Mục tiêu hoa lệ – Chapter 3

.

.

Mục tiêu hoa lệ

Chapter 3: Thôn làng

.

Cuồng phong tựa như một đôi tay thô bạo vô hình phẫn nộ lắc lư cả bầu trời.

Lớp tuyết đọng rất dày bị gió lốc kéo ngược bay đến tận thinh không, rồi lại hóa thành những bụi phấn màu trắng rơi ngược xuống. Trên mặt đất rộng, những bụi gai chụm lại thành từng cụm lớn bị bão tuyết phạt ngang. Tuyết cao đến trên đầu gối, muốn đi một bước cũng rất khó khăn.

Án Tử Thù xuyên thấu qua khung cửa sổ bị tuyết đống thành những trụ băng, nhìn về phía những bông tuyết. Cơn bão tuyết kinh khủng đã kéo dài đến chín ngày rồi, tới hôm nay vẫn chưa có dấu hiệu sẽ yếu bớt. Án Tử Thù có chút lo lắng, thôn trang này nhân khẩu chưa đến một trăm người, có thể sẽ bị tuyết chôn vùi hay không?

“Bielefeld, anh muốn ra ngoài một chút.”

Xuyên thấu qua lớp bão tuyết dày đặc, gần như không thấy rõ màu sắc của bầu trời, Án Tử Thù cầm xẻng sắt dựng sát tường đá, đẩy cánh cửa gỗ bị tuyết đông cứng, đi ra ngoài.

Mấy ngày nay, thể lực chàng cũng đã dần khôi phục, bàn tay trái bị bỏng cũng đã được chữa trị bằng dược thảo. Bielefeld đối xử với chàng thân thiết như đối xử với người nhà của cô, không chỉ mỗi ngày nấu ăn, mùi hương thơm ngát tỏa ra bốn phía, nấu ra những loại thức ăn ngon đến nổi khi đã ăn là không muốn dừng lại, cô lại còn may cho chàng áo khoác ngoài và áo choàng trùm đầu bằng da sói xám, vừa đẹp, vừa tỉ mỉ, lại vừa ấm áp.

Án Tử Thù rất cảm ơn cô. Vì trên người không còn đồng vàng, cho nên chàng đành làm việc nhà để báo đáp cô. Án Tử Thù bất chấp bão tuyết, giúp Bielefeld sửa chữa nóc nhà bị bão tuyết làm hỏng, dùng ván gỗ đóng lại cửa sổ trên mái nhà vốn đã bị tuyết đọng làm nghiêng hẳn sang một bên.

Sửa xong cửa sổ và nóc nhà, chàng vẫn kiên trì mỗi ngày đi ra ngoài giúp Bielefeld xúc mớ tuyết đọng xung quanh căn nhà, ra vườn sau chẻ củi, để dành đốt lửa sưỡi ấm.

“Xoẹt! Bộp bộp!”

Trên trụ thớt to hình tròn làm từ gốc một loại cây đen cứng như thép, một khúc gỗ cây gai khá to bị thanh kiếm dài chém ra làm đôi.

Án Tử Thù dùng thanh kiếm có tên là “Thanh Long”, do chú kiếm sư của cung đình, dùng một loại tinh thiết của cao nguyên, trải qua rất nhiều lần tôi luyện, hơn bốn mươi chu trình khác nhau, lại thêm rất nhiều lần mài dũa mới tạo thành.

Chuôi kiếm “Thanh Long” được tạo thành từ những sợi bạc tinh xảo và những viên đá mắt rồng màu vàng óng ánh. Mũi kiếm cực kỳ sắc bén, chém ngọt vào sắt mà không gây ra một tiếng động nào. Vỏ kiếm làm từ răng con nghê, một loại huyễn thú, có màu đồng thau, về phẩm chất còn cứng rắn hơn bất kỳ loại đá cứng rắn nào khác. Dưới ánh mặt trời, vỏ kiếm phát ra ánh sáng óng ánh như kim loại.

Bắt đầu từ bốn tuổi, Án Tử Thù dưới sự dẫn dắt của phụ thân và huynh trưởng, học tập kiếm thuật của Án thị hoàng gia. Khác với cách đấu kiếm của tây phương, kiếm thuật đông phương tạo thành một trường phái riêng biệt, chiêu thức linh hoạt đa dạng, cương nhu đều có, bình thường không cần pháp thuật hỗ trợ thêm.

Năm mười lăm tuổi, Án Tử Thù đã trở thành kiếm sĩ xuất sắc nhất của nước Xi Vưu, trong những đại hội luận võ diễn ra hàng năm, chàng đều là kẻ chiến thắng.

“Bộp bộp!”

Lại thêm một khúc gỗ cây gai bị chém làm đôi, rơi xuống mặt đất phủ đầy tuyết. Đặt sát vào một mặt tường đá, là đống gỗ cây gai đã chẻ được chất ngay ngắn cao gần đến mái hiên. Số lượng gỗ mà Án Tử Thù chuẩn bị cho Bielefeld cũng đủ đốt hết mùa đông này rồi.

Hoạt động có thể làm thân thể ấm lên, không bao lâu trên trán Án Tử Thù đã chảy đầy mồ hôi, chàng dùng mu bàn tay lau mồ hôi đi, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm mắt mơ hồ.

“Ca ca!”

Ảo ảnh của Hạ Lâm lập tức xuất hiện bên cạnh chàng, vươn tay đỡ lấy chàng. Yến Tử Thù cố gắng giữ vững thân thể, biết rằng toàn bộ khung cảnh này cũng chỉ là giả tạo.

Từ sau khi chàng gặp tên ma vật tóc vàng kia, chàng bắt đầu không ngừng mơ thấy Hạ Lâm, trong giấc mộng bọn họ hạnh phúc đến vậy, cả ngày đều cười đùa vui vẻ, tựa như bi kịch vẫn chưa bao giờ phát sinh.

Mà ba ngày trước, chứng ảo tưởng nghiêm trọng này lại càng nghiêm trọng thêm, “Hạ Lâm” lại có thể còn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt chàng, mỉm cười với chàng, nói chuyện với chàng, nắm lấy tay chàng, quan tâm chàng… Điều này làm cho Án Tử Thù vô cùng thống khổ.

“Hạ Lâm…”

Thân nhân đã chết lại “sống” lại, khiến người sống không khỏi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, lại càng làm cho sự thống khổ vì thế mà thâm sâu hơn, sắc bén hơn, không cách nào có thể tự kềm chế được. Bởi vì mỗi một lần chàng đều tự nhắc nhở bản thân mình, Hạ Lâm đã chết rồi, khung cảnh thân thể nằm trong vũng máu, tan tành, hơi thở thoi thóp, không ngừng lặp đi lặp lại xuất hiện trước mắt chàng.

Khóe mắt Án Tử Thù đỏ bừng, thống khổ vạn phần. Đột nhiên, cơn choáng váng biến mất, ảo ảnh Hạ Lâm cũng theo gió lốc tan biến không thấy nữa.

Đôi mày thanh tú thẳng tắp của Án Tử Thù nhíu lại, vẫn cảm thấy ngực đau như dao cắt. Xát muối lên vết thương người khác, là công việc yêu thích nhất của ác ma, sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, lúc ấy bất luận thế nào, cũng phải giết tên khốn khiếp đó!

Cơn choáng váng được đè xuống, Án Tử Thù cố gắng cắm mũi kiếm vào trụ thớt, ổn định lại hô hấp vẫn đang dồn dập, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa.

Chóp nhọn của những căn nhà bằng đá mọc sừng sững trên con phố bên kia, ngọn đèn màu vỏ quít như ẩn như hiện trong cơn bão tuyết. Có lẽ do bão tuyết mấy ngày nay thật sự rất lớn, nên Án Tử Thù chưa bao giờ nhìn thấy các thôn dân khác đi ra khỏi nhà.

Đúng rồi, Bielefeld có nói, bây giờ trong thôn chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ em lưu lại, nếu thức ăn vẫn đủ, bọn họ tuyệt đối sẽ không ra khỏi cửa, cũng ghét sự quấy nhiễu của người lạ. Thế nhưng nếu tuyết đọng càng lúc càng nhiều, sức nặng do tuyết đọng gây ra sẽ làm sụp nhà cửa của họ. Án Tử Thù nghĩ, có nên qua bên đó giúp đỡ dọn sạch tuyết trên nóc nhà và phía trước cửa hay không?

“Anh Tử Thù!” Bielefeld đột nhiên xuất hiện ở sau vườn, người khoác chiếc áo choàng trùm đầu bằng nỉ đỏ, “Vào nhà thôi anh, cơm trưa em nấu xong rồi.”

“Được.” Án Tử Thù gật đầu, rút kiếm khỏi thớt gỗ, quét mắt nhìn ngọn đèn phía xa xa, đạp lên lớp tuyết sột soạt, quay vào trong nhà.

Bữa ăn Bielefeld nấu vẫn thịnh soạn như trước, có cá da xanh đông lạnh chiên bơ, gà nướng mật ong, súp bắp nấu váng sữa, và bánh nướng phết mứt mơ chua.

Cô còn biết ủ một loại rượu trái cây thanh ngọt, rất hợp khẩu vị. Án Tử Thù khen cô, rằng cô còn tài giỏi hơn cả ngự trù của cung đình.

Thế nhưng, có lẽ do mấy ngày nay không ngủ ngon, Án Tử Thù phát hiện khẩu vị của mình không được tốt cho lắm, chàng chỉ mới ăn một chút cá da xanh, liền cảm thấy dạ dày trào ngược lên, rất khó chịu.

Vì không muốn để cho Bielefeld thất vọng, chàng cầm lấy khăn ăn lau miệng, bảo rằng có lẽ mình bị cảm lạnh rồi, chờ chốc nữa sẽ ăn tiếp, rồi đứng dậy, đi đến bên cạnh chiếc sofa bằng gỗ.

“Anh ngủ một chút đi, gần đây thời tiết quả thật quá lạnh rồi.” Bielefeld dịu dàng nói, cũng đi đến trước sofa, ngồi xuống, bàn tay rờ lên trán Án Tử Thù, “ngủ đi, em sẽ đánh thức anh.”

“Cám ơn em.” Án Tử Thù cảm thấy tay cô vừa mềm mại vừa ấm áp, vô cùng thoải mái, chỉ chốc lát đã chìm vào mộng đẹp.

***

“Xoàng xoạt!”

Âm thanh giống như cành cây đập mạnh vào cửa sổ trên mái nhà khiến Án Tử Thù bừng tỉnh. Chàng ngồi bật dậy, lau đi vầng trán đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhìn bốn phía chung quanh.

“Bielefeld?”

Ánh lửa trong lò sưởi áp tường vẫn rực hồng, những thanh củi mới được bỏ vào đang cháy bập bùng tí tách. Trên bàn ăn, bánh ngọt hương cỏ do Bielefeld làm được đặt trong một chiếc khay bằng gốm, bên cạnh đặt một bình trà còn bốc lên hơi nóng, nhưng Bielefeld không có trong phòng.

“Đi ra ngoài rồi à?”

Bên ngoài bão tuyết lớn đến vậy, Án Tử Thù có chút lo lắng. Chàng lập tức đứng dậy, khoác thêm áo choàng, mang theo kiếm, đẩy cửa bước ra ngoài.

Trên lớp tuyết trắng không in lại dấu chân, Bielefeld đã rời đi rất lâu rồi sao? Án Tử Thù có hơi kinh ngạc, đạp trên lớp tuyết đọng đi vòng ra sau vườn, sau đó ra ngoài đường phố, thế nhưng, bất cứ nơi nào cũng không thấy bóng dáng của Bielefeld.

“Chẳng lẽ sang nhà láng giềng rồi à?” Án Tử Thù đột nhiên nghĩ đến, kéo lại vạt áo choàng màu đen, nhắm hướng gió tuyết vẫn đang thét gào, một bước tiếp một bước đi trên con đường hướng lên sườn dốc, tiến về phía con phố đối diện.

“Vù vù!”

Khuôn mặt của Án Tử Thù bị những hạt tuyết đống kết sắc nhọn như thủy tinh quẹt vào làm đau rát. Càng đến gần khu nhà đèn vẫn còn sáng đó, chàng lại càng cảm thấy… hình như có chổ nào đó không quá bình thường.

Hàng rào đúc bằng sắt đen đã bị gió tuyết bào mòn, chỉ còn lác đác vài cọng sắt hình dạng nhánh cây bị bẻ oặt sang một bên, giếng nước cũng bị lớp băng dày phong kính. Nơi này gần như đã bị một lớp tuyết đọng rất dày bao phủ hết toàn bộ, hoàn toàn không có dấu hiệu con người còn sinh sống ở đây.

Án Tử Thù đi đến trước cửa lớn, phát hiện cánh cửa bị đóng băng đứng im không nhúc nhích, không cách nào mở ra được. Chàng đi tới vườn sau, thông qua một cánh cửa sổ thủy tinh đã bị bể tan tành, nhìn vào trong căn phòng vẫn sáng ánh đèn.

Mạng nhện màu xám trắng, trông giống như sợi bông trải rộng đến mỗi góc phòng, một con nhện to đùng treo tòng teng từ xà nhà đong đưa xuống.

Trên bàn ăn phủ một lớp dày tuyết đọng, bánh mì nổi mốc, quả táo đã thối rữa, bình rượu bằng thiết bị băng tuyết đống chung lại với nhau thành một khối.

Trên bốn bức tường, những tấm thảm treo tường nhiều màu sắc dường như từng bị lửa thiêu cháy, cong lại, đen xì, đong đưa như sắp rớt. Trong phòng không có ai, chỉ có những tượng đá được tạc đẽo vô cùng tinh xảo, trông giống y người thật, đứng im lặng trước lò sưởi áp tường.

Phía trên lò sưởi áp tường, bảy ngọn nến màu trắng đang lập lòe cháy. Ngọn đèn mà Án Tử Thù nhìn thấy từ nơi xa, chính là đến từ nơi này.

Án Tử Thù lảo đảo lùi lại, kinh ngạc không thôi! Chàng lập tức đi sang ngôi nhà thứ hai, kết quả nhìn thấy cảnh tượng càng thêm đổ nát. Khắp nơi toàn là giẻ rách, tro bụi, nhền nhện, và cũng có cả những bức tượng đá tinh xảo.

“Đây là… chuyện gì xảy ra?!”

Sắc mặt Án Tử Thù biến đổi kịch liệt, cởi áo choàng xuống, nhắm hướng giáo đường của thôn làng, tiến thẳng tới.

Đó cũng là một quần thể kiến trúc hình chóp nhọn, đứng sừng sững ngay giao lộ giữa hai trục đường chính. Án Tử Thù đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, trên có đính thánh giá bằng đồng, đi thẳng vào trong. Một cảnh tượng càng thêm chấn động, khiến chàng không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Gần năm mươi bức tượng đá tư thế kiền thành, ngồi trên ghế dài, cúi đầu cầu khẩn. Có những người già tóc bạc trắng xóa, cũng có những người trẻ tuổi thân thể tráng kiện, cũng có những đứa trẻ ngủ say, được mẹ ôm vào lòng… Ai đã chế tạo nên những bức tượng đá này? Không, phải nói rằng đây không chỉ là những bức tượng đá, mà còn là…?

“Tử Thù.”

Bielefeld, gương mặt không chút thay đổi, ánh mắt lạnh như băng, đột nhiên xuất hiện ngay cửa giáo đường, dùng chất giọng gần như lạnh lùng, nói: “Ngươi không nên đến nơi này, ta đã từng nói, đừng rời khỏi phòng.”

“Bielefeld! Những người này… Không, những tượng đá này… dường như là đã xảy ra chuyện gì?” Án Tử Thù khiếp sợ, hỏi, bất giác nắm chặt thanh kiếm trong tay.

“Đó là con của ta.”

“Con?”

“Phải. Nơi này là thành của Bielefeld, bọn họ đều là con của ta. Tử Thù, ngươi cũng sẽ trở thành con của ta, là đứa ta yêu thương nhất, xinh đẹp nhất.” Bielefeld đột nhiên mỉm cười, nụ cười của ả ta vẫn xinh đẹp, giống như thiên sứ, “Tiến đến đây đi, con của ta.”

“Ngươi là ma vật?”

Án Tử Thù xoẹt một tiếng rút trường kiếm ra, đồng thời lui về chính giữa giáo đường, bốn phía đều là tượng đá và ghế dài, đối với chiến đấu mà nói vô cùng bất lợi.

“Là trung cấp ác ma, đừng lấy ta ra so sánh chung với lũ ma vật cấp thấp!” Bielefeld nhếch nhếch mày, nói bằng chất giọng căm ghét.

Sau đó ả thong thả cởi xuống chiếc áo choàng trùm đầu màu đỏ, rũ những bông tuyết bám trên đó xuống, treo nó lên giá treo áo choàng ngay cạnh cửa giáo đường, đi về hướng Án Tử Thù.

“Sau khi trở thành con của ta, ngươi sẽ có được cuộc sống vĩnh hằng. Tử Thù, ngươi có bao giờ soi gương một cách cẩn thận chưa? Ngươi xinh đẹp đến vậy, cao nhã đến vậy, chẳng lẽ ngươi muốn mặc cho thời gian tàn phá hay sao?”

“Thần vốn rất ích kỷ, những thứ hắn ban cho ngươi, không đầy bốn mươi năm sẽ lần lượt bị cướp đi, tứ chi ngươi sẽ tàn khuyết, dung mạo sẽ già cỗi, ngươi không cảm thấy như vậy là quá đáng tiếc hay sao?”

Bielefeld đứng lại trước mặt Án Tử Thù, cách khoảng mười bước, con ngươi màu xanh lam của ả nhìn chằm chằm vào Án Tử Thù, tỏa ra ánh sáng lập lòe như lửa ma trơi, “Đó là sự khinh miệt của thần đối với ngươi, mà ta – sẽ khiến cho ngươi một ngàn năm, một vạn năm, vĩnh viễn không tàn lụi.”

“Nhưng đó cũng chỉ là một pho tượng đá!”

Án Tử Thù giơ kiếm lên, sắc bén đối đáp lại, “Nó có khác gì mộ bia chứ?! Đó không phải sống, mà là chết. Vạn vật có luân hồi mới là bình thường, như thế mới gọi là ‘sinh mệnh’. Mà ngươi, bất quá chỉ là một con quái vật thích bia mộ mà thôi!”

“Thật là chẳng biết phân biệt đúng sai, tốt xấu!” Gương mặt Bielefeld trở nên vặn vẹo, tức giận đùng đùng nói: “Uổng công ta lo lắng cho ngươi, còn cho ngươi nhìn thấy … Hạ Lâm, kẻ ngươi thương yêu nhất.”

“A, thì ra là ngươi…?” Luôn không ngừng mơ thấy Hạ Lâm, bị hồi ức bi thảm hành hạ, ra là do Bielefeld giở trò quỷ sao? Không phải do tên ma vật tóc vàng đó…

“Là ta, thế nào? Ngươi không phải rất muốn gặp con bé đó sao? Không phải cảm thấy áy náy với con bé đó sao? Con bé đó luôn tôn kính ngươi, luôn đi theo bên cạnh ngươi, nhưng ngươi lại luôn không quan tâm đến nó. Khi nó cần sự giúp đỡ từ ngươi nhất, ngươi cũng không có mặt bên cạnh nó, cuối cùng, nó đã chết…”

“Không phải! Không phải như vậy!” Án Tử Thù lớn tiếng nói. Chàng cũng từng cố gắng, từng vượt bao khó khăn gian khổ để tìm ma vật đã lập khế ước với Hạ Lâm, nhưng lại không thành công. Trước khi Hạ Lâm tự sát, nghe pháp sư nói, đó là một ma vật quý tộc có ma lực cường đại.

“Ta có thể khiến cho con bé đó sống cùng ngươi, chỉ cần ngươi nguyện ý trở thành con của ta, ta có thể khiến ‘nó’ lúc nào cũng ở bên cạnh ngươi, ngươi cũng sẽ không còn cảm thấy – Á!”

Binh!

Trước khi ma vật nói hết, Án Tử Thù đã đâm kiếm thẳng tới nhanh như sấm chớp, mũi kiếm sắc bén làm rách chiếc váy dài của ma vật, một vệch máu tươi hằng sâu trên vai ả, kéo dài lên má phải.

“Ngươi dám dùng – thứ vũ khí đê tiện của loài người chém ta?!” Bielefeld tức giận rống to. Gương mặt ả đột nhiên biến đổi, tròng mắt biến thành màu đỏ tươi, dường như có thể phun ra lửa. Mái tóc xinh đẹp chợt bay lên, biến thành vô số con rắn thi nhau trường bò, cắn xé, vô cùng dữ tợn.

Bielefeld đưa tay ra, nắm lấy kiếm của Án Tử Thù, móng tay ả lợi hại vô cùng, sức mạnh cũng lớn đến đáng sợ, “rắc” một tiếng, Thanh Long kiếm của Án Tử Thù đã bị gãy gọn.

Đây là … sức mạnh của trung cấp ác ma sao?!

Án Tử Thù không ngừng chấn động và kinh ngạc, nhưng không chạy trốn, mặc dù kiếm đã gãy làm đôi, nhưng chàng vẫn cam đảm xông lên.

“Binh!”

“Xoảng!”

Nhát kiếm Án Tử Thù chém ra rất ác liệt, lực cổ tay mạnh như gió tạt, bước chân mau lẹ không kém gì ma vật, gần như đuổi sát theo những chổ hiểm trên người ma vật.

Bielefeld dùng hai cánh tay mọc đầy vảy trắng ngăn chặn sự công kích của Án Tử Thù, những chiếc răng nhọn cắn nát môi. Đã có vài lần ả bị Án Tử Thù dồn đến góc tường giáo đường, hai cánh tay bị mũi kiếm gãy chém thương mấy nhát.

“Đáng ghét!” Bielefeld đột nhiên nhảy về phía sau, bay bổng giữa không trung, sau đó tay phải giơ lên, niệm chú ngữ thật nhanh.

Két!

Những tượng đá đang ngồi đột nhiên đều chậm rãi ngẩng đầu lên, đứng dậy. Từng đôi từng đôi mắt màu xám tro của những bức tượng “nhìn” về phía Án Tử Thù, tiến tới gần từng chút từng chút.

Tách ra khỏi những thôn dân, đi ở vị trí dẫn đầu là những kỵ sĩ võ trang toàn bộ, Án Tử Thù nhận ra huy chương sư tử đầu đại bàng nằm trên khôi giáp của họ. Bọn họ là kỵ sĩ đoàn của hoàng gia Bagote, bảo vệ biên cương, đều là những chiến sĩ ưu tú được tuyển lựa kỹ càng, thân kinh bách chiến.

– Bielefeld đều đã biến bọn họ thành đá cả rồi sao?!

“Xoảng!”

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, những thanh kiếm dài bản to bằng đá đã va chạm vào thanh trường kiếm giữa không trung, tia lửa bắn ra bốn phía. Tay trái của Án Tử Thù đã bị chấn đến nỗi tê dại, kiếm cũng gần như bị bắn bay ra ngoài. Chàng lập tức dùng hai tay nắm lấy chuôi kiếm, chống cự lại sự công kích của những kỵ sĩ.

“Roảng!” Thỉnh thoảng trong những phút giây nguy hiểm, “kỵ sĩ” mặt không chút thay đổi, nhưng chiêu kiếm lại sắc bén, lực chém mạnh mẽ vô cùng, tựa như ma quỷ, vô tình bổ về phía Án Tử Thù.

“Rắc…”

Những thôn dân tụ tập lại càng lúc càng nhiều, bọn họ giơ lên đôi tay cứng ngắc, muốn nắm lấy cổ họng Án Tử Thù, bóp nát xương cổ. Án Tử Thù vừa múa kiếm vừa ngăn cản nhát chém lẫn đâm tới của những kỵ sĩ, vừa lui về phía sau, không bao lâu đã bị dồn vào góc chết, không thể tự do xoay người tránh né.

“Ô!”

Cánh tay phải bị một nông phụ mù quáng bắt được, ngón tay đá tạc đâm sâu vào làn da chàng, không thể động đậy, sau đó cánh tay trái cũng bị một thôn dân giữ chặt, ngay khi “kỵ sĩ” giơ thanh kiếm bảng to lên, hoắc mắt chém xuống, Án Tử Thù dùng hết sức lực toàn thân, mạnh mẽ vùng thoát khỏi sự trói buộc, cầm thanh kiếm gãy đâm vào ngực của “kỵ sĩ”.

“A….?!”

Máu tươi phun ra bắn lên mặt Án Tử Thù, tượng đá phát ra âm thanh như những lớp băng vỡ vụn, chói tai đến đáng sợ, sau đó, gãy vỡ thành nhiều phiến, ầm ầm đổ sụp xuống. Đôi con ngươi đen láy của Án Tử Thù trừng lớn, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bức tượng gãy vỡ nằm trong vũng máu.

“Ngươi cho rằng bọn chúng chỉ là những tảng đá thôi sao? Ha ha ha… ” Bielefeld hai tay ôm lấy ngực, cười to một cách sung sướng, “bọn chúng là những đứa bé của ta, thân thể và linh hồn đều thuộc về ta! Tử Thù, chỉ cần ngươi chém xuống một nhát, chúng nó sẽ tử vong, để lại một đống đá đầm đìa máu tươi!”

Án Tử Thù giơ kiếm lên, thở hồng hộc, trên mặt dính đầy bệch máu, nhưng chàng không dám tiếp tục đâm chém nữa. Nếu chàng hạ gục được Bielefeld, những thôn dân này nói không chừng còn có thể sống lại, khôi phục lại diện mạo ban đầu.

Dường như biết Án Tử Thù đang nghĩ đến điều gì, Bielefeld lạnh lùng cười. Đột nhiên, tượng đá bóp lấy cổ Án Tử Thù, dùng sức lực thật lớn nhấc chàng lên cao.

Án Tử Thù có cảm giác cổ họng của mình sắp bị bóp nát, đau nhứt khiến chàng một chữ cũng không thốt được ra khỏi miệng. Chàng bị tượng đá bạo lực dí vào vách tường, càng lúc càng nhấc cao.

Bielefeld bay đến bên cạnh chàng, cười nói, “Ngươi có biết tại sao ta thích giáo đường không? Bởi vì ta có thể cho ‘Thần’ nhìn thấy, loài người mà ả tự tay sáng tạo ra, bị ta hủy diệt như thế nào!”

Bielefeld lại niệm chú ngữ, tứ chi của Án Tử Thù bị những tấm màn che của giáo đường xoay thành những sợi dây thừng buộc chặt, sau đó bị kéo lên khoảng không gần đến nóc giáo đường, giống như thập tự giá bị treo lơ lửng giữa không trung, Bielefeld bay đến bên cạnh chàng, hai tay ôm lấy chàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vết máu dính trên mặt chàng.

“Ta phải hành hạ ngươi thế nào đây? Ngươi khiến ta tổn thất mất một đứa con. A… bắt đầu từ nơi này được không?”

Đôi tay phủ đầy vảy, mềm oạt như rắn độc của Bielefeld xé chiếc áo ngoài bằng da và áo sơ mi của Án Tử Thù, móng tay bén nhọn lưu lại vết trầy đỏ đến chói mắt trên ngực.

“Lột da ngươi ra, bẻ gãy xương của ngươi, cho ta nghe những tiếng rên rỉ của ngươi đi?” Móng tay đột nhiên đâm vào vết trầy trên ngực, thẳng tới xương sườn. Sắc mặt Án Tử Thù trắng bệch, cắn chặt hàm răng, không phát ra chút âm thanh nào.

“Thật là quật cường, một chút đáng yêu cũng không có.” Bielefeld cau mày, dựng thẳng những móng tay bén nhọn tựa như muốn chọc vào ngực Án Tử Thù, dùng sức định đâm tới.

“Ầm ầm…”

Nóc nhà làm bằng đá của giáo đường bị sụp hơn phân nửa, cửa sổ bằng thủy tinh vẽ đầy họa tiết vỡ vụn tan tành, lực nổ mạnh khiến bông tuyết và bụi mù cuồn cuộn đẩy ngã những chiếc ghế dài, ngay cả chiếc đèn treo rất lớn cũng ầm ầm rơi xuống.

“Ai?!” Sắc mặc Bielefeld đại biến, phẫn nộ quát lên.

“Bộ dáng thật sự là thê thảm a, Tử Thù.” (seo em muốn quýnh anh quớ)

Mái tóc dài màu vàng nhạt tựa như ánh nắng mùa đông, rực rỡ đổ dài khiến người ta mê mẩn. Nam tử đạp lên mặt đất đầy những mảnh thủy tinh vỡ, vóc người cao lớn, đội mũ trùm, thấy không rõ gương mặt của hắn, nhưng chiếc trường bào viền sợi vàng mà hắn mặc trên người dường như được làm từ da của ma long Taras.

Đó là một loại ma thú sống trong đầm lầy, trong miệng mọc đầy những chiếc răng sắc bén như răng cá sấu, hai bên sườn bao trùm lớp vảy cứng cáp như áo giáp, hơn nữa còn chứa chất kịch độc.

Da của ma thú, nanh vuốt, hoặc xương cốt đều là những thứ ma pháp sư luôn thiết tha ao ước, là những vật trang sức có thể tăng cường khả năng phát huy pháp lực, thế nhưng đều là những thứ khó mà có được. Những pháp sư thông thường chỉ đeo dây chuyền bằng xương rồng, vòng tay bằng mắt diều hâu, hoặc mang miếng bảo vệ vai bằng da ma thú.

Nếu nam nhân tóc vàng mặc áo may bằng da ma long Taras, có thể thấy được đó là một pháp sư có pháp lực khá cao cường, bất quá, đó cũng chỉ là một tên loài người biết ma pháp mà thôi. Khóe miệng Bielefeld nhếch lên nụ cười lạnh, dừng trên không nhìn trừng trừng vào nam nhân, không chút sợ hãi.

“Ô….”

Con mắt Án Tử Thù bị những hạt tuyết bám trên trán chảy xuống che mờ đi. Xuyên thấu qua lớp sương màu đỏ máu, chàng khó khăn nhìn ma vật tóc vàng, hơi thở mong manh. Hắn là… hắn đến xem ta chết như thế nào sao?

“Ngươi còn chưa trả lời ta, nguyện vọng của ngươi là gì?” Cardiff mỉm cười nói, con ngươi màu tím lạnh băng long lanh trong suốt, bên trong không hề có bóng dáng của Bielefeld.

“Nhiều… nhiều chuyện quá đi! Cút ngay!” Án Tử Thù thở hổn hển, cảm giác máu tanh đột nhiên trào lên ào ạt trong cổ họng. Bây giờ là lúc nói lên nguyện vọng sao? Hay là Cardiff muốn ám chỉ di nguyện trước khi lâm chung của chàng.

“Một tên ác ma trung cấp đã có thể hành hạ ngươi ra nông nổi này rồi, còn dám khoác lác, nói muốn đem toàn bộ ma vật tống khứ về địa ngục. Án Tử Thù, ngươi thật sự làm ta thất vọng quá đi a.” Ma vương ngửa đầu nhìn chàng, nói một cách vô tình.

“Vậy… ngươi đến đây là để chia một chén súp sao?” Án Tử thù hung hăng trừng mắt nhìn hắn, khàn khàn nói: “Muốn xuống tay thì làm nhanh đi, muốn móc mắt hay moi tim tùy ngươi.”

“Hừ, ngươi vốn chính là của ta rồi, còn cần phải chia chác sao?” Cardiff nói một cách châm chọc, tầm mắt lạnh băng chậm rãi chuyển về phía Bielefeld, sau đó giơ tay phải lên.

Có lẽ nhận ra được điều gì, sắc mặt Bielefeld biến đổi, tựa như bị sét ầm ầm đánh trúng, bật mạnh người về phía sau.

Thế nhưng đã quá muộn, chỉ thấy ánh sáng trắng chói mắt lóe qua, “ầm” một tiếng. Giữa tiếng kêu gào thảm thiết, thân người Bielefeld cháy lên bừng bừng, nhanh chóng biến thành tro tàn.

“Tại sao… ma vương lại cùng loài người… không có khả năng…”

Tiếng kêu thảm thiết của Bielefeld vang vọng trong giáo đường trống trải, Cardiff lạnh lùng nhìn tro cốt của ả rơi liêu phiêu trên mặt đất, sau đó bị cơn gió rét lạnh thấu xương thổi tan biến vào không trung.

Án Tử Thù khiếp sợ trừng mắt nhìn hắn, không biết nên nói cái gì bây giờ. Người ngủ say trong tòa thành sương mù không phải công chúa Erde, mà là ma vương, có nghĩa ngay từ đầu chàng đã nhầm lẫn rồi sao? Truyền thuyết mà mọi người tin tưởng, không chút nghi ngờ lại là giả? Chàng còn tưởng rằng ma vật cho tới bây giờ sẽ không nói lời nói thật, thế nhưng, lời Cardiff nói dường như lại chính là sự thật.

Người hát rong từ thời xa xưa vì muốn mang đến cho loài người niềm hy vọng, nên mới tạo dựng một câu chuyện cổ tích xinh đẹp, Erde có pháp lực cường đại không phải ngủ say, mà thật ra đã bị ma vương giết chết rồi. Vậy chàng vĩnh viễn cũng không tìm được Erde sao?

Án Tử Thù đột nhiên cảm thấy tâm tro ý lạnh, đôi mi hạ xuống, tròng mắt đen nhánh như màng đêm vĩnh cửu chợt bao phủ mây mù. Chàng không chỉ không tìm được Erde để cứu nước cứu dân mình, mà thậm chí còn đánh thức ma vương khỏi giấc ngủ dài thăm thẳm…

“Tử Thù,” Cardiff bay bổng giữa không trung, đi tới bênh cạnh chàng, móng tay bén nhọn màu bạc nhạt lướt qua chiếc cằm đang chảy máu của chàng, sau đó bóp chặt hai má, kéo khuôn mặt chàng nghếch lên, “Thế nào? Sao lại cúi đầu ủ rủ nhanh đến thế? Ngươi chỉ biết nói suông thôi sao?”

Án Tử Thù phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại không biết phải nói gì để phản bác, chỉ có thể cắn chặt môi.

Cardiff nói không sai, chàng chỉ biết nói suông mà thôi, trên thực tế yếu đuối, không có năng lực. Nếu không phải do Cardiff kịp thời xuất hiện để cứu chàng, thì chàng đã bị Bielefeld giết chết rồi.

“Nói đi, nguyện vọng của ngươi,” Cardiff nhìn chằm chằm vào con mắt Án Tử Thù với khoảng cách rất gần, ngón tay cọ qua cọ lại trên đôi môi của chàng, “ngươi cần phải có sức mạnh của ta.”

Theo ánh nhìn từ khóe mắt, Án Tử Thù liếc thấy tượng đá của những thôn dân, cho dù Bielefeld đã chết, bọn họ vẫn không cách nào thoát khỏi sự trói buộc của chú ngữ, ánh mắt cứng ngắc và trống rỗng đứng ngây tại chổ. Trong lòng Án Tử Thù cảm thấy đau xót, nghĩ đến nguyện vọng bản thân mình.

“Nguyện vọng của ta là…” Án Tử Thù cố gắng nuốt máu tanh trong miệng xuống, dùng chất giọng cực kỳ khàn đục chậm rãi nói: “Diệt trừ… tất cả ma tộc, đuổi ma tộc ra khỏi đại lục Heradille…”

“Ở trước mặt ta, ngươi còn dám nói như vậy sao…”

Tròng mắt màu tím bỗng nhiên giãn lớn, diệt trừ tất cả ma vật, là muốn hắn ngang nhiên phản bội ma tộc, trở thành kẻ địch của chính thần dân của mình sao? Thế nhưng, chỉ trầm mặc trong chốc lát, Cardiff đột nhiên nở nụ cười, buông Án Tử Thù ra, thấp giọng nói: “Ta hứa với ngươi.”

“Thật chứ?” Án Tử Thù vô cùng kinh ngạc, ma vương sẽ phản bội ma tộc sao? Chuyện này quả là không tưởng tượng nổi, tựa như cha mẹ giết hại chính con cái của mình, khiến người ta chỉ cần nghe qua đã đủ thấy sợ hãi.

“Ta hứa sẽ thực hiện nguyện vọng của ngươi, sẽ không hối hận, bất quá… ta không phải là một ma vật dễ dàng hầu hạ, ta đối với những thứ thuộc về ta, có sự độc chiếm rất mạnh.” Cardiff nói với chất giọng trầm thấp, đưa tay mơn trớn khuôn ngực vẫn còn chảy máu của Án Tử Thù, cắt đứng thắt lưng da màu nâu vàng, xảo quyệt tiến vào bên trong chiếc quần dài bó sát người.

“Ta giúp ngươi chữa trị vết thương trước, sau đó, có được phần thưởng mà ta nên có.”

Advertisements

Tagged:

2 thoughts on “Mục tiêu hoa lệ – Chapter 3

  1. Lam Nguyệt Tháng Mười 11, 2013 lúc 11:17 sáng Reply

    Up thiếu một đoạn rồi bợm rượu.

    • Sâu lười Tháng Mười 11, 2013 lúc 10:20 chiều Reply

      Em up phần thiếu lên rồi đó đại tỉ ơi.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: