Niên thiếu lưu quang – Chương ba

.

.

Niên thiếu lưu quang

Chương ba: Hầu hạ

.

Đêm quá canh ba, Đông Phương Tuyệt mới quay về Ngưng Bích lâu.

Ngưng Bích lâu là nơi cung chủ nghỉ ngơi, cũng đồng thời là nơi cung chủ hưởng lạc. Đó là một toà lâu ngự trị phía bên trên, tách biệt với Cực Lạc cung. Sở dĩ gọi là Ngưng Bích, bởi vì toà lâu này nếu nhìn từ đỉnh Phượng Vũ xuống, sẽ thấy nó long lanh huyền ảo như một viên ngọc bích.

Ngưng Bích lâu nằm trên một mặt phẳng hình tròn có hồ nước nhân tạo bao quanh, những cây cột bằng cẩm thạch trắng điêu khắc tinh xảo nâng đỡ mái vòm hình chóp phân bốn mặt. Ngưng Bích lâu không có tường, thay vào đó là từng lớp từng lớp những thước vải dài màu lam nhạt thả từ mái vòm xuống, phân thành năm phòng riêng biệt, gồm xuân hạ thu đông và tuế phòng. Nhìn thì phong phanh hoa mỹ, thực chất loại vải dùng thay tường này có thể chống chọi được gió mưa. Mỗi phòng bên trong Ngưng Bích lâu đều không có bàn ghế, chỉ có một chiếc giường cực lớn có thể chứa được hai mươi người nằm trên đó, cùng với nhiều chiếc gối thêu hoa đẹp mắt, gối dựa to, và những chiếc chăn dày cực ấm. Đầu giường có một chiếc tủ, bên trong để đầy những thứ nhằm tăng thêm cảm hứng cho cung chủ đối với ngoạn nhi.

Để lên được Ngưng Bích lâu, phải đi qua Nhật Nguyệt các nằm ngay bên dưới. Bên ngoài Nhật Nguyệt các là hàng rào hộ vệ ngày đêm túc trực để đảm bảo an toàn cho cung chủ.

Hộ vệ trong Cực Lạc cung được phân thành sáu cấp, hộ vệ bảo vệ đứng bên ngoài Nhật Nguyệt các đều thuộc đệ nhất cấp, ngoài võ công cực giỏi, còn yêu cầu định lực cực cao để có thể kháng cự lại sự hấp dẫn của ngoạn nhi.

Bên trong Nhật Nguyệt các là những ngoạn nhi được tổng quản sự chọn ra hầu hạ cung chủ. Những ngoạn nhi này ban đầu đều là những ngoạn nhi được cung chủ chỉ định ở lại Cực Lạc cung, sau đó do quá tuổi nên không thích hợp hầu hạ trên giường, nhờ lanh lẹ tháo vác nên được tổng quản sự giữ lại đây làm người hầu cho cung chủ. Yêu cầu dành cho những ngoạn nhi này là phải tuyệt đối trung thành với cung chủ, không được quan hệ lằn nhằn với hộ vệ, không được đấu đá với nhau, nếu trái luật, hậu quả không chỉ đơn giản là đuổi ra khỏi cung, mà còn cực kỳ khủng khiếp.

Cực Lạc cung bên dưới còn có thể nhìn ra được sự ô trọc của nhân gian, nhưng khi đặt chân vào Nhật Nguyệt các, người ta sẽ không biết mình lạc bước đến chốn nào. Qua khỏi hàng rào hộ vệ, là cả Nhật Nguyệt các sáng choang. Đèn không được gắn trên tường, đặt trên giá, mà do những ngoạn nhi xinh đẹp khỏa thân, uốn éo thân hình thành những trạng thái quyến rũ, làm công tác đội đèn. Đâu đó lại có những ngoạn nhi làm công việc được phân công cho mình, tất cả đều rất xinh đẹp, không mặc y phục, tự nhiên phô bài từng đường cong quyến rũ trong từng nhịp hoạt động.

Đông Phương Tuyệt vừa bước vào Nhật Nguyệt các, một thiếu niên và một thiếu nữ lõa thể, chỉ buộc dãy lụa đỏ bên hông cầm đèn tiến lên soi đường cho hắn. Mặc dù chung quanh sáng choang, nhưng vì đây là lệ cũ, nên vẫn thực hiện theo. Cả hai đi phía trước, đuôi của dãy lụa phất qua mông theo từng nhịp bước, người bình thường nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ không chịu đựng nổi mà đè ngay cả hai xuống cộng hưởng xuân tiêu, nhưng Đông Phương Tuyệt vì đã quá quen nên khá thờ ơ lãnh đạm.

Từ lúc vào Cực Lạc cung, cho đến lúc đã ngồi lên vị trí cung chủ, sắc đẹp nào hắn chưa từng thưởng thức qua, kể cả thuộc hàng cực phẩm tột bậc như Diệp Thanh Vân, vì vậy bây giờ đối với hắn, tất cả khung cảnh hương diễm này cũng chỉ là bụi cát. Bây giờ nếu không thể gây hứng thú cho hắn, hắn cũng chẳng đủ hứng khởi để vân vũ một đêm. Từ lúc ngồi lên vị trí cung chủ cho đến giờ, chưa một ai thực sự khiến hắn mê say trong hoan lạc.

Thế nhưng đêm nay, hắn đã gặp Đông Phương Ly. Đứa trẻ này gây cho hắn một cảm giác lạ lùng khó tả, ban đầu chỉ là ánh mắt, sau đó lan tràn đến toàn thân. Hắn đột nhiên muốn khám phá bí ẩn của sự thu hút này, rốt cục nó là thứ gì, lại có thể khiến hắn không cách nào cầm lòng lại được.

Hắn đi theo hai ngoạn nhi quyến rũ bước lên cầu thang dẫn đến Ngưng Bích lâu. Lên đến Ngưng Bích lâu, cả hai dừng lại bên ngoài hồ nước. Đông Phương Tuyệt phất tay ra hiệu cả hai lui xuống, sau đó đi qua chiếc cầu nhỏ duy nhất làm từ đá hoa cương trắng bắc ngang hồ, vào bên trong lâu.

“Cung chủ.”

Nghe bước chân bên ngoài, Đông Phương Ly biết cung chủ đã tới, bước ra khỏi Tuế phòng, nghênh đón cung chủ.

Bên trong Ngưng Bích lâu không thắp đèn nhiều như Nhật Nguyệt các, chỉ có vài ngọn treo giữa mỗi phòng, bên ngoài thì nhờ ánh trăng soi phảng chiếu lên mặt nước và nền đá hoa cương để trông thấy lối đi nhỏ chung quanh lâu.

Đông Phương Ly bước ra ngoài, trăng thượng huyền không quá sáng, do đầu hơi cúi nên Đông Phương Tuyệt không nhìn rõ cặp mắt, nhưng thân hình không khoác y phục thì nhìn thấy rất rõ ràng.

Đông Phương Ly không gầy gò thanh mảnh như những ngoạn nhi thường thấy, cậu khá cao so với ngoạn nhi đồng lứa, thân hình rắn rỏi, nước da bánh mật, điển hình của một thiếu niên thôn quê bình thường. Nhìn qua, Đông Phương Ly tầm thường tới nỗi không ai nghĩ cậu lại có thể trở thành ngoạn nhi.

Đông Phương Tuyệt bước vào Ngưng Bích lâu, đi thẳng đến Đông phòng, đứng lại, khẽ giang hai tay ra. Đông Phương Ly hiểu ý, bước lên cởi áo ngoài cho hắn.

Hôm nay là tết Trùng Dương, cung chủ mặc trang nghiêm hơn ngày thường, kể cả tiết y là bốn lớp áo. Lớp áo ngoài màu vàng nhạt thêu hoa cúc vừa cởi ra, là đến lớp bạch sam trắng ngần có hoa văn chìm hình gợn mây màu xám nhạt. Mất đi lớp ngoài uy phong, bây giờ trông Đông Phương Tuyệt có vẻ nho nhã hơn rất nhiều.

Đông Phương Tuyệt tiến đến bên giường, ngồi xuống.

Đông Phương Ly vén rèm, đi qua Tuế phòng, lát sau quay trở lại với một chiếc hộp giữ ấm. Cậu đặt chiếc hộp lên đầu giường, mở hộp, lấy ra chén trà giải rượu đã được chuẩn bị sẵn, dâng lên Đông Phương Tuyệt. Đông Phương Tuyệt cầm lấy, uống cạn, đưa lại chiếc chén không cho Đông Phương Ly để cậu đặt lại vào hộp.

“Ngươi bao nhiêu tuổi?” Khi Đông Phương Ly đặt chiếc chén vào hộp, vừa đóng nắp hộp lại, đã nghe Đông Phương Tuyệt hỏi.

“Bẩm cung chủ, tiện nô năm nay được mười ba.”

Mười ba là độ tuổi được ưa chuộng nhất của tiểu quan, sau mười bảy, tiểu quan đã bị cho là già.

“Quê ngươi ở đâu?”

“Bẩm cung chủ, tiểu nô người Bình Châu, trấn Trà Giang.”

Trấn Biên Nhi của La Thăng cũng thuộc Bình Châu, nhưng cách Trà Giang một con sông rộng. Trà Giang nổi tiếng với nghề nuôi tằm dệt vải, nên dù sống trong thời buổi nhiễu nhương, vẫn giàu có hơn trấn Biên Nhi với nông gia ngư phủ.

“Gia đình ngươi làm nghề dệt vải?”

“Thưa không, tiện nô là trẻ mồ côi, sống bằng nghề ăn xin.”

Đột nhiên, Đông Phương Tuyệt đưa tay chộp vào huyệt Mạch Môn trên cổ tay Đông Phương Ly.

“Ngươi biết võ công, ai dạy ngươi? Cái Bang?”

Sở dĩ Đông Phương Tuyệt hỏi vậy là do hắn phát hiện trong động tác Đông Phương Ly đã thể hiện mình biết võ công, mà trấn Trà Giang tuy không phải là nơi của đầu não Cái Bang, nhưng lại là nơi Cái Bang buôn bán tin tức rầm rộ nhất.

“Trước đây một đệ tử Cái Bang vì thương tình nên chỉ vẽ vài đường phòng thân cho tiện nô, không chính thức truyền dạy, nên tiện nô không có nội công.”

Đông Phương Tuyệt bóp chặt cổ tay Đông Phương Ly, đưa một luồng chân khí vào dò xét, không bao lâu thì rút về. Hắn thầm gật đầu. Đông Phương Ly không nói dối, quả thật không có nội công, Đông Phương Ly không phải đệ tử Cái Bang. Không hiểu sao sau khi xác định điều này, trong lòng hắn cảm thấy có chút nhẹ nhõm. Nếu Đông Phương Ly đúng là đệ tử Cái Bang tại trấn Trà Giang, thì phải đuổi ra khỏi Cực Lạc cung để tránh rắc rối.

Thế nhưng, nếu chỉ là một khất cái bình thường, thì không hợp lý.

“Ngươi ở tại Trà Giang, làm cách nào quen được La Thăng, trở thành ngoạn nhi dưới quyền hắn?”

La Thăng nổi tiếng chỉ nhận tiền mới nhận người, không đưa tiền cho hắn, hắn sẽ không nhận làm ngoạn nhi.

“Người nuôi tiện nô là Trương bà bà. Nửa năm trước, biết tiện nô có ý định muốn trở thành ngoạn nhi của cung chủ, Trương bà bà bảo rằng sẽ giúp giới thiệu tiện nô với La quản sự, vì bà bà là bằng hữu của La quản sự.”

Nghe thì hợp lý, nhưng với tính cách của La Thăng, Đông Phương Tuyệt biết chuyện này không hợp lý.

“Trương bà bà đưa bao nhiêu tiền cho La Thăng để mua chuộc hắn, ngươi biết không?”

“Tiện nô có nghe nói La quản sự chỉ nhận tiền mới nhận người, nên có hỏi La quản sự, nhưng La quản sự cũng bảo rằng ngài ấy và bà bà là bằng hữu thâm giao, biết bà bà và tiện nô không có tiền, nhưng vẫn vui lòng nhận tiện nô làm ngoạn nhi.”

Nghe lại càng không hợp lý!

Thôi, có lẽ việc này nên giao Diêm La điện điều tra lại tốt hơn.

“Vì sao ngươi muốn làm ngoạn nhi của ta?”

Nghe đến câu này, Đông Phương Tuyệt phát hiện ý cười thoáng qua trên môi Đông Phương Ly.

“Vì ái mộ!”

“Ái mộ?” Đông Phương Tuyệt khẽ nhếch mép, “ngươi từng gặp ta?”

Đông Phương Ly ngước lên, nhìn thẳng Đông Phương Tuyệt, khẽ gật đầu, trả lời: “Hai năm trước, cung chủ từng đánh bại thất trưởng lão của Cái Bang tại trấn Trà Giang, lúc đó tiện nô nhìn thấy nên đem lòng ái mộ.”

“Chỉ đơn giản thế thôi sao?” Đuôi mày trái của Đông Phương Tuyệt nhếch nhếch lên, ánh mắt trở nên lạnh lùng sắc bén.

Trong nắng xuân chợt nổi lên trận gió lạnh, Đông Phương Ly bất giác rùng mình. Cậu chợt nghe bàn tay Đông Phương Tuyệt “rắc” một tiếng, kế đó lại nghe Đông Phương Tuyệt lạnh lùng nói: “Đừng nghĩ qua loa có thể lừa gạt được ta, nói thật đi!”

Đã tới lúc!

Đông Phương Ly nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, ổn định tinh thần, sau đó cậu mở mắt ra, một lần nữa nhìn thẳng vào Đông Phương Tuyệt, ánh mắt kiên định, trầm giọng nói từng chữ từng chữ rất rõ ràng: “Quả thật là ái mộ! Hai năm trước, khi ngài đánh bại thất trưởng lão Cái Bang, lúc đó tiện nô đã chứng kiến từ đầu tới đuôi, nên rất ái mộ ngài, muốn được theo ngài học võ công.”

Đông Phương Tuyệt nghe tới đây, chợt nheo mắt lại một cách nguy hiểm: “Học võ công làm gì?”

“Trả thù!” Hai chữ vô cùng ngắn gọn, chứa đầy sát khí.

“Cho ai?”

“Cho mẫu thân tiện nô!”

“Ai giết?”

“Tiện nô… không biết!” Ánh mắt bối rối, quay đi.

Đông Phương Tuyệt cười gằn: “Kẻ thù là ai vẫn còn chưa biết mà ngươi đã đùng đùng đòi giết rồi à?”

“Tiện nô….”

Trẻ con cũng chỉ là trẻ con, ý chí bừng bừng nhưng suy nghĩ vẫn chưa thấu đáo. Ít nhất, cho đến lúc này, Đông Phương Tuyệt biết Đông Phương Ly không hề dối gạt hắn.

Hắn đứng dậy, ra hiệu Đông Phương Ly cởi quần áo cho mình. Nhìn Đông Phương Ly cúi người loay hoay tháo thắt lưng, hắn bỗng nhiên lại muốn thở dài, rồi lại cảm thấy kinh ngạc vì cảm xúc này. Hắn tuy không phải là một kẻ hoàn toàn máu lạnh, nhưng sự thương tiếc này, đáng lẽ không xuất hiện ở hắn mới phải.

Đợi Đông Phương Ly cởi quần áo xong, Đông Phương Tuyệt bước xuống hồ nước ngâm mình.

Hồ nước chung quanh Ngưng Bích lâu vốn được kiến tạo để cung chủ có thể sảng khoái trước và sau khi tận hưởng ngoạn nhi, thậm chí có thể cùng ngoạn nhi vui đùa trong nước. Nước trong hồ được dẫn từ suối nước nóng ngầm trong núi Phượng Vũ ra, đổ xuống một đầu hồ, sau đó chảy một vòng quanh Ngưng Bích lâu rồi theo rãnh đổ thẳng xuống, tạo thành bức tường nước tại phía tây Cực Lạc cung. Nguồn nước nóng này có nhiệt độ vừa phải, rất thích hợp để ngâm mình.

Đông Phương Ly cầm chiếc khăn mềm nhỏ đã được chuẩn bị sẵn bên hồ, theo xuống hầu hạ cung chủ tắm rửa. Nửa năm học tập từ người hầu của La Thăng, cậu cũng biết chút ít cách để hầu hạ chủ nhân.

Đông Phương Tuyệt ngửa người dựa vào thành hồ, hưởng thụ cảm giác được Đông Phương Ly dùng khăn mềm giúp mình tắm rửa. Xem ra thằng nhóc này cũng không tệ, có thể cân nhắc thêm lần nữa về chuyện giữ nó bên người.

Đông Phương Ly nhìn vẻ hưởng thụ của Đông Phương Tuyệt, động tác càng thêm mềm nhẹ, thế nhưng chính cậu cũng cảm giác được, tim cậu đang đập nhanh dần. Cậu cảm thấy có chút bối rối và lo lắng. Tại sao Đông Phương Tuyệt lại hỏi nhiều đến vậy? Chẳng lẽ có điều gì nơi cậu khiến hắn nghi ngờ? Cậu cũng không phải ngốc. Đối với một người như Đông Phương Tuyệt, chỉ cần phát hiện cậu nói dối, chỉ một chi tiếc nhỏ nhoi thôi, cũng đủ khiến cậu mất mạng. Cho nên ngay từ đầu, cậu đã quyết định không hề nói dối.

Mãi suy nghĩ, Đông Phương Ly không phát hiện động tác của mình bất bình thường. Đông Phương Tuyệt phát hiện cậu không tập trung, he hé mắt nhìn, bất thần chụp lấy cổ tay Đông Phương Ly, kéo mạnh về phía mình, hôn ngấu nghiến môi cậu.

Đông Phương Ly bị hành động bất ngờ của Đông Phương Tuyệt làm cho hoảng hốt, theo phản xạ đẩy Đông Phương Tuyệt ra. Đông Phương Tuyệt vừa rời ra, Đông Phương Ly lấy lại tinh thần, nhìn ánh mắt lộ ra sự nguy hiểm của Đông Phương Tuyệt, cậu chợt nhận ra hành động vừa rồi của mình đã quá sai lầm.

Đông Phương Tuyệt nhíu mày nhìn Đông Phương Ly thật lâu, sau đó chậm rãi nói: “Chưa nghĩ thông suốt đã vội vã quyết định, quyết định rồi lại chẳng quyết tâm. Ngươi bảo vì ái mộ tài nghệ của ta, muốn học võ công của ta, nên mới tìm cách vào đây làm ngoạn nhi của ta. Trước đó, ngươi nên hiểu, cái giá ngươi cần phải trả là gì?”

Nghe Đông Phương Tuyệt nói, Đông Phương Ly xấu hổ cúi đầu: “Cung chủ…. xin lỗi…”

“Ta không thích cưỡng ép kẻ khác, nhất là một tên bồng bột như ngươi. Lui xuống, bảo với tổng quản sự dẫn Mộng nhi và Quỳnh nhi lên đây cho ta.”

“Dạ, cung chủ.”

Đông Phương Ly ra khỏi hồ, đứng thẳng lưng cúi chào Đông Phương Tuyệt, vừa định rời đi, đã nghe Đông Phương Tuyệt nói: “Suy nghĩ cho cẩn thận về thân phận bây giờ của ngươi.”

“Dạ, cảm ơn cung chủ đã chỉ dạy.” Nghe ra ý trong lời nói của Đông Phương Tuyệt, Đông Phương Ly cúi đầu cảm tạ.

“Thông minh đó! Đi đi!”

“Dạ.”

Đông Phương Ly không xoay người, mà lui mình về phía sau, đến ngay đầu cầu thang dẫn xuống Nhật Nguyệt các, lúc này mới xoay người lại, đi xuống.

Đợi bóng lưng Đông Phương Ly biến mất dưới cầu thang, lúc này Đông Phương Tuyệt mới chính thức để lộ tiếng thở dài. Hắn không hiểu vì sao mình lại đột nhiên muốn lên tiếng dạy dỗ thằng bé này? Cúi đầu, nhìn bóng mình phản chiếu trong nước: có lẽ do ánh mắt thằng bé này khá giống ánh mắt của hắn lúc đó chăng?

Trăng thượng huyền chính thức nhoài mình ra khỏi đám mây, làm bóng hình phản chiếu trong nước càng thêm rõ ràng. Đông Phương Tuyệt chợt phát hiện, không chỉ ánh mắt, mà cả khuôn mắt và chân mày của thằng bé này rất giống hắn.

Rồi hắn lại khẽ lắc đầu.

Đứa trẻ kia nếu còn sống thì cũng bằng tuổi Đông Phương Ly, đáng tiếc, nó đã chết từ lâu rồi, xác đã hỏa thiêu cùng mẹ nó.

Con trai của hắn….

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: