiểu điệt họ hàng xa từ Lâm Hạ đưa đến kinh thành. Vốn nó không cha không mẹ, người thân chỉ còn mỗi ta, để nó ở quê lại sợ bị xóm giềng hiếp đáp, nên ta đưa nó đến đây dâng cho lão gia, cho nó được hưởng nhờ phúc của ngài.” Hoàng Sương nhún nhường nói.

Trần Sam nghĩ thầm trong đầu, không ngờ một người nhìn như cương trực như Hoàng Sương mà cũng biết dùng tiểu điệt mình lấy lòng tể tướng, xem ra không nên trông mặt mà bắt hình dong. Lại thấy Tô Dung gương mặt thanh tú, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, vóc người nhỏ nhắn, quả thật rất thích hợp làm nam sủng, nên cũng tin lời Hoàng Sương nói ngay.

Chẳng mấy chốc, ba người đã tiến vào Bảo Ngọc viện, một nữ nhân trung niên vóc người phốp pháp đon đả đi ra, chào Hoàng Sương: “Hoàng hộ vệ về rồi đấy à? Tiểu điệt của ngài đây sao? Ôi chu choa, xinh xắn quá!” Nữ nhân trung niên bẹo bẹo má Tô Dung, sau đó mới nhìn sang Trần Sam, “Vị công tử này là….”

Hoàng Sương giới thiệu: “Đây là Trần công tử, con Lại bộ thị lang Trần đại nhân.” lại giới thiệu nữ nhân trung niên với Tô Dung và Trần Sam, “đây là Tống ma ma, quản lý Bảo Ngọc viện.”

Cả hai lập tức cúi đầu chào.

“Tống ma ma.”

“Tống ma ma.”

Tống ma ma nghe thế cảm thấy rất hài lòng. Xem ra hai đứa nam sủng mới tới này rất biết điều, không kiêu ngạo như mấy tên nam sủng khác hiện tại đang ở trong viện.

Hoàng Sương lại nói với Tống ma ma: “Tống ma ma, nhờ ma ma thu xếp cho Trần công tử và tiểu điệt của ta, bây giờ ta có việc phải làm.”

Tống ma ma vỗ ngực, cười nói: “Hoàng hộ vệ cứ an tâm giao cho ta đi.”

Hoàng Sương chào Tống ma ma, ra khỏi Bảo Ngọc viện. Tống ma ma đưa cả hai vào bên trong, vừa đi vừa nói: “Trong viện hiện tại có mười tám tên nam sủng. Tể tướng nhà ta không nuôi nam sủng hàng đàn hàng đống như những gia đình quyền quý khác nuôi thê thiếp, chỉ cực kỳ yêu thích mới giữ lại, không sẽ đuổi đi, cho nên muốn ở đây lâu phải biết nghe lời tể tướng lão gia.” Dẫn cả hai đến trước hai căn phòng trống nằm kề nhau, Tống ma ma nói: “Hai người các ngươi đến đây cùng một lúc, xem như cũng có duyên phận, ta xếp phòng các ngươi nằm cạnh nhau, có gì cũng dễ chiếu cố.”

Tô Dung và Trần Sam nghe vậy, đều đồng loạt nói: “Cảm ơn Tống ma ma đã sắp xếp.”

Tống ma ma xoa đầu cả hai: “Ngoan lắm!” Lần lượt nhìn cả hai, dừng lâu hơn một chút đối với Trần Sam, Tống ma ma nói: “Cho dù các ngươi trước đây thân phận thế nào, khi đã đặt chân vào Bảo Ngọc viện này rồi thì đều là nam sủng của tể tướng. Thân phận nam sủng trong phủ này rất thấp kém, cho nên dù được tể tướng yêu thương sủng ái, cũng không nên kiêu căng ngạo mạn, như vậy không có lợi cho bản thân các ngươi, biết không?”

Nghe vậy, cả hai đồng thanh: “Cảm ơn Tống ma ma đã dạy bảo.”

Tống ma ma gật gù: “Biết điều vậy mới tốt! Thôi các ngươi vào phòng đi, chốc nữa ta bảo người chuẩn bị cơm trưa và nước tắm. Ta cũng nói trước: trong Bảo Ngọc viện này, mỗi nam sủng sẽ có một tỳ nữ, nhưng các ngươi không được lang chạ cùng nữ tì, cũng không được lang chạ với nhau, nếu không, hình phạt sẽ là một trăm trượng, kế đó bị đuổi ra khỏi phủ, biết chưa?”

“Dạ biết!” Cả hai cùng nói.

“Biết rồi thì mau vào phòng đi!” Tống ma ma cười, giục bọn họ.

Bọn họ chào Tống ma ma, cầm hành lý vào trong phòng mình tự sắp xếp.

Ăn cơm trưa xong, tắm rửa, nghỉ ngơi, đến chiều thì Tống ma ma đến, dẫn cả hai ra mắt tể tướng.

Trần Sam vốn đã gặp qua tể tướng nên không cảm thấy căng thẳng, nhưng Tô Dung thì lại rất căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cậu gặp cha cậu, suốt nửa tháng nay cậu không ngừng hình dung từ những lời đồn đại cha cậu sẽ như thế nào? Sẽ là một lão già quắc thước (vì là tể tướng mà)? Hay là một gã diện mạo ác độc (do tay nắm quyền lực mà)? Hoặc sẽ là một gã xấu xa thô bỉ (do thích nam hài nhỏ tuổi như cậu mà)? Nhưng khi diện kiến Tiêu Thiên Giang, Tô Dung mới biết những điều cậu tưởng tượng ra hoàn toàn không chính xác.

Ấn tượng đầu tiên của Tiêu Thiên Giang đối với Tô Dung đó chính là sự uy nghiêm.

Tiêu Thiên Giang hai mươi tám tuổi được phong tể tướng, là vị tể tướng trẻ nhất trong lịch sử Thiên triều. Cha Tiêu Thiên Giang là Trấn Bắc tướng quân Tiêu Thiên Dĩnh, do gian thần ám hại, bị tru di cửu tộc. Tiêu Thiên Giang trốn được nên thoát chết. Sau đó gian thần gây nội loạn, mới vỡ lẽ Tiêu Thiên Dĩnh bị oan, triều đình bãi bỏ lệnh truy nã Tiêu Thiên Giang, mời hắn về phong một chức quan võ nhỏ xem như bù đắp. Nhưng không ngờ sau nội loạn do gian thần gây ra, lại đến loạn Phiên vương, Trung Nguyên như một miếng bánh bị cắt thành năm phần. Khi đó Tiêu Thiên Giang mười tám tuổi, một mình chỉ huy đánh đông dẹp bắc, thu về quốc thổ. Hoàng đế cảm cái ơn nên phong hắn làm tể tướng.

Nhưng lúc đó, do quyền lực hắn đã tóm được một phương, hoàng đế e ngại hắn sẽ vì cái thù gia tộc chết oan mà lật đổ ngôi báu, nên ngoài mặt tin tưởng, bên trong vẫn âm thầm giám sát. Để hoàng đế an tâm, Tiêu Thiên Giang lộ ra rằng mình chỉ thích nam không thích nữ, công khai việc nuôi dưỡng nam sủng trong phủ, chấp nhận chuyện không có hậu nhân. Hoàng đế thấy vậy cũng an tâm phần nào.

Sau đó, hoàng đế qua đời, ấu quân lên ngôi, Tiêu Thiên Giang nhân cơ hội mở rộng thế lực. Ai cũng nghĩ hắn tham quyền đoạt thế, thực chất hắn cũng chỉ là tự bảo vệ mình trước bè lũ quan lại trung thành với hoàng đế mà thôi. Thế lực hắn tuy lớn, nhưng gốc rễ cũng không sâu bằng hoàng đế, lực lượng bảo hoàng cho dù yếu thế, nhưng cũng không để hắn tự do muốn làm gì thì làm. Bề ngoài mọi người thấy hắn như mặt trời giữa trưa, đâu ai ngờ hắn thực ra cũng đang ngồi trên lưỡi đao mũi kiếm, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Chính vì thế, hắn mới phải khổ tâm che giấu thân phận cho Tô Dung.

Tiêu Thiên Giang hiện giờ ngồi trước mặt Tô Dung, không phải là một lão già quắc thước, cũng không phải là một gã diện mạo độc ác, lại càng không phải một gã xấu xa thô bỉ như Tô Dung đã tưởng tượng, mà là một nam nhân gần bốn mươi, cao lớn khôi ngô, mang theo khí thế nặng nề của một kẻ ngồi trên thiên hạ. Tô Dung cảm thấy hơi run, chỉ dám liếc liếc nhìn Tiêu Thiên Giang.

Tiêu Thiên Giang không nói gì, chỉ nhìn cả hai từ trên xuống dưới. Trần Sam hắn đã gặp qua đôi lần, thiếu niên tỏ vẻ không sợ sệt dưới khí thế của hắn, hắn âm thầm gật đầu hài lòng. Nhìn sang con trai hắn Tô Dung, vừa nhỏ con hơn những đứa trẻ đồng tuổi, vừa da trắng môi đỏ, cốt cách thanh mảnh, quả thật rất thích hợp làm nam sủng, hắn cảm thấy an lòng, rồi lại cảm thấy không an lòng. Cốt cách Tô Dung đúng là không thích hợp luyện võ công, cũng có nghĩa khả năng tự bảo của con trai hắn sẽ rất kém. Nếu có chuyện gì xảy ra, không có người cạnh bên bảo vệ, Tô Dung cầm chắc cái chết.

Nhìn một lúc lâu, Tiêu Thiên Giang bảo người hầu dẫn Tô Dung đến Hợp Hoan hiên chuẩn bị để tối nay hầu hạ hắn, còn Trần Sam có thể quay về Bảo Ngọc viện, hắn sẽ cho gọi sau.

Tô Dung lo lắng đi theo người hầu đến Hợp Hoan hiên, cậu được cho ăn một bát cháo bát bửu để lót dạ, được tỳ nữ tắm rửa sạch sẽ, mặc vào loại áo lụa mỏng dành cho nam sủng khi hầu hạ tể tướng gia, sau đó được dẫn đến một căn phòng nhỏ chờ đợi tể tướng gia gọi.

Căn phòng nhỏ có một chiếc ghế tựa ngồi nghỉ, nhưng Tô Dung không ngồi lên ghế, do quá căng thẳng, cậu không ngừng đi qua đi lại quanh căn phòng. Đến khi cậu đi mỏi chân định ngồi xuống ghế, thì người hầu vào bảo tể tướng gia cho gọi cậu, dẫn đường cho cậu sang phòng ngủ của tể tướng gia.

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: