Phong khởi lan thành tẫn phi hoa – Chương hai

.

.

Phong khởi lan thành tẫn phi hoa

Chương hai

.

Đào Nhiên tắm rửa cũng không được suôn sẻ cho lắm. Tăng nhân trong chùa tất nhiên sẽ không hầu hạ hắn, Thanh Đồng cũng tìm cớ khuyên hắn đừng tắm. Đào Nhiên lại không nghe, cởi áo ngoài, tháo dây buộc áo lót, thuận miệng nói: “Gia tối hôm qua đã không tắm rồi, đêm nay nếu còn không tắm nữa, người sẽ nổi ghẻ.”

Ai bảo ngươi ăn chơi đàng điếm suốt đêm qua!

Thanh Đồng không muốn hầu hạ tên khỉ gió phong lưu như hắn tắm rửa, nhưng cũng không dám cãi lại, đành nói: “Trên người thiếu gia còn có thương tích, nếu dính phải nước sẽ khó lành.”

“Đó là chuyện của ta.”

“Nhưng mà ……” Con ngươi Thanh Đồng đảo qua đảo lại, nói: “Tôi thấp thế này, làm sao có thể đỡ thiếu gia vào bồn tắm được chứ?”

“Đấy là chuyện của ngươi.”

Thanh Đồng tức đến tối tăm mặt mũi, cung tay nắm chặt. Đừng cho rằng cậu nhỏ mà khinh thường cậu, cậu cũng luyện qua công phu, nếu không phải do kiêng kỵ chuyện thân phận, nắm tay này đã quất tới từ lâu rồi.

Đào Nhiên hoàn toàn không nhận ra lời mình nói đã chọc giận tên sai vặt, lấy tay vịn bên hông cà nhắc cà nhắc đi vòng ra phía sau bình phong, mau chóng cởi áo lót ra, máng lên trên thành bình phong. Trong ánh nến chập chờn, một thân ảnh rọi bóng lên vách bình phong, vóc dáng cao ráo, mặc dù mỗi ngày đắm chìm trong tửu sắc, nhưng hoàn toàn không có biểu hiện suy nhược, chỉ tiếc động tác tuy thong dong nhưng lại mang theo một cảm giác quái dị đến buồn cười. Thanh Đồng nghe tiếng xuýt xoa do vết thương phát tác liên tục truyền ra, không nhịn được, bật cười, nhờ vậy cũng không cảm thấy bực bội vì phải hầu hạ Đào Nhiên nữa. Cậu vừa định đi vòng ra sau bình phong giúp hắn tắm rửa, đã nghe hắn nói: “Ta khát quá, đi pha một bình trà mang đến đây, đừng quá nóng, cũng không được để quá lạnh.”

Thanh Đồng bĩu bĩu môi, sau đó vâng dạ chạy đi tìm trà. Nhưng cậu lại không rành đường qua lối lại trong chùa, lòng vòng đã đời mới đến được nhà bếp. Nấu nước pha trà xong, cầm bình trà quay về phòng, Đào Nhiên đã tắm rửa sạch sẽ, chầm chậm lết lên giường, nói với cậu hắn mệt rồi, muốn đi ngủ, trà có thể đổ đi, Thanh Đồng tức đến độ muốn cầm nguyên bình trà giội vô mặt hắn.

Nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng thôi chứ không dám làm, người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cậu lười đến nỗi không muốn so đo với thiếu gia, bưng trà tức giận chạy ra ngoài.
***
Hai ngày cứ thế trôi qua, Đào Nhiên nhờ học võ công, nên thương thế nhanh chóng lành hơn phân nửa, đáng tiếc hắn không có chút hứng thú nào đối với việc tụng kinh niệm Phật. Mỗi lần Viên Thông phương trượng làm theo lời Đào Thiên Sơn nhờ cậy trong thư, bảo hắn đi tĩnh thất tụng kinh, hắn đều xách Thanh Đồng nạp vô cho đủ số, bản thân mình thì lại chạy ra ngoài thưởng hoa đạp thanh. Thanh Đồng lúc đầu còn phản đối, bị hắn lấy việc trục xuất gia môn ra uy hiếp, cậu không còn cách nào khác đành phải nén giận tuân theo số phận. Viên Thông cũng biết Đào gia phu nhân rất dung túng tên nhi tử này, vì vậy cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, chờ Đào lão gia hết giận sẽ trả hắn về nhà.

Ai ngờ chuyện đồng ý ngầm này lại khiến cho Đào Nhiên được đằng chân, lân đằng đầu. Thương thế vừa mới đỡ hơn được một chút, thế là hắn bèn ngày nào cũng xuống mấy nhà nông dưới núi dùng ngân lượng mua rượu thịt, sau đó quanh quẩn bên khe núi hoặc mấy khóm hoa, thỉnh thoảng hứng lên, lại ca hát say sưa, sống rất ung dung thoải mái. Viên Thông phương trượng chẳng buồn quản hắn, Thanh Đồng càng không quản được hắn, đều để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

***
Hôm nay Đào Nhiên lại ở bên ngoài du đãng cả ngày, trên đường quay về đi ngang qua một rừng đào, nương hơi men nảy hứng làm thơ, đứng trước rừng đào ngâm nga một mớ những bài thơ tỏ ý ca ngợi, không bao lâu sau cơn buồn ngủ ập tới, hắn tựa vào một gốc hoa đào, nằm dưới tàng cây ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy thì trăng đã lên cao.

Bây giờ là giữa tháng, trăng tròn treo giữa tầng không, xa xa những tán hoa đào liền kề, khoác thêm một lớp ánh sáng vàng óng ả, tạo thành khung cảnh diễm lệ không lời nào tả xiết. Đào Nhiên lại nổi hứng làm thơ, loạng choạng đi về phía trước, miệng lẩm nhẩm ngâm vài câu thơ, bày tỏ sướng ý trong lòng.

Nghiêng nghiêng ngả ngả đi được một đoạn, đột nhiên có hơi mắc tiểu, Đào Nhiên nhìn qua nhìn lại hai bên, thấy phía trước có một cây đào hoa nở rực rỡ, liền lững thững đi tới, vén vạt áo trước lên, giải quyết ngay tại chỗ. Ngay lúc phóng thích ào ạt hăng say, chợt nghe phía sau cây đào vang lên tiếng động, Đào Nhiên không đề phòng, giật nảy người, phần xả còn lại bắn lung tung, xối cả lên thân cây. Cùng lúc đó, một bóng trắng từ phía sau thân cây lắc mình đi ra, vẻ mặt tức giận, lách người tránh sang bên cạnh.

Đào Nhiên bị bất ngờ, theo bản năng xoay mặt về hướng nam tử vừa mới xuất hiện, do cuống quýt nên quên khống chế vòi xả, vài giọt chất lỏng bắn xuống ngay cạnh bàn chân nam tử, nam tử nhìn hắn với ánh mắt căm tức, quát: “Khốn kiếp!”

Giọng nói thanh lãnh hùng hậu, như ngón tay phất qua sợi tơ huyền của cổ tranh, điểm xuyết một âm cuối ngân dài, tuy êm tai nhưng lại tràn ngập uy nghiêm. Nam tử mặc bộ quần áo trắng ngần như tuyết, vạt áo phất phơ theo gió, ánh trăng kéo dài thêm vóc người thanh mảnh, cốt cách không hẳn cường tráng, nhưng lại mang theo một khí thế sắc bén tựa lưỡi đao sáng loáng.

Đào Nhiên cuống quýt hạ vạt áo trước xuống, nghĩ mình bị hoa mắt, vội dụi mắt thật mạnh, lại nhìn, đáng tiếc hoa đào phiêu diêu đầy trời, che đi dung nhan nam tử, chỉ có thể đoán được loáng thoáng rằng người này còn rất trẻ, dung mạo lạnh lùng, mày xéo vào hai bên mái tóc, ánh trăng tạo thành quầng sáng vàng nhạt phủ lên trên áo trắng, hoa đào bay lượn quanh thân, nhẹ nhàng như đạp trăng mà đến, như huyễn như họa.

“Ngươi…” Đào Nhiên kinh ngạc nhìn một lúc, mới tỉnh ra, giơ tay chỉ vào nam tử, kích động kêu lên: “Đào Hoa tiên? Ngươi là Đào Hoa tiên nhân sao?”

Đêm nay ánh trăng dịu dàng, trời cao trong vắt, nam tử vốn đang ở dưới tán hoa đào ngắm trăng, ai ngờ gặp phải một tên phóng đãng đi tiểu dưới tán cây. Bản tính nam tử vốn kiêu ngạo, lập tức cảm thấy mình bị sỉ nhục, bây giờ lại còn bị nhìn chằm chằm một cách xấc xược, càng thêm tức giận, khuôn mặt lạnh băng, vừa định nổi trận lôi đình, đột nhiên nghe Đào Nhiên nói những lời cổ quái, không khỏi ngẩn người kinh ngạc, lại nhìn Đào Nhiên đi đứng nghiêng bên nọ ngả bên kia, mắt phượng lờ đờ, hiển nhiên đã say túy lúy rồi, sự tức giận ngược lại giảm đi không ít.

Nam tử thân phận lẫy lừng, thấy chuyện so đo với quỷ say cũng chẳng đáng gì, xoay người bỏ đi, lại phát hiện thấy ống tay áo bị kéo căng, thì ra là do Đào Nhiên vội tiến tới nắm lấy, nhìn hắn, mắt sáng lên, vẻ ngạc nhiên nửa vì mừng rỡ nửa vì ngơ ngẩn trước dung mạo của người trước mặt, hỏi dồn dập: “Tiên nhân đừng đi, xin hỏi tiên nhân tiên tịch phương nào? Thường ngày dùng điều chi để làm niềm vui thú?”

Bàn tay Đào Nhiên nắm rất chặt, nam tử rút không ra, gương mặt không kềm được hiển lộ sự căm tức, hơi thở lạnh lùng càng lúc càng nặng nề. Khổ nỗi Đào Nhiên không hề cảm thấy, còn hỏi tới: “Thượng tiên nhân đêm trăng tròn nên mới đến đây tu hành phải không? Tại hạ có quấy rầy sự thanh tu của thượng tiên không?”

Nam tử rốt cuộc không nhịn được nữa, khẽ quát: “Buông ra!”

Đào Nhiên không hiểu, mày hơi nhướn lên. Dung mạo hắn vốn đã xuất chúng, lại thường xuyên vào ra đường hoa ngõ liễu, trong lơ đãng bất giác toát lên chút quyến rũ phong tình, đôi mắt phượng khẽ híp lại, quả thực thanh tú không ai sánh bằng. Đáng tiếc ánh mắt nam tử chỉ nhìn thẳng vào tay hắn, khiến hắn không khỏi mỉm cười, nói: “Tay của ta quả thực rất đẹp, thế nhưng ta lại hy vọng thượng tiên chú ý tới gương mặt của ta hơn.”

“Dơ bẩn!”

Đào Nhiên càng thêm không hiểu, nhưng rốt cuộc cũng buông tay ra, hai tay giơ lên trước mặt, nhìn nhìn một chút, lại chùi chùi lên mặt mình, tỏ vẻ kỳ quái nói: “Đâu có dơ đâu.”

Nam tử không nói, ánh mắt lướt qua khố của hắn, Đào Nhiên chợt hiểu ra, bật cười, nói: “Tối hôm qua ta đã tắm rồi, chỗ đó cũng sẽ không dơ đâu. Cho dù dơ, cũng chỉ là một bộ phận của cơ thể thôi. Nam nhân không có thứ này thì mới quái gở, đúng không?”

Vừa nói, Đào Nhiên vừa mô phỏng theo động tác vừa rồi của nam tử áo trắng, ánh mắt lướt qua phía dưới thắt lưng hắn, kỳ quái hỏi: “Chẳng lẽ tiên nhân khác chúng phàm nhân tại hạ? Không phân biệt nam nữ? Vậy chẳng phải giống như … trong cung sao? Hay là, ngài vốn là nữ cải nam trang?”

Nam tử vẫn không nói gì, nhưng cơ thể bất giác khẽ gồng cứng lên, chứng tỏ tâm trạng của hắn bây giờ khá tồi tệ. Tay hắn theo thói quen lần đến bên hông, đáng tiếc ngay eo lại trống trơn, làm hắn chợt nhớ ra hôm nay vì muốn giải sầu, nên mới ra ngoài dạo chơi, vì vậy không mang theo binh khí. Xem ra tên quỷ say này khá may mắn, tạm thời gửi cái đầu nằm lại trên cổ vậy.

Đào Nhiên không hề hay biết mình vừa đánh một vòng đến Quỷ Môn quan, vẫn hăng hái bừng bừng như cũ, nói: “Hôm nay rượu của ta đã kính cho đào, cười nói rằng cùng đào sướng ẩm, không nghĩ thượng tiên lại vì tấm lòng chân thành của ta mà cảm động, nên hiện thân gặp mặt, thật phiền ngài quá! Thượng tiên yên tâm, ta sẽ không vì chuyện tiên nhân không phân biệt nam nữ mà xem thường ngài, thượng tiên thân phận thế nào, bản thân so với quan hoạn cũng…”

Màu sắc tròng mắt nam tử càng lúc càng thẫm lại, nhìn Đào Nhiên tự lẩm ba lẩm bẩm với bản thân mình, trong lời nói tràn đầy sự ngưỡng mộ và xu nịnh, nhưng xuyên qua đó có thể nghe ra toàn ý châm chọc, lại nhìn gương mặt nịnh bợ của hắn, nam tử lại càng thấy ghê tởm, nháy mắt ra hiệu phía sau. Thủ hạ của nam tử vốn đã không nhịn được, nhảy vọt đáp xuống ngay phía sau lưng Đào Nhiên, tay vung lên – đao chém xuống, chuôi đao đập vào đầu hắn. Đào Nhiên say rượu nên không đề phòng, ngay lập tức bị đánh ngất té lăn ra đất, nhưng vẫn ráng ngã về phía trước, hai tay chạm lên mũi giày nam tử, trước khi ngất còn cố gắng rên lên: “Thượng tiên…”

Trong tròng mắt nam tử bỗng lướt qua một tia sáng kỳ dị, nhìn chằm chằm vào kẻ đã say túy lúy nằm dưới chân mình, nhẹ giọng nói: “Ta không phải Đào tiên, nếu có là, thì cũng là ác quỷ địa ngục!”

Nói xong, giơ chân đá Đào Nhiên văng ra. Đào Nhiên bị đá văng đến ngay gốc cây lúc nãy hắn vừa mới tiểu vào, nhìn hắn nhếch nhác, nam tử cũng trút bớt được tức giận, bất giác khẽ cười ra tiếng. Thủ hạ vội vàng bước lên phía trước thỉnh tội: “Là do thuộc hạ sơ suất, để cuồng đồ chạy tới khinh mạn công tử, xin giao tên này cho thuộc hạ xử lý.”

“Bỏ đi, chỉ là một tên quỷ say thôi.” Nam tử chắp tay sau lưng, rời đi, nói: “Lần này ta đến đây chỉ để thăm thân, đừng gây thêm phiền phức.”

Thủ hạ không dám nhiều lời thêm nữa, khom người đi theo sau, đồng thời nháy mắt ra hiệu cho đồng bạn đang ẩn thân phía xa, để bọn họ đi tra lai lịch của tên quỷ say này.

* * *

Đào Nhiên đang ngủ say sưa, bỗng phát hiện cẳng chân đau đớn, hắn dụi dụi mắt, tỉnh lại từ trong mộng, chỉ thấy ánh mặt trời mới mọc xuyên qua khe hở ngọn cây nhảy nhót trước mặt mình, có người chống nạnh từ trên cao nhìn xuống, ánh sáng lấp lóa khiến hắn thấy không rõ, chần chờ một chút, mới hỏi: “Thượng tiên?”

“Thiếu gia ngủ đến độ mụ mị cả người luôn rồi à!” Thấy Đào Nhiên tỉnh lại, Thanh Đồng không dám hỗn xược đá hắn tiếp, miệng thì lại rất nghiêm túc, quát: “Lão gia ra lệnh cho thiếu gia vào chùa tĩnh tu, thiếu gia lại dám say xỉn cả ngày, đêm cũng không chịu về. Thiếu gia nếu còn tiếp tục như vậy, sau này đừng nghĩ đến chuyện được về nhà!”

“Ta không về nhà được thì đã sao, ngươi lo lắng làm cái quái gì chứ?” Đào Nhiên uể oải đứng dậy, xoa xoa cần cổ đang nhức mỏi, nhớ lại cuộc gặp gỡ tuyệt vời đêm qua, hắn cười hì hì, nói: “Ta quyết định rồi, trong khoảng thời gian này sẽ không trở về nhà.”

“Hả?” Thanh Đồng bị hắn đả kích, vội vàng hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì….” Đào Nhiên nhìn vẻ mặt căng thẳng của tên sai vặt, chỉ cười cười, không nói gì thêm, ánh mắt lướt qua rừng đào đỏ rực trước mặt, tiến về phía trước, lẩm bẩm trong miệng: “Đào Hoa tiên dưới tán hoa đào.”

“Cái gì?”

Thanh Đồng càng lúc càng không hiểu, kỳ quái sờ sờ phía sau ót, thấy Đào Nhiên đã đi xa lắm rồi, cậu mới vội vàng đuổi theo.

***

Từ hôm đó, Đào Nhiên nếu có thời gian rảnh rỗi sẽ xuống núi tìm mấy hộ nông gia đổi rượu, sau đó ôm vò rượu chạy thẳng về phía rừng đào, liên tục hai đêm liền, đều không gặp vị nam tử áo trắng kia. Thanh Đồng lúc này mới hiểu, hóa ra do Đào Nhiên gặp được người nào đó nên cảm thấy hứng thú. Ngẫm lại mấy chuyến truy hoa đuổi bướm trước kia của hắn, cậu cũng biết đây chỉ là cảm xúc bộc phát nhất thời của hắn mà thôi. Sáng sớm hôm nay, cậu lại thấy hắn chạy ra ngoài, tức giận đến độ không muốn thay hắn úp mặt vô tường tụng kinh, dứt khoát theo hắn đi ra ngoài, nói đơn giản rằng muốn gặp vị Đào Hoa tiên nhân kia.

Đào Nhiên không quan tâm chuyện Thanh Đồng lẽo đẽo đi theo mình, chạy đến mấy hộ nông gia mua rượu, đi thẳng đến rừng đào tìm kiếm chung quanh. Thanh Đồng đi theo phía sau hắn, vốn chỉ định ngắm cảnh, nhưng thấy hoa đào tung bay khắp trời, xem ra cũng tràn đầy tình thơ ý họa, đáng tiếc Đào Nhiên đi mau quá, hiển nhiên do thứ hắn quan tâm không phải là hoa đào, cậu nhịn không được, mở miệng chế giễu: “Đào Hoa tiên cái gì chứ? Nói không chừng là con tinh quái nào đó chuyên đi hút tinh khí con người. Thiếu gia ngài xem, ngài mới trông thấy có một lần đã thất hồn lạc phách, nếu thật sống chung với tinh quái, chẳng phải ngay cả mạng cũng cho không nó luôn rồi sao?”

“Ta không nghĩ Đào gia chúng ta lại có một tên sai vặt ngu ngốc đến vậy.” Đào Nhiên quay đầu, nhìn Thanh đồng, kỳ quái hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy, với nhân phẩm tướng mạo gia thế của ta, thất hồn lạc phách chẳng phải chính là vị Đào Hoa tiên kia hay sao?”

Nghe hắn tự mãn, bước chân Thanh Đồng có hơi loạng choạng, sau đó cười lạnh: “Vậy mắt vị Đào Hoa tiên đó nhất định có vấn đề.”

Đào Nhiên suy nghĩ một chốc, nghiêm túc nói: “Ta sẽ không ngại chuyện đó đâu.”

Không ngờ trên đời này lại có một kẻ da mặt dày cui, không biết xấu hổ đến như vậy! Thanh Đồng đã sắp hộc máu, cười nhạo: “Có lẽ người ta sẽ thấy ngại đó. Một tên phóng đãng học chả hay cày chả biết, có gì đáng giá để kẻ khác phải nhớ tới chứ?”

“Không thể nào! Nếu ta dốt nát đến vậy, thì làm sao có thể khiến cây đào hóa thành người được chứ?”

Thanh Đồng bắt đầu nghiến răng nghiến lợi, cậu rốt cục cũng có thể thông cảm cho tâm sự của Đào lão gia rồi. Nếu có thể, cậu cũng rất muốn đập vị nhị thiếu gia này mấy cây thiết bản!

Đào Nhiên không hề nhận thấy sự bi phẫn trong lòng tên sai vặt của mình, chân bước rất nhanh, đến khi Thanh Đồng chực nhớ lại thì hắn đã ra khỏi rừng đào, theo khe suối tiến về phía hạ lưu. Thanh Đồng vội vàng đuổi theo, hỏi: “Thiếu gia đi đâu vậy?”

“Thích đi đâu thì đi đó, ngươi về trước đi, đừng quên tụng kinh văn ngày hôm nay đấy.”

Không tụng. Thanh Đồng đi theo phía sau Đào Nhiên, tức giận nghĩ. Trước kia mỗi ngày cậu đều cố gắng giúp Đào Nhiên tụng kinh, là vì hy vọng thiếu gia có thể quan tâm tới tôi tớ, để cậu sớm về phủ, giờ thì xem ra người này đã vui đến quên cả việc quay về, e rằng bây giờ trụ trì dùng roi mây đuổi hắn, hắn cũng sẽ không chịu trở về. Đã như vậy, bản thân mình còn cần làm điều thừa thãi, vô vị giúp tên thiếu gia này nữa làm gì, chi bằng nhân lúc cảnh xuân còn đang phơi phới, đi chung quanh dạo mấy vòng, cũng xem như không phụ một chuyến đến đào nguyên.

Thanh Đồng vừa càu nhàu vừa đuổi theo phía sau, không bao lâu đã bị khung cảnh tuyệt đẹp trước mắt hấp dẫn, vô cùng hào hứng bẻ lấy vài nhánh hoa đào, vừa quay đầu, Đào Nhiên đã vòng qua một gò đất nhỏ, thân ảnh xa dần. Thanh Đồng cuốn quýt đuổi theo, mắt thấy đã sắp đuổi kịp, Đào Nhiên đột nhiên đứng lại, Thanh Đồng bị bất ngờ, đụng trúng vào lưng hắn, mũi giập, đau đến nỗi nước mắt thiếu chút nữa rơi lã chã.

Cậu xoa xoa cái mũi, đang định oán thán, đã thấy Đào Nhiên giơ ngón tay chỉ về phía trước, vui mừng la to: “Thanh Đồng, ngươi xem, người đó chính là Đào tiên!”

Thanh Đồng nhìn theo, chỉ thấy cách đó không xa, phía cuối rừng đào, trên một mảnh đất trống, có một nấm mồ nho nhỏ, một vị nam tử áo trắng đứng nghiêm trang trước mộ, một nam nhân cao lớn thô kệch đứng phía sau. Thanh Đồng mắt tỏ, lập tức nhận ra người đó chính là nam nhân có vết đao chém trên mặt mà bọn họ đã chạm mặt khi vừa mới đến chùa. Hai người khẽ cúi đầu, như đang tưởng niệm.

“Người thiếu gia nói đến chính là hắn?” Thanh Đồng hỏi.

Không có tiếng đáp lại, cậu quay đầu, bỗng nhiên phát hiện bàn tay bị thứ gì nhét vào, hóa ra là do Đào Nhiên nhét bầu rượu vào tay cậu, sau đó dùng tốc độ cực nhanh chạy về phía trước.

Nghe tiếng gọi mừng rỡ từ xa vọng lại, nam tử quay đầu tìm nơi phát ra âm thanh, nhìn thấy Đào Nhiên, nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, thấp giọng hỏi thủ hạ: “Xảy ra chuyện gì?”

Nam nhân có vết đao chém trông thấy Đào Nhiên, cũng lấy làm kinh hãi. Từ sau cái đêm Đào Nhiên nói ra những lời mạo phạm, sợ hắn lại chọc chủ tử tức giận, nên nam nhân đã ra lệnh giám sát mọi cử động của hắn, không nghĩ hắn lại xuất hiện vào giờ phút này, hơn nữa lại không có ai đến đây bẩm báo. Nam nhân vội vàng nói: “Công tử bớt giận, thuộc hạ sẽ đuổi hắn đi ngay lập tức.”

Nam nhân sải bước tiến đến, muốn cản Đào Nhiên lại, ai ngờ Đào Nhiên sau khi tiến tới gần lại đột ngột dừng lại, khiến nam nhân lỡ đà, hơi ngã chúi về phía trước, lại thấy Đào Nhiên lấy ngọc địch ra, dùng ngón tay quay hai vòng, giắt vào thắt lưng, trên khuôn mặt mang theo nụ cười nhẹ nhàng, quả đúng là thiếu niên phong lưu, làm nam nhân đuổi cũng không được, lùi cũng chẳng xong. Ánh mắt Đào Nhiên khẽ liếc qua nam nhân, sau đó lập tức hướng về phía nam tử mặc áo trắng, chắp tay cười nói: “Từ biệt mấy ngày, Đào tiên vẫn khỏe chứ?”

Tâm trạng nam tử áo trắng hôm nay rất tệ, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười nịnh nọt của hắn, lòng cảm thấy càng thêm bực dọc, thấp giọng gọi: “A Trung!”

A Trung đi theo nam tử đã lâu, vừa nghe giọng hắn liền hiểu ngay ý hắn, đang muốn đuổi tên phóng đãng này đi, ánh mắt Đào Nhiên đã chuyển về hướng bia mộ, nói: “Thì ra là đến tế điện cố nhân… hiển tỷ Mộc thị (1)…” hắn kinh ngạc nhìn nam tử, hỏi: “Đây là mộ của lệnh đường? Các người cũng có ‘thiên nhân ngũ suy’ (2) sao?”

“Thiếu gia!”

Thanh Đồng ôm vò rượu chạy đến. Cậu vốn nhỏ con, lại chạy rất nhanh, A Trung đang do dự xem có nên cản cậu lại không, cậu đã chạy tới đứng giữa Đào Nhiên và nam tử áo trắng. Nhìn thấy tay của nam nhân có vết sẹo trên mặt đã đặt lên bội kiếm đeo bên hông, cậu vội vàng nói: “Hai vị công tử, xin bớt giận, thiếu gia nhà tôi đầu óc không được tốt cho lắm, ăn nói lúc nào cũng lung tung cả…”

Mới nói được một nửa, đã bị Đào Nhiên đẩy ra, hắn áy náy nói với nam tử áo trắng: “Đây là tên sai vặt của tại hạ, không hiểu chuyện, cũng không hiểu phép tắc, xin thượng tiên đừng trách.”

Tròng mắt nam tử áo trắng đen như màu mực, nhìn qua Đào Nhiên, lại nhìn qua Thanh Đồng, dùng chất giọng chế giễu nói: “Hắn còn hiểu chuyện hơn ngươi.”

“Thượng tiên vì sao lại nói như thế?”

Nam tử cười lạnh, nhưng lại không nói tiếp. Thanh Đồng bị Đào Nhiên chọc giận, tức muốn chết, kéo kéo ống tay áo hắn, nhỏ giọng: “Vị công tử này vốn là khách nhân tạm cư tại Thanh Phong tự, người ta đang tế tiền nhân (người đã khuất), chúng ta đừng tới quấy rầy, được không thiếu gia?”

“Thì ra là tế tiên nhân (tiên trên trời) à.”

Đào Nhiên nhìn đồ cúng tế đang được bày ra trước mộ, chỉ đơn giản là trà xanh và bánh ngọt, hắn cầm lấy vò rượu Thanh Đồng đang ôm trong ngực đặt bên cạnh bánh ngọt, nói: “Tức là tế điện, đương nhiên phải có rượu rồi.”

Nam tử áo trắng vốn đã có chút khó chịu do hắn lỗ mãng xông tới đây, nhưng thấy hắn tế điện mẫu thân mình, nên ráng nhịn xuống. Đào Nhiên trên người có mùi rượu, hiển nhiên lại uống rượu nữa rồi, nam tử áo trắng không muốn so đo với quỷ say, ai ngờ Đào Nhiên tế xong, hỏi Thanh Đồng, “Ngươi vừa nói Đào tiên cũng trọ lại tại Thanh Phong tự?”

“Đúng vậy.”

Thanh Đồng không nhận ra nam tử áo trắng, nhưng từng chạm mặt A Trung, thấy hai người này trên người đều có sát khí, khó có thể tới gần, sợ Đào Nhiên lại dây thêm phiền toái, kéo hắn định chạy đi, lại bị hắn hất ra. Đào Nhiên nhìn nam tử, có chút si mê, ý cười rạng ngời trên gương mặt, ngơ ngẩn nói: “Thì ra tiên nhân cũng thích những nơi thanh tịnh như chùa chiền, không biết thượng tiên cư xá nơi nào? Có thể đến quấy rầy hay chăng?”

Thanh Đồng đã tức đến muốn ngất luôn rồi. Đào Nhiên hôm nay rõ ràng uống rượu chả bao nhiêu, thế mà vẫn nói cứ như thằng say? Có lẽ không phải do rượu làm say, mà chính là do người tự say, vừa nhìn thấy người tuấn tú, hắn đã hồn phi thiên ngoại. Cậu giậm chân, nói: “Người ta không phải tiên nhân đâu!”

“Sao lại không phải? Ngươi xem Đào công tử khí vũ hiên ngang, thanh tú bất phàm, người bình thường làm sao có được khí độ thế này? Hơn nữa…”

Đào Nhiên đột nhiên cầm lấy cổ tay nam tử áo trắng. Động tác của hắn quá nhanh, khoảng cách giữa hắn và nam tử lại gần, nam tử không kịp né tránh, mạch trên cổ tay phải đã bị giữ chặt. Nam tử đột ngột biến sắc, sắc mặt A Trung cũng thoắt biến, tay đặt lên trên chuôi kiếm, soạt một tiếng, thân kiếm đã rút ra hơn phân nửa, lại bị ánh mắt chủ nhân liếc ngang, ý bảo gã kiềm chế.

Nam tử áo trắng hất tay Đào Nhiên ra, thấy Đào Nhiên nhìn mình, sắc mặt lộ ra sự sửng sốt, ngơ ngác một lúc lâu, Đào Nhiên mới nói: “Mạch của người đang đập, chẳng lẽ người không phải Đào tiên? Hay tu vị người đã lên đến cực điểm, có thể hoàn toàn ngụy trang bản thân mình trở thành người bình thường?”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, ở nơi sâu thẳm trong tròng mắt đậm màu của nam tử chợt lướt nhanh qua một tia sát khí, nhưng trên mặt vẫn không để lộ biểu hiện gì, phất tay áo bỏ đi. Cánh hoa bay xuống từ bốn phía bị gió từ ống tay áo hất ngược lên, theo động tác xoay người của nam tử, nhẹ nhàng bay đến trước mặt Đào Nhiên.

Ống tay áo trắng tẩm đầy mùi hương hoa đào, quả thực tuyệt diễm khôn cùng. Đào Nhiên nhìn đến ngây người, lâu thật lâu sau mới phục hồi tinh thần lại, phát hiện nam tử đã đi xa, vội vàng chạy tới, đuổi theo bước chân hắn, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười, phong tình bất giác cũng theo đó mà lộ ra, tuy không thể so với sự lãnh thanh ngạo khí của nam tử, nhưng cũng có được vài phần hào hiệp, cười hì hì nói: “Có phải là thần tiên hay không cũng không quan trọng, gặp mặt tức đã hữu duyên, không biết Đào công tử có thể cùng tại hạ sướng ẩm đôi chén, không phụ không khí mùa xuân rạng rỡ này?”

Bị làm phiền quá mức, nam tử áo trắng đứng lại, hỏi: “Đào?”

“Đào Hoa tiên dưới tán hoa đào, chẳng phải chính là họ Đào hay sao?”

Thanh Đồng đã đi tới gần bọn họ, nghe Đào Nhiên nói, bĩu bĩu môi. Cậu biết vị Đào nhị thiếu gia này lại đang tìm cách lấn lướt người ta, may là nam tử áo trắng không nghe ra, gật đầu, nói: “Đêm nay giờ cũ, chỗ cũ.”

Đào Nhiên mắt sáng rực, vui vẻ nói: “Hẹn ước sinh tử, không gặp không về, Đào công tử!”

Bước chân nam tử khẽ dừng lại, quay người, nói: “Ta họ Mộc, Mộc Yến Phi!”

Khóe môi Đào Nhiên lại càng cong lên thêm, hai bàn tay chập lại, nói: “Tên rất hay!”

Nam tử không trả lời, nhưng trong mắt lại lộ ra ý cười, chắp tay sau lưng, đi chưa xa, ý cười đã ẩn đi, ánh mắt lạnh lùng như đao, lạnh lẽo nói với A Trung đang theo sát bên cạnh: “Buổi tối làm sạch sẽ một chút!”

Từ lúc sinh ra cho đến bây giờ hắn đã giết người vô số, hành vi của Đào Nhiên lại càng phạm vào tối kỵ của hắn. Vừa rồi coi như Đào Nhiên may mắn, hắn không muốn chém giết trước mộ mẫu thân, nên mới ước định đêm nay. Nếu đã là người sắp chết, nói tên cho tên kia biết cũng không sao cả, để khi đến trước điện Diêm La, cũng không đến nỗi làm một tên quỷ hồ đồ.

“Dạ!”

Ngay khi chủ nhân lộ ra ý cười, A Trung đã hiểu ngay được ý của hắn, quay đầu nhìn vị thế gia công tử vẫn còn đứng gật gù đắc ý ở phía xa xa, gã lắc đầu. Cái loại người có mắt không tròng này, chết cũng là do tự chuốc họa vào thân, không thể trách người khác được.

***

Thanh Đồng theo Đào Nhiên đứng phía trước mộ, thấy thân ảnh của Mộc Yến Phi đã đi xa, Đào Nhiên vẫn còn đang chăm chú nhìn theo, cậu khó chịu nói: “Thiếu gia, Đào tiên của ngài đã đi xa rồi!”

“Ta biết.” Đào Nhiên không để ý đến sự vô lễ của tên sai vặt, lấy ngọc địch ra, nhẹ nhàng gõ gõ vào lòng bàn tay, thuận miệng nói: “Bất quá, có đôi khi, khoảng cách càng xa, lại càng có thể nhìn được rõ ràng.”

Thanh Đồng gãi gãi đầu, lại nghe không hiểu nữa rồi, nhưng lời của kẻ say nghe không hiểu cũng chả sao cả. Đào Nhiên cũng không nhiều lời thêm nữa, thu hồi tầm mắt, chuyển sang nhìn nấm mồ trước mặt.

Một vốc đất vàng một tấm bia xanh, chôn kín tất cả những chuyện xưa năm cũ. Trên bia đá không đề gì cả, đừng nói chi đến lời ai điếu, ngay cả tên của người lập bia cũng chẳng từng ghi. Tấm bia đá lẳng lặng hiện diện nơi cuối rừng đào, có chút thê lương, nhưng rất nhiều cánh hoa bay múa đầy trời đã xua đi phần nào cô đơn vắng lặng. Mộ phần được quét dọn rất sạch sẽ, thế nhưng vẫn lưu lại rất nhiều cánh hoa rơi, thấy rõ rằng vị chủ nhân này rất thích hoa đào, nên người nhà bà không để bà nhập từ đường, mà đưa bà đến chôn ở nơi này, cùng hoa làm bạn.

Trên gương mặt Đào Nhiên hiện lên vẻ trầm tĩnh hiếm hoi, im lặng chăm chú nhìn tấm bia xanh một lúc lâu. Thanh Đồng nhìn hắn, cảm thấy rất kỳ quái, đáng tiếc tóc mai của Đào Nhiên bị gió thổi tung bay, che đi vẻ mặt bên dưới. Thanh Đồng có chút không quen thấy Đào Nhiên như vậy, nhịn không được, hỏi: “Vậy thiếu gia định tiếp tục đứng ngẩn ra ở đây à?”

Đào Nhiên không trả lời, ngọc địch xoay vài vòng trong lòng bàn tay, thuận thế cắm vào bên hông, quay người bỏ đi, nhưng không phải đi về hướng Thanh Phong tự. Thanh Đồng không biết chủ tử lại có ý tưởng gì, vội vàng đuổi theo, hỏi: “Thiếu gia đi đâu vậy?”

“Muốn đi đâu thì đi đó.” Bước chân Đào Nhiên rất nhanh, cũng không quay đầu lại, chỉ phẩy phẩy tay ra hiệu cho Thanh Đồng, nói: “Ta còn có việc muốn làm, sẽ bận một thời gian dài, ngươi về trước đi, nhớ tụng hết kinh văn hôm nay đó nha.”

“Đó là bài tập lão gia bắt ngài làm mà.”

“Bây giờ là của ngươi.”

“Nhưng mà…” Con ngươi Thanh Đồng đảo tròn, cười nói: “Tôi chỉ là tên sai vặt, so với việc học tập, tôi cảm thấy mình thích hợp với việc chạy tới chạy lui hơn, cho nên thiếu gia cần sai bảo điều gì, cứ việc sai bảo tôi đi.”

“Thế à?” Đào Nhiên quay đầu, liếc mắt nhìn cậu, cứ như đã nhìn thấu tâm tư cậu, đôi mắt phượng nheo lại, mỉm cười nói: “Được, vậy ta lập một danh sách, cho ngươi một canh giờ, phải chuẩn bị đầy đủ hết cho ta.”

Đôi con ngươi xinh đẹp sáng lấp lánh, tràn đầy một loại màu sắc có tên là “cạm bẫy”. Thanh Đồng nhất thời sởn gai ốc, chợt thấy hối hận vì quyết định vừa rồi của mình.

***

Sự thật chứng minh, dự cảm của Thanh Đồng hoàn toàn không sai. Đào Nhiên đưa cho cậu một danh sách xếp hàng dài ngoằng do hắn lập ra, bảo cậu phải căn cứ theo đó chạy đi mua mang về. Đào Nhiên ra ngoài đạp thanh, đương nhiên không mang theo giấy bút, cho nên hắn nghĩ tới đâu liền nói ra tới đấy. Đáng thương cho Thanh đồng, chỉ có thể cố hết sức ghi nhớ. Khi nghe đến nhang đèn hoa quả, vàng mã tiền giấy các thứ, cậu trừng mắt to nhìn tấm bia mộ đang nằm ở đằng kia, hỏi: “Đừng nói ngài chuẩn bị tế điện vị tiền nhân này chứ?”

“Chỉ là nhân tiện tế điện luôn thôi, chẳng lẽ không được sao?” Đào Nhiên giao việc xong xuôi, chắp tay sau lưng lững thững bỏ đi. Thanh Đồng lại nghe hắn nói tiếp: “Ta cần dùng gấp, đừng quên những tế phẩm mà ta đã nói, cũng đừng để lỡ canh giờ.”

“Nhưng mà…”

Tế phẩm rất nhiều, hơn nữa chung quanh chỉ có vài hộ nông gia, trong một canh giờ bảo cậu đi đâu kiếm về được nhiều vật phẩm tế điện đến thế chứ!

Đến khi Thanh Đồng từ trong oán giận bình tĩnh lại, thì Đào Nhiên đã đi xa rồi. Cậu không có thời gian hối hận, chỉ đành chạy đi tìm những cửa hiệu dưới chân núi, vừa chạy vừa hối hận bản thân mình đúng là thất sách. Sớm biết thế này, chi bằng trốn trong chùa tụng kinh niệm Phật còn hơn.

Một lúc lâu sau, hoàng hôn buông xuống, Thanh Đồng chạy đến nỗi hai chân mỏi nhừ, cuối cùng cũng mang về đầy đủ vật phẩm, khệ nệ ôm một đống các thứ quay về trước mộ phần, nhưng không thấy bóng dáng Đào Nhiên đâu. Cậu tìm kiếm chung quanh cả buổi trời, chợt nghe tiếng ngáy phát ra từ nơi nào đó, ngó theo hướng âm thanh truyền lại, phát hiện Đào Nhiên đang tựa người trên một nhánh cây gần đó, gối lên hai tay, ngủ rất ngon lành. Cậu tức đến mức chỉ muốn đánh vào ai đó! Bản thân mình vì chuẩn bị tế phẩm mà chạy đông chạy tây, vậy mà cái người sai khiến cậu lại có thể nằm đây ngủ say sưa đã đời!

Thanh Đồng kêu vài tiếng, đáng tiếc Đào Nhiên lại ngủ rất say, không hề phản ứng, cậu tức giận bỏ tất cả tế phẩm xuống trước mộ, đi tìm vài viên đá chọi lên. Mắt thấy đá sắp chọi trúng mặt Đào Nhiên, Đào Nhiên đột nhiên nghiêng người, vừa khéo né được, thế nhưng thân thể lại mất cân bằng, té chúi đầu xuống đất.

Công phu của Đào Nhiên cũng khá giỏi, vừa rơi xuống lưng chừng đã xoay người lộn lại, thân thể hơi chúi về phía trước, dùng tư thế quỳ gối để tiếp đất. Tóc mai hai bên mái khẽ tung lên theo tư thế nhảy xuống của hắn, miệng hắn ngậm một nhành đào, hoa nở bung cả trông rất xinh đẹp, màu hoa ánh hồng một bên má. Hắn thực hiện những động tác liên tiếp rất tự nhiên, lại nhẹ nhàng thanh thoát, nếu bây giờ đứng trước mặt hắn là những cô nương của Đào Hoa Độ, thì chắc chắn sẽ vỗ tay khen ngợi liên hồi. Tiếc là bây giờ bên cạnh hắn chỉ có một Thanh Đồng đang tức đầy tức vơi, cậu hừ một tiếng, nói: “Công phu của thiếu gia tiến bộ quá ha, nếu đi thi võ trạng nguyên, khẳng định có thể đứng đầu bảng hổ nơi kim điện, không có chỗ cho kẻ khác rồi.”

“Một ngày phải đánh nhau liên tục với rất nhiều sĩ tử, không mệt chết thì cũng phiền chết được, thay vì đi thi trạng nguyên, ta thà ở nhà ngủ còn hơn.”

Đào Nhiên lấy nhánh đào đang ngậm trong miệng ra, thong thả đứng dậy, nói cứ làm như chức võ trạng nguyên ấy chỉ đơn giản là vật ở trong túi hắn, cuồng vọng đến độ Thanh Đồng cũng phải cảm thấy bất lực, nhưng cũng biết cá tính của hắn vừa tùy tiện lại vừa lười biếng, than khẽ: “Không thi võ cũng có thể thi văn mà, kỳ thi mùa xuân ba năm trước, nếu thiếu gia cũng tham gia, thì Hình thiếu gia e là đã không đậu được thám hoa rồi.”

Sắc mặt Đào Nhiên khẽ biến, nhưng lập tức cả cười, hờ hững nói: “Mấy việc khoe mẽ thế này, ta cần gì phải đi tranh đoạt với kẻ khác chứ.”

“Nhưng lão gia rất hy vọng công tử đi tranh a!” Thanh Đồng cảm thấy tiếc vì biết rằng cho dù cậu khuyên thế nào, Đào Nhiên cũng không chịu nghe theo để có thể trở nên tiến bộ hơn.

Đào Nhiên giả bộ không nghe thấy, ánh mắt lướt qua những tế phẩm đặt dưới đất, gật đầu hài lòng, “Ngươi coi vậy mà cũng xứng chức sai vặt quá đó chứ, trong thời gian ngắn mà có thể chuẩn bị mọi thứ tề chỉnh cả rồi.”

Lời khuyên bị bỏ ngoài tai, Thanh Đồng bực bội nói: “Trên đời này chỉ cần có tiền, còn có chuyện gì làm không được chứ?”

Ngoại thành không phồn hoa như trong thành, đi cả mấy dặm đường cũng không nhìn thấy hàng quán buôn bán nào, may là đầu óc cậu cũng khá lanh lẹ, chạy sang chỗ mấy hộ nông gia hỏi. Sắp Thanh Minh, nên dân quê ở đây đều chuẩn bị trước những vật phẩm dùng cho tế điện, thấy cậu trả tiền hào phóng, nên cũng rất vui vẻ mang vật phẩm chuẩn bị sẵn bán lại cho cậu.

“Thiếu gia đúng là rảnh quá ha.”

Nhìn Đào Nhiên căn cứ theo quy cách bày biện từng món vật cúng ngay ngắn đâu ra đó, Thanh Đồng lại nhớ đến Mộc Yến Phi. Vị nam tử đó khí vũ bất phàm, toàn thân tràn đầy sát khí, cậu do dự một chút, rốt cuộc cũng không nhịn được, khuyên nhủ: “Tôi biết ngài làm thế này là để cho Mộc công tử xem, mà vị công tử đó vừa nhìn đã biết là quý nhân đến từ một nơi quyền quý bề thế, không thể mang ra so sánh với các cô nương tại Đào Hoa Độ, loại ân huệ nhỏ nhoi này, không thể làm ngài ấy cảm động được đâu.”

“Ai nói ta làm thế này là để người khác xem?” Đào Nhiên vừa bày vật cúng, vừa nói: “Tương phùng tức đã hữu duyên, nếu đã gặp gỡ, thì tế điện cũng là chuyện nên làm.”

Thanh Đồng không nói gì thêm nữa, mỏ nguýt, rồi lại nguýt. Chừng như cảm nhận được sự khinh thường của cậu, Đào Nhiên lại nói tiếp: “Dù sao bên người cũng có một tên dùng để sai vặt, không sai thì cũng phí, nếu vậy ta mượn hoa hiến Phật, cũng chẳng uổng phí công phu, câu được cá tất nhiên sẽ rất tốt, còn nếu không câu được cũng chẳng tổn thất gì.”

“Thiếu gia đang nói tôi…tôi…tôi….”

Thanh Đồng chỉ vào mũi mình gào lên. Cái kẻ “không sai cũng phí” là chỉ cậu đó hả? Cậu cực khổ làm việc, vậy mà trong mắt vị Đào nhị công tử này, cậu chẳng qua chỉ là một tên thuận tay lôi ra sai vặt thôi sao?

Cậu tức nghẹn họng đến độ cả hồi lâu cũng thở không ra hơi, bất chợt bả vai cậu bị siết chặt, Đào Nhiên xách áo cậu kéo qua một bên, dùng ánh mắt đáng thương nhìn cậu, nói: “Ngươi cũng nên quay về tụng kinh đi, có lẽ sẽ trị được bệnh cà lăm của ngươi đó.”

Thanh Đồng quay đầu, tức giận đùng đùng chạy thật xa, rốt cục vẫn nhịn không được xoay người lại hỏi: “Thiếu gia khi nào về chùa?”

“Ngươi muốn đem cơm đến đây cho ta à?”

Lần này Thanh Đồng đã hết lời để nói, xoay người phóng nhanh như bay, chạy đi thiệt xa. Nếu còn ở chung một chỗ với Đào Nhiên, chỉ sợ cậu chưa về nhà, đã bị Đào Nhiên chọc cho tức chết rồi.

Đào Nhiên không quay người lại, nghe tiếng bước chân tiểu đồng đã chạy xa, thuận tay cầm chén rượu, rưới lên trước mộ. Trong gió đêm đào hoa bay lượn, cuối cùng rơi trên trà xanh rượu bạc, bóng chiều buông xuống, dâng lên sự thê lương nói chẳng thành lời. Đào Nhiên cầm cành đào vừa hái lúc nãy đặt nghiêng trước mộ bia, nhìn chăm chú một lúc lâu, thì thầm khe khẽ: “Hôm nay ta tế người, không biết sau này ai sẽ tế ta?”

* * *

Trăng đã qua khỏi đỉnh đầu, Đào Nhiên loạng choạng đi tới nơi đã hẹn với Mộc Yến Phi. Hắn vừa mới uống không ít rượu, gió nổi lên, hơi men cũng theo đó dâng lên, chỉ thấy bốn bề tĩnh lặng. Trong tầm mắt, chỉ có rừng đào rộ hoa ngút ngàn. Hắn lững thững quanh quẩn hết phải lại trái, lâu thật lâu vẫn không thấy Mộc Yến Phi xuất hiện, hắn bỗng cảm thấy nhàm chán, dứt khoát đi thẳng tới trước một thân cây, ngồi xếp bằng dưới tàng cây, đặt vò rượu mà hắn cố ý mang đến xuống trước mặt, lôi thanh địch màu ngọc bích giắt bên hông ra, xoay trên tay vài vòng, đưa lên môi, nhớ lại khúc nhạc mà ca cơ của Đào Hoa Độ đã tấu, theo đó thổi lên.

Tiếng địch tuy trong trẻo ngân vang, nhưng làn điệu lại đứt khúc không liền mạch, Đào Nhiên dường như không chú ý đến điều đó, cứ chít chít chét chét thổi một lúc. Trong khi hắn đang hân hoan tự đắc, phía trước hắn, cách đó không xa, hai bóng đen đột nhiên nhảy ra, trang phục độc một màu đen, đầu buộc khăn đen, mặt che bằng miếng vải đen, lộ ra một đôi con ngươi cũng đen nốt. Thứ duy nhất sáng ngời chính là thanh trường kiếm bọn họ đang cầm trên tay. Thân kiếm âm hàn, theo bước chân đến gần của bọn họ mà phát ra tia sáng sát nhân lạnh lẽo.

“Im lặng!” Tên nam tử lùn đi phía trước quát lên, chất giọng trầm thấp, tràn đầy tức giận.

Đào Nhiên ngừng thổi, đôi mắt vốn đã ngà ngà say khẽ nheo lại, nhìn lướt qua trang phục của hai người, khẽ nhếch mày lên như chợt hiểu ra, cho tay vào ngực sờ sờ, móc ra vài đồng tiền, tiện tay ném tới trước mặt bọn họ, nói: “Ta chỉ có nhiêu đây thôi, đủ không?”

Đào Nhiên trời sinh quý khí, chỉ một động tác vung tiền, cũng hào sảng vô cùng, nhưng dưới mắt cả hai người kia, động tác đó không khác gì bố thí. Tên còn lại vì vậy tức giận, quát lên: “Ngươi cho là bọn ta đến đây kiếm cơm à?!”

“Chẳng lẽ các ngươi tới đây là để nghe nhạc?”

Hai người vốn phụng mệnh tới đây giết người, biết rõ không cần nhiều lời, thế nhưng ánh mắt xem thường của Đào Nhiên khiến họ không thể không nổi giận, mắng: “Ngươi có biết ngươi thổi khó nghe đến cỡ nào không? Ngay cả âm luật cơ bản cũng không thông hiểu, vậy mà còn dám ở chỗ này nói khoác không biết ngượng. Chơi nhạc kiểu đó, ngay cả quỷ cũng không muốn nghe!”

“Thế à?” Đào Nhiên vỗ vỗ ngọc địch, mỉm cười nói: “Vậy hai vị cũng không cần miễn cưỡng nghe lâu đến thế chỉ vì muốn chứng minh mình không phải quỷ chứ?”

Hai người nghe ra ý ngầm trong câu nói của Đào Nhiên, hóa ra hắn đã sớm biết bọn họ núp gần đó khá lâu, sắc mặt đồng thời biến đổi, không dám nói nhiều thêm nữa, vung trường kiếm lên, thét một tiếng, đồng thời tấn công. Nụ cười trên khuôn mặt Đào Nhiên vẫn không thay đổi, đứng dậy, dùng chân khều vò rượu đang nằm trên đất, thân khẽ lắc lư, khó khăn né tránh những đường tấn công từ hai thanh kiếm, cười hỏi: “Đánh thật đấy à?”

Cả hai không nói lời nào, lại đồng loạt đánh tới. Bước chân Đào Nhiên lay động, trong lúc tránh né kiếm quang hai từ bên phóng tới, bởi một chút sơ ý, tay áo bị mũi kiếm rạch trúng, rách toạc một lỗ to. Nam tử lùn đang ở phía trước công kích Đào Nhiên thấy thế thì vô cùng vui mừng, nhân cơ hội bước lên trước đâm liên tục vài kiếm để cướp thời cơ, nhưng không ngờ trường địch của Đào Nhiên đã lướt tới gần, nhanh như điện chớp, nháy mắt đã đến ngay trước mặt gã, gã vội vã tránh né. Đào Nhiên dùng vốn là hư chiêu, vừa bức được đối thủ lui ra, lập tức nhún người nhảy về phía sau, rơi xuống trước một thân cây, lắc lắc ống tay áo bị rách một lỗ lớn, chân mày nhếch lên, hỏi: “Ai phái các ngươi tới?”

Hai tên hắc y nhân không đáp, liếc nhau, song kiếm hợp bích nhất tề đánh tới. Đào Nhiên thấy bọn họ vừa ra tay đã là sát chiêu đẩy người vào chỗ chết, mắt phượng nheo lại, đột nhiên giơ vò rượu đang cầm trong tay lên, tự giễu: “Vốn muốn cùng người sướng ẩm, người lại sai hẹn, chỉ tiếc cho vò rượu ngon này.”

Nói xong, vung quyền đập vỡ miếng niêm phong vò rượu, giơ cao vò rượu lên, khẽ dốc, nhất thời rượu vẩy ra, rơi vào miệng hắn, hắn ngửa đầu uống liền mấy ngụm. Đào Nhiên bỗng nhiên vung mạnh vò rượu, vò rượu theo thế bay ra, hai tên hắc y nhân không dám chụp, vội vàng né tránh, trong khi đó hắn đã nhẹ nhàng xoay người, dùng tốc độ nhanh như chớp nhảy tới giữa hai người bọn họ, bước chân lảo đảo loạng choạng, bóng địch lay động chập chờn, thế nhưng lại có thể nhanh đến nỗi khiến cho bọn họ tối tăm mặt mũi, chiếc bóng xanh biếc của ngọc địch lượn lờ giữa những cánh hoa đang bay múa, không ngừng đánh tới trước mặt hai người.

Cánh hoa mềm mại không thể làm cho người ta bị thương, nhưng lại khiến cho tầm mắt rối loạn, hơn nữa bộ pháp của Đào Nhiên lại quái dị, trong phút chốc hai người đã tay chân luýnh quýnh. Nam tử lùn tiếp được mấy chiêu, bả vai bị đuôi ngọc địch đánh trúng, cũng may Đào Nhiên không dùng nội lực, điểm trúng liền lập tức dừng lại, gã đột nhiên lấy lại tinh thần, kêu to: “Túy kiếm!”

“Xem ra ngươi cũng có mắt đó.”

Trường địch của Đào Nhiên quét ngang, bức trường kiếm phải lui ra, thân thể theo thế khẽ nghiêng người, làm tư thế “Túy Ngọa Hoa Tùng” (3). Chiêu này vốn dùng việc uống rượu để trợ hứng, đáng tiếc khi hắn giơ tay lên, mới nhớ ra vò rượu lúc nãy đã bị mình ném vỡ rồi, phát hiện điều này khiến hắn đột nhiên cảm thấy không vui, mắt phượng nheo lại, thân thể nhún nhẹ về phía sau, thoát ra khỏi vòng chiến.

Nam tử lùn thấy tấn công nhiều lần vẫn không thành công, có chút nôn nóng, cho rằng hắn muốn chạy trốn, quát lên: “Không được chạy!”

“Ta đâu có muốn chạy, chỉ là đánh mãi cũng mệt, thay đổi phương thức khác thôi.”

Đào Nhiên nhún người nhảy lên trên cây, thân địch đưa ngang, đuôi địch đặt lên môi bắt đầu thổi, âm thanh chói tai phút chốc vang lên, reng réc rèng rẹc, không cách nào có thể nghe cho nổi. Hai người tưởng rằng Đào Nhiên định dùng loại công phu tương tự như Sư Tử Hống để tấn công, nên đều vội vàng vận khí ngưng thần. Ai ngờ tiếng địch chói tai vang lên không bao lâu, xa xa đột nhiên truyền đến tiếng vỗ cánh phành phạch quái dị. Một bầy quạ đen không biết từ đâu đến, bay rất nhanh, nhắm hướng bọn họ lao thẳng xuống, dùng mỏ mổ bọn họ liên tục.

Hai tên hắc y nhân cho dù chinh chiến sa trường đã lâu, cảnh quạ đen rỉa xác chết cũng thường nhìn thấy, nhưng muôn thú vốn sợ người, sẽ không chủ động công kích. Hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy quạ đen nhiều đến vậy, lại kết thành bầy tấn công bọn họ, phút chốc tay chân rối loạn, võ công không cách nào sử dụng được, chỉ có thể cố hết sức nhảy qua lại tránh né. Đào Nhiên đứng trên cây, nhìn bộ dạng chật vật của bọn họ, cất tiếng cười to, nhảy xuống nhánh cây đào, vừa định rời đi, nam tử lùn đã kêu to: “Không được chạy!”

“Nếu có hứng thú, lần sau đánh tiếp.”

Thời gian ước định với Mộc Yến Phi đã qua, Đào Nhiên không muốn chờ đợi thêm nữa, chân khẽ nhún, không quay đầu lại, lập tức rời đi, bỏ mặc những tiếng phẫn nộ liên tiếp vang lên sau lưng hắn.

* * *

Đêm đã quá canh ba, một sương phòng nào đó nằm nơi hậu viện Thanh Phong tự vẫn còn sáng đèn, ánh nến chập chờn, làm cho bóng ảnh hắt lên tường cũng lung lay bất định. Mộc Yến Phi ngồi ngay ngắn trước bàn im lặng đọc sách. Đêm đã khuya, trên khuôn mặt hắn lại không có biểu hiện mệt mỏi, bóng lưng thẳng tắp, lộ ra thần thái cương nghị, hoàn toàn không giống với những cậu ấm phú gia.

Chung trà trên bàn được lấy đi, nhanh chóng thay bằng một chung trà nóng, A Trung đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Công tử, đêm đã khuya rồi, ngày mai còn phải lên đường, ngài nên nghỉ sớm đi thôi.”

Ánh mắt của Mộc Yến Phi vẫn nhìn chằm chằm vào trang sách, nói: “A Nam, A Bắc vẫn chưa về.”

“Nhưng sức khỏe công tử bây giờ không thể so với trước kia, tiết trời nơi đây lại lạnh lẽo, đêm khuya sương nặng, nếu lỡ nhiễm bệnh, chỉ e phải trì hoãn hành trình.”

A Trung quan sát thần sắc của Mộc Yến Phi, không dám nói tiếp. Dù sao cũng chỉ đi xử lý một tên công tử biết võ vẽ vài ba đường, A Nam đi một mình cũng được rồi. Chức trách của bọn họ là bảo vệ Mộc Yến Phi, điều đi một người đã là nguy hiểm, nói chi đến việc điều động cả hai người.

Nhưng quanh năm chinh chiến ngoài biên ải, bọn họ đều đã quen với việc phục tùng, cho dù mệnh lệnh kia có sai lầm đi chăng nữa, thì một lời đề nghị nhỏ nhoi cũng đã vượt quá thân phận của một tên thuộc hạ rồi. May là Mộc Yến Phi không bắt lỗi, cũng chẳng trách mắng, chỉ lạnh nhạt nói: “So với phong sương ngoài ải bắc, chút lạnh lẽo này thì có sá gì đâu? Khinh địch mới dễ khiến ta trúng vết thương trí mạng nhất.”

A Trung không dám nhiều lời thêm nữa, cúi người lui sang một bên, Mộc Yến Phi lại nói: “Tên đó hình như đã tập võ từ nhỏ.”

“Dạ phải, nhưng do bản tính hắn vốn lười biếng, bữa luyện bữa không, không chăm chỉ bằng huynh trưởng của hắn, phụ thân hắn…”

Mộc Yến Phi phất tay cắt ngang. Hắn không có hứng thú với cái tên phóng đãng, tùy tiện, càn rỡ đó, hắn chỉ muốn biết tên đó có thực sự khó đối phó hay không? Canh giờ đã qua từ lâu, vì sao thuộc hạ vẫn còn chậm trễ chưa quay về?

Cả phòng yên tĩnh, ánh nến chập chờn có chút yếu đi, A Trung vội bước lên phía trước cầm lấy chân đèn, đi đến góc phòng cho thêm dầu vào, khều khều tim đèn, ánh nến lại sáng trở lại. Gã vừa cầm đèn đặt lại lên bàn, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân lảo đảo, ngay sau đó “rầm” một tiếng, cửa bị đẩy ra, Đào Nhiên xiêu xiêu vẹo vẹo xông thẳng vào phòng.

“Ngươi…”

A Trung nhìn thấy người vốn dĩ phải chết đột nhiên lù lù xuất hiện trước mặt mình, lấy làm kinh hãi, vội vàng cản hắn lại, ai ngờ Đào Nhiên mặc dù đã uống say bí tỉ, chân đứng còn không vững, thế nhưng sức lực lại mạnh đến thần kỳ, dùng một tay đẩy gã ra, đi thẳng một mạch đến trước giường, lầm bầm trong miệng: “Gia khát nước rồi, Thanh Đồng, đi châm trà mau lên.”

Sắc mặt Mộc Yến Phi khẽ biến, tiến lên cản Đào Nhiên lại, quát: “Đi ra ngoài!”

Đào Nhiên uống rất nhiều rượu, đôi mắt xinh đẹp do say rượu và uể oải nên khẽ nhíu lại, nhìn thấy Mộc Yến Phi, hắn cảm thấy quái lạ bèn giơ tay lên, dường như muốn sờ lên mặt Mộc Yến Phi. Mộc Yến Phi cảm thấy ghê tởm nên né ra, tay của hắn rơi vào khoảng không, thế nhưng hắn lại cười khúc khích, nói: “Ngươi là Đào tiên… Đào tiên vì thẹn thùng, cho nên không đến nơi đã hẹn với ta, mà đặc biệt đến phòng ta ngồi đợi ta à?”

Trong mắt Mộc Yến Phi hiện lên sát khí, đưa tay lên sờ vào chủy thủ giắt bên hông, nhưng không ngờ Đào Nhiên lại đứng không vững, lảo đảo ngã về phía trước. Mộc Yến Phi đứng gần hắn, mắt thấy hắn đột nhiên ngã đổ về hướng mình, lập tức lui về phía sau tránh né theo bản năng, cơ thể Đào Nhiên mất đi thăng bằng, ôm lấy hai vai Mộc Yến Phi ngã chúi về phía trước.

Mộc Yến Phi vốn là kẻ tập võ, trước khi té xuống giường, đã xoay phắt người lại trong nháy mắt, để tránh bị Đào Nhiên đụng ngã. Thế nhưng hắn vẫn bị Đào Nhiên kéo theo cùng ngã xuống giường, cùng lúc đó bên cạnh hắn vang lên tiếng va đập nhỏ, sắc mặt Mộc Yến Phi khẽ biến. Âm thanh đó rất quen thuộc đối với hắn, đó là tiếng ám khí đâm thẳng vào thớ gỗ, hắn quay đầu, liền thấy một mũi tên bạc ghim vào vạt giường, đuôi tên không dài, hơn phân nửa thân tên đã ghim sâu vào thớ gỗ. Dưới ánh đèn, thân tên lóe ra ánh sáng xanh quỷ dị, đuôi tên vẫn còn run bần bật, thấy rõ lực đạo được dùng để bắn mũi tên này ra.

Mộc Yến Phi nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn phía ngoài cửa sổ. Bên ngoài truyền lại tiếng đánh nhau khe khẽ, cho thấy ám vệ đã phát hiện ra sự xuất hiện của thích khách. A Trung vốn đã quen với chuyện này, vội vàng lao tới, chắn trước mặt Mộc Yến Phi, thấy Mộc Yến Phi không bị thương, lúc này mới an tâm, định nhổ mũi tên ra, nhưng Mộc Yến Phi đã ngăn lại, nói: “Đi xem chuyện gì xảy ra.”

A Trung chần chừ, Mộc Yến Phi cười lạnh: “Ta vẫn chưa vô dụng đến mức để kẻ khác bỡn cợt.”

Chủ tử tâm trạng không tốt, A Trung không dám do dự thêm, vội vàng lĩnh mệnh chạy ra ngoài. Mộc Yến Phi cẩn thận cầm đuôi tên, nhổ nó lên. Suốt đường đến đây, đây không phải lần đầu tiên hắn bị ám sát, nhưng lại là lần đầu tiên hung hiểm đến thế này. Đầu mũi tên được tẩm chất kịch độc, khi bắn ra cũng không có dấu hiệu gì để nhận biết trước, nếu hắn không bị cái tên phóng đãng kia kéo té ngã xuống giường, căn cứ võ công của hắn hiện giờ, tuyệt đối sẽ không tránh thoát được.

Một lũ chết nhát, chỉ biết lén lút đi giết người, ngay cả mặt cũng không dám lộ ra!

Mộc Yến Phi ném mũi tên xuống đất, khinh miệt, quay đầu. Đào Nhiên bò dậy, ngơ ngác nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Mộc Yến Phi, kỳ quái hỏi: “Đào tiên, ngươi sao lại ở đây?”

Mộc Yến Phi trầm mặc không nói, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng Đào Nhiên. Đào Nhiên đã say lắm rồi, hai gò má có hơi ửng đỏ, con ngươi thu lại, mắt phượng hàm chứa nụ cười, mang theo nét phong tình phóng đãng. Dung mạo của Đào Nhiên vốn rất xuất chúng, nhưng do thái độ tùy tiện của hắn làm cho nét đẹp đó vơi bớt phần nào, khiến người khác vừa nhìn chỉ cảm thấy hắn rất bỉ ổi. Mộc Yến Phi chán ghét nhíu nhíu mày, không dám khẳng định vừa rồi bản thân mình thoát khỏi hiểm cảnh, rốt cuộc là nhờ trùng hợp, hay là do Đào Nhiên cố ý.

Đáng tiếc đôi mắt của Đào Nhiên đã lờ đờ, hoàn toàn không chú ý đến cái nhìn chằm chặp của hắn, Mộc Yến Phi chỉ còn cách lên tiếng hỏi: “Ngươi sao lại đến nơi này?”

“Đây là phòng của ta mà.”

Bố cục của ngôi chùa này dùng trung tâm làm trục chính, phân chia hai bên. Sương phòng của Mộc Yến Phi vừa vặn nằm đối diện phòng của Đào Nhiên, nhưng nằm phía trong, gần hàng rào nhà chùa. Đào Nhiên say rượu đi nhầm, xem như miễn cưỡng hiểu được. Mộc Yến Phi tuy không tin hoàn toàn, nhưng cũng không muốn lấn cấn mãi lấy vấn đề này, lại hỏi: “Trước khi ngươi quay về đây có gặp phải chuyện gì không?”

“Bị…” Đào Nhiên say đến độ ngồi không vững, nghiêng nghiêng ngả ngả, hỏi lại: “…đánh cướp có tính không?”

“Đánh cướp?”

“Có hai gã quê mùa không biết từ đâu xông ra, muốn đánh cướp ta. Võ công đã tệ mà còn đòi đi đánh cướp, ta đã đánh vài chiêu với bọn chúng…”

Đào Nhiên càng nói về sau lại càng hàm hồ. Cảm thấy Đào Nhiên đã say đến độ sắp lăn quay, Mộc Yến Phi vội vàng túm áo hắn, quát: “Sau đó thế nào?”

“Sau đó?” Đào Nhiên cau mày suy nghĩ một chút, “Sau đó hết rượu, ta lười chẳng muốn đánh nữa, nên gọi bọn quạ đến trợ trận.”

“Quạ?”

“Một bầy quạ đen, do ta nuôi đó. Ngày mai mưa lớn sẽ bắt đầu rơi, kéo dài suốt mấy ngày, không tiện việc lên đường, cho nên tâm trạng chúng nó không tốt, đúng lúc có người để chúng nó trút giận, hai tên khỉ gió đó bây giờ nhất định rất xui xẻo, ha ha ha…”

Mộc Yến Phi theo phản xạ quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, song cửa đã đóng, chắn ngang tầm mắt, không nhìn thấy khung cảnh bên ngoài, chỉ nghe tiếng đánh nhau không ngừng truyền lại, âm thanh khá nhỏ, hiển nhiên song phương đều cố ý khống chế âm thanh, không muốn kinh động đến kẻ không liên can.

Tối nay gió mát trăng thanh, thời tiết thế này không nghĩ lại có người bảo rằng sắp có mưa to, Mộc Yến Phi khịt mũi khinh thường, cười lạnh hỏi: “Ai nói vậy?”

Đào Nhiên chớp chớp mắt, nói với vẻ nghiêm trang: “Bọn quạ nói đó, ta không phải vừa mới nói sao?”

Bị lừa liên tiếp suốt mấy lần, sự tức giận của Mộc Yến Phi càng lúc càng tăng, túm lấy áo Đào Nhiên, kéo hắn đến trước mặt mình, lạnh lùng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ngươi?……”

Tình ý tràn đầy trong đôi mắt mơ màng của Đào Nhiên như muốn quyến rũ kẻ khác, khóe miệng khẽ cong lên, chủ động, chậm rãi hướng đến gần Mộc Yến Phi. Lần này Mộc Yến Phi không tránh né, hờ hững nhìn hắn gần như kề sát đến trước mặt mình, bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng Đào Nhiên vẫn là kẻ đầu tiên không nhịn cười được, đầu nghiêng nghiêng kề sát bên tai hắn, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi đến từ hoàng cung đúng không?”

Mộc Yến Phi cả kinh, túm hắn kéo đến trước mặt ngay lập tức, lớn tiếng quát hỏi: “Ngươi nghe ai nói?!”

“Chính ngươi nói đó.” Ánh mắt Đào Nhiên lướt qua phía dưới thắt lưng Mộc Yến Phi, cười vô cùng mờ ám: “Chẳng phải ngươi nói ngươi không có cái thứ dơ bẩn ấy sao? Nếu không phải tiên nhân, thì chỉ có thể là loại đó đó thôi…”

Mộc Yến Phi lần đầu tiên trong đời đột nhiên có ý định muốn giết người, chỉ vì kẻ đó khiến mình tức giận. Hắn suy nghĩ, lại suy nghĩ, nghĩ không ra mình từng nói câu nào đại loại như vậy. Đường đường nam nhi thân cao bảy thước, thế nhưng nhiều lần bị người cười nhạo, muốn nhịn cũng không nhịn được. Bàn tay hắn lần đến cuống họng Đào Nhiên, sát ý trong đôi mắt tỏa ra bốn phía. Đáng tiếc Đào Nhiên đã say túy lúy, hoàn toàn không cảm giác được sát ý của hắn, người hết ngã trước lại ngã sau, cố gắng nén thật thấp giọng, cười khùng khục nói: “Yên tâm, ta sẽ không nói cho người khác nghe đâu, đây là bí mật của hai chúng ta thôi…”

Mộc Yến Phi mạnh tay siết lại, mặc dù hiện tại nội lực của hắn đã mất đi tám chín phần, nhưng muốn giết một tên quỷ say cũng dễ như trở bàn tay. Ai ngờ tay mới vừa tăng lực, sắc mặt Đào Nhiên liền thay đổi, lộ ra sự đau đớn, thân thể ngay lập tức ngã mạnh về phía trước. Xem tình hình của hắn dường như là muốn ói, Mộc Yến Phi sợ quần áo bị vấy bẩn, vội vàng né tránh, thế nhưng vẫn chậm nửa nhịp. Đào Nhiên ngã chồm về phía đầu giường ói ra, có không ít những thứ dơ bẩn từ cổ họng hắn trào ra bắn lên vạt áo, trong phút chốc mùi hôi thối đã tràn ngập đầy phòng.

Mộc Yến Phi từ lúc được phong vương nắm giữ ấn soái tới nay, chưa từng gặp chuyện bê bối nào như thế này, hôm nay lại bị mạo phạm nhiều lần, không khỏi giận tím mặt mày, tiện tay cầm lấy thanh Yêu Đao đang treo nghiêng trên đầu giường, thân đao vừa rút ra được nửa thốn, xoạt một tiếng, cửa phòng đã bị mở, A Trung vội vã chạy vào, nhìn thấy hắn rút đao, biến sắc, vội vàng dừng ngay ngạch cửa.

Mộc Yến Phi bình tĩnh lại, nhìn Đào Nhiên đã ngã chúi xuống đầu giường ói hết cả ra, sau đó lật ngửa người chìm vào mộng đẹp, trên mặt Mộc Yến Phi hiện lên ý cười, nụ cười lạnh lẽo. A Trung trông thấy không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng, run cầm cập.

“A Trung.” Mộc Yến Phi ung dung cho đao vào vỏ, hỏi: “Lần cuối ta rút đao là khi nào?”

A Trung quét mắt nhìn Đào Nhiên nằm ngửa ở đầu giường ngủ say như chết, thận trọng đáp: “Nửa năm trước, khi Hồ tộc xâm phạm làm rối loạn biên cương.”

“Đúng vậy, Ngự Cẩm vốn chỉ dùng để đánh giặc và giết giặc, giết một tên quỷ say, chẳng khác nào làm nhục nó.”

Mộc Yến Phi khôi phục vẻ mặt hờ hững lúc bình thường, không hề nhìn Đào Nhiên, xoay người đi ra khỏi phòng. A Trung nhìn những thứ dơ bẩn do Đào Nhiên ói ra vươn vãi đầy đất, không khỏi nhíu mày, vội vàng đi theo ra ngoài, đưa Mộc Yến Phi đến sương phòng bên cạnh. Đó vốn là một gian phòng dự bị, không ngờ giờ lại phải dùng tới.

A Trung đi lấy quần áo sạch sẽ thỉnh Mộc Yến Phi thay, nói: “Những kẻ đó đã bị xử lý cả rồi, người trong chùa không ai hay biết.”

Mộc Yến Phi không quan tâm, chỉ thuận miệng hỏi: “Đây là nhóm thứ mấy rồi?”

“Nhóm thứ tư.”

“Nhóm thứ tư?” Mộc Yến Phi cười tự giễu, “Thì ra mạng của ta lại được hoan nghênh đến vậy sao?”

“Hầy, công tử tuổi còn trẻ đã được phong vương, nắm giữ ấn soái, đường công danh rộng thênh thang, tất nhiên sẽ có người ghen ghét.”

“Vương gia chẳng qua cũng chỉ là một hư danh, ấn soái ta cũng đã dâng trả rồi, vẫn còn chưa đủ hay sao?”

Mộc Yến Phi thay quần áo, cười lạnh nghĩ. Có lẽ không phải chưa đủ, mà là vì muốn được càng nhiều. Đáng tiếc mọi người đều muốn, cho nên cuối cùng ai mới là kẻ thật sự có được, không thể nào biết trước.

A Trung thấy vẻ mặt Mộc Yến Phi lãnh đạm, không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì, nên không dám tùy tiện trả lời, chỉ vâng vâng dạ dạ.

Do việc ám sát phát sinh quá đột ngột, đợi ám vệ xử lý xong mọi chuyện, trời cũng đã tờ mờ sáng. Mộc Yến Phi không cảm thấy buồn ngủ, thay quần áo xong, liền bảo A Trung mang quyển binh thư hắn đang đọc dở tới, tiếp tục đọc. Không bao lâu sau, bên ngoài có tiếng bước chân truyền vào, nhưng chỉ đứng ở cửa lừng khừng không dám bước vào trong. A Trung chạy ra, sau đó nhanh chóng trở vào, bẩm báo: “A Nam A Bắc đã trở về.”

Mộc Yến Phi gật đầu, ý bảo cho mấy người đó tiến vào. Vẻ mặt A trung lộ ra chút do dự, thấy gã chần chờ, Mộc Yến Phi lạnh nhạt nói: “Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, thua thì thua, có gì cần phải giấu giếm?”

Mất một lúc lâu, hai tên nam nhân mặc quần áo đen mới chầm chậm bước vào phòng, khăn trùm đầu và khăn bịt mặt của bọn họ đều bị tháo xuống cả, tóc vốn được búi gọn giờ bung ra, rối tung phía sau đầu, y phục dạ hành thủng lỗ chỗ, vạt áo trước bị kéo súc xổ, lộ ra hơn nửa ngực. Nam nhân cao trông thảm hơn một chút, cái trán bị thương, mặc dù không chảy máu, nhưng vết thâm đen do bị mổ vẫn hiện ra rất rõ ràng.

Nhìn bộ dạng này của hai người, đôi mày tuấn tú của Mộc Yến Phi càng nhíu chặt lại. Hắn thấy Đào Nhiên bình an trở về, liền biết thuộc hạ chịu không ít thương đau, nhưng không ngờ bọn họ thảm hại đến mức độ này, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

“Tên nam nhân đó biết yêu thuật, gọi tới một bầy quạ đen…” Nam nhân lùn tên là A Nam tức giận nói. Bởi vì quá tức giận, giọng gã rít lên the thé, bộ dáng không âm trầm như lúc ở trong rừng.

Cũng không trách gã tức giận đến vậy. Gã đã từng chém giết nơi sa trường, có tình cảnh nào chưa từng gặp qua, thế mà bây giờ trời quang biển lặng gã lại bị lật thuyền, thua dưới tay một đám súc sinh. Cũng không biết Đào Nhiên dùng yêu thuật gì, khiến bọn quạ đen thay đổi tính nết, tấn công bọn họ một cách hung hãn. Nếu không phải do bọn họ phản ứng nhanh nhạy, trong lúc lộn xộn cởi áo ngoài ra quất, ngăn cản bọn quạ, chạy trốn tương đối nhanh, chỉ sợ lại càng thêm thảm hại.

Nhớ lại tình cảnh chân tay luýnh quýnh lúc ấy, A Nam hận đến nỗi răng nghiến trèo trẹo, rồi lại không dám giấu giếm, đem đầu đuôi gốc ngọn chuyện đã trải qua kể lại một lượt. Mộc Yến Phi nghe xong, trầm ngâm hỏi: “Võ công của hắn thế nào?”

Lần này trả lời chính là A Bắc, hắn hiểu được suy nghĩ của Mộc Yến Phi, nên trả lời rất cẩn thận: “Hắn biết Túy quyền, đánh rất tốt, nhưng chiêu thức tùy tiện, lực đánh không đủ. Có thể nhìn ra được hắn luyện quyền đã nhiều năm, nhưng không chuyên tâm học võ, tựa hồ chỉ học một chút quyền thuật mà bản thân cảm thấy thích mà thôi.”

Mộc Yến Phi gật đầu. Hắn biết tên phóng đãng kia có học qua chút ít quyền cước, chẳng ngờ tên đó xem ra cũng có bản lãnh, có thể toàn thân chạy thoát dưới sự giáp công của hai gã thuộc hạ của mình, bèn hỏi A Trung, “Phụ thân và trưởng huynh của hắn hình như cũng biết võ công?”

“Đào gia kinh doanh tơ lụa vải vóc, tuy không tính là đại phú hộ, nhưng gia cảnh sung túc, cửa hiệu có ở khắp nơi, nên thường xuyên chạy đông chạy tây, vì vậy mới mời quyền sư dạy chút võ nghệ phòng thân, nhưng cũng chỉ là vài món võ công thô thiển mà thôi.”

Thế nhưng món võ công thô thiển của hắn lại làm hai gã ám vệ của mình thảm hại không chịu nổi, Mộc Yến Phi tức giận nghĩ thầm, xem ra bản thân mình đã đánh giá thấp hắn rồi, nói: “Đi tra cặn kẽ thêm đi.”

A Trung lĩnh mệnh. A Nam nhịn không được, nói: “Tên đó rất cổ quái, chi bằng trực tiếp giết chết, để tránh hậu hoạn.”

“Không vội.”

Mộc Yến Phi bây giờ bắt đầu có chút tò mò đối với tên nam nhân này rồi, ngược lại không muốn nhanh chóng giết Đào Nhiên. Mộc Yến Phi cầm chung trà nóng A Trung lúc nãy vừa châm cho hắn lên, nhưng không vội uống, chỉ dùng nắp chung nhẹ nhàng gạt bọt trà trên mặt, hỏi: “Hôm nay hắn đã làm những việc gì?”

“Vẫn giống như lúc thường, chơi bời, ăn uống, ngay cả thôn nữ cũng không buông tha, mua rượu thịt còn không quên trêu chọc vài tiếng.” A Nam tức giận nói xong, A Bắc tiếp lời: “Nhưng hắn cũng không phải loại người không biết làm chuyện tốt. Buổi chiều, sau khi chia tay công tử, hắn sai tên sai vặt đi mua vật phẩm tế điện, thắp hương cho lão phu nhân.”

Bàn tay đang gạt bọt trà của Mộc Yến Phi chợt dừng lại, nghe thuộc hạ thuật xong, tròng mắt hắn dần dần trở nên thâm trầm, một lúc sau mới nói: “Hắn xem ra cũng có lòng.”

“Chuyện đó cũng không phải do hắn làm, toàn là tên sai vặt của hắn chạy tới chạy lui cả, hắn chỉ động mồm động miệng mà thôi.” A Nam nói với giọng điệu khinh thường.

Mộc Yến Phi không quan tâm đến sự tức giận của thuộc hạ, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ. Trời đã tờ mờ sáng, tiếng mưa rả rích bên ngoài văng vẳng vọng vào, Mộc Yến Phi nói: “Hắn nói vài ngày tới sẽ có mưa to liên tục, không tiện việc lên đường, các ngươi có tin không?”

__________________________

Chú thích:

(1) Hiển tỉ: đây là danh xưng tỏ ý kính trọng và ca ngợi đối với người mẹ đã khuất

(2) Thiên nhân ngũ suy: thiên nhân, người trời, cũng có khi được gọi là thiên thần, có cuộc sống rất dài, năng lực rất lớn, nhưng không phải vĩnh viễn, vẫn có lúc suy tàn. Trước lúc suy tàn, thường sẽ có năm điềm báo trước, được phân là “đại ngũ suy” và “tiểu ngũ suy”.

_Đại ngũ suy:

1. Quần áo dơ bẩn: quần áo thiên nhân lúc nào cũng sạch sẽ, khi phúc cạn mệnh tàn, quần áo tự nhiên dơ bẩn.

2. Hoa trên đầu dơ bẩn: châu ngọc trên mão thiên nhân lúc nào cũng sáng bóng, khi phúc cạn mệnh tàn, châu ngọc sẽ ố đi

3. Dưới nách tiết mồ hôi: thân thể thiên nhân nhẹ nhàng sạch sẽ, khi phúc cạn mệnh tàn, hai nách sẽ tự nhiên chảy mồ hôi

4. Cơ thể hôi hám: cơ thể thiên nhân lúc nào cũng có mùi thơm tự nhiên, khi phúc cạn mệnh tàn, mùi hôi sẽ tiết ra.

5. Cảm thấy không vui vẻ, không hài lòng với chính mình: thiên nhân thích vui vẻ, thích âm nhạc, háo thắng, thích cái đẹp… Khi phúc cạn mệnh tàn, sẽ cảm thấy chán ghét nơi vui vẻ, ồn ào, không quan tâm vị trí bản thân.

Khi năm loại “đại ngũ suy” hiện ra, thiên nhân đã sắp tử vong.

_Tiểu ngũ suy:

1. Tiếng nhạc không vang: nhạc cụ của thiên nhân không cần động tới cũng tự phát ra âm thanh, khi có biểu hiện suy yếu, nhạc khí sẽ không phát ra âm thanh nữa.

2. Hào quang tắt liệm: quanh thân thiên nhân tự phát ra hào quang, ngày đêm đều sáng rực, khi có biểu hiện suy yếu, hào quang sẽ không phát ra nữa.

3. Nước dính thân: da thịt của thiên nhân thơm tho, đẹp như hoa sen, nước không dính lên người được. Khi có biểu hiện suy yếu, nước dính vào thân, không cách nào làm khô được.

4. Không nỡ rời khỏi một nơi nào đó: thiên nhân có thể đi đến nhiều nơi, nhìn thấy nhiều khung cảnh khác nhau, không quyến luyến bất kỳ nơi nào. Khi có biểu hiện suy yếu, sẽ cảm thấy quyến luyến một nơi nào đó, không nỡ bỏ đi.

5. Mắt nháy liên hồi: mắt của thiên nhân rất tốt, có thể nhìn xa trông rộng. Khi có biểu hiện suy yếu, mắt sẽ nháy liên hồi.

Khi năm loại “tiểu ngũ suy” hiện ra, nếu như gặp được thiện căn, sẽ có cơ hội chuyển mệnh.

(3) Túy Ngọa Hoa Tùng: Say nằm bên khóm hoa

Advertisements

Tagged:

5 thoughts on “Phong khởi lan thành tẫn phi hoa – Chương hai

  1. Như Hoa Lộng Nguyệt Tháng Hai 1, 2014 lúc 3:53 sáng Reply

    chờ mãi, bộ này cũng đã lên sàn >.< mừng quá.
    Chúc nàng năm mới vui vẻ, may mắn, nhiều sức khỏe nhé 🙂

  2. •Natane• Tháng Hai 4, 2014 lúc 8:52 chiều Reply

    Hai con người hai thái cực như thế không biết sẽ yêu nhau như thế nào đây O.O

    Chương nào cũng dài ơi là dài >_< Cảm ơn bạn rất rất nhiều xD.

    • Sâu lười Tháng Hai 26, 2014 lúc 12:13 chiều Reply

      Bọn mình làm theo sách, mà một chương trong sách dài gấp ba lần một chương online, vì vậy nó mới dài thế đó.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: