Hồ ly thú thân – Vụ án thứ nhất

.

.

Yêu quái kỳ đàm

Hồ ly thú thân

Vụ án thứ nhất: Chợ thực phẩm kinh hoàng

.

“Tôi có nuôi một con hồ ly nhỏ, tôi chưa hề cưỡi nó bao giờ, cho đến một ngày nọ, tôi bỗng dưng muốn cưỡi nó đi xem trò~~~” Lục Ngôn Thâm vừa hát bài hát “chú lừa con” (1) được cậu cải biên, vừa vui vẻ đi dọc trên hè phố. Cậu là một cậu trai ngoan đang trên đường đi mua đồ về nấu cơm.

Trước mặt Ngôn Thâm, người qua người lại rất tấp nập, nên cậu phải cẩn thận né tránh bọn họ. Kỳ thật những gì cậu nhìn thấy được, cũng không hẳn tất cả đều là người, mà có một ít là linh hồn, cũng có một ít là những sinh linh nửa người nửa quỷ.

Nếu không cẩn thận đụng trúng bọn họ, thì sẽ gặp phải một chuyện xui xẻo. Đó là nguyên nhân tại sao con người luôn gặp xui xẻo.

“Ê, đúng là không có lễ phép! Hát bài gì lộn xộn thế kia hả?” Nếu chăm chú quan sát thật kỹ, sẽ thấy bên chân Ngôn Thâm có một chú hồ ly lông đỏ như lửa lẽo đẽo đi theo cậu, giọng điệu không được dễ nghe cho lắm, sắc mặt lại càng khó coi, trừng mắt nhìn lên Ngôn Thâm.

Ngôn Thâm nhìn hồ ly, nụ cười chứa đầy thâm ý, sau đó vẫn khăng khăng hát bài hát do cậu cải biên.

Từ lúc cậu có ý thức cho đến bây giờ, con hồ ly này vẫn luôn đi theo bên cạnh cậu. Cậu nghĩ có lẽ là do nó là thần bảo hộ của cậu.

Có điều tính tình của tên thần bảo hộ này xem ra cũng khá khó ưa, rất thích cãi nhau với cậu, cho tới bây giờ cũng chưa từng giúp đỡ cậu chuyện gì. Cậu nghĩ có lẽ tới lúc cậu gặp nguy hiểm, nó mới ra tay giúp đỡ cậu chăng?

“Tiểu Hồ Ly, có muốn ăn tàu hủ ky chiên không?” Ngôn Thâm đi vào chợ thực phẩm, hỏi con hồ ly đứng dưới chân mình.

“Ta nói rồi, không được gọi ta là Tiểu Hồ Ly!” Hồ ly nghiếng răng nghiến lợi nói. Nó tốt xấu gì cũng sống trên ba trăm năm, lớn hơn cái tên nhóc con chưa ráo máu đầu này gấp mấy lần. Tên nhóc này cũng không chịu nhìn lại xem hắn bao nhiêu tuổi? Chỉ mới mười bảy tuổi! Tuổi của bổn hồ ly lấy căn bậc hai cũng còn lớn hơn hắn!

“Trả lời như vậy là không muốn ăn đúng không?” Ngôn Thâm cười nói.

“Ta muốn ăn!” Hồ ly phẫn hận hét lên. Đáng ghét, nó siêu thích ăn tàu hủ ky chiên.

“Vậy mua hai mươi đồng.”

“Năm mươi đồng đi!”

“Ba mươi đồng hả?”

“Được rồi!”

Sau trận so kè trả giá giữa một người một hồ, là mua ba mươi đồng tàu hủ ky.

Vốn mua đồ nấu cho bữa tối xong cũng nên về nhà, nhưng Ngôn Thâm lại bị bà bán trái cây gọi lại, tám chuyện đông tám chuyện tây, tám qua tám lại, cho đến khi thay đổi sang đề tài khác, Ngôn Thâm từ một cậu trai, lắc mình biến thân thành một trong những thành viên hội các cô các bà nhiều chuyện.

“Tối hôm qua tôi nghe từ hàng thịt của lão Trần, cái hàng nằm ngay góc kia kìa, phát ra tiếng máy mài dao, nhất định là lão đã quên tắt máy.” Bà bán trái cây nói.

“Tôi cũng có nghe nè. Lão Trần còn nói sạo, lão bảo lão đã tắt máy rồi.” Bà hai nói.

“Ai ya, lão ta già rồi, phải thế thôi, hết quên này lại quên kia.” Bà bán trái cây lại nói.

“À phải, cậu đó, mới thiếu niên mà đã hiếu thảo vậy rồi, con gái tôi nếu hiếu thảo được như cậu, có thể đi chợ mua đồ nấu cơm, thì tôi đã cười thầm trong bụng.” Bà hai nói.

“Cháu chỉ là tiện thể mua đồ về nấu cơm thôi ạ.” Ngôn Thâm nói. Cậu dùng tiếng địa phương không được lưu loát cho lắm.

“Cậu trẻ à, cậu thật khiêm nhường! Tặng cậu mấy củ khoai tây này.”

“Không cần đâu ạ, khoai tây mắc lắm.”

“Không sao đâu, lại đây, cho cậu này.” Bà một không để cậu có cơ hội từ chối, mở ngay túi ni lon của Ngôn Thâm ra, cho vào vài củ khoai tây tặng cậu.

“Thật ngại quá, cháu cám ơn ạ.” Ngôn Thâm lộ ra nụ cười bẽn lẽn, cảm kích nói.

“Không có chi, cậu thật là ngoan.”

Xong xuôi lại tám thêm một chập nữa, Ngôn Thâm mới chào từ biệt những bà cô bán hàng.

“Đồ giả dối.” Hồ ly nói một cách khinh thường.

“Ai ya, ta đột nhiên không muốn chiên tàu hủ ky nữa nha.” Ngôn Thâm cười híp mắt.

“Ngươi chỉ có chiêu này thôi à?” Hồ ly trừng mắt nhìn cậu, tức giận nhưng chả làm gì được.

Ngôn Thâm cười ha hả, tâm tình khoái trá, né tránh “người” đi đường, nói với hồ ly: “Quay lại vấn đề, ông Trần chủ hàng thịt, hẳn là bị quỷ phá rồi ha.”

“Do lão ấy già rồi nên trí nhớ không được tốt, mới đổ thừa cho quỷ thôi.”

“Nghe ngươi nói như vậy, ta càng thêm khẳng định đó là do quỷ phá, ngươi đúng là một con hồ ly thích nói dối.” Ngôn Thâm nói. Cậu đã quá rành cá tính xấu xa của hồ ly, cho nên mới không tin lời nó nói.

“Ta chỉ muốn nói đùa thôi, ngươi hiểu rõ ta đến vậy, nhất định biết ta đang nói đùa rồi, ha ha…” Hồ ly cười ha ha nói.

Ngôn Thâm cũng cười, lại bắt đầu hát bài hát “chú hồ ly nhỏ” của cậu.

“Tôi cầm trong tay chiếc roi da, trong lòng rất đắc ý….”

Càng nghe sắc mặt hồ ly càng lúc càng khó coi, tại sao nó lại bị tên loài người này ăn hiếp miết vậy chứ, thật không cam lòng mà.

Về đến nhà, Lục Nhân vẫn chưa về, Ngôn Thâm vào bếp nấu cơm trước.

Nhà bọn họ có hai cái bếp ga, một cái dùng để nấu canh, một cái dùng để xào thịt, xào xong mới chiên tàu hủ ky. Hồ ly lúc này sẽ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, nhìn Ngôn Thâm nấu thức ăn, đương nhiên mục đích chủ yếu của nó chính là tàu hủ ky chiên.

“Tiểu Hồ Ly, giúp ta dọn chén đũa ra đi.” Ngôn Thâm phân công. Hồ Ly nghe lời dọn chén đũa ra, khéo léo nhảy lên bàn ăn, bày từng cái từng cái lên mặt bàn.

“Chỉ lúc này mới chịu nghe lời nhất thôi.” Ngôn Thâm cười nói.

Cót két!

Cửa cái mở, Lục Nhân đã trở về.

“A, tên quỷ khóc nhè đã về rồi.” Hồ ly nói. Nó ngửi thấy mùi của Lục Nhân, lộ ra vẻ mặt căm ghét. Nhớ tới việc Lục Nhân không tuân theo ước định, bụng nó lại bốc hỏa.

“Còn ồn nữa là không có tàu hủ ky ăn nghen.” Ngôn Thâm cảnh cáo hồ ly. Cậu nghe hồ ly gọi cha mình là quỷ khóc nhè suốt mười bảy năm, nghe riết cũng thấy bình thường, đồng thời cũng ngờ ngợ giữa cha và hồ ly dường như có chút thù oán.

“Ngươi chỉ có mỗi chiêu này thôi!” Hồ ly trừng mắt. Đôi mắt hồ ly vốn có màu đỏ, do ánh sáng phản chiếu, nên càng thêm đỏ tươi.

Ngôn Thâm thích nhất chính là đôi mắt của hồ ly, vô cùng xinh đẹp, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không nói cho nó biết điều đó.

“Chỉ cần mỗi chiêu này cũng đủ rồi!” Ngôn Thâm cười xấu xa nói. Nhất định là do sớm tối ở chung với hồ ly, báo hại cá tính cậu cũng trở nên xấu xa y như hồ ly.

“Đáng ghét!” Hồ ly chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi.

“Thật thơm quá!” Lục Nhân bị mùi thức ăn hấp dẫn, đi vào nhà bếp.

“À, con nấu sắp xong rồi.” Ngôn Thâm đưa thức ăn cho Lục Nhân, nhờ cha cậu mang ra ngoài giúp. Đợi cha cậu ra ngoài rồi, cậu mới chiên tàu hủ ky.

“Cha ta dường như có thể trông thấy ngươi, ngươi an phận chút cho ta.” Ngôn Thâm thấp giọng cảnh cáo. Tàu hủ ky nhanh chóng chiên xong, dù sao hồ ly thích ăn tàu hủ ky chiên nửa chín nửa sống, cũng không quan tâm tới tay nghề của người nấu thế nào.

“Hắn nhìn không thấy đâu, yên tâm, yên tâm.” Hồ ly nói. Pháp lực trên người Lục Nhân đã sớm mất đi hiệu lực, cho dù có, cũng chỉ có một chút thôi, không đủ để nhìn thấy đâu!

“Như vậy tốt nhất.” Ngôn Thâm nói, lấy tàu hủ ky ra đặt lên khay, sau đó đưa cho hồ ly.

“Thơm quá đi!” Hồ ly chảy nước miếng, vội vã ăn ngốn ngấu.

Ngôn Thâm cởi tạp dề, đi đến bên bàn ăn, cha cậu đã ngồi vào bàn chờ cậu ngồi xuống ăn cùng.

Lục Nhân là tín đồ Cơ Đốc giáo, nên trước khi ăn phải cầu nguyện, Ngôn Thâm cũng theo cha cậu cầu nguyện.

“Amen.”

“Amen.”

Cầu nguyện xong mới bắt đầu cầm đũa lên ăn. Căn nhà này dù không có sự hiện diện của người mẹ, nhưng vẫn rất ấm áp. Hai cha con hết nói đông lại nói tây, nói mãi không ngừng, so ra còn lợi hại hơn cả mấy bà cô nhiều chuyện.

“Các ngươi muốn tám tới khi nào!” Hồ ly len lén đi đến bên cạnh cậu, không nhịn được, nói.

Hai cha con nhà này cũng thật quái dị. Cha con các gia đình khác bình thường luôn cãi nhau, hoặc là sẽ không nói với nhau lời nào, vậy mà hai cha con nhà này mỗi lần tám là tám rất lâu, nhiều chuyện còn hơn ba cô sáu bà ngoài chợ nữa.

“Con ăn no rồi.” Ngôn Thâm thản nhiên đặt đũa xuống, chuyện dọn dẹp bàn ăn được giao lại cho cha cậu.

Trở về phòng, vừa ngồi xuống giường, cậu đã ôm lấy hai chân trước của hồ ly: “Ngươi cũng thích ghen quá nha.” lắc lư thân của hồ ly, giống như người khác đối đãi với thú cưng của mình.

“Ai ghen chứ!” Hồ ly dùng một chân đạp đạp Ngôn Thâm, tức giận nói. Nó mới không ghen! Tên nhóc con xấu xí đáng ghét, quá tự cao tự đại rồi!

“Ngươi đó.” Ngôn Thâm cười nói, hôn nhẹ lên cái mũi của hồ ly, hôn rất nhanh.

“A! Ngươi lại hôn ta!” Hồ ly trừng mắt nhìn cậu, rống lên tức giận.

“Ai bảo ngươi đáng yêu chứ!” Ngôn Thâm cười ha hả, tâm tình cảm thấy rất vui vẻ. Tiểu Hồ Ly quả thật giống như thú cưng của cậu, đáng tiếc tính khí quá cao ngạo, nếu khiêm nhường một chút là tốt rồi.

“Đáng yêu! Ngươi nói ta đáng yêu!” Hồ ly giương móng vuốt bén nhọn lên, trên tay Ngôn Thâm lập tức xuất hiện mấy vết cào, nhưng cậu vẫn không buông tay ra.

“Rất dễ chịu.” Ngôn Thâm cười nói. Mặc dù vết cào đỏ bừng, nhưng không gây ra cảm giác đau đớn, ít nhất đối với cậu mà nói, cậu rất thích cảm giác ngưa ngứa ran rát này, hơn nữa hồ ly khi cào cậu cũng không dùng sức.

“Ngươi đúng là kẻ thích bị ngược.” Hồ ly tức giận cào thêm vài phát, cực kỳ uể oải, mà lại không dám thực sự dùng lực, nếu không, đến lúc đó, người bị đau lại chính là nó. Nó quả thật không hiểu, tại sao Ngôn Thâm bị thương, mà kẻ bị đau lại là nó chứ! Thật sự là không cam lòng mà!

Ngôn Thâm nhìn hồ ly uể oải, cổ vũ nó: “Ngươi vẫn rất lợi hại, đối phó quỷ quái ngươi lợi hại nhất rồi.” câu cổ vũ còn có thêm dụng ý khác.

“Đừng vọng tưởng ta sẽ giúp đỡ.” Hồ ly kiêu ngạo nói. Nhất định là vì câu chuyện nghe được lúc ở chợ thực phẩm, nó không muốn giúp!

“Năm mươi đồng tàu hủ ky chiên.”

“Một trăm đồng!”

“Năm mươi đồng tàu hủ ky chiên.” Lại tuyên bố, tỏ ý vậy là cực hạn rồi.

“Hừ!” Cố ý làm cao, tỏ vẻ không nhượng bộ.

“Năm mươi đồng tàu hủ ky chiên.” Lại tuyên bố, tỏ ý cảnh cáo.

“Hừ!”

Khoảng khắc yên lặng không có tiếng nói nào.

“Năm mươi đồng thì năm mươi đồng.” Lộ rõ cái tánh thích ăn hiếp động vật nhỏ! Hồ ly trừng mắt nhìn cậu, nhìn nụ cười đắc thắng của cậu, tức giận đến nghiến răng.

“Chúng ta ngày mai đi chợ thực phẩm nữa xem sao.” Cậu nói, không để cho hồ ly có cơ hội phản đối.

“Được được được.”

“Một tiếng là đủ rồi.” Ngôn Thâm vuốt dọc theo bộ lông của hồ ly, kéo nó ôm vào lòng. Mỗi lần vuốt ve cậu đều cảm thấy quả thật rất là kỳ lạ, rõ ràng hồ ly không có thật thể, nhưng khi cậu vuốt, lại cảm nhận được lớp lông mềm mại, nắm bắt được thân thể của nó. Cậu cúi đầu nhìn vết thương trên cổ tay mình, những vết thương liên tục này đều là thật.

“Ta muốn ngủ trước!” Hồ ly ngáp, nhịp vuốt của Ngôn Thâm làm nó rất dễ chịu, nó thiu thiu ngủ.

Ngôn Thâm nhẹ nhàng đặt hồ ly lên giường, sau đó ngồi vào bàn chăm chỉ học. Cậu đã năm cuối cấp ba rồi, cũng có nghĩa đã đến giai đoạn thi đại học quan trọng.

Cậu lấy một quyển sách tham khảo môn Tiếng Anh dày cộm ra, bắt tay giải bài tập trong đó.

Hôm sau.

Tan học, Ngôn Thâm lại cùng hồ ly đi đến chợ thực phẩm, do cậu vẫn chưa thay đồng phục, nên khiến các bà các cô ở chợ chú ý.

“Chưa về nhà đã đi chợ ngay rồi à?”

“Dạ.”

“Đồng phục đó là của trường nào thế?”

“Dạ, trường trung học Thánh Công ạ.”

“Cậu học năm mấy rồi?”

“Năm ba rồi ạ.”

“Này, cậu có đi học thêm không?”

“Không có ạ.”

Những cậu hỏi liên tục không ngừng, hết quan tâm này lại quan tâm kia, khiến hồ ly càng lúc càng không nhẫn nại được nữa, mà những bà cô này càng lúc lại càng khoa trương, còn có lòng tốt muốn tới nhà Ngôn Thâm giúp cậu nấu cơm nữa!

“Có thấy phiền quá không hả!”

Ngôm Thâm dễ dàng trả lời những câu hỏi do các cô các bà đặt ra, từng bước từng bước đi đến trước hàng thịt của lão Trần.

Đó là một hàng bán thịt heo, quầy được xây bằng gạch, bên trên bày đầy thịt heo và các bộ phận khác của heo, những chiếc móc trên giá cao treo những khúc xương lủng lẳng, máu chảy đầy ra cả quầy, ruồi kéo bầy lượn qua lượn lại. Đứng từ ngoài nhìn vào, thì thấy đó chỉ là một hàng thịt rất bình thường, nhưng ông chủ hàng thịt thì lại vô cùng bất bình thường.

Lão Trần đứng trước mặt bọn họ, bần thần hoảng hốt, mắt thâm quầng trầm trọng, mặt mày xanh xao vàng vọt, trước đây vốn là một gã đàn ông khỏe mạnh tráng kiện, thế mà bây giờ lại như một tên nghiện hút thiếu dinh dưỡng.

Con mắt lão nhìn bọn họ hoàn toàn không có tiêu cự.

Ngôn Thâm nhìn lão, không khỏi có chút sợ hãi.

“Ông chủ, bán cháu năm mươi đồng xương heo.” Cậu nói.

Lão Trần không nói lời nào, cầm khúc xương treo trên giá, chặt đủ năm mươi đồng, đưa cho cậu.

“Cám ơn.” Ngôn Thâm trả tiền, cầm lấy khúc xương. Khi chạm tới ngón tay lạnh như băng của lão Trần, cậu không nhịn được, rùng mình.

Lạnh như băng, hoàn toàn không giống nhiệt độ cơ thể người.

Ngôn Thâm nhanh chóng rời khỏi hàng thịt, rời khỏi chợ thực phẩm, chạy trối chết về nhà.

Cậu đứng lại trước cửa nhà, an tâm thở phào. Bầu không khí nặng nề của hàng thịt làm người ta không khỏi rùng mình sợ hãi, mặc dù vẫn chưa thấy con quỷ nào tác quái, nhưng nhìn bộ dạng quái lạ của lão Trần, thêm nhiệt độ cơ thể bất bình thường, nhất định có vấn đề.

“Ta nói cho ngươi nghe, người đừng hoảng sợ đó.” Hồ ly ngửi ngửi khúc xương đựng trong túi ni lon, dường như đã phát hiện điều gì.

“Ngươi nói đi.”

“Thịt trong túi,” hồ ly nói, giọng lộ rõ sự ghê tởm, “là thịt người, hơn nữa đã rữa ra rồi.”

Ngôn Thâm giật mình kinh hoảng, quẳng túi thức ăn xuống đất, hoảng sợ hỏi: “Thịt người?”

“Thịt người.” Nó xác định một trăm phần trăm. Chỉ có thịt người mới hôi như vậy! Thứ hôi thúi nhất trên thế gian này chính là thịt người.

Cậu đã mua năm mươi đồng thịt người? Năm mươi đồng thịt người?

Một cơn buồn nôn chợt trào lên, Ngôn Thâm vọt ngay đến bồn rửa chén nôn thốc nôn tháo, nôn đến khi chẳng còn gì có thể nôn ra được nữa.

“Ngươi muốn nấu nó ăn à?” Hồ ly nói, biết rõ cậu không chịu nổi, mà vẫn muốn kích thích cậu.

Ngôn Thâm tưởng tượng khung cảnh nấu xong rồi ăn, lại nôn thêm một chập nữa.

“Cơ thể con người bảy mươi phần trăm là nước, nếu nấu quá lâu, sẽ bốc hơi đó.” Hồ ly cố ý nói những điều ghê tởm, không ngừng kích thích cậu.

Ngôn Thâm nôn đến nỗi cả người rất khó chịu, ngay cả sức bảo nó căm miệng cũng không có. Cậu quay đầu lại, thấy hồ ly đang ngậm túi ni lon đứng phía sau cậu.

Bị kích thích quá độ, cậu ngất đi.

Khi cậu tỉnh lại, đã chín giờ bốn mươi phút tối rồi.

Cậu mở mắt ra, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lục Nhân, và vẻ mặt đắc ý của hồ ly.

“Cha.” Cậu ngồi dậy, chiếc khăn đắp trên trán rơi xuống, cậu nhặt lên đưa cho cha mình.

“Con ngất xỉu trong nhà bếp, báo hại cha hoảng sợ một phen.”

“Con không sao cả.”

Lục Nhân thở dài, nói: “Con lúc nào cũng thích cậy mạnh cả.”

“Con thật sự không có việc gì.” Nụ cười miễn cưỡng của Ngôn Thâm, cộng thêm sắc mặt trắng bệch của cậu, một chút thuyết phục cũng không có.

“Con đói không? Cha có nấu cháo.”

Ngôn Thâm lắc đầu, một chút cảm giác muốn ăn cũng không có. Cậu đột nhiên nhớ tới… chiếc túi đựng xương.

“Xương con mua đâu rồi?” Cậu bối rối hỏi. Cậu nhìn cha mình, lại nhìn hồ ly.

“Ặc, cha lấy nó nấu cháo rồi.”

“Cha ăn rồi?”

“Ăn rồi.”Hồ ly cười gian nói. Nó đã tận mắt nhìn thấy tên quỷ khóc nhè này ăn.

“Con làm sao vậy?” Lục Nhân nhìn sắc mặt tái xám của Ngôn Thâm, lo lắng hỏi.

“Cha…” Ngôn Thâm quay mặt đi, “Cha đừng nói chuyện với con. Xin cha… tránh xa con một chút.”

Vẻ mặt Lục Nhân kinh ngạc như mới vừa bị sét đánh, hắn đau lòng đứng dậy bỏ đi, trước khi đi vẫn không quên căn dặn: “Con nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Nói xong, nặng nề đóng cửa phòng lại.

Hồ ly nhìn hai cha con khổ sở, vui vẻ cười ầm, lăn cả ra đất, chảy cả nước mắt, càng cười nó càng cảm thấy hài lòng.

“Thật sự quá sức thú vị rồi!” Nó nói, leo lên giường Ngôn Thâm.

Ngôn Thâm đột nhiên đứng dậy, hồ ly sửng sốt. Ngôn Thâm không hề báo trước, xách hồ ly lên, đi thẳng vào phòng tắm.

“Ê! Ngươi định làm gì?”

“Tắm rửa.” Nói là làm, Ngôn Thâm cầm vòi sen tưới lên người hồ ly.

“Ngươi làm cái gì vậy hả?”

“Ngươi ngậm cái túi ni lon.”

“Ta không có ăn!”

“Muốn leo lên giường ta, phải tắm rửa sạch sẽ.”

“Kẻ phải tắm chính là tên quỷ khóc nhè kia kìa! Ta chưa có ăn! Ta chưa có ăn đó!”

“Ai quan tâm ngươi ăn hay không ăn chứ.” Tình thế bắt buộc, Ngôm Thâm thô lỗ tắm cho hồ ly, tắm cho đến khi cậu hài lòng mới chịu ngừng. Sau đó, cậu chạy ra ngoài, cầm một cái bàn chải đánh răng đi vào phòng tắm.

“Đừng nói với ta là… ta còn phải đánh răng nghen….”

“Ngươi cũng không ngốc ha.” Bất chấp việc mình sẽ bị ướt, Ngôn Thâm giơ tay nắm cằm hồ ly kéo lên, để nó dựa vào người mình, dùng một tay bôi kem đánh răng lên bàn chải, dùng lực thật mạnh đánh răng cho hồ ly.

“Đau đau đau đau đau —–” Hồ ly kêu thảm thiết, chắc chắn sẽ bị chảy máu đó.

Đánh răng xong, cậu giúp hồ ly lau khô người, sau đó đuổi nó ra ngoài, đến lượt cậu tắm rửa.

“Ta muốn bỏ nhà đi bụi!”

Ngôn Thâm đột nhiên mở cửa, quần áo mới cởi được một nửa, nửa người trên hoàn toàn để trần, cậu lạnh lùng nhìn hồ ly, giọng nói không mang theo chút thương cảm nào: “Tùy ngươi.” Nói xong, đóng cửa cái rầm.

Hồ ly làm sao chịu được kích thích đến cỡ đó, mắng một tiếng “ngu như trứng rùa!”, tức giận xông ra ngoài.

Ngôn Thâm mặc dù nghe thấy, nhưng cho rằng không đáng để ý tới.

Tắm rửa xong, đã hơn mười giờ năm mươi lăm phút. Cậu mặc quần áo chuẩn bị đi ra ngoài, áo sơ mi trắng quần jean, khoác thêm áo khoác màu nâu đậm, vội vã ra khỏi nhà.

Người đi đường giờ này rất thưa thớt, cậu nhớ phía trước cửa hàng tiện lợi có một trạm điện thoại công cộng, cậu tìm thấy trạm điện thoại công cộng ở một khúc quanh, cậu bấm số gọi cho sở cảnh sát.

Cậu giới thiệu về mình xong, sau đó nói rõ tình hình của hàng thịt lão Trần.

“Cậu trai à, đừng nói giỡn chứ!”

Hiển nhiên, cảnh sát không hề tin lời cậu nói.

Chẳng lẽ do giọng của cậu quá mức bình tĩnh chăng? Hoặc là do tuổi của cậu còn quá trẻ?

Ngôn Thâm gác điện thoại, tức đến nỗi thở không ra hơi, cho dù bề ngoài cậu nhìn vô cùng bình tĩnh.

Bỏ đi, cậu tự đi vậy.

Bởi vì quá sức tức giận, dẫn đến việc cậu mất khả năng phán đoán, làm ra một quyết định ngu xuẩn.

Ngôn Thâm một mình một người, đi thẳng đến chợ thức ăn, lúc đó đã là mười một giờ rưỡi.

Nếu cậu không tức giận đến vậy, nếu cậu không mất đi lý trí, thì cậu sẽ nhớ tới lời hồ ly từng cảnh cáo cậu.

Mười hai giờ, vũ hội bắt đầu.

Một số thứ phải đi ra, một số thứ không nên đi ra, đều sẽ chạy ra ngoài du đãng.

Khi cậu chạy đến chợ thức ăn, thì đã mười một giờ bốn mươi phút.

Khi cậu chạy đến trước hàng thịt của lão Trần, thì đã mười một giờ năm mươi phút.

Khi cậu không ngừng kinh ngạc nhìn lãoTrần, thì thời gian đã trôi qua thêm năm phút nữa.

Xoèn xoẹt xoèn xoẹt xoèn xoẹt—–

Lão Trần đứng xoay lưng về phía cậu, khom lưng chăm chú mài dao, không ngừng lặp đi lặp lại động tác, cả khu chợ thực phẩm chỉ còn lại tiếng mài dao. Từ tiếng mài dao cho thấy, con dao được mài bén đến cỡ nào.

“Ông Trần, đừng mài dao nữa.” Ngôn Thâm muốn quát bảo lão ngừng lại, nhưng tiếng mài dao vô cùng chói tai, khiến kẻ khác sởn gai ốc. Bầu không khí của cả khu chợ thực phẩm thật sự làm kẻ khác phải sợ hãi.

Lão Trần đứng thẳng dậy, chầm chậm quay đầu lại. Đầu lão xoay từ từ, làm cho người ta có cảm giác dường như nó không dính với cần cổ lão.

Ngay lúc Ngôn Thâm cảm thấy quái dị, đầu của lão Trần đã rớt xuống đất, lăn lăn lăn… lăn đến cạnh chân cậu. Chiếc đầu lại xoay chầm chậm, xoay khuôn mặt ngửa lên. Khi Ngôn Thâm đối mặt với nó, nó chợt nở một nụ cười quái dị.

Ngôn Thâm ngay cả thét lên cũng đều thét không được, sợ hãi nhìn đầu của lão Trần, lui về phía sau, từng bước một.

Trên bức tường giữa chợ thực phẩm, có một cái đồng hồ quả lắc rất lớn, chuyên dùng để thông báo thời gian bắt đầu buôn bán và tan chợ, vô cùng chính xác. Lúc này, chiếc đồng hồ quả lắc vang lên, coong coong coong coong coong coong coong coong coong coong coong coong, tổng cộng mười hai tiếng.

Mười hai giờ, vũ hội bắt đầu.

Ngôn Thâm nhớ ra, thì đã không còn kịp nữa.

Cậu nhìn thấy phía sau lão Trần, một cánh tay phụ nữ ôm lấy người hắn, dùng cách mà người bình thường không cách nào làm được quấn lấy người lão Trần, chiếc đầu tròn trịa từ từ trồi lên, trồi với tình trạng lộn ngược lại, khuôn mặt bi thảm nhìn chằm chằm vào cậu.

Cứu tôi với. Ngôn Thâm đọc được từ vẻ mặt của cô gái, ý muốn cầu cứu.

Cái thân không đầu của lão Trần cầm dao mổ tiến tới gần Ngôn Thâm, mỗi một bước, đều có thể ngửi được mùi xác thối nồng nặc từ người lão bốc ra.

Cậu lui về phía sau một bước, đầu lâu của lão Trần lăn lăn theo bước chân cậu, dừng lại bên chân cậu.

“Ha ha ha ha —–” Lão Trần phát ra tiếng cười kinh khủng, cực kỳ hưng phấn.

Cậu muốn chạy, nhưng vừa bước được một bước, đã bị vô số cánh tay thò từ dưới đất lên chộp vào chân, làm cậu không thể động đậy.

Đó là do lão Trần cùng với một số linh hồn du đãng muốn dồn cậu vào chổ chết.

Cái xác của lão Trần đứng cách cậu chỉ còn một bước, cánh tay cầm dao mổ giơ cao, chuẩn bị chặt xuống một nhát thật mạnh!

Ngôn Thâm nhắm mắt lại, không muốn nhìn khung cảnh ác độc, tàn nhẫn, kinh khủng này.

Động tác giơ lên của lão Trần đột nhiên dừng lại, cánh tay vẫn giơ lên giữa không trung như trước, trông giống như thời gian đã bị đóng băng.

“Xin lỗi ta đi, ta sẽ cứu ngươi.” Hồ ly đột nhiên xuất hiện phía sau Ngôn Thâm, kỳ thật nó đã bám theo cậu rất lâu rồi.

Có thần thủ hộ nhà ai lại đi ra điều kiện với người khác không hả?

“Ngươi định bỏ mặc cho ta bị thương?” Ngôn Thâm nói, hoàn toàn không tin nó có thể bỏ mặc cậu.

Sắc mặt hồ ly lập tức tối sầm, giờ phút này, nội tâm của nó tựa ngựa hoang phi nhanh trên đồng cỏ ở biên cương, mạnh mẽ hùng dũng, máu huyết sục sôi, kích động không thôi, nội tâm gào thét: “Ta mặc kệ! Ta mặc kệ! Ta hận đến nỗi muốn đày ngươi xuống địa ngục, tốt nhất là xuống thẳng mười tám tầng địa ngục, bị hành hạ từng tầng từng tầng! Rút móng tay ngươi! Rút gân chân ngươi! Đổ thủy ngân vào miệng ngươi! Lột da ngươi! Ăn thịt ngươi! Tốt nhất vĩnh viễn không được siêu sinh, ngay cả tro cốt cũng không còn!”

Thế nhưng, gương mặt hồ ly của nó lại rất điềm tĩnh, nịnh nọt nói: “Đương nhiên không nỡ rồi, ngươi là bảo bối của ta mà!”

“Nếu đã như vậy, còn không mau cứu ta đi!” Ngôn Thâm thúc giục nó.

“Tới ngay!” Hồ ly kéo những cánh tay đang nắm lấy chân của Ngôn Thâm ra, bắt nữ quỷ phía sau lão Trần. Nữ quỷ vặn vẹo thân thể, vặn vẹo khuôn mặt thê thảm, thật sự rất đáng sợ.

Thân thể của lão Trần vẫn bảo trì tư thế bất động như trước, một người một hồ rời khỏi phạm vi của lão Trần, quyết định hỏi nữ quỷ mấy vấn đề.

Dưới tình huống đùn qua đẩy lại, cuối cùng, hồ ly, kẻ vĩnh viễn luôn ở thế hạ phong, bị đẩy ra đặt câu hỏi.

“Ngươi… năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Khặc! Tuổi của con gái là bí mật đó, ngươi hiểu hay không hả? Hỏi chuyện khác đi.” Ngôn Thâm lườm nó.

“Ngươi …. … bị chết rất thảm.”

“Nói nhảm, vừa nhìn là biết liền.” Ngôn Thâm nhịn không được, lại xen vào mắng mỏ.

“Ngươi nhiều ý kiến quá ha, sao không tự đi mà hỏi hả?” Hồ ly bực bội nói, hơn nữa nó đã muốn trở mặt rồi.

“Hỏi thì hỏi.” Ngôn Thâm ho khẽ một tiếng, trịnh trọng hỏi: “Nữ quỷ… tiểu thư, xin hỏi cô chết như thế nào vậy?” Nhìn nữ quỷ cả người vặn vẹo, đôi mắt kinh khủng trừng to, nhìn chằm chằm cậu, cậu không khỏi cảm thấy có chút sợ hãi.

Chỉ thấy nữ quỷ “oa” một tiếng, lộ ra cái miệng rỗng không. Không có hàm răng, không có lưỡi, một cái miệng trống rỗng không có gì cả.

“Có thể thấy được người bị hại trước khi chết đã bị ngược đãi thảm khốc cỡ nào.” Trong tình huống thế này, hồ ly lại còn có tâm tình nháy theo giọng điệu của các trinh thám khi điều tra vụ án trong mấy phim Nhật, nó hoàn toàn không có một chút cảm thông đối với nữ quỷ.

Thế nhưng nhờ chất giọng xem sự việc rất nhẹ nhàng của hồ ly, khiến Ngôn Thâm tỉnh táo không ít, cậu hỏi hồ ly: “Cô ấy không thể nói được, làm cách nào để hỏi đây?”

“Đi vào ký ức của ả chẳng phải sẽ biết ngay sao?” Hồ ly nói, dứ dứ cằm về phía Ngôn Thâm.

“Ta?” Ngôn Thâm bĩu môi.

“Ta làm phép, ta tiến vào, như vậy tỷ suất lợi nhuận rất không phù hợp với vốn đầu tư đó nha!” Hồ ly nói, chắc là đã coi quá nhiều mấy chương trình phân tích thị trường chứng khoán phát vào buổi trưa rồi.

“Ặc! Vậy ta vào là được.” Ngôn Thâm đành phải chấp nhận số phận, hít một hơi sâu, chuẩn bị tâm lý: “Ngươi làm đi.”

Hồ ly thổi nhẹ, đưa ký ức của nữ quỷ thổi vào đầu Ngôn Thâm.

Tên của cô là Trần Chiêu Đệ, lớn lên tại một làng quê, trong một xã hội sống theo chế độ trọng nam khinh nữ, làm cho tuổi thơ của cô vô cùng khổ cực.

Học hết cấp một, cô rời khỏi làng, nhưng thay vì nói “rời khỏi”, chi bằng nói “thoát khỏi” thì tương đối chính xác hơn, thoát khỏi làng quê đến thành thị tìm việc làm. Nhưng người nhà quê đến thành thị thì làm được gì chứ? Đi đến đâu cũng bị người ta khinh thường. Ông chủ thấy cô là dân nhà quê dễ ăn hiếp, luôn mượn những chuyện vô cùng nhỏ nhặt để trừ tiền lương của cô.

Cô vốn cho rằng công việc mặc dù cũng không dễ làm, tiền lương lại thấp, nhưng ít ra có thể nuôi sống được mình, cuộc sống xem ra cũng không tệ cho lắm, nên cô cũng cảm thấy bằng lòng với hiện tại.

Cho đến một ngày, cô gặp phải hung thần ác sát của đời mình.

Lão Trần chỉ là một tên tiểu thương bán thịt heo ở chợ thực phẩm, lão trầm mặc, ít nói, không thích nói chuyện cho lắm, nhưng thịt của lão luôn bán nhiều hơn so với những hàng thịt khác, nhờ vậy giữ chân được khá nhiều bạn hàng.

Cô vừa nhìn thấy lão liền cảm thấy toàn thân rất khó chịu, rõ ràng cả hai không nói gì, chỉ có bốn mắt nhìn nhau, cô đã cảm thấy rất quái dị rồi.

Cô đi mà như chạy trối chết ra khỏi chợ thực phẩm, quên mất mình phải mua món gì, chỉ hy vọng có thể mau chóng về nhà.

Cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, tên tiểu thương chỉ chạm mặt một lần đó, lại tìm được đến tận nhà cô, cầm theo con dao mổ của lão. Kế đó lão cường bạo cô, bởi vì cô kêu thét quá lớn, nên lão nhổ sạch răng cô ra, sau đó bắt buộc cô phải dùng miệng làm lãos sảng khoái.

Khi đó, cô cảm thấy mình sẽ chết.

Song lão Trần lại không giết cô ngay.

Lão giam cô lại, giam trong tủ quần áo nhỏ hẹp trong nhà lão, cơ thể cô bị lão gập lại, vặn vẹo, vô cùng đau đớn. Cô kêu thảm thiết nhìn lão vô tình khóa chiếc ổ khóa lớn, cô biết rất rõ lão này điên rồi.

Cô ở trong cái tủ quần áo nhỏ hẹp ấy rất lâu, lâu đến độ cơ thể cô đã biến thành gấp khúc, không cách nào thẳng ra được nữa.

Mỗi ngày, cô chỉ có thể nuốt một miếng da heo sống, uống một ly nước.

Cô dường như đã trở thành tù nhân của lão, bị giam trong tủ áo nhỏ hẹp, ăn uống xong lại ngủ. Cô nhìn qua khe tủ quần áo, thấy lão càng ngày càng điên cuồng hơn, càng ngày càng đáng sợ hơn.

Đến một ngày, lão thả cô ra, nhìn thân thể vặn vẹo đáng sợ của cô, lão cười khoái trá. Lão cực kỳ hưng phấn, cường bạo cô hết lần này đến lần khác.

Cường bạo xong, lão lại cầm một chiếc kéo, cắt lưỡi cô, cho vào miệng, nhai ngấu nghiến như đang thưởng thức một món ăn ngon, nuốt vào bụng.

Ý thức của cô càng lúc càng mơ hồ, miệng không ngừng tràn máu tươi, cô uống máu của chính mình, sau đó, chết đi.

“Lục Ngôn Thâm!” Ngôn Thâm bị lay mạnh, hồ ly đánh thức cậu.

Ngôn Thâm mờ mịt nhìn hồ ly, trước mắt vẫn mơ mơ hồ hồ, bỗng chốc, nước mắt cậu không kềm được, ào ạt tuôn. Cậu nhìn thấy những gì nữ quỷ đã trải qua khi còn sống, một cuộc đời thống khổ cùng cực, tuy ngắn ngủi chỉ tromg vài phút, nhưng cậu đã đau khổ đến độ không muốn sống rồi.

Cậu nói không được lời nào, lắc đầu, lại lắc đầu.

Đau khổ quá. Đau khổ quá.

Cậu nhéo chặt ngực, nước mắt không kềm được ào ạt tuôn rơi, mà cậu cũng không muốn kềm lại.

“Xem ra tên quỷ khóc nhè sắp có người soán ngôi rồi.” Hồ ly cười mỉa cậu, bất luận khi nào, nó cũng sẽ không cảm thông với loài người.

Loài người, bản thân cũng đã rất dơ bẩn.

Ngôn Thâm không để ý tới hồ ly, cậu nói với nữ quỷ: “Cô đã được cứu khỏi gã đàn ông điên loạn kia rồi, cô đã được giải thoát, hãy rời khỏi đây đi.” Nữ quỷ nhắm mắt lại, nở nụ cười, từ từ chìm xuống đất, rời khỏi cuộc sống.

“ Đủ rồi chứ? Chúng ta về nhà thôi!” Hồ ly nói, có cảm giác nó đang tránh nặng tìm nhẹ. Vì nó biết, phiền toái còn ở phía sau.

“Còn chưa được.”

“Ta biết ngay.” Hồ ly nói, cảm thấy đã không thể kiên nhẫn hơn nữa.

“Phần xương ta mua, không phải chỉ có mỗi cô ấy.” Ngôn Thâm lau nước mắt, đón nhận ánh mắt không kiên nhẫn của hồ ly đang nhìn mình, “còn của người khác nữa.”

“Ngươi đừng quan tâm nữa, đó là công việc của cảnh sát.” Hồ ly bực bội nói.

Ngôn Thâm nhìn hồ ly, thở dài, nói: “Ngươi nói đúng.” Cậu đứng dậy, phủi phủi tro bụi dính trên người.

“Tên này mặc dù đã chết, nhưng tội ác của hắn rồi cũng sẽ bị lôi ra ánh sáng thôi.” Cậu từ trên cao nhìn xuống đầu lâu lão Trần, cậu tin tưởng lão đã có được quả báo xứng đáng.

“Đúng vậy, chính là như thế này.”

“Đi thôi.”

“Đi thôi.”

Trên đường có rất nhiều quỷ hồn, nhờ có hồ ly, quỷ hồn nhường đường cho bọn họ đi qua. Cả hai im lặng đi, vấn đề còn nhiều, Ngôn Thâm rất muốn hỏi.

“Quay lại vấn đề, lão Trần rốt cục chết như thế nào vậy?”

“Tự sát chết.”

“Tên biến thái như lão mà cũng biết tự sát à?”

Hồ ly lườm cậu: “Ngươi có muốn xâm nhập ký ức lão xem không? Ta không ngại làm phép thêm lần nữa.”

“Không cần đâu.” Ngôn Thâm vội từ chối, biết bản thân không thể tiếp nhận thêm được nữa.

“Con người đều bởi vì chấp nhất nên mới tự sát, lão đó cũng vậy. Lão đó rất thích giết hại, giết người khác vẫn cảm thấy chưa đủ, nên lão muốn giết cả mình xem cảm giác thế nào. Lão rất biến thái.”

Ngôn Thâm trở nên trầm mặc, nhắm mắt lại, phảng phất như nhìn thấy thân hình vặn vẹo của nữ quỷ và thân thể mất đầu của lão Trần, cậu vẫn không biết những khối thịt đặt trên quầy thịt trong chợ thực phẩm là thịt của ai.

Về đến nhà, chờ đón cậu là một bạt tay của Lục Nhân.

“Con đã đi đâu vậy hả?”

Ngôn Thâm bị đánh mạnh đến nỗi mặt quay sang bên, do không hề báo trước nên cậu đã cắn rách miệng của mình. Cậu cau mày, nhìn cha mình.

Rõ ràng người bị đánh là cậu, nhưng cha cậu nước mắt đầm đìa, dường như người bị đánh chính là cha cậu mà không phải cậu. Sự thật thì người bị đau chính là hồ ly, bởi vì chỉ cần Ngôn Thâm bị đau, cơn đau đều chuyển sang người của hồ ly.

“Ta muốn giết chết hắn!” Trên mặt hồ ly vẫn còn đau rát, tên quỷ khóc nhè này xuống tay không nhẹ chút nào! Nó nhe nanh nhếch miệng, chửi rủa Lục Nhân, làm bộ muốn cắn hắn.

“Đừng quậy nữa!” Ngôn Thâm quát lên cản nó lại.

“Con mới là đừng quậy nữa! Trễ vậy rồi con còn chạy đi đâu? Con có biết cha lo lắng cho con không?” Lục Nhân hiểu lầm, tưởng rằng Ngôn Thâm đang nói hắn, càng tức lên, khóc càng lớn.

Đúng là tình huống phức tạp. Ngôn Thâm không nói gì nữa, ôm cổ Lục Nhân. Ngôn Thâm cao một trăm bảy mươi hai centimet và Lục Nhân cao một trăm sáu mươi chín centimet, dưới hiệu ứng thị giác, trông Lục Nhân có vẻ nhỏ bé.

Ngôn Thâm dùng một tay đẩy hồ ly vốn định nhảy chồm lên, vừa có thể trấn an cha mình, vừa có thể ngăn cản sự tấn công của hồ ly, quả là phương cách dùng một hòn đá hạ hai con chim.

“Hai người các ngươi nhất định có vấn đề! Cha con gian dâm với nhau! Loạn luân rồi!” Hồ ly chụp hụt, la hét ầm ĩ.

“Lần sau con sẽ không vậy nữa đâu, xin lỗi cha.” Ngôn Thâm cố ý không nghe lời kêu gào của hồ ly, tiếp tục trấn an cha mình.

“Lần này cha bỏ qua. Mặt con còn đau nữa không?” Hiển nhiên đã tiếp nhận lời xin lỗi, Lục Nhân lo lắng nhìn khuôn mặt con trai.

“Không đau đâu, con không còn đau nữa đâu.” Ngôn Thâm cười nói, thật ra những lời này là cậu nói đúng sự thật.

“Ta rất đau! Rất đau!”

“Con đi nghỉ sớm đi.”

“Dạ. Cha ngủ ngon.” Ngôn Thâm gật đầu, lén lúc chụp hồ ly kéo về phòng mình.

Sau khi khóa cửa phòng kỹ càng, Ngôn Thâm bắt đầu xoa xoa mặt của hồ ly, dù sao bạt tay đó là đánh vào mặt cậu, mặt cậu tuy đỏ ửng, nhưng lại không đau.

“Ta hận chuyện cứ bị thế này mãi!” Tại sao sinh mệnh của cậu và nó lại gắn kết với nhau chứ!

“Để bù đắp ngươi, ngày mai ta mua một trăm đồng tàu hủ ky.” Mặt Ngôn Tham hiện lên sự áy náy, dù sao cũng là do cậu sai trước.

“Hừ hừ!”

“Bất quá có chuyện ngươi đừng để ta phải giải thích thêm lần nữa.” Ngôn Thâm vẫn dịu dàng xoa xoa mặt hồ ly, nhưng chất giọng có chút âm trầm: “Nếu để ta nghe lại mấy câu như ‘cha con gian dâm với nhau’ hay ‘loạn luân’, ta sẽ phạt ngươi một tuần lễ không có tàu hủ ky chiên ăn.”

“Ngươi còn dám nói ngươi không có tư tưởng bậy bạ! Ngươi còn ôm hắn, cha con bình thường có ôm nhau như thế không hả?” Hồ ly nói.

“Có chứ, tình cảm tốt sẽ ôm nhau như thế đó.” Ngôn Thâm nói như đương nhiên.

Đó chính là cha con có vấn đề rồi! Hồ ly rất muốn phản bác, bất quá nó suy nghĩ lại, nên thôi bỏ qua, nó không muốn chọc giận đại ma vương.

“Hồ ly, ngươi không phải đang ghen chứ?” Ngôn Thâm cười hỏi, nắm khuôn mặt hồ ly nho nhỏ của nó, nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp màu lửa đỏ của nó.

“Lục Ngôn Thâm! Ngươi đừng có khoa trương quá đáng!” Nó tức giận đến nỗi giơ móng vuốt lên, cào búa xua.

Ngôn Thâm cười to, lợi dụng ưu thế của cơ thể ngăn cản móng vuốt của nó lại.

Bất quá quay lại vấn đề, nồi cháo nấu bằng xương người trong nhà bếp, sáng sớm ngày hôm sau, Ngôn Thâm võ trang toàn thân, cầm nồi cháo đổ vào bồn cầu, nhấn nút cho trôi hết.

Người của chợ thực phẩm phát hiện thi thể của lão Trần, lập tức báo cảnh sát, đương nhiên trong lúc chờ đợi cảnh sát tới cũng gây hỗn loạn một trận, cho đến khi cảnh sát khống chế hiện trường, trật tự mới được khôi phục. Nghe nói trong nhà lão Trần có hai thi thể, một thi thể phụ nữ vặn vẹo không ra hình người, cùng một thi thể đàn ông đã bị cắt chỉ còn phân nửa.

Nhưng tin tức khiến người ta hãi hùng này chỉ chiếm năm phút trong chương trình thời sự trên ti vi, và một góc nhỏ trong phần xã hội trên báo.

Song, đó là vụ án lấy đi mạng sống của hai con người vô tội, và cả mạng sống của kẻ phạm tội, tổng cộng là ba mạng người.

Bản thân lão Trần chính là một con quỷ, dùng lốt người, để làm chuyện quỷ quái.

Loại quỷ này, còn có bao nhiêu con trà trộn giữa thế giới loài người?

Lúc này, chiếc đồng hồ quả lắc của chợ thực phẩm lại kêu vang, tựa như tiếng chuông cảnh cáo, đáng tiếc không một ai chú ý đến.

———————-
(1) Chú lừa con: Đây là một bài hát dành cho thiếu nhi, lời của bài hát là: “Tôi có một con lừa nhỏ, từ trước tới nay tôi chưa cưỡi bao giờ. Ngày nọ đột nhiên tôi muốn cưỡi lừa ra chợ, cầm trên tay chiếc roi da, lòng tôi cảm thấy rất sung sướng.”

Advertisements

Tagged:

2 thoughts on “Hồ ly thú thân – Vụ án thứ nhất

  1. smallg0a7 Tháng Ba 17, 2014 lúc 8:18 chiều Reply

    truyện hay thật, mong đến lúc hồ ly biến thành người, hi hi

    • Sâu lười Tháng Ba 17, 2014 lúc 9:33 chiều Reply

      Nếu vậy thì… chương hai nha bạn ^_^

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: