Song phi – Chương bốn

.

.

Song phi

Chương bốn

.

Tô Dung và Trần Sam vào phủ tể tướng đã được ba tháng. Một buổi chiều, Tiêu Thiên Giang sau khi họp hành bàn bạc với các môn khách của mình xong, cho lui tất cả các môn khách, chỉ giữ lại mỗi Dạ Tử Phong. Hắn bảo Dạ Tử Phong tối nay đến Hợp Hoan hiên hầu hạ hắn. Dạ Tử Phong không phản đối, gật đầu ưng thuận, kế đó lui ra.

Dạ Tử Phong hiện tại tuy là môn khách của tể tướng, nhưng trước kia, Dạ Tử Phong lại là nam sủng của tể tướng, điều này trong ngoài phủ tể tướng ai ai cũng biết.

Dạ Tử Phong vốn là con trai một phu tử, gia đình bị kẻ gian ám hại, phụ thân bị đày, bản thân thì bị bán vào tiểu quan quán. Khi đó tể tướng bắt đầu công khai mình thích nam hài, quan lại phú hộ lũ lượt đến tiểu quan quán chọn tiểu quan dâng cho tể tướng, Dạ Tử Phong nhờ thế vào được tể tướng phủ.

Tể tướng thấy hắn thông minh, nên mời phu tử về dạy riêng cho hắn, được mấy năm hắn chính thức thoát khỏi thân phận nam sủng, trở thành môn khách dưới quyền tể tướng.

Hiện tại, Dạ Tử Phong hai mươi mốt tuổi, nhưng đã trở thành một trong những tay chân đắt lực của tể tướng. Tuy vậy, nếu tể tướng yêu cầu, Dạ Tử Phong vẫn sẵn sàng leo lên giường tể tướng phục vụ.

Bên ngoài có người dèm pha, nhưng Dạ Tử Phong không quan tâm. Cũng giống như Trần Sam, Hàn Quỳnh, Hoàng Sương, Dạ Tử Phong tuyệt đối trung thành Tiêu Thiên Giang, mặc người ngoài dè bỉu chê bai cũng không lay động.

* * *

Tiêu Thiên Giang chống cằm, nhìn Dạ Tử Phong vẫn còn chưa thoát ra khỏi dư vận sau hoan ái. Hơn hẳn những nam sủng nhỏ tuổi, Tiêu Thiên Giang vẫn thích hoan ái cùng kẻ trưởng thành như Dạ Tử Phong hơn, không phải do hắn cảm thấy tội lỗi vì luyến đồng, mà vì cơ thể trưởng thành càng thu hút hắn hơn so với cơ thể một nam hài tử. Nhưng bề ngoài, để mình giống những kẻ biến thái khác, cho hoàng đế khỏi nghi ngờ, hắn vẫn tuyển nam sủng là nam hài để che mắt. Dạ Tử Phong biết điều đó, nên mỗi lần được tể tướng sủng hạnh, hắn lại rất tận tình.

Tiêu Thiên Giang đặt một tay lên người Dạ Tử Phong ve vuốt. Hắn thích vuốt eo và lưng Dạ Tử Phong, cảm giác thích thú hơn khi ve vuốt nam hài. Dạ Tử Phong tuy là thư sinh, nhưng nhờ siêng năng tập luyện những động tác cường thân kiện thể, nên cơ thể dẻo dai, không mềm oạt như lũ thư sinh trói gà không chặt. Mỗi lần sủng hạnh xong, Tiêu Thiên Giang thích nằm yên, ve vuốt Dạ Tử Phong như thế này. Vì vậy mà Hoàng Sương khi biết được chuyện này đã cười Dạ Tử Phong, gọi Dạ Tử Phong là “tể tướng phu nhân”, khiến mặt Dạ Tử Phong đỏ như trái ớt chín.

Dạ Tử Phong nghiên người, để tể tướng có thể dễ dàng ve vuốt cơ thể hắn hơn.

“Tử Phong!” Tiêu Thiên Giang đột nhiên gọi.

“Dạ?” Dạ Tử Phong hỏi.

“Từ ngày mai, ngươi thu xếp thời gian, đến Bảo Ngọc viện làm phu tử cho Tô Dung.” Tiêu Thiên Giang ra lệnh.

“Cho mỗi mình Tô Dung?” Dạ Tử Phong có chút kinh ngạc. Hắn nghe nói tể tướng có hai nam sủng mới là Tô Dung và Trần Sam, cả hai đều rất thông minh, rất được lòng tể tướng. Hắn cứ nghĩ tể tướng sẽ ra lệnh hắn dạy dỗ cả hai, ai ngờ chỉ dạy mỗi Tô Dung.

Đọc ra được suy nghĩ Dạ Tử Phong, Tiêu Thiên Giang nói: “Trần Sam không thích hợp, hắn thiên về võ, Tô Dung giống ngươi hơn.”

Dạ Tử Phong hiểu ra, gật đầu ưng thuận.

Sau một lúc im lặng, hắn lại nghe tể tướng nói, “Tử Phong, ta ngày mai không cần thượng triều,” chuyện này Dạ Tử Phong biết, hắn lại “dạ”, lắng nghe tể tướng nói tiếp, “cho nên ngươi hầu hạ ta đến sáng đi!”

Sáng hôm sau, Dạ Tử Phong rời khỏi phòng ngủ tể tướng, vừa đi vừa ấm ức.

Tể tướng thật quá đáng mà, vừa bắt hắn phải è thân hầu hạ tể tướng đến sáng, vừa bắt hắn phải dậy sớm đến Bảo Ngọc viện làm phu tử cho Tô Dung. Hắn đứng dạy Tô Dung mà cả người đau ể ẩm vì buổi tối phải làm việc quá sức. Hắn biết đôi khi tể tướng cũng thích đùa hắn, nhưng lần này đúng là đùa quá mức mà.

Tô Dung nhìn phu tử mình đi hai hàng, chân đứng không vững, cậu hiểu ngay chuyện gì đã xảy đến với phu tử, không khỏi len lén cười trộm. Dạ Tử Phong thấy cậu cười trộm, lấy thước gõ vào đầu cậu, bắt cậu phải đọc lại những gì vừa học cho hắn nghe. Tô Dung mếu máu, vừa xoa đầu cho đỡ đau, vừa cố nhớ đọc lại.

Hết giờ học, Tô Dung chạy ngay đến chỗ Trần Sam tập kiếm, đợi Trần Sam múa kiếm xong, cậu chạy đến ton hót lại với Trần Sam chuyện về phu tử mình. Trần Sam nghe xong, cũng cười, gõ đầu cậu, bảo không được bêu rếu phu tử mình như vậy. Tô Dung bị gõ đầu, ấm ức nghĩ sẽ mét lại cho phụ thân nghe, để phụ thân trừng phạt Trần Sam. Ai ngờ Tiêu Thiên Giang nghe xong, lại đét mạnh vào mông cậu, bảo cậu không được nhắng nhít vậy nữa, phải biết nghe lời Dạ Tử Phong và Trần Sam, khiến Tô Dung ấm ức lại càng thêm ấm ức.

* * *

Trần Sam và Tô Dung vào tể tướng phủ đã hơn một năm. Hôm đó là Tết Trung Nguyên, Trần Sam xin phép được đưa Tô Dung ra ngoài dạo chơi kinh thành.

Vốn nam sủng phủ tể tướng một năm cũng được phép ra ngoài vài lần, nhưng vì sự an toàn của Tô Dung, nên trước đây Tiêu Thiên Giang không để cậu ra ngoài. Hoàng Sương phần thì bận việc, phần thì mang tiếng dâng cháu mình cho tể tướng nên không tiện ra mặt, dắt Tô Dung đi chơi. Cuối cùng phải đợi Trần Sam luyện xong tầng thứ năm của Hùng Ưng kiếm pháp, xem như đủ sức một mình bảo vệ Tô Dung, Tiêu Thiên Giang mới đồng ý để Tô Dung ra ngoài.

Tô Dung nghe thế mừng lắm. Vốn cậu đã rất muốn đi những nơi mà Trần Sam đã kể cho cậu nghe, muốn ăn những món điểm tâm nổi tiếng của kinh thành mà các nam sủng khác nói, muốn xem hầu tử biểu diễn trên đường phố… nhiều lắm nhiều lắm, nhưng vì Tiêu Thiên Giang không cho phép, nên cậu chỉ có thể nuốt nước miếng thèm thuồng thôi.

Sáng hôm đó, Tô Dung dậy rất sớm, hối thúc Tiểu Hồng thay y phục giúp mình xong là chạy sang gõ cửa phòng Trần Sam, đòi Trần Sam dẫn mình đi chơi. Trần Sam cũng mới vừa thay y phục xong, nhìn bộ dáng rất muốn được đi chơi của Tô Dung, bật cười, dắt Tô Dung tới chuồng ngựa, chọn một con ngựa ưng ý, sau đó nhảy lên ngựa, nhờ mã phu đỡ Tô Dung ngồi trước người mình, phóng ra khỏi phủ.

Trần Sam cũng hơn một năm rồi mới ra khỏi phủ tể tướng, phần vì cậu là nam sủng, cả kinh thành ai cũng biết, ra ngoài cũng không hay lắm, phần vì cậu chỉ mới trở thành thuộc hạ tể tướng, nên tránh tiếp xúc người ngoài để tể tướng khỏi nghi ngờ. Một năm mới đặt chân ra ngoài, cảnh cũ vẫn chưa từng thay đổi, nhưng cậu biết mình đã thay đổi.

Theo như lời đã hứa với Tô Dung, Trần Sam đưa Tô Dung đến những nơi cậu đã kể, hết đến chùa Kim Các ngắm hoa, lại chạy đi miếu Võ Thánh trèo cây, chạy qua thành đông ăn bánh chiên, lại chạy sang thành tây uống trà hoa cúc… Cả hai đi chơi cả ngày, gần đến hoàng hôn, Tô Dung đã được dạo khắp cả kinh thành rồi.

Cuối cùng, Trần Sam dừng trước một hàng bán những chiếc chong chóng đầy màu sắc, mua cho Tô Dung một chiếc, vừa trả tiền xong, định quay về phủ tế tướng, thì một tiểu đồng chặn ngựa cả hai lại. Trần Sam nhận ra tên tiểu đồng này là người của Trần phủ, tên tiểu đồng nói kiệu của lão gia dừng trong con hẻm bên kia đường, mời Tam công tử sang gặp lão gia. Trần Sam tuy nghĩ mình đã không nợ nần gì Trần gia nữa, nhưng cũng không thể phủi mặt mũi phụ thân, nên đành đánh ngựa qua bên kia đường, quẹo vào con hẻm gặp cha hắn.

Trần Sam cho ngựa cặp vào bên hông kiệu, các người hầu lập tức lui ra xa, để hai cha con lão gia nói chuyện với nhau.

Trần Sam nhảy xuống ngựa, đứng trước cửa xe ngựa, cúi đầu nói nhỏ: “Phụ thân an khang.”

“Nhờ ngươi, ta và Trần gia vẫn an khang.” Trần Châu nói, “Cả năm nay ngươi chưa về nhà lần nào, ta biết ngươi xấu hổ vì trở thành nam sủng, không dám về nhà làm xấu mặt tổ tông, nhưng ngươi đã vì Trần gia mà hi sinh thân mình, ta nghĩ tổ tông cũng không oán tránh.”

Tất nhiên tổ tông sẽ không oán tránh ta, vì ta đã cứu cả Trần gia. Có trách là trách ngài a, phụ thân, chỉ vì ngài bất tài mà suýt nữa đẩy Trần gia vào nguy hiểm. Tuy sai lầm đó một phần cũng do tể tướng cố ý nhúng tay vào, nhưng ai bảo ngài quá tham lam, quá ngu ngốc chứ!

Trần Sam âm thầm cười khẩy, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính với phụ thân, nói: “Con không về là vì sợ xóm giềng đàm tiếu nhà ta, xin phụ thân hiểu cho con.”

Trần Châu nghe vậy, gật đầu hài lòng, nói: “Thôi thế cũng được!”, lại liếc nhìn Tô Dung, sau đó nói với Trần Sam, cố ý để Tô Dung nghe: “Bây giờ ngươi tuy là nam sủng tể tướng, nhưng trước kia là công tử Trần phủ, danh giá vẫn còn đó, đừng qua lại với loại nam sủng mạt hạng này mà làm xấu mặt gia đình thêm.”

Tô Dung nghe, nhíu mày khó chịu. Cậu nghĩ thầm, chỉ có loại bán con cầu vinh như ông ta mới phải xấu mặt, cậu đường đường công tử con tể tướng, chơi với cậu thì xấu mặt chỗ nào? Nhưng nghĩ thì nghĩ, cậu biết mình không thể nói ra thân phận thật của mình được, chỉ làm bộ xụ mặt buồn tủi.

Trần Sam quay đầu lại, thấy vẻ mặt xụ xuống của Tô Dung, thương yêu vỗ vỗ đầu cậu an ủi, quay lại nói với Trần Châu: “Con có phân thốn!” sau đó không chào Trần Châu, phóng người lên ngồi phía sau Tô Dung, quất ngựa chạy sâu vào ngõ hẻm ngoằn nghèo, cuối cùng dừng lại trước một ngõ cục hoang vắng.

Trần Sam dừng ngựa tại đó, dừng thật lâu, im lặng thật lâu, lâu đến nỗi Tô Dung không chịu được, quay người lại nhìn Trần Sam, thấy hắn gục đầu, nhắm mắt lại. Ánh chiều tà rọi tới từ phía sau lưng Trần Sam, khiến hắn lại càng có vẻ cô đơn hơn.

Tô Dung nhìn những sợi tóc dường như phát ra ánh sáng hoàng hôn của Trần Sam, bất giác luồng tay vào tóc Trần Sam, an ủi: “Việc nhà ca ca đệ cũng biết, đệ không buồn những lời phụ thân ca ca nói vừa rồi đâu, thật đấy, ca ca cũng đừng buồn…”

Trần Sam mở mắt, cậu không buồn, cậu chỉ là muốn cho tâm tình mình ổn định lại thôi.

“Ta không buồn, đệ đừng lo lắng.” Trần Sam nói.

Hoàng hôn sắp tắt, tia sáng cuối cùng xuyên qua vai Trần Sam, chiếu lên gương mặt của Tô Dung. Trước mặt Trần Sam, là gương mặt Tô Dung ngây thơ thánh thiện. Da trắng, môi đỏ, đôi mắt lo lắng to tròn… Trần Sam ngắm Tô Dung, ngắm mãi, ngắm mãi, cho đến khi ánh hoàng hôn sắp tắt hẳn trên gương mặt Tô Dung, Trần Sam cúi đầu, hôn lên môi Tô Dung.

Tô Dung tròn mắt kinh ngạc, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Trần Sam, quên cả đẩy ra. Nụ hôn của Trần Sam không nhanh chóng như chuồng chuồng chạm nước, mà kéo dài, nhấp nháp môi Tô Dung từng chút từng chút. Ban đầu Tô Dung định chống cự, nhưng bị nụ hôn dịu dàng của Trần Sam thuyết thục, cậu mặc kệ, vòng tay ôm lấy cổ Trần Sam, nhắm mắt, đáp lại nụ hôn của Trần Sam.

Trước giờ chỉ có mỗi phụ thân cậu hôn cậu, nhưng cái hôn của Trần Sam khác hẳn những cái hôn của phụ thân, cậu cảm thấy nó rất mềm mại, lại ngọt ngào, như viên kẹo hồ lô ban sáng cậu vừa ăn vậy.

Trần Sam thấy Tô Dung đáp lại mình thì có hơi kinh ngạc, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, tiếp tục hưởng thụ đôi môi của Tô Dung. Cậu đã muốn làm việc này từ lâu, lâu lắm rồi, nhưng vì tình thế mà phải kềm chế mình. Cậu cũng muốn được như tể tướng, đưa phân thân vào người Tô Dung, thưởng thức sự ấm áp bên trong, muốn có được cảm giác khi Tô Dung dùng cơ thể mình buộc chặt cậu. Nhưng cậu biết mình phải kềm chế, kềm chế…

Trần Sam rời khỏi môi Tô Dung, dùng tay vuốt nhẹ lên đôi môi vì mình mà đã trở nên chín mọng, nhỏ giọng nói: “Việc này đừng để ai biết, nếu không chúng ta sẽ gặp rắc rối.”

Tô Dung liếm nhẹ lên đầu ngón tay Trần Sam, cười nói: “Đệ hiểu mà!”, dụi đầu vào ngực Trần Sam, Tô Dung thì thầm, “Lần sau ra khỏi phủ, tìm nơi nào vắng vẻ, ca ca hôn đệ nữa nha.”

Trần Sam cười, hôn lên trán Tô Dung, nói: “Được!”

Chẳng những hôn, mà cậu còn muốn làm những việc sâu xa hơn. Nhưng bây giờ chưa phải lúc, cậu còn phải kiên nhẫn. Hiện tại cả Tô Dung và cậu đều là nam sủng của tể tướng, nếu bị phát hiện, sẽ nguy hiểm cho cả hai. Cậu còn phải chờ đợi, chờ khi cả cậu và Tô Dung thoát khỏi thân phận nam sủng, cậu đủ mạnh mẽ giương đôi cánh mình nâng Tô Dung bay xa, lúc đó, cậu sẽ đưa Tô Dung, cùng đi chu du thiên hạ. Cậu còn phải chờ.

Trần Sam đánh ngựa quay trở về tể tướng phủ, lòng cảm thấy vui lạ, nhưng nghĩ về phủ rồi, Tô Dung lại phải hầu hạ tể tướng, cậu lại cảm thấy buồn. Phải chi lúc này, cậu đủ mạnh mẽ, để mang Tô Dung đi với mình ngay bây giờ thì tốt quá.

Phải mạnh mẽ, phải mạnh mẽ… Trần Sam tự nhủ.

Chưa đến cổng tể tướng phủ, đã thấy Hoàng Sương đứng trước cổng chờ đợi. Trần Sam bồng Tô Dung phóng xuống ngựa, giao Tô Dung lại cho Hoàng Sương.

“Cửu cửu…” Tô Dung ôm lấy Hoàng Sương, reo lên.

Hoàng Sương xoa đầu Tô Dung, hỏi: “Đi chơi vui không?”

“Vui lắm!” Tô Dung cười nói.

Trần Sam chào Hoàng Sương, dắt ngựa đi về hướng chuồng ngựa. Hoàng Sương đưa Tô Dung về Bảo Ngọc viện. Vừa đi, Tô Dung vừa kể hôm nay cậu được Trần Sam đưa đi đâu, ăn những gì, Hoàng Sương cười, nói: “Dung nhi ăn như heo!”

“Con không có ăn như heo!” Tô Dung phản đối. Nhưng nghĩ lại, hôm nay đúng là cậu ăn như heo, ăn đến nỗi giờ bụng no căng.

Đến tối, Tiểu Hồng hầu hạ Tô Dung ngủ, cô phát hiện Tô Dung nhìn chằm chặp vào mặt mình, cô sờ sờ lên mặt, hỏi: “Công tử, mặt ta dính gì à?”

“Không có.” Tô Dung cười, nói: “Tiểu Hồng tỉ ngủ ngon!”, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Tiểu Hồng thấy vậy, đi sang căn phòng nhỏ kế bên dành cho người hầu, ngủ.

Đợi Tiểu Hồng đi, Tô Dung mở bừng mắt, nhìn trần nhà, nghĩ: “Sao nhìn môi Tiểu Hồng tỉ mình lại không muốn hôn nhỉ?” lại sờ sờ môi cậu, nhớ lại nụ hôn của Trần Sam, nghĩ tiếp: “Lần sau phải hôn Sam ca ca lâu hơn mới được, môi ca ca hôn thật thích.”

Cùng lúc đó, trong thư phòng tể tướng, Tiêu Thiên Giang đang nghe Hoàng Sương báo cáo lại.

“Hai đứa nó hôn nhau?” Tiêu Thiên Giang kinh ngạc. Không ngờ hai tên tiểu tử này lại lớn gan đến vậy. Quay sang Hàn Quỳnh, Tiêu Thiên Giang hỏi: “Ngươi thấy thế nào?”

Một điều mà Tô Dung không biết, chính là Hàn Quỳnh mới thực là cửu cửu của cậu, không phải Hoàng Sương. Mẹ Tô Dung là Hàn Anh, muội muội Hàn Quỳnh, vì muốn giúp Tiêu Thiên Giang nên mới giả trai, theo anh mình giúp đỡ Tiêu Thiên Giang đánh đông dẹp bắc. Ngày xưa, Tiêu Thiên Giang trốn được cũng nhờ một tay Hàn Anh che giấu giúp cho.

Tiêu Thiên Giang vốn không thích nữ nhân, nữ nhân duy nhất mà hắn thích, lại chính là Hàn Anh, nhưng hắn chỉ có thể lén lút với Hàn Anh, không thể cho nàng danh phận. Đây chính là điều mà hắn hối hận nhất cuộc đời hắn.

Khi có thai Tô Dung, Hàn Anh phải trốn chui trốn nhủi, tránh khỏi tai mắt của hoàng đế, nhưng vẫn bị mật thám phát hiện. Hàn Anh liều chết quyết giết mật thám, bảo vệ bí mật, khi Hàn Quỳnh theo dấu chạy tới thì muội muội đã thoi thóp rồi. Lúc đó Hàn Anh van xin ca ca rạch bụng mình lấy thai nhi ra, thai nhi đã chín tháng, dù bị rạch bụng mẹ lấy ra cũng không quá nguy hiểm, còn nếu để thế này, cả hai mẹ con sẽ cùng chết. Hàn Quỳnh cắn răng, rạch bụng muội muội, cứu tiểu điệt, sau đó chôn xác muội muội mình, giao tiểu điệt cho Hoàng Sương đưa đi.

Quay về gặp Tiêu Thiên Giang, Hàn Quỳnh xin Tiêu Thiên Giang đặt tên cho tiểu điệt. Vì không thể để con theo họ mình, Tiêu Thiên Giang đành lấy họ của thân mẫu đặt tên cho con là Tô Dung.

Tô Dung được Hoàng Sương giao cho hai người mình tin cẩn, nói là tiểu điệt của mình, nhờ nuôi hộ. Nhưng Tô Dung vì do rạch bụng lấy thai, nên cơ thể vẫn yếu hơn trẻ con thông thường, nhờ hai người mát tay, nên mới không chết yểu. Tuy vậy, thể chất cậu vẫn ốm yếu hơn trẻ con đồng lứa, cho nên không cách nào kế thừa được võ công của Tiêu gia. Vì chuyện này, Hàn Quỳnh từng khuyên Tiêu Thiên Giang tìm một nữ nhân sanh cho mình đứa con khác, nhưng đều bị Tiêu Thiên Giang gạt bỏ.

Đối với Tiêu Thiên Giang, cuộc đời này, hắn chỉ vì lời thề với phụ thân hắn mà hành động. Phụ thân hắn vì ngu trung nên mới chết, trước khi chết còn một mực bắt hắn không được thù hận hoàng tộc, phải phục vụ hoàng tộc. Gần nửa cuộc đời, hắn đã vì hoàng tộc, nhưng đổi lại là việc hoàng đế không ngừng nghi ngờ hắn. Hắn không thích tạo phản, cũng chẳng thích ngồi trên ngôi cao chính bệ, hắn chỉ thực hiện lời đã hứa với phụ thân, nên mới dẹp loạn, thu hồi quốc thổ cho hoàng tộc. Nhiệm vụ của hắn đến đây là xong rồi. Còn kế thừa tử tự, hắn không màng. Hắn quả thật thích nam nhân, nên cuộc đời này, Hàn Anh là nữ nhân duy nhất của hắn.

Trở lại hiện tại, nghe Tiêu Thiên Giang hỏi, Hàn Quỳnh khom người, nói: “Xin tùy theo sự sắp đặt của tể tướng.”

Tiêu Thiên Giang suy nghĩ một lúc, mới nói: “Để xem tình hình thế nào, rồi sẽ quyết định sau. Nếu Dung nhi thật sự thích Trần Sam, thì cứ tùy theo ý nó.” Dù sao Trần Sam cũng là truyền nhân của hắn, cũng xem như người của Tiêu gia rồi. Nếu hai đứa thật tâm thật ý, nếu Dung nhi cũng thích nam nhân như hắn, thì bất quá… gả Dung nhi cho tên tiểu tử ấy thôi.

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: