Mục tiêu hoa lệ – Chapter 2

.

.

Mục tiêu hoa lệ

Chapter 2: Ký ức

.

Atlantis, ma giới.

Nơi này cách xa thế giới loài người, từ mấy ngàn vạn năm trước đã mất đi ánh sáng của “chủ thần”, biến thành một thế giới hỗn độn, chỉ có những tia sáng yếu ớt xuyên qua những khe nứt nhỏ nhoi lọt vào.

Rét lạnh, gió lốc, đất đai cằn cỗi hành hạ những sinh linh rơi xuống ma giới, khiến nơi này không ngừng khói lửa chiến tranh, tràn ngập chết chóc, âm mưu và phản bội… Vì lẽ đó, ma vật luôn khát vọng thế giới loài người.

Geyetiya, thủ đô ma giới, một thành phố được xây dựng phía trên dòng chảy của nham thạch. Ngay trung tâm thành phố là Yểm Ma điện được kiến tạo toàn bộ bằng đá huyền vũ màu đen, khí thế trang nghiêm hùng vĩ, không kém gì “Thần Chủ tháp” của thiên giới.

Dung nham cực nóng, lưỡi lửa quay cuồng, con chó ngao địa ngục hung bạo canh giữ cổng thành. Giờ phút này, trong tòa tháp tế tự nằm sâu tận trung tâm trái đất, Umea – ngọn lửa địa ngục với hình dạng mô phỏng con người, thượng cấp ác ma chưởng quản thuật chiêm tinh – nhìn chăm chú vào ma kính gắn trên trần nhà: toàn bộ tòa thành Odin nằm trên đại lục loài người sụp đổ ầm ầm, bụi đá và bông tuyết trộn lẫn vào nhau bay cuồn cuộn đầy trời.

“Ma vương …. sống lại rồi.”

Con ngươi đỏ rực tràn đầy sự kinh ngạc, tựa như không tin rằng điều này chính là sự thật, trừng to mắt, sững sờ đứng lặng, “Tại sao…?”

Dựa theo lời tiên tri, ma vương bệ hạ phải thêm một vạn năm nữa mới có thể thức tỉnh, sau đó chỉ huy hàng tỉ ma tộc, triển khai “trận chiến Thí Thần” đầy gió tanh mưa máu, gây chiến với con người và thiên giới, tranh đoạt quyền chi phối thế giới, tàn sát gần như sạch sẽ loài người và thiên tộc.

Thế nhưng, khi thời gian trong lời tiên tri vẫn còn chưa đến, ma vương lại thức tỉnh từ trong phong ấn.

“Sao lại thế….?!”

Lời tiên đoán đã được tạc vào bánh xe vận mệnh, từ lúc sáng lập thế giới cho đến bây giờ chưa bao giờ xuất hiện sự sai lệch, việc nhân loại bị diệt vong vốn đã định sẵn, ma tộc chà đạp lên ánh sáng của “Chủ Thần” để thống trị thế giới. Thế nhưng hiện tại chuyện gì đang diễn ra? Đại chiến sẽ xảy ra sớm hơn chăng?

Tên loài người xuất hiện trong ma kính là ai? Hắn sao lại có thể phá vỡ được phong ấn của ma vương….?! Umea khó có thể tin được điều này, muốn quan sát thêm chút nữa, nhưng pháp thuật của y đã bị quấy nhiễu, “con mắt thăm dò” bị ma lực của ma vương cản trở, mạnh mẽ bắn ngược trở lại.

Binh!

Ma kính vàng óng nức toạt một đường, những hạt châu lóng lánh như vàng bị nóng chảy bay lơ lửng giữa bầu không khí rát bỏng.

“Bệ hạ…?”

Sau khi khung cảnh biến mất, hơi thở của ma vương cũng lập tức tan biến, cho dù Umea tập trung lực tinh thần tìm kiếm đến cỡ nào, cũng không tìm được hơi thở của ma vương.

Những chuyện ngoài ý muốn liên tiếp xảy ra, khiến Umea đứng ngây tại chổ thật lâu, hoảng sợ không biết phải làm sao cả! Quân đội của ma vương chỉ khi ma vương gọi về mới có thể xuyên qua khe hở thời không, tiến quân vào thế giới loài người. Bây giờ y chỉ có thể lợi dụng ma pháp trận, điều động một vị, hoặc là vài vị ác ma, đến đó tìm kiếm ma vương bệ hạ.

Thế nhưng, phải phái ai đi bây giờ? Chẳng lẽ trước nhất phải tập hợp các quý tộc, mở một cuộc họp sao?

Umea là tế ti, bây giờ ngoại trừ y ra, không ai biết chuyện ma vương đã “sống lại” tại đại lục Heradille cả.

Nghĩ đến bọn đồng bào của mình, chỉ cần vừa đến thế giới loài người, sẽ lập tức san bằng cả tòa thành trấn, gây rối loạn nghiêm trọng, Umea lại thở dài một hơi, cúi đầu.

Vẫn chưa thể để người khác biết tin tức ma vương đã sống lại, đặc biệt là những kẻ còn lợi hại hơn cả thượng cấp ác ma, bọn “Công tước” “Hầu tước”, đều có ma lực gần bằng ma vương. Những năm gần đây, bọn chúng đã sớm dã tâm bừng bừng, muốn tự lập cơ ngơi riêng cho mình. Xem ra y nên tạm thời quan sát tình hình thế nào, phái một tên sứ ma hạ cấp đi ra ngoài, yên lặng chờ đợi bệ hạ quay về.

Umea siết chặt mười ngón tay gân guốt, tin tưởng bất luận bánh xe vận mệnh xuất hiện sai lệch thế nào, bệ hạ của bọn họ cuối cùng cũng sẽ quay trở về ma giới.

Bởi vì ma vương được sinh ra từ bóng tối, tà ác, và giết chóc. Ma tính vốn ác, ngài ấy nhất định sẽ lãnh đạo bọn họ, bước lên con đường vận mệnh chinh phục loài người và thiên tộc, trở thành chúa tể của thế giới mới…

***

Ngọn gió nhẹ nhàng thổi phất qua đôi má, những bông tuyết mềm mại thi nhau rơi vào tầm mắt, rơi lên má, lên môi. Án Tử Thù mở mắt ra, phát hiện bản thân mình đang nằm trong rừng cây dưới chân núi, lưng tựa vào chùm rễ to đùng cứng cỏi của cây ăn thịt người, thân thể được quấn trong một tấm chăn dầy màu trắng làm bằng da thú.

Chàng nhẹ nhàng nhúc nhích một chút, kéo tấm chăn đang trùm đến tận cằm của mình xuống, phát hiện mình đang mặc một bộ quần áo mới toanh.

Thân trên là một chiếc áo khoác ngắn bằng da thuộc rất tinh sảo và bền chắc, trên có thêu hoa văn hình rồng, khoác bên ngoài chiếc áo sơ-mi được dệt rất tỉ mỉ. Thân dưới là quần bó màu nâu đậm, trên chân mang một đôi giày ống làm từ da heo vòi. Dưới cái rét căm căm của thung lũng, đây đều là những món đồ có khả năng giữ ấm tốt nhất. Thanh trường kiếm sáng loáng được đặt bên cạnh đầu gối của chàng.

Án Tử Thù lập tức nắm chặt lấy kiếm, nhanh chóng ngồi bật dậy, bên dưới người chàng là nền đất ẩm ướt đọng đầy sương.

“Tỉnh rồi à?”

Ma vật mặc chiếc trường bào xa hoa màu đen, đứng đối diện cách đó không xa, nghiêng người tựa vào thân cây gai, khuôn mặt mang theo nụ cười, nhìn chàng, “Ngủ được không?”

Án Tử Thù trừng mắt nhìn gương mặt đang dương dương đắc ý của hắn, lập tức nhớ lại trước đó từng xảy ra chuyện gì?! Chàng đã bị tên ma vật xấu xa hèn hạ này xâm phạm, hơn nữa tên ma vật này còn tự xưng mình là ma vương của Atlantis?

Lừa đảo! Lưu manh! Khốn nạn…

Phẫn nộ giống như ngọn lửa cháy bừng bừng lan ra trong lòng Án Tử Thù, hai hàm răng chàng nghiến vào nhau keng két, đôi mắt đen cực kỳ lợi hại nhìn chằm chằm ma vật. Chàng đột nhiên hét lớn một tiếng, vung kiếm lên bổ mạnh về phía trước!

“Đinh!”

Thanh trường kiếm hẹp dài sắc bén lạnh lùng rạch bầu không khí, mắt thấy sắp đâm vào lòng ngực ma vật, thế mà lại rơi vào khoảng không, chém sâu vào thân cây gai. Án Tử Thù cố sức rút kiếm ra, kế đó dùng thế kiếm nhanh như tia chớp, chém ngang tới!

“Hử?!”

Ma vật lại né tránh, động tác của hắn nhẹ nhàng như những bông tuyết đang bay đầy trời, bồng bềnh vô định. Án Tử Thù đâm liên tiếp hơn mười nhát kiếm, nhưng cho dù nhát kiếm nhanh nhất cũng chỉ có thể lướt gần sát trường bào màu đen của ma vật, đại đa số, ngay cả quần áo của ma vật chàng cũng không chạm vào được.

“Đáng ghét….”

Một ngày một đêm không ăn gì, cũng không uống nước, Án Tử Thù hơi thở dồn dập, thể lực dần dần không chống đỡ nổi, nhịp tấn công từ từ bị chậm lại.

“Bỏ cuộc đi, ngươi không giết được ta đâu.”

Trái ngược với bộ dáng rơi vào tình trạng kiệt sức của Án Tử Thù, Cardiff vẫn khoanh tay như cũ, thong dong có thừa, “Nếu chúng ta đã ký kết khế ước rồi, ngươi không cần phải lãng phí cơ hội hiếm có này. Nói đi, nguyện vọng của ngươi là gì?”

“Hừ! Ta sẽ không trở thành nô lệ của ác ma đâu!” Án Tử Thù hung ác trừng mắt nhìn hắn, tay trái vẫn như cũ nắm chặt cán kiếm được vòng quanh bằng những sợi bạc cán mỏng, tìm kiếm cơ hội tấn công.

“Ngươi có lầm không đấy?” Ma vật lạnh lùng mỉm cười, chỉ trong một cái nháy mắt của Án Tử Thù, ma vật đột nhiên đã xuất hiện trước mặt chàng.

Gò ngực của hai người gần như sát vào nhau, Án Tử Thù chấn động, còn chưa kịp phản ứng, cổ tay trái đã bị ma vật chộp lấy siết chặt.

Ma vật cúi đầu, kề sát vào má chàng nhẹ nhàng nói, “Ngươi có thể trở thành nô lệ của ta hay không, quyền lựa chọn nằm trong tay ta, không phải ngươi.”

“Úi!”

Cổ tay đau nhức như bị mãng xà cắn vào. Thanh trường kiếm đang nắm chặt trong tay cũng đột nhiên đỏ bừng nóng rực, xì xèo như bị thiêu cháy, khiến bàn tay Án Tử Thù bị đốt bỏng. Roảng một tiếng, trường kiếm rơi xuống đất, ma vật vẫn nắm chặt cổ tay Án Tử Thù, thân mật nói, “Nói đi, nguyện vọng của ngươi.”

“A… cút ngay!!”

Không biết khí lực từ nơi nào tới, Án Tử Thù dùng đầu và bả vai húc mạnh vào ma vật, sau đó lui lại mấy bước, ôm cổ tay của bàn tay bị bỏng, ánh mắt sắc bén trừng ma vật, “Ta tuyệt đối sẽ không …. làm nô lệ của ngươi!!!”

Đối với sự cố chấp của Án Tử Thù, ma vật tựa hồ rất kinh ngạc. Lý do là trong mắt hắn, loài người là một loài động vật ngu xuẩn, vì muốn có được sự giàu có, thỏa mãn dục vọng bản thân, không tiếc mượn sự trợ giúp từ sức mạnh của ác ma, tự chém giết lẫn nhau.

Lòng bàn tay bị bỏng đau như kim châm muối xát, Án Tử Thù nắm lấy một vốc tuyết từ trên nhánh cây gần đó nắm trong lòng bàn tay, sau đó nhặt kiếm lên, xoay người định rời đi.

“Ngươi đi đâu vậy?” Ma vật lập tức hỏi.

“Ta muốn tiếp tục đi tìm Erde.” Án Tử Thù không quay đầu lại, lạnh lùng nói.

“Ngươi tại sao lại vì ả mà chấp nhất đến vậy?”

“Bởi vì nàng là ma pháp sư xuất sắc nhất, ta tin tưởng… chỉ có nàng mới có thể đoàn kết loài người, chống lại sự xâm lấn của ác ma!”

“Ha… ” Ma vật khẽ cười lạnh.

“Ngươi cười cái gì?!” Án Tử Thù tức giận xoay người lại, chất vấn.

“Ngươi không thể nào tìm được ả.” Trên gương mặt tuyệt mỹ của ma vật lộ ra một nụ cười trào phúng nhàn nhạt.

“Tại sao?”

“Bởi vì truyền thuyết là giả, ả cũng chẳng ngủ say ở nơi nào cả, ả đã chết từ lâu rồi.”

“Nói bậy! Không có khả năng! Ngươi làm sao biết?” Án Tử Thù cực kỳ khiếp sợ.

“Bởi vì ả… chính là do ta giết chết.” Ma vật từng bước từng bước tiến tới gần, ưu nhã giơ tay lên.

Lưỡi dao bằng băng màu lam, gần như trong suốt nhanh chóng ngưng tụ lại giữa kẽ tay của hắn. Mặc dù chưa bao giờ gặp qua loại hung khí này, Án Tử Thù vẫn có thể cảm giác được sự đáng sợ của nó, nó sắc bén hơn bất cứ một loại vũ khí làm từ bất cứ loại kim loại gì, thậm chí có thể rạch được cả “bóng tối” thâm trầm, tạo một khe hở thời không.

“Giống như thế này… trong nháy mắt xuyên thấu qua tim của ả.” Ánh sáng xanh lam lạnh lùng lưu động trên lưỡi dao, Án Tử Thù cảnh giác nhìn chằm chằm hắn, nhìn không chớp mắt, thế nhưng…

“Ầm!”

Lưỡi dao băng trên tay nam nhân, dùng tốc độ nhanh hơn cả tia chớp, đâm phập vào nhánh cây ăn thịt người có độ cứng tương đương đá kim cương.

Âm thanh khi ma lực nổ tung vang lên ầm ầm như gió lốc, đâm vào màng nhĩ của Án Tử Thù, trong đầu không ngừng vang lên tiếng oong oong! Tựa như không thể chịu nổi loại tiếng ồn bén nhọn đến như vậy, Án Tử Thù đau đớn co rụt người lại.

Rễ cây ăn thịt người đan chéo rối rắm, trông giống như một hòn đảo nhỏ, trong phút chốc hóa thành tro tàn, lác đác rơi trong gió tuyết lạnh thấu xương…

Sắc mặt Án Tử Thù vô cùng tái nhợt, tim cũng gần như ngừng đập! Suốt chặn hành trình đến được nơi này, chàng đã chém giết không ít ma vật. Chỉ bằng sức của một mình bản thân chàng, cũng đã giết chết con rắn lớn Fafnir. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên chàng gặp phải một tên ác ma có ma lực cường đại đến thế này, không cần phải tốn chút sức lực nào, cũng có thể sang bằng một cây Clydella, chẳng lẽ Erde… thật sự đã bị tên nam nhân này giết chết?

“Thêm nữa, Erde chẳng phải là công chúa gì cả, ả chỉ là tế ti của vương quốc Karnes mà thôi.” Nam nhân nhìn chằm chằm vào Án Tử Thù, dùng chất giọng mỉa mai, lạnh lùng nói: “Ả là đứa trẻ do tên vua già Karnes thông gian cùng em gái ruột của mình đẻ ra, từ lúc sinh ra đã bị giam cầm trong tháp tế tự, bị người đời phỉ nhổ. Đương nhiên, đây là chuyện của sáu vạn năm trước, nói vậy giờ tro cốt của ả cũng đã sớm hóa thành bụi đất tiêu mất rồi.”

“Không có khả năng! Ta không tin…” Sắc mặt Án Tử Thù càng thêm tái nhợt, đôi môi mỏng run run. Truyền thuyết về Erde, có thể nói chính là truyền thuyết mà nhân loại dù già hay trẻ, ở bất cứ thời đại nào cũng đều kể cho nhau nghe nhiều nhất. Đối với truyền thuyết này, Án Tử Thù rất tin tưởng, không chút nghi hoặc.

“Ngươi tin tưởng cũng được, không tin cũng được, Erde đều đã chết rồi.” Nam nhân nói, lạnh như băng.

“Không, có lẽ nàng đã chuyển thế rồi chăng!” Án Tử Thù siết mạnh nắm tay, lớn tiếng nói.

“Chuyển thế? Có lẽ, nhưng ta không cảm ứng được sự tồn tại của ả, dù sao năm đó khi ta hạ thủ, ta khá là … hưng phấn.” Tựa như nhớ về cảm giác sảng khoái khi giết chóc trong quá khứ, khóe miệng nam nhân chợt nhếch lên một nụ cười ác độc.

Dùng lưỡi dao băng đâm nát trái tim của Erde, khiến thân thể của ả cũng hóa thành tro tàn, mặc dù nơi đó bị pháp sư loài người ngăn trở nên không tóm được linh hồn của Erde, nhưng ma vật tuyệt đối cho rằng Erde không có khả năng sống sót.

Thân thể của ả đã hóa thành tro bụi, linh hồn bị thương nặng, trong vòng mười vạn năm không có khả năng chuyển thế, ít nhất ngay tại thời điểm này, ả vẫn chưa xuất hiện.

Án Tử Thù phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, bỗng nhiên xoay người, nhìn bầu trời đã tối dần, nén thấp giọng, nói, “Ta sẽ tìm ra nàng, sau đó… đuổi tất cả bọn ma vật dơ bẩn các người cút về địa ngục! Ngươi chờ đó!”

Sau đó, chàng tiến vào giữa rừng cây rậm rạp tối tăm. Lúc này ma vật không cản trở chàng nữa, chỉ yên lặng đứng giữa mảnh đất trống, nhìn bóng lưng chàng rời đi, trên đôi môi ưu mỹ mang theo nụ cười tràn đầy hứng thú.

– tên thanh niên đó dường như vẫn chưa hiểu khế ước mang ý nghĩa thế nào? Người của hắn là của hắn, cả linh hồn cũng thế. Thật sự nghĩ rằng có thể rời khỏi hắn sao? Đúng là quá ngây thơ rồi…

Hắn là ma vương, chỉ cần hắn muốn, không ai có thể cự tuyệt được.

Bất quá, quả thật không nghĩ sẽ bị một tên kiếm sĩ người phàm vô cùng thú vị đánh thức, đúng là không thể tưởng tượng nổi, dường như… còn là vương tử của đất nước của rồng nằm ở phía đông. Cardiff không muốn trở về ma giới sớm, vậy trước tiên hắn cứ ở lại nhân giới đi đã, chơi một phen thật vui đi…

***

Tiếng gió gào thét lẫm liệt, trên bầu trời xám xịt không ngừng tung bay những bông tuyết, tung bay mãi như vô tận, bao trùm cả mặt đất mênh mông.

Cực bắc đại lục Heradille là nơi lạnh lẽo nhất trên thế giới này, ngoại trừ kỵ sĩ đoàn bảo vệ biên giới ra, gần như không có ai sống ở đây cả. Án Tử Thù bôn ba trong bão tuyết mất hai ngày một đêm, rốt cục cũng ra khỏi rừng rậm Yểm Ma cốc, đi tới biên giới của vương quốc Bagote.

Cái lạnh thấu xương khiến sắc mặt Án Tử Thù tái nhợt đến đáng sợ, đôi môi dù được che lại cũng biến thành màu tím nhạt, bàn tay trái bị bỏng tựa hồ đã không còn tri giác, ngay cả việc kéo lại tà áo bị gió thổi tung cũng làm không được. Hai chân chàng đã bắt đầu tê dại, mỗi khi lê từng bước chân trong lớp tuyệt đọng cao đến thắt lưng là lại hao phí rất nhiều thể lực của chàng, khiến chàng thở hổn hễn như trâu.

“Hô ……”

Trong tầm mắt chập chờn bất định, chỉ toàn bão tuyết thét gào xoay cuồn cuộn, đáng sợ như những con rồng băng đang phát điên cùng một lúc.

Bagote còn có tên là “biên giới tận thế”, trừ phi chuẩn bị chu toàn, có chó địa cực quen thuộc địa hình dẫn đường, nếu không, muốn xuyên qua vùng băng nguyên trắng xóa này là hoàn toàn không có khả năng.

Nếu bây giờ quay ngược lại, cầu khẩn tên ma vật kia giúp đỡ, có lẽ chàng sẽ có thể dễ dàng xuyên qua được nơi này chăng? Án Tử Thù thầm nghĩ. Thế nhưng, dù chết ở nơi này, chàng cũng không muốn quay trở về cầu khẩn tên ma vật kia giúp đỡ. Chàng đã từng gặp rất nhiều rất nhiều người, bị ma vật làm hại đến cửa nát nhà tan.

Ma vật luôn luôn xảo quyệt, trốn từ một nơi bí mật gần đó, thèm thuồng nội tâm của con người, dẫn dụ lòng tham từ lòng dạ con người đi ra, khiến mọi người tựa như nổi điên đuổi theo sự giàu có, địa vị, xinh đẹp và ái tình.

Ký kết khế ước với ác ma, bán đứng linh hồn thuần khiết là có thể có được tình yêu từ người mình thầm mếm sao? Án Tử Thù không tin. Tầm mắt càng ngày càng mông lung của chàng phảng phất xuất hiện gương mặt của Hạ Lâm.

Cô em gái mười lăm tuổi cùng mẹ khác cha với chàng, Án Hạ Lâm, vì muốn có được tình yêu của một vị kiếm sĩ, đã sử dụng chú thuật cấm kỵ giao dịch với ác ma, kết quả vị kiếm sĩ đã có vợ con kia giết chết cha mẹ, vợ con của mình, hướng Hạ Lâm cầu ái.

Nhưng dùng chú ngữ thì không có được tình yêu thực sự, Hạ Lâm nhanh chóng phát hiện người yêu mà mình có được, thật sự chỉ là một con rối nói gì nghe nấy mà thôi.

Hắn không còn dí dỏm như trước kia, cũng không còn anh dũng quả cảm lúc nào cũng xung phong dẫn đầu. Hắn không hề biết sử dụng kiếm, cũng không biết cưỡi ngựa. Nếu Hạ Lâm không ra lệnh, hắn thậm chí cũng sẽ không hô hấp.

Sau đó, Hạ Lâm biết được từ miệng thị nữ cái chết thảm thiết của cha mẹ và vợ con hắn. Lương tâm bị cắn rứt, ban đầu thì cả đêm gặp ác mộng, kêu thét, tuyệt thực. Khi chỉ còn một ngày nữa là ngày tròn mười sáu tuổi, Hạ Lâm đột nhiên nổi điên, nhảy từ tường thành xuống bỏ mình.

“Ca ca…”

Án Tử Thù đến nay vẫn còn nhớ rõ, máu tươi bắn tung tóe trên những viên gạch. Những giọt máu đỏ tươi như bảo thạch, nhanh chóng nhiễm hồng chiếc váy lụa dài của Hạ Lâm. Thân thể mềm mại đến vậy, trắng nõn đến vậy, yếu đuối đến vậy, lại giống như một đóa hoa nhài bị bóp nát, chìm trong vũng máu, khiến người ta đứt ruột bởi đau lòng.

“Ca ca…”

Đó là cô em gái duy nhất của chàng… Bước chân Án Tử Thù loạng choạng, gian nan đi tới. Tại sao khi Hạ Lâm chết đi, chàng lại không khóc? Bởi vì phẫn nộ và cừu hận đã che đi hai mắt của chàng sao?

Án Tử Thù đột nhiên duỗi cánh tay ra, muốn từ trong những bông tuyết lửng lơ vô định, bắt lấy cô em gái đang cười vui, tay ôm một bó lớn hoa dại, chạy vụt đi lướt qua bên cạnh chàng.

“Hạ Lâm?!”

Trong cơn gió tuyết như muốn đâm vào xương tủy, chàng quả thật đã nắm trúng cánh tay một cô gái, Án Tử Thù kinh ngạc mở to mắt, thế nhưng chỉ trong nháy mắt, chàng đã ngã sấp xuống mặt đất đọng một lớp tuyết thật dày, bất tỉnh nhân sự.

Một cô bé khoảng mười sáu mười bảy tuổi, thân trùm một chiếc áo dài làm bằng sợi gai, mở to đôi mắt xanh lam tròn xoe của mình, vô cùng kinh ngạc nhìn chàng.

Sau đó cô bé tập tễnh đi tới, cúi thấp người, huýt lên vài tiếng, gọi tới hơn hai mươi con chó địa cực có bộ lông màu xám nhạt, hình thể còn to hơn cả sói, đang chạy ở phía trước, đến tha Án Tử Thù lên trên chiếc xe trượt tuyết.

“Giá!”

Thiếu nữ lại huýt sáo lên, phóng đi như tên bắn về hướng thôn làng ở phía xa xa.

***

“A, anh tỉnh rồi à? Uống chút cháo nóng nha?”

Mơ thấy Hạ Lâm kêu thét lên té xuống thành tường, Án Tử Thù tim đau như bị dao cắt, phút chốc bừng tỉnh lại, nghe thấy thiếu nữ nói như vậy.

“Nơi… nơi này là…?” Án Tử Thù khàn khàn hỏi, yết hầu vừa khô vừa rát, đau đến kịch liệt.

“Thôn Bartgail, anh té xỉu trên đường, thiếu chút nữa là chết! May là em đi ngang qua, đưa anh về đây.” Thiếu nữ cầm trong tay cán của chiếc thìa canh lớn làm bằng đất nung, cười trả lời.

“Vậy à, cám ơn em…”

Thôn Bartgail, vậy là cách Yểm Ma cốc hơn mười dặm, chàng đã đi xa đến vậy sao?

Xuyên qua thôn Bartgail là đến hẻm núi Kennysia, đi thêm về phía nam sẽ là hồ băng Kennysia, nơi đó có hai tòa thành trấn nhỏ phồn hoa, đi thêm nữa về phía tây nam chính là cứ điểm của các đoàn mậu dịch, cảng Tisocco.

Từ nơi đó chàng có thể đến thủ đô của vương quốc Bagote, Bartram.

Nếu muốn tìm tông tích về Erde, Án Tử Thù cảm thấy mình hẳn là nên điều tra thêm một lần nữa về những điều có liên quan đến truyền thuyết của Erde. Bartram có một một thư viện rất lớn, hơn nữa chàng còn phải viết thư gửi về cho phụ vương, còn có huynh trưởng, báo cho họ địa điểm hiện tại mình đang ở.

Án Tử Thù thở hắc ra một hơi, nhíu mày nhìn nóc nhà làm bằng đá màu xám đậm. Ánh sáng từ lò lửa xuyên qua khe hở của những tảng đá thô ráp rọi vào. Xà nhà bằng gỗ cao su bị khói hung đến đen thui, một phiến gỗ lớn chất đầy ngũ cốc treo tòng teng bên dưới.

Cửa sổ trên mái nhà bị lớp tuyết đọng nặng nề đè lên đến nổi nghiêng hẳn sang một bên, ánh sáng trong căn phòng nhỏ tù mù, u ám.

Kỳ vọng của con người luôn trái ngược với sự thật. Nghĩ đến bản thân mình vì quá ngây thơ, tưởng rằng chỉ cần tới Yểm Ma cốc là có thể cứu ra công chúa Erde đang bị ma vương nguyền rủa, sau đó có thể đuổi ma tộc ra khỏi đại lục Heradille, cỡ nào buồn cười, ấu trĩ! Erde thậm chí còn không ở nơi đó…

Án Tử Thù tự giễu mình, khép lại mi mắt, chàng từ nhỏ lớn lên trong cung đình, không cần lo lắng đến chuyện áo cơm, được người bảo vệ, quả nhiên là đã xem “sự thật” quá đơn giản rồi. Không để ý sự khuyên can của mọi người, gạt phụ vương tùy tiện xuất hành, kết quả tổn thất hai mươi tên bộ hạ, để bọn họ mất mạng nơi đất khách quê người.

Trong lòng Án Tử Thù cực kỳ khó chịu, đầu cũng choáng váng càng thêm kịch liệt, nhưng chàng vẫn cố gắng chống tay ngồi dậy.

Cót két! Chiếc giường gỗ nhỏ hẹp cũ kỹ phát ra tiếng kêu không nhỏ.

“Anh đang bị sốt, nằm thêm một chút nữa sẽ tốt hơn.” Cô thiếu nữ vóc người mảnh dẻ, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, bưng chén cháo vừa mới nấu xong đi tới, “em đút anh ăn nha.”

“Không cần đâu, cám ơn em, anh tự ăn là được rồi.” Vừa cảm kích vừa khéo léo cự tuyệt sự quan tâm của thiếu nữ, Án Tử Thù giơ hai tay đón lấy chén cháo bằng gỗ.

Cháo lúa mạch nấu chung khoai môn và sữa bò tươi, hương thơm nức mũi, độ ấm vừa phải, nhưng Án Tử Thù không ăn cháo ngay, ánh mắt chàng chạm đến gương mặt xinh xẻo của cô thiếu nữ, ôn nhu hỏi: “Em tên là gì?”

“Bielefeld, em là con gái của trưởng thôn.” Thiếu nữ tóc vàng ngọt ngào cười, “Còn anh? Anh tên là gì?”

“Án Tử Thù.”

“Anh không phải là người Bagote?”

“Ừ. Anh đến từ một nơi cách nơi này rất xa, một nơi được gọi là vương quốc của rồng, Xi Vưu.”

“Thế à? Anh nói tiếng Bagote rất sõi. Anh không cần lo lắng, ở lại đây nghĩ ngơi cho khỏe đi, đợi bão tuyết ngừng, anh có thể quay về rồi.” Bielefeld ân cần nói.

Đôi con ngươi của cô bé xanh thẳm, xinh đẹp như bầu trời trong xanh không gợn mây. Án Tử Thù rất kinh ngạc, không khỏi nhớ đến Hạ Lâm, cô em gái đã khuất.

“Trưởng… trưởng thôn đâu?”

“Cha dẫn theo những người đàn ông trong thôn ra ngoài săn bắn rồi, mùa đông chỉ có phụ nữ và trẻ em ở nhà thôi.” Bielefeld đi lướt qua bên cạnh Án Tử Thù, vén lên tấm thảm treo tường nhiều màu sắc đang che toàn bộ cửa sổ.

Cơn bão tuyết đáng sợ vẫn đang hoành hành, xuyên qua màng tuyết mịt mù, có thể lờ mờ nhìn thấy những ngôi nhà bằng đá nằm bên kia đường đang leo lét ngọn đèn màu vỏ quít.

“Cha và mọi người bây giờ có lẽ đang đóng quân trong rừng rậm, hoặc là ở chung với kỵ sĩ đoàn đang thủ hộ biên giới. Lúc anh băng qua biên giới, không gặp bọn họ sao?”

“Anh không gặp…” Án Tử Thù chỉ nhìn thấy thành tường màu xám bị tuyết chôn mất phân nửa, không nhìn thấy lính canh.

“Có lẽ bọn họ đã tìm chổ nào đó để tránh bão tuyết,” Bielefeld cúi đầu, lộ ra vẻ mặt lo lắng, nhưng nhanh chóng phấn khởi trở lại, cười nói, “anh ăn nhanh đi, anh cần phải bổ sung thể lực cho thật tốt.”

Án Tử Thù gật đầu, cầm lấy chiếc thìa gỗ nhỏ gác trên thành chén, múc một chút cháo cho vào miệng, mùi vị rất ngọt ngào, khoai môn được hầm nhừ mềm như bơ, vừa chạm đến đầu lưỡi đã tan ra, trôi nhanh xuống cổ họng. Án Tử Thù vô cùng kinh ngạc, trong phút chốc cổ họng chàng đã không còn cảm thấy đau rát nữa.

“Anh thấy thế nào?”

“Ăn rất ngon! Phải nói là… anh chưa bao giờ ăn món nào ngon đến thế này!”

“Thật thế à? Anh thích là tốt rồi!” Bielefeld cười rất vui vẻ. Nhìn thấy cô bé vui đến vậy, Án Tử Thù phảng phất như thấy được nụ cười e lệ của Hạ Lâm, trong lòng chàng cũng cảm thấy rất là ấm áp. Chàng nhanh chóng ăn hết chén cháo, còn làm phiền Bielefeld múc cho chàng thêm chén nữa.

Theo lý mà nói, thức ăn do ngự trù cung đình nấu không có khả năng lại thua một bát cháo lúa mạch nơi thôn dã quê mùa, nhưng Án Tử Thù cảm thấy cháo do Bielefeld nấu ăn rất ngon, nên lời khen tặng và cảm ơn cũng được xuất phát từ thật tâm.

Ăn xong, Bielefeld lại ân cần khuyên Án Tử Thù nằm xuống, tiếp tục nghỉ ngơi, nói rằng bão tuyết chỉ thêm vài ngày nữa là hết rồi.

Để sớm khôi phục thể lực, Án Tử Thù nằm xuống, không suy nghĩ gì thêm nữa, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Trong mộng, chàng gặp lại cô em gái Hạ Lâm hoạt bát đáng yêu. Hạ Lâm so với mẫu thân của cô – công chúa nước Đông Di – diễm lệ hơn rất nhiều, đôi mắt to tròn, tròng mắt đen gần như màu mực, lông mi vừa dài vừa đen lại dày, hàm răng trắng như trân châu.

Cô thường mặc một bộ váy áo bằng lụa rực rỡ sắc hoa, ôm lấy vóc người mảnh dẻ. Mái tóc dài đen huyền búi thành một búi, trên cài một chiếc trâm trân châu trắng, sợi tua màu vàng theo nụ cười và động tác của cô lay động phất phơ…

Khóe miệng Án Tử Thù bất giác nhếch lên mang theo ý cười, chỉ muốn mãi mãi ngủ say trong mộng, không bao giờ tỉnh lại…

***

Gió bắc vẫn thét gào.

Ma vật tóc vàng đạp trên cánh đồng tuyết phủ mà đến, hoặc phải nói là hai chân của hắn vốn không chạm đến mặt đất, mà tựa như bay lượn giữa không trung.

Bão tuyết xé toạt đồng bằng, như dã thú rít gào điên cuồng chạy, thế nhưng không cách nào tới gần thân thể của ma vật. Những tinh thể bông tuyết quay cuồng chung quanh ma vật, va đập vào nhau, một số bị tấm khiên ma lực phát ra ánh xánh màu lam nhạt bắn ngược ra.

Trước mặt ma vật, nơi cách đây ước chừng khoản mười dặm, một thôn làng xây bằng đá nằm yên tĩnh trong thung lũng trắng xóa, một kết giới hình con rắn mắt mà thường không thể thấy được lượn vòng vèo bao bọc lấy thôn làng.

Ma vật cười lạnh một chút, khẽ niệm chú ngữ, những thứ trông như bông tuyết tựa như từ mặt đất cuồn cuộn bay lên bỗng chốc tiêu mất trong không khí.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: