Devil and Warrior – Mở đầu

.

.

Devil and Warrior

Mở đầu: Ma vương và đèn tuyết

.

Những đốm sáng màu trắng chậm rãi từ trên trời cao hạ xuống, đây là những hạt tuyết đầu mùa của Spertoler năm thứ 9999.

Đại lục Spertoler, tên đầy đủ là Spertoler Eleanor Fadiyakuzts. Trên mảnh đất mênh mông bát ngát này, tồn tại rất nhiều chủng tộc: loài người, ma thú, huyễn thú, tinh linh, yêu tinh, ma tộc, vân vân… mà số lượng chiếm tỉ lệ nhiều nhất chính là loài người. Loài người phát triển đến nay đã có hai mươi bảy quốc gia độc lập, cùng với rất nhiều những thành trấn phồn hoa vẫn chưa được tiếp nạp vào bất kỳ quốc gia nào.

“A! Cái thứ này làm ta nghĩ tới bụi gầu nha.” Thanh niên khoác trên người trang phục quý tộc màu đen, cưỡi trên lưng con tuấn mã sắc lông đen tuyền, đưa tay phủi những hạt tuyết trên đầu xuống.

“…. bệ hạ, đây là tuyết đầu mùa mỗi năm đều có, xin đừng nói những câu không mang chút lãng mạng nào cả.” Nam tử tóc dài cưỡi ngựa bên cạnh liếc mắt khinh thường, miễn cưỡng nói ra những lời có thể xem như cung kính.

Chung quanh hai người là mười mấy tên binh lính nghiêm người tề chỉnh, di động khớp theo bước chân ngựa làm nhiệm vụ hộ vệ.

Hằng năm, khi tuyết đầu mùa trên đại lục Spertoler rơi xuống, không chỉ đan thuần là những bông tuyết trắng xóa, mà còn là “ánh sáng của tuyết”, những bông tuyết phát ra ánh sáng tựa như ánh sáng những vì sao trên bầu trời đêm. Truyền thuyết bảo rằng, đây là nước mắt của Đức mẹ loài người, Eleanor.

Vì thương cho loài người phải chịu cái rét buốt giá thấu xương khi mùa đông tới, nên nước mắt không ngừng rơi. Từ đó về sau, mỗi khi tuyết đầu mùa rơi, những hạt tuyết đều sẽ mang theo ánh sáng trắng xóa, như nhắc nhở mọi người: “Mùa tuyết đã bắt đầu rồi, mau mặc vào áo lạnh giữ ấm đi thôi.”

Cũng có cách nói khác rằng, ánh sáng của tuyết lung linh như những ánh đuốc nho nhỏ, trong đêm đông đen tối âm u, vì bảo vệ loài người rời xa sự rình rập của những ma thú trong bóng tối, nên dấy lên ánh lửa xua đuổi ma quỷ. Nói tóm lại là, mọi người luôn có những cách giải thích rối rắm khác nhau về truyền thuyết, nhưng cũng chẳng ai nghiên cứu tỉ mỉ về nó cả.

Vào thời điểm này, mọi người sẽ tổ chức một cuộc tế lễ long trọng, đốt lửa trại suốt một tuần liền xem như xua đi cái lạnh, chào đón mùa đông.

“Cho dù nó là thứ gì, thành thật mà nói thứ này có cái gì hấp dẫn người ta chứ? Ta đúng là không hiểu nổi nha, Tử Uyển.” Nam tử tóc đen không hiểu, nắm lấy đốm tuyết phát sáng vừa rơi vào tay mình, khi mở tay ra, tuyết đã tan thành giọt nước bình thường rồi.

Nam tử tóc dài được gọi là Tử Uyển thở dài một hơi, trả lời: “Ngài nói đúng. Một trận tuyết đầu đối với một ma vương có sinh mệnh vĩnh hằng như bệ hạ ngài mà nói, đích xác cũng chỉ là một mớ bụi gầu phát sáng mà thôi, không hề có giá trị nào cả.”

Sau khi có được sự đồng ý thừa nhận, nam tử cất tiếng cười sang sảng, nói: “Không có biện pháp mà, ai bảo ta là ma vương chi!”

Những lọn tóc đen thẳng rơi xuống sau gáy, vài lọn tóc khá dài rơi xuống trên đầu vai, gương mặt tuấn tú sắc sảo như được trời ưu ái tạo thành, thân hình thon dài cao ngất cưỡi trên lưng con tuấn mã màu đen, toàn thân toát ra khí thế uy nghi lẫm liệt, tròng mắt màu xanh tím tựa như ánh rạng đông tự tin khinh thường hết thảy mọi vật.

Ma tộc, có thể sử dụng các loại ma pháp khác nhau, hơn nữa không chịu bất kỳ sự trói buộc nào của quan niệm đạo đức, vì vậy, có khi đơn giản chỉ là hứng khởi nhất thời, hoặc vì muốn hưởng thụ sự giết chóc, mà tùy ý xâm lấm những thành trấn loài người ở, phá hoại trắng trợn, giết chóc hành hạ, cướp đoạt toàn bộ lãnh thổ. Đối với con người mà nói, ma tộc là những tên ác ôn mang tội ác tày trời, không cách nào tha thứ được.

Ma tộc mặc dù tùy tiện phóng túng lại tàn khốc, nhưng cũng có đối tượng phục tùng duy nhất, đó chính là vua của bọn chúng, ma vương, cũng chính là kẻ cầm quyền, vua của ma tộc, sở hữu sinh mệnh vĩnh hằng và ma lực cường đại, vạn vật trên thế gian này không cách chi địch nổi.

Chỉ cần là mệnh lệnh của ma vương, ma tộc sẽ tuyệt đối phục tùng. Bọn chúng vâng theo đồng thời tín ngưỡng vị vua duy nhất của mình. Ma vương chính là pháp luật và đạo đức của bọn chúng, cho dù tính cách của hắn xấu xa đến thế nào, cho dù hắn luôn cho rằng hắn là trung tâm, cho dù sự tồn tại của hắn là một điều hết sức tệ hại.

“Lại nói, bệ hạ à, lần này dạo chơi… à không, đi tuần, ngài có kế hoạch gì hay không?”

Mỗi một ma tộc đều có vẻ ngoài tuấn mỹ hút hồn, thân là quan phụ tá kiêm bảo mẫu của ma vương, Tử Uyển đương nhiên cũng không ngoại lệ. Hắn vừa vươn tay vén lọn tóc dài màu tía đang che khuất mắt trái, lộ ra toàn bộ dung nhan tuyệt mỹ của mình, vừa hỏi.

Ma tộc cũng không có quan niệm cái gì gì gọi là quốc gia, mỗi cá nhân đều cho rằng mình chính là trung tâm, nhưng bắt nguồn từ sự kính ngưỡng đối với ma vương, cũng có rất nhiều ma tộc dùng việc phục vụ ma vương để làm mục tiêu sinh tồn của mình, đương nhiên sẽ đồn trú trong thành ma vương, đồng thời tự động tổ chức thành những tầng lớp trực thuộc ma vương như tướng soái, quân đoàn, bề tôi, binh lính, vân vân…

“Ta còn chưa nghĩ ra, bất quá nghe nói loài người năm nay rất lưu hành việc nuôi mấy con thú cưng mini, cho nên ta muốn…” Ma vương vuốt vuốt cằm trầm tư. Không ngờ chưa kịp nói hết câu, Tử Uyển đột nhiên rít lên: “Không cho phép! Tuyệt đối không cho phép! Gì cũng được, chỉ có nuôi thú cưng là không cho phép!”

“Chờ một chút, ta còn chưa nói cái gì mà, phải không?”

“Không! Ý đồ của ngài vô cùng rõ ràng rồi, cho nên trước khi ngài hành động, tôi sẽ kiên quyết phản đối!”

“Bất quá chỉ là nuôi thú cưng thôi mà, làm gì phải phản đối kiên quyết đến như vậy?”

“Ngài còn dám nói! Xin hỏi bệ hạ, ba trăm năm trước, ngài nhặt về con chó ba đầu của địa ngục bây giờ đang do ai nuôi dưỡng?”

“Chính là do ngươi a, bất quá lúc ta nhặt được, một đầu con chó đó đã bị chém đứt rồi, hơn nữa lúc đó còn gặp mưa đá, thấy con quái vật đó đáng thương quá, cho nên ta mới không kềm được dắt nó về nuôi – đại khái là vậy.”

Sự thật kỳ thực là do lúc đó ma vương ngẫu nhiên đi ngang qua, dùng bạo lực hạ gục con chó ba đầu của địa ngục trong cơn mưa đá, ép buộc nó lôi về lâu đài bảo muốn nó trở thành thú cưng. Lúc đó thương thế trên người con chó chín phần là do ma vương gây ra, sau khi chữa trị xong, còn bị ma vương đặt tên là Rolls và Royce, từ đó về sau bị giam cầm trong tòa thành của ma vương.

Có lẽ là do bất mãn vì việc tự dưng bị bắt cóc rồi còn bị lôi về làm thú cưng, lại còn bị đặt cho cái tên buồn cười, bởi vậy chúng nó thường xuyên nuốt trọng những ma tộc mang thức ăn đến coi như trả thù. Nhờ trải qua sự điều giáo kinh khủng không ai dám biết tới của Tử Uyển, hôm nay nó đã thuần phục trở thành con chó coi cửa của thành ma vương.

“Vậy hai trăm năm trước, ngài tháo dỡ cánh cửa trí giả từ thần điện của nữ thần Eleanor mang về, là ai phụ trách cải tạo thành cửa chính của thành ma vương vậy hả?”

“Cũng là ngươi a. Bất quá ta nói cho ngươi nghe, bộ dáng lúc cánh cửa trí giả ăn ma tộc còn buồn cười hơn cả việc nó kể chuyện tiếu lâm nữa! Ngươi hẳn nên dành thời gian đi xem.”

Cánh cửa trí giả vốn canh giữ trước thần điện Eleanor ngay dãy núi tận cùng phía tây của đại lục Spertoler, sẽ đưa ra câu hỏi đối với những người muốn đi qua cửa, nếu đáp sai hoặc phát hiện những tên cường đạo tâm tư bất chính, cánh cửa trí giả sẽ há miệng hút tên đó vào nuốt trọng.

Ma vương lúc ấy cũng chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua, mà cánh cửa trí giả lại theo lệ thường đặt câu hỏi với ma vương, nhưng ma vương không chỉ đáp đúng, còn yêu cầu tiếp tục đặt câu hỏi. Một hỏi một đáp thẳng tới ba ngày sau, ma vương thật sự quá trúng ý trí thức uyên bác của cánh cổng trí giả, không chút phân minh ngay lập tức tháo dỡ nó xuống mang đi, bây giờ trở thành cổng thành của thành ma vương, rảnh rỗi không có chuyện gì lại tán gẫu với ma vương, hoặc đánh cờ vua, thỉnh thoảng cũng hút những binh lính ma tộc đi ngang qua nuốt trọng, điều khiếm khuyết duy nhất chính là những câu chuyện tiếu lâm nhảm nhí của nó luôn bị ma vương chê dở.

“… Một trăm năm trước, cái trứng rồng ngài cố ý cướp về từ ổ rồng là do ai ấp nở?”

“Hẳn là do ngươi đúng không? Bất quá bởi vì lúc đó ta thật sự rất muốn nuôi dưỡng kèm giáo dục một con ma rồng rất biết nghe lời từ trong trứng nước mà thôi.”

Quả trứng cướp về to bằng một người trưởng thành, nếu ma vương muốn ấp trứng nở, tuyệt đối không thể để trứng mất độ ấm. Sau một tiếng ra lệnh vô lý của ma vương, Tử Uyển đành xanh mặt, liên hợp mười mấy tên ma tộc vận dụng ma lực điều tiết độ ấm thích hợp ấp cho trứng rồng.

Tiếp lực thay nhau ấp kéo dài suốt nửa năm, rốt cục cũng khiến một con rồng phun lửa phá vỏ chui ra. Còn nhớ lúc ấy những ma tộc tham dự việc ấp trứng đều cảm động đến rơi nước mắt, dù sao việc sử dụng ma lực kéo dài, đã khiến cho không ít ma tộc chết do đuối sức vì thoát lực. Nhưng bởi vì chuyện này bị ma vương gác sang một bên suốt một khoảng thời gian khá dài, cho đến khi trứng nở, thì ma vương đã hết hứng thú, nên cũng chẳng quan tâm gì đến con rồng vừa mới nở cả.

Cuối cùng con rồng đó được Tử Uyển nuôi trong thành ma vương, đặt tên cho nó là Hồng Uyển, thứ thức ăn gia súc mà nó yêu thích nhất chính là … ma tộc.

Trước tiên không đề cập đến việc hắn đường đường là quan phụ tá của ma vương, không biết tại sao mỗi lần đều biếm thành bảo mẫu của thú cưng? Tử Uyển mỗi lần nghĩ đến những binh lính trung thành thuần phục dưới trướng ma vương, trong tiếng cười lơ đễnh của ma vương, lại bi kệch trở thành món điểm tâm của các thú cưng, tâm không khỏi cảm thấy bất bình vì sự hy sinh vô vị của bọn họ.

“Bệ hạ, ngài thật sự tùy tiện quá mức rồi! Cho nên lần này ngài nói gì đi nữa, tôi cũng sẽ không để cho ngài nuôi dưỡng thú cưng mới đâu.”

“Nhớ lại thì, Tử Uyển ngươi đúng là quá vĩ đại rồi!” Ma vương phát ra lời cảm thán hiếm có.

Trong lúc vừa nghe Tử Uyển oán thán một tràng không dứt về ký ức gian lao khổ cực trong suốt thời gian dài nuôi dưỡng giáo dục bọn thú cưng, vừa đánh ngựa đi vào khu rừng bên cạnh sườn dốc, đột nhiên có cái gì rơi xuống từ trên dốc, vụt một tiếng, rơi vào những nhánh cây đan nhau dầy đặc.

Một binh lính ma tộc bên dưới toàn thân lập tức toát ra khí phách, lấy chiếc nỏ lớn đeo trên lưng xuống, nhắm chuẩn, bắn ra, đầu mũi tên xé gió đâm vào giữa mục tiêu! Động tác liên tục lưu loát, trình độ chuẩn xác như thần, khiến những thị vệ đứng chung quanh không khỏi giơ ngón tay cái lên.

“Bẩm báo bệ hạ, vật lạ đã tiêu diệt xong!” Ngay lúc hắn đắc ý quay đầu lại bày ra tư thế POSE vô cùng điển trai, một bàn chân hung hăng trực tiếp đạp lên mặt hắn.

“Tên thần kinh này ở đâu tới vậy hả!”

“Bệ hạ, hắn là binh lính có kỹ thuật bắn tên ưu tú nhất của chúng ta đó, hơn nữa còn là thị vệ trưởng.”

“Vậy hắn từ giây này bắt đầu không cần làm nữa.” Ma vương tức giận đạp lên mặt hắn mượn lực phóng lên cao, ưu nhã đáp xuống trước thân cây mà vật lạ vừa rơi xuống.

Hoàn toàn không hiểu điểm nào khiến cho ma vương tức giận, tên bính lính mờ mịt giơ gương mặt nghiêm chỉnh bị lúng sâu dấu chân chỉ còn cách tự nhận mình xui xẻo, dù sao ma vương cũng là một tên bạo chúa chuyên chế phản phúc vô thường, tùy tính bất nhân mà.

Trên nhánh cây khô thô kệch, một đứa trẻ gầy gò đang nằm vắt trên đó. Trên người đứa trẻ có nhiều vết thương mở miệng do nhánh cây gây ra, nghiêm trọng nhất chính là vết thương trên hõm vai trái mới vừa bị mũi tên bắn vào, tất cả những vết thương đều tứa đầy máu tươi. Đứa trẻ phảng phất phát ra vầng sáng màu trắng nhạt kỳ dị, đang từ từ tan đi, như ánh sáng của những bông tuyết chợt lóe lên rồi biến mất, ma vương sau khi nhìn thấy lập tức ôm nó từ trên cây xuống.

“Bệ hạ, làm sao vậy?”

Tử Uyển bước tới muốn điều tra rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy đứa bé suy yếu sắp chết nằm trong lòng ngực ma vương, cùng với chiếc lưng trần của nó, một đôi cánh chim thuần bạch run run giương ra, lập tức cảnh giác, kinh hãi hô lên: “Đây là… dũng giả!”

Ma vương là sự tồn tại tuyệt đối độc nhất vô nhị trên đời này, bản thân sở hữu sức mạnh từ khi vạn vật khởi nguồn bắt đầu tích tụ mà thành, sau đó truyền theo từng đời.

Vì bảo vệ loài người khỏi sự bức hại của ma vương, nữ thần Eleanor trong khoảnh khắc vẫn diệt, đã truyền sức mạnh của mình cho một gã loài người, dựa vào sự cường thịnh của nguồn sức mạnh thánh thần đó, loài người có thể đánh bại ma vương.

Do vậy, quy luật thế giới này chính là: ma vương có sinh mạng vĩnh hằng, cuối cùng vẫn kết thúc dưới tay dũng giả.

Ý điều đó tức là, ma vương cho dù sở hữu sức mạnh và sinh mệnh vĩnh hằng, cuối cùng vẫn sẽ bị dũng giả loài người, kẻ thừa kế sức mạnh sát phạt từ nữ thần, tiêu diệt.

Cho dù dũng giả có được thần lực có thể địch lại ma vương, nhưng loài người cuối cùng vẫn là loài người, cho dù sức mạnh vĩnh viễn không mất đi, thân thể cũng sẽ theo thời gian mà mục rã. Nếu bị thương nghiêm trọng mà không chữa trị kịp thời cũng sẽ tử vong. Một khi thân thể ký túc thần lực tử vong, sức mạnh của nữ thần sẽ tùy cơ đi tìm một nhân loại khác để ký túc. Sức mạnh của dũng giả sẽ ký túc trong thai nhi, khi đứa trẻ vừa sinh ra trên lưng sẽ có sẵn đôi cánh chim màu trắng, đôi cánh trắng đó sẽ ngày càng phát triển theo thân hình của dũng giả, cũng có thể khống chế cho đôi cánh ẩn sâu vào trong thân thể của mình, bản thân đôi cánh trắng cũng chỉ là một loại biểu tượng cho sức mạnh của dũng giả.

Trong quá khứ đã có hơn một ngàn dũng giả nổi tiếng qua đời, trong đó chỉ có hai mươi bảy dũng giả thành công giết chết ma vương. Ma vương nếu như bị tập kích dẫn đến tử vong, ma lực vốn có sẽ phiêu tán khắp nơi trong suốt một trăm năm, sau một trăm năm mới có thể chậm rãi ngưng tụ thành một thân thể mới hoàn toàn khác biệt so với những ma vương trước đó.

Dũng giả sau khi thành công đánh bại ma vương, sẽ được loài người đương đại thần thánh hóa thành một quốc vương vĩ đại, đây chính là nguyên nhân hình thành hai mươi bảy quốc gia trên đại lục Spertoler. Các ma tộc sau khi mất đi vị vua của chúng, hàng loạt ma tộc sẽ rơi vào tình trạng đình chỉ hoạt động, tiến vào thời kỳ ngủ đông, thẳng đến khi đời ma vương kế tiếp xuất hiện.

Loài người khuất phục dưới ma tộc, ma tộc lại khuất phục dưới ma vương, mà ma vương lại khuất phục dưới tay dũng giả; bởi vậy đối với ma tộc mà nói, sự tồn tại của dũng giả là một điều kiêng kỵ, vì vậy mà căm ghét đến cực điểm.

“Bệ hạ, xin hãy lập tức giết chết nó đi!”

“Là tên dũng giả đáng căm ghét đó sao?”

“Ma vương bệ hạ!”

“Bệ hạ, giết chết nó mau lên!”

Không chỉ Tử Uyển, tất cả các binh sĩ đều đồng thanh nói ra, cùng tiến lên, muốn cướp đứa trẻ đang nằm trong tay ma vương trực tiếp xử tử, dù sao chết một gã dũng giả, đối với các ma tộc mà nói, cuộc sống trong tương lai sẽ có thêm được một phần an tâm và tự do.

Đứa trẻ chỉ nhắm chặt hai mắt, thở một cách suy yếu, ngay cả sức lực để quấy khóc cũng không có, đừng nói chi đến việc chống cự hoặc chạy trốn. Ma vương yên lặng nhìn chăm chắm đứa trẻ dũng giả nhỏ bé, mặt không chút thay đổi, đứng chốc lát, sau đó xoay người sải bước, phóng lên ngồi trên lưng ngựa.

Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, đặt bàn tay lên chổ đứa trẻ thụ thương, di động bàn tay, nhấc ra, vết thương đã liền lại. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, tất cả thương tích trên người đều phục hồi như cũ, ngay cả vết thương do bị tên bắn trúng cũng biến mất không thấy.

“Bệ hạ! Ngài đây là muốn làm cái gì?” Mắt thấy ma vương căn bản không có ý định giết chết dũng giả, Tử Uyển kinh hãi kêu lên.

“Gần đây chắc có thôn làng của nó đúng không? Ta muốn đưa nó trở về.”

Ma vương sau khi chữa thương xong, lại lấy áo choàng che kính cho đứa trẻ, cẩn thận ôm nó vào lòng ngực. Cậu dũng giả bé nhỏ đã hơi chút phục hồi thần trí, cố gắng dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, nắm chặt lấy vải áo trước ngực ma vương, sợ sệt ngẩng đầu nhìn chằm chằm ma vương.

“Ngài rốt cục đang nói cái gì vậy? Đầu óc bị hỏng hóc rồi phải không? Bệ hạ, ngài cho dù tùy tiện thế nào cũng phải có giới hạn! Che chở cho dũng giả, chuyện này quả thực là chuyện cười hồ đồ nhất trong lịch sử ma vương!” Tử Uyển thân cũng là ma tộc, tất nhiên cũng có lòng tự tôn rất cao, hắn hoàn toàn không cách nào chấp nhận được một trò cười hoang đường nhất trong lịch sử, làm gì có ma vương nào lại đi che chở cho thiên địch của mình?

Bọn binh lính đứng chung quanh cũng theo đó bắt đầu xáo động, thậm chí nói: “Nếu bệ hạ không hạ thủ được, thì hãy để bọn thấp hèn chúng tôi ra tay!” rống lên một cách tự cao tự đại.

Ma vương trầm mặc không nói, đối với sự xáo động ồn ào chung quanh dường như không nghe thấy. Thấy đứa trẻ vẫn nhìn chằm chặp vào mình, bèn cúi đầu mỉm cười với đứa trẻ, hỏi: “Ngươi có tên không? Tên là gì?”

Bé dũng giả chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt mang màu sắc tựa như ánh rạng đông, mím chặt môi.

Thấy nó không có ý định trả lời, ma vương cũng không tiếp tục hỏi, chỉ nói tiếp: “Ta tự đặt tên cho mình, tên là Tarlette von Silen, ngươi có thể gọi ta Tarlette là được rồi. Vậy thôn của ngươi ở đâu?”

Bé dũng giả lắc đầu, đột nhiên nhỏ giọng “ách xì” trong áo choàng của ma vương.

Ma vương thấy thế, tiện tay kéo khăn choàng màu xám trên cổ mình xuống, quấn một vòng quanh đứa trẻ, chiều dài xem ra cũng đủ, quấn kín cả người bé dũng giả, còn thuận tiện thắt được một chiếc nơ.

Những ma tộc đứng bên cạnh chứng kiến từ đầu tới đuôi đều tức giận đến mức nổ tung luôn rồi, ma vương căn bản chẳng màng đến lời khuyên của bọn họ. Muốn nhịn cũng không thể nào nhịn được, Tử Uyển bộc phát trước nhất, hắn không chỉ là kẻ theo hầu hạ ma vương có thâm niên lâu nhất, mà địa vị cũng trên các ma tộc khác, sức mạnh cũng chỉ dưới ma vương, hơn nữa có sự hậu thuẫn mãnh liệt từ lòng tự tôn, khiến hắn nhất thời quên đi sự khác biệt của giai cấp chủ tớ, lên giọng tức giận với ma vương: “Ngài đúng là ngang ngạnh ngu xuẩn! Xin hãy lập tức giết chết tên đáng chết kia đi!” Vừa rống lên, cánh tay cũng vừa vươn tới đứa bé con, nhưng ngay trong nháy mắt, động tác của Tử Uyển phải dừng ngay lại, cả người cứng ngắc không dám di động một tẹo nào.

Ma vương đang nhìn hắn, chỉ là lẳng lặng nhìn.

Mồ hôi lạnh túa ra từ trên trán Tử Uyển, lướt qua khuôn mặt, sau đó lăn dọc theo cằm rơi xuống đất. Hắn phát hiện không chỉ trên trán, sau cổ, ngay cả mu bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi hột, đầu ngón tay bắt đầu có chút phát run, có một lực lượng bóng tối rộng như ao đầm bao trùm lấy hắn, đem năm giác quan của hắn nghiền nát rồi tan chảy ra. Hắn chỉ cảm giác được mình đang bị vật gì đó cắn nuốt, cuồng bạo, âm u lạnh lẽo, đen ngòm… phảng phất như bị một sức mạnh cực đại nào đó, nắm chặt trái tim vò nát trong tay, khiến cho nó điên cuồng đập một cách bất quy tắc.

Tử Uyển bối rối ngẩng đầu lên, ma vương vẫn nhìn hắn như cũ, làm nền phía sau là ánh sáng của tuyết, kiêu căng nhìn Tử Uyển, khóe miệng nhếch lên.

“Người này không thể nghi ngờ chínhh là .. ma vương bệ hạ của tộc chúng ta.” Sự sợ hãi lan tràn khắp người khiến hắn sợ đến nỗi bất giác nhắm mắt lại, hắn rốt cục đã khắc sâu nguyên do vì sao ma vương lại chính là ma vương rồi. Bất luận là ai, đều phải thần phục trước sự cường đại của ma vương, tuyệt đối không cho phép khiêu chiến với sự vô địch đó.

“Bệ… bệ hạ… … xin tha thứ cho ti thần, đã vô lễ… … xin tha thứ!” Tử Uyển hàm răng đánh lập cập vào nhau, lắp bắp nói.

Sự trói buộc xâm lấn toàn thân lúc này mới được gỡ bỏ, Tử Uyển từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, lúc này mới phát hiện, không chỉ một mình hắn gặp tai ương, mà cả bọn lính cũng đều bị ảnh hưởng, ngoại trừ việc chỉ có thể quỳ gối thở hổn hển ra, sắc mặt trắng bệch, té ngồi xuống đất, thậm chí có kẻ còn ôm lấy ngực ngất xỉu.

Ma vương lúc này mới ung dung mỉm cười nói: “Ta không muốn bất cứ kẻ nào can thiệp tới việc ta muốn làm, thế thôi không hơn.” Sau khi nói xong, hắn đưa bàn tay hướng về phía Tử Uyển.

Tử Uyển sợ hãi, theo bản năng rúc người lui về phía sau, trong ánh mắt ma vương chợt lóe lên sự chế giễu rồi biến mất, nụ cười rất nhanh che giấu đi cảm xúc mới rồi, không chút phân minh, đưa tay kéo Tử Uyển chân vốn đang nhũn ra quỳ gối trên mặt đất đứng lên: “Đến lúc đứng dậy rồi đó, bảo mẫu ưu tú của đám thú cưng của ta?”

“Ai là bảo mẫu của thú cưng chứ! Ta là quan phụ tá của bệ hạ ngài.” Tử Uyển vội vàng đứng thẳng, cố gắng để chính mình bình tĩnh trở lại, miễn cưỡng hồi phục thành mô thức ở chung lúc đầu, cũng không cho phép mình lộ ra bộ dáng khiếp sợ đáng thương trước mặt vị vua của ma tộc.

“Được rồi, tìm kiếm thôn làng của tên nhóc con này thôi!” Ma vương để bé dũng giả giang chân ngồi trên yên ngựa, dựa vào người mình xem như lưng ghế, ra lệnh.

“Căn cứ theo tập tính của loài người mà nói, một đứa trẻ bé thế này, hẳn là sẽ rất nhanh có người tìm kiếm nó, vì vậy thuộc hạ cho rằng để nó ở lại ngay đây, cũng xem như là một biện pháp tốt, hơn nữa cũng tránh được không ít phiền toái cho chúng ta.”

“Nhưng trên thực tế dường như không có kẻ nào đến tìm nó cả.”

“Tôi nghĩ hẳn là do buổi tế lễ mùa tuyết đầu, cho nên mới không có ai chú ý tới việc có một đứa trẻ bị té xuống sườn dốc chăng?” Tử Uyển nói, bé dũng giả cúi đầu, yên lặng không có chút động tĩnh.

“Thế à? Ta còn tưởng rằng nó cũng là điểm tâm của con thú cưng nào đó chứ.” Hắn vừa nói xong, bé dũng giả lập tức quay đầu lại nhìn ma vương, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Hả? Ta nói sai rồi à?” Ma vương hoàn toàn lơ đễnh, cười phốc ra, đưa tay vò rối tóc đứa trẻ.

“Xin ngài trước hết không nên dùng cách thức suy nghĩ của ma vương để tìm kiếm đáp án, đứa trẻ này nếu đã sinh ra là dũng giả, nhất định sẽ được mọi người nâng niu che chở trong lòng bàn tay, tuyệt đối không có khả năng trở thành thức ăn gia cho bất kỳ loại sinh vật nào! Khẳng định còn có nguyên nhân khác…” Tử Uyển vừa phản bác, bộ não vốn đã bị hù đến nỗi đơ ra vừa cố gắng tìm kiếm nguyên nhân.

“Nhưng nó thoạt nhìn cũng không giống một đứa trẻ được hưởng đủ loại che chở?” Ma vương xách nhẹ bé dũng giả lên, làm lộ ra thân thể đầy những vết sẹo đã cũ nằm dưới bộ quần áo rách tả tơi của nó.

“Nói vậy cũng đúng.” Tử Uyển vừa nhìn từ trên xuống dưới, vừa gật đầu đồng ý.

Bé dũng giả nhất thời biến thành một con vật nhỏ bị cả hai đùa nghịch, nhưng cũng không dám có nhiều chống cự, chỉ có thể khẽ giãy dụa một chút cố gắng chui vào trong áo choàng của ma vương.

“Ọt ọt, ọt ọt…” Ngay lúc này, đột nhiên một loại âm thanh quái dị vang lên cắt đứng sự đối thoại của ma vương và Tử Uyển.

“Âm thanh mới rồi là tiếng gì vậy?”

“Thuộc hạ cũng không nghe rõ.” Hai người nhìn quanh tìm kiếm nơi phát ra của âm thanh quái dị, bé dũng giả lại len lén cuộn người lại.

“Ọt ọt, ọt ọt, ọt ọt…” Lần này lại vang lên lớn hơn lúc nãy, đứa trẻ thậm chí còn bị tiếng động phát ra từ bụng mình làm cho hoảng sợ, lập tức càng co rụt người lại cho nhỏ thêm.

“…ặc.”

“…ờ.”

Tầm mắt của ma vương và Tử Uyển lướt lên người bé dũng giả thăm dò hết mấy lượt, cuối cùng nhìn nhau, tiếp theo đó đều cất tiếng cười to. Gương mặt bé dũng giả đỏ đến mang tai, nắm chặt lấy dây cương co người lại trông giống như một quả cầu nho nhỏ, trong lúc đó bụng cũng không ngừng kêu lên ọt ọt.

“Thì ra tiếng động phát ra từ ngươi a? Tiếng động này biểu thị cho cái gì vậy?”

“Bệ hạ, đây là âm thanh phát ra khi loài người đói bụng, những sinh vật cơ bản đều như thế cả.” Ma vương không cần ăn uống cũng có thể sống được, do đó không hề biết đến chuyện những động vật khác bụng đều sẽ sôi lên òng ọc khi đói, vì vậy Tử Uyển đành phải giải thích cho ma vương hiểu.

“Đói bụng rồi à, phải cho ngươi ăn gì đây ha? Ma tộc được không?”

“Bệ hạ! Chỉ có ma thú và mấy thứ kỳ quái mới ăn ma tộc! Hơn nữa món đầu tiên ngài đề cử cho người khác ăn sao lại là dân chúng của mình chứ!”

“Ngươi bình thường không phải cũng dùng binh lính của chúng ta đút cho mấy con trong thành ma vương ăn hay sao?”

“Đó chỉ là bất đắc dĩ thôi, chúng nó đều bị ngài chiều hư cả rồi, kén ăn đến nổi không phải ma tộc nhất quyết không chịu ăn! Hơn nữa đây cũng đều là trách nhiệm của ngài cả!”

“Vậy tiếp tục để chúng nó ăn ma tộc xem như thể hiện trách nhiệm của ta đi!”

“Bệ hạ!”

“Ọt ọt, ọt ọt, ọt ọt, ọt ọt…” Tiếng sôi ùng ục từ bụng lại cắt đứt sự đối thoại của hai người, lần này kêu lại càng khoa trương, kéo dài hết vài giây, nghe ra đều sắp thành xướng ca mất rồi. Ngược lại bé dũng giả không cách nào khống chế được tiếng kêu quái dị phát ra từ bụng mình, lúng túng đến nổi sắp khóc.

“Há! Tên nhóc này đúng là hấp dẫn thật nha.”

“Bất quá cũng chỉ là một tên dũng giả thôi, cứ để nó chết đói đi.” Tử Uyển nói thầm, vẫn không muốn thu lại địch ý của hắn đối với dũng giả như trước.

“Quay lại vấn đề, tên nhóc này rốt cục phải ăn thứ gì?” Ma vương nhìn gương mặt đứa trẻ tựa như đã đông cứng lại, xấu hổ đến nỗi thân hình nhỏ bé khẽ run lên, mới rốt cục dừng lại ý định tiếp tục trêu cợt nó, lên tiếng hỏi.

“… đại khái là trái cây hoặc gì đó là được rồi.” Không dám để ngoài tai vấn đề ma vương hỏi, Tử Uyển lộ rõ sự không cam tâm tình nguyện của mình trả lời ma vương.

“Là trái cây à, mùa này hẳn phải có táo mới đúng, để ta xem.” Ma vương nhìn chung quanh một lúc lâu, đánh ngựa đi về phía một cây to: “Là thứ này đúng không?”

Trên cây đầy những quả táo đã chính mọng, vừa to vừa đỏ đến nỗi kẻ khác chỉ cần nhìn thấy là đã thòm thèm, hương vị ngọt ngào lượn quanh chóp mũi, vô cùng quyến rũ. Ma vương giơ tay hái xuống vài quả, trực tiếp nhét vào lòng ngực của bé dũng giả.

“Cho ngươi đó, ta không biết loài người thường ăn thứ gì, cho nên ngươi dùng thứ này lót bụng đi.” Ma vương cười lên sang sảng, vỗ vỗ đầu dũng giả.

Dũng giả đầu tiên là ngẩng lên nhìn khuôn mặt tươi cười của ma vương, sau đó lại cúi đầu cầm những quả táo giơ lên trước ngực ma vương.

“Muốn cho ta à? Này không cần đâu, ta không cần ăn thứ gì cả.” Ma vương đẩy quả táo trở về cho dũng giả, kế đó dịu dàng khẽ mỉm cười, thúc giục: “Tất cả đều cho ngươi cả, không phải đang rất đói sao? Mau ăn đi!”

Nghiêng đầu băn khoăn một lúc lâu, đứa trẻ cầm lấy quả táo bằng hai tay, nâng lên trước mặt, nheo mắt lại nhìn ma vương, lộ ra nụ cười rụt rè, sau đó mới cắn vào quả táo.

“Tử Uyển! Tên nhóc này, nó cười với ta nè!” Ma vương kinh hãi thất sắc, kích động lay lay Tử Uyển đang cưỡi ngựa bên cạnh, hại hắn thiếu chút nữa té xuống ngựa.

“Bệ hạ, xin ngài hãy bình tĩnh một chút… bất quá nghĩ lại, chúng ta dường như chưa bao giờ gặp một dũng giả vừa nhỏ, vừa không có chút địch ý như đứa nhỏ này.”

Tarlette trở thành ma vương đến giờ ước chừng cũng đã hơn ba trăm năm, trong khoảng thời gian đó cũng đã có những dũng giả từng tới cung điện của ma vương, bọn họ đa phần đều hô lên: “Tên ma vương tà ác, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!” hoặc “Tên ma vương đáng chết! Ngày ngươi nhiễu loạn sự hòa bình của thế gian đã kết thúc, ta XXXX hôm nay tới đây thảo phạt ngươi!”, nhưng kết quả gần như chưa từng gặp được bổn tôn của ma vương, đã mất mạng trong miệng của đám thú cưng nuôi trong thành ma vương rồi.

“Ta nhớ hình như đã tới năm tên đúng không?”

“Trên thực tế đã tới sáu tên, tên thứ sáu – lúc đó ngài đang cãi nhau với Lệ vương đại nhân, trong lúc hai người các ngài vừa phá hư cung điện vừa công kích đối phương, gạch ngói của cung điện rơi xuống đúng lúc đập chết tên dũng giả vừa mới đến, chuyện này là do binh lính sau khi thu dọn chiến trường do hai ngài gây ra phát hiện.”

Lệ vương là tinh linh sống ẩn trong thành ma vương, cũng chính là bản thân tòa thành ma vương, bình thường sẽ hóa thành một cô gái xinh đẹp động lòng người, hoạt động trong phạm vi tòa thành, là oan gia chuyên cãi nhau với ma vương, bất quá nói tới cùng quan hệ giữa hai người kỳ thực cũng rất tốt.

“Tên nhóc này ăn chậm quá nha.” Mất đi hứng thú đối với một đề tài đã kéo dài, ma vương chuyển sự chú ý của mình sang bé dũng giả. Nhìn bé dũng giả dùng đôi tay nhỏ bé của mình cầm lấy quả táo lớn gấp đôi tay của mình cạp từng miếng nhỏ ăn vào miệng, đột nhiên cảm thấy muốn nói một điều gì đó.

“Xin ngài đừng cho rằng ăn cái gì cũng có nghĩa là há miệng nuốt trọng thứ đó được không ạ? Hắn cũng không phải đám ma thú trong thành ma vương, chỉ bất quá là một tên dũng giả không có năng lực loài người mà thôi.” Tử Uyển cẩn thận quan sát tên nhóc trước mặt, khuôn mặt hồng hồng thể hiện tuổi đời còn rất nhỏ và sự ngây thơ của chủ nhân nó, mặc dù sau lưng có một đôi cánh, nhưng nhìn thế nào cũng đều có thể thấy đây chỉ là một đứa trẻ chưa đầy sáu tuổi.

Nhìn tới nhìn lui Tử Uyển vẫn không cách nào hiểu nổi, rốt cục ma vương trúng ý tên dũng giả nhỏ yếu vô lực này ở điểm nào, khiến hắn che chở cho thiên địch của mình ngay lần đầu tiên gặp mặt?

Không lâu sau, xa xa truyền tới tiếng hô lên của binh lính, vài giây sau thị vệ tiến đến bên cạnh bẩm báo đã tìm được một thôn làng của loài người.

“Thì ra hiệu suất binh lính của ta cũng cao quá ha.” Ma vương khen ngợi, Tử Uyển ở bên cạnh lạnh nhạt nói: “Đó là đương nhiên, cũng không chịu nhớ ban đầu là do ai quẳng cho ta trách nhiệm huấn luyện binh lính.”

“Không hổ là Tử Uyển, ngươi có muốn thay đổi địa vị thành ma vương luôn không?” Ma vương vỗ vỗ mạnh vào lưng Tử Uyển, khiến hắn lần thứ hai “thiếu chút nữa té xuống ngựa.”

Sức mạnh của ma vương từ lúc sinh ra tới nay, đều không quan hệ đến tư chất hoặc tiềm lực, không phải nói muốn làm là có thể làm, cũng không phải cố gắng vạn lần thì có được hồi báo, mà đích thật phụ thuộc vào vận mệnh.

“… nếu tôi là ma vương, kẻ đầu tiên tôi cắt mông chính là ngài rồi.” Tử Uyển thong dong điều chỉnh tư thế ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, oán khí màu đen chậm rãi toát ra từ phía sau lưng, mang theo nụ cười sáng lạng đáp lời ma vương.

“Hê, chờ một chút, ta cảm thấy có gì đó màu đen đang bay tới kìa, này này này, Tử Uyển, a a a a ….”

***

Ma vương và những người khác dừng lại cách thôn làng không xa, đặt dũng giả xuống, chỉ cho bé dũng giả phương hướng của thôn làng. Đứa trẻ ôm trong ngực mấy quả táo vẫn chưa ăn hết, nhìn không chuyển hướng về phía ma vương đang không ngừng phất tay nói lời từ biệt với nó.

Nó đi về hướng thôn làng được vài bước, lại quay đầu lại nhìn ma vương, nhìn một chốc rồi lại tiếp tục đi về phía trước một khoảng ngắn, lại quay đầu lại nhìn một chốc, thoạt nhìn khá là không nỡ.

Ma vương không nhịn được cười thành tiếng, hô lớn về hướng bé dũng giả: “Nhớ cho rõ, sau này ngàn vạn đừng tới giết ta, tuyệt đối sẽ chết sớm đó! Nhưng có thể tới tìm ta!” Nói xong còn cố sức phất phất tay.

“… ta có thể xem trong óc ngài chứa thứ gì không?” Tử Uyển nhỏ giọng lầm bầm.

Cũng không biết có nghe thấy lời ma vương nói hay không, bé dũng giả nhỏ nhoi học theo ma vương, vươn lên một cánh tay vẫy vẫy, sau đó mới không quay đầu lại, hướng phía thôn làng đi thẳng tới.

Nhìn hình bóng đã biến mất nơi phía xa xa, ma vương đột nhiên mở miệng nói: “Ta muốn thu hồi lời ta đã nói trước đó.” Vẻ mặt vừa rồi còn hưng phấn không thôi, đột nhiên chuyển thành khuôn mặt trầm tĩnh lại, Tử Uyển cũng không dám nói giỡn hay cào nhào nữa.

“Ngài muốn chỉ câu nào?”

“Ta nói ta không biết vì sao tuyết đầu mùa lại hấp dẫn người khác.”

Ánh sáng của tuyết vẫn như cũ hạ xuống, ma vương ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, mở lòng bàn tay đón lấy đốm sáng: “Cùng là từ trên trời cao rơi xuống, cùng phát ra ánh hào quang, đối với ta mà nói, đứa trẻ kia chính là hạt tuyết đầu mùa. Ánh hào quang từ người hắn phát ra rất nhu hòa, khiến người ta thương tiếc, không nở nắm bàn tay lại khiến cho ánh sáng đó biến mất,” ma vương quay đầu cười với Tử Uyển, nói: “cho nên vừa rồi ta mới không quan tâm đến việc nó có là dũng giả hay không.”

“Mặc dù điểm ấy thuộc hạ có thể miễn cưỡng hiểu được, nhưng đứa trẻ loài người đó dù sao cũng là dũng giả, bây giờ để cho nó một con đường sống, tương lai cũng chỉ mang đến sự uy hiếp đối với ma tộc mà thôi.”

“Nếu chỉ là một tên loài người, thì có thể uy hiếp được cái gì chứ.” Ma vương cười một cách tự tin, nói. Tử Uyển cũng chỉ còn cách thở dài, không hề phản bác.

“Thuộc hạ từng nghe nói, ánh sáng của tuyết còn có một hàm ý khác chính là ‘chôn vùi’ và ‘lãng quên’, bệ hạ cho rằng thế nào?”

Nếu đợt tuyết này thật sự có ma lực đó, Tử Uyển chỉ hy vọng ma vương có thể nhanh chóng quên đi tên dũng giả bé nhỏ mới rồi, quên đi ký ức về đợt tuyết đầu mùa này, trở thành một ma vương xứng chức.

“Ta cho rằng đợt tuyết đầu mùa này rất đẹp, như vậy là đủ rồi.” Ma vương thỏa mãn nhếch lên khóe miệng. Đối với kẻ sở hữu sinh mệnh vĩnh hằng như ma vương mà nói, trong suốt chiều dài sinh mệnh của mình, rất khó tìm được sự vật gì có thể gây xúc động đến tâm linh, bởi vậy trận tuyết này cũng đặc biệt trân quý.

“Được rồi được rồi, tuyết đầu mùa cũng đã xem, ngựa cũng cưỡi chán, vậy Tử Uyển, ta quay về thành ma vương trước nha.”

“Cái gì? Đợi đã! Ngài định muốn…” Tử Uyển còn chưa kịp nói hết câu, ma vương đã hành động trước rồi.

Hắn khẽ cong sống lưng, có thứ gì đó nhanh chóng chui ra từ lưng ma vương, kéo dài ra, không nhìn thấy lông tơ cũng như da cánh, mà chỉ là một cặp cánh hình móng vuốt tựa như một đôi bàn tay xương xẩu to lớn, không chút kiêng nể tựa như muốn quắp lấy bầu trời cao. So với đôi cánh chim thuần bạch của dũng giả, đôi cánh của ma vương quả thật là một hình tượng khiến cho người ta cảm thấy kinh khủng đến run lẩy bẩy.

Đôi cánh hình móng vuốt xương xẩu khẽ đập một chút, chung quanh ma vương phút chốc cuồn cuộn nổi lên gió lốc, cát bụi và ánh sáng của tuyết bay lên tứ tán, kịch liệt quay cuồng giữa bầu trời, che đi tầm mắt mọi người, thẳng đến khi gió lốc ngưng lại, ma vương cũng đã tại chổ biến mất từ lâu.

“Đồ cái tên thất thường! Nếu ta thực sự trở thành ma vương, tên đầu tiên ta cắt mông sẽ là ngươi đó!” Tử Uyển lúc này thực sự đã té luôn xuống ngựa, phẫn nộ quát lên.

Advertisements

Tagged:

4 thoughts on “Devil and Warrior – Mở đầu

  1. lilith Tháng Mười Một 11, 2013 lúc 2:37 chiều Reply

    Mắng vốn: chương mở đầu vui bao nhiêu, khùng bao nhiêu, mấy chương sau tự kỷ lộp độp luôn.

    Ui… Tử Uyển của tui…

    Vẫn còn trong tâm trạng chìm xuồng sau khi đọc hết cuốn 2, híc híc…

    • Sâu lười Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 12:18 sáng Reply

      Bà chị bây giờ mới chịu đọc à? Đúng là bộ này ban đầu ai cũng tưởng nó là pink, trên thực tế nó lại là dark.

  2. lilith Tháng Mười Một 12, 2013 lúc 11:09 sáng Reply

    Đọc đoạn đầu quyển 4, muốn khóc luôn, vừa thấy tội cho Woall, vừa thấy tội cho Terlette

  3. bangdi25 Tháng Năm 17, 2016 lúc 10:33 chiều Reply

    mong chờ chủ nhà dịch tiếp ;’)

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: