Niên thiếu lưu quang – Chương bốn

.

.

Niên thiếu lưu quang

Chương bốn: Học tập

.

Rời khỏi Ngưng Bích lâu, xuống đến Nhật Nguyệt các, Đông Phương Ly được các ngoạn nhi đưa y phục mặc vào, sau đó nhờ hộ vệ dẫn đến phòng tổng quản sự truyền lời.

Tổng quản sự Chương Diệu nhìn cậu với ánh mắt không mấy thiện cảm, giao cậu cho điều giáo sư họ Triệu an bài. Vị điều giáo sư này tên là Triệu Khả, là một trong ba vị điều giáo sư quản lý những ngoạn nhi mới vào Cực Lạc cung. Khác với Chương Diệu, Triệu Khả không để lộ vẻ mặt gì cả, ra hiệu cho Đông Phương Ly đi theo mình. Đông Phương Ly được dẫn đến khu vực dành cho ngoạn nhi mới vào là Thanh Xuân hiên, được phân cho một căn phòng nhỏ ở phía đông, sau khi căn dặn lịch trình ngày mai, Triệu Khả rời khỏi đó.

Đông Phương Ly mệt mỏi nằm xuống giường, nhớ lại những gì vừa xảy ra. Cậu đã quá hấp tấp, nên cũng đã thất bại.

Theo những gì cậu biết, Đông Phương Tuyệt năm nay hai mươi tám tuổi, làm cung chủ Cực Lạc cung đã được sáu năm. Bốn năm trước xuất hiện tại đại hội võ lâm, đưa tăm tiếng Cực Lạc cung sánh ngang cùng Linh Lung cung và Bạch Nguyệt cung, hình thành cục diện tam cung trong nhất phái – nhị giáo – tam cung – tứ động.

Có chuyện mà Đông Phương Ly vẫn không nói cho Đông Phương Tuyệt biết, đó là ý định học võ công từ Đông Phương Tuyệt đã có từ rất lâu trong lòng cậu, trước cả khi Đông Phương Tuyệt xuất hiện tại trấn Trà Giang. Ý định đó xuất phát từ sau khi cậu nghe những lời Ly ca ca kể về các môn phái võ công trong giang hồ, các nhân vật nổi tiếng võ lâm, mà nhiều nhất và đặc biệt nhất chính là Đông Phương Tuyệt.

Ly ca ca từng kể, võ công mà Đông Phương Tuyệt tập luyện vốn có tên là Cực Lạc Cửu Thiên, mấy trăm năm trước lừng lẫy giang hồ, sau đó không biết vì sao lại lọt vào tay họ Hiên Viên, bị họ Hiên Viên nhẫn tâm chà đạp, giao nó cho Cực Lạc cung chủ, vốn chỉ là một linh nhân am hiểu chút ít về võ công. Giang hồ nghe tin đó rất ấm ức, nhưng lại không dám liều đi cướp đoạt. Thứ nhất, dù có vượt qua được sự canh giữ của Nhị Thập Âm Trùng, nhưng vẫn khó thoát khỏi sự truy nã của triều đình, làm sao có đủ thời gian và không gian an tâm luyện võ. Thứ hai, trong giang hồ còn nhiều món võ công nghe đồn lợi hại hơn Cực Lạc Cửu Thiên, tội gì phải vì Cực Lạc Cửu Thiên mà chịu chết. Tuy vậy, vẫn không ít người cảm thấy tiếc rẻ. Thế nhưng, sau mấy trăm năm vắng bóng, cuối cùng cũng có được một người phát dương quang đại Cực Lạc Cửu Thiên là Đông Phương Tuyệt.

Ly ca ca nói, khi Đông Phương Tuyệt triển hiện Cực Lạc Cửu Thiên, giang hồ một nửa thì cảm khái vì đã có cơ hội chiêm ngưỡng loại võ công huyền diệu này, một nửa thì cảm thấy để Cực Lạc cung chủ triển hiện cũng không khác gì chà đạp lên sự Cực Lạc của võ công thêm lần nữa.

Đông Phương Ly hỏi, võ công của Đông Phương Tuyệt so với Thất trưởng lão, gia gia của Ly ca ca thì thế nào? Ly ca ca bảo rằng, theo những gì hắn nghe ngóng được, thì e rằng gia gia thua chắc.

Nghe Ly ca ca quả quyết, ý định trả thù vốn đã chìm sâu trong lòng Đông Phương Ly, phút chốc lại trào lên.

Đông Phương Ly vốn chỉ là một đứa trẻ mồ côi, không biết vì sao lại lưu lạc đến trấn Trà Giang. Điều cậu còn nhớ chỉ là cảnh mẹ mình bị giết chết, và cái tên Đông Phương Ly của cậu.

Mẹ bảo Đông Phương là họ của cha cậu, khi mẹ cậu có thai, cha cậu bị gia đình mẹ đuổi đi, nên mới đặt tên cậu là “Ly”. Chữ “Ly” trong tên cậu, cũng chính là “biệt ly”. Nhờ mẹ cậu kể chi tiết và nhắc đi nhắc lại nhiều lần, cậu mới có thể nhớ được tên của mình sau cú sốc khi chứng kiến cảnh mẹ cậu bị giết chết, còn những chuyện khác, cậu đều quên cả. Cậu không biết kẻ giết mẹ là ai, chỉ loáng thoáng biết cơ thể kẻ đó cũng có những đường nét như mẹ. Sau này lớn hơn chút nữa, cậu mới biết đó là một nữ nhân. Nhưng điều này, cậu không nói cho Ly ca ca và Trương bà bà biết.

Trương bà bà đem cậu về nuôi, ngày ngày bắt cậu xin ăn, mang tiền về để bà bà mua rượu. Ly ca ca là cháu của Thất trưởng lão Cái Bang, cậu quen khi đi xin ăn. Ly ca ca tốt lắm, dạy cho cậu vài đường phòng thân, cũng để tránh bị Trương bà bà đánh đập, còn muốn xin cho cậu gia nhập vào Cái Bang để học võ, nhưng bị Thất trưởng lão cự tuyệt. Cái Bang trấn Trà Giang khác với Cái Bang nơi khác, không nhận đệ tử bên ngoài, chỉ truyền dạy trong phạm vi gia đình. Gia gia làm khất cái, cha mẹ làm khất cái, con cái sinh ra cũng sẽ làm khất cái, và những khất cái gia tộc này rất ghét những khất cái thật sự như Đông Phương Ly.

Ly ca ca từng nói với cậu rằng, Ly ca ca không thích làm khất cái, một ngày nào đó Ly ca ca sẽ rời khỏi trấn Trà Giang. Và ngày ấy đến, Đông Phương Ly còn lại một mình.

Đông Phương Ly muốn học võ để báo thù cho mẹ, Đông Phương Ly từng muốn học võ của Cái Bang nhưng thất bại. Đông Phương Ly từng muốn rời khỏi trấn Trà Giang tìm nơi học võ nhưng không cách nào thoát khỏi móng vuốt của Trương bà bà.

Cho đến khi Trương bà bà biết cậu ngưỡng mộ Cực Lạc cung chủ, bèn nảy ý định bắt cậu làm ngoạn nhi cho Đông Phương Tuyệt. Cậu không biết Trương bà bà có âm mưu gì, nhưng nếu có thể lợi dụng cơ hội này để thoát khỏi móng vuốt của Trương bà bà, gặp được Đông Phương Tuyệt, cậu cũng chỉ phải liều thôi.

Qua lời Ly ca ca kể trước đó về Cực Lạc cung, Đông Phương Ly cũng có chút hiểu rõ ngoạn nhi là cái gì. Nếu trở thành ngoạn nhi của Đông Phương Tuyệt, cậu phải làm những gì…

Vốn đêm nay, sau khi được Đông Phương Tuyệt chọn, cậu vừa mừng lại vừa lo. Nghĩ đến chuyện sắp sửa xảy ra, cậu không sợ, nhưng có chút e ngại. Cậu tuy là một khất cái ít học, nhưng cậu cũng biết mình nên có tự tôn của một nam nhi, chuyện dùng thân xác nam nhi để đạt được mục đích, cậu quả thật cũng có chút khinh rẻ.

Nhưng đây là cơ hội! Đông Phương Ly hạ quyết tâm.

Thế nhưng, Đông Phương Tuyệt nói đúng, cậu vẫn còn bồng bột.

Thôi, dù sao đêm nay không cần thị tẩm cũng tốt, không bị đuổi ra khỏi cung là may rồi. Cơ hội sẽ còn có, nếu không có, tự cậu sẽ tạo ra.

Nghĩ đến đây, Đông Phương Ly cũng an tâm chìm vào mộng đẹp.

* * *

Sáng sớm, khi tiếng kẻng tại Thanh Xuân hiên vang lên, Đông Phương Ly ngồi dậy, thay quần áo, xuống nhà ăn dành cho ngoạn nhi tại Thanh Xuân hiên rửa mặt, ăn sáng cùng những ngoạn nhi khác.

Bữa sáng chỉ có cháo, nhưng được nấu rất ngon, mùi vị thơm lừng. Lần đầu tiên trong đời, Đông Phương Ly được ăn món cháo ngon đến thế này. Trong phút chốc, cậu đã ăn hết sạch cả tô cháo, cậu muốn xin thêm, đáng tiếc trù sư lại không cho.

Ăn sáng xong là đến khu dạy dỗ và huấn luyện ngoạn nhi của Thanh Xuân hiên. Tối qua, Triệu Khả đã cho Đông Phương Ly biết, do là ngoạn nhi mới vào Cực Lạc cung, nên buổi sáng phải học quy định, thưởng phạt trong cung, kế đó là học chữ nghĩa, chiều mới học về những điều một ngoạn nhi cần học, như cách quyến rũ hay kỹ thuật trên giường.

Khi Đông Phương Ly bước vào lớp học, đã có vài ngoạn nhi ngồi chờ sẵn. Một lúc sau, các ngoạn nhi tại Thanh Xuân hiên cũng đã vào đầy đủ. Tất cả là sáu mươi tám ngoạn nhi, được chọn từ mấy trăm ngoạn nhi dâng lên cung chủ tối hôm qua.

Ngồi không bao lâu thì sư phụ vào, hoá ra chính là Trần sư gia tối hôm qua đứng cạnh cung chủ.

Khi Trần sư gia nói về luật lệ thưởng phạt trong Cực Lạc cung, tất cả các ngoạn nhi đều nghe rất chăm chú. Mặc dù còn nhỏ nhưng các ngoạn nhi đều hiểu được, nếu phạm phải lỗi lầm gì, nhẹ thì bị phạt, nặng hơn thì đuổi ra khỏi cung, nhưng nặng nhất thì ngay cả mạng e cũng chẳng còn. Hiểu rõ để không làm sai, cơ may được sống dài thêm một chút.

Nhưng đến khi Trần sư gia dạy về chữ nghĩa, các ngoạn nhi bắt đầu chểnh mãn.

Các ngoạn nhi ở đây đa phần đều trên mười tuổi, cũng hiểu được ngoạn nhi là phải làm những gì. Do đó, các ngoạn nhi đều mang tâm lý xem trọng việc học những kỹ thuật trên giường hơn là việc học để biết chữ, làm thơ. Các ngoạn nhi này tuy xinh đẹp, nhưng hầu hết đều từ các gia đình dân dã chọn ra, chỉ có vài người là con cháu các quản sự. Chỉ có các ngoạn nhi thuộc các gia đình con cháu quản sự mới hiểu được sự quan trọng của việc học chữ nghĩa. Chúng biết, tuổi thọ làm ngoạn nhi không lâu, để sống trong môi trường khắc nghiệt sau này, nếu chỉ rành rẽ kỹ thuật trên giường thôi thì vẫn chưa đủ, chúng cần nhiều kiến thức qua việc học tập để mưu mô hơn, nhạy bén hơn, tăng khả năng được chủ nhân yêu thích và kéo dài sự yêu thích ấy hơn.

Đông Phương Ly mặc dù xuất thân dân dã, lại rất hiếu học. Trước kia, mỗi khi đi xin ăn, có cơ hội là cậu lại lén núp trước nhà thầy đồ học lén, nên giờ cậu cũng đọc được kha khá chữ, không đến nỗi mù chữ như đa số các ngoạn nhi từ dân dã ra. Cậu trở thành số ít trong những ngoạn nhi dân dã chịu khó ngồi học chữ.

Học chữ xong là đến giờ ăn trưa, ăn trưa xong lại đến giờ học về kỹ thuật mà ngoạn nhi cần có.

Sáu mươi tám ngoạn nhi được chia thành ba nhóm, mỗi nhóm chịu sự chỉ đạo của một điều giáo sư. Nhóm của Đông Phương Ly do Triệu Khả chỉ dạy.

Khác với giờ học chữ nghĩa buổi sáng, Đông Phương Ly không quá mặn mà với việc học kỹ thuật trên giường. Tính ra đã hơn nửa năm học tập làm ngoạn nhi, Đông Phương Ly vẫn không cách nào tiếp nhận được việc mình phải học cách để quyến rũ nam nhân khác thượng mình. Nhớ lại đêm qua, dù là một đứa trẻ rất can đảm, Đông Phương Ly vẫn cảm thấy có hơi sờ sợ. Cậu không biết nếu Đông Phương Tuyệt thật sự thượng cậu, cậu sẽ hành động thế nào? Đẩy Đông Phương Tuyệt ra hay ngoan ngoãn chấp nhận số phận?

* * *

Đông Phương Tuyệt ngồi trong thư phòng, vừa đọc lướt những tờ giấy đang cầm trên tay, vừa nghe kẻ đứng đầu Vạn Tượng điện là Chu Liên báo cáo tình hình.

Diêm La môn là thế lực ngầm được cha của Diệp Thanh Vân là Diệp Phù âm thầm đào tạo. Thế lực này ngoài cung chủ ra, không ai được biết, chỉ có thế mới che được tai mắt triều đình.

Vốn Thái Tổ phái hai mươi danh hộ vệ, được gọi là Nhị Thập Âm Trùng, bảo vệ cho cung chủ. Nhị Thập Âm Trùng đời đầu tiên đúng là trung thành với hoàng tộc. Nhưng sau đó do sống xa hoàng tộc, bị hoàng tộc bỏ bê, lại bị cung chủ các đời tìm mọi thủ đoạn lung lạc, nên Nhị Thập Âm Trùng càng về sau càng kém trung thành với hoàng tộc, ngược lại lại càng trung thành với cung chủ hơn.

Đời kế tiếp của Nhị Thập Âm Trùng là do Nhị Thập Âm Trùng đời trước chọn từ các hộ vệ đệ nhất cấp ra đào tạo. Ban đầu chỉ là một truyền thụ cho một, sau đó dưới sự lung lạc của cung chủ, số lượng được huấn luyện tăng nhiều thêm, tuy bề ngoài vẫn duy trì hai mươi người để hoàng tộc không nghi ngờ. Đến đời Diệp Phù, với mong muốn tạo ra một lực lượng làm vây cánh cho con trai, bảo vệ con trai, tìm cách giúp con trai thoát ly thân phận làm ngoạn nhi, nên đã sáng tạo Diêm La môn.

Diêm La môn được chia làm hai: Sâm La điện chuyên đào tạo ám vệ và các thế lực kinh doanh ngầm, cấu kết với giang hồ; Vạn Tượng điện chuyên thu thập thông tin tình báo cho cung chủ.

Trước khi Diệp Thanh Vân chết, Diệp Thanh Vân đã giao toàn bộ Diêm La môn cho Đông Phương Tuyệt, để Đông Phương Tuyệt giúp mình hoàn thành kế hoạch đồ sộ trả thù tộc Hiên Viên.

“… Ngũ Thuyên nói thế nào?” Vừa xem báo cáo, Đông Phương Tuyệt vừa hỏi.

“Ngũ tướng quân nói, từ đây đến đầu đông, cần thêm hai mươi vạn thạch để duy trì ám quân. Triều đình năm nay lại ra lệnh cắt bớt quân lương, quân sĩ đã càng thêm bất mãn.”

“Ngươi đi gặp Lý Ân, bảo hắn lo liệu việc này.”

Cũng như Chu Liên đứng đầu Vạn Tượng điện, Lý Ân đứng đầu Sâm La điện. Bổ sung quân lương người ngoài nghĩ rằng khó, đối với Sâm La điện lại không khó khăn gì.

Mấy năm nay tuy được mùa, nhưng dân chúng vẫn bị đói khổ do các loại thuế quan địa phương tự đặt ra để vơ vét. Để đối phó tình hình đó, dân chúng thu hoạch bao nhiêu lương thực cũng chỉ khai báo với quan trên hai phần ba, một phần ba còn lại bán cho gian thương như Sâm La điện với giá cao để lấy tiền đóng thuế. Hai mươi vạn thạch quân lương tuy nhiều, thực tế so với tài lực Cực Lạc cung, nó cũng chẳng thấm vào đâu.

Ngũ Thuyên vốn là tướng quân chuyên lo về hậu cần dưới quyền Trấn Bắc tướng quân Đào Thiên Chiếu. Đào Thiên Chiếu trước kia lại là ái tướng của gia gia Mộ Dung Phi.

Cái chết oan ức của Mộ Dung Phi gây ra sự oán phẫn không nhỏ cho các vị tướng quân đang trấn giữ biên ải, lại thêm việc hằng năm triều đình còn cắt dần quân lương để phục vụ thú xa hoa trong cung điện, khiến bọn họ vô cùng tức giận. Nên khi Mộ Dung Kỳ tạo phản, Đào Thiên Chiếu ngoài mặt rất nổi giận, mắng chửi Mộ Dung Kỳ nghịch thần tặc tử, thực tế bên trong lại âm thầm đào tạo ám quân giúp Mộ Dung Kỳ. Quân lương gặp khó khăn không nhỏ do vừa phải bù đắp quân lương bị triều đình cắt, vừa đào tạo ám quân, nhưng nhờ sự trợ giúp của Đông Phương Tuyệt, chuyện đó lại trở thành việc rất dễ dàng.

Đã xong về chính sự, Đông Phương Tuyệt hỏi tiếp Chu Liên về chuyện riêng hắn nhờ ám sứ của Chu Liên làm: “Thân thế của Đông Phương Ly điều tra thế nào rồi?”

“Bẩm cung chủ, theo những gì dân trấn Trà Giang nói, Trương bà bà đột nhiên xuất hiện tại trấn Trà Giang cách đây khoảng mười năm, lúc nào cũng sai xỉn, còn ăn cắp tiền dân chúng mua rượu, bị bọn họ bắt gặp đánh mấy lần. Tám năm trước không biết Trương bà bà mang về từ đâu một đứa trẻ năm tuổi, bắt nó đi ăn xin đem tiền về cho mình mua rượu, đứa trẻ đó chính là Đông Phương Ly. Người dân ở đó nói ngày nào Đông Phương Ly cũng bị Trương bà bà đánh đập, còn bị bỏ đói. Tình hình chỉ tốt hơn khi Đông Phương Ly gặp Mộc Ly, cháu của Thất trưởng lão Cái Bang. Nhờ Mộc Ly thường xuyên can thiệp, Đông Phương Ly ít bị Trương bà bà đánh đập và bỏ đói hơn.”

“Mộc Ly? Có phải tên khất cái bị ta chọn lựa, hiện giờ là nam sủng của Âu Dương Đình?”

“Đúng vậy, cung chủ.”

Đông Phương Tuyệt đưa tay chà chà lên giữa đầu mày. Hắn vẫn nhớ rõ chuyện này. Do chuyện này nên sau đó các thanh lâu tiểu quán tại trấn Trà Giang luôn bị Cái Bang gây khó dễ, khiến quản sự Trà Giang không ngừng viết thư kể khổ, thậm chí đến tận Cực Lạc cung quấy rầy hắn, yêu cầu hắn cử hộ vệ đến đuổi khất cái của Cái Bang đi cho thanh lâu tiểu quán làm ăn.

Mọi chuyện bắt đầu bởi Âu Dương Đình, giáo chủ của Thôn Thiên giáo, đứng vào hàng “nhị giáo”. Âu Dương Đình tuy còn trẻ, nhưng đã nổi tiếng là một giáo chủ khá bản lĩnh trong việc làm ăn ngầm. Từ bắt cóc đến ám sát, thậm chí cạnh tranh với triều đình buôn lậu muối, chỉ cần tìm tới Thôn Thiên giáo của hắn là được. Các quản sự của Cực Lạc cung khi cần bắt cóc ngoạn nhi trong các gia đình quyền quý, đa phần đều nhờ đến Thôn Thiên giáo.

Lúc đó, Đông Phương Tuyệt có chuyện cần nhờ đến sự trợ giúp của Thôn Thiên giáo, cho người liên hệ với Âu Dương Đình, Âu Dương Đình hẹn gặp hắn tại trấn Trà Giang để bàn bạc, vì dù sao hai người cũng đang có mặt tại nơi phụ cận. Khi gặp mặt, do cả hai đều hào sảng thoải mái, nên bàn bạc cũng khá tâm đầu ý hợp, chỉ là Đông Phương Tuyệt lại không ngờ rằng, điều kiện Âu Dương Đình đưa ra lại rất quái gỡ.

Âu Dương Đình chỉ giúp cho Đông Phương Tuyệt với điều kiện, trong vòng năm ngày hắn lưu lại tại trấn Trà Giang, phải tặng cho hắn một nam sủng đúng theo sở thích của hắn. Ngoài vẻ đẹp ra, bản tính phải cứng cỏi và quyết đoán, nhưng lại tuyệt đối phục tùng hắn. Điều kiện khó nhất chính là, nam sủng đó phải là “ngọc trong đá”, tức phải có vẻ đẹp chưa ai từng khám phá, phải thanh khiết như một viên ngọc vẫn còn nằm trong đá, và phải khiến Âu Dương Đình bất ngờ.

Đông Phương Tuyệt cho dù là Cực Lạc cung chủ, nắm nhan sắc cả thiên hạ trong tay, nhưng trong lúc nhất thời cũng gặp chút khó khăn. Cuối cùng, sau ba ngày cho ám sứ tìm kiếm, hắn vô tình phát hiện ra Mộc Ly. Sau khi điều tra, Mộc Ly đúng là hội tụ tất cả các điều kiện mà Âu Dương Đình đã đặc ra, ngặc nỗi Mộc Ly lại là cháu của Thất trưởng lão Cái Bang Mộc Thanh Phong, con thứ ba của con trai thứ tư Mộc Thanh Phong là Mộc Tĩnh.

Sau khi cân nhắc lợi hại, Đông Phương Tuyệt quyết định thuyết phục Mộc Ly, giao Mộc Ly cho Âu Dương Đình, mới dẫn tới cuộc chiến giữa hắn và Cái Bang trấn Trà Giang như Đông Phương Ly đã thấy. Bây giờ điều tra lại, không ngờ Đông Phương Ly lại có quan hệ với Mộc Ly.

“Sau khi Mộc Ly đi theo Âu Dương Đình, cuộc sống của Đông Phương Ly tuy có chút khốn đốn, nhưng không quá khổ như lúc mới gặp Trương bà bà. Tuy vậy, mỗi lần Đông Phương Ly tìm cách bỏ trốn, lại bị Trương bà bà phát hiện đánh đập tàn nhẫn. Nửa năm trước, sau khi Trương bà bà giao Đông Phương Ly cho La Thăng, đã đột nhiên biến mất khỏi trấn Trà Giang. Thuộc hạ đã cho ám sứ tìm kiếm, nhưng vẫn chưa có được tin tức.”

“Về phía La Thăng thì thế nào?”

“La Thăng khai đã nhận năm trăm lượng vàng từ Trương bà bà. Nhưng Trương bà bà dặn hắn không được để lộ cho bất cứ ai biết. Nếu ai hỏi, thậm chí là Đông Phương Ly hỏi, cũng chỉ nên nói hắn và Trương bà bà là thâm giao, nhận người không cần nhận tiền.”

Tóm lại, nghi vấn trùng trùng. Điều nguy hiểm nhất vẫn chưa xác định chính là âm mưu của Trương bà bà là gì?

Nếu cài gián điệp vào Cực Lạc cung, Trương bà bà lý ra sẽ chọn một đứa trẻ xinh đẹp hơn là chọn một kẻ có nhan sắc tầm thường như Đông Phương Ly. Thêm nữa, giữa mấy trăm ngoạn nhi xuất hiện đêm tết Trùng Dương, làm sao Trương bà bà xác định hắn sẽ bị Đông Phương Ly thu hút? Tuy hắn cũng thật đã bị Đông Phương Ly thu hút, nhưng tại sao lại bị thu hút, chính hắn cũng không rõ.

Đêm đó hắn cố tình hôn bất ngờ Đông Phương Ly, cũng là vì cố ý muốn xem Đông Phương Ly có thuận theo hay không? Nếu là kẻ nằm trong kế hoạch của Trương bà bà, Đông Phương Ly chắc chắn sẽ thuận theo hắn. Nhưng Đông Phương Ly lại đẩy hắn ra, chứng tỏ Đông Phương Ly chỉ là một đứa trẻ đan thuần, tuy thông minh, nhưng không mưu mô, đúng là vì muốn học võ công để trả thù nên mới tìm mọi cách được gặp hắn.

“Đông Phương Ly mấy ngày nay thế nào?” Tết Trùng Dương trôi qua đã mười ngày, các ngoạn nhi mới được tuyển vào thỉnh thoảng cũng bị hắn gọi đến Ngưng Bích lâu phục vụ, nhưng trong số đó không có Đông Phương Ly.

“Đứa trẻ đó rất chăm chỉ học chữ, Trần gia sư rất yêu thích nó và Bạch Hồng Bạch Thanh. Tuy vậy, tốc độ học của Đông Phương Ly vẫn không bằng Bạch Hồng Bạch Thanh, nên chổ nào không hiểu, Đông Phương Ly lại nhờ hai đứa trẻ đó giảng giải thêm. Bạch Hồng Bạch Thanh tuổi nhỏ hơn Đông Phương Ly, nhưng Đông Phương Ly vẫn không thấy ngại việc nhờ hai đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình chỉ bảo, xem ra rất có chí tiến thủ. Cung chủ, theo thuộc hạ thấy, để Bạch Hồng và Bạch Thanh làm ngoạn nhi quả thực rất phí tài.”

Đông Phương Tuyệt nghe vậy, ánh mắt nhìn Chu Liên có ý tán thưởng.

Bạch Hồng và Bạch Thanh vốn là đôi song sinh con Lại bộ thượng thư mà tổng quản sự dâng lên cho hắn. Vì là con tội thần, suốt đời thân phận thấp kém, chỉ có thể nô dịch cho kẻ khác, tuy rất xinh đẹp, nhưng không thể trở thành ngoạn nhi phục vụ cho hoàng tộc.

Tổng quản sự dâng lên hai đứa trẻ này là cố ý lấy lòng Đông Phương Tuyệt, không phải để mưu cầu danh lợi trong hoàng tộc như những quản sự khác. Chức tổng quản sự vừa khó được, lại vừa khó duy trì, do đó để duy trì, cách duy nhất chính là lấy lòng cung chủ.

Bản thân Đông Phương Tuyệt đúng là rất thích hai đứa trẻ này, nhưng nếu chỉ để hai đứa trẻ này làm ngoạn nhi cho hắn, quả thực rất phí tài.

“Tìm cách đưa Bạch Hồng và Bạch Thanh đến chổ Công Tôn tiên sinh.”

“Thưa vâng.”

Thấy Chu Liên vẫn chưa đi mà chần chừ như có điều muốn nói, Đông Phương Tuyệt ra hiệu cho hắn cứ nói.

“Cung chủ, có thể giao Đông Phương Ly cho Diêm La môn đào tạo không?”

Đông Phương Tuyệt nheo mắt nguy hiểm nhìn Chu Liên: “Tại sao?”

Ánh mắt của Đông Phương Tuyệt khiến Chu Liên có hơi run. Tuy Đông Phương Tuyệt vào cung trễ hơn hắn, tuổi cũng thấp hơn hắn, nhưng tính về khí thế áp đảo thuộc hạ, Đông Phương Tuyệt cao hơn Diệp Thanh Vân rất nhiều. Đó cũng chính là lý do Diệp Thanh Vân chọn Đông Phương Tuyệt mà không chọn ai khác, vì chỉ có Đông Phương Tuyệt mới có thể trấn áp được cả Diêm La môn.

Lấy hết can đảm, Chu Liên tiếp tục nói: “Tuy âm mưu của Trương bà bà vẫn chưa rõ, nhưng cung chủ chắc cũng nhìn ra đứa trẻ này vô tội, chỉ bị Trương bà bà lợi dụng mà thôi. Bảy ngày trước, thuộc hạ vô tình phát hiện đứa trẻ này lấp ló bên ngoài khu đào tạo hộ vệ lục cấp quan sát, tối đó về nó tự diễn luyện lại mà không cần ai chỉ bảo. Đến hôm sau nó lại lén đến khu huấn luyện hộ vệ ngũ cấp, được ba hôm đã qua khu huấn luyện tứ cấp, hiện giờ vẫn dừng lại tại đó.”

“Ngươi cho phép Đông Phương Ly quan sát?”

Huấn luyện mỗi cấp đều là người của Diên La môn, nếu không có sự ngầm đồng ý của Chu Liên, Đông Phương Ly không dễ dàng núp bên ngoài quan sát.

“Đúng vậy, cung chủ.”

“Ngươi thấy nó thế nào?”

“Cung chủ, khả năng tiếp thu võ học của đứa trẻ này rất cao, có thể nói không thua kém ngài là bao.”

Đông Phương Tuyệt biết Chu Liên nói rất chính xác.

Người của Vạn Tượng điện, ngoài việc tìm hiểu thông tin ra, còn phải tìm nhân tài về Diêm La môn huấn luyện, nên ánh mắt nhìn người của Chu Liên rất chính xác, lại thêm tấm lòng ái mộ nhân tài, Chu Liên đã nhắm ai, là không sai được. Không ít đứa trẻ ban đầu chỉ là ngoạn nhi, nhưng nhờ Chu Liên, giờ đã là những ám sứ đắc lực của Diêm La môn.

“Ngươi lui xuống đi. Chuyện này ta sẽ xem xét lại.”

“Dạ, cung chủ.”

Chu Liên lắc mình biến mất trước mắt Đông Phương Tuyệt. Còn lại một mình, Đông Phương Tuyệt đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về hướng Thanh Xuân hiên.

Đông Phương Ly…

Hắn vẫn không hiểu, vì sao hắn lại bị thằng bé này thu hút?

Advertisements

Tagged:

One thought on “Niên thiếu lưu quang – Chương bốn

  1. Sâu lười Tháng Một 12, 2014 lúc 2:00 chiều Reply

    Nhị Thập Âm Trùng mừ cứ đọc thành Nhị Thập Tinh Trùng OTZ

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: