Song phi – Chương ba

.

.

Song phi

Chương ba

.

Sáng hôm sau, Trần Sam sang thăm Tô Dung, Tô Dung vẫn nửa tỉnh nửa mê, Tống ma ma phải tìm cách đổ nước cháo và thuốc vào miệng cậu cho cậu cầm hơi và hạ sốt. Đến chiều, Hoàng Sương ra ngoài làm việc mới về tới, nghe Trần Sam báo lại tình hình của Tô Dung, hắn vội vã cầm thuốc trị thương chuyên dụng của hắn mang đến, đích thân bôi thuốc cho Tô Dung.

Tống ma ma vừa ngồi cạnh bên nhìn Hoàng Sương rơm rớm nước mắt, vừa lắc đầu, nói: “Lần đầu ta nhìn tiểu điệt của ngươi, biết ngay sẽ có tình trạng này xảy ra. Đối với những đứa trẻ xinh xẻo, thanh mảnh như cháu ngươi, tể tướng lão gia rất thích nặng tay trong lần đầu tiên. Ta nhớ Tiểu Minh sau đêm đầu tiên hầu hạ tể tướng lão gia, cũng đã phải nằm liệt giường mất nửa tháng. Ai~~~~ Nhưng ngươi cũng đừng lo, tể tướng lão gia chỉ lần đầu mới thế thôi, những lần sau sẽ nhẹ tay lắm.” Tống ma ma vỗ vỗ lên vai Hoàng Sương an ủi.

“Ta biết.” Hoàng Sương không nhìn Tống ma ma, chỉ lo bôi thuốc cho Tô Dung. Thân trên đã bôi xong, giờ đến thân dưới.

Hoàng Sương lật người Tô Dung lại, nhẹ nhàng kéo quần Tô Dung xuống. Nhìn giữa hai mông vô cùng thảm thiết của Tô Dung, Hoàng Sơn bất giác hít một ngụm hơi lạnh. Trần Sam đứng gần đó, ghé mắt nhìn, cũng không khỏi sửng sốt.

Vết bầm tím kéo dài từ hậu đình đến giữa mông Tô Dung, đủ thấy tể tướng gia đã rất nặng tay. Trần Sam không hiểu, tể tướng tại sao một bên lại bảo cậu bảo vệ Tô Dung, một bên lại hành Tô Dung ra thảm cảnh thế này? Mặc dù Tô Dung bề ngoài trông khá thích hợp làm nam sủng, những kẻ luyến đồng như tể tướng chắc chắn rất thích dạng nam hài tử thế này để mặc sức hành hạ, nhưng dù sao Tô Dung cũng là cháu cưng của thuộc hạ, đáng lẽ tể tướng cũng nên nhẹ tay? Hay do tể tướng có dụng ý gì khác?

Nghĩ đến đây, Trần Sam buộc mình dừng lại. Lúc này cậu không thể suy nghĩ quá nhiều cũng như tìm hiểu quá nhiều, nếu bị tể tướng nghi ngờ cậu hai tâm, thì sẽ không tốt cho cậu lắm.

Hoàng Sương ở bên cạnh Tô Dung cho đến hoàng hôn, người hầu của tể tướng bảo có việc sai phái, Hoàng Sương mới rời khỏi Bảo Ngọc viện, đến thư phòng tể tướng. Trước khi đi, Hoàng Sương đưa loại thuốc mình vừa dùng cho Tống ma ma, nhờ Tống ma ma chăm sóc cho tiểu điệt. Tống ma ma rối rít gật đầu ưng thuận.

Có lẽ do công hiệu của loại thuốc Hoàng Sương đưa tới, sáng hôm sau Tô Dung đã bớt nóng, có thể ngồi dậy ăn cháo và uống thuốc, ba hôm nữa thì khỏe hẳn, có thể dạo chơi trong Bảo Ngọc viện.

Trần Sam lúc này đã thân với Tô Dung hơn, dạy cho Tô Dung cách dùng cỏ tếch thành động vật mà trước đây những người hầu trong phủ Trần gia dạy cho cậu. Tô Dung thích lắm, dạy lại cho Trần Sam những trò mà trước đây cậu chơi cùng những đứa trẻ ở quê.

Trần Sam không có kiểu cách con nhà quan, nên dễ dàng hòa nhập với những trò chơi dân dã. Những nam sủng khác nhìn hai người bọn họ chơi với nhau, lại tỏ ý khinh thường. Dù sao được ở lại Bảo Ngọc viện, cũng có nghĩa rất được tể tướng sủng ái, nên các nam sủng này đa phần luôn hất mũi cao hơn cả chân mày, ra dáng mình vô cùng danh giá. Nhìn thấy vậy, Trần Sam chỉ cười mỉa, lại càng thích Tô Dung hơn.

Cả hai chơi đến chiều tối, Tống ma ma bảo Tô Dung chuẩn bị, tối nay cậu phải hầu hạ tể tướng gia. Tô Dung nghe vậy người khẽ run run, Trần Sam nhìn Tô dung tỏ vẻ rất lo lắng, bất giác kéo Tô Dung ôm vào lòng, vỗ vỗ vào lưng cậu trấn an.

Trần Sam vốn có hai ca ca, một đệ đệ và ba muội muội, do phân thận của cậu chỉ là con của một thị nữ, nên từ nhỏ Trần Sam không có được cảm giác thủ túc tình thâm. Nhưng mới ở chung Tô Dung được mấy ngày, Trần Sam đã xem Tô Dung như đệ đệ mình vậy. Cậu nghĩ có lẽ không cần tể tướng gia dặn dò cậu bảo vệ, chăm sóc Tô Dung, cậu cũng sẽ tự nguyện làm việc đó.

“Dung đệ, đừng sợ, hầu hạ tể tướng xong rồi, quay về đây, còn có ca ca thương đệ mà!”

“Ca ca, ta vẫn rất sợ…” Tô Dung thút thít, “lần trước đau lắm, đau lắm…”

Trần Sam thở dài. Cậu tuy cũng hầu hạ tể tướng, nhưng chỉ hầu hạ trên danh nghĩa, học tập kiếm pháp là chính, nên tể tướng chỉ ra tay cho có, không phải cường bạo như trường hợp của Tô Dung. Cậu chưa từng thể nghiệm qua việc bị cường bạo như Tô Dung, nên giờ muốn an ủi, cũng không biết phải an ủi thế nào.

Nhưng Dù Tô Dung có sợ thế nào, thì Tống ma ma vẫn phải dẫn cậu đến Hợp Hoan hiên. Giây phút chờ đợi tể tướng gọi đối với Tô Dung nặng nề như cực hình, cuối cùng vì quá sợ hãi, cậu không bước đi được, người quản lý Hợp Hoan viên là Vân ma ma phải cho người cõng cậu vào phòng ngủ tể tướng, đặt lên giường, trước mặt tể tướng.

Tiêu Thiên Giang nhìn Tô Dung run lẩy bẩy ngồi trước mặt mình, cảm thấy rất yêu thương, nhưng gương mặt hắn vẫn lạnh lùng, kéo Tô Dung đến trước mặt, đặt cậu úp mặt vào ngực mình, cởi áo cậu ra, hai tay bắt đầu sờ soạn khắp người cậu.

Tô Dung rất sợ, lại không dám vùng vẫy, chỉ dám khóc thút tha thút thít. Tiêu Thiên Giang thấy vậy, cúi đầu, bề ngoài nhìn như liếm vào vành tai Tô Dung, thực chất lại thì thầm khe khẽ vào tai cậu: “Phụ thân xin lỗi, lần trước làm đau con, lần này phụ thân không làm đau con như vậy nữa đâu, phụ thân hứa.”

Nghe vậy, Tô Dung dụi dụi đầu vào ngực cha mình: “Phụ thân hứa rồi nha.”

“Ừ, hứa mà.” Tiêu Thiên Giang đặt Tô Dung nằm xuống giường, hôn lên đôi mắt vẫn còn đang khóc của cậu, “nín đi, đừng khóc nữa.” hôn tiếp lên mũi, lên hai má cậu.

Khi Tô Dung nghĩ Tiêu Thiên Giang chỉ hôn đến mức đó, Tiêu Thiên Giang lại hôn lên chiếc miệng nhỏ nhắn của cậu, dùng môi mình quyện lấy đôi môi mềm mại của cậu, mút vào thật kêu. Tô Dung kinh ngạc nhìn cha mình, nín khóc.

Tiêu Thiên Giang nhìn vẻ mặt kinh ngạc của con trai, bật cười, lấy ngón tay dứ dứ lên môi dưới cậu, hỏi: “Cái miệng xinh xinh này đã từng thưởng thức môi của tiểu thư nhà ai chưa?”

Tô Dung đỏ mặt, nhìn sang hướng khác, khe khẽ lắc đầu: “Chưa.”

Tiêu Thiên Giang nhìn biểu hiện của con trai, lại càng buồn cười, lấy tay xoay mặt Tô Dung qua, hỏi: “Con trai của ta đã từng hoan ái với ai chưa?”

Tô Dung định lắc đầu, nhưng sau đó suy nghĩ lại, gật đầu.

“Rồi? Khi nào?” Tiêu Thiên Giang kinh ngạc. Hắn nghe Hoàng Sương báo cáo lại con trai hắn vốn đã định tập tành chuyện gối chăn, nhưng vì phải vào kinh cùng hắn nên chưa kịp. Vậy chẳng lẽ thằng tiểu tử này đã lén lúc với con gái nhà ai rồi?

“Mấy bữa trước, với phụ thân.” Tô Dung gục mặt, trả lời, lòng ấm ức. Mấy bữa trước rõ ràng phụ thân đã ăn người ta sạch sẽ, vậy mà còn hỏi người ta?

Tiêu Thiên Giang ngẩng ra, tiếp đó cười ha hả. Hắn cúi xuống, liếm vành tai Tô Dung, là liếm thật, khiến Tô Dung đỏ mặt lên, mới thì thầm vào tai cậu: “Lần trước không tính, ta chỉ làm giả thôi, không thực sự tiến vào người con.” Vuốt ve đôi má đỏ bừng vì mắc cỡ của Tô Dung, Tiêu Thiên Giang hỏi tiếp: “Sao? Lần này có muốn ta làm thật không?”

Tô Dung nghe thế, vội vã lắc đầu: “Không muốn.”

Tiêu Thiên Giang cọ cọ trán mình lên trán con trai, hỏi: “Sao lại không muốn? Sợ bị đau nữa à?”

Tô Dung nhìn thẳng vào mắt Tiêu Thiên Giang nói: “Bởi vì chúng ta là cha con.”

Tiêu Thiên Giang nhìn con trai, mỉm cười hiền từ: “Đúng vậy, bởi chúng ta là cha con.” Tiêu Thiên Giang hôn lên trán con trai thưởng cho.

Vì phải bảo toàn sinh mạng con trai, hắn mới phải làm thế này. Mặc dù con trai hắn so ra còn hấp dẫn hơn cả những nam sủng trong phủ hắn, hắn cũng không thể làm một hành động cầm thú đối với con mình được.

Khoảng khắc biểu lộ tình cha con chỉ trong thoáng chốc, Tiêu Thiên Giang lại tiếp tục cúi xuống, hôn con trai mình. Lần này không phải là nụ hôn bên ngoài như lúc nãy, mà đưa cả lưỡi vào, khuấy động bên trong miệng Tô Dung.

Đợi đến lúc Tô Dung hết hơi, Tiêu Thiên Giang mới rút lưỡi ra, vuốt vuốt ngực Tô Dung cho dễ thở, hỏi: “Dung nhi có giận phụ thân không?”

Tô Dung suy nghĩ một chút, lắc đầu. Trên đường đến kinh thành, Hoàng cửu cửu đã giảng giải hết cho cậu nghe về tình hình của cậu và cha cậu. Cậu tuy chỉ mười hai tuổi, nhưng cũng là đứa trẻ thông minh, giàu tình cảm. Cậu không oán hận cha, mà lại càng thêm lo lắng cho người cha cậu chưa từng gặp.

“Con không giận, thậm chí nếu phụ thân vì tình thế bắt buộc phải cường bạo con, con cũng không giận phụ thân đâu.” Cậu hai tay ôm cổ phụ thân, thì thầm.

“Con ngoan của ta.” Tiêu Thiên Giang bất giác ghì chặt con mình vào lòng ngực, hắn cảm thấy cực kỳ hạnh phúc vì có được một đứa con, một bảo vật như thế này. Trong lòng hắn âm thầm cảm tạ Hàn Anh, mẹ của Tô Dung, đã cho hắn một đứa con ngoan đến vậy.

Nhưng nỗi mừng vui chưa kịp kết thúc, Tiêu Thiên Giang đã nghe Tô Dung nói: “Nhưng cha phải dạy con nam nam hoan ái là như thế nào nha? Con chỉ mới xem qua Đông cung đồ, vẫn chưa hiểu lắm.”

Tiêu Thiên Giang nghe thế, đánh đét vào mông Tô Dung: “Sao không học nam nữ hoan ái mà học nam nam hoan ái hả?”

Tô Dung lấy tay chùi chùi mông cho đỡ đau, nói: “Người ta đang phải làm nam sủng mà.”

Tiêu Thiên Giang lại ngẩng ra, giơ tay đỡ trán: “Thôi được. Vậy Dung nhi chịu khó làm nam sủng cho phụ thân mấy năm đi, sau đó phụ thân tìm cách đuổi con ra khỏi phủ, cho con tự do đi tìm nữ nhân, chịu không?”

Nghe vậy, mắt Tô Dung sáng lên: “Chịu.” lại lấy chân cọ cọ vào bộ vị phụ thân như động tác dùng để kích thích trong Đông cung đồ vẽ.

Tiêu Thiên Giang nắm lấy cái chân đang làm loạn của con trai, cắn nhẹ vào đùi non của cậu, nói: “Vậy thì phải chịu khó chịu đau một chút.”

Nghe vậy, Tô dung rụt người lại: “Đau… đau lắm à?”

Tiêu Thiên Giang bôi một ít dược cao lên ngón tay, cho vào hậu đình con trai, miệng thì ngoặm lấy điểm đỏ bên trái ngực cậu, khiến mặt cậu đỏ ửng lên, mới cười nói: “Đầu tiên phải chịu đau trước để học tập, kế đó mới sảng khoái được.” Hắn mở tủ đầu giường, lấy ra một thỏi ngọc dài khoản ba lóng tay, tròn to bằng dương vật, nhét vào hậu đình cậu, nói: “Giữ chặt nó, không được rút ra, sáng con sẽ biết công dụng nó là gì.”

Tô Dung nghe vậy, lấy tay sờ sờ: “Hơi khó chịu.”

Tiêu Thiên Giang kéo tay cậu lên, choàng qua cổ mình, nói: “Bây giờ thì phối hợp ta.”

Chẳng mấy chốc, thân thể hai cha con quấn lấy nhau. Tiêu Thiên Giang dạy cho con trai những bước đầu trong việc nam nam hoan ái. Bên ngoài thỉnh thoảng nghe tiếng rên rỉ của Tô Dung và tiếng da thịt chạm nhau không ngừng vang lên.

Gần hết canh ba, Tô Dung sướng khoái chìm vào mộng đẹp. Tiêu Thiên Giang cẩn thận ôm Tô Dung vào lòng, kéo mềm đắp lên hai cha con. Hắn vừa vuốt tóc con trai, vừa thở dài. Hắn lừa Tô Dung, không cần hắn đưa phân thân vào cơ thể con trai, chỉ cần những hành động từ nãy giờ hắn làm với cậu, là cũng đã xem như loạn luân rồi. Nhưng tội lỗi này hãy để hắn tự gánh lấy, hãy để con trai hắn vui vẻ, cho đến khi mọi việc sắp đặt ổn thỏa, hắn sẽ cho người bảo vệ con trai đến nơi an toàn. Còn hắn…

Giữa canh tư, Tiêu Thiên Giang thức dậy, đánh thức Tô Dung dậy theo.

“Chuyện gì vậy phụ thân?” Tô Dung dụi dụi mắt, hỏi.

“Không có gì, chỉ là chúng ta cần chuẩn bị trước khi ta thượng triều thôi.” Tiêu Thiên Giang là tể tướng, nên thượng triều không cần đến sớm chờ đợi như các quan khác, chỉ cần đến trước khi hoàng đế xuất hiện là được, cũng không ai dám chỉ trích hắn.

Một tay ôm Tô Dung ép vào người mình, một tay Tiêu Thiên Giang đặt vào cự vật của mình kích hoạt, hắn không hề che giấu con trai việc mình đang làm.

Tô Dung nhận ra phụ thân mình đang làm gì, cậu đỏ mặt, bàn tay len lén mò đến chỗ tay phụ thân đang hoạt động, hỏi: “Con giúp cha được không?” Tối qua phụ thân có dạy phải làm sao làm sao, rồi còn giúp cậu bắn ra, nhưng cậu chưa thử giúp cha, nên muốn thử.

Tiêu Thiên Giang cũng không từ chối, đặt tay con trai lên dương cụ của mình, dạy con làm sao cho nó căng cứng lên, đến khi nó sắp sửa phun trào, Tiêu Thiên Giang bảo Tô Dung quỳ gối, giang hai chân ra trước mặt hắn. Tiêu Thiên Giang rút thỏi ngọc ở hậu đình con trai ra, dùng hai tay kéo mông Tô Dung sang hai bên, để cúc hoa cậu giãn nở. Ngay khi Tô Dung tưởng phụ thân mình “làm thật”, thì hắn chỉ cho phân thân bắn lên cúc hoa và bắp đùi cậu, sau đó khép mông cậu lại, cho tinh dịch chạy ngược vào trong. Tô Dung hiểu đây là “ngụy trang”.

Qua ánh đèn le lói bên ngoài hắt vào, Tô Dung kiểm tra lại toàn bộ thân thể mình. Người cậu từ trên xuống dưới rải đầy dấu vết gần giống như đêm trước, độ dày đặt hơi ít hơn một chút, tuy có ê ẩm, nhưng không đau đớn. Hai nhũ châu bị vò nặn đỏ bừng, nhớ lại hình ảnh tối qua phụ thân ngoặm lấy nó, má cậu lại len lén hồng lên.

Tiêu Thiên Giang nhìn biểu hiện của cậu, biết cậu đang nghĩ gì, cốc đầu cậu: “Nghĩ bậy gì đó?”

Tô Dung nhích tới ngồi trên đùi phụ thân, bẽn lẽn nói: “Phụ thân, làm thêm một chút nữa được không?” Cậu cúi đầu, nhưng lại ưỡn ngực khoe hai hạt đậu nho nhỏ ra trước mặt phụ thân mình.

Tiêu Thiên Giang nhìn hành động của cậu, bật cười, mắng yêu: “Ai dạy mà dâm đãng vậy hả?”

Tô Dung ngẩng đầu, chu mỏ với phụ thân, nói: “Tối qua phụ thân dạy.”

Tiêu Thiên Giang lại cốc đầu cậu, vừa định đặt cậu ngồi xuống giường, tiếng thị nữ bên ngoài khe khẽ vang lên: “Lão gia đã thức dậy rồi ạ?”

Tiêu Thiên Giang nghe vậy, kéo con trai ngồi lại trên đùi mình, từ ngoài nhìn vào tư thế giống như đang tiến hành ân ái, nói vọng ra bên ngoài: “Vào đi.”

Thị nữ mang nước rửa mặt và khăn tiến vào, đặt lên bàn, cúi đầu liếc mắt nhìn giường tể tướng gia. Rèm mỏng khép hờ, từ góc độ của thị nữ, có thể thấy nam sủng đang ngồi trên người tể tướng gia, cự vật của tể tướng gia có lẽ đang đâm vào người nam sủng, miệng tể tướng gia đang ngậm nhũ châu của nam sủng, thị nữ có thể nghe thấy tiếng nam sủng đang rên rỉ…

Thị nữ biết điều lui nhanh ra ngoài, khi khép cửa phòng lại lại tiếc nuối, nếu tể tướng gia thích nữ nhân thì hay quá, ả có thể thay thế tên nam sủng kia, cho nhũ châu mình vào miệng tướng gia…

Tiêu Thiên Giang nhả nhũ châu của Tô Dung ra, Tô Dung lập tức vùi đầu vào ngực phụ thân mắc cỡ.

“Bị thấy rồi… bị thị nữ nhìn thấy rồi…” Cậu đánh thùm thụp vào ngực phụ thân, bên ngoài nghe như tiếng nam sủng giãy yêu vậy.

“Bị thấy mới tốt.” Tiêu Thiên Giang cắn nhẹ vào vành tai con, cười xấu xa.

Hắn không mặc áo lại cho Tô Dung, mà dùng chăn quấn quanh người cậu, gọi Vân ma ma cho người cõng cậu về Bảo Ngọc viện.

Vừa về đến trước cửa Bảo Ngọc viện, Tô Dung đã thấy Trần Sam lo lắng đứng chờ trước cửa phòng mình. Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, chứng tỏ Trần Sam có thể đã đứng đây chờ từ tối qua.

Thấy Tô Dung, Trần Sam vội vã chạy đến, bồng Tô Dung từ lưng người hầu xuống. Tô Dung nhỏ tiếng chào Trần Sam, cảm ơn người hầu, để Trần Sam bồng mình vào trong, đặt mình lên giường.

Trần Sam vừa đặt cậu lên giường, vội vã tháo chăn ra, xem xét vết tích trên người Tô Dung, thấy dấu vết không đáng sợ như đêm trước, cậu cảm thấy yên lòng. Lại lật người Tô Dung lại, banh hậu đình ra xem, thấy hậu đình chỉ hơi tái, có dính tinh dịch nhưng không có vết máu, cậu lại càng thêm yên lòng.

“Trần… Trần công tử…” Tiểu Hồng đứng cạnh nhìn động tác của Trần Sam, hết cả hồn, vội vã kêu lên.

Trần Sam ngẩng ra, lúc này mới biết mình quá sức thất lễ, vội vã lấy chăn trùm Tô Dung, lật người cậu lại, mặt cậu đã đỏ bừng thiếu điều xuất huyết luôn rồi.

Trần Sam khục khục vài tiếng, hỏi Tô Dung: “Đệ không bị đau chứ?”

Tô Dung khe khẽ lắc đầu, len lén kéo mền che người mình lại. Tuy cậu rất thân với Trần Sam, nhưng để Trần Sam nhìn thân thể cậu trần trụi, đầy dấu tích thế này, cậu cũng xấu hổ lắm nha.

Thấy biểu hiện Tô Dung, Trần Sam biết cậu đang rất mắc cỡ, nên quay sang căn dặn Tiểu Hồng tắm rửa cho Tô Dung, sau đó quay về phòng mình.

Về đến phòng, Trần Sam leo lên giường định ngủ bù tối qua.

Tối qua đúng là cậu thức cả đêm, lo lắng đứng đợi trước phòng Tô Dung, Tống ma ma khuyên thế nào cũng không chịu về, bây giờ cậu quả thật đã rất buồn ngủ.

Lăn qua lăn lại trên giường một lúc lâu, Trần Sam vẫn không ngủ được, trong đầu cậu lởn vởn mãi gương mặt e thẹn và thân thể lõa lồ của Tô Dung, hậu đình Tô Dung…

Trần Sam đã mười lăm tuổi, từng được phụ thân cho tỳ nữ hầu hạ, cũng từng lén thử với tên nam sủng của đại ca mình.Cậu không phải là một kẻ vẫn còn trong sáng, chỉ mới biết qua vài lời giáo dục sáo rỗng như Tô Dung, nam nữ cũng đã thử qua, nên giờ nhớ lại cơ thể Tô Dung, Trần Sam đúng là kềm lòng không được.

So với nam sủng của đại ca, Tô Dung đẹp hơn nhiều, nhìn… “ngon miệng” hơn nhiều, cậu quả thực chỉ muốn “ăn” một lần cho biết. Nhưng nhớ lại lời Tống ma ma, nhớ lại thân phận cậu và Tô Dung, nhớ lại nhiệm vụ phải ở bên cạnh bảo vệ Tô Dung của mình, Trần Sam đành nghiến răng, lấy tay tự “an ủi”.

Phóng ra xong, Trần Sam thở dốc, nhìn trần nhà, nghĩ: bây giờ phải học cách tự kềm chế, nếu không, hậu họa khó lường!

* * *

Từ sau sáng hôm ấy, người hầu trong phủ tể tướng to nhỏ với nhau, Tô Dung rất được tể tướng sủng ái, hai đêm được tể tướng gia sủng hạnh đến sáng. Tô Dung nghe thế rất mắc cỡ muốn chết, còn Trần Sam vừa thở phào vì tể tướng gia không còn bạo ngược với Tô Dung, vừa cố gắng học cách kềm chế để không gây họa.

Các nam sủng khác nghe thế, nhìn Tô Dung với cặp mắt oán độc, nhưng không dám làm gì.

Trong luật lệ của tể tướng phủ, nam sủng được quyền dùng mọi cách tranh sủng, nhưng không được phép ngầm ám hại các nam sủng khác, nếu không sẽ bị lăng trì. Chính vì vậy, cảnh tranh sủng đến mức giết hại nhau ở các phủ khác, tể tướng phủ hoàn toàn không có. Có thể nói, Tiêu Thiên Giang đã sắp đặt một môi trường tuy không vẻ vang gì, nhưng tương đối an toàn, để đặt con trai mình vào bên trong bảo vệ.

Kể từ ngày ấy, Tô Dung không còn sợ hãi mỗi khi nghe lệnh đến hầu tể tướng gia nữa, mà còn âm thầm thấy sung sướng trong lòng. Càng gần phụ thân, càng hiểu phụ thân, cậu càng không thấy phụ thân đáng sợ như ngày đầu tiên nữa, ngược lại lòng càng cảm thấy quyến luyến phụ thân hơn.

Mỗi đêm Tô Dung đều tận tình rên rỉ, cho dù cha cậu sờ hay không sờ lên người cậu. Ban đầu cậu rên không giống lắm, Tiêu Thiên Giang phải mất mấy lần dạy dỗ con trai, Tô Dung rên mới giống. Được phụ thân khen, Tô Dung lại càng khoái chí rên rỉ thêm.

Người hầu qua lại trước phòng tể tướng nghe tiếng rên rỉ của Tô Dung, lại nghe tể tướng mắng yêu “dâm đãng”, nhưng lại thích Tô Dung chết đi được, âm thầm bán lại chi tiết này cho các nam sủng khác lấy tiền.

Sau đó, Tiêu Thiên Giang cảm thấy nam sủng của mình càng lúc càng đáng ghét, khi thì rên quá lớn, khi thì dâm đãng đến độ hắn không chịu nổi. Tức quá, hắn đuổi hết nam sủng cũ, tất nhiên chỉ chừa lại Tô Dung và Trần Sam, tuyển nam sủng mới.

Quan lại phú hộ trong kinh thành nghe tin tể tướng tuyển nam sủng, ùn ùn mang nam sủng đến dâng cho tể tướng lấy lòng, còn Lại bộ thị lang nghe tin con mình không bị đuổi thì rất yên tâm, cho người lén nhắn tin Trần Sam, bảo cậu phải hết lòng hầu hạ tể tướng.

Trần Sam đọc thư cha xong, cười khẩy, đốt. Hiếu đạo cậu đã đem thân trai ra phục vụ tể tướng, cứu cả Trần gia, cậu không còn dính líu gì Trần gia nữa. Bây giờ cậu đã là người của tể tướng, là thuộc hạ của tể tướng, là truyền nhân của tể tướng, cho dù bề ngoài là nam sủng của tể tướng, cậu vẫn cảm thấy hãnh diện vì điều đó.

Thỉnh thoảng tể tướng lại cho gọi cậu đến hầu hạ, cậu không còn thấy nhục nhã như lần đầu, mà sẵn sàng cởi áo, leo lên giường, quỳ xuống trước mặt tể tướng gia, để tể tướng gia xâm phạm mình.

Tiêu Thiên Giang rất hài lòng Trần Sam, lại chậm rãi tiến xuất người Trần Sam như lần đầu tiên, vừa nói với Trần Sam có chỗ nào không hiểu trong Hùng Ưng kiếm pháp, cứ việc hỏi hắn, hắn sẽ chỉ bảo.

Trần Sam cũng không giấu dốt, đem những điều mình không hiểu ra hỏi, Tiêu Thiên Giang lập tức chỉ bảo cậu rất tận tình. Trần Sam vì vậy lại càng tin phục, nể trọng Tiêu Thiên Giang hơn.

Hai tháng sau, Trần Sam học xong tầng thứ nhất của Hùng Ưng kiếm pháp, Tiêu Thiên Giang lại để quyển sách nhỏ về tầng thứ hai trước mặt cậu cho cậu học thuộc, vừa chậm rãi xâm phạm cậu y như lần đầu. Trần Sam học xong, Tiêu Thiên Giang đốt quyển sách trước mặt cậu. Lúc này Trần Sam mới hiểu, thì ra hai quyển sách nhỏ hai lần Trần Sam học, là do Tiêu Thiên Giang đích thân viết ra, vẽ ra cho cậu học, cậu học xong lại hủy nó đi. Trần Sam lại càng kính nể, trung thành với Tiêu Thiên Giang hơn.

Advertisements

One thought on “Song phi – Chương ba

  1. Huyễn Diễm Ngân Xà Tháng Chín 20, 2015 lúc 10:35 chiều Reply

    Rút cuộc thụ tiểu dung cp với ai nha~~~

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: