Song phi – Chương hai

.

.

Song phi

Chương hai

.

Tiêu Thiên Giang nhìn chăm chú đứa trẻ đang đứng trước mặt mình. Ánh nến trong phòng ngủ không quá sáng, nhưng cũng đủ để ngắm nhìn đứa trẻ đứng trước mặt hắn.

Tóc đứa trẻ dài đến thắt lưng, khuôn mặt giống mẹ của nó nhiều hơn là giống hắn, nên có vẻ nữ tính, thân hình mảnh dẻ, nước da trắng ngần, lại thêm việc khoác chiếc áo lụa mỏng dành cho nam sủng, nên vừa nhìn vào, người khác sẽ rất dễ nhầm tưởng đây là cực phẩm tiểu quan.

“Cởi áo ra, đến đây!” Tiêu Thiên Giang ra lệnh.

Tuy e sợ khí thế của Tiêu Thiên Giang, nhưng Tô Dung vẫn làm theo lời hắn, cởi áo, để thân thể lõa lộ, tiến đến trước mặt Tiêu Thiên Giang, leo lên giường.

Tiêu Thiên Giang kéo Tô Dung ngồi lên người mình, hôn ngấu nghiến lên môi cậu, một tay vò bóp điểm đỏ trên ngực, một tay đặt vào giữa hai chân, nhào nặn bộ vị non nớt của cậu. Tô Dung hoảng sợ định vùng ra, nhưng cánh tay Tiêu Thiên Giang đã xiết chặt cậu vào người hắn, không để cậu được vùng vẫy. Tiêu Thiên Giang đè cậu xuống giường, tiếp tục hôn ngấu nghiến môi cậu, cắn cả vào môi cậu, khiến mùi máu tươi bắt đầu lan ra trong miệng cậu. Hắn tiếp tục cắn lên cằm, lên trái cổ, chân cổ, vai, ngoặm lấy điểm đỏ hai bên ngực, rứt ra, rồi lại ngoặm, khiến cậu cảm thấy đau rát không thôi.

Hai bàn tay Tiêu Thiên Giang không ngừng chà sát lên lưng Tô Dung, khiến da cậu đỏ ửng, kế đó hai bàn tay vò bóp mông cậu, làm nó co lại rồi giãn ra, giãn đến gần nức toát. Toàn thân trên của Tô Dung bây giờ ngập tràn cảm giác đau rát.

Sau khi thỏa mãn ở vùng bụng, Tiêu Thiên Giang lại nắm lấy cổ chân cậu giơ lên, bắt đầu thưởng thức bắp đùi non của cậu. Tô Dung rên rỉ vì đau đớn.

Lúc bắt đầu biết về quan hệ nam nam, Tô Dung biết kẻ tiếp nhận, cũng có nghĩa nam sủng mà cậu sắp đóng giả, sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn trong lần đầu tiên hoan ái. Nhưng cậu lại không cảm thấy lo lắng, nghĩ Tiêu Thiên Giang chỉ làm qua loa cho ra vẻ thôi, vì dù sao hai người cũng là cha con, không thể loạn luân, ai mà ngờ hắn lại làm thật.

Thân cậu bây giờ đã đầy vết cắn lẫn vết hôn của Tiêu Thiên Giang, tím hồng lẫn lộn, nước miếng của hắn dính đầy trên người cậu, cả người đau ê ẩm, nhưng cậu biết cơn đau kinh khủng nhất vẫn còn ở phía sau.

Không để cậu chờ đợi lâu, ngón tay của Tiêu Thiên Giang đã chọc thẳng vào hậu đình cậu, cậu thét lên đau đớn. Nhưng ngón tay không dừng lại tại đó, tiến sâu vào xong, nó vừa móc vừa ngoáy, cố làm rộng hậu đình hẹp hòi. Một ngón tay, hai ngón tay, ba ngón tay… cho đến khi Tô Dung nghĩ Tiêu Thiên Giang cho phân thân của hắn tiến vào, thì đột nhiên, rèm giường buông xuống.

Ánh sáng bên ngoài đã bị chắn bớt, khiến trên giường tối hơn rất nhiều, gần như không thấy gì. Ba ngón tay của Tiêu Thiên Giang vẫn không rời khỏi cơ thể Tô Dung, vẫn chọc rồi ngoáy, chọc rồi ngoáy liên tục, khiến Tô Dung rất đau đớn. Miệng của Tiêu Thiên Giang không ngừng vừa hôn sâu vừa cắn khắp người cậu, tay còn lại hết vò hạt đậu trước ngực lại nhéo bắp đùi. Bên ngoài có thể nghe được tiếng rên rỉ chen lẫn tiếng khóc vì đau đớn của cậu, và tiếng miệng Tiêu Thiên Giang không ngừng hôn cắn cơ thể cậu. Sự hoan lạc điên cuồng đó không biết đã kéo dài đến bao lâu, vì Tô Dung đã ngất đi.

* * *

Khi Tô Dung tỉnh lại, trống bên ngoài đã điểm sang canh bốn. Cậu thấy mình dựa vào cơ thể một ai đó rất ấm áp, người đó ôm cậu vào lòng, cậu trần trụi, người đó cũng trần trụi.

Tô Dung cục cựa mình, những cơn đau truyền khắp người cậu, cậu rên rỉ.

Một chén nước được đưa đến miệng Tô Dung, cậu uống lấy uống để. Cậu nhận thấy mình rất khát, cổ họng đau đớn.

Cậu uống cạn chén nước, chén nước được lấy ra, đặt lên đâu đó.

Một cánh tay đỡ cậu nằm lại xuống giường, cậu nằm lên cánh tay đó, cậu lại được ôm vào lòng một ai đó, người đó kéo mền đắp lên người cậu.

“Đau lắm à? Dung nhi, cho ta xin lỗi.” Một giọng nói mềm nhẹ dịu dàng vang lên bên tai cậu. Người cậu khẽ run lên.

Nhận thấy sự hoảng sợ của cậu, cánh tay vỗ về lên lưng cậu trấn an, giọng nói mềm nhẹ lại vang lên: “Đừng sợ, ta không làm con đau nữa đâu. Ban tối ta làm vậy cũng chỉ để những kẻ rình rập chung quanh nghe thấy, trông thấy mà thôi. Sáng mai nếu trên cơ thể con không có dấu vết, nhất là hậu đình không tím bầm, dính chất dịch của ta, sẽ không ai tin được ta đã từng sủng hạnh con.”

Sau đó là một sự im lặng rất dài, Tiêu Thiên Giang vẫn vỗ đều đặn lên lưng con trai an ủi. Khi hắn tưởng cậu đã ngủ, hắn chợt nghe cậu nói, rất nhỏ: “Con hiểu.”

“Ngoan lắm, con ta!” Tiêu Thiên Giang hôn lên trán Tô Dung.

“Nhưng…. đau lắm…” Cậu rên rỉ.

“Ta xin lỗi!” Hắn nhẹ nhàng hôn lên mũi cậu, hai bên má cậu, “Ta không thể giúp con bôi thuốc, con ráng chịu đau. Ngày mai, con còn có thể sẽ bị nóng lên …”

“Con biết…” Cậu thút thít.

Tiêu Thiên Giang lại vỗ nhè nhẹ lên lưng Tô Dung an ủi.

“Tể tướng gia….” Tô Dung gọi khẽ.

“Bây giờ không có ai, gọi ta ‘phụ thân’!” Tiêu Thiên Giang nói.

“Phụ thân!” Tô Dung gọi.

“Chuyện gì?” Tiêu Thiên Giang hỏi. Nghe Tô Dung gọi hắn phụ thân, lòng hắn vui lạ.

“Lần sau… phụ thân… nhẹ tay nha…” Tô Dung vừa nói vừa thút thít.

“Ừ, ta sẽ nhẹ tay hơn.” Tiêu Thiên Giang nói.

“Nhớ nha?” Tô Dung lại nói.

“Ừ, ta nhớ!” Tiêu Thiên Giang hôn lên trán cậu trấn an, “Ngủ đi, con trai ngoan của ta.”

Tô Dung nhắm mắt lại, nép người sát vào người Tiêu Thiên Giang, ngủ.

* * *

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Thiên Giang thượng triều bàn chính sự, còn Tô Dung được người hầu giúp tắm rửa, kế đó cõng về Bảo Ngọc viện. Lúc Trần Sam qua thăm cậu, cậu đang ngủ mê mệt. Tiểu Hồng, tỳ nữ của Tô Dung, bảo rằng đã sắt thuốc cho cậu, cố đút cho cậu uống, nhưng cậu lại ói cả ra. Cổ áo Tô Dung do cậu nằm nên hơi trễ xuống, Trần Sam nhìn thấy những vết tích chằng chịt trải dài từ cằm cho đến ngực cậu, hắn khe khẽ lắc đầu.

Những nam hài, khi đã đặt chân vào Bảo Ngọc viện này, thì đều sẽ có một số phận như vậy, Trần Sam biết mình cũng không tránh khỏi.

Tối hôm đó, đến lượt Trần Sam bị gọi đi hầu hạ tể tướng.

Trần Sam đã mặc vào chiếc áo lụa mỏng dành cho nam sủng, theo người hầu đi đến phòng ngủ của tể tướng. Do phân thận trước kia của cậu, người hầu mở cửa, cúi mình hành lễ, mời cậu vào trong. Trần Sam bước vào phòng, đi thẳng đến trước giường tể tướng.

Đầu giường đặt một ngọn đèn nhỏ, Tiêu Thiên Giang ngồi tựa thành giường, tay cầm một quyển sách nhỏ, thấy cậu bước vào, hắn cũng không đặt sách xuống, mà ra hiệu cho Trần Sam leo lên giường, quay lưng lại, quỳ xuống trước mặt hắn, giang rộng chân ra.

Trần Sam làm theo mệnh lệnh tể tướng, nhưng khi giang rộng hai chân, để lộ chỗ riêng tư của mình ra trước mặt người khác, cậu không khỏi xấu hổ, cậu cảm thấy dường như mặt mình đã đỏ bừng.

Tiêu Thiên Giang không quan tâm tới sự xấu hổ của Trần Sam, một tay hắn vẫn cầm quyển sách nhỏ đọc, một tay hắn cho vào người Trần Sam, bắt đầu mở rộng ra. Nhưng khác với sự mạnh bạo tối hôm qua làm với Tô Dung, động tác Tiêu Thiên Giang rất thong thả, ngón tay còn mang theo dược cao mát lạnh.

Trong khi Trần Sam vì đợi lâu nên sốt ruột, nghĩ sớm chết sớm siêu sinh, thì động tác tể tướng vẫn cứ từ từ, chầm chậm. Đã nửa canh giờ trôi qua, ngón tay hắn vẫn còn ở trong cơ thể cậu khuấy động, làm tiền hí. Trần Sam nghĩ thầm trong đầu, muốn chém muốn giết gì tể tướng cứ việc làm ngay tắp lự, còn chầm chậm thế này, không khác nào muốn kéo dài thời gian đùa bỡn cậu, để cậu càng cảm thấy nhục nhã hơn. Thà là làm ngay, làm đến nỗi cậu ngất đi, để quên sự nhục nhã này.

Gần một canh giờ trôi qua, ngay lúc Trần Sam tưởng chừng sắp nổi điên vì xấu hổ, động tác Tiêu Thiên Giang chợt dừng lại. Hắn đặt quyển sách lên đầu giường, chuyển người, bảo Trần Sam quay đầu về hướng có ánh đèn, sau đó hắn bắt đầu động thân tiến vào.

Trần Sam cảm thấy cự vật đâm vào người cậu, không mạnh bạo như gỗ công thành, mà chỉ từ từ, chầm chậm, dường như tể tướng chỉ muốn cậu nổi điên lên vì bị đùa bỡn mới cảm thấy hài lòng.

Hai bàn tay tể tướng bắt đầu sờ nắn lên ngực cậu, bụng cậu, đùi cậu… Cậu nghe tiếng hắn vang lên bên tai cậu, nho nhỏ: “Rất săn chắc, nghe nói từ nhỏ ngươi đã thích tập võ?”

“Đúng vậy. Nhưng ta ban đầu tập cũng không hẳn do thích, mà vì muốn tập để chống trả được với sự hiếp đáp của đại ca và nhị ca. Nhưng về sau, càng tập lại càng thấy thích.” Trần Sam nghĩ rằng mình phải nói, nói thật nhiều, đánh lạc sự chú ý của bản thân, nếu không cậu sẽ bị động tác từ từ của tể tướng khiến cho nổi điên.

“Ra là vậy. Ngươi thích dùng vũ khí gì nhất?” Nhưng Tiêu Thiên Giang dường như nhận ra ý đồ cậu, hắn càng chậm hơn nữa, từ từ rút ra, lại từ từ đâm vào.

“Kiếm.” Trần Sam có cảm giác Tiêu Thiên Giang đang muốn thử xem lực nhẫn nại của cậu tới đâu. Cậu hít sâu một hơi để trầm tĩnh lại.

“Bởi kiếm là quân tử?” Tiêu Thiên Giang khen thầm trong đầu, tên tiểu tử này quả thực kềm chế rất tốt.

“Không hoa mỹ đến thế, ta dùng, đơn giản bởi nó thuận tay.” Trần Sam đã trầm tĩnh hơn rất nhiều, cậu đã bắt đầu có thể phối hợp với động tác cực kỳ chậm rãi của tể tướng.

“Nghe nói kiếm thuật của ngươi rất khá, ngươi có từng muốn trở thành võ trạng nguyên?” Nhận ra sự phối hợp của Trần Sam, Tiêu Thiên Giang rất hài lòng. Hiếm tên công tử nào ở độ tuổi này có thể bình tĩnh được như Trần Sam. Nếu xét kỹ, thì quả thật cá tính Trần Sam khá giống cá tính Tiêu Thiên Giang hắn.

Nghe tể tướng nói, Trần Sam cười khẩy: “Võ trạng nguyên? Được quan được tước thì sao chứ, cũng chỉ cúi đầu quỳ gối mỗi ngày như phụ thân ta thôi. Thay vì vậy, ta muốn được thẳng lưng, giương cánh rộng, vùng vẫy giữa bầu trời. Thiên hạ đâu chỉ kinh thành Chu Vũ này, đâu chỉ Trung Nguyên, ta muốn được đi nhiều, thấy nhiều điều lạ…”

“Nhưng bây giờ chẳng phải ngươi đang quỳ gối để ta nhục nhã hay sao?” Thấy Trần Sam hứng chí với hoài bão mình, Tiêu Thiên Giang lập tức tạt một gáo nước lạnh vào cậu.

Thế nhưng khí hùng tráng chí của Trần Sam vẫn chưa dập tắt, cậu nói: “Thế thì sao chứ? Ta vì hiếu đạo, phải chấp nhận làm nam sủng của ngài. Một năm, hoặc bất quá ba năm, ngài cũng sẽ chán ta thôi. Lúc đó bất quá ta chỉ mười sáu mười tám, đường đời còn rộng thênh thang, tội gì không xách kiếm chu du thiên hạ.”

“Khá lắm!” Tiêu Thiên Giang khen ngợi, sau đó với tay lấy quyển sách nhỏ mà khi nãy hắn vừa đọc đặt trước mặt Trần Sam, “mở nó ra xem.”

Trần Sam nhìn bìa quyển sách, đề “Hùng Ưng kiếm pháp, tầng thứ nhất”, cậu giật mình, vội vã mở ra xem.

Đầu tiên là nội công tâm pháp, sau đó đến mấy thế kiếm. Cậu vừa xem vừa sững sờ. Nếu cậu không nhớ lầm, thì Hùng Ưng kiếm pháp chính là võ công gia truyền của Tiêu gia, tuyệt đối không truyền thụ cho người ngoài.

“Tể tướng gia, ngài…” Trần Sam ngập ngừng hỏi, cậu không hiểu ý Tiêu Thiên Giang.

Tiêu Thiên Giang vẫn không ngừng động thân xâm phạm cậu, miệng hắn kề tai cậu, hạ giọng rất thấp: “Ngươi cũng biết ta không có người nối dõi, nhưng ta lại không muốn kiếp pháp này của gia tộc bị thất truyền. Ta vốn đã muốn tìm truyền nhân cho mình từ lâu, đáng tiếc… Ngươi là con Lại bộ thị lang, ít nhiều chắc cũng nắm được tình hình triều dã hiện giờ, nếu ta có truyền nhân, hoàng đế sẽ không dễ dàng tha cho. Lần đầu gặp ngươi, ta rất hợp ý, nên mới tìm cách đưa ngươi tới đây. Bắt buộc ngươi phải hạ mình làm nam sủng cho ta, quả thật đúng là hạ nhục ngươi, nhưng do tình thế bất đắc dĩ, cũng khó mà lựa chọn phương cách khác.”

Trần Sam im lặng nghiền ngẫm những lời tể tướng nói một lúc lâu, mới nói: “Tể tướng gia, ta hiểu.” Là con Lại bộ thị lang, Trần Sam ít nhiều cũng có quan tâm chính trị hiện tại. Cậu hiểu trong thời buổi này, đừng nói chi truyền nhân Tiêu Thiên Giang, ngay cả thuộc hạ trung thành của hắn cũng đang nằm trong tình trạng nguy hiểm. Đúng là chỉ có nam sủng mới có thể dễ dàng đánh lừa tai mắt hoàng đế nhất. “Cảm ơn ngài đã tin tưởng ta, chọn ta làm truyền nhân.”

“Không cần phải cảm ơn ta, ta chỉ yêu cầu ngươi có thể giúp ta làm một việc là được.” Tiêu Thiên Giang nói.

“Đừng nói một việc, dù núi đao biển lửa, thân khuyển mã này tùy tể tướng gia sai bảo.” Trần Sam nói. Cậu biết, trên đời này không có bữa cơm nào là miễn phí cả, nếu tể tướng đã chọn cậu làm truyền nhân, thì chắc chắn sẽ có chuyện yêu cầu cậu phải làm.

“Việc không khó, ngươi cũng không cần phải vào núi đao biển lửa.” Tiêu Thiên Giang không vào thẳng vấn đề, mà vẫn ung dung vòng vo một chút, “hôm qua ngươi chắc đã gặp Tô Dung, tiểu điệt của Hoàng Sương?”

“Ta đã gặp. Tô Dung ở ngay bên cạnh phòng của ta.” Nhớ đến Tô Dung, Trần Sam lại không hiểu vì sao đêm qua tể tướng hành Tô Dung đến mức đó, đến nỗi sáng nay cậu sang thăm, nhìn thấy Tô Dung thiêm thiếp nằm trên giường.

“Hoàng Sương là thuộc hạ thân tín của ta, do đó người nhà của hắn cũng không thoát khỏi số phận bị hoàng đế dòm ngó. Hắn chỉ có duy nhất đứa cháu này, nên mới mang đến phủ ta cho an toàn. Nhưng do phải làm việc cho ta, hắn không thể phân tâm lo lắng cho cháu hắn. Ngươi có thể chăm sóc và bảo vệ Tô Dung giúp ta không?” Tiêu Thiên Giang thong thả nói.

Nhưng Trần Sam biết sự việc bên trong không đơn giản như vậy. Tể tướng có hai thuộc hạ tín cẩn, một là Hàn Quỳnh, hai là Hoàng Sương. Hàn Quỳnh nghe nói chỉ có một đệ đệ nhưng đã chết cách đây mười mấy năm, Hoàng Sương thì chỉ có một đứa cháu duy nhất là Tô Dung, nên chắc chắn rất yêu quý. Nếu hoàng đế dùng đứa cháu này làm con tin, ép buộc Hoàng Sương phản bội tể tướng, thì hậu quả quả thực khôn lường. Vì vậy, tể tướng mới nhờ một kẻ mang thân phận nam sủng như mình ở bên cạnh bảo vệ cho Tô Dung, cũng là điều hợp tình hợp lý.

Nghĩ vậy, Trần Sam nói: “Xin tể tướng yên tâm, giao Tô Dung cho thuộc hạ.”

Xưng mình là “thuộc hạ”, cũng có nghĩa Trần Sam đồng ý về dưới trướng Tiêu Thiên Giang, mặc tình Tiêu Thiên Giang sai phái. Tiêu Thiên Giang rất hài lòng, nói: “Bây giờ, ngươi mau học thuộc toàn bộ tầng thứ nhất của Hùng Ưng kiếm pháp đi.”

Tiêu Thiên Giang vẫn chậm rãi tiến xuất người Trần Sam, do rất chậm rãi nên Trần Sam quên đi tình trạng hiện tại dễ dàng. Cậu tranh thủ lật từng trang Hùng Ưng kiếm pháp học tập.

Trần Sam tuy tập võ từ nhỏ, nhưng do cha là văn quan, nên tuy thích học kiếm, cậu cũng chỉ học được loại kiếm pháp thông thường dành cho công tử nhà phú quý, chưa từng được sờ tới các loại kiếm pháp bí ẩn gia truyền. Mà Tiêu gia thì nổi tiếng với kiếm pháp Hùng Ưng, mạnh mẽ hào hùng, ảo diệu vô biên, từng một thời tung hoành nơi ải bắc, do đó Trần Sam vừa đọc, vừa cố ghi nhớ, vừa cảm thấy vô cùng sướng khoái. Nhất là điều đặc biệt ở Hùng Ưng kiếm pháp, là khi tập luyện, có thể ngụy trang thành loại kiếm pháp thông thường, nếu vậy dù cậu luyện võ trước mặt mật thám của hoàng đế cũng không sợ bị lộ là truyền nhân của tể tướng.

Khi Trần Sam học xong trang cuối cùng của tầng thứ nhất, cũng là lúc Tiêu Thiên Giang bắn vào người cậu. Hắn bảo cậu có thể mặc áo, ra về.

Trần Sam trở về phòng, bảo tì nữ Tiểu Uyển gọi người chuẩn bị nước tắm cho mình. Nước nóng được đưa tới, Tiểu Uyển giúp cậu cởi áo, hầu hạ cậu tắm rửa. Do cậu chỉ mặc áo dành cho nam sủng, không quấn khố, nên khi áo cậu tuột khỏi người, qua ánh đèn trong phòng, Tiểu Uyển quan sát thấy giữa hai chân cậu có chất nhờn chảy xuống. Tiểu Uyển im lặng không nói gì, nhưng cái nhìn kỹ càng đó của Tiểu Uyển đã không thoát khỏi ánh mắt nhạy bén của Trần Sam. Xem ra đêm nay nếu tể tướng không thực sự sủng hạnh cậu, thì e cậu sẽ rơi vào tình trạng bị hoàng đế nghi ngờ. Cậu âm thầm cười lạnh trong lòng, cậu đã có chút hứng thú đối với cuộc tranh đấu ngầm giữa hai phe phái.

Advertisements

One thought on “Song phi – Chương hai

  1. Huyễn Diễm Ngân Xà Tháng Chín 20, 2015 lúc 10:25 chiều Reply

    … cái tình trạng vừa đọc bí kíp vừa bị ‘…’ thế này thì thực bochi.com lun (__ _)!!!

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: