Niên thiếu lưu quang – Chương sáu

.

.

Niên thiếu lưu quang

Chương sáu: Ươm mầm

.

Đêm đó, sau khi bị điều giáo thật lâu, Đông Phương Tuyệt mới chịu thả Đông Phương Ly về ngủ. Lê đôi chân tê rần do phải gồng lên chống đỡ thân thể với tư thế khó khăn suốt thời gian dài, Đông Phương Ly về đến Thanh Xuân viện là đã hơn nửa đêm, cậu nằm xuống giường khép mắt lại định ngủ, đã nghe tiếng gõ cửa nhè nhẹ văng vẳng truyền vào phòng. Giờ này đã qua giờ Triệu Khả tuần tra, các ngoạn nhi đều đi ngủ cả để giữ gìn nhan sắc và sức khỏe, không đoán ra được ai lại đến tìm mình vào giờ này, Đông Phương Ly mở cửa he hé nhìn ra ngoài, hóa ra chính là Thư Thanh Hương.

Thư Thanh Hương là một thiếu nữ nhỏ người, năm nay mười lăm tuổi, phòng cạnh phòng Bạch Thanh Bạch Hồng, thỉnh thoảng cũng thay Đông Phương Ly chăm sóc Bạch Thanh Bạch Hồng.

Giờ này nếu đứng bên ngoài trò chuyện thì có hơi bất tiện, Đông Phương Ly mở hé cửa cho Thư Thanh Hương lách mình vào trong, sau đó đóng lại ngay.

Thấy thần sắc Thư Thanh Hương có chút lo lắng, Đông Phương Ly hỏi: “Có chuyện gì xảy ra với Bạch Thanh và Bạch Hồng sao Hương tỉ?”

Thư Thanh Hương mím môi, gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Lúc tối tổng quản sự đến, nói là tối nay cung chủ muốn Bạch Thanh Bạch Hồng lên Ngưng Bích lâu hầu hạ.”

Đông Phương Ly nghe xong, tái mặt: “Nhưng chúng nó chỉ mới tám tuổi?”

Giọng Đông Phương Ly do hoảng hốt nên có hơi lớn, Thư Thanh Hương vội che miệng cậu lại, nhỏ giọng: “Ly đệ, chúng ta đều là ngoạn nhi.”

Ngoạn nhi? Đông Phương Ly sửng ra một chốc, rồi khe khẽ gật đầu.

Phải, bọn họ đều là ngoạn nhi.

Tuy ít nghe ai nhắc đến, nhưng bọn họ đều biết, có những ngoạn nhi tại Diêu Lam phường khi bán cho chủ nhân cũng chỉ năm sáu tuổi, còn nhỏ hơn cả Bạch Thanh Bạch Hồng. Ngoạn nhi là gì? Là những đứa trẻ nhỏ tuổi xinh đẹp! Độ tuổi như Đông Phương Ly hay Thư Thanh Hương, đều bị xem như sắp quá tuổi ngoạn nhi rồi.

Thư Thanh Hương im lặng một chốc, mới nói: “Lúc tối, sau khi Bạch Thanh Bạch Hồng đi rồi, tỉ có đi chung quanh dò hỏi, nghe nói các cung chủ đời trước cũng từng gọi ngoạn nhi nhỏ tuổi hầu hạ, nhưng Đông Phương cung chủ đều chọn ngoạn nhi từ mười ba tuổi trở lên, chưa từng chọn nhỏ hơn. Trước đó cũng từng nghe nói Đông Phương cung chủ định nuôi Bạch Thanh Bạch Hồng lớn rồi mới…”

Đông Phương Ly cắn răng, suy nghĩ một lúc, nói: “Để đệ đi gặp cung chủ hỏi.”

Vừa định mở cửa, Thư Thanh Hương đã nắm tay cậu giữ lại, khẽ lắc đầu: “Giờ này hộ vệ ngoài Thanh Xuân hiên sẽ không cho đệ ra ngoài đâu, cung chủ chỉ cho gọi thôi, ta nghĩ sẽ không…”

Thư Thanh Hương nói lấp lửng, nhưng Đông Phương Ly cũng hiểu cô muốn nói gì. Nghĩ lại cá tính Đông Phương Tuyệt từ đầu tới giờ, lạnh lùng, nham hiểm, nhưng cũng không hẳn quá xấu xa, chắc không đến nổi đùa bỡn trẻ nhỏ như những tên chủ nhân biến thái.

Nghĩ xong, Đông Phương Ly nói với Thư Thanh Hương: “Hy vọng không có chuyện gì xảy ra với chúng. Tỉ về phòng đi, sáng mai nếu bọn chúng chưa về, đệ sẽ nhờ Trần sư gia dẫn đến gặp cung chủ.”

Trần sư gia là cánh tay phải đắc lực của cung chủ, mà Đông Phương Ly, Thư Thanh Hương, Bạch Thanh Bạch Hồng đều là những học trò đắc ý của Trần sư gia, nếu nhờ Trần sư gia có lẽ không có vấn đề gì.

Nghĩ thế, Thư Thanh Hương chào Đông Phương Ly, quay về phòng mình.

Còn lại một mình, Đông Phương Ly nằm trên giường, ngó trần nhà, nắm tay kêu răng rắc. Thực tế cậu cũng không thể nắm chắc cá tính của Đông Phương Tuyệt, nhưng bây giờ không cách nào vượt qua vòng rào hộ vệ đệ tam đẳng để ra ngoài, chưa kể còn phải xông qua vòng rào hộ vệ đệ nhất đẳng để lên được Ngưng Bích lâu, chỉ còn cách chờ đến sáng mai thôi.

Có nghĩ thêm cũng không được ích gì, Đông Phương Ly kéo mền trùm lên đầu, cố gắng ngủ.

* * *

Ngưng Bích lâu.

Đông Phương Tuyệt nhìn hai đứa trẻ đứng trước mặt mình, trắng trẻo, đôi má bầu bĩnh, đáng yêu như những bức tượng trẻ em nho nhỏ bằng gốm sứ, khiến người ta chỉ muốn ôm chúng vào lòng, hôn lên má chúng.

Thực tế Đông Phương Tuyệt cũng đã làm như vậy. Hắn bế cả hai đứa trẻ lên, đặt lên mỗi bên má một nụ hôn, đi vào Tuế phòng, để chúng ngồi lên giường.

Bạch Thanh Bạch Hồng trông rất sợ sệt, chúng vẫn nhớ sự lạnh lùng của Đông Phương Tuyệt khi ra lệnh Đông Phương Ly giết chết hộ vệ đệ ngũ đẳng. Đêm nay, khi nghe tổng quản sự nói cả hai phải hầu hạ cung chủ, chúng đã sợ đến nỗi không bước đi được, tổng quản sự phải bắt hai hộ vệ đệ tam đẳng bế chúng tới Nhật Nguyệt các, giao cho ngoạn nhi ở đó bế lên Ngưng Bích lâu.

Đông Phương Tuyệt leo lên giường, mỗi tay ôm một đứa trẻ, vuốt ve người chúng. Hắn tuy là cung chủ Cực Lạc cung, nơi chuyên buôn bán ngoạn nhi nhỏ tuổi, nhưng ít ai biết, thật ra hắn cũng khá thích trẻ con, nhất là những đứa trẻ tròn trĩnh đáng yêu thế này.

Trẻ em ở độ tuổi như Bạch Thanh Bạch Hồng không còn thơm mùi sữa, nhưng trên da thịt vẫn còn mùi đặc trưng của trẻ nhỏ, rất đặc biệt, ngửi còn sảng khoái hơn cả mùi nước hoa trên người các ngoạn nhi lớn tuổi, nên Đông Phương Tuyệt rất thích ngửi mùi hương này.

Hai tay ôm hai đứa trẻ, áp mỗi đứa vào một bên ngực của mình, vừa vuốt ve, vừa hôn, vừa ngửi mùi hương trên người chúng. Chợt nhớ trước kia, hắn cũng từng bế một đứa trẻ, áp nó vào ngực, vỗ vỗ lên lưng cho nó nín khóc, cưỡi ngựa đưa nó đi thật xa. Đứa trẻ chỉ mới tròn một tuổi, bị hắn tự tay tách khỏi mẹ, mang đi. Đứa trẻ khóc nhiều lắm, khóc đến nỗi ngất lịm trong chiếc địu hắn đeo trước người…

Bạch Thanh Bạch Hồng mặc dù vẫn còn sợ sệt, nhưng với sự mẫn cảm của trẻ con, chúng nhận thấy Đông Phương Tuyệt không có ác ý với chúng. Thu hết can đảm, chúng gọi nhè nhẹ: “Cung … cung chủ….?”

“Chuyện gì?” Giọng Đông Phương Tuyệt khá dịu dàng, không lạnh lùng như lúc ở Vũ Ba đình.

Bạch Thanh liếc sang muội muội, thấy muội muội vẫn rất sợ sệt, Bạch Thanh đành thu hết can đảm, hỏi: “Đêm nay… cung chủ chỉ ‘thơm’ thôi phải không?”

Mất một lúc Đông Phương Tuyệt mới hiểu “thơm” nghĩa là gì, bật cười, hỏi: “Các ngươi muốn bị ta chọt vào đây à?” Vừa hỏi, hai tay đã đặt lên mông hai đứa trẻ, ánh mắt có chút nguy hiểm.

Hai đứa trẻ vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không muốn!”

“Vậy hai tên các ngươi muốn gì?” Tay vẫn đặt ngay mông, sờ sờ, ánh mắt nguy hiểm hơn một chút.

Bị đe doạ, hai đứa trẻ bật khóc.

Thấy vậy, Đông Phương Tuyệt xoa đầu chúng, hôn lên trán, nhẹ giọng: “Nín đi!”

Bạch Hồng vẫn còn khóc, Bạch Thanh vừa thút thít vừa nói: “Cung chủ, tiện nô không muốn bị chọt đâu, tiện nô muốn học, phụ thân bảo phải học.”

“Phụ thân? Ta nhớ phụ thân các ngươi …” Đông Phương Tuyệt dừng lại nửa chừng… Lại bộ thượng thư Bạch Vấn Thiên bị chém đầu, người nhà kẻ bị chém, kẻ bị đem bán làm nô lệ.

Bạch Thanh chùi nước mắt, hít hít mũi, nói: “Phụ thân chết rồi. Trước khi chết, phụ thân dặn Bạch Thanh Bạch Hồng, dù phụ thân chết rồi… vẫn phải học, dù là nô lệ… vẫn phải học…”

Đông Phương Tuyệt nghe, khẽ thở dài.

Tiếng tăm liêm chính của Lại bộ thượng thư Bạch Vấn Thiên, hắn dù ở tận Trà châu vẫn nghe rõ, thế nhưng đáng tiếc, tên hôn quân đang ngồi trên chín bệ đó lại như điếc như mù, không nghe không thấy. Trước khi bị chém đầu, vẫn dặn dò con mình chăm chỉ học, chả trách hai đứa trẻ dù bị bán làm ngoạn nhi, vẫn chăm chỉ học hành. Chu Liên nói đúng, để chúng làm ngoạn nhi quả thật quá đáng tiếc.

Vỗ vỗ lên lưng hai đứa trẻ, dỗ bọn chúng nín khóc, Đông Phương Tuyệt dịu giọng hỏi: “Nếu ta đưa các ngươi đến một nơi, ở nơi đó các ngươi không cần phải làm ngoạn nhi, mà còn có người dạy cho các ngươi học, các ngươi có chịu đi đến nơi đó không?”

Hai đứa trẻ nhìn nhau, sau đó gật đầu lia lịa: “Chịu! Cung chủ, Bạch Thanh Bạch Hồng muốn học! Cung chủ!”

Đông Phương Tuyệt kéo đầu hai đứa trẻ xuống, để chúng áp đầu vào ngực mình: “Ngủ đi, canh tư ta sẽ bảo người mang các ngươi đi.”

Hai đứa trẻ nhìn nhau, im lặng. Một lát sau, Bạch Thanh hỏi: “Cung chủ nói thật chứ?”

Đông Phương Tuyệt bật cười, cốc đầu Bạch Thanh: “Ta nói thật!”

Lúc này cả hai mới an tâm nhắm mắt lại ngủ. Đông Phương Tuyệt kéo mền, đắp lên cho hai đứa trẻ.

Triều đại Hiên Viên sắp đến hồi tuyệt diệt, nhưng từ bây giờ đến lúc đó, hãy còn rất xa, những người vì nước vì dân không tránh khỏi việc bị triều đình giết hại, còn bọn sâu dân mọt nước vẫn cứ nhiễu nhương… Thở dài… Đông Phương Tuyệt hắn không phải thánh nhân, điều hắn có thể làm, chỉ là bước theo nước cờ trên bàn cờ Diệp Thanh Vân đã bày sẵn. Từng bước từng bước đều rất hung hiểm, hắn biết thế, nhưng hắn vẫn muốn đi đến tận cùng. Hắn muốn xem, nơi tận cùng đó, sẽ là một chân trời thế nào? Sẽ u tối, hay là sáng lạn?

* * *

Đầu canh tư, Chu Liên như một bóng ma xuất hiện trong Tuế phòng, mang theo hai bộ quần áo cho trẻ nhỏ. Đông Phương Tuyệt đánh thức hai đứa trẻ dậy, bảo chúng mặc quần áo vào.

Đông Phương Tuyệt hỏi Chu Liên: “Tình hình thế nào?”

Chu Liên hạ thấp chất giọng vốn đã rất âm trầm xuống, chỉ để người có võ công cao cường như Đông Phương Tuyệt nghe: “Quân lương đã chất lên xe, nhưng số lượng quân kỹ nguỵ trang vẫn còn thiếu.”

“Ngày mai ta sẽ đi cùng Trần sư gia chọn thêm. Đường đi thế nào?”

“Bẩm, ám sứ đã lo chu đáo, đảm bảo sẽ thông suốt đến thành Trấn Ninh.”

Thành Trấn Ninh là nơi đóng quân của Ngũ Thuyên, cũng thuộc Trà Châu như Cực Lạc cung, nhưng do Trà Châu đồi núi chập chùng, từ Cực Lạc cung đến thành Trấn Ninh phải qua rất nhiều đoạn bị quân lính triều đình và giặc cướp chận lại đòi tiền mãi lộ, một đoàn xe ngựa rình rang chở quân kỹ vốn đã rất bắt mắt, không thể mỗi chặn mỗi ồn ào, nên ám sử phải tìm cách hối lộ để thông lộ trước, đảm bảo cho đoàn xe thuận lợi đến thành Trấn Ninh.

Chu Liên đã khẳng định, Đông Phương Tuyệt cũng không hỏi thêm. Thấy hai đứa trẻ mặc quần áo xong, đang mở to mắt nhìn mình và Chu Liên, Đông Phương Tuyệt xoa đầu cả hai, dặn dò: “Đây là Chu thúc thúc, Chu thúc thúc và các thúc thúc khác sẽ đưa các ngươi đến nơi mà ta đã nói, đường đến đó rất xa, trên đường đi phải nghe lời các thúc thúc, biết chưa?”

Bạch Thanh Bạch Hồng ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, chúng con sẽ nghe lời các vị thúc thúc.” xong nhìn Chu Liên, gọi: “Chu thúc thúc!”

Vốn từ lúc Bạch Thanh Bạch Hồng vào Cực Lạc cung, Chu Liên đã để mắt đến hai đứa trẻ, thấy Đông Phương Tuyệt đồng ý giao hai đứa trẻ cho mình, hắn rất vui. Nhiệm vụ của hắn bây giờ là phải sắp đặt ám sứ, đưa hai đứa trẻ này đến chổ Ngũ Thuyên, sau đó dưới sự che chở của quân lính Đào Thiên Chiếu, đi dọc theo biên giới phía tây tiến lên phía bắc, vào lãnh địa Bắc Yến, giao hai đứa trẻ này cho Công Tôn tiên sinh, quân sư Bắc Yến, dạy dỗ thành những bậc hiền thần giúp dân giúp nước sau này.

Ôm hai đứa trẻ vào lòng, Chu Liên biến mất trước mắt Đông Phương Tuyệt.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: