Hồ ly thú thân – Mở đầu

.

.

Yêu quái kỳ đàm

Hồ ly thú thân

Mở đầu

.

Bầu trời quang đãng, ánh mặt trời nóng rực từ trên cao rọi xuống, toàn bộ thành viên nhà họ Lục, tổng cộng ba người, lên đường ra ngoại ô chơi. Mặc dù nói là dạo chơi, thế nhưng lại không có được sự vui sướng khi đi ra ngoài thư giãn.

Nguyên nhân bắt nguồn từ người lớn nhất của nhà họ Lục, Lục Từ.

“Mẹ à, chừng nào chúng ta mới có thể ăn cơm được đây?” Lục Nhân, tám tuổi, lưng đeo túi hành lý nặng nề, vô cùng miễn cưỡng tiến về phía trước. Cậu nắm lấy tay cô em gái ba tuổi, cau mày, liếc liếc mẹ cậu.

“Sắp đến chòi nghỉ mát rồi! Chắc khoảng năm mươi thước nữa thôi.” Lục Từ miệng thì nói như vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn sang hướng khác.

“Mẹ gạt con!” Lục Nhân hoàn toàn không thể tin tưởng vào lời mẹ cậu nói. Lần trước về nhà bà ngoại, mẹ cậu cũng nói chỉ năm chục thước nữa thôi, kết quả phải nhờ đến sự giúp đỡ của cảnh sát, ngồi xe cảnh sát suốt ba giờ đồng hồ, mới tới được nhà bà ngoại.

“Không thì chúng ta dừng lại nghỉ ngơi một chút.” Lục Từ nói, tùy tiện tìm một tảng đá ngồi xuống.

“Cứu mạng….” Một tiếng kêu yếu ớt truyền đến.

“Hê?” Lục Nhân ngẩng đầu lên, tìm kiếm nơi phát ra tiếng kêu, nhưng cậu chỉ nhìn thấy rừng cây và bụi cỏ, “Mẹ, mẹ có nghe thấy tiếng gì không?”

“Có chứ, đó là tiếng của tự nhiên bao la.” Lục Từ nói một cách say mê, hít một hơi thật sâu, “Nơi cha và mẹ lần đầu gặp gỡ là tại ngọn núi này đấy, lúc đó thiên thời địa lợi nhân hòa, cha mẹ mới quen nhau được. Bây giờ nhớ lại, đúng là rất lãng mạn!”

“Cứu … cứu ta!” Tiếng kêu lớn dần.

“Không phải! Có người đang kêu cứu!” Lục Nhân lo lắng nói, cậu thực sự nghe được giọng cầu cứu đó.

“Thế à?” Lục Từ chăm chú lắng nghe.

Một giây trôi qua, cô không nghe thấy tiếng kêu cứu, ba giây trôi qua, cô vẫn không nghe thấy.

Thế nhưng Lục Nhân lại có thể nghe tiếng kêu cứu ấy rất rõ ràng, hơn nữa càng lúc càng lớn, dường như tiếng kêu cứu ấy ở ngay bên tai cậu.

“Không có mà.” Lục Từ nói, ngoại trừ những tiếng động nhỏ, cô không nghe được tiếng gì khác cả.

“Thật sự là có! Rõ ràng tiếng kêu lớn lắm. Nếu không mẹ hỏi em xem.” Lục Nhân yêu cầu mẹ hỏi em gái mình, để chứng thật lời của cậu nói, thật sự có người đang kêu cứu.

“Tiểu Phàn, con có nghe thấy tiếng kêu cứu không?” Lục Từ kéo Lục Tiểu Phàn qua hỏi, cô bé đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

Lục Nhân thất vọng nhìn mẹ mình, xem ra em gái không hiểu bọn họ đang làm cái gì, hỏi cũng như không.

“Nhân Nhân, con chắc hẳn đã quá mệt rồi, cho nên mới nghe nhầm. Đây là do mệt quá mới sinh ra ảo giác thôi!” Lục Từ nói rất rõ ràng, vỗ vỗ lên đầu con trai mình.

” ‘Mệt quá mới sinh ảo giác’ là sao?” Lục Nhân ngạc nhiên hỏi.

“Ai quan tâm nó là cái gì chứ! Mau tới đây cứu ta đi!” Ngay lúc này, một giọng nói hùng hậu truyền đến, nghe ra có chút hổn hển.

“Con lại bị ảo giác thính giác nữa rồi.” Lục Nhân bịt lỗ tai lại, giục Lục Từ, “Chúng ta nhanh chân đến chòi nghỉ mát ăn cơm trưa thôi!”

“Đi thôi, chắc sắp tới rồi đó.” Cả nhà lại tiếp tục lên đường.

Song, tiếng cầu cứu vẫn không biến mất, chòi nghỉ mát cũng không thấy xuất hiện, ba người nhà học Lục đi trong trạng thái vừa đói vừa mệt, rừng cây lúc này tựa như mê cung, đi cách nào cũng không thoát khỏi được.

“Chỉ cần ngươi cứu ta, ta sẽ chỉ đường cho các ngươi.” Giọng nói lại truyền đến, dùng điều kiện dụ dỗ Lục Nhân.

“Ông biết đường à?” Cậu hỏi.

Mẹ cậu đi phía trước, nghe cậu hỏi, tưởng Lục Nhân đang nói chuyện với mình, xấu hổ nói: “Biết đại khái!”

“Ta rất quen thuộc nơi này.” Giọng nói trả lời cậu.

“Vậy đành đánh cuộc một phen thôi.” Lục Nhân bất đắc dĩ chấp nhận, lại bị Lục Từ nghe thấy, cô xấu hổ trả lời: “Vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng đâu, ha ha, đại khái vậy mà…”

“Mẹ, con mắc tiểu.” Lục Nhân muốn mượn cớ để đi cứu chủ nhân của giọng nói kia.

“Chỗ nào cũng được, nơi này là tự nhiên, đâu đâu cũng đều là toa-lét.” Lục Từ phất phất tay, ý bảo cậu muốn tiểu chỗ nào cũng được.

“Không được!” Lục Nhân trừng mắt nhìn Lục Từ.

“Được rồi, mẹ biết con mắc cỡ, đi đi, nhưng đừng đi xa quá nha!”

“Tốt lắm, ngươi đi về phía bên trái, sau đó cứ đi thẳng, sẽ nhìn thấy ta. Đi nhanh lên một chút!” Giọng nói chỉ cậu hướng phải đi, đồng thời thúc giục cậu.

Lục Nhân chạy như điên, đi về phía giọng nói hướng dẫn, cậu tìm được một cây thần cực kỳ to lớn, một mình đứng sừng sững, chung quanh không có bất kỳ cây cối nào.

“Ông ở đâu?”

“Ta ở dưới tàng cây!”

Lục Nhân cúi đầu nhìn xuống, thấy một con hồ ly lông đỏ rực như lửa.

“Là ngươi à!” Cậu chỉ vào hồ ly, kinh ngạc kêu lên.

“Đúng rồi, là ta. Mau tới đây cứu ta!” Hồ ly khẽ nhích thân thể, lúc này cậu mới phát hiện trên đùi nó có vết máu.

“Ngươi bị chảy máu rồi!”

“Nói nhảm, ngươi mù à! Còn không mau tới đây cứu ta!” Hồ ly hung hăng nói. Có trời mới biết nó bị giam ở đây bao nhiêu lâu rồi, không chỉ chân bị thương chảy máu, cứu binh mà nó gọi tới lại còn là một đứa trẻ con, đúng là cực kỳ xui xẻo!

“Cứu bằng cách nào?” Lục Nhân nơm nớp lo sợ tiến đến gần, dừng lại cách hồ ly khoảng một thước.

“Ngươi gỡ lá bùa phong ấn trên thân cây xuống trước!” Hồ ly nói, nhìn lướt qua lá bùa dán trên thân cây thần. Đó là lá bùa phong ấn do âm dương sư loài người dán thêm lên, chuyên trị yêu và quỷ. Nếu không phải do nó sơ ý bất cẩn, thì đã không bị phong ấn ở nơi này rồi, hại nó mắc kẹt vào nhánh cây, chân bị thương chảy máu.

“Ặc.” Lục Nhân xé lá bùa phong ấn trên thân cây xuống, một trận gió lớn đột ngột kéo đến, thổi bay lá bùa, vô tình thổi mạnh vào mặt cậu.

“A, toàn bộ bị thả ra rồi.”

“Thứ gì bị thả ra?” Lục Nhân hỏi hồ ly.

“Bản thân ngươi tự nhìn đi.” Hồ ly làm phép với cậu, một giây sau, cậu nhìn thấy một đám quỷ quái từ thân cây đi ra, vài con quỷ quái còn quay đầu lại nhếch miệng cười với cậu, sau đó tản ra bốn phương tám hướng, phóng đi.

“Có thể ăn không?” Một con nhóc ôm búp bê đứng trước mặt Lục Nhân, nghiêng nghiêng đầu, ngây thơ hỏi.

“Không được, nó là ân nhân cứu mạng của ta, không thể ăn.” Một phụ nữ yêu mị xuất hiện cản con nhóc ôm búp bê lại, nhưng thân dưới của người phụ nữ này lại là một cái đuôi rắn to lớn.

“Thế à?”

“Thế à?”

Lục Nhân nghe thấy rất nhiều giọng nói chen lẫn với nhau, đều nói bằng chất giọng có vẻ thèm thuồng, luyến tiếc.

“Đúng là quá đáng tiếc.”

Một đám yêu quái quỷ hồn, tản ra bốn phương tám hướng biến mất, chỉ để lại con hồ ly nằm dưới gốc cây thần.

Lục Nhân thở ra một hơi thật dài, té phịch xuống đất, vẻ mặt phức tạp, không biết là sợ hãi hay là kinh ngạc.

“Ngươi thật can đảm, người bình thường đã ngất xỉu rồi.” Hồ ly cười nói, cảm giác yêu lực của mình đang chậm rãi khôi phục dần.

Lục Nhân nuốt nước miếng, sau đó đứng dậy, đến gần hồ ly, ngồi xổm xuống, “Đừng quên lời hứa của ngươi.” Sắc mặt cậu trắng bệch, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn khăng khăng muốn giúp hồ ly băng bó. Cậu lấy chiếc khăn tay màu xanh dương đậm của mình ra, trên khăn có thêu tên viết tắc của cậu là “RL”, là do Lục Từ kiên quyết muốn thêu cho cậu.

Lấy khăn tay quấn quanh vết thương trên đùi cho hồ ly rồi buộc lại, cậu không biết cách băng bó, chỉ học lõm bõm qua ti vi rồi băng đại thôi, nên hoàn toàn không có tác dụng gì đối với hồ ly.

“Hừ, ngươi còn không mau trở về! Mấy tên quỷ quái này mặc dù không tấn công ngươi, nhưng không chắc sẽ không tấn công người nhà của ngươi. Ngươi tốt nhất nên mau chóng trở về, xuống núi ngay lập tức!” Hồ ly làm ra vẻ cao có nhắc nhở cậu. Rõ ràng trong lòng rất cảm kích sự giúp đỡ của cậu, nhưng nó lại không muốn muối mặt cảm ơn cậu.

“Nguy rồi.” Lục Nhân nhảy dựng lên, vội vàng chạy đi. Thiếu chút nữa đã quên mất chuyện này! Nhưng thật ra, mỗi khi ai đó nói đến câu “thiếu chút nữa đã quên”, cũng có nghĩa họ đã quên mất thật rồi.

“Rẽ sang bên trái!”

“Ặc ặc.” Lục Nhân vội vã chuyển hướng, cấp tốc chạy về phía người thân của mình.

“Mẹ!” Lục Nhân kinh hãi hét lên, cậu nhìn thấy bên cạnh Lục Từ có một con nhện to lớn đang đứng, mà đầu con nhện lại là đầu của một phụ nữ, định tóm lấy con mồi đang ngồi nghỉ ngơi.

“Là ân nhân cứu mạng.” Con nhện đầu người nhìn thấy cậu, nguýt mỏ, rụt tám cái chân lại.

“Chúng ta về nhà thôi! Không cần phải tìm chòi nghỉ mát nữa, con muốn về nhà, con còn rất nhiều bài tập chưa làm!” Lục Nhân vừa nói, vừa đến gần mẹ mình, cậu cẩn thận dắt mẹ cậu ra khỏi phạm vi thế lực của con nhện đầu người.

“Ngày mai làm là được, dù sao cuối tuần cũng được nghỉ hai ngày.” Lục Từ cười nói.

“Không được, hơn nữa Tiểu Phàn cũng muốn về nhà, đúng không Tiểu Phàn?” Lục Nhân quay đầu lại hỏi em gái, ngay lập tức nhìn thấy con nhóc ôm búp bê lúc nãy đang đứng bên cạnh em gái mình, cậu lại càng hoảng sợ, vội vàng choàng tay qua cổ, ôm lấy em.

Lục Nhân đã cực kỳ sợ hãi, thiếu chút nữa em gái cậu đã bị con nhóc ôm búp bê ăn mất.

“Chúng ta mau về nhà thôi!” Lục Nhân nóng nảy nói, vừa khóc vừa giãy nảy, kiên quyết muốn về nhà ngay. Cuối cùng Lục Từ cũng phải nhượng bộ, quyết định về nhà.

Nhờ hồ ly chỉ đường nên bọn họ nhanh chóng về được đến nhà, nếu đi nhầm đường, giọng nói của nó sẽ đột nhiên vang bên tai: “Bên phải!” Sau đó Lục Nhân sẽ kéo mẹ rẽ sang bên phải.

Cứ như vậy, bọn họ nhanh chóng xuống núi.

Còn tưởng rằng từ nay về sau họ sẽ không còn liên quan gì đến những thứ trên núi đó nữa, thế nhưng trời không chiều lòng người, bánh răng vận mệnh đã bắt đầu chuyển động từ lúc Lục Nhân xé bỏ ấn phong.

Ba người nhà họ Lục về đến nhà, mệt không đứng dậy nổi, Lục Từ vừa mở đèn xong, đã ngã phịch xuống ghế sofa.

“Anh ơi… mệt quá à…” Tiểu Phàn ngồi bên cạnh Lục Nhân, mệt mỏi nói, giọng cô bé như từ một nơi xa xôi vọng tới.

“Mệt quá rồi hả? Có muốn uống nước không?” Lục Nhân, năm đó cũng chỉ mới tám tuổi, hỏi em gái, sau đó cố gắng đứng dậy. Sự thật là cậu đã mệt đến nỗi lười cử động, nhưng vì cô em gái đáng yêu của mình, cậu vẫn phải đứng lên rót một ly nước mang tới cho cô bé.

“A! Nhân Nhân thiên vị, chỉ tốt với Tiểu Phàn thôi, mẹ cũng muốn uống nước.” Lục Từ làm nũng với con trai.

“Muốn ngủ quá…” Tiểu Phàn ngã lăn ra đất, ngủ ngay.

“Nằm vậy sẽ bị cảm đó.” Lục Nhân vừa nói, vừa gọi mẹ ẵm Tiểu Phàn vào phòng trong để ngủ.

“Tiểu Phàn chắc đã mệt lắm rồi.” Lục Từ ôm Tiểu Phàn, cười nói, tiện tay thay một bộ đồ khác cho cô bé. Ngay lúc Lục Nhân định đóng cửa, cậu chợt trông thấy con nhóc ôm búp bê đứng ngay bên cạnh Tiểu Phàn, đang cười với cậu.

“Mẹ!” Lục Nhân quát to, chỉ vào con nhóc ôm búp bê nói, “Bên cạnh Tiểu Phàn có… có quỷ!”

“Nhân Nhân, con cũng mệt lắm rồi! Trên đời này không có quỷ đâu! Lục Từ cười vỗ vỗ lên đầu Lục Nhân, định đi ra ngoài, “Để em gái con ngủ cho ngon đi, con đừng ở đây làm ồn nó.” Lục Từ thúc giục Lục Nhân.

“Thật sự có quỷ đó… là con bé… đang đứng bên cạnh giường em kìa! Có thật đó!” Lục Nhân kêu to, cậu đã sắp khóc rồi, tại sao mẹ vẫn không tin cậu?

“Nhân Nhân, con mệt quá rồi đó, đi ngủ mau lên đi.” Lục Từ kéo Lục Nhân đi. Cậu nắm lấy tay nắm cửa nhất quyết không đi, vẫn hét lên: “Nó thật sự đang ở trong phòng kìa! Mẹ đuổi nó đi ngay đi!”

“Nhân Nhân, đừng quậy nữa, con sẽ đánh thức em con dậy đó!” Lục Từ cũng sắp tức giận rồi, nói mãi mà con trai không nghe. Cô đã mệt lắm rồi, vậy mà con trai cô còn không chịu để cô yên.

“Đáng ghét! Ngươi tránh xa em gái ta ra, ở đây không chào đón ngươi!” Lục Nhân trực tiếp mắng con nhóc ôm búp bê, cậu đã tức giận lắm rồi, cậu luôn miệng hét lên “không chào đón ngươi!”

Chát!

Lục Từ tán Lục Nhân một bạt tay, tất cả trở nên an tĩnh. Lục Nhân cũng không phải vì Lục Từ đánh cậu nên mới an tĩnh, mà là ngay lúc mẹ cậu đánh cậu, cậu nghe được giọng nói non nớt của con nhóc ôm búp bê vang lên: “Là do em gái ngươi mời ta đến đây đấy!”

“Thật sự có quỷ!” Lục Nhân trừng mắt nhìn con nhóc quỷ, tức giận nói. Mẹ cậu không tin cậu, con nhóc kia nói gì cậu cũng không được rời khỏi phòng. Đối với việc này, cậu cảm thấy mình cực kỳ bất lực.

“Nhân Nhân, con thực sự đã quá mệt mỏi rồi, mau đi nghỉ đi!” Lục Từ thở dài, lần này cô dùng hết sức kéo Lục Nhân, dẫn cậu quay trở về phòng mình.

Lục Nhân không cam lòng nhìn cửa phòng đóng lại, từng giọt nước mắt to như cái đấu lộp bộp rơi xuống.

Ai tới cứu em cậu?

Ngày hôm sau, Lục Từ mới phát hiện Tiểu Phàn bất bình thường.

Lúc đầu, cô tưởng Tiểu Phàn chỉ là ham ngủ, nên để cô bé ngủ thêm một lúc, kết quả cho đến chạng vạng cô bé vẫn chưa tỉnh lại, Lục Từ lúc này mới cảm thấy sốt ruột.

Tiểu Phàn không bị sốt, cũng không gây cho người ta cảm giác cô bé không khỏe, nhưng cho dù Lục Từ gọi thế nào, cô bé vẫn không tỉnh lại. Mời bác sĩ đến khám, kết quả cũng không biết Tiểu Phàn ngủ miết là do đâu.

“Sao có thể thế này được?” Lục Từ lo lắng ngồi bên cạnh Tiểu Phàn, mắt cô đã đỏ bừng, khổ sở nhìn con gái. Cô luôn cảm thấy đó đều là lỗi của cô, là do cô đã không chăm sóc con gái chu đáo, đúng là không nên đi đến ngọn núi đó.

Lục Nhân nhìn con nhóc quỷ càng lúc càng rõ ràng, càng lúc cậu càng lo lắng, con quỷ kia sẽ không ăn thịt em gái cậu chứ?

Ai có thể cứu được em gái cậu?

Cứu ……

Cậu bỗng nhiên nhớ tới… con hồ ly trên ngọn núi đó.

Lục Nhân quay về phòng mình, đập vỡ ống heo mà cậu bỏ ống đã lâu, lấy hết tiền xu nhét vào túi, vội vàng nói với mẹ cậu: “Con ra ngoài một chút!”, sau đó chạy ra khỏi nhà. Cậu biết mẹ cậu sẽ rất lo lắng, nhưng cậu cũng không đủ thời gian để quan tâm đến chuyện đó rồi.

Cậu ngồi tắc-xi rất lâu mới tới được ngọn núi đó, trả gần như toàn bộ tiền xu mà cậu mang theo.

Cậu đứng dưới chân núi, nuốt nuốt nước miếng, sự sợ hãi lần trước vẫn còn ăn sâu trong lòng cậu, cậu không dám lên núi, nên thử đứng dưới chân núi lớn giọng gọi hồ ly.

“Hồ ly, hồ ly, hồ ly!” Cậu không biết tên của hồ ly là gì, chỉ biết nó là hồ ly, hoặc cũng có thể nó ghét có một cái tên.

Không có tiếng đáp lại.

Có lẽ phải vào sâu thêm một chút mới nó có thể nghe thấy, cậu nghĩ vậy, cho nên cậu nhích tới trước từng bước một, “hồ ly, hồ ly, hồ ly…”

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Cậu bước từng bước tiến về phía trước, mỗi lần bước thêm một bước, cậu lại càng thêm sợ hãi, vừa đi vừa hô to “hồ ly” “hồ ly”.

“Hồ ly… …” Cậu thật bất lực, bất lực đến nỗi bật khóc. Mau mau cứu em gái của cậu. Tiếng khóc càng lúc càng nhiều, nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc, vẫn gọi mãi “hồ ly” “hồ ly”.

“Làm cái gì vậy hả? Chí chí choét choét, ngươi tin ta ăn thịt ngươi không!” Giọng nói của hồ ly rốt cục truyền đến, nó nhảy ra từ bụi cỏ bên cạnh cậu.

“Van xin ngươi hãy cứu em gái ta. Con quỷ trên núi muốn giết em gái ta… nó đã ngủ cả một ngày rồi…” Lục Nhân vừa khóc vừa nói.

“Ngươi dựa vào cái gì mà muốn ta cứu em gái ngươi?”

“Ta… … ta cứu ngươi.”

“Ta đã đưa các ngươi xuống núi rồi, báo ân thì cũng đã báo rồi, không nợ ngươi gì nữa cả!”

Lục Nhân nghe hồ ly nói dù gì cũng sẽ không chịu giúp đỡ cậu, cậu vừa bất lực, vừa không biết làm sao, lại vừa mệt mỏi, chỉ đành gào khóc, vừa khóc vừa hét lên: “Aaaaaaaaaaa…….”

“Kêu la cái gì hả? Không sợ ta ăn thịt ngươi à!” Hồ ly hung hăng hét vào mặt cậu, thân hình đột nhiên biến thành to lớn, khuôn mặt dữ tợn, mồm há rộng như chậu máu, giả bộ muốn nuốt cậu vào bụng.

“Ăn thịt ta cũng không sao cả, van xin ngươi cứu em gái ta.” Lục Nhân mặc dù sợ hãi, vẫn van xin cầu khẩn.

“Ta đâu dây mơ rễ má gì tới ngươi nhiều như vậy chứ!” Hồ ly cười nhạo cậu, nó chỉ cần há miệng là nuốt cậu vào bụng, đâu cần quan tâm em gái gì gì chứ.

“Van xin ngươi, ngươi muốn ta làm gì cũng được, van xin ngươi cứu em gái ta.” Lục Nhân không ngừng cầu xin, chỉ cần con hồ ly này đồng ý giúp cậu là được.

“Làm cái gì cũng được à? Thật không?” Hồ ly bị câu “làm cái gì cũng được” hấp dẫn, suy nghĩ xem mức độ nó có thể tin tưởng được bao nhiêu.

“Thật! Ăn thịt ta cũng không sao cả.” Lục Nhân dùng hết sức gật đầu, lại nhấn mạnh muốn ăn cậu cũng không sao cả.

“Ăn ngươi cũng không dễ. Như vầy đi, ta muốn đứa con đầu lòng của ngươi.” Trẻ con mới sinh ăn ngon nhất, vừa non vừa mềm vừa thơm ngon, hồ ly lộ ra vẻ mặt tham ăn.

“Không thành vấn đề!” Lục Nhân gật đầu ưng thuận ngay, mặc dù cậu cũng không hiểu hồ ly nói vậy nghĩa là thế nào, “Chúng ta về nhà mau lên, ba mươi phút có một chuyến xe buýt công cộng.” Lục Nhân thúc giục.

“Cần gì phải ngồi xe buýt? Chỉ cần đi bộ là được rồi.”

“Đi bộ sẽ không kịp… …”

“Sợ cái gì chứ? Chúng ta đi bằng đường quỷ mà.”Hồ ly lửa đi phía trước dẫn đường, “Được rồi, ngươi phải nói: chào mừng ngươi đến nhà của ta chơi.”

“Chào mừng ngươi đến nhà của ta chơi.”

“Tốt lắm.”

Lục Nhân và hồ ly chỉ cần bước tới trước một bước đã đứng ngay trước cổng nhà mình. Lục Nhân kinh ngạc quay đầu lại nhìn, khung cảnh hai bên đường vô cùng quen thuộc, làm gì có đường núi và rừng rậm nữa.

“Còn chưa chịu mời ta vào nhà.”

“Mời vào.” Lục Nhân tiến lên mở cửa, để hồ ly vào nhà trước.

“Cảm giác được đi ra ngoài thật sảng khoái!” Hồ ly đủng đa đủng đỉnh tiến vào.

“Xin ngươi cứu em gái ta.” Lục Nhân lại cầu xin.

Hồ ly tự mình đi đến trước phòng ngủ Tiểu Phàn, Lục Nhân mở cửa để nó đi vào, nhìn thấy con nhóc quỷ đã càng lúc càng rõ ràng, rõ hơn cả trước lúc cậu ra ngoài.

“Nhanh lên chút!”

“Nhân Nhân, con vừa mới chạy đi đâu đấy?” Lục Từ hỏi, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại, hai đứa trẻ này lúc nào cũng khiến người khác lo lắng.

“Ta biết rồi.” Hồ ly đến gần con nhóc quỷ.

“Ngươi không được ngăn cản ta. Kẻ khác ta đều có thể cho ngươi ăn thịt, nhưng đứa trẻ này phải để cho ta.” Con nhóc quỷ nói với khuôn mặt hung ác, tựa hồ muốn thương lượng với hồ ly.

“Không được, tên loài người này còn có chỗ hữu dụng đối với ta, ngay cả ta cũng còn không ăn nó nữa mà.” Hồ ly cười nói, “Về phần ngươi…” cũng giống như lúc ở chân núi, thân hình hồ ly đột ngột to lớn, nhìn con nhóc quỷ, nước miếng chảy ròng ròng.

“Ngươi chẳng lẽ …” ba chữ “muốn ăn ta” còn chưa nói hết, con nhóc quỷ đã bị hồ ly há miệng táp, nuốt vào bụng.

Hồ ly đánh “ợ” một tiếng, nhả linh hồn của Tiểu Phàn ra, “A ha, thật đáng tiếc, không thể ăn linh hồn thơm ngon này được.”

Chỉ chốc lát sau, Tiểu Phàn tỉnh lại, suy yếu nhìn mẹ, còn có anh của mình, đột nhiên cô bé bị cả hai người ôm chặt, cảm thấy thật là khó chịu.

“Đau quá.” Tiểu Phàn bị ôm chặt quá nên đau, khóc lớn lên.

“Cám ơn trời đất, cám ơn trời đất.” Lục Từ nói không ngừng, kích động không thôi.

“Phải cảm tạ ta mới đúng chứ.” Hồ ly hậm hực nói.

“Cám ơn ngươi, hồ ly.” Lục Nhân ngước nhìn con hồ ly cực kỳ to lớn, cảm kích nói.

“Nhân Nhân, con đang lầm bầm gì đó?” Lục Từ hỏi, nhớ lại từ nãy đến giờ con trai mình liên tục lầm bầm lầu bầu.

“Mẹ, mẹ nhìn chỗ này, mẹ có thấy một con hồ ly không? Là nó mới vừa cứu em con đó.” Lục Nhân chỉ về hướng hồ ly, hỏi.

“Không có, con đang nói xằng nói bậy gì đó?” Lục Từ nói. Cô luôn cảm thấy hành động của Lục Nhân rất kỳ quái.

“Ặc.” Lục Nhân cũng không kiên quyết giữ nguyên suy nghĩ của mình như cũ nữa, cậu đã học được một bài học, nếu vẫn tiếp tục kiên quyết, chỉ sẽ khiến cậu bị mẹ mắng mà thôi.

“Đừng quên ước định của chúng ta, ta muốn có được đứa con đầu lòng của ngươi.” Hồ ly nhắc nhở thêm một lần nữa, sau đó bỏ đi, biến mất, không để lại chút dấu vết nào cả.

* * *

Lúc đó Lục Nhân có lẽ vẫn còn nhớ ước định đó, nhưng thời gian trôi qua, càng lúc càng lâu, hắn cũng đã quên, đã quên từng có một con hồ ly cứu em gái hắn, hắn còn hứa với nó sẽ để cho nó mang đi đứa con đầu lòng của mình.

Mãi cho đến khi vợ của hắn có thai, hắn vẫn không nhớ ra ước định giữa bọn họ.

Hắn vĩnh viễn không biết, khi vợ hắn chuyển dạ, đã phải cố hết sức chiến đấu với con hồ ly tìm đến định cướp con mình. Hắn không biết, vợ hắn đã phải kiên cường đến dường nào mới có thể liều chết bảo vệ đứa con của mình.

Đứa trẻ có thể sống sót, nhưng người mẹ lại chết đi.

Lục Nhân tưởng rằng vợ mình chết là do khó sinh, nhưng hắn lại không ngờ thật ra là do đằng sau có một con hồ ly đang tác quái.

Hắn đặt tên cho con trai mình là Lục Ngôn Thâm, như muốn kéo dài sự tồn tại của vợ mình.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: