Yêu nhan quyển – Bỉ ngạn

.

.

Mị sinh

Yêu nhan quyển

Bỉ ngạn

.

“Khuôn mặt này có thể chỉnh sửa lại được không?”

Người hỏi là một nam nhân có chiếc mũi khoằm như mũi ưng, mày thô mắt to, cơ thể chắc nịch. Trường Sinh đứng sau lưng Tử Nhan, nhíu mắt nhìn thi thể nằm trên sạp. Cả khuôn mặt máu thịt lẫn lộn, đã không cách nào phân biệt được đâu là mắt mũi miệng. Cậu cuống quít thu ánh mắt lại, trấn định tinh thần.

Tử Nhan xê dịch thi thể, cầm bàn tay vốn đã lạnh lẽo lên, lại mò mẫm, lật qua lại phần thịt đã lẫn lộn với máu để xem. Cơ thể hắn khẽ nhích sang bên một chút, lộ ra một khe hở nhỏ, Trường Sinh bất cẩn liếc nhìn qua khe hở đó, thiếu chút nữa đã nôn cả ra. Bây giờ Trường Sinh mới thấy được ích lợi trong việc không ăn mặn của Tử Nhan. Nếu thường xuyên phải hóa trang cho người chết, nhất là khi nhìn thấy chết với tình trạng khuôn mặt cực kỳ thê thảm thế này, ai mà nuốt cho nổi mấy miếng thịt mỡ hầm mềm béo ngậy cơ chứ?

“Ta đồng ý tiếp nhận công việc này.”

Tử Nhan nói rất dứt khoát, nam nhân mũi ưng lộ vẻ mặt vui mừng ngay lập tức, khom người lạy dài, rối rít cảm ơn. Khi Trường Sinh tiễn nam nhân ấy đi xong, quay trở về, Tử Nhan đã rửa tay sạch sẽ, ngồi trước thi thể, nhắm mắt trầm tư.

“Ngươi nhìn ra được điều gì?” Tử Nhan hỏi cậu.

Trường Sinh không nghĩ thiếu gia lại khảo vấn mình, vội vàng nhìn từ trên xuống dưới quan sát cẩn thận, mới nói: “Người này là nam, ước chừng… hơn ba mươi tuổi, thân thể cường tráng… Không biết ai có thâm thù đại hận với y, mà lại đi hủy khuôn mặt y ra nông nỗi thế này.”

Tử Nhan nắm lấy tay Trường Sinh, ấn ấn lên thân thi thể, nói: “Người này toàn thân đã căng cứng, bụng dưới phình lên, những đốm đen xuất hiện sau khi chết chỉ cần dùng tay ấn vào là bị nhạt bớt, có nghĩa tối thiểu đã chết năm canh giờ.” Trong tay hắn chợt xuất hiện một vật sáng loáng, đó là một con dao nhỏ sắc bén, hắn dùng nó rạch một đường lên cánh tay thi thể, máu tứa ra rất chậm, “Có máu chảy ra, chứng tỏ người này chết chưa tới một ngày, vẫn còn tươi lắm đó. Đáng tiếc vết thương này không phải do người khác dùng đao chém hắn, mà do hắn tự hủy hoại mình gây ra.”

Trường Sinh kinh hoảng rút tay ra, lùi về phía sau, nghĩ lại vẫn thấy sợ, khoát tay nói: “Thiếu gia, ngài đừng nói nữa! Tôi lần đầu tiên nhìn thấy người chết, tâm trạng nhất thời không quen, ngài tha cho tôi, để tôi bình tĩnh lại đã.”

Tử Nhan liếc xéo, nụ cười thuần khiết như đóa sen nở rộ, một tiếng thở dài khe khẽ từ nhụy sen truyền ra. Trường Sinh xấu hổ không có chỗ chui, đỏ mặt tiến tới gần hắn, lớn gan nhìn vào thi thể loang lổ vết máu.

Đây quả là một con người bất hạnh. Trường Sinh bây giờ mới nhìn rõ gương mặt đẫm máu của thi thể, hơn mười vết đao hoặc dài hoặc ngắn hoặc nông hoặc sâu, ngang qua dọc xuống, mỗi một vết đao đều âm thầm nói lên sự kiên nghị của người cầm đao. Trường Sinh nuốt nước miếng, dưới ánh mắt khen ngợi của Tử Nhan, cầm bàn tay thi thể lên. Móng tay được cắt rất chỉnh chu, bàn tay phải có bốn vết chai dầy mô cao, khớp ngón tay khỏe mạnh cứng cáp, xem ra là một cao thủ tinh thông võ công.

Nhát đao trí mạng bổ ngay vào ngực, miệng vết thương đầy máu to bằng miệng chén, đen ngòm như một cái miệng rộng đang há ra. Tử Nhan dùng lưỡi dao cắt đứt áo ngoài, lộ mớ thịt bên trong đã nát nhừ trộn cùng với máu, “Ai~~, đáng tiếc ngươi ta không hiểu võ công, nhìn không ra đao pháp này là do ai chém.”

“Thiếu gia, ngài định phán đoán thân phận của người vừa rồi?”

Tử Nhan gật đầu: “Lời lẽ của y úp úp mở mở, có ý muốn gạt chúng ta, rằng đây chỉ là bằng hữu của y bị đạo tặc gây thương tích. Kỳ thật người này tự mình tàn phá thân thể của mình, mục tiêu vì muốn che giấu thân phận. Nếu vậy thân phận hai người này cực kỳ khả nghi. Chẳng những thế, đao pháp lại tràn ngập sự bá đạo, cường mãnh vô cùng. Kẻ có thể chém được một nhát đao như thế này, tuyệt đối không phải là một kẻ có thân phận tầm thường. Ta càng ngày càng tò mò rồi đó.”

Hắn kéo bàn tay Trường Sinh đặt lên mặt tử thi, lòng bàn tay có thể cảm nhận được rõ ràng góc cạnh của khuôn mặt, mỏm xương nhô cao chọc vào lòng bàn tay khiến cậu cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.

“Mỏm xương góc mặt này chính là phù chú đòi mạng,” Tử Nhan bình thản nói, “tránh không khỏi tai họa liên quan đến huyết quang.”

Trường Sinh kìm lòng không đậu, sờ sờ lên gương mặt của mình, ngay cả tiếng thở dài cũng lạnh băng băng. Số mệnh vốn là trùng hợp, hay bởi vì thiên ý trêu ngươi. Trong lúc bần thần, cậu cảm thấy dường như mình cũng từng có một mỏm xương không may mắn như vậy, nhưng đã bị người cố ý lấy ra, giống như muốn tu sửa lại vận mệnh vốn có.

Sợ Tử Nhan nhìn ra cậu lại suy nghĩ đâu đâu, Trường Sinh cười khan hai tiếng, cố làm ra vẻ trấn định, cầm chiếc khăn lên, lau sạch những vết dơ trên sạp do bị máu từ bộ y phục của tử thi vấy bẩn. Tử Nhan thấy cậu đã không còn sợ tử thi nữa, mới yên tâm rời đi.

Đợi Tử Nhan đi khỏi, bàn tay run rẩy của Trường Sinh lại ấn lên gương mặt của tử thi, hỗn loạn, và mịt mờ. Máu trên mặt tử thi đã khô từ lâu, tay cậu vuốt lên những vết thương khô cứng, tựa như một con dao cùn xoèn xoẹt mài. Cậu tựa hồ nghe được tiếng xương cốt gãy vụn, khiếp sợ rút tay về, lùi lại vài bước tránh xa thành sạp, tránh xa thật xa con người bất hạnh đang nằm kia.

.

Buổi tối, Trường Sinh trong lúc ăn cơm vẫn nghĩ đến gương mặt đó, trước khi bị hủy là một dung mạo như thế nào, phía sau lại là một câu chuyện thảm thiết đến tận đâu. Cậu thất thần nhai thức ăn, tay run lên, thiếu chút nữa đã đưa canh lên lỗ mũi, khiến Tử Nhan liên tục cười thầm.

“Đang nghĩ đến tướng mạo của người đó à?”

Trường Sinh gật đầu, hỏi: “Thiếu gia, tướng mạo của ngài và tôi có xem như tốt tướng hay không?”

Tử Nhan lắc đầu, “Diện mạo của ta quá mức yêu dã, tướng mạo cũng không phải là một kẻ có mệnh trường thọ. Ngươi thì lại khác, sẽ nhiều phúc lắm thọ, an khang đến tận bạc đầu.”

Trường Sinh kinh ngạc đẩy nhẹ bàn, ngừng thất thần. Tử Nhan mím môi nhìn cậu, lơ đãng lộ ra một nụ cười tinh nghịch, “Con người nếu sống cho đến khi trở thành một lão già bất tử thì có gì thú vị cơ chứ? Được nhìn cuộc sống, được thỏa tiêu dao, năm mươi năm cũng đã đủ rồi. Ta không muốn trường mệnh, ta chỉ muốn được ngắm những thứ đẹp đẽ, xinh tươi.”

Nhưng cậu làm sao có thể mất thiếu gia cho được. Lòng Trường Sinh đột nhiên cảm thấy hoảng loạng, vị đắng chát từ trong miệng trào ra, thân thể rã rời như một kẻ vừa đi xa mới về. Cậu mệt mỏi tựa vào cạnh bàn, ngẩng đầu nhìn Tử Nhan. Khuôn mặt bình lặng của thiếu gia tựa như gốm sứ, tựa như ngọc tạc, ánh nến chiếu lên mặt hắn, phản xạ tia sáng long lanh. Một thiếu gia hoàn mỹ đến thế này kia mà.

Trường Sinh không dám nghĩ đến chuyện hoa xuân tàn tạ, lá thu khô, cậu chỉ muốn đem vẻ đẹp rạng ngời vào giờ phút này lưu giữ lại.

“Tôi muốn học dịch dung.” Cậu đột ngột nói. Đúng vậy, chỉ khi cậu học xong thuật dịch dung, cậu mới có thể thay đổi được tướng mạo của Tử Nhan.

Tử Nhan kinh ngạc nhìn sang cậu, một lúc sau, mới hiểu ý cậu muốn nói gì, mừng rỡ đứng dậy, nắm tay Trường Sinh, kéo cậu xoay nhẹ một vòng.

“Ngươi rốt cục cũng chịu học dịch dung rồi, rõ là khó được.” Hắn cúi đầu nhìn ánh mắt non nớt nhưng kiên quyết của Trường Sinh, lắng nghe tiếng trái tim cậu đang đập dồn dập. Từ hôm nay, bắt đầu kế thừa yêu thuật tràn đầy ma lực, thị thị phi phi, sẽ được mài mòn, sẽ được viết lại, được trộm đi và được hoán đổi, bằng vết rạch của lưỡi dao, bằng đường kim mũi chỉ.

Tử Nhan nắm tay cậu đặt vào lòng bàn tay mình, để nó ngửa thẳng ra, nghiêm túc nói: “Ta sẽ dốc hết mình truyền thụ, ngươi đừng phụ tấm lòng ta.”

Đừng phụ tấm lòng ta. Trường Sinh ngây ngô, ngơ ngác nhìn chăm chú Tử Nhan. Lòng của cậu như mảnh đất khô cằn, chỉ chờ đợi ân huệ được ban cho một cơn mưa trút nước.

.

Dưới đèn phượng, trên hương án, Tử Nhan bày ra từng bức tranh lụa. Đầu tiên là mày, mắt, mũi, môi, tai, sau đó là một khuôn mặt với ngũ quan tề chỉnh. Vô số khuôn mặt xuất hiện trước mặt Trường Sinh, từng bức từng bức phảng phất như từng giai đoạn của nhiều đời nhiều kiếp, sau mỗi một gương mặt này đều chứa đựng một câu chuyện cũ xưa. Kinh mạch ẩn tàng vận mệnh, đường nét đi lên hay hạ xuống, đều thể hiện hai ngõ rẽ cuộc đời.

Trường Sinh chăm chú nhìn từng chi tiết trên bức tranh lụa, tựa như chú chim non đập cánh chờ đợi muốn được vẫy vùng, trong đôi mắt dần rạng ánh hào quang.

“Học thuộc toàn bộ những bức họa này, lần tới khi nhìn ta thân thủ dịch dung, sẽ thấy nó đơn giản hơn rất nhiều.” Tử Nhan mỉm cười, “đêm nay, ngươi cùng ta giúp người đó chỉnh lại dung mạo.”

.

Trường Sinh chợt thấy da đầu tê dại, nhìn Tử Nhan lấy ra kim, chỉ,dao, kéo và các loại thuốc nhuộm đủ màu sắc, phấn mịn sáp mềm, bày ra đầy cả một bàn. Nơi cần chỉnh sửa là khuôn mặt của người đó, nhưng Tử Nhan lại cầm cánh tay trái của người chết lên trước nhất, hỏi: “Ngươi xem nơi này có gì cổ quái?”

Bàn tay người chết nắm lại rất chặt, Trường Sinh ngạc nhiên chỉ vào, nói: “Trừ phi người này lúc chết cực kỳ bi phẫn?” Bàn tay trái nắm chặt đến độ khớp xương đều trồi cả lên. Cần phải có một quyết tâm thế nào mới có thể mang cuộc sống mình ra hủy diệt, để máu thịt bắn tung tóe xóa nhòa quá khứ. Trường Sinh bi thương nhìn người không mặt không mũi đang nằm kia, nghĩ thầm, nếu bây giờ, người nằm trên sạp là chí ái thân bằng của cậu, thì nỗi đau đớn do ruột gan đứt từng đoạn này, sẽ mang một cảm giác như thế nào đây?

Tử Nhan lắc đầu, “Không phải, đây là muốn ám chỉ hắn đúng là tự sát, trước khi bị bắt, tình nguyện tự hủy dung mạo, tự cắt lưỡi và cổ họng mình, cũng không muốn bị đối phương bắt được mang ra chiêu cung.”

Người này tay cầm lưỡi đao sắc bén, khi tự gây thương tích lên cơ thể mình tất nhiên dùng hết toàn lực, nên bàn tay trái mới bất giác nắm chặt lại. Trường Sinh hiểu rõ điểm ấy, ánh mắt sùng kính nhìn về phía Tử Nhan. Nghĩ không ra những chuyện thuộc về ngỗ tác hình ngục, thiếu gia lại biết rất nhiều, cũng rất tường tận, có thể thấy được dịch dung là một công việc bắt buộc phải có kiến thức uyên thâm, những khinh miệt trước kia về công việc này của cậu nhờ đó cũng dần dần được loại khỏi đầu.

“Hồi Toàn đao, Hồi Toàn đao.” Tử Nhan lẩm bẩm trong miệng, vết thương kia như một nhụy hoa nở bung ra, cắt thịt người ta thành từng thớ đỏ tươi, thảm thương đến độ không nỡ nhìn. “Chỉ một nhát đao đã khiến cho huyết hoa bắn ra chín đường, hiện tại thiên hạ không mấy người sở hữu công lực cao thâm đến dường này.”

Trường Sinh kinh ngạc, hoảng sợ, nhớ lại tướng mạo âm trầm tàn độc của nam nhân mũi ưng, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác nghẹt thở khó mà diễn tả.

Tử Nhan thở dài một hơi, nói: “Chuyện này có rất nhiều điểm đáng ngờ, gọi Huỳnh Hỏa đến đây.”

Huỳnh Hỏa. Lại là cái tên đáng ghét chai lỳ như đá đó. Trường Sinh gật đầu một cách không tình nguyện, xách đèn chầm chậm xuyên qua đình viện, đi tới Trầm Châu hiên, nơi Huỳnh Hỏa đang ở.

.

Hương thơm thoang thoảng trong bóng tối, ánh trăng thanh lãnh chiếu xuống mặt hồ bên ngoài hiên, tạo thành bầu không khí trang nghiêm, âm u lạnh lẽo. “Phốc” một tiếng, có một chú cóc nhảy xuống nước, tiếng nước bắn lên khiến Trường Sinh giật nảy mình. Cậu rụt cổ lại, sợ sệt ngó qua ngó lại hai bên, đứng cách cánh cửa thật xa, kéo dài giọng gọi: “Huỳnh Hỏa, thiếu gia cho gọi ngươi….”

Huỳnh Hỏa khom người đi từ trong hiên ra, trên khuôn mặt tuấn tú tử khí vẫn nặng nề, không nói lời nào, yên lặng đi theo phía sau Trường Sinh. Trường Sinh nhịn không được, xoay người nhìn về phía hắn. Đôi mày kiếm của Huỳnh Hỏa khẽ nhếch, hai mắt phát quang như một con sói ở vào trạng thái đề phòng, khiến những lời muốn nói vốn đã chứa đầy trong bụng Trường Sinh, vừa định thốt ra, lại phải uất nghẹn nuốt vào trong dạ.

Trường Sinh bực bội phất tay áo, tên Huỳnh Hỏa này từ trước tới giờ chỉ hơn người chết một một chỗ là hắn có hơi thở mà thôi, vậy mà cũng dám vênh mặt với cậu. Thôi, cứ để mặc hắn đi làm trò hề trước thiếu gia, không cần phải lảm nhảm với hắn thiếu gia đang nghĩ thế kia thế nọ.

.

Tử Nhan rửa sạch vết thương do đao gây ra trên ngực người nằm trên sạp, tiện bề nhìn rõ mức độ dùng đao nông sâu, lực đao phân bổ thế nào. Trong lúc hắn trầm ngâm suy tư, Huỳnh Hỏa đã tiến vào.

“Đương kim võ lâm, ai có được công lực bực này?” Tử Nhan hỏi xong, một lúc lâu sau vẫn im lặng không lên tiếng, lại thấy Huỳnh Hỏa quỳ xuống trước sạp, nâng bàn tay người kia lên, hai hàng nước mắt im ắng chảy dài.

Nước mắt hắn long lanh trong ánh nến, lấp lánh tựa ánh sao đêm, một khắc đó Trường Sinh dường như nghe được tiếng hơi thở nặng nề của hắn, sự bi ai trong lòng cậu bất giác như nước mắt tích tụ dần. Đột nhiên, Huỳnh Hỏa bật dậy trước mặt Trường Sinh, tựa hồi sinh, biến thành một con người khác, khuôn mặt thanh tú ưu mĩ nhu hòa lùi ra sau, chỉ để cho Trường Sinh thấy những góc cạnh bén nhọn.

Hắn dường như đã hóa thành một thanh bảo kiếm sáng loáng rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm như thu như tỏa ánh thanh quang, sắp sửa phá tan bóng đêm, phá tan yên tĩnh, đem tất cả những chuyện xưa bí ẩn, chôn giấu trong sự cô độc của tháng năm, phơi bày sạch chỉ trong một lần.

Tử Nhan phất phất tay, Huỳnh Hỏa thu nước mắt về trong thoáng chốc, điềm tĩnh nói: “Đây là thương tích do Ô Yết đao gây ra, Cửu Khúc Hồi Tràng Thập Tam Đao thức thứ hai, Tuyên Thành Đỗ Quyên.”

Lần đầu tiên, Trường Sinh cảm thấy Huỳnh Hỏa nói mà như đạp ca (1), thanh âm tựa tiếng loạt soạt vỡ vụn của lá dâu do bị đầu ngón tay cọ vào mà run mình khiêu vũ, một cảm giác êm tai, thần bí, huyền ảo không cách nào diễn tả được. Cậu kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cái tên luôn luôn không dễ mến này, kinh ngạc bởi những lời hắn nói và chất giọng khiến người ta mê say của hắn.

“Tiếng Tử Quy từng vang trên đất Thục, sắc Đỗ Quyên nay rộ ở Tuyên Thành.” (2) Giọng độc thoại của Tử Nhan như truyền đến từ một nơi xa xăm, Huỳnh Hỏa không nhịn được cả người bắt đầu run rẩy, mọp sát xuống đất tựa như khẩn cầu.

Trường Sinh mơ hồ cảm thấy chuyện diễn biến có chút kỳ quặc, đã thấy Tử Nhan nghiêm nghị đứng dậy, đóng cửa phòng lại, khơi sáng tim đèn, nhìn cậu.

Vẻ mặt thiếu gia mang theo sự ưu thương tiếc nuối của kẻ say khơi đèn ngắm kiếm (3). Lòng Trường Sinh chợt cảm thấy căng thẳng, biết hắn muốn nói đến chuyện quan trọng. Quả nhiên, Tử Nhan nói: “Kẻ chém đao này muốn tìm Vọng Đế, ngươi có từng nghe qua tên của hắn không?”

Trường Sinh mờ mịt lắc đầu. Thân hình vốn đã mọp xuống của Huỳnh Hỏa lại càng mọp thấp hơn nữa, chỉ thêm chút nữa là vùi mình vào bụi đất.

“Nhiều năm về trước, Vọng Đế là một nhân vật trí dũng kiệt xuất hùng bá võ lâm, thủ lĩnh Ngọc Ly xã tiếng tăm lừng lẫy. Ngọc Ly xã cũng là nơi nhân tài hội tụ, trên vì hoàng đế lão nhi thanh trừ chướng ngại triều dã, dưới vì các bang phái nghe ngóng đủ loại tin tức bí ẩn trong giang hồ. Rốt cục có một ngày, do trong tay Vọng Đế nắm giữ rất nhiều những chuyện riêng tư bí mật, trong tối ngoài sáng đều có kẻ nhìn hắn không vừa mắt, vì vậy mà bị các phương đuổi giết, chết không có chỗ chôn.”

Trường Sinh bị nhân vật huyền thoại này khiến tâm tư ngứa ngáy, trong lời nói không khỏi ẩn chứa sự say mê: “Nếu đã như thế, tại sao đối phương lại còn muốn tìm cho ra Vọng Đế?”

“Có thể hắn nhìn ra được người này có liên quan đến Vọng Đế.” Tử Nhan dừng một chút, mới nói: “Ô Yết đao vốn là bảo vật trấn thành của Chiếu Lãng thành chủ, xem ra, hắn rất muốn biết tướng mạo của người này.” Tử Nhan chạm tay lên khuôn mặt người chết, Trường Sinh nín thở không dám phát ra âm thanh, tựa hồ tay hắn chỉ cần dời qua, là sẽ sinh ra một khung cảnh diệu kỳ, phục hồi diện mạo của người nằm đây như cũ.

Huỳnh Hỏa hô hấp dồn dập, tựa bát nước đầy chỉ chực tràn ra, Trường Sinh kỳ quái liếc mắt nhìn hắn, thấy hắn nhíu chặt mày nhìn về hướng Tử Nhan, đột nhiên cúi đầu, nhưng lại dứt khoát đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Tâm tư Trường Sinh tựa bị ai khua nhẹ, phút chốc hiểu ra, lắp bắp hỏi Tử Nhan: “Thiếu gia tại sao lại muốn hỏi ta? Người ngài phải hỏi thật ra là hắn kia mà.” Nghĩ đến chuyện Huỳnh Hỏa lúc nào cũng hữu dụng hơn so với mình, Trường Sinh âm thầm buồn rầu thở dài, hận không thể dấn thân giang hồ lịch lãm một phen, để thiếu gia phải nhìn cậu với cặp mắt khác.

“Ta tưởng rằng, ngươi thật sự hiểu được.” Tử Nhan lắc đầu, tiện tay cầm lên kim chỉ, vẻ mặt hờ hững nhưng trang nghiêm, bắt đầu họa lại dáng hình quá khứ.

Trường Sinh bị câu nói này đánh sâu vào óc, cậu rốt cục đã để lỡ cái gì? Điều thiếu gia muốn cậu hiểu được chính là cái gì? Cậu nhìn lại phương hướng mà Huỳnh Hỏa đã biến mất, sầu não trầm tư.

Đợi cậu từ trong hỗn độn tỉnh lại, ngước nhìn về hướng Tử Nhan, nửa gương mặt đã được tu bổ thành hình, hiện ra đường nét khuôn mặt người nằm trên sạp. Cậu không quan tâm diện mạo của người này thế nào, chỉ thấy kinh ngạc và thán phục tài kim chỉ như được thần trợ giúp của Tử Nhan. Tử Nhan đưa tay đỡ lấy trán, một giọt mồ hôi óng ánh chảy xuống từ đôi mi dài thanh tú, “bốc”, nhỏ vào vết thương của người kia, chầm chậm ngấm vào.

Ngay lúc đó Huỳnh Hỏa lại đột nhiên quay lại, xông vào, thân mặc trang phục sắp sửa đi xa, lưng đeo túi hành trang, quỳ ngay xuống trước mặt Tử Nhan.

“Xin tiên sinh hãy để cho ta đi.”

“Bản thân ngươi nếu đã muốn đi, cả thiên hạ này không ai có khả năng lưu ngươi được.” Tử Nhan lạnh nhạt nói, nâng gương mặt người nọ lên, “Ngươi đến đây nhìn thử xem, có phải là khuôn mặt này không?”

Huỳnh Hỏa ảo não nhìn, trong mù mịt chợt có ánh đuốc nhỏ bằng hạt đậu lóe lên. Khuôn mặt vui vẻ ngày nào giờ đã giá lạnh, buốt thấu xương. Hắn hít sâu một hơi, nhịn nỗi đau trong lòng xuống, đáp: “Tiên sinh nếu giao hắn ra, chỉ sợ lại có thêm nhiều người phải chết oan chết uổng.”

“A….” Trường Sinh không khỏi lùi lại một bước, rốt cục cũng hiểu Huỳnh Hỏa đúng là Vọng Đế. Tại sao hắn lại có thể như một bậc thầy toán mệnh, biết vô số quá khứ của rất nhiều người? Chỉ vì ngày xưa hắn từng là chủ nhân của Ngọc Ly xã.

“Ngươi cho rằng ngươi có thể an toàn thoát thân hay sao? Hoặc giả, ngươi thà ngọc nát, chứ không muốn lưu trụ mạng sống hèn hạ này?” Tử Nhan càng nói về sau, chất giọng đã hoàn toàn trở nên nghiêm nghị, sắc bén: “Ta đã mất rất nhiều thời gian để hung đúc tâm tính cho ngươi, không nghĩ ngươi vẫn nóng nảy như cũ, không chịu nổi một cú thử thế này.”

Huỳnh Hỏa đã mọp sát xuống đất, nuốt không trôi được chất giọng này, nghẽn tại cổ họng, đâm chọc vào khiến hắn không khỏi nhói đau.

“Dung mạo của Doanh Qua nếu được phục hồi như cũ, Chiếu Lãng thành sẽ tìm ra chỗ bọn họ trú thân. Ta… không thể hại bọn họ nữa!” Hàm răng hắn run rẩy khua, phát ra tiếng lạch cạch, tựa những thanh băng lạnh giá gõ vào nhau cồm cộp.

“Vậy ngươi muốn cho hắn đi gặp diêm vương với tình trạng khuôn mặt không có hay sao?” Tử Nhan quả quyết nói, “Ta bất quản hắn là ai, nếu đó là công việc mà ta đã nhận, ta sẽ thực hiện theo điều mà khách hàng yêu cầu, mà khách hàng mong muốn.”

Hắn đột nhiên đâm kim kéo chỉ, tay không ngừng nghỉ, động tác chói lóa dệt thành hình bầy chim vỗ cánh bay. Huỳnh Hỏa đau lòng nhìn khuôn mặt tàn khuyết của Doanh Qua phục hồi từng phân một, chút màu máu còn sót lại dính trên hài cốt theo đó tiêu tan, thay thế bằng những thớ thịt ấm áp hồng hào. Dưới ánh lửa nhấp nháy, khuôn mặt đó cuối cùng cũng có được sinh khí, ngoại trừ đôi mắt khẽ khép ra, ngay cả bờ môi đầy đặn cũng lấp lánh ánh quang, dường như sắp sửa mở miệng cất lên tiếng nói.

Doanh Qua. Huỳnh Hỏa không khỏi rơi vào trạng thái mờ mịt, khẽ vuốt lên gương mặt của đồng bạn đã chết. Phảng phất như được sống lại một lần nữa vào thời điểm đó. Khi còn sống, Doanh Qua rất thích cười, nếp nhăn khi cười nơi khóe mắt vẫn còn rõ ràng ngay trước mặt. Nhưng Doanh Qua cũng đã già rồi, nếp nhăn dài trên trán hắn Huỳnh Hỏa vẫn chưa hề biết tới, còn có hốc mắt bị lõm vào kia. Đã bao nhiêu năm không gặp rồi nhỉ? Huỳnh Hỏa cũng đã già rồi.

Chỉ có những nhát đao chém thẳng vào mặt này, vẫn quyết tuyệt như thuở thiếu niên. Hắn nói, ta chắc chắn trở thành một thích khách giỏi nhất, như Nhiếp Chính. Khi đó Huỳnh Hỏa còn là Vọng Đế, mặc sức vùng vẫy giang hồ. Vọng Đế nói, Chiếu Lãng thành chủ võ công trác tuyệt, ngươi không phải là đối thủ của hắn. Doanh Qua chỉ cười, ta chắc chắn sẽ xách đầu hắn về đây cho ngài xem.

Trận chiến ấy máu nhuộm cả trường giang, Doanh Qua xách đầu Chiếu Lãng thành chủ mang về, đáng tiếc chỉ là đầu của một tên rối thế thân, thất bại trong gang tấc. Vọng Đế biết, thời cơ tốt nhất đã qua rồi. Nhẫn, đó là một lưỡi đao nhọn kề ngay tim, hắn muốn mọi người phải nhẫn.

Nhưng nhiều năm trôi qua, Doanh Qua lại không hề quên. Lại ra tay, hắn không có khả năng đâm chết Chiếu Lãng thành chủ, nhưng vẫn hoàn thành lời hứa trước, tự hủy dung mạo. Vẫn là một gương mặt không hổ thẹn với trời đất như thế này đây. Huỳnh Hỏa kinh hoảng, rồi lại hổ thẹn, hắn lại có thể vì mạng sống tạm bợ này, muốn cho gương mặt này chôn vùi, tiêu tan vào trong lòng đất.

Thế nhưng, không chỉ có sinh mạng của mỗi mình hắn. Ngọc Ly xã sau khi hắn tự mình rời đi, toàn bộ đã ẩn giấu trong thành thị hoặc thôn dã, người ngoài chỉ nói nó đã tan thành mây thành khói. Những dây mơ rễ má rắc rối phức tạp này, nếu vì sự bại lộ của Doanh Qua mà toàn bộ bị đào lên, hậu quả không cách nào tưởng tượng được. Nghĩ đến đây, Huỳnh Hỏa cũng không thể kềm giữ được mãi sự lạnh lùng của mình nữa, tình nguyện cúi mình thỉnh cầu sự trợ giúp từ Tử Nhan.

Trường Sinh nhìn chằm chặp vào Huỳnh Hỏa, hắn tựa như một đống mảnh sứ vỡ nát, quá khứ cho dù quang vinh xán lạn mĩ lệ đến thế nào, hôm nay cũng chỉ như một phế phẩm bén nhọn dễ dàng gây thương tích, nếu không cẩn thận, kẻ nhặt nó lên sẽ bị cắt vào ngón tay. Có lẽ thiếu gia nghĩ như thế.

Thế nhưng, Trường Sinh đột nhiên muốn nhặt những mảnh vỡ này, ghép lại thành sự kiệt ngạo của ngày xưa. Chuyện thiếu gia vẫn làm, chẳng phải cũng giống như thế hay sao? Đem dung mạo vốn đã tàn tạ già nua, kẻ khác chối bỏ, mang đi hoán đổi. Trường Sinh nghĩ tới điểm này, quỳ xuống bên cạnh Huỳnh Hỏa, khẩn cầu: “Trường Sinh xin thiếu gia khoan dung cho Huỳnh Hỏa một lần.”

Tử Nhan hoàn toàn không để ý tới, chỉ lẩm bẩm nói: “Trong máu thịt trên gương mặt hắn có lẫn vào một ít tơ vải, hắn trước khi chết có lẽ đã dùng một mảnh vải đen để che mặt, đến khi Chiếu Lãng thành chủ ra tay, mới phát hiện võ công thành chủ cao siêu hơn cả tưởng tượng của hắn, hắn nghĩ mình không cách nào thoát thân được, bởi vậy mới hạ quyết tâm hủy dung. Vết thương trên gương mặt hắn, ban đầu xuống tay rất nặng, nhưng sau đó lại nhẹ hơn, cuối cùng một đao chém ngang sống mũi, có lẽ do không chịu nổi đau đớn, cho nên mới chém lệch đi. Lúc ấy hắn đã bị thương nặng trên ngực, nên đối thủ cho rằng hắn cầm chắc cái chết, do đó không truy kích, vì vậy hắn mới có cơ hội tự mình kết liễu.”

Giọng nói của Tử Nhan mang theo một chút tiếc thương, như thương tiếc một đóa hoa tàn, để cho nó trôi theo dòng nước chảy.

Sau đó, hắn nhìn hai người đang quỳ trên đất, nói một cách xa xôi: “Vậy, các ngươi muốn hắn có một khuôn mặt như thế nào?”

Lòng Trường Sinh chợt thót lại, không ngờ thiếu gia lại có dấu hiệu mềm lòng. Cậu nheo mắt nhìn Huỳnh Hỏa. Nhờ mấy câu nói của cậu, kiếm quang quanh người Huỳnh Hỏa lại càng tỏa ra ánh sáng rạng ngời, cậu thậm chí còn cảm thấy lưỡi kiếm sắc bén ấy như đang thiêu đốt mắt cậu. Trường Sinh thu hồi ánh mắt, lòng không khỏi mừng thầm, phảng phất giữa cậu và Huỳnh Hỏa dường như đã có một sự ăn ý nào đó rất khó diễn tả.

.

.

Ngày giao hàng rốt cục cũng tới.

Nam nhân mũi ưng cung kính trình danh thiếp. Trường Sinh do để tâm nên liếc nhìn qua, quả nhiên đến từ Chiếu Lãng thành. Ngải Cốt, đó là tên của nam nhân âm trầm này. Lòng y chứa đầy kỳ vọng, xốc tấm bố trắng đang trùm tử thi lên, tiếp theo, mày mắt mũi miệng dồn vào một cục, sau đó vì quá sức kinh ngạc mà búng ra xa.

“Không ngờ lại là tên phản đồ này!” Ngải Cốt lúng túng, sững sờ nhìn, nhưng liếc thấy gương mặt thờ ơ của Tử Nhan, liền làm vẻ mặt nghiêm chỉnh, vội vàng chắp tay cảm tạ.

Thù lao nhiều đến độ khiến đôi mày Tử Nhan giãn ra, cười tủm tỉm. Một trăm cuộn gấm Tứ Xuyên, thêu hình phượng bay, lân dạo, đôi trĩ, đấu dê, rực rỡ lộng lẫy, cực kỳ sắc sảo. Vẻ mặt Tử Nhan tuy điềm tĩnh, rốt cục vẫn dằn lòng không đậu liếc nhìn vài lần, tâm tư nhộn nhạo, mời Ngải Cốt ở lại dùng trà.

Nhưng Ngải Cốt không có lòng dạ nào ở lại, mượn cớ chủ nhân đang đợi y trở về hồi báo, mang theo thi thể Doanh Qua, đi như chạy rời khỏi Tử phủ.

Huỳnh Hỏa lén nấp ngoài cửa sổ, hắn không biết khuôn mặt đó là ai. Sau khi Trường Sinh khổ sở khẩn cầu, Tử Nhan đồng ý giúp Doanh Qua thay đổi dung mạo. Vốn tưởng tiên sinh chỉ tùy tiện thay đổi một khuôn mặt khác thôi là xong, không nghĩ lại có thể làm người của Chiếu Lãng thành kinh hoảng đến mức biến sắc, thất lễ. Nên ngưỡng mộ một cách mù quáng hay cảm thấy may mắn đây? Huỳnh Hỏa nhìn về phía Tử Nhan, cách một khung cửa sổ – đó là người mà hắn không cách nào nhìn thấu được.

Tử Nhan đợi Ngải Cốt đi, bàn tay lật qua lật lại mấy xấp gấm Tứ Xuyên đột ngột dừng lại, đôi môi đang mỉm cười chợt mím chặt, ánh mắt như điện bắn về phía ngoài cửa sổ, bực bội nói: “Ngươi cho rằng với công lực của ngươi, có thể khiến Ngải Cốt không phát hiện ra ngươi sao? Nếu không phải do y đang hoảng loạn bởi chuyện này, e rằng sẽ chất vấn ta, vì sao lại để ngươi đứng bên ngoài giám thị!”

Huỳnh Hỏa ngượng ngùng buông thõng hai tay tiến vào. Hắn tự tin bản thân tuyệt đối sẽ không để lộ sơ hở, nhưng ngay cả Tử Nhan, một người không có võ công, cũng có thể phát hiện hắn đang đứng bên ngoài. Có lẽ do tâm tình dao động, dẫn đến việc suy nghĩ đâu đâu, nên hắn mới sơ ý để lộ hơi thở.

Trường Sinh lặng lẽ khoát khoát tay ra hiệu với Huỳnh Hỏa, ám chỉ Tử Nhan không tức giận, không ngờ lại bị Tử Nhan trông thấy, chu môi nguýt cậu, giọng có hơi giận: “Hay nhỉ, thì ra các ngươi đã liên kết lại với nhau rồi à. Rốt cục ta có phải là chủ nhân nơi này không hả?”

Trường Sinh lật đật cúi đầu, không dám lên tiếng. Huỳnh Hỏa cảm kích nói: “Đa tạ tiên sinh trượng nghĩa, nhưng khuôn mặt đó, rốt cục là khuôn mặt của ai?”

Trường Sinh càng tò mò nhìn Tử Nhan. Thiếu gia cuối cùng cũng chịu nghe theo ý kiến của cậu, làm cậu cảm thấy mình cũng có được chút thể diện trước mặt Huỳnh Hỏa.

“Đó là đệ đệ của Ngải Cốt.” Tử Nhan thấy đã trấn áp được hai người, không cần phải làm bộ mặt nghiêm trang nữa, khóe miệng nhếch nhếch, mỉm cười nói, “đệ đệ của hắn lúc trẻ trốn khỏi Chiếu Lãng thành, sau đó không biết tung tích, nghe nói còn dụ dỗ cả tiếu thiếp của thành chủ trốn theo – ai biết được còn sống hay đã chết?”

Huỳnh Hỏa hồ nghi, thầm nghĩ Tử Nhan làm cách nào biết được về người đó, còn biết được rất nhiều chuyện quanh quanh co co. Hắn càng lúc càng phát giác Tử Nhan cao thâm khó lường, ngay cả một kẻ am hiểu về tình báo, truy tung như hắn đều không cách nào bì kịp.

Trường Sinh lại không nghĩ ngợi nhiều đến vậy, cậu chỉ cảm thấy Tử Nhan, một người không chuyện gì là không làm được, lại làm thêm một việc thiện, hơn nữa lại có thể tránh cho Huỳnh Hỏa vì bí quá mà hóa liều, đi vào con đường hung hiểm, vì thế lòng lại càng vui sướng vạn phần. Cậu phấn khởi, khoái trá nói: “Thiếu gia, lần này ngài lại quên mua hương, vậy câu chuyện này chúng ta không cần phải bán.”

Nụ cười ấm áp dịu dàng của Tử Nhan đột nhiên méo xệch. Quỹ Họa, nếu cô nghe được câu chuyện này, thì sẽ cho ta một loại hương như thế nào đây? Hắn bực bội đứng dậy, đi vài vòng trong đại sảnh. Trường Sinh và Huỳnh Hỏa không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, ngơ ngác nhìn hắn.

Tử Nhan khoác lên người một chiếc áo choàng thêu hình những đóa sen ngũ sắc xếp chồng lên nhau, những mảng chỉ thêu màu đỏ son, màu xanh quỳ, màu trắng bạch ngọc, màu lam biếc bọc lấy người hắn, tựa như một thân cây mẫu đơn quấn quanh. Đôi mi thanh tú của hắn nhíu lại, bộ dáng ưu sầu không khác chi một đóa hoa yêu kiều, sau giây phút nở rộ, giờ đây rơi rụng chỉ còn đôi ba cánh, không đủ sức sống để cười vui.

Trường Sinh bước tới trước, an ủi hắn: “Thiếu gia, lần này ngài dịch dung là cho người chết, không cần ngửi hương cũng có thể tiến hành được, đâu nhất thiết lúc nào cũng phải cần đến loại hương kia để gây mê?”

Tử Nhan trừng to mắt nhìn cậu. Trường Sinh từ trước đến giờ đều chưa từng trông thấy con ngươi nào khi trừng lại có thể to như một sơn động, tựa hồ chỉ cần một cú táp mồi là nuốt trọn cậu vào.

“Ngươi cho rằng loại hương đó là để người khác dùng à? Mỗi một lần thay đổi dung mạo, ta đều bị giảm thọ một lần, hương kia chính là để tục mệnh cho ta đó.” Tử Nhan chậm rãi nói, đôi mắt sáng ngời bỗng chốc ảm đạm, “Ai~, các ngươi nếu không có câu chuyện nào để bán, thì chờ nhặt xác ta đi.”

Trường Sinh và Huỳnh Hỏa nhìn nhau. Huỳnh Hỏa lại quỳ thẳng xuống không dám đứng dậy, lạy Tử Nhan, nói: “Đa tạ tiên sinh cái ân đã dịch dung suốt mấy lần.”

Tử Nhan cười một cách ranh mãnh, nói: “Có gì phải cám ơn chứ, ta nhận bạc của ngươi, nhiều đến độ có thể xây được cả mấy thôn trang.”

Hắn lúc vui lúc giận lúc trách lúc buồn, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi xoành xoạch còn nhanh hơn thay đổi mặt nạ, tim cả hai người khi thì bị hắn kéo lên khi thì lại bị dìm xuống, không cách nào hiểu được hắn đang suy nghĩ chuyện gì.

“Trường Sinh, giúp ta chạy sang chỗ Quỹ Họa, lần này không thể thiếu hương được.” Tử Nhan nói xong, lại dặn dò thêm: “Phải ghi nhớ từng chữ từng chữ Quỹ Họa nói, không được để sót bất cứ chữ nào.”

.

Thế là Trường Sinh đem toàn bộ câu chuyện từ đầu chí cuối kể lại cho Quỹ Họa nghe. Tử Nhan từng nói, không cần phải che giấu nàng chuyện gì, chỉ cần giấu đi danh tính của người trong Tử phủ, cứ coi như đó chỉ là một câu chuyện hư cấu.

Quỹ Họa, đó là cô gái thắt hai bím tóc nhỏ dài, vừa cười híp mắt, vừa cho vào miệng những con nhộng rang. Những con nhộng trắng nuột bóng lưỡng, tỏa mùi thơm ngát lượn quanh, khiến Trường Sinh cảm thấy buồn nôn, nhưng nước dãi cứ chảy ròng, kinh ngạc nhìn nàng, quên mất vừa định nói gì rồi.

“Chủ nhân của ngươi lại có thể quên đốt hương? Hi hi.” Quỹ Họa lắc đầu. Nghe nàng nói, lòng Trường Sinh cảm thấy như bị ai nhéo, nhưng nàng chỉ che miệng cười khúc khích, “mùi tử thi khó ngửi đến vậy mà hắn cũng có thể chịu được, xem ra cái mũi của hắn nhất định đã nghẹt rồi, hôm nào ta tìm chút ngải cứu cho hắn xông.”

Trường Sinh xấu hổ cười trừ, nhưng nếu suy nghĩ một cách tinh tế về điều nàng ta vừa nói, quả thật cũng rất hợp lý. Tử Nhan xưa nay vốn là một kẻ ưa sạch sẽ, lẽ ra khi làm chuyện dơ bẩn như xử lý xác chết, thiếu gia đáng lý không thể quên chuyện đốt hương. Chẳng lẽ lúc đó thiếu gia mãi lo suy nghĩ nên mới quên? Trường Sinh chợt cảm thấy ớn lạnh. Dựa theo hàm ý trong lời nói của Tử Nhan và Huỳnh Hỏa, tên Chiếu Lãng thành chủ kia là một ma đầu không thể giây vào, nhưng thiếu gia xem ra lại hiểu hắn rất rõ, rõ đến vượt quá mức bình thường.

Trường Sinh không muốn giữa bọn họ và Chiếu Lãng thành chủ có bất kỳ mối liên hệ nào, cậu không muốn Tử Nhan gặp chuyện không may.

“Hê, tiểu tử, ngươi lo cho hắn à?”

Trường Sinh gật đầu, khuôn mặt cậu chợt hồng lên một cách vô cớ, như chút hồng trên đóa cúc trắng chớm nở, kiều diễm lan đến tận cổ. Quỹ Họa nhìn cậu, cảm thấy rất thú vị, cười khanh khách nói: “Đừng sợ, quên một lần hai lần cũng không chết được đâu. Ai~~, câu chuyện mà ngươi vừa kể đó, ta nghĩ vẫn còn chưa kết thúc.”

Trường Sinh ngẩn ra, nói: “Đã kể xong hết rồi, là chuyện sáng nay đấy.”

Quỹ Họa cười khẽ: “Chủ nhân của ngươi lần này đã quá ỷ vào sự thông minh của hắn rồi, sợ là sẽ gặp chuyện không may.” Nàng hất con nhộng rang cuối cùng lên, há miệng đớp, “rốp” cắn nát nó, nhai nhai vài cái rồi nuốt, phủi phủi tay nói với Trường Sinh: “Ngươi đợi ta thêm hai canh giờ nữa đi, ta muốn vì hắn phối chế một nén hương.”

Trường Sinh không nghĩ phải đợi đến mấy canh giờ, ngây ngốc gật đầu chấp thuận, nhìn Quỹ Họa vén chiếc rèm gấm có hoa văn những làn khói màu ngọc lam dìu dập quyện lấy nhau, đi thẳng vào buồng trong. Cậu buồn chán ngồi trong Mi Hương phô, ngửi những mùi hương lạ lùng, hết lớp này đến lớp khác, tâm tư lại rơi vào trạng thái ngẩng ngẩng ngơ ngơ.

Trong khi Trường Sinh mệt mỏi định thiu thiu ngủ, Quỹ Họa đứng đối diện với một căn phòng chứa đầy hương liệu, cũng đang buồn rầu.

Rễ mộc hương, hoa hàm tiếu, hoàng ngọc lan, hoa dạ hợp, hoa ưu đàm, hương diệp tử, gỗ giáng hương, hoa răng chó, lan móng rồng, phu di, hoa đu đủ, kim anh tử, cửu lý hương, quế Hoàng Sơn, vân hương, thụ lan, gỗ thủy hồng, mộc hà, hương thu hải đường… Từng loại tinh dầu sau khi được chiết xuất ra cho vào những chiếc lọ bằng sứ trắng bịt kín điểm tô bằng hoa văn hình cánh sen, nhưng nén hương kia, đúng là rất khó phối chế.

Có thể cứu được Tử Nhan hay không, phải xem loại hương này có đủ ngào ngạt khiến người chìm đắm, có đủ quyến rũ đến tận xương tủy, có đủ lạnh lẽo buốt cả cõi lòng. Phải đứng xa ngắm nhìn, không thể ở cạnh bên đùa cợt. Chỉ có như thế, hắn mới có thể tránh được nạn kiếp.

Bể khổ vô biên, nhưng cực lạc lại không ở Bỉ Ngạn. Nàng đã nghĩ ra phải phối chế một loại hương thế nào rồi.

Khi Quỹ Họa giao hương cho Trường Sinh, thì trời cũng đã tối mịt, nén hương này, mang tên “Bỉ Ngạn”.

Trong khi Tử Nhan ngắm nghía nén hương đang nằm trong lòng bàn tay của mình, thì Trường Sinh đã thuật lại đầy đủ lời của Quỹ Họa. Tử Nhan lặng lẽ chăm chú nhìn “Bỉ Ngạn”, hắn biết, bọn họ vĩnh viễn đều không thể đến được nơi ấy. Không cách nào thoát ly bể khổ, không cách nào Niết Bàn giải thoát.

.

.

Lại thêm mấy ngày nữa trôi qua, Trường Sinh thức cả đêm học thuộc những bức tranh lụa mà Tử Nhan giao cho. Do tập trung suốt mấy ngày liên tục, mí mắt của cậu mỏi đến độ chỉ muốn sụp xuống. Trời càng lúc càng nóng, ngồi ngây trong vườn quá lâu, cậu có cảm giác ánh sáng mặt trời tựa như một loại độc mãn tính chậm chạp ngấm vào da thịt. Cậu trốn vào hiên nhà, định tựa hành lang ngủ một chốc, cổng lớn đột nhiên vang lên tiếng động rền trời, làm cậu giật nảy mình.

Vừa mở cửa, một thân hình to lớn đâm sầm đến, suýt nữa đã đụng trúng Trường Sinh. Người nọ hiên ngang đi thẳng vào trong, rồi hùng hùng hổ hổ quay đầu lại, quét mắt nhìn cậu.

“Ồ, ngay cả đồng tử cũng xinh đẹp đến thế kia à!” Gã nói xong, ngạo mạn quay người, xông thẳng vào trong nhà.

Trường Sinh nhướng cổ nhìn theo gã, ánh nắng như lan dọc theo toàn thân gã rồi tản ra, làm cho bóng lưng gã lại càng cường tráng, khí phách. Một người im hơi lặng tiếng xuất hiện bên cạnh Trường Sinh, lạnh lùng nói: “Thành chủ của ta đến, bảo Tử tiên sinh tiếp đãi cho chu đáo!”

Trường Sinh lúc này mới phát hiện Ngải Cốt đứng ngay bên cạnh mình, trên mặt mang theo một nụ cười tự tiếu phi tiếu, làm người khác không cách nào đoán được trong đó ẩn chứa điều gì. Cậu hít lấy một hơi, sau đó vội vàng chạy về hướng dãy nhà chính. Cậu không thể để gã đó có hành động vô lễ với thiếu gia được.

Thế nhưng, đã trễ. Khi cậu vừa bước vào nhà, vị Chiếu Lãng thành chủ kia đang dùng tay nhấc cằm Tử Nhan lên, cười càn rỡ, “Quả nhiên là một gương mặt yêu mị danh bất hư truyền!”

Mắt Trường Sinh tựa hồ chỉ muốn bắn ra nọc độc. Sắc mặt Tử Nhan vẫn không thay đổi, ung dung nhìn về phía Chiếu Lãng, như một đứa trẻ ngây thơ, trong sáng. Mắt thấy mặt Chiếu Lãng kề sát mặt Tử Nhan, hơi thở của gã phả lên mặt hắn, đôi tay Trường Sinh run lên bần bật, cậu muốn một quyền thẳng tới đánh bẹp mặt Chiếu Lãng, thế nhưng cậu biết rõ mình không đủ sức.

Ngải Cốt đang đứng phía sau cậu không phải là nguyên nhân chính khiến cậu sợ hãi. Bộ dáng càn rỡ, ngạo nghễ của Chiếu Lãng mới thật sự làm cậu khiếp sợ. Từ tận đáy lòng mình, Trường Sinh hiểu được, cậu không phải đối thủ của gã nam nhân này, không phải ở võ công, mà chính là khí độ, e rằng cả tòa nhà này không có lấy một người có thể trấn áp được Chiếu Lãng. Mắt nhìn đối phương khinh miệt Tử Nhan, vị cứu tinh duy nhất mà Trường Sinh có thể nghĩ đến vào lúc này lại chính là Huỳnh Hỏa.

Bàn tay Chiếu Lãng bỗng rụt lại, tránh khỏi mặt Tử Nhan, tựa như bị rắn cắn, một chút kinh hãi chợt lướt qua đáy mắt gã trong thoáng chốc. Gã chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình, đầu ngón tay xuất hiện một vệt màu xanh đen, tựa như một dòng chảy nhỏ đang ào ạt đổ về phía trước.

“Hay thật, hay thật, ngay cả khuôn mặt cũng có thể dùng để hạ độc, ta quả không nhìn lầm ngươi.” Chiếu Lãng cười khẽ.

Tử Nhan nghiêm nghị nhìn hắn, “Thành chủ, hà cớ gì lại đến đây?”

“Đến cho ngươi xem một thứ.” Chiếu Lãng vừa nói xong, liếc mắt trừng về phía Ngải Cốt. Tâm Trường Sinh đột nhiên cảm thấy lạnh buốt, dự cảm có chuyện chẳng lành sẽ phát sinh.

Ngải Cốt vỗ vỗ tay, âm thanh truyền ra ngoài, mấy người thuộc Chiếu Lãng thành nghe được liền lập tức khiên ba xác chết tiến vào. Đợi những người này đều lui ra ngoài, Ngải Cốt giở tấm bố trắng lên. Xác chết thứ nhất không cần nói cũng biết chính là Doanh Qua. Hai xác còn lại một nam một nữ, thi thể đã sớm bốc mùi, nhưng gương mặt lại toàn vẹn như lúc còn sống, trông vô cùng quái dị, khiến Trường Sinh cảm thấy buồn nôn không thôi, cũng không dám nhìn thêm nữa.

Tử Nhan hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hắn liếc nhìn Trường Sinh. Trường Sinh muốn chạy ra cửa đi tìm Huỳnh Hỏa, nhưng đã có người còn nhanh hơn cậu. Ngải Cốt đóng chặt cửa phòng, đứng canh trước cửa tựa một ổ khóa bị rỉ sét.

“Tử tiên sinh là người thông minh.” Chiếu Lãng vuốt ngón tay, toàn bộ bàn tay phải đã thâm đen, gã cảm thấy thật là mới mẻ, cười khà khà dùng ngón tay trên bàn tay trái chọc sâu vào cổ tay phải, vệt màu xanh đen lúc này bỗng dưng dừng lại, không hề kéo dài lên cánh tay. Gã ngước lên, nhếch mép cười, nói: “Tiểu thiếp này của ta tên là Hồng Đậu, miệng anh đào chúm chím luôn làm người ta thích. Ngươi đến nhìn thử xem, có phải rất đáng yêu không?”

Sắc mặt Trường Sinh trắng bệch, vậy có nghĩa thi thể còn lại chính là đệ đệ của Ngải Cốt. Cậu lần mò đến gần, trời ạ, đúng là khuôn mặt giống y đúc Doanh Qua sau khi đã dịch dung.

Sắc mặt Tử Nhan vẫn ung dung điềm tĩnh, bước về phía trước, nhìn, khen lấy một câu: “Tay nghề rất tinh sảo.” Hai thi thể này vẫn chưa thối rữa, hiển nhiên chỉ mới chết không lâu. Chiếu Lãng thành cho tới tận giờ vẫn chưa bắt được bọn họ, càng không phải nhờ trùng hợp mà bắt được bọn họ ngay vào thời điểm này, nên mới nhìn ra được sơ hở trên cái xác của Doanh Qua. E rằng khuôn mặt của hai cái xác này cũng không phải là khuôn mặt thật sự của chính bản thân họ.

Hắn bỗng chốc nghĩ đến một chuyện khác. Nếu trong Chiếu Lãng thành có cao thủ chỉnh sửa lại khuôn mặt, thế thì tại sao khuôn mặt của Doanh Qua lại mang đến đây cho hắn tu bổ?

Nghĩ đến đây, Tử Nhan lại càng thêm điềm tĩnh, hỏi Chiếu Lãng: “Ngươi bày ba thi thể ở đây cho ta xem, ý muốn để ta dịch dung bọn họ?”

Chiếu Lãng cười vang, đi vòng qua ba thi thể, đến trước mặt hắn. Gã cao hơn Tử Nhan, đứng gần lại càng lộ rõ khí thế của kẻ trên cao nhìn xuống.

“Ta muốn biết, đằng sau gương mặt này của ngươi, rốt cục là ai?”

Nhưng ẩn ý mà gã chưa nói ra, lại chính là tại sao ngươi lại biết chuyện của Chiếu Lãng thành.

“Ngươi thật sự muốn xem?”

Chỉ một câu nói thôi cũng đủ mê hoặc đến tận xương, Trường Sinh không nghĩ Tử Nhan lại dùng cách này đáp lời Chiếu Lãng.

Muốn xem. Nếu thiếu gia cũng có một gương mặt khác, cậu cũng rất muốn xem. Càng nghĩ, hô hấp lại càng dồn dập. Trường Sinh không phát hiện đôi mắt Chiếu Lãng dường như đã mở to gấp đôi, thậm chí ngay cả Ngải Cốt, đôi mày cao rậm cũng khẽ nhếch lên rồi.

Tử Nhan đi đến trước án, đốt Bỉ Ngạn. Ngải Cốt quát: “Ngươi muốn làm gì?” Trường Sinh vội vã thay Tử Nhan giải thích: “Thiếu gia nhà ta mỗi lần dịch dung đều phải đốt hương.”

Chiếu Lãng bây giờ mới cảm nhận được sự tồn tại của Trường Sinh, khinh mạn nhìn lại, nhưng nhìn chưa rõ đã chuyển sang hướng khác. Gã không quan tâm những người khác, kẻ duy nhất có thể hấp dẫn sự chú ý của gã, chính là Tử Nhan. Trước mặt tên nam nhân yêu diễm này, Chiếu Lãng cảm thấy cả người như vô lực, bá khí lúc xưa đều đã bị hòa tan.

Gã chợt giật mình, Ngải Cốt đã la to: “Thành chủ, hắn hạ độc.”

Bỉ Ngạn chầm chậm thiêu đốt, làn khói thơm ưu nhã lượn lờ trong sảnh, do dự dạo quanh. Nơi nào có người, nó lại nghiêng về hướng ấy, biết nơi đó chính là nơi nó có thể an tâm gửi phận. Nếu gặp thi thể máu me đầm đìa, nó sẽ dừng lại không đi nữa, quanh quanh quẩn quẩn, yên lặng ở bên cạnh triền miên.

Đây là một loại hương có thể cướp lấy khí lực, cho dù võ công cao cường đến đâu chăng nữa cũng chỉ như một ông lão đang hấp hối, không cách nào dụng võ. Trường Sinh bủn rủn ngã ngồi, nhìn Ngải Cốt không chút sức lực, cảm thấy rất khoái trá, an tâm. Chiếu Lãng, một bá chủ không ai địch nổi, cũng lảo đảo ngã ngồi xuống chiếc ghế có tay vịn và lưng ghế là những thanh gỗ dọc khắc hoa hồng. Dù vậy, ánh mắt gã vẫn mang theo ý cười.

“Ngươi không phải muốn xem gương mặt của ta sao?” Tử Nhan đứng trong làn khói, tay cầm một con dao, tới gần Chiếu Lãng. Hắn là kẻ ung dung điềm tĩnh nhất, vốn đã quen hoạt động trong mê hương, khí lực không hao tổn chút nào. Làn thu ba lã lướt tợ làn sóng, kẻ cầm dao tỏa ánh sáng diễm lệ chiếu rọi khắp chung quanh, vẻ mặt như Kinh Kha hành thích vua Tần, dưới lớp da yếu ớt đó là một con thú điên cuồng, hung hãn.

Khoảng cách chỉ hơn một xích, ánh đao lạnh lẽo bắn vào mắt Chiếu Lãng, tay vừa vung lên đã thẳng tắp cắm vào, nhanh gọn dứt khoát. Gã nam nhân này cũng không hoảng hốt, ngược lại giơ tay, chạm lên mặt Tử Nhan, cười nói: “Đúng, ta muốn xem.” Gã biết Tử Nhan không dám giết gã, cho nên thong thả hưởng thụ ánh mắt căm ghét gần như điên cuồng của Trường Sinh.

Tử Nhan lách người tránh khỏi bàn tay Chiếu Lãng, xoay ngược mũi dao, nhắm ngay thái dương, đâm mạnh vào. Trên gương mặt tuyệt mỹ của hắn lập tức xuất hiện một giọt máu lăn dài, giống như giọt máu đầu tiên nhỏ vào chén ngọc bích thề nguyền. Máu chảy cực chậm, tựa con trai nhả châu, một viên, hai viên, trân quý dị thường.

Chiếu Lãng kinh hãi. Trường Sinh sợ đến ngất đi. Ngải Cốt tạm thời yên tâm.

Đôi tròng mắt của Tử Nhan tỏa ánh rạng rỡ, giọng nói của hắn vẫn y nguyên như ngọc noãn sinh hương, ấm nhuận du dương: “Ta dùng khuôn mặt của ta, đổi lấy ba thi thể này.”

“Được, ta đổi ngay.” Chiếu Lãng cảm giác cổ họng như bị xương đâm vào, nếu không nhổ ra sẽ rất khó chịu. Tử Nhan là món cá nóc ngon tột bực, cho dù biết ăn vào là chết chắc, gã cũng không nỡ bỏ qua. Nhưng lúc này Chiếu Lãng cần phải cúi đầu, gã là một kẻ rất thức thời, biết không thể bức bách Tử Nhan được.

Thế và lực đều ngang bằng. Nếu cứ tiếp tục so kè như từ nãy đến giờ, thì cho đến cuối cùng, vẫn sẽ không cách nào phân ra thắng bại.

Tử Nhan hài lòng gật đầu. Có được lời hứa này, hắn có thể giao một Doanh Qua nguyên vẹn không chút tổn hại cho Huỳnh Hỏa. Con dao trong tay tiếp tục rạch xuống, xuôi theo góc mặt hoàn mỹ, cắt thành một đường vòng cung. Hắn đặt miếng da mặt mỏng manh lên án, dùng ống tay áo che khuôn mặt lại. Thân mặc cẩm bào màu nâu đất chuyển dần sang màu hồng ánh kim, dùng nhan sắc u ám che kín cả người, tựa linh hồn lìa khỏi xác.

Tử Nhan đi thẳng ra ngoài sảnh. Ngải Cốt không cản hắn lại được, trơ mắt nhìn hắn mở cửa, để dương quang xuyên qua người chiếu vào căn phòng ngột ngạt không cách nào thở nổi. Sau đó, hắn vẫn bước đi, bóng ảnh tiêu tan trong ánh sáng rạng ngời.

Đợi Bỉ Ngạn cháy xong, thuốc mê hết hiệu lực, Chiếu Lãng từ trên ghế bật dậy, người như tên bắn, chạy khắp cả Tử phủ. Những đồng tử tóc búi trái đào, trông như những bức tượng gỗ, cười đùa chạy giỡn quanh vườn, không biết có sát tinh tới gần. Chiếu Lãng tiện tay bắt vài đồng tử hỏi, nhưng không đồng tử nào nhìn thấy Tử Nhan đã đi về đâu.

Lúc này Huỳnh Hỏa mới nghe được tin tức, vội vã chạy tới nâng Trường Sinh dậy. Hắn dùng hết khí lực, mới có thể không liếc nhìn gương mặt của Doanh Qua. Ngải Cốt bò dậy, cầm lấy miếng da mặt mà Tử Nhan đã cắt ra, cất kỹ, ánh mắt lãnh liệt như chim ưng lạnh lùng quét qua Trường Sinh và Huỳnh Hỏa, sắc mặt không chút biểu cảm, bỏ đi.

Ngoài cổng chính, Chiếu Lãng đã lên ngựa, nhìn chằm chằm cái nơi quỷ dị này, nhíu chặt mày. Quả là một chuyến lữ hành thú vị, gặp được một nam tử lạ lùng. Chưa kể cả một khu đình viện to rộng như Tử phủ, nhìn như trống trải, không chút che đậy, thực tế so với Chiếu Lãng thành, cũng chẳng đơn giản hơn là bao.

Trận đấu chỉ vừa mới bắt đầu.

Khóe môi gã vẫn đọng lại nụ cười, nói với Ngải Cốt: “Hắn… có lẽ sẽ an táng hai người kia chu đáo.” Sau đó kẹp chân vào thân ngựa, dứt khoát bỏ đi. Ngải Cốt theo ngay sau đó, dẫn đầu thuộc hạ, nghênh ngang rời đi. Chớp mắt, hơn mười con ngựa đã biến mất nơi đầu ngõ hẻm.

.

Trường Sinh và Huỳnh Hỏa tìm kiếm khắp nơi vẫn không tìm ra được Tử Nhan, đành phải tìm nơi nào đó đặt thi hài của cả ba người, trở lại sảnh đường ngồi chờ đợi. Trời đã bắt đầu tối, hai người chuẩn bị một bàn đầy thức ăn ngon, sắc hương vị đầy đủ, trông ngóng Tử Nhan trở về.

Doanh Qua đã không còn quang trọng nữa, Huỳnh Hỏa đã nghĩ thông suốt rồi, cũng chỉ là một thi thể mà thôi, còn tình nghĩa huynh đệ vẫn tồn tại trong lòng của hắn. Nghĩ đến việc Tử Nhan dùng an nguy của bản thân để đổi lấy hài cốt của Doanh Qua, hắn đứng ngồi khó yên. Hắn nợ Tử Nhan nhiều lắm. Huỳnh Hỏa rầu rĩ không vui, tay một mực giơ bình rượu lên đổ vào miệng. Trường Sinh nghĩ đến thảm trạng của Tử Nhan, không ngừng lau nước mắt, hận mình không có bản lãnh. Hai người nâng cốc dốc sầu, nhưng cũng không quá bi thương, ngay cả tâm tư an ủi nhau cũng không có.

Sau đó, Tử Nhan thân khoác chiếc áo may bằng sa mỏng màu ngọc bích, đốt một ngọn đèn lưu ly, ung dung tiến vào trong sảnh. Hắn tựa như đi xa mới về, không đếm xỉa gì đến khuôn mặt ngơ ngác của cả hai người, tươi cười rạng rỡ đặt đèn xuống, gắp miếng thịt gà chay lên, cho vào miệng nhai.

“Đây nhất định là tay nghề của Trường Sinh, quả là hiếm có!”

Hai người kia nhìn chằm chặp vào gương mặt trắng như bạch ngọc không chút tỳ vết của hắn, giống như đang nhìn một con quái vật. Ô, hắn đã trở về, thật tốt, thậm chí khuôn mặt còn đẹp kinh tâm động phách hơn cả trước kia, nhìn sao cũng không thấy chán. Nhưng hắn có thụ thương hay không? Rốt cục, khuôn mặt mà bọn họ mỗi ngày đều đối mặt, có phải là gương mặt thật sự của Tử Nhan hay không? Đây là điều mà hai người bọn họ quan tâm nhất.

“Mặt của ta bị bẩn à?” Tử Nhan dùng bàn tay trắng ngần vuốt ve khuôn mặt. A, hắn có thể nhìn ra những thắc mắc chứa trong lòng cả hai người này, thế nhưng hắn lại cố ý không muốn nói, “Này, hai người các ngươi cũng nên ăn cơm đi chứ, thức ăn lạnh rồi là ăn không ngon đâu. Để ta đoán thử xem, món Huỳnh Hỏa làm là món nào? Đúng rồi, ngươi sao lại đến đây ăn cơm chung với bọn ta? Nhưng như vậy xem ra cũng tốt, nếu chỉ có hai người ăn cơm với nhau thôi cũng hơi buồn tẻ, ngươi nếu có thời gian thì thường xuyên tới đây ăn cơm chung với bọn ta đi.”

Tử Nhan lải nha lải nhải nói cho một hơi, Trường Sinh rốt cục nhịn không được phải cắt đứt lời hắn, “Thiếu gia, khuôn mặt của ngài…”

“Chỉ là một miếng da mặt đã dùng cũ mà thôi, tên kia nếu muốn lấy thì cứ việc lấy.” Tử Nhan kiêu ngạo nói, “Dùng một miếng da đổi được ba người, cũng rất hợp với ý ta.”

Hắn không có tâm tư tiếp tục trả lời những câu hỏi của Trường Sinh nữa, hắn trở về, là muốn nhìn thật kỹ gương mặt của hai thi thể kia trước khi dịch dung. Cao thủ đang ẩn nấp trong Chiếu Lãng thành sẽ là ai? Lại có được bản lĩnh ngang bằng với hắn.

Đây không phải là lúc có thể nghỉ ngơi, thư giãn. Tử Nhan biết, Bỉ Ngạn, vĩnh viễn không thể nào tới được.

————————————————–
Chú thích:

1. Đạp ca: một hình thức nghệ thuật vừa múa vừa hát

2. Tuyên Thành kiến Đỗ Quyên hoa – Lý Bạch

Nguyên âm:

Thục quốc tằng văn tử quy điểu,
Tuyên thành hoàn kiến đỗ quyên hoa
Nhất khiếu nhất hồi trường nhất đoạn
Tam xuân tam nguyệt ức Tam Ba

Dịch nghĩa:
Trên đất Thục từng nghe tiếng chim cuốc (chim tử quy, hay chim đỗ quyên)
Ở Tuyên Thành nay nhìn thấy hoa đỗ quyên
Nghe một tiếng, nhìn một lần, là một lần đứt ruột
Tiết xuân tháng ba lại nhớ đến ba Ba (cũng chính là đất Thục, gồm Ba Quận, Ba Đông và Ba Tây)

Dịch thơ:
Tiếng tử quy từng vang trên đất Thục
Màu đỗ quyên nay rộ ở Tuyên thành
Nghe tiếng thấy màu mà đứt ruột
Tháng ba xuân tiết nhớ Tam Ba.

3. Phá trận tử – Tân Khí Tật
Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%A2n_Kh%C3%AD_T%E1%BA%ADt

Nguyên âm
Túy lý khiêu đăng khán kiếm,
Mộng hồi xuy giác liên doanh.
Bát bách lý phân huy hạ chá,
Ngũ thập huyền phiên tái ngoại thanh,
Sa trường thu điểm binh.

Mã tác Đích Lư phi khoái,
Cung như tích lịch huyền kinh.
Liễu khước quân vương thiên hạ sự,
Doanh đắc sinh tiền thân hậu danh,
Khả liên bạch phát sinh!

Tạm dịch:
Say khướt khêu đèn ngắm kiếm,
Mộng về còi rúc liên thanh.
Tiệc mở lộc khao đều quân tướng,
Đàn sáo lừng vang khúc quân hành,
Sa trường thu điểm binh.

Ngựa tựa Đích Lư lao vút,
Cung như sấm sét đùng hoành.
Phù tá giúp vua thu đất cũ,
Để ngàn thu chói lọi thanh danh,
Tiếc thay! Tóc bạc nhanh!

Advertisements

Tagged:

3 thoughts on “Yêu nhan quyển – Bỉ ngạn

  1. smallg0a7 Tháng Ba 18, 2014 lúc 10:34 chiều Reply

    nàng ơi, truyện này có cặp đôi không vậy, càng đọc ta càng tò mò về thân phận của Trường Sinh và Từ Nhan, 2 người có phải 1 cặp không vậy, tò mò quá !!!!

    • Sâu lười Tháng Ba 18, 2014 lúc 10:39 chiều Reply

      Rất tiếc bộ này là dạng truyện về nhân sinh, không phải đam mỹ, nên Trường Sinh và Tử Nhan không thành đôi bạn ạ. Tuy vậy, hint cả bộ thì nhiều ^_^

  2. 5X | SelenBlu Tháng Mười 26, 2014 lúc 9:50 chiều Reply

    […] Thắp đèn ngắm lưỡi dao thì nghe quen vô cùng, google lại hóa ra là truyện của Hoài Thượng. Thế là hội chứng nhìn thấy tên Hoài Thượng là lồm cồm bò ra chỗ khác của mình lại tái phát =)) Cố lục lọi trong trí nhớ thì đã tìm ra nguồn gốc của sự thân quen ở đây: Mị sinh – Yêu nhan quyển – Bỉ ngạn. […]

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: