Niên thiếu lưu quang – Chương hai

.

.

Niên thiếu lưu quang

Chương hai: Tết Trùng Dương

.

Mồng chín tháng chín, khi mọi người nô nức đăng cao, thì Cực Lạc cung lại càng thêm rộn rịp.

Từ ba ngày trước, quản sự từ các nơi đã đưa ngoạn nhi của mình tập trung về Diêu Lam phường. Để đảm bảo tính cạnh tranh, các ngoạn nhi này đều được mặc áo rộng, đội mũ có màng che trước khi đưa vào khu vực đại quản sự Diêu Lam phường chuẩn bị cho vị quản sự đó.

Trong ba ngày này, các quản sự không ngừng cho người thăm dò ngoạn nhi của nhau, tìm mọi cách để đảm bảo ngoạn nhi mình đủ đặc biệt để rơi vào mắt xanh cung chủ. Các quản sự được phép dùng tất cả các chiêu thức, nhưng tuyệt đối không được làm tổn hại đến ngoạn nhi, vì ngoạn nhi là công cụ kiếm tiền của Cực Lạc cung, bất cứ sự tổn hại nào đối với ngoạn nhi cũng đều ảnh hưởng đến doanh thu cả. Vì vậy, minh tranh ám đấu, chỉ cần phát hiện ngoạn nhi bị tổn tại, kẻ gây tổn hại và chủ nhân của kẻ gây tổn hại sẽ bị trừng phạt nặng nề.

Lại nói về các ngoạn nhi đặc biệt này.

Tất cả ngoạn nhi dâng lên cung chủ đều phải dưới mười lăm tuổi, và đều là xử nhi. Đặc biệt, các quản sự phải đảm bảo sự thanh tân của các ngoạn nhi. Các ngoạn nhi có thể biết qua về môi trường mà mình sắp sửa dấn thân vào, được dạy một chút về việc một ngoạn nhi phải làm, nhưng tuyệt đối không được qua các huấn luyện điều giáo dành cho ngoạn nhi, phải giữ được bản chất riêng của từng đứa trẻ.

Các ngoạn nhi này có thể là do quản sự tìm cách gạ gẫm mua về, hoặc thậm chí cho người bắt cóc từ những gia đình không chịu bán con. Nhiều khi con của những gia đình phú quý nếu không trông chừng kỹ lưỡng cũng sẽ bị những quản sự này rình bắt cóc, cho uống một loại thuốc tẩy não để quên đi quá khứ. Dù sao thời buổi nhiễu nhương, có tiền có quyền là thoát tội. Mà tiền thì quản sự không thiếu, quyền thì dâng tặng cho quan phụ mẫu vài ngoạn nhi là có ngay. Nên đa phần nếu con mình bị bắt cóc, may mắn thì chuộc được con, không thì chỉ đành xem nó như chưa hề sinh ra thôi.

Đặc biệt có những ngoạn nhi dâng lên cung chủ còn chính là con cháu ruột thịt của những quản sự.

Đừng hỏi tại sao bọn họ lại nhẫn tâm đến thế? Hãy nhìn vào lợi ít mà bọn họ có thể có được sau đó kìa.

Ngoạn nhi lọt vào mắt xanh cung chủ, nếu vận khí tốt, một là trực tiếp được chọn làm thiếu cung chủ, hai là trở thành ngoạn nhi dâng lên hoàng tộc. Nếu là thiếu cung chủ, ngoài việc tương lai trở thành cung chủ ra, gia tộc có thể nhờ đãi ngộ của hoàng tộc đối với cung chủ mà có được quan tước. Nếu là ngoạn nhi dâng lên hoàng tộc, nếu được hoàng tộc yêu thích, có được quan chức nho nhỏ hoặc trở thành hầu thiếp cho hoàng tộc cũng là chuyện không khó.

Với lợi ích đó, không cần bọn họ ép buộc, con cháu của bọn họ chỉ cần có chút nhan sắc là sẽ tự tiến cử mình vào vị trí trở ngoạn nhi cho cung chủ mà không hề do dự. Dù sao lớn lên trong gia đình của một quản sự thanh lâu tiểu quán, cho dù tiền bạc e hề, thân phận cũng bị khinh rẻ, có cơ hội một bước trở thành phượng hoàng, ai lại chẳng ham.

Ba ngày sau, những cuộc điều tra và cạnh tranh ngầm kết thúc, cuộc chiến của những quản sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Từ chiều, các quản sự lần lượt cho người mang ngoạn nhi của mình từ Diêu Lam phường lên Cực Lạc cung. Từ dưới núi muốn lên đến Cực Lạc cung chỉ có một con đường nhỏ lát đá xanh, không chể dùng xe ngựa, nên quản sự, người hầu và ngoạn nhi đều phải đi bộ. May là đoạn đường này cũng không dài, với sức của ngoạn nhi, chỉ cần đi gần một canh giờ là tới. Trên đường đi, các ngoạn nhi vẫn đều mặc áo rộng và đội mũ có màng che như cũ. Sau khi lên đến Cực Lạc cung, sẽ theo sự sắp xếp của tổng quản sự, cũng tức là người đứng đầu trong bát đại quản sự, quản lý Cực Lạc cung, phân vào những phòng nhỏ nằm hai bên Bích Loa đình. Khi vào trong những căn phòng này rồi, các ngoạn nhi sẽ được người hầu của quản sự làm công tác chuẩn bị. Các ngoạn nhi sẽ được tắm rửa sạch sẽ trong những bồn nước nhỏ có pha hương thơm, sau đó mặc vào một chiếc áo dài đến đầu gối được may bằng loại lụa thật mỏng, khiến thân thể như ẩn như hiện. Các người hầu sẽ chảy tóc, trang điểm và xức thêm nước hoa lên người ngoạn nhi để tăng thêm phần hấp dẫn.

Khi tiếng trống đầu canh vừa đánh, năm mươi ngoạn nhi xinh đẹp mặc những chiếc áo lụa cực mỏng màu thanh thiên, xếp thành hai hàng, xách đèn và dụng cụ thắp đèn, tiến vào trong Bích Loa đình, điểm sáng những trảng đèn bên trong lên.

Cấu trúc của Bích Loa đình là những bậc thang rộng hình tam giác, xếp theo hình trôn ốc dần lên đến đỉnh cao, nơi cao nhất là sân đình, đặt một chiếc ngai to trải bằng da bạch hổ.

Khi đèn đã được thắp cả lên, nhạc mừng bắt đầu tấu, tổng quản sự dẫn đầu các quản sự tiến vào Bích Loa đình. Tổng quản sự đứng lại tại bậc thang cao nhất, sau đó các quản sự sẽ dừng lại tại các bậc thang kế tiếp theo địa vị của mình. Tại bậc thang cuối cùng đổ về sau, là những quản sự có địa vị thấp kém nhất.

Sau đó, khi nhạc mừng lên đến cao trào, cung chủ dẫn theo Trần sư gia và hai mươi vị điều giáo ngoạn nhi của Cực Lạc cung xuất hiện, tiến lên sân đình, ngồi xuống chiếc ngai to, Trần sư gia đứng bên cạnh ngai. Hai mươi vị điều giáo sư đi vòng ra sau lưng cung chủ, ngồi vào bốn dãy bàn đã bài sẵn văn phòng tứ bảo, dãy đầu thẻ ngọc, dãy thứ hai thẻ vàng, dãy thứ ba thẻ bạc, dãy thứ tư thẻ đồng. Lúc này, toàn bộ quản sự cúi đầu, cất tiếng chào mừng cung chủ.

Đông Phương Tuyệt ngồi xuống ghế, bễ nghễ không khác vì một vị quân vương. Hắn liếc mắt nhìn các quản sự của hắn như bậc đế vương nhìn quần thần mình, sau đó cho phép các quản sự được ngồi xuống.

Lúc này, Trần sư gia sổ danh sách đang cầm trên tay ra, bắt đầu hô lớn tên từng quản sự.

Đầu tiên là tổng quản sự.

Nghe tên mình, tổng quản sự bước ra phía trước, phất tay áo ra hiệu. Người hầu được lệnh, dẫn hai mươi ngoạn nhi của tổng quản sự tiến lên những bậc thang, lên đến sân đình, xếp thành năm hàng ngang trước mặt cung chủ. Mỗi ngoạn nhi nghe tổng quản sự kêu tên sẽ bước lên phía trước, ngẩng mặt cho cung chủ nhìn. Cung chủ nếu thích ngoạn nhi nào, sẽ giao cho điều giáo sư tương ứng, đồng thời cũng báo số thẻ được thưởng.

Trong hai mươi ngoạn nhi của tổng quản sự, có hai ngoạn nhi khiến mọi người đều phải bất ngờ. Đó là một cặp song sinh một trai một gái vừa tròn tám tuổi, vốn là con của Lại bộ thị lang đương triều. Do thẳng tính khiến long nhan tức giận, vị Lại bộ thị lang này bị chém đầu, con cái thê thiếp bị bán làm nô lệ. Trong đó nổi tiếng nhất là cặp song sinh này, vốn được đồn đại là kim đồng ngọc nữ của kinh thành, được mang ra đấu với cái giá cực cao, không ngờ cuối cùng lại lọt vào tay tổng quản sự. Hai đứa trẻ tuy đang sợ sệt nhưng vẫn không che giấu được nét kiêu sa diễm lệ, và cả khí chất của gia đình gia giáo thiên kim, khiến Đông Phương Tuyệt rất ưng ý, thưởng cho tổng quản sự hai thẻ ngọc và rất nhiều vàng ròng châu báu. Số châu báu này có những món giá trị liên thành, khiến tổng quản sự không khỏi mừng tít cả mắt.

Trong số hai mươi ngoạn nhi của tổng quản sự, Đông Phương Tuyệt chọn thêm mười một ngoạn nhi nữa, thưởng thêm rất nhiều thẻ và vàng bạc ngọc ngà, khiến các quản sự khác không khỏi nhìn tổng quản sự với cái nhìn ganh ghét.

Kế đó là bảy vị đại quản sự còn lại, mỗi vị hai mươi ngoạn nhi.

Trong số đó, ngoạn nhi khiến Đông Phương Tuyệt đặc biệt chú ý là cháu gái của Hoàng Oanh đại quản sự, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, có giọng hát thánh thót như chim sơn ca, thân thể e ấp dưới lần vải mỏng, đôi gò ngực vừa phát triển với hai điểm anh đào như ẩn như hiện, khiến các quản sự không khỏi nhìn với ánh mắt thèm thuồng. Đông Phương Tuyệt lập tức ra lệnh cho Hoàng Oanh đưa thẳng cháu gái mình đến ngay Khuê Minh hiên, dặn dò quản sự ở đấy dạy bảo lễ nghi cung đình kỹ lưỡng, đồng thời phải để thiếu nữ này giữ thân trong sạch, để mùa xuân sang năm đặc biệt dâng riêng lấy lòng tứ vương gia. Hoàng Oanh đại quản sự nghe xong cười khoe hết hai hàm răng, lập tức thi hành ngay.

Kế đó là con trai thứ ba của Quân Tử đại quản sự, năm nay vừa tròn mười bốn. Vốn đại quản sự này trước đây là đầu bài của Quân Tử phường, sắc đẹp tài nghệ không thể nào chê được, đặc biệt là tài thổi sáo, ai nghe cũng phải luyến lưu. Đến năm hai mươi sáu tuổi, được Diệp Thanh Vân đặc cách trở thành đại quản sự của Quân Tử phường. Từ đó, tăm tiếng của tiểu quan do Quân Tử phường đào tạo vượt xa kỹ nữ do Xuân Sắc phường dạy dỗ, khiến Xuân Sắc phường không khỏi ấm ức. Vị đại quản sự này cũng khá khó tính, chọn thê thiếp cho mình đều là đầu bài hoặc hồng bài của Hoàng Oanh phường, nên con cái đẻ ra đều xinh đẹp và rất có tài về âm nhạc. Hai cô con gái đầu lòng hiện tại đều là ái thiếp của Tứ vương gia, khiến gia tộc của vị đại quản sự này không khỏi nở mày nở mặt, năm vừa rồi còn có người trong gia tộc được phong huyện lệnh, khiến vị đại quản sự này lúc này cũng nghểnh mặt lên trời. Năm nay con trai thứ ba vừa xuất hiện đã lọt vào mắt xanh cung chủ. Vị thiếu niên này thừa hưởng sắc đẹp của cả cha lẫn mẹ, lại kế thừa cả tài đàn sáo của cả mẹ lẫn cha, cung cách lễ phép nhúng nhường khiến ai cũng mếm yêu, tuy chưa chính thức ra mắt nhưng tiếng tăm được rất nhiều người biết tới.

Đông Phương Tuyệt ra lệnh thiếu niên tiến đến trước mặt, cởi áo cho mình nhìn rõ. Thiếu niên không ngần ngại thoát y trước mặt mọi người, tiến tới ngồi lên đùi cung chủ. Đông Phương Tuyệt rất ưng ý, đưa tay ve vuốt khắp người, thấy da trắng sáng mịn màng không thua châu ngọc, lập tức ra lệnh cho Quân Tử đại quản sự đưa con trai đến Khuê Minh hiên, giữ thân trong sạch, mùa xuân năm sau dâng lên cho thái tử, khiến ai nghe cũng giật mình ghen tức, vị đại quản sự này đúng là phúc đức ngập nhà.

Sau bát đại quản sự là đến bát châu quản sự, tuy cũng có nhiều ngoạn nhi khiến mọi người kinh diễm, nhưng cũng chỉ thấy Đông Phương Tuyệt giao cho điều giáo sư, thưởng một hai thẻ ngọc, ngoài ra không thấy chọn trực tiếp vào Khuê Minh hiên.

Kế đó là các quản sự thành trấn. Những quản sự đứng ở vị trí cao đều là quản sự tại những thành trấn trù phú, nên ngoạn nhi dâng lên tuy không bằng bát đại quản sự và bát châu quản sự, nhưng nhan sắc đều rất mặn mòi. Càng xuống thấp, đa phần là những quản sự tại những nơi nghèo khó hoặc biên ải xa xôi, chất lượng ngoạn nhi rất là thấp kém.

Danh sách quản sự đã đi dần về cuối, nhưng vẫn chưa thấy Đông Phương Tuyệt chọn cho mình ngoạn nhi đêm nay, mọi người đều không khỏi sốt rột.

Mấy tháng trước, tin tức các quản sự có từ kinh thành là hoàng tộc đã rất hối thúc Đông Phương Tuyệt chọn thiếu cung chủ. Vốn chọn thiếu cung chủ tùy thuộc vào sở thích của cung chủ, những thiếu cung chủ trước kia đa phần đều do các cung chủ chọn từ ngoạn nhi đã phục vụ mình vào đêm tết Trùng Dương. Do sức ép từ phía hoàng tộc đối với Đông Phương Tuyệt, lại thêm Đông Phương Tuyệt kéo dài chuyện chọn thiếu cung chủ đã quá lâu, các quản sự đều đinh ninh đêm nay nếu ngoạn nhi nào được cung chủ chọn, cơ hội trở thành thiếu cung chủ sẽ rất cao. Thế nhưng danh sách gần đi hết, vẫn chưa thấy Đông Phương Tuyệt chọn ngoạn nhi nào, các quản sự không khỏi nóng ruột.

Chỉ còn năm quản sự nữa là kết thúc. Năm vị quản sự này đều ở những vùng hẻo lánh xa xôi, khó mà có được ngoạn nhi diễm lệ.

Trần sư gia đọc to lên quản sự đứng thứ năm từ dưới đếm lên là La Thăng. Vị quản sự béo ục ịt này vốn đang mơ màng buồn ngủ, đầu nghiêng cả sang bên, nghe gọi vẫn chưa chịu tỉnh dậy, vị quản sự đứng gần phải lắc lắc vai, La Thăng lúc này mới uể oải mở mắt ra, gọi người hầu dẫn ngoạn nhi tới.

Vị trí La Thăng đứng là đã tuốt phía ngoài của Bích Loa đình, đoạn này đã hết bậc thang, từ đây lên đến chổ Đông Phương Tuyệt ngồi phải qua hơn trăm bậc thang rộng, La Thăng khệ nệ vác thân hình bồ tượng, dẫn theo năm ngoạn nhi từng bước từng bước leo lên.

Đông Phương Tuyệt ngồi duyệt sắc đẹp từ đầu hôm đến giờ, được gần nửa số lượng quản sự là hắn đã bắt đầu cảm thấy nhàm chán. Càng về sau, nhan sắc ngoạn nhi càng tệ không nói, thần thái khí chất cũng chẳng có là bao, điều quan trọng nhất chính là không có ngoạn nhi nào đủ gây hứng thú nơi hắn. Thấy chỉ còn năm quản sự nữa là có thể ra lệnh khai tiệc chiêu đãi thuộc hạ, Đông Phương Tuyệt cố dằn sự nhàm chán trong lòng, ngồi thẳng lưng cho ra dáng vẻ uy nghi của cung chủ, nhìn La Thăng lê tấm thân bồ tượng lếch lên từng bậc thang. Năm ngoạn nhi sau lưng hắn đều cúi đầu âm thầm đi theo như những chiếc đuôi. Lên đến bậc trên cùng, La Thăng lại na tấm thân ục ịt bảo các ngoạn nhi xếp thành hàng ngang, lần lượt ra mắt cung chủ.

Nếu như các vị quản sự khác phải bỏ tiền ra mua ngoạn nhi, thì La Thăng lại thu tiền mới nhận ngoạn nhi. Sở dĩ có việc này, là vì nơi La Thăng ở, Biên Nhi trấn, là một nơi khá hẻo lánh, khó mà tìm được ngoạn nhi xinh đẹp. Nhưng tiếng tăm của ngoạn nhi Cực Lạc cung nơi đó vẫn có người biết, nhất là tin tức ngoạn nhi của Cực Lạc cung còn được phép nhập cung. Do đó, những nhà giàu có trong trấn này, con cái nhan sắc coi được một chút là đút lót tiền cho La Thăng, để La Thăng nhận con của họ làm ngoạn nhi, dạy vài điều cần thiết rồi dẫn đi dâng cho cung chủ, mong được vào mắt xanh cung chủ. Không chỉ Biên Nhi trấn, những trấn lân cận nếu con cái trượt khỏi cuộc tuyển lựa ngoạn nhi của trấn đó, cũng sẽ mang tiền đến đút lót cho hắn. Nhờ vậy, La Thăng càng ngày càng béo, nhưng chất lượng ngoạn nhi của hắn lại càng ngày càng xuống.

Biết rõ điều đó, Đông Phương Tuyệt chẳng mấy hứng thú với ngoạn nhi của vị quản sự này. Nhưng nhìn tấm thân lặc lè của hắn, Đông Phương Tuyệt cảm thấy sự nhàm chán cũng vơi bớt phần nào. Hơn cả ngoạn nhi của La Thăng, Đông Phương Tuyệt càng thích ngắm cái dáng béo ị của La Thăng hơn.

La Thăng lần lượt giới thiệu từng ngoạn nhi của mình. Không ngoài dự đoán, ngoạn nhi của hắn nhan sắc đều rất tệ hại. Nhưng khi La Thăng giới thiệu đến ngoạn nhi cuối cùng, đôi mắt vốn lim dim của Đông Phương Tuyệt đột nhiên mở to hơn một chút.

Tên thiếu niên cuối cùng đó được giới thiệu tên là Đông Phương Ly, cùng họ với Đông Phương Tuyệt. Tuy thỉnh thoảng vẫn có những quản sự sợ kỵ húy cung chủ, không dám chọn ngoạn nhi cùng họ với cung chủ, nhưng La Thăng thuộc loại chả biết sợ là gì, hắn chỉ cần có tiền là được, nên ngoạn nhi có cùng họ với cung chủ, hắn cũng chẳng cảm thấy sao cả. Dù sao những ngoạn nhi do hắn mang đến cũng sẽ không được cung chủ chọn, hắn chỉ cần mang về trả lại cho gia đình, tiền hắn ôm là được rồi.

Nhan sắc Đông Phương Ly trông cũng khá, ít nhất cũng bằng nhan sắc ngoạn nhi của những quản sự đứng giữa, nhưng bị La Thăng để đứng cuối cùng, Đông Phương Tuyệt nghĩ có lẽ do người nhà của Đông Phương Ly đưa tiền cho La Thăng ít quá nên La Thăng mới làm như thế.

Nhưng thứ làm Đông Phương Tuyệt chú ý Đông Phương Ly, không phải ở nhan sắc của thiếu niên, mà là ánh mắt của thiếu niên.

Đa phần các ngoạn nhi được dẫn đến đây, ngoài thân thích của những quản sự vốn đã quen với việc buôn hương bán phấn nên đều dạn dĩ hơn thiếu niên thông thường ra, các ngoạn nhi còn lại đều rất e dè sợ sệt, nhất là do việc phô bài thân thể khiến không ít những ngoạn nhi cảm thấy xấu hổ. Nhưng Đông Phương Ly lại hoàn toàn khác, chẳng những không sợ khí thế cung chủ của Đông Phương Tuyệt, mà còn dám nhìn thẳng vào Đông Phương Tuyệt, thậm chí, đôi mắt nhìn thẳng ấy còn mang theo một chút… đánh giá. Đông Phương Tuyệt không khỏi mỉm cười.

Nhớ lại lúc ban đầu, khi Đông Phương Tuyệt hỏi Diệp Thanh Vân vì sao lại chọn mua mình, Diệp Thanh Vân nói đó là do ánh mắt của Đông Phương Tuyệt: ánh mắt dù gặp nghịch cảnh vẫn không chịu thua, ánh mắt dù gặp khó khăn vẫn không e sợ, và ánh mắt dám làm chuyện động trời mà không có một chút ngại ngùng, khiến Diệp Thanh Vân nảy lên hứng thú muốn thử xem mình có thể khiến ánh mắt đó thay đổi hay không? Kết quả, sau mười mấy năm, ánh mắt của hắn chưa từng thay đổi, còn càng lúc càng trở nên lãnh liệt, bá đạo hơn.

Đông Phương Tuyệt không khỏi cảm thấy hứng thú đối với cậu thiếu niên đang đứng trước mặt mình. Ánh mắt rất thú vị. Bị hắn nhìn lâu như vậy, ánh mắt của thiếu niên vẫn không lung lay.

“Triệu sư, dẫn đứa trẻ này đến Ngưng Bích lâu cho ta.”

Lời này khiến toàn bộ quản sự kinh hoàng.

Đưa đến Ngưng Bích lâu?

Ngưng Bích Lâu là nơi nào?

Ngưng Bích Lâu là tẩm cung của cung chủ!

Vậy chẳng khác nào đứa nhỏ này đã được cung chủ chọn phục vụ đêm nay?

Các quản sự kinh hoàng bao nhiêu, La Thăng lại càng kinh hoàng hơn bấy nhiêu, thân hình mập phệ của hắn ngã lăn ra đất. Phải mất một lúc sau, hắn mới có thể ngồi dậy run run đưa tay cầm lấy ba thẻ ngọc do điều giáo sư họ Triệu đưa, lập cập nhét vào trong người.

Đông Phương Tuyệt tuyên bố xong, ánh mắt vẫn không rời ánh mắt Đông Phương Ly. Đông Phương Ly ban đầu là kinh ngạc, kế đó là mừng rỡ, tiếp nữa là bối rối, sau đó mới điềm tĩnh trở lại. Các cảm xúc trong đôi mắt chỉ thoáng qua, nhưng tất cả đều bị Đông Phương Tuyệt thu vào tầm mắt.

Thằng bé này… thật thú vị!

Advertisements

Tagged:

One thought on “Niên thiếu lưu quang – Chương hai

  1. lilith Tháng Một 5, 2014 lúc 10:15 chiều Reply

    Ngưng Bích lâu = lầu Ngưng Bích

    Ngoại! Mới chỉnh bài tập về truyện Kiều cho bé Trâm xong, bay vô đọc, mém nữa phun ra hết.

    Hết tên rùi hả bà nội?????

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: