Niên thiếu lưu quang – Phiên ngoại một

.

.

Niên thiếu lưu quang

Phiên ngoại một: Cơ hội, nắm giữ và điều khiển

.

Sáng nay vẫn như mọi sáng, Mộc Ly đi đến đầu hẻm Điểu Thanh, tìm góc khuất ngồi xuống, đặt chiếc bát mẻ trước mặt. Góc khuất này vốn không thuận tiện việc xin ăn, nhưng lại rất thuận tiện cho việc bán tin tức.

Mộc Ly năm nay tuy chỉ mới mười sáu tuổi, tuổi thấp nhất trong những Cái Bang buôn bán tin tức tại trấn Trà Giang, nhưng nhờ khả năng ghi nhớ cực tốt và thu thập phân tích thông tin cực giỏi, nên được Thất trưởng lão ưu ái cho phép làm công việc mua bán tin tức, thay vì phải làm khất cái ôm bát xin ăn để học hỏi kinh nghiệm như đường huynh đường đệ.

Ngồi từ sáng cho đến lúc mặt trời lên đến gần đỉnh đầu, vẫn chưa có khách đến hỏi mua hay bán tin tức, Mộc Ly đã ngáp dài ngáp dọc. Hôm nay Đông Phương Ly chắc lại bị Trương bà bà bắt ra chợ xin ăn, cho nên đến giờ này vẫn chưa đến tìm cậu. Nghĩ đến sự bi thảm của đứa trẻ này, Mộc Ly không khỏi thở dài.

Tiếng thở dài chưa chấm dứt thì đã có một bóng trắng xuất hiện trước mặt, bỏ ba đồng tiền vào chiếc bát mẻ của Mộc Ly, đây là ám hiệu muốn mua tin tức.

Mộc Ly ngước nhìn vị khách đang đứng trước mặt mình, đó là một công tử trẻ tuổi, mặc áo thiên thanh, tay phe phẩy quạt, trông rất là sang trọng.

“Công tử muốn biết chuyện chi?” Mộc Ly lễ phép hỏi.

Vị công tử chỉ nhìn Mộc Ly, khẽ mỉm cười, quan sát cậu một lúc lâu, mới nói: “Đầu giờ mùi, đích thân ngươi đến cửa sau Đông Hoa khách sạn, nói với tên canh cửa rằng muốn gặp Đông Phương công tử tại phòng Ất, dãy chữ Thiên.”

Có vài vị khách vì một số lý do nên không muốn mua và bán tin tức tại chổ, mà đôi khi sẽ yêu cầu người của Cái Bang đến khách sạn gặp mình, nên Mộc Ly cũng không thấy lạ. Nhưng khi bóng Đông Phương công tử mất hút, Mộc Ly mới chợt nhớ ra, mấy ngày trước nghe nói có một nhóm người không rõ tung tích đến ở trong Đông Hoa khách sạn, ngay cả Cái Bang cũng không cách nào điều tra được những người đó là ai? Xem ra, vị Đông Phương công tử này chính là một trong những người đó.

Thấy thú vị, Mộc Ly quyết định sẽ đi đến đó xem thế nào, sẵn tiện điều tra tông tích của những người này báo lại cho gia gia. Mộc Ly không hề biết, quyết định này đã tạo một bước ngoặc quan trọng trong đời cậu.

Đầu giờ mùi, Mộc Ly theo lời hẹn, đến cửa sau Đông Hoa khách sạn, gặp người canh cửa. Người canh cửa không dẫn Mộc Ly đến phòng Ất, dãy chữ Thiên, mà dẫn cậu đến một gian nhà trang nhã nằm tách biệt tại hậu viện. Vì là cháu của Thất trưởng lão, được học võ công đích truyền của Cái Bang, nên vừa bước vào hậu viện, Mộc Ly đã phát hiện xung quanh hộ viện có rất nhiều ám vệ ẩn thân, xem ra địa vị Đông Phương công tử đúng là không thấp.

Dưới mái hiên rộng trước gian nhà, đặt một bộ bàn ghế thấp và một chiếc sạp làm từ trúc, vẫn còn giữ nét tươi xanh của trúc Đông Lăng. Một vị công tử ngã ngớn ngồi tựa vào lưng sạp, thân khoác hờ hững chiếc áo màu hoa hạnh, để lộ gò ngực rắn rỏi nhưng khá trắng trẻo của mình, nhìn Mộc Ly với ánh mắt gian tà, hất mặt với Đông Phương công tử đang ngồi trên chiếc ghế tre đặt bên cạnh bàn nước.

“Là hắn? Đừng đùa chứ, hắn chỉ là một tên khất cái thôi.”

Dưới ánh nắng xế trưa, vị công tử mặc áo hoa hạnh trông khá tà mị, cuốn hút, nhưng những điều đó vẫn không che giấu được sát khí đang từng chút từng chút lan tỏa ra.

“Âu Dương huynh, đừng nóng vội.” Đông Phương công tử quay sang nói với vị công tử mặc áo hoa hạnh, sau đó nhìn lại Mộc Ly, ra hiệu Mộc Ly ngồi xuống chiếc ghế trước mặt mình, rót trà mời Mộc Ly uống.

Động tác rất ưu nhã, nhưng khí thế từ Đông Phương công tử khiến Mộc Ly cảm thấy không cách nào từ chối được. Cậu khép nép ngồi xuống ghế, cầm chung trà uống, cảm thấy có hơi kỳ lạ. Vốn Cái Bang thường bị người đời khinh rẻ, vị công tử này đối đãi với cậu khá lịch sự, đây là có ý gì? Mộc Ly cảm thấy có hơi căng thẳng.

Như nhận thấy sự căng thẳng của cậu, Đông Phương công tử lại trở lại trạng thái ôn hòa, cười nói: “Không cần căng thẳng đến vậy, Mộc Ly công tử.”

Mộc Ly quá sức kinh ngạc, chén trà đang uống rời khỏi tay, đã bị Đông Phương công tử nhanh chóng chụp lấy, đặt lại lên bàn, không để đổ bất cứ giọt trà nào ra ngoài.

Đông Phương công tử nhìn sự kinh ngạc của Mộc Ly, khẽ mỉm cười, nói rất chậm, rõ ràng từng tiếng một: “Mộc Ly, con trai thứ ba của Mộc Tĩnh, cháu của Thất trưởng lão Mộc Thanh Phong, ta nói đúng chứ?”

Mộc Ly cảm thấy lưng mình dần ướt mồ hôi lạnh. Từ lúc làm nhiệm vụ mua bán tin tức, chỉ có cậu ra lệnh những khất cái điều tra về người khác, không ngờ hôm nay lại bị người điều tra rõ ràng về mình mà bản thân mình lại không hề hay biết, thậm chí cũng không nhận được tin cảnh báo từ gia gia. Thêm nữa, bề ngoài Mộc Ly lem luốt cũng như các khất cái khác, làm cách nào vị Đông Phương công tử này xác định được mình không nhầm người?

Thấy Mộc Ly từ kinh ngạc đến kinh hãi, Đông Phương công tử chỉ cười nhẹ, cầm trà lên uống, chờ Mộc Ly bình tĩnh lại, mới bắt đầu vào chính đề: “Ta biết mấy hôm nay Cái Bang phái người điều tra xem bọn ta là ai, bây giờ không cần phải giấu diếm, ta chính là Đông Phương Tuyệt, cung chủ Cực Lạc cung, người kia là Âu Dương Đình, giáo chủ Thôn Thiên giáo.”

Mộc Ly cảm thấy sấm sét đang đánh ầm ầm giữa trời quang. Trước mặt cậu là hai tên tuy còn trẻ nhưng tiếng tăm đã lừng lẫy giang hồ, trong đó một tên cậu còn nể phục đến nỗi ngày ngày mang ra kể cho Đông Phương Ly nghe. Tưởng mình đang nằm mơ, Mộc Ly dụi dụi mắt nhìn cho rõ, sau đó cố gắng lấy lại tinh thần, nhìn Đông Phương Tuyệt hỏi: “Các vị tiền bối cần gì ở tiểu bối?”

“Cần Mộc Ly công tử giúp ta một chút việc.” Người đáp lời cho cậu vẫn là Đông Phương Tuyệt, Âu Dương Đình từ lúc đầu liếc nhìn cậu, cho đến giờ vẫn chẳng đếm xỉa gì.

“Xin đừng gọi tiểu bối là ‘Mộc Ly công tử’, tiền bối có thể gọi tiểu bối là Mộc Ly. Xin hỏi tiểu bối có thể giúp gì cho Đông Phương tiền bối?”

Đông Phương Tuyệt nhìn từ trên xuống dưới Mộc Ly kỹ lưỡng thêm lần nữa, sau đó ra hiệu cho người canh cửa dẫn Mộc Ly ra phía sau.

Người canh cửa dẫn Mộc Ly vào một căn phòng tắm nhỏ ở phía trái, nước ấm, quần áo, khăn lau và khăn mềm để tắm, thậm chí lược chải đầu đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Người canh cửa tỏ ý Đông Phương Tuyệt muốn cậu tắm rửa sạch sẽ, quần áo tề chỉnh, bước ra ngoài ra mắt lại.

Mộc Ly dù thông minh, đầu óc vào giờ này vẫn rất mù mịt, tự động làm theo lời người canh cửa nói. Tắm rửa gội đầu cho lớp đất ngụy trang làm khất cái trên người trôi đi, Mộc Ly bước ra khỏi bồn tắm, lau người, cầm bộ quần áo được chuẩn bị sẵn lên mặc vào. Đó là một bộ quần áo màu lục may bằng gấm thượng hạng của trấn Trà Giang, từ bé Mộc Ly đã rất thích loại gấm này, nhưng do gia tộc làm khất cái, nên không được gia gia cho mặc. Mặc áo xong bước ra ngoài, người canh cửa giúp cậu chải lại tóc, sau đó dẫn cậu ra, ra mắt Đông Phương Tuyệt lại.

Đông Phương Tuyệt nhìn cậu, kế tiếp liếc nhìn vẻ mặt quá sức kinh ngạc của Âu Dương Đình, gật đầu hài lòng. Hắn dẫn Mộc Ly đến chiếc gương đồng gần đó, cho cậu tự ngắm mình.

Mộc Ly nhìn vào gương, không nén nổi kinh hãi. Trước mặt cậu là một Mộc Ly không khác chi một viên ngọc được đục bỏ lớp đất bao bọc bên ngoài, sáng trong, diễm lệ. Đó là một Mộc Ly đã lột xác, từ một khất cái, biến thành một tiểu công tử mỹ miều, làn da sau khi gỡ bỏ lớp đất ngụy trang trắng ngần, mịm màn, không thua kém trân châu. Khuôn mặt thanh tao, môi hồng răng trắng, nhìn vào không ai nói đây là khất cái, mà là một vị công tử chốn đài cát kiêu sa.

Đông Phương Tuyệt đợi Mộc Ly ngắm mình xong, dắt cậu đến ngồi xuống sạp tre, ngồi giữa hắn và Âu Dương Đình.

Đông Phương Tuyệt bắt đầu nói: “Mộc Ly, ta biết ngươi là cháu của Thất trưởng lão Cái Bang trấn Trà Giang. Luật của Cái Bang Trà Giang là để con cháu đời đời nối tiếp nhau làm khất cái. Nếu ai phản kháng, muốn thoát ra khỏi kiếp sống khất cái, phải chịu sự trừng phạt của gia tộc là phế bỏ võ công, đồng thời sẽ không nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào của gia tộc. Mộc Ly, ta biết ngươi có ý định rời khỏi Cái Bang, có muốn ta giúp một tay không?”

Mộc Ly nhìn Đông Phương Tuyệt, lại nhớ đến Cực Lạc cung vốn kiếm tiền bằng việc gì, lại nhìn sang Âu Dương Đình, cậu không khó để đoán được ý của Đông Phương Tuyệt, nói: “Đông Phương cung chủ xin cứ nói thẳng.”

Đông Phương Tuyệt nhìn Mộc Ly, mỉm cười tán thưởng, sau đó nói: “Ta gặp Âu Dương huynh ở đây là vì có một chút chuyện làm ăn, Âu Dương huynh chỉ đồng ý giúp ta nếu trong vòng năm ngày, ta tìm được cho hắn một nam sủng đúng theo yêu cầu của hắn…”

“Và kẻ đó lại là tiểu bối?” Mộc Ly ngước mặt nhìn thẳng Đông Phương Tuyệt: “Đông Phương cung chủ, tuy tiểu bối có ý rời khỏi Cái Bang, nhưng không muốn từ khất cái biến thành nam sủng.”

Vừa trả lời xong, Mộc Ly đã cảm thấy hai luồng ánh mắt bén như đao quét vào cậu, cậu khẽ rùng mình, nhưng vẫn cương quyết nhìn thẳng Đông Phương Tuyệt.

Đông Phương Tuyệt thu lại ánh mắt nguy hiểm của mình, đổi thành ôn hòa, hỏi: “Công tử biết chuyện ta từng làm ngoạn nhi cho cố cung chủ Diệp Thanh Vân chứ?”

Mộc Ly khẽ kinh ngạc, rồi gật đầu: “Tiểu bối biết!”

“Ta bây giờ thế nào?” Đông Phương Tuyệt hỏi, lộ ra chút nguy hiểm.

Mộc Ly nuốt một ngụm nước miếng, cố lấy lại bình tĩnh dưới ánh mắt của Đông Phương Tuyệt, nói: “Học được toàn bộ Cực Lạc bí kíp, trở thành một trong những cao thủ đứng đầu giang hồ, còn đưa Cực Lạc cung vào hàng ‘tam cung’.”

Nghe xong Mộc Ly nói, ánh mắt Đông Phương Tuyệt mới có chút nhu hòa lại, nhìn Mộc Ly: “Ta vốn chỉ là một nô lệ bị rao bán ngoài chợ, sau đó trở thành ngoạn nhi cho Diệp Thanh Vân. Mười hai năm trước, ta nằm ở tận cùng đáy xã hội. Mười hai năm sau, như ngươi thấy đó, ta trở thành kẻ khiến bao kẻ khác phải cúi đầu. Ta không nói trở thành nam sủng của Âu Dương Đình, ngươi sẽ có cơ hội được như ta. Tất cả cơ hội, tùy thuộc vào sự thông minh của ngươi để nắm giữ nó và điều khiển nó. Trong thỏa thuận giữa ta và Âu Dương Đình, ta không được phép ép buộc ngươi, hắn chỉ đồng ý nếu ngươi cam tâm tình nguyện. Mộc Ly, ta cho ngươi thời gian suy nghĩ. Trước canh ba đêm mai, nếu ngươi đồng ý, có thể bất cứ lúc nào đến đây tìm người gác cửa để gặp ta và Âu Dương Đình. Sau canh ba đêm mai, nếu ngươi không tới, ta xem như ngươi từ chối.”

Thẳng thắng, nhanh gọn và dứt khoát, Mộc Ly không khỏi cảm thấy nể phục sự quyết tuyệt của Đông Phương Tuyệt. Nhìn sang Âu Dương Đình, cậu cũng cảm thấy ý tán thưởng trong đôi mắt của hắn.

Cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó Mộc Ly lại ngẩng đầu nhìn Âu Dương Đình. Âu Dương Đình vẫn ngồi ngã ngớn như cũ, nhìn cậu vẫn với ánh mắt gian tà như cũ, nhưng đúng là không thúc ép cậu, cũng không có hành động sổ sàng. Hắn chờ đợi, như chờ đợi một con mồi tự mình đâm đầu vào lưới, có lẽ như vậy mới gây được sự hứng thú nơi hắn chăng?

Là kẻ mua bán tin tức, không cần nắm nhiều thông tin, Mộc Ly cũng có thể đoán được Âu Dương Đình là kẻ bạc tình. Tuy bạc tình, nhưng do địa vị là giáo chủ, tuổi trẻ, đẹp trai, không kém phần tài hoa, nên không ít người tự nguyện chung tình với hắn. Nếu như cậu là nam sủng của hắn…

Mộc Ly dừng lại suy nghĩ, đứng dậy nói với Đông Phượng Tuyệt: “Cảm ơn cung chủ đã tạo cơ hội, nhưng Mộc Ly cần phải trở về suy nghĩ thêm.”

Đông Phương Tuyệt nhìn Mộc Ly, khẽ nhếch mép cười, sau đó nói: “Bên trong có bùn đất để hóa trang cho khất cái, Mộc Ly công tử thay đổi lại diện mạo khất cái rồi hẳn ra về.”

Mộc Ly không khỏi cảm kích sự chu đáo của Đông Phương Tuyệt, đúng là với bộ dạng này mà đi ra cửa, khất cái nào nhìn thấy báo lại cho gia gia, là cậu sẽ phải ăn roi ngay.

* * *

Tối đến, Mộc Ly quay về tổng đàn của Cái Bang Trà Giang. Gia gia gọi cậu đến gặp, hỏi về những người muốn mua tin tức tại Đông Hoa khác sạn. Mộc Ly không dấu giếm, mà trả lời ngay đó là Đông Phương Tuyệt và Âu Dương Đình, nội dung buôn bán cậu không được phép tiết lộ.

Đông Phương Tuyệt và Âu Dương Đình không nhắc nhở cậu phải giữ kín chuyện này với Cái Bang, do đó cậu biết mình có thể nói gì và không thể nói gì, cậu biết hai người đó làm vậy là để thử sự thông minh nhạy bén nơi cậu. Đông Phương Tuyệt có thể dễ dàng biết được mọi chuyện về cậu, cũng có nghĩa hắn có cài người trong bộ phận Cái Bang Trà Giang, cẩn thận vẫn tốt hơn.

Nghe đến tên hai đại ma đầu, để tránh phiền phức, Mộc Thanh Phong cũng không ép Mộc Ly phải nói ra nội dung thông tin đã bán, cho phép cậu quay về nghỉ ngơi.

Vừa mới lau mặt cho thanh tĩnh, định ngồi xuống giường, Mộc Ly đã nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa, người đến đúng là Trần Minh. Trần Minh mang cơm đến cho cậu.

Sở dĩ “đúng là”, là vì từ nhỏ đến bây giờ, Trần Minh rất quan tâm cậu, hễ cậu quay về mệt quá quên ăn, Trần Minh lại đem cơm đến cho cậu. Ở cùng phòng cậu còn có rất nhiều đường huynh đường đệ, nhưng Trần Minh vẫn quan tâm Mộc Ly nhất, khiến nhiều lúc Mộc Ly rơi vào ánh mắt ganh ghét của mọi người. Mộc Ly đã giải thích vì Trần Minh sắp thành tỉ phu của cậu, sắp cưới nhị tỉ của cậu, nên mới chăm sóc cậu, nhưng vẫn khiến các đường đệ hoạch họe cậu, làm cậu nhiều lần phải dở cười dở mếu.

Ăn xong, nằm xuống giường, Mộc Ly tiếp tục suy nghĩ về chuyện mà Đông Phương Tuyệt đã nói.

Nếu trở thành nam sủng của Âu Dương Đình…

Từ những năm trước, Mộc Ly đã nhận ra mình thích nam hơn thích nữ, đó cũng chính là lý do cậu rất thích Đông Phương Ly, đồng thời cũng không khó hiểu được tình cảm của Trần Minh dành cho cậu. Nhưng nói gì thì nói, cậu biết phụ thân và gia gia sẽ không chấp nhận chuyện này, cho nên đó cũng trở thành một trong những lý do khiến cậu muốn rời khỏi Cái Bang. Nhưng nếu rời khỏi Cái Bang, cậu sẽ bị gia gia phế bỏ võ công.

Cậu không sợ chuyện bị phế bỏ võ công, nhưng nếu thật sự bị phế bỏ, muốn tồn tại trong thời buổi nhiễu nhương này là không dễ. Chưa kể, nếu kẻ nào phát hiện chân diện thực sự của cậu như Đông Phương Tuyệt, thì hạ tràng của cậu chắc chắn sẽ còn thê thảm hơn cả việc trở thành nam sủng của Âu Dương Đình.

Còn nếu như đồng ý trở thành nam sủng của Âu Dương Đình…

Âu Dương Đình bản tính bạc tình cậu đã nhận rõ, không cần thời gian mấy tháng, hắn cũng sẽ nhanh chóng vứt bỏ cậu ngay. Nhưng Âu Dương Đình bản tính phóng khoáng, cũng không bạc đãi với tình nhân đã từ bỏ, nếu lỡ bị hắn từ bỏ, cậu cũng có thể tìm cách dựa vào thanh thế hắn để tìm cách đứng vững.

Còn nếu như không bị hắn từ bỏ…

Mộc Ly nhớ lại lời nói của Đông Phương Tuyệt, “tất cả cơ hội, tùy thuộc vào sự thông minh của ngươi để nắm giữ nó và điều khiển nó”…

Nếu như cậu có thể nắm giữ và điều khiển trái tim của Âu Dương Đình thì sao?

* * *

Sáng hôm sau, Mộc Ly vẫn làm khất cái, ngồi tại chổ cũ bán tin tức. Đến trưa Đông Phương Ly chạy đến tìm cậu, mình mẩy đôi chổ tím bầm, Mộc Ly biết Đông Phương Ly lại bị Trương bà bà đánh.

Mấy năm nay, nhờ có sự chiếu cố của cậu, đứa trẻ này đã không còn ốm o gầy mòn như cũ, mà có da có thịt hơn, xương cốt cũng phát triển hơn, Mộc Ly cảm thấy hài lòng. Ra đi, rời khỏi đứa trẻ này, Mộc Ly cũng có chút luyến tiếc.

Sự tồn tại của Đông Phương Ly đối với cậu, hoàn toàn khác với sự tồn tại của gia đình, Trần Minh, và cả Cái Bang. Sau khi cân nhắc kỹ càng, cậu quyết định nói cho Đông Phương Ly nghe, đồng thời bắt Đông Phương Ly hứa phải giữ bí mật cho cậu. Đông Phương Ly tuy còn nhỏ, nhưng Mộc Ly biết chắc chắn Đông Phương Ly có thể giữ bí mật cho mình, cũng như một số bí mật mà Đông Phương Ly vẫn giữ riêng cho Đông Phương Ly, không để cậu biết.

Cậu nói, Đông Phương Tuyệt và Âu Dương Đình đã đến trấn Trà Giang, đang ở tại Đông Hoa khách sạn. Đông Phương Ly nghe thế mừng rỡ, muốn lén đến gặp hai người đó, nhưng bị Mộc Ly cản lại.

Cậu nói, cậu sắp sửa rời khỏi nơi này, đi theo Âu Dương Đình. Hiện tại cậu không thể mang Đông Phương Ly đi theo, vì phải phụ thuộc vào Âu Dương Đình. Nếu có cơ hội, cậu sẽ quay về tìm Đông Phương Ly sau. Đông Phương Ly nghe thế có hơi buồn, nhưng không nói gì, cũng không mè nheo cậu phải cho Đông Phương Ly theo.

Thấy Đông Phương Ly còn nhỏ mà đã hiểu chuyện, Mộc Ly không kềm được nước mắt. Để đứa nhỏ này lại đây, quả thật quá đáng tiếc, nó sẽ phải tiếp tục đau khổ dưới tay của Trương bà bà. Nhưng cậu cũng không thể cho nó theo, lại càng không thể cho nó biết, cậu sắp sửa trở thành nam sủng của Âu Dương Tuyệt. Đông Phương Ly từng nghe cậu kể về Đông Phương Tuyệt, về ngoạn nhi, nên chắc chắn cũng hiểu nghĩa của từ nam sủng là gì? Cậu không biết Đông Phương Ly khi biết cậu trở thành nam sủng, có khinh rẻ cậu hay không?

Hôm nay cậu quyết định không bán tin tức, mà dẫn Đông Phương Ly đi chơi khắp trấn Trà Giang, mua bánh kẹo cho Đông Phương Ly ăn, xem như quà chia tay. Đông Phương Ly cũng biết vậy, nên đòi cậu mua cho ăn không chút khách khí.

Đến hoàng hôn, Mộc Ly đưa Đông Phương Ly về nhà, sau đó quay lại Đông Hoa khách sạn. Người giữ cửa lại đưa cậu vào hậu viện gặp gỡ Đông Phương Tuyệt và Âu Dương Đình. Lúc này, ánh mắt Âu Dương Đình nhìn cậu, không chỉ gian tà, mà đã lẫn một phần dâm tà vào đó. Mộc Ly không ngại, để mặc Âu Dương Đình nhìn như xuyên thấu vào mình.

Đông Phương Tuyệt nhìn biểu hiện của Mộc Ly, biết Mộc Ly có chuyện muốn nói với mình, Đông Phương Tuyệt ra hiệu cậu cứ nói, đừng khách sáo.

Mộc Ly nói: “Đông Phương cung chủ, nếu bây giờ Mộc Ly trở thành nam sủng cho Âu Dương giáo chủ, thỏa thuận đạt thành, người có lợi nhất chính là Đông Phương cung chủ. Chẳng hay Mộc Ly có thể yêu cầu Đông Phương cung chủ giúp Mộc Ly hai chuyện không?”

Đông Phương Tuyệt nheo mắt đánh giá Mộc Ly, tuy bị một tên tiểu bối nắm thóp đưa ra thỏa thuận, nhưng hắn không giận, còn cảm thấy khá thích thú, nói: “Mộc Ly cứ nói, nếu trong khả năng của ta, ta sẽ tận lực giúp đỡ.”

Âu Dương Đình nghe Mộc Ly đưa ra thỏa thuận với Đông Phương Tuyệt, hắn cũng không khỏi tán thưởng cho sự thông minh và can đảm của Mộc Ly. Đừng tưởng Đông Phương Tuyệt nhìn như hòa nhã, trên thực tế cũng sẽ ngoan tuyệt không thua gì hắn, Âu Dương Đình biết Mộc Ly cũng rất rõ điều này.

“Chuyện thứ nhất, Mộc Ly muốn nhờ Đông Phương cung chủ ra mặt, không để gia gia phế bỏ võ công của Mộc Ly. Chuyện thứ hai, sau này, Mộc Ly nếu lỡ như bị Âu Dương giáo chủ từ bỏ, cũng xin Đông Phương cung chủ thu nhận Mộc Ly, cho Mộc Ly trở thành quản sự của thành Hà Thiên.”

Nghe những yêu cầu từ Mộc Ly, không chỉ Âu Dương Đình, mà cả Đông Phương Tuyệt đều bất ngờ. Cả hai đều không nghĩ, một thiếu niên còn trẻ như vậy đã suy nghĩ rất thấu đáo, không chỉ hiện tại trước mặt, mà ngay cả tương lai sau này.

Nếu bị phế bỏ võ công, sau khi trở thành nam sủng của Âu Dương Đình, trong công cuộc tranh sủng, Mộc Ly chắc chắn sẽ bị các sủng nhi khác hại chết. Võ công là bùa hộ mạng thấp nhất để bảo vệ sinh mạng của Mộc Ly.

Với bản tính của Âu Dương Đình, Mộc Ly không khó đoán cậu sớm muộn sẽ bị Âu Dương Đình từ bỏ, vì vậy mới xin Đông Phương Ly làm quản sự của thành Hà Thiên. Thành Hà Thiên ở phía đông Côn Ngô, tuy không phải là nơi trù phú, nhưng lại là nơi có cuộc sống ổn định nhất. Hơn nữa, dưới cách cai trị hiện giờ của Hiên Viên tộc, Mộ Dung Kỳ ở phía bắc vừa phất cờ tạo phản, trước sau gì cũng sẽ đến Trấn Tây tướng quân và Trấn Nam tướng quân, cuối cùng còn mỗi phía đông tương đối không bị cuốn vào chiến hỏa. Làm kẻ buôn bán tin tức, Mộc Ly chắc chắn cũng phân tích ra điểm này, nên mới chọn thành Hà Thiên làm nơi trú thân lâu dài.

Đông Phương Tuyệt nhìn thiếu niên đứng trước mặt, không khỏi nể phục sự thấu đáu của thiếu niên, gật đầu, nói: “Ta ưng thuận. Sau này chỉ cần Âu Dương huynh có ý định phụ bạc ngươi, ngươi có thể cầm tín vật này tìm đến bất cứ quản sự nào của Cực Lạc cung, nhờ báo tin cho ta, ta sẽ bảo vệ ngươi không bị Âu Dương huynh trừng phạt.” Có một kẻ thông minh như Mộc Ly làm quản sự dưới quyền, Đông Phương Tuyệt sao nỡ chối từ? Hiện tại hắn chỉ cảm thấy đáng tiếc vì trước đó đã đánh giá thấp năng lực Mộc Ly, hai tay dâng Mộc Ly cho Âu Dương Đình.

Âu Dương Đình làm sao không hiểu suy nghĩ của Đông Phương Tuyệt. Vốn ban đầu hắn chỉ có ý định làm khó làm dễ Đông Phương Tuyệt, vì chuyện Đông Phương Tuyệt nhờ hắn làm, khó với Đông Phương Tuyệt, nhưng lại dễ dàng đối với hắn. Hắn cũng biết Cực Lạc cung vàng muôn bạc lượng, lấy tiền của Cực Lạc cung thì không sướng, làm khó dễ cung chủ thích hơn. Nhưng không ngờ thu hoạch lại vượt quá cao so với dự tính ban đầu của hắn. Mộc Ly không chỉ tuấn tú, còn rất thông minh, lại gặp hắn nhằm lúc hắn đang thiếu một cánh tay đắc lực có đầu óc để giúp đỡ hắn trong một số việc, Mộc Ly quả thật rất thích hợp với vị trí đó. Vừa được mỹ nhân, vừa có trợ thủ, hắn còn lâu mới để Mộc Ly thoát khỏi tay hắn, làm quản sự nhỏ bé dưới tay Đông Phương Tuyệt.

Mọi chuyện xem như đã thỏa thuận xong, Âu Dương Đình không ngại cả người Mộc Ly vẫn đang dơ bẩn, bế Mộc Ly lên đưa vào trong phòng. Dù sao bên trong người hầu đã chuẩn bị sẵn nước tắm cho hắn, tự tay tắm cho mỹ nhân cũng là một thú vui.

Mộc Ly cũng không kháng cự lại Âu Dương Đình, còn chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn, áp thân thể vào hắn. Lần đầu trau thân, đối tượng lại là một kẻ điển trai dày dặn tình trường như Âu Dương Đình, cậu xem ra cũng không chịu lỗ, ngược lại, còn chờ mong hưởng thụ tài nghệ của giáo chủ Thôn Thiên.

Nhìn hai bóng người khuất sau cánh cửa, Đông Phương Tuyệt thở dài. Hai tên kia xem ra vui sướng, chỉ có mỗi cung chủ hắn, và có thể cả Cực Lạc cung của hắn, là sẽ phải phiền phức dài dài.

* * *

Sáng hôm sau, khi cung chủ Cực Lạc cung còn đang ăn điểm tâm, Thất trưởng lão Cái Bang đã kéo khất cái tới bao vây chung quanh Đông Hoa khách sạn, la lớn muốn gặp Đông Phương cung chủ và Âu Dương giáo chủ.

Sáng sớm nay, nghe các đệ tử báo lại nhìn thấy Mộc Ly đi vào Đông Hoa khách sạn từ tối qua, đến tận giờ này còn chưa thấy về, Mộc Thanh Phong đã cảm thấy không ổn, vội kéo đệ tử đến bao vây Đông Hoa khách sạn. Mộc Ly dù sao cũng là cháu của ông ta, cho dù biết đối thủ là hai tên đại ma đầu, phần thắng không có, ông ta cũng không thể làm rùa rục cổ, để các trưởng lão khác cười chê.

Được Đông Phương Tuyệt căn dặn trước, lão bản của Đông Hoa khách sạn không tức giận xua đuổi khất cái, mà còn mời Thất trưởng lão vào trong đàm đạo. Thất trưởng lão và một số khất cái đầu não, bao gồm cả phụ thân Mộc Ly là Mộc Tĩnh, và cả Trần Minh, theo lão bản đi vào trong. Đợi một lúc lâu Đông Phương Tuyệt mới đi ra, không những không chào Thất trưởng lão, mà còn ngồi xuống đối diện, tự nhiên rót trà ra uống.

Thất trưởng lão tuy tức giận, nhưng cũng biết mình lép vế, đành nhẹ giọng hỏi: “Nghe nói tiểu tôn tử Mộc Ly đêm qua đến quấy rầy Đông Phương cung chủ, không biết có làm cung chủ nổi giận không mà sáng nay vẫn chưa thấy trở về?”

Thấy Mộc Thanh Phong hạ thấp, Đông Phương Tuyệt cũng không cố ý làm cao nữa, cười nói: “Tiểu tôn tử của ngài rất thông minh, Âu Dương huynh cảm thấy rất hài lòng, nên đã thu tiểu tôn tử của ngài làm nam sủng. Xin chúc mừng Thất trưởng lão.”

Đông Phương Tuyệt thì chúc mừng, nhưng những người còn lại như sét đánh bên tai. Mộc Tĩnh bình thường tính tình rất trầm tĩnh, cũng không khỏi tức giận đùng đùng, đập bàn, chỉ thẳng vào mặt Đông Phương Tuyệt, quát lớn: “Chính tên yêu nghiệt nhà ngươi đã hại con ta?”

Sáng nay nghe nói con trai vẫn chưa trở về, lại biết danh háo sắc của Âu Dương Đình, kẻ chuyên buôn bán ngoạn nhi Đông Phương Tuyệt, Mộc Tĩnh đã biết con trai mình lành ít dữ nhiều rồi.

“Có hại hay không, Mộc đầu lĩnh hỏi con trai mình là biết.”

Theo ánh mắt Đông Phương Tuyệt, mọi người nhìn lại phía sau, Âu Dương Đình và Mộc Ly đã đứng đó tự lúc nào. Mộc Ly đang được Âu Dương Đình bế trên tay, nhìn qua cũng đủ biết thân chỉ khoát một chiếc mềm, bên trong không mặc quần áo. Trần Minh nhìn những dấu vết lộ ra trên người Mộc Ly, vừa đau lòng vừa tức giận, phóng tới vung chưởng đánh thẳng vào Âu Dương Đình. Âu Dương Đình không chút khách khí, vung chưởng đánh trả. Một chưởng này vì là chưởng cảnh cáo Cái Bang, nên Trần Minh không thể chống đỡ, may nhờ Mộc Tĩnh và Mộc Thanh Phong ra tay cản bớt, nếu không đã trúng chưởng chết ngay tức khắc. Nhưng dù vậy, thương thế Trần Minh cũng không nhẹ, được một khất cái dìu ra ngoài chữa thương.

Âu Dương Tuyệt ung dung bồng Mộc Ly bước tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Đông Phương Tuyệt, quét mắt cảnh cáo.

Mộc Ly ngồi thẳng dậy trên đùi Âu Dương Đình, nhìn gia gia và phụ thân, nhỏ giọng nói: “Gia gia, phụ thân, xin đừng tức giận. Chuyện này không phải do Đông Phương cung chủ và Âu Dương giáo chủ ép buộc, mà do Ly nhi nguyện ý muốn trở thành nam sủng của Âu Dương giáo chủ.”

“Ngươi nói gì?” Mộc Tĩnh mở to mắt nhìn con trai mình, không tin nổi. Chuyện Mộc Ly muốn rời khỏi Cái Bang, hắn cũng biết, cũng khuyên nhủ con trai đừng làm chuyện điên rồ. Mộc Ly rất tuấn tú, rất thông minh, làm cha Mộc Ly, hắn biết rõ hơn ai hết. Để Mộc Ly ở lại Cái Bang Trà Giang đúng là phí tài, nên hắn đã định nói với phụ thân, đưa Mộc Ly đến tổng đàn Cái Bang, xin bang chủ nhận Mộc Ly làm đệ tử. Nhưng chuyện chưa kịp làm, Mộc Ly đã quyết định dùng cách nhơ nhớp này để rời khỏi Cái Bang.

“Phụ thân, Ly nhi biết người lo lắng cho Ly nhi, cũng rất tức giận quyết định của Ly nhi, nhưng xin phụ thân cho Ly nhi được toại nguyện rời khỏi Cái Bang.”

Mộc Tĩnh nghe vậy, nhắm mắt ngồi xuống ghế. Không ai hiểu Mộc Ly hơn hắn, chí đã quyết, thì dù có là cha hắn Mộc Thanh Phong, cũng không thể thay đổi quyết định của Mộc Ly.

Mộc Thanh Phong nhìn hành động của Mộc Tĩnh, chỉ nghĩ hắn đang đau lòng cho Mộc Ly. Mộc Ly là đứa con thông minh nhất của Mộc Tĩnh, nên Mộc Thanh Phong biết sự quan trọng của Mộc Ly đối với Mộc Tĩnh. Nhưng Mộc Thanh Phong lại có nhiều cháu, mất đi một đứa cháu như Mộc Ly, hắn cũng có hơi đáng tiếc, nhưng không quá thương tâm như Mộc Tĩnh.

Mộc Thanh Phong nhìn Mộc Ly, hỏi: “Ngươi biết sự trừng phạt sau khi rời khỏi Cái Bang và Cái Bang Trà Giang?”

Cái Bang và Cái Bang Trà Giang, sở dĩ có sự khác biệt này, là vì nếu rời khỏi Cái Bang, trừng phạt là phế bỏ võ công, còn rời khỏi Cái Bang Trà Giang, nghĩa là bị từ khỏi gia tộc, sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ bất cứ người nào trong gia tộc.

Từ lúc làm trưởng lão đến giờ, đã có năm người quyết định rời khỏi Cái Bang Trà Giang, bị Mộc Thanh Phong đích thân phế bỏ võ công, hạ tràng của năm người đó sau đó thế nào, toàn bộ khất cái Trà Giang đều hiểu rõ. Mộc Thanh Phong nhấn mạnh, là vì để Mộc Ly suy nghĩ kỹ càng. Làm nam sủng của Âu Dương Đình cũng không được bao lâu, nếu bị Âu Dương Đình đuổi đi, không có võ công, không có sự trợ giúp từ gia tộc, chuyện gì xảy ra, một thiếu niên thông minh như Mộc Ly chắc chắn hiểu rõ.

Mộc Ly không trả lời, mà quay sang nhìn Đông Phương Tuyệt. Đông Phương Tuyệt hiểu ý, nói: “Vì Mộc Ly đã giúp ta làm một chuyện, nên ta chấp thuận yêu cầu của Mộc Ly, đứng ra tiếp Thất trưởng lão ba chiêu.”

Theo luật của Cái Bang, nếu muốn rời khỏi Cái Bang mà không bị phế bỏ võ công, một là dùng thân mình đỡ ba chiêu của trưởng lão hoặc bang chủ mà không chống cự, hai là có người đứng ra chịu thay. Mộc Ly hiểu rõ võ công của gia gia, biết gia gia khó trở thành đối thủ của Đông Phương Tuyệt, lại biết Đông Phương Tuyệt cần có mình để thỏa thuận với Âu Dương Đình, nên mới nhờ Đông Phương Tuyệt đỡ giúp mình ba chiêu. Người khác có thể đỡ không nổi ba chiêu của gia gia, nhưng Đông Phương Tuyệt thì dư sức.

Chuyện đã đến nước này, Thất trưởng lão đứng dậy, bước ra ngoài cửa, những người khác cũng đồng thời ra theo.

Bên ngoài Đông Hoa khách sạn, dân chúng đã đứng đầy vòng ngoài khất cái xem chuyện gì xảy ra. Mộc Ly cũng nhìn thấy Đông Phương Ly có mặt trong số đó, nên nhẹ giọng nói với Âu Dương Đình không muốn ra ngoài. Âu Dương Đình nghĩ cậu mắc cỡ do tình trạng hiện tại của mình nên thôi, đứng lại phía sau ngạch cửa. Dù sao Mộc Ly đã cho hắn một đêm sảng khoái, hắn không ngại chiều lòng tiểu mỹ nhân.

Đông Phương Tuyệt bước ra cửa, cởi áo ngoài đưa cho hộ vệ cầm, đứng đối mặt với Mộc Thanh Phong. Mộc Thanh Phong vận công, dùng toàn sức đánh ra. Mộc Thanh Phong cũng quá hiểu rõ sự lợi hại của Cực Lạc Cửu Thiên, nên ba chiêu đánh ra mới dùng toàn sức lực. Hắn bị mất một cháu trai, hắn biết kẻ đứng sau xúi bảo chính là Đông Phương Tuyệt. Không đánh chết được Đông Phương Tuyệt, ba chiêu này hắn cũng phải lấy lại mặt mũi của hắn.

Đông Phương Tuyệt chịu hết ba chiêu, phun ra một búng máu, nhưng sau đó lập tức cho Mộc Thanh Phong một chưởng, khiến Mộc Thanh Phong bay vào hàng rào khất cái. Hắn chịu ba chiêu là vì Mộc Ly nhờ vã, dù sao hắn cũng đã ưng thuận với Mộc Ly, nhưng nếu không cho Mộc Thanh Phong một chưởng, mặt mũi của hắn trên giang hồ cũng sẽ bị giảm bớt.

Đông Phương Tuyệt chịu ba chiêu của Mộc Thanh Phong, bước chân không xê dịch. Mộc Thanh Phong chịu một chưởng của Đông Phương Tuyệt, đã bị đánh văng đi, đủ thấy võ công của Đông Phương Tuyệt kinh khủng cỡ nào. Ý ngưỡng mộ càng ánh lên trong đôi mắt cậu bé Đông Phương Ly, khiến cậu càng mơ ước được học võ công từ Đông Phương Tuyệt.

Chuyện sau đó coi như đã định, tất cả khất cái kéo đi.

Ngày hôm sau, Mộc Ly theo Âu Dương Đình quay về Thôn Thiên giáo. Đêm qua lại một phen vân vũ, khiến Mộc Ly không thể cưỡi ngựa, Âu Dương Đình xem ra cũng biết thương hương tiếc ngọc, nhờ Đông Phương Tuyệt chuẩn bị một chiếc xe ngựa lót nệm mềm mại cho hắn. Âu Dương Đình từ phút này cũng đã học cách lấy lòng mỹ nhân, Mộc Ly vừa tuấn tú vừa thông minh, hắn không muốn để Mộc Ly quay về làm quản sự cho Đông Phương Tuyệt, do đó, hắn cũng hiểu việc lấy lòng là rất cần thiết.

Ngồi trên xe, không cần vén rèm nhìn ra ngoài, Âu Dương Đình cũng biết có một tên khuất cái lẽo đẽo đi sau xe phía xa xa.

“Hắn là ai?” Âu Dương Đình bẹo vào mông Mộc Ly, hỏi.

“Huynh ấy là Trần Minh, sắp sửa trở thành tỉ phu của tiện nô.” Mộc Ly xoa xoa mông, lãnh đạm trả lời.

Nghe ra sự lãnh đạm của Mộc Ly, Âu Dương Đình mặt vẫn lộ vẻ tức giận, nhưng tay lại giúp Mộc Ly xoa chổ mông vừa bị hắn nhéo.

Không cần hỏi, chỉ cần xem qua những thông tin về Mộc Ly mà Đông Phương Tuyệt cung cấp cho hắn, hắn cũng đủ biết Trần Minh là ai. Hừ, mỹ nhân bên mình lại không biết cướp, rơi vào tay hắn, luyến tiếc làm gì?

Ở chung cùng Âu Dương Đình hai ngày, Mộc Ly cũng lần ra được tính tình của hắn. Âu Dương Đình kiêu ngạo, bạc tình, nhưng không phải là kẻ không biết quan tâm và chăm sóc người khác. Lúc nãy hỏi về Trần Minh, Mộc Ly biết hắn ghen, nên mới dùng chất giọng lãnh đạm để xoa dịu bộ lông đã xù lên của hắn.

Đối với Mộc Ly mà nói, Trần Minh cậu chỉ xem như một vị huynh trưởng mà thôi. Tuy biết Trần Minh thích cậu, nhưng Mộc Ly không thích cá tính như rùa rục cổ của Trần Minh. Thích cậu, nhưng không dám nói ra. Phụ thân của cậu có ý gả nhị tỉ cho hắn, hắn sợ uy phụ thân nên cúi đầu chấp nhận. Một kẻ như thế xem ra còn kém cỏi hơn cả Đông Phương Ly, Mộc Ly không thể nào chấp nhận được.

Còn Âu Dương Đình, tài giỏi, quyết đoán, điển trai, thông minh, bá đạo… trên giường còn rất tài nghệ và ôn nhu. Bất cứ điều gì cũng rất hợp ý Mộc Ly. Cậu chợt nhớ lại lời mà Đông Phương Tuyệt đã nói, “tất cả cơ hội, tùy thuộc vào sự thông minh của ngươi để nắm giữ nó và điều khiển nó”.

Không phải “tận dụng” như bao kẻ khác, mà chính là “điều khiển”!

Mộc Ly nhẹ nhàng kéo chiếc mềm Âu Dương Đình đang quấn trên người mình ra, không ngại phô bài cơ thể trần trụi của mình trước mặt Âu Dương Đình, rướn người cắn nhẹ vào vành tai hắn, thì thầm: “Đừng lo lắng, tỉ phu không thể sánh với giáo chủ được đâu.”

Biết Mộc Ly đã có ý mời, Âu Dương Đình lập tức ôm lấy cậu, tiếp tục vân vũ ngay bên trong xe ngựa.

Mộc Ly để mặc Âu Dương Đình tiếp tục hưởng thụ cơ thể mình, đôi tay không ngừng vuốt ve lưng hắn, tóc hắn… Nhìn rèm cửa sổ bị gió hất tung, để lộ bầu trời trong xanh thoáng đãng, cậu mỉm cười, thầm nghĩ: “Cơ hội phải do chính mình nắm giữ và điều khiển. Âu Dương giáo chủ, ta phải rèn luyện mình thêm nữa, mạnh mẽ hơn nữa, thông minh hơn nữa, để có thể tự tin nắm giữ và điều khiển con tim ngươi.”

_ _ _ _

Chú thích một chút: Tên của Đông Phương Ly là chữ “ly” trong “ly biệt”, nhưng tên của Mộc Ly là chữ “ly” trong “hồ ly”, ke ke ke…

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: