Yêu nhan quyển – Thanh sắc

.

.

Mị sinh

Yêu nhan quyển

Thanh sắc

.

Tiết trời tháng ba, hoa cỏ dập dìu muôn cánh thắm. Nơi xa phía cuối trời tây, ánh tà dương đã nhuộm những đám mây thành màu hồng thẫm. Trên con đường chạy thẳng tắp trong kinh thành, bước chân ai ai cũng vội vội vàng vàng, muốn mau chóng quay về nhà sau một ngày nhọc mệt. Từ ngõ Phượng Tiêu, một chiếc xe bằng gỗ đàn hương chầm chậm tiến ra, rèm che vô cùng hoa lệ, loan phượng thăng long, màn tơ trướng gấm, khiến người đi đường không khỏi ghé mắt hiếu kỳ.

Trường Sinh ngồi trong xe bồn chồn không yên, nhìn chiếc hương lô bằng ngọc lưu ly hình cánh sen treo phía trước mình khoan thai nhả từng làn hương không tên, bên tai lại văng vẳng tiếng kêu leng keng của những xâu chuỗi ngọc va vào thành cột. Cậu đã nín nhịn thật lâu mới dám cất lời hỏi: “Thiếu gia, rốt cục nơi nào khiến chúng ta phải xuất hành rình rang đến vậy?”

“Trên sông Phi Hồng, đèn cũng đã được thắp lên cả rồi.” Tử Nhan thong thả tựa người vào thành xe, “Ngươi có từng nghe qua cái tên Cẩm Sắc?”

Trên sông Phi Hồng, đèn đã thắp. Ánh chiều tà tỏa hồng mặt nước sông, làm nổi bật những chiếc thuyền hoa thần tiên huy hoàng lộng lẫy, tỏ rõ sắc màu yêu mị. Tử Nhan bước xuống xe, cùng Trường Sinh thong thả tiến đến một chiếc thuyền hoa yên tĩnh nhất. Trên thuyền, một thiếu nữ tóc búi trái đào cuộn rèm lên đón bọn họ tiến vào.

Trường Sinh cuối cùng đã gặp được Cẩm Sắc đúng như ý nguyện, cũng chính là vị tuyệt sắc giai nhân danh chấn mười hai châu của thuở ngày xưa.

Mày ngài uyển chuyển rũ, nếp nhăn mảnh mai đã hiển hiện nơi khóe mắt rồi. Trường Sinh bất giác thở dài tiếc nuối. Đợi hai người an tọa vào chỗ của mình, Cẩm Sắc mỉm cười chuyển từng chiếc chén mã não đến trước mặt họ, mùi hương lờ lững, sắc rượu lạnh lùng. Ánh sáng thấp thoáng phảng phất phát ra từ rượu làm bóng hình Cẩm Sắc lung linh huyền ảo, Trường Sinh ở cạnh bên ngắm nhìn, cảm thấy thân thể nàng tựa như được ráng chiều bao bọc, cả người tỏa ra sự ấm áp, dịu dàng.

Tử Nhan khẽ run mày, cười nói: “Ồ, thì ra là Tô Hợp Hương do trong cung mật chế, điều hòa ngũ tạng, đẩy lùi tật bệnh. Cẩm Sắc cô nương quả là một người am hiểu tâm ý người khác. Trường Sinh, ngươi cũng uống một chén đi.”

Cẩm Sắc chìa cổ tay trắng ngần như tuyết, lại chuyển cho Trường Sinh một chén rượu đầy. Tâm Trường Sinh vì vậy mà ngẩn ngơ hốt hoảng. Cử động của nàng vô cùng mềm mại xinh tươi, như múa như bay, như mộng như ảo, khiến cho một tên thiếu niên nho nhỏ như cậu cũng không kềm chế được chìm vào trong say đắm đê mê. Nếp nhăn mảnh mai trên khóe mắt kia, giờ phút này cũng không còn quan trọng nữa, chẳng những thế, dấu vết phong sương này lại càng khiến lòng người cảm thấy xót xa hơn.

“Tử tiên sinh là nhân vật phong lưu, y sức người thường không sao sánh được. Nếu Cẩm Sắc không nhìn lầm, đây chính là một trong những thần phẩm do Thanh Loan cô nương của Văn Tú Phường tạo nên, cách thêu nổi lung linh, huyền ảo thế này có tên là “Thập Chỉ Xuân Phong” phải không?”

Tiếng nói của Cẩm Sắc uyển chuyển xuyên qua tai Trường Sinh, thấm sâu đến tận đáy lòng cậu. Nếu lời nàng nói không liên quan đến vị thiếu gia mà cậu quan tâm, thì e rằng cậu đã tan vào trong thanh âm như tiếng xé lụa, ngọc vỡ này rồi.

Trường Sinh trố mắt nhìn Tử Nhan, những chiếc áo thêu nổi lung linh thế này giá trị hơn vạn lượng, hèn gì thiếu gia không muốn mặc rồi đi rông khắp nơi khiến người xốn mắt, cho nên mới phải ngồi xe đi. Gương mặt Trường Sinh giãn ra rồi tủm tỉm mỉm cười. Sở thích của thiếu gia quả thực rất hợp với tính nết của người, nếu không phải trước mặt người khác Tử Nhan đã khắc chế bớt cung cách cao ngạo thái quá của mình, thì ngay cả cậu cũng chẳng dám thân cận hắn.

“Tất cả y sức của tiên sinh đều được chế tạo rất đặc sắc.” Làn thu ba của Cẩm Sắc lấp loáng như dòng nước chảy, trong ánh mắt chứa chanlòng kính phục, “Cẩm Sắc không khỏi suy tư, tiên sinh rốt cục là người thế nào, lại có thể vượt ngoài thế tục, không chịu sự buộc ràng hà khắc của lễ nghi?”

Tử Nhan chỉ bình lặng nhìn nàng cười rồi nói: “Kỳ thực …” hắn dừng lại một chút, thì tâm Cẩm Sắc như bị kéo căng thêm một chút, nhưng hắn cũng không để ý đến điều đó, chỉ che miệng cười rồi nói tiếp, “Ta thật ra là một tên yêu tinh chuyên dùng y phục đi mê hoặc lòng người, quan phủ làm cách nào quản chế ta được chứ, ai ai ~~”

“Tử tiên sinh vốn là người phi thường, mới làm được những chuyện phi thường đến vậy. Trong thế gian này có lẽ không có việc gì mà tiên sinh không làm được.” Cẩm Sắc nói dứt, trong giọng nói chợt vươn một chút muộn phiền, “nếu như thiếp muốn khôi phục lại dung mạo ngày đó, không biết có thể làm được hay chăng?”

Tử Nhan trầm ngâm nhìn nàng: “Ngày đó? Nhưng không biết đó là “ngày nào”?”

Trường Sinh nghĩ đâu có gì cần phải hỏi, Cẩm Sắc năm đó đã là một người phi phàm, cho dù vương tôn công tử cũng khó mà diện kiến nàng được. Hôm nay hồng nhan đã úa không người thăm, không người hỏi, thì tất nhiên điều mong muốn chính là khôi phục lại nhan sắc thuở xuân thì rồi.

Tử Nhan như đã nhìn thấu tâm tư của nàng, nhưng vẫn chờ nàng xuất ngôn chứng thật.

Cẩm Sắc chua chát nói: “Chính là dung mạo trước khi lệnh sư giúp tôi dịch dung.”

Trường Sinh “ây da” một tiếng, thì ra dung nhan diễm lệ này chính là nhờ dịch dung mà có, nhưng rốt cục cũng không cách nào chống chọi cùng với tháng năm, như hoa đến lúc tiều tụy rồi úa tàn. Điều kỳ lạ chính là nàng lại mong muốn có được dung mạo trước kia, so với bây giờ cũng không biết là tầm thường đến thế nào nữa.

Gương mặt đó Tử Nhan đến nay vẫn còn nhớ rõ. Khi hắn vẫn còn là một thiếu niên trẻ tuổi, nàng từng mang miếng ngọc bội gia truyền đặt vào tay hắn, khẩn thiết cầu xin hắn giúp nàng tạo một cơ hội. Miếng ngọc bội đó không chút đáng giá trong mắt hắn, nhưng đó lại là vật giá trị nhất của nàng. Hắn nhìn chăm chú gương mặt thiên chân thanh tú của nàng, không hiểu sao lại có người chẳng chút tiếc nuối muốn xóa bỏ nó đi, thay bằng một gương mặt khác để tìm kỳ ngộ đặt chân vào chốn thanh lâu, kỹ viện.

Đằng sau những người đến dịch dung, thường đều vì những lý do hết sức lạ lùng, Tử Nhan khi ở cạnh sư phụ cũng đã từng nghe không ít những lý do đó.

Tử Nhan kềm chế lại tâm trạng, thong thả nói: “Nàng chắc cũng đã suy nghĩ kỹ lưỡng. Nếu chỉ là xóa bỏ nếp nhăn để duy trì thanh xuân, thì có lẽ còn duy trì vẻ đẹp này thêm mười năm nữa. Còn nếu như muốn khôi phục dung mạo thuở ban đầu …”

Cẩm Sắc cắt đứt lời của hắn, thản nhiên cười nói: “Mời tiên sinh đến đây cũng là vì trong lòng đã hạ quyết tâm. Tại Tiên Âm Các này duy trì thêm mười năm nữa thì sao chứ? Ai sẽ lại nở mày nở mặt, ai dám chắc lại không rơi vào kết cục ngày hôm nay? Sáng sớm thì rạng ngời như hoa xuân, đến chiều lại như nhánh hoa tàn bị vứt bỏ đi không thương tiếc. Số mệnh của những nử tử chốn thanh lâu, từ trước đến nay đều vô tình bạc bẽo, thì làm thế nào không khỏi lo lắng suy tư”.

Nếu sớm biết có hôm nay, thì cần gì lúc đầu phải vậy. Thế nhưng cho dù có quay lại lúc đầu đi chăng nữa cũng chưa chắc đã thay đổi được quyết định này. Người sống trên đời, chuyện không được như ý thường đến tám chín phần. Trong đầu Tử Nhan phục hiện lại những hồi ức quý giá, hư hư ảo ảo, như ký ức của kiếp trước và cả kiếp này đang hoà quyện vào nhau.

“Vậy,” Tử Nhan nâng cao thanh âm, khiến nha hoàn ngồi bên cạnh Cẩm Sắc vẻ mặt sầu thảm bỗng trở nên phấn chấn, “chỉ cần làm theo mong muốn của nàng là được. Về phần thù lao, Cẩm Sắc cô nương vốn là khách hàng cũ, giúp ta tấu một khúc “Bà sa” là được rồi.”

Cẩm Sắc hân hoan vui sướng, ngón tay lướt qua những sợi dây đàn của chiếc huyền cầm trạm trổ hoa văn đặt trên án, nhẹ nhàng nói: “Thiếp tài hèn sức mọn, chỉ có chút lễ vật đã sớm chuẩn bị sẵn cho tiên sinh, khi nào quay về, phiền ngài thuận tiện mang theo.”

Một chiếc rương nặng trịch khắc hai đóa mẫu đơn được đặt trong một góc khuất trên thuyền. Người nay đã khác nên lễ vậy nay cũng khác, làm sao có thể giống lúc xưa. Tử Nhan chẳng liếc nhìn lấy một lần, ngón tay chỉ vào nha hoàn ngồi bên cạnh nàng, nói: “Lấy một phần mười thưởng cho cô bé này.” Cô nha hoàn kinh ngạc giơ tay che miệng lại, run run người kềm nén hai hàng lệ đang cố trào ra. Cẩm Sắc thản nhiên gật đầu, ngón tay thanh mảnh lướt trên dây đàn, tấu lên âm thứ nhất của khúc nhạc Bà Sa.

Trước mắt Trường Sinh chợt hiện ra một nữ tử thanh tú thiên chân tiến về phía mình, đầu mi khóe mày không chút nào ảnh hưởng bởi nhân gian thế sự, nhưng lại bộc lộ sự quyết tâm kiên định ở bên trong. Nàng nói, ta muốn trở thành một cô gái diễm lệ nhất. Ta chỉ bán nghệ không bán thân. Ta có tài nghệ đánh đàn điêu luyện, ta không muốn phụ rẫy tài nghệ của mình. Gương mặt nàng như một đứa trẻ mãi mãi không chịu lớn lên, ai lại đang tâm hạ đao trên đó.

Ta muốn có một cơ hội, một cơ hội. Nàng khao khát ngước nhìn lên, trong đôi mắt ấy, không quan tâm đến danh lợi hay địa vị, chỉ mong muốn được tự do giương đôi cánh rộng chao liệng giữa bầu trời. Một thân tuyệt kỹ sao cam lòng giam mình nơi chốn khuê phòng sống cho qua ngày đoạn tháng. Nếu không là thế, thì nàng cũng chỉ là vợ của một thương nhân sống lênh đênh chìm nổi, hoặc là giam mình trong chốn khuê phòng giúp chồng nuôi dạy con cái mà thôi.

Động tác của Cẩm Sắc đẹp vô ngần, là đàn, nhưng đồng thời cũng là múa, trong khoảnh khắc khoang thuyền nhỏ hẹp bỗng ngập tràn sắc hồng của ánh bình minh, mặt trời xé tan chân mây, vươn mình trồi lên tỏa ra muôn nghìn ánh rạng ngời rực rỡ. Dáng múa của nàng mềm mại lả lướt, thanh âm uyển chuyển du dương, thân thể chập chờn như đang xuyên gió đuổi trăng, không lời nào có thể lột tả hết vẻ đẹp huyền mỹ tuyệt diệu đang diễn ra trước mắt.

Bỗng nhiên vút lên âm điệu “Phượng Điểm Đầu”, chiếc lưng ong nhỏ nhắn của Cẩm Sắc chợt nghiên ngả lượn vòng, như dợm đứng lên rồi lại nhẹ nhàng bồng bềnh lướt qua trên án. Tiếng đàn ngân lên những âm thanh tuyệt mỹ, tịnh mịch vươn xa, dáng múa như tuyết lượn hoa phi, lúc cúi đầu khi ngẩng mặt, chợt đến rồi lại chợt đi, từng cử động như muốn câu hồn đoạt phách. Trường Sinh không cách nào rời mắt. Nàng khom người phất đôi tay áo, ống tay mềm mại như nước luồn qua kẽ đá, giữ chặt lấy âm thanh cuối cùng, rồi buông tay kết thúc. Dư âm vẫn còn ngân vang không dứt, vươn vấn khuấy động mãi trong lòng của Trường Sinh…

“Kỹ nghệ của Cẩm Sắc cô nương càng ngày càng tinh tế.” Tử Nhan đứng lên, “Thỉnh cô nương ngày mai đại giá quang lâm, ta sẽ dùng hết khả năng của mình cho cô nương được toại nguyện. Còn bây giờ, phải cáo từ rồi.”

Trên đường hồi phủ, Tử Nham vẫn không hề lên tiếng. Trường Sinh nhớ lại những gì Cẩm Sắc đã nói, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

“Vị cô nương kia thật kỳ quái. Nhan sắc tuyệt trần lại không cần, chỉ một mực muốn quay về diện mạo ban đầu. Thiếu gia, nhan sắc nàng trước kia so với hiện nay có đẹp hơn không? Tại sao nàng lại luyến tiếc không muốn từ bỏ nó?”

“Ngươi có từng nghe qua bài thơ này hay chưa?” Tử Nhan chầm chậm ngâm nga:

“Khắp nẻo tìm xuân chẳng thấy xuân

Giày gai in dấu đỉnh mây ngần

Trở về lại ngửi hương mai ngọt

Xuân ở nơi này thế ư xuân?”

Trường Sinh chờ đợi Tử Nhan ngâm xong câu thơ cuối cùng, mới khép đôi mắt lại, không hề hỏi thêm chút nào nữa.

Là như thế này sao?

Trường Sinh thả lỏng người, cho ý thức của mình lui vào nội tâm, nghĩ về những câu thơ mà Tử Nhan vừa ngâm. Trừ phi điều mà ngày xưa Cẩm Sắc chăm chắm đeo đuổi rốt cục vẫn không phải là điều mà nàng mong mỏi? Chẳng lẽ cho đến lúc cuối cùng, khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều mà bản thân dốc lòng tìm kiếm thật ra vốn đã ở ngay bên cạnh mình rồi hay sao?

Thành xe lắc lư lay động những dòng tư lự của Trường Sinh, mỗi dòng suy nghĩ tựa như lưỡi lửa yêu mị vươn mình ve vuốt lên mặt con người. Ánh mắt cậu chợt dừng lại trên người Tử Nhan, y phục đường hoàng, nét thêu bắt mắt, càng làm cho thiếu gia trông giống như một gã phú quý lúc nào cũng nhàn rỗi, rong chơi khắp đó khắp đây. Trường Sinh đột nhiên chấn động, lại tiếp tục tò mò về thân thế, lai lịch của thiếu gia.

Tài lực của Tử phủ nhiều không sao kể xiết. Nếu mỗi lần dịch dung thù lao thiếu gia kiếm được không chỉ cả chục, cả trăm mà là cả ngàn lượng vàng, thì muốn không xa hoa lãng phí cũng khó lắm. Nhưng nếu chỉ phú quý mà không có quyền có thế, theo lẽ thường rất dễ rơi vào thảm cảnh cửa nát nhà tan… Thế nhưng thiếu gia lại không chút băn khoăn lo lắng, bất kể ăn mặc, nhà ở hay đi lại, nơi nào cũng đều có thể thấy rõ rành rành sự tiêu pha hoang phí, giống như đâm chọc vào sự ghen tức của thiên hạ.

Thiếu gia rốt cục là ai? Sống giữa thời loạn thế này, lại không chút gì lo lắng cho tính mạng bản thân và người thân mình cả, cứ nhàn nhã thoải mái dạo chơi suốt tháng suốt ngày.

Trong khi đầu óc Trường Sinh vẫn còn hỗn loạn, chưa lần được chút manh mối nào, thì đã về đến Tử phủ rồi. Suốt dãy hành lang đèn đã được thắp cả lên, chi chít dày đặc như sao trên nền trời đen thẳm, tạo thành một con rồng dài uốn lượn quanh co.

Tay cậu được Tử Nhan nắm lấy, chậm rãi dắt vào trong phủ. Mỗi một khúc quanh nếu dùng ánh mắt của kẻ bàng quan đánh giá, thì nơi này quả thật tựa như mượn nguyệt lưu mây, hợp nước ẩn non, không khác chi tiên gia phủ đệ. Trường Sinh vẫn sợ mình lại đi sai lối, có ngày sẽ bị đuổi khỏi nơi đây. May mà Tử Nhan đối xử với cậu cho đến bây giờ vẫn là vui vẻ ôn hòa, chưa từng nặng lời hay cay nghiệt.

Nghĩ đến đây, Trường Sinh cảm kích nhìn thiếu gia. Trong ánh chiều mông lung, Tử Nhan phất đầu nhìn lại, hiểu được tâm sự của cậu, cất giọng tựa như tiếng thở dài: “Ngươi cũng mệt rồi, nếu không có việc gì tốt nhất đừng suy nghĩ nhiều quá, nếu có quá nhiều tạp niệm sẽ không tốt cho thân thể đâu.”

“Dạ.” Trường Sinh đáp lời, lại hỏi, “Ngày mai dịch dung cho Cẩm Sắc cô nương, tôi có cần đến Mỹ Hương phô để mua hương không?”

Tử Nhan cười nói: “Ngươi cũng thật nhu thuận. Đáng tiếc bây giờ lại không có chuyện gì để bán cho Quỹ Họa, nàng chắc chắn sẽ làm khó làm dễ, ngươi không ứng phó được đâu.”

Quỹ Họa, đây chính là tên của vị thiếu nữ lão bản kia à? Thật là kỳ dị. Trong lòng Trường Sinh bỗng giật thót một chút, nói: “Vậy dùng tiền trả nàng là được, bao nhiêu cũng trả nổi mà.”

Tử Nhan lắc đầu, ảo não nói: “E là không được.” Lại đi thêm vài bước, nói: “Ngươi đi tìm Huỳnh Hỏa, bảo hắn nghĩ biện pháp thuyết phục Quỹ Họa. Ta vừa định suy nghĩ thì lại đau đầu nữa rồi.”

Việc không muốn làm nhất của Trường Sinh chính là phải đi gặp Huỳnh Hỏa, nhưng hương của Mỹ Hương phô nếu đã dùng, chỉ đốt một chốc là tàn hết. Thiếu gia từ trước đến nay đều không cần thuốc mê để gây mê khách nhân, mà chỉ cần một nhánh hương thơm là đủ khiến kẻ khác mơ màng buồn ngủ, đó có lẽ chính là phương pháp tốt nhất.

Không thể không đi nhờ vả Huỳnh Hỏa được. Mặc dù cái mặt của tên đáng chết ấy chưa từng nở một nụ cười, nhưng tốt xấu gì thì cũng là người của Tử phủ, Trường Sinh quyết định nhường nhịn hắn một chút vậy.

Xuyên qua Lâm Hoa thủy tạ, tìm được cái tên lạnh lẽo tựa sắt thép kia, Trường Sinh như kẻ ở trên cao ra lệnh cho hắn: “Thiếu gia muốn ngươi viết một câu chuyện giao cho ta, để đem đến Mỹ Hương phô đưa cho lão bản.”

Huỳnh Hỏa không nói lời nào, ánh mắt sắc bén như ác lang nhìn thẳng vào Trường Sinh, tựa như chỉ cần há miệng là có thể nuốt trọng cậu. Trong lòng Trường Sinh không khỏi run lên lẩy bẩy, nhưng vẫn cứng miệng nói: “Đừng lề mề nữa, ta đợi ngươi viết xong mang nó đi mua hương, sáng sớm ngày mai thiếu gia phải dùng tới. Lần này là vì dịch dung cho Cẩm Sắc cô nương của Tiên Âm Các!”

Hai mắt của Huỳnh Hỏa chợt “phốc” một tiếng rồi cháy lên bừng bừng, hắn nhanh chóng cúi đầu, xoạt xoạt lướt bút, không nghĩ không ngợi, phút chốc đã viết xong một trang thư giao cho Trường Sinh. Nét mực nhạt trên trang thư vẽ vài nhánh mai tàn hoa lã tã.

Trường Sinh cũng không để ý, cho ngay vào tay áo rồi quay đầu rời đi. Huỳnh Hỏa đợi cậu đi khỏi, đột nhiên ấn vào giá nến bằng sứ trắng chạm hình li long đặt trên án, “bặc bặc” vài tiếng, tiếng sau lại vang dội hơn tiếng trước, ngân nga vọng đến nơi xa. Hai mắt hắn tựa như tràn ngập hào quang, sáng ngời lại rất có thần, hoàn toàn biến thành một người khác, không hiền lành ít nói như một gia nhân bình thường, mà tự hào kiệt tráng sĩ chỉ cần vung tay hô lớn liền có vạn quân hưởng ứng.

“Lại muốn hiệu triệu thủ hạ của ngươi sao?” Giọng nói lung linh ảo diệu của Tử Nhan đột nhiên vang lên trong thinh không, đập nát hùng tâm đang muốn dâng trào của hắn.

Tay Huỳnh Hỏa chợt run lên, lập tức hạ mi làm vẻ phục tùng, cung kính nói: “Tiên sinh đến, ta phải đi pha trà.”

“Không cần ngoảnh trái ngoảnh phải mà làm gì, thành thật trả lời ta, ngươi có phải vẫn chưa quên được Cẩm Sắc?”

Huỳnh Hỏa lắc đầu, vẻ mặt kiên quyết, dứt khoát. Hắn liếc nhìn bốn phía cực nhanh, thân ảnh của Tử Nhan vẫn chưa xuất hiện, nhưng tiếng thở dài giả dối này thì chắn chắn thuộc về Tử Nhan không sao lầm được.

Tử Nhan nói, giọng âm u có vẻ xa xăm: “Ngươi hiện tại phải ở lại đây, đâu cũng đi không được. Vì cớ gì lại nóng nòng nhất thời, tâm tính ngươi vẫn như trước, chưa từng tiêu ma đi hay sao? Ai~, cũng được… Ngày mai nàng đến, ngươi nếu muốn gặp, ta cho phép ngươi đứng sau mành nhìn lén. Nhưng cũng đừng quên, ngươi không phải là giang hồ bá chủ ngông cuồng tự đại ngày đó, chuyện cũ nên sớm buông tay thì tốt hơn. Phải chừng mực thế nào, tự bản thân ngươi suy xét.”

Huỳnh Hỏa ngơ ngẩn một lúc lâu, khuôn mặt kiên cường đột nhiên vỡ vụn. Hắn suy sụp ngồi sụp xuống đất, che mắt cố nén tiếng nghẹn ngào, màn đêm dày đặc là thứ che giấu hắn tốt nhất.

“Sớm biết có hôm nay, thì cần gì lúc đầu phải vậy.” Tử Nhan lưu lại câu nói đó, cho đến khi Huỳnh Hỏa phục hồi tinh thần lại, quanh mình đã hoàn toàn yên ắng, người chắc đã đi xa.

Huỳnh Hỏa vẫn nhìn chằm chặp vào tim nến trên giá, chậm rãi vươn tay đến, nóng quá, đành phải co rụt lại. Tư vị của đau đớn vẫn còn nảy lên trong trái tim, lung tung lộn xộn, cực kỳ giống những vết thương từng bê bết máu me trên cánh tay của hắn, cho dù lành, vẫn để lại vết sẹo ngoằn nghèo khó coi như con giun đỏ.

Cho dù hiểu rõ chuyện thiên hạ, hắn vẫn không cách nào có thể nhìn thấu được định mệnh của mình, chỉ có thể rụt mình trong một không gian nhỏ hẹp, tiếp tục sống hết quãng đời thừa thải này thôi.

Sáng sớm hôm sau, Trường Sinh vừa ngáp vừa đi tìm Tử Nhan, vừa thấy mặt hắn đã than oán: “Tên Huỳnh Hỏa thật đáng chết, hắn viết một câu chuyện hàm hồ chẳng rõ ràng gì cả, làm Quỹ Họa cô nương hỏi đông hỏi tây không chịu thả tôi đi. Hừ, thế là tôi vắt hết óc bịa đại kết cục, cô ta lại càng không hài lòng, quấn lấy tôi truy căn cứu đế, báo hại tôi phải trân mình chịu đến nửa đêm mới về nhà được, về đến thì thiếu gia cũng đã ngủ rồi.” Cậu nói xong, giao ra bao hương phải khổ cực mới lấy được cho Tử Nhan.

Tử Nhan hé miệng bao ngửi ngửi, vui vẻ nói: “Ừm, quả là một mùi hương dễ chịu. Quỹ Họa có nói hương này tên là gì không?”

Nó gọi là Thanh Sắc. Trường Sinh đáp.

Quỹ Họa nói, nghe như tiếng thanh nhạc liền nhau, giọng ca thấu chín tầng trời, lại như dáng tuyết hương hoa, trâm thoa vàng lông vũ biếc. Mùi hương kia không tầm thường đến nỗi khiến người dễ ngấy như hồng như lục, mà thấu vào xương tủy ba phần, khiến cơ thể sinh hương, lại như tâm tư trào cuộn lan xa, đường tơ âm thầm móc, hồn như lay như động, tâm như xé như cào.

Chỉ có loại hương khí như thế, mới xứng với trái tim lung linh đã được mài giũa qua ba ngàn trượng hồng trần trong suốt nhiều năm qua của Cẩm Sắc.

Tử Nhan lấy ra ba nhánh hương, đặt vào chiếc hương lô sắc vàng hoa văn tím, làn hương ngũ sắc rất giống một sợi tơ cẩm tú, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng.

“Ra đón khách thôi.”

Hắn vừa nói xong, Trường Sinh đã nghe tiếng gõ cửa vang lên lanh lảnh, vội vàng chạy ra. Cẩm Sắc và cô bé nha hoàn đã đứng chờ ngoài cửa, phía sau họ là hai cỗ kiệu được trang trí đầy dương liễu và các loại hoa, khiến hai người lại càng thêm phú quý, đường hoàng.

Trường Sinh dẫn hai người vào sảnh, Tử Nhan đã thay một chiếc cẩm bào điểm những chùm hoa son đỏ, trên án đã đặt sẵn một chiếc tráp bằng kính được chạm trổ tinh xảo. Hắn để Cẩm Sắc nằm ngửa trên chiếc sạp bằng gỗ giáng hương, sau đó lấy từ trong tráp kính ra sàm, viên, thị, phong, phi, viên lợi, hào, trường, đại, tổng cộng chín châm; lại bày ra mạch, trấn, oanh, duyện, trú, giám, loạn, toa, giảo, chín con dao nhỏ.

Cô tiểu nha hoàn nhìn đến mê mẩn, Trường Sinh bật cười, vỗ vỗ nàng nói: “Cô tên là gì? Theo tôi ra ngoài chơi một lúc thôi, cô không thể nhìn nổi chuyện này đâu.”

Cô nha hoàn lại nói: “Tôi tên là Hồ Điệp.” lại nhìn Cẩm Sắc, thấy không đành lòng, bèn lắc đầu.

Trường Sinh nhíu mày nhìn Tử Nhan, quang cảnh dịch dung máu me đầm đìa, từ trước tới giờ cậu vốn không muốn nhìn, Tử Nhan cũng để mặc cậu muốn đi đâu thì đi.

Tử Nhan ngoảnh về hướng Hồ Điệp, cười nói: “Ta muốn hạ đao ngay trên mặt chủ nhân của ngươi, ngươi không sợ sao?”

Hồ Điệp tuy nước mắt rơi lã chã, nhưng vẫn lắc đầu. Trường Sinh trẻ người, không hiểu được nàng, giận dỗi nói: “Thôi, ta ra ngoài đứng đợi vậy.”

Cậu vừa định chạy, tay áo đã bị Tử Nhan giữ lại. Hắn ung dung nói: “Ngươi thường nói tay nghề ta đã đạt đến độ xuất thần nhập hóa, chẳng lẽ không muốn ở bên cạnh quan sát hay sao?”

Vừa nói, hắn vừa lấy từ trong tráp kính ra hai khối tròn màu vàng nhạt, không phải bông tơ cũng chẳng phải bông xơ, không phải thịt cũng chẳng phải đất sét. Trường Sinh tò mò quan sát, thật sự không biết rốt cục đó là vật gì. Tử Nhan giải thích với Cẩm Sắt: “Hai khối thịt này được lấy từ trên người dân tộc Nhã Diêu, một đất nước ở cực bắc. Khuôn mặt nàng trước đây vốn là mặt tròn, bây giờ lại là mặt trái xoan, cho nên ta phải dùng thịt sống có thể làm sinh cơ thịt, lưu thông máu để đắp lên mặt nàng. Đáng tiếc không bảo quản được phần xương thịt trước đây đã bị cắt đi, nếu không dùng nó để khôi phục lại sẽ rất nhanh chóng. Ai~, môn công phu dịch dung này, ta vẫn còn yếu kém lắm.”

Trong khi hắn đang khiêm tốn, ba người còn lại đều nghe đến nỗi mặt ngốc ra. Cẩm Sắc gật đầu chấp thuận. Trường Sinh không khỏi kinh ngạc, nói: “Khối thịt này mang đến đây đã rất lâu rồi, vậy mà vẫn không thối không rữa? Ngộ nhỡ nó sinh trùng, ngày sau chẳng phải sẽ hại Cẩm Sắc cô nương?”

Đôi mắt Tử Nhan chợt sáng lên, đây là lần đầu tiên Trường Sinh chất vấn về tài năng của hắn, nếu muốn dẫn dắt tên nhóc này nhập môn, thì đây chính là cơ hội tuyệt vời. Hắn lập tức dập tắt nụ cười híp mắt gian tà của mình lại, ân cần trả lời: “Đến đây, sờ vào tráp kính này của ta, kỳ thật nó là một loại hộp trữ đông, bên trong được chế bằng đồng. Vốn Nhã Diêu tộc được mọi người gọi là trường thọ, nghe nói thịt của họ có thể trường sinh bất lão!”

Đôi mắt hắn phóng ra luồng sáng mừng rỡ, tựa như đứa trẻ có được con rối yêu thích của mình, nhìn hai khối thịt thì thào như đang nói mớ với bản thân, “Các dân tộc ở cực bắc chinh chiến quanh năm, đều muốn chiếm được Nhã Diêu Quốc, nếu có thể bắt được người Nhã Diêu về nuôi dưỡng, thì dầu muốn cả nước kéo dài tuổi thọ cũng là chuyện dễ dàng. Nhưng người tộc này cũng không ngu ngốc, bọn họ rất biết cách chạy trốn, cho dù trong trời băng đất tuyết, nguyên cả thôn cũng có thể chạy trốn được.”

Trường Sinh sững sờ nhìn hắn, lắp bắp hỏi: “Vậy khối thịt này làm sao có được?”

Tử Nhan nâng lên khối bảo bối, cười nói: “Dùng tiền mua là được mà! Thợ săn của Hồ tộc phía bắc ra giá năm trăm lạng vàng, nên ta mua cả một rương nhỏ dự trữ dùng khi cần thiết…”

Trường Sinh lại liếc mắt nhìn tráp kính của hắn, âm khí dầy đặc lạnh lẽo, không biết bên trong để bao nhiêu khối thịt người, cậu hoảng sợ vội vã chuyển ánh mắt nhìn về hướng Cẩm Sắc, dù sao nhìn Cẩm Sắt vẫn thấy thanh thản dễ chịu hơn.

Cẩm Sắc lại rất điềm tĩnh, thần sắc thản nhiên, nói: “Tiên sinh không cần nói những chuyện nhỏ nhặt này cho thiếp biết. Cẩm Sắc tuyệt đối tín nhiệm tiên sinh, xin ngài cứ việc ra tay.”

Tử Nhan gật đầu, dùng hỏa chiết tử đốt ba nhánh hương Thanh Sắc lên, làn hương kỳ diệu lượn lờ quấn lấy đầu nhón tay của hắn, quanh quẩn mãi không đi. Hắn đặt nhánh hương đó bên cạnh Cẩm Sắc, làn hương dường như biết đường, cứ theo hướng Cẩm Sắc mà bay tới.

Trường Sinh và cô bé nha hoàn chỉ ngửi được một hương thơm cực nhạt, đã thấy Cẩm Sắc an nhiên khép mắt lại, chìm vào trong cảnh mộng thâm trầm. Tử Nhan vui vẻ cầm lên mạch đao, tay như chớp, đột ngột rạch một đường xéo trên dung nhan tựa ngọc, một dòng huyết châu óng ánh ào ạt tuôn ra, Trường Sinh và Hồ Điệp vừa nhìn thấy đã kinh hoảng, lại thấy Tử Nhan cầm lên một chiếc khăn vuông sạch sẽ bằng lụa mỏng nhẹ nhàng chậm lên, thấm hết máu, sau đó rải lên vết thương một chút bột phấn màu hồng đào.

Máu không hề chảy nữa, màu đỏ tươi trên chiếc khăn tựa như màu son làm cuốn mất hồn người khác. Trường Sinh gần như nghẹt thở, chăm chú nhìn Tử Nhan từng bước từng bước nâng lớp da mặt kia lên, oanh đao xoay chuyển, tước một miếng thịt ra, rồi nhanh chóng dùng thịt của người Nhã Diêu trám vào, không nhiều không ít, lại lấy tơ may lại, khiến hai người đứng nhìn tim đập như trống đánh, hơi chút xoay người đi, đong đưa như sắp ngã.

Nửa bên mặt còn lại Tử Nhan làm y như nửa mặt kia, cuối cùng, đưa châm như bay, tư thái như múa, tựa như đang họa thêu lên một chiếc áo cưới, đường kim sợi chỉ vô cùng tỉ mỉ. May được một nửa, hắn đột nhiên quay lại nhìn Trường Sinh, nói: “Các ngươi chỉ nhìn khơi khơi như vậy chẳng phải rất buồn chán sao? Lại đây, mũi châm này gọi là mũi chữ nhân, nếu là từ đây đâm qua, gọi là mũi móc. Hai người các ngươi cũng tiện thể học chút tay nghề để sống, đừng trố mắt đứng đó nhìn một mình ta làm.”

Linh hồn Trường Sinh vốn đã muốn phiêu diêu bay mất, cả buổi mới miễn cưỡng nói: “Thiếu gia, châm pháp này của ngài trông giống như đang thêu thùa vậy.”

Tử Nhan vội vàng gật đầu, cười nói: “Đúng đó, đúng đó! Ta có học qua châm pháp của Thanh Loan cô nương, nếu không, ai dám tìm ta hạ châm tước đao? Hôm khác ta sẽ thêu cho ngươi một chiếc đai lưng óng ánh vàng, ngươi muốn thêu gì lên thì cứ việc nói.” Trường Sinh cười khổ đồng ý.

Tử Nhan vẫn ung dung nói, tay lại không ngừng đâm qua móc lại, cuối cùng dừng châm, vỗ vỗ tay, nói: “Xong.” Chu chu mỏ, ra hiệu Trường Sinh giúp hắn lấy thuốc từ tráp kính ra.

Trường Sinh nhíu mày, cẩn thận mở nắp, Tử Nhan nói: “Cái ống trúc màu xanh biếc đó.” Trường Sinh không nhìn ngang nhìn dọc, trực tiếp lấy ống trúc đưa cho Tử Nhan. Tử Nhan che miệng cười nói: “Thân là đại nam nhi, sao lại đi sợ thứ đồ chơi này chứ.” Lại chỉ ống thuốc nói: “Thứ trước đó dùng cầm máu là Đào Hoa Tán, đắp lên vết thương thì dụng Thần Thánh Tán, mỗi ngày thì dùng Tân Hương Tán để rửa sạch vết thương, sau đó dùng Bạch Kim Tán để sinh cơ dưỡng nhục. Tất cả đều nhớ rõ rồi chứ?”

Hồ Điệp cuốn quít cầm bút mực ghi lại, Trường Sinh nghe qua một lần thì đã thuộc nằm lòng. Lại thấy Tử Nhan dùng dầu trà hòa vào thuốc chầm chậm bôi lên vết thương cho Cẩm Sắc. Điều kỳ lạ chính là một khi thuốc dính lên da thịt, lập tức hóa thành bột ngấm vào, sau đó dùng một chiếc khăn mỏng sạch sẽ lau đi bột thuốc, lộ ra da thịt trắng nõn nà, hoàn toàn không thấy chút dấu vết tổn hại nào.

Tựa như mới được sinh ra.

Trường Sinh đã từng thấy qua tài năng cao minh của Tử Nhan, nên cũng không kinh ngạc, mà Hồ Điệp thì kinh ngạc đến nỗi sững sờ, lẩy bẩy chỉ vào dung nhan mà cô không hề nhận ra, nói: “Đây… đây là dung nhan năm xưa của….” Che miệng nghẹn ngào, chảy xuống hai hàng lệ.

Tử Nhan giúp Cẩm Sắc rửa mặt sạch sẽ, đưa tay dập tắt nhánh hương Thanh Sắc, rồi cầm một cọng lông vũ thấm ướt vẩy lên mặt Cẩm Sắc.

“Lam Ngọc! Lam Ngọc!” Hắn gọi nàng như vậy, khuôn mặt giống như mấy năm về trước mơ hồ hiện ra, cười xinh như hoa.

Trường Sinh đau lòng nhìn vị nữ tử dường như mới được sinh ra đang nằm trên sạp, non nớt như một mầm non yếu ớt, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng sẽ gãy. Cẩm Sắc từ từ tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là lần mò tìm chiếc gương đồng. Hồ Điệp giúp nàng soi vào lăng hoa kính. Trong bóng sáng lay động hiện ra một gương mặt, xa lạ, rồi lại quen thuộc. Gương mặt vốn đã trở thành ký ức xa xôi rốt cục cũng đã tái hiện, nàng nhất thời cảm phục dâng trào, kềm lại nước mắt uyển chuyển cúi người bái tạ Tử Nhan.

“Ta trả lại Lam Ngọc ngày đó cho cô nương.” Tử Nhan mỉm cười nói, đóng lại tráp kính xoay người rời đi. Trường Sinh hướng nàng nói lời chúc mừng, giúp hai người an bài việc nghỉ lại trong Tử phủ.

Nghỉ ngơi điều dưỡng hơn mười ngày, ứ huyết trên mặt Cẩm Sắc dần dần tan hết, một chút dấu vết từng cắt ra cũng không hề lưu lại, khiến Trường Sinh khen ngợi không thôi. Cậu mỗi ngày đều khen khuôn mặt Cẩm Sắc giống như thiếu nữ xinh tươi ngọt ngào, tâm tình nàng cũng rất tốt, rảnh rỗi không việc gì làm lại lấy đàn ra gảy rồi múa. Tử phủ vốn yên tĩnh, bây giờ lại không ngừng ngân vang tiếng vàng tiếng ngọc, khiến người quên đi cõi trần thế chẳng ít muộn phiền.

Những ngày vui vẻ nhanh chóng trôi qua, rốt cục cũng đến lúc biệt ly.

Trường Sinh giúp Cẩm Sắc chuẩn bị những loại thuốc dùng điều dưỡng mỗi ngày, việc to việc nhỏ đều làm rất cẩn thận. Tử Nhan nhìn cậu bận tới bận lui, hai tay chặp lại trước ngực, kéo dài giọng chen vào một câu: “Hiếm thấy ngươi thiết tha với ai đó đến thế này.”

Trường Sinh chần chờ một chốc, mới nói: “Tình cảnh của nàng có hơi thảm.”

Tử Nhan nhìn chăm chú vào nét mặt không đành của cậu, thương hại cầm bàn tay cậu lên, nói: “Sợ lắm à? Ta vốn không nên để ngươi thấy toàn bộ quá trình, ngươi ngay cả đồ mặn cũng còn không ăn nữa cơ mà.”

Trường Sinh cười khổ. Cậu không ăn mặn hình như là do bị Tử Nhan hại, khiến bản thân mình chỉ có thể ăn chay. Nhớ tới cảnh máu tươi tràn ra trên gương mặt vốn không có chút tì vết nào của Cẩm Sắc, Trường Sinh liền cảm thấy khó mà nuốt trôi thức ăn. Lại nghĩ đến việc mỗi vị khách đến đây, dù quá khứ hay tương lai, cũng đều như thế. Cả quá trình dịch dung máu tươi đầm đìa kinh khủng, bản thân bọn họ lại không hề hay biết, thế mà lại hay. Chỉ có mỗi cậu trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng đáng sợ đó, sau khi nhìn thấy, cậu không khỏi tò mò nghĩ, phía sau dung nhan không khác chi người trời của thiếu gia, có từng máu me đầm đìa như thế hay không?

Cẩm Sắc lúc nhìn vào kính thì hốt hoảng tự vỗ vỗ lên gương mặt của mình, gương mặt này, là kiếp trước, hay là kiếp này? Mối nghi ngờ lên lên rồi lại xuống, muốn hỏi Tử Nhan cho rõ, nhưng e sợ sẽ chạm vào một điều gì đó mà bản thân mình không nên biết, do dự một lúc, lại buông trôi.

Tử Nhan và Trường Sinh cùng tống biệt chủ tớ Cẩm Sắt. Thân ảnh Huỳnh Hỏa đột nhiên xuất hiện, xách cuốc thờ ơ từ trong vườn đi ra, trực diện chạm mặt mọi người. Cẩm Sắc khẽ cúi người rồi đi tiếp, bốn người đi qua, ánh mắt của Huỳnh Hỏa vẫn chưa từng rời khỏi bọn họ.

Đi đến cổng chính của Tử phủ, Tử Nhan tựa như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, nói: “À, đột nhiên nhớ ra, nghe nói vụ kỳ án năm xưa đã được phá rồi.”

Cẩm Sắc đột nhiên dừng lại, dưới ánh nắng, dung nhan như ngọc trác bỗng thẫn thờ, thật lâu sau mới run giọng hỏi: “Vụ án mà Tử tiên sinh nói… chính là vụ án đó?”

“Đúng vậy, cái chết của Minh Nguyệt đại sư, hung phạm đã sa lưới. Quan phủ nói tội nghiệt của hắn không chỉ mỗi vụ án đó, năm đó có rất nhiều ân khách quan tâm, ủng hộ cô nương, nghe nói đều đã trở thành vong hồn dưới đao của hắn.”

Răng va vào nhau lập cập, môi lắp ba lắp bắp, Cẩm Sắt rục cổ, cố gượng lên tiếng hỏi: “Vậy hắn… sẽ bị xử trảm sao?”

Tử Nhan mỉm cười: “Thế nào thì cũng phải đợi đến sau thu, hắn vẫn còn được nửa năm để sống. Tiểu thư, chẳng lẽ cô thương cảm hắn sao?”

Cẩm Sắt cúi đầu thở dài. Trường Sinh nghe bọn họ nói mà lùng bùng lỗ tai, không biết kẻ bọn họ đang nói rốt cục là ai. Sau đó, như để giải thích cho sự nghi hoặc của cậu, Tử Nhan thong thả nói: “Cũng khá nhiều năm rồi, tên tội phạm quan trọng mà hải bộ của bảy tỉnh phương bắc hạ lệnh truy nã, cuối cùng cũng đã bị bắt về quy án, tiểu thư có thể quên chuyện cũ, an tâm mà đi.”

Trường Sinh cả người run lên lẩy bẩy, kinh ngạc nhìn về phía Tử Nhan. Cẩm Sắc gật đầu, gương mặt khẽ phấn chấn, hướng về Tử Nhan vạn phúc cảm tạ, nói: “Đã làm phiền đến tiên sinh, Cẩm Sắc… À không, Lam Ngọc đi đây.” Tất cả đều đã kết thúc, tất cả mọi thứ có liên quan đến ký ức về Cẩm Sắc, tất cả đều sẽ trôi xuôi ngay từ bây giờ. Những ân oán của cô ấy, cũng đã kết thúc rồi, không còn gì để mà lưu luyến nữa.

Tử Nhan lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy, đưa cho nàng, nói: “Đây là phương thuốc tẩy răng, cô nương cầm lấy đi, dùng cho mặt thì nên tránh dùng phương thuốc cũ, ta đã viết một phương thuốc mới, cô nương theo đó mà dùng.”

Tư Nhan hiểu rất rõ những xung động trong ánh mắt, trong lòng bi mẫn càng sâu. Cẩm Sắc tránh ánh nhìn chăm chắm của hắn, cầm lấy phương thuốc đọc. Phương thuốc tẩy răng thì dùng bốn lạng hạnh nhân, thêm bốn lạng muối, rang khô nghiền nát. Phương thuốc xóa nếp nhăn thì dùng một lạng vỏ lụa của hạt dẻ cho vào mật ong nghiền thành cao, tất cả đều là những vị thuốc ở đâu cũng có thể tìm được, hơn nữa cách điều chế được viết rất tỉ mỉ, lòng nàng rất cảm động, lại cảm tạ thêm lần nữa.

Thế nhưng những phương thuốc này sẽ không có cơ hội dùng tới, chỉ cần gương mặt này thôi là đủ.

Đợi Cẩm Sắc và Hồ Điệp ngồi lên xe ngựa đi xa, Trường Sinh vội vã đóng đại môn lại, vừa kéo Tử Nhan vừa hỏi: “Năm đó rốt cục xảy ra chuyện gì? Minh Nguyệt đại sư là ai?”

Tử Nhan cười cười, đột nhiên khẽ la lên: “Nguy rồi…. Lúc ta mua thịt của tộc Nhã Diêu từ thợ săn Hồ tộc, đã quên mất một chuyện.” Hắn khổ não than thở: “Ta quên mất việc phải phân ra theo tuổi tác, già trẻ, và nam nữ khi cho vào hộp lưu trữ. Không biết hai khối thịt ghép cho Cẩm Sắc có đúng là của nữ nhân hay không?”

Thấy hắn vẫn mãi suy ngẫm, Trường Sinh ngẩng mặt lên sốt ruột thúc giục: “Thiếu gia! Tôi đang hỏi người mà.”

Tử Nhan bật cười, chỉa chỉa ngón tay vào trán cậu nói: “Ngươi đang lo lắng cho ai? Tên hung phạm kia, hay là Cẩm Sắc?” Trường Sinh tức giận trừng mắt nhìn hắn, Tử Nhan mới nói: “Cẩm Sắc tài sắc vẹn toàn, năm đó quỳ mọp dưới chân nàng có không ít phú hào danh sĩ, nhiều vô số kể. Giữa những nhân vật phong lưu đó, là người giỏi nhất về kỹ thuật đàn sắt trong cung, Minh Nguyệt đại sư, truyền nhân duy nhất của Dương A Tử. Y cùng Cẩm Sắc sướng hòa thù tạc, trở thành giai thoại được lưu truyền một thời.”

“Dương A Tử, cũng là một đại sư rất có danh tiếng sao?” Trường Sinh ngạc nhiên nói, “Vì sao tôi chưa bao giờ nghe nói tới?” Cậu gãi gãi đầu, đỏ mặt xấu hổ hỏi.

Tử Nhan dường như không nghe được lời cậu nói, lại nói tiếp: “Trước khi Minh Nguyệt đại sư qua đời, đã có vài vị ân khách của Cẩm Sắc bất hạnh ngộ hại, bởi vì bị hại ở vùng khác, nên không ai nghĩ những vụ việc đó lại liên quan đến Cẩm Sắc, chỉ cho là ngoài ý muốn. Nhưng sau khi Minh Nguyệt đại sư bị ám sát chết đi, quan phủ mới lập án đuổi bắt kẻ bị hiềm nghi nhất.”

Đó cũng là người thầm lặng yêu thương Cẩm Sắc mà không cần đền đáp. Trường Sinh cảm khái thở dài, nàng đã đi rồi, chỉ mong có thể đạt được như nguyện vọng của nàng, trở lại từ đầu.

Nhưng cậu lại không biết, nguyện vọng của Cẩm Sắc cũng không phải là trở lại từ đầu.

Xe ngựa lắc lư chầm chậm ra khỏi thành, qua bao ánh trời chiều, qua bao lần hoa nở, đi chừng mười ngày, mới dừng chân tại một làng quê nhỏ hẻo lánh. Nơi đây vật còn mà người đã mất, những người bạn thời thơ ấu, kẻ lấy chồng, kẻ đã bỏ đi, nhưng vẫn có những người nhớ ra nàng. Nàng đáng lẽ đã chết từ nhiều năm về trước, hiện giờ, nàng nói rằng nàng đã giả chết để trục tà khí, danh y của kinh thành đúng là diệu thủ hồi xuân, đã cứu được mạng sống của nàng. Lời giải thích rất kỳ quặc, nhưng người trong làng đều tin theo, không ai xem nàng là người ngoài cả, vui vẻ giúp nàng chuẩn bị những món đồ dùng trong hỉ sự mà nàng cần.

Hồ Điệp khóc đưa Cẩm Sắc lên kiệu hoa, gả cho chàng láng giềng thanh mai trúc mã, người cả làng đều khen ngợi, bảo nàng là một nữ tử trinh liệt, nơi nơi treo đèn kết hoa nghênh đón giờ phúc vui mừng. Trên gương mặt Cẩm Sắc tràn ngập ý cười, nàng đã xuất giá rồi, chuyện hơn mười năm trước vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt. Trái tim vốn đã mệt mỏi rã rời giờ đã tìm được chốn về.

Những năm gần đây, kỹ nghệ của nàng đã cao đến tuyệt đỉnh, còn vì hoàng thượng hiến nghệ, được cả sảnh đường khen ngợi. Tâm nguyện của nàng đời này thế cũng đủ rồi. Hiện tại, trên thế gian này, không ai có thể vượt qua nàng được.

Ngoại trừ Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt nói rằng, nàng sẽ vượt xa chàng. Minh Nguyệt nói nàng rất thông minh, cực kỳ giống cô em láng giềng cùng học nghệ với chàng lúc nhỏ, đáng tiếc cô ấy nhiễm bệnh, đã xuôi tay đi thẳng về tây.

Lúc nói đến sư muội, Minh Nguyệt luôn rơi vào trạng thái bần thần. Cẩm Sắc sẽ lại cười, rồi nói, vậy cứ xem tôi như cái bóng của sư muội chàng đi. Sau đó, gảy đàn mà ca, tiếng hát thê lương, dùng giọng nói của cố hương hát lên nỗi đau trong lòng Minh Nguyệt. Minh Nguyệt lại cảm động nắm lấy tay nàng, Cẩm Sắc, chàng nói, nàng vì ta mà học giọng Ngô, thật khó cho nàng quá. Nàng không cần tự chuốc khổ như thế.

Không khổ đâu. Nàng gượng cười đáp lại, giọng cố hương quen thuộc như đao khắc vào lòng, nàng cũng muốn tìm cơ hội thổ lộ. Giọng nói nhỏ nhẹ thì thầm, nụ cười khẽ phía sau mành mỏng, khiến người ta có cảm giác thuở thiếu thời tựa như mới hôm qua.

“A Ngọc, thủ pháp của muội không đúng, phải là như thế này.” Lúc nhỏ, Minh Nguyệt cao hơn nàng một cái đầu, bàn tay nhỏ mềm mại đặt trên tay của nàng, gẩy thử một âm cho nàng nghe.

“Minh Nguyệt ca ca, muội mệt rồi, nghỉ một chút lại đàn.”

Chỉ là khung cảnh lúc ấy, bây giờ đã không cách nào quay lại được. Nàng là ca kỹ đắt giá nhất của Tiêu Âm Các, chàng là nhạc sĩ đắc sủng nhất trước mặt quân vương, gần nhau trong gang tấc, nhưng xa cách tựa đất trời.

Không phải không đau lòng. Rõ ràng có thể ở cùng nhau đến bạch đầu giai lão. Nghe chàng tư niệm về kiếp trước của mình, nàng chỉ có thể duy trì nụ cười. Nàng không cách nào nói rõ với chàng rằng đó chính là nàng, ngày đó vì muốn trổ kỹ nghệ cho người đời chiêm ngưỡng, nhẫn tâm dùng cách giả chết để rời xa quê hương. Cho đến khi gặp lại, mới biết được rằng những điều mà nàng đã vứt bỏ, có cả chàng.

Không quẳng được chuyện xưa mộng cũ.

Bóng hình một người khác đột ngột xông vào trong trí nhớ.

Nàng ngồi trong kiệu hoa, âm trầm nhớ lại, phải rồi, y đã bị bắt rồi, chuẩn bị xử tử rồi. Rất nhiều năm đã trôi qua, nàng thậm chí đã quên mất ánh mắt oán giận của y. Kẻ giang hồ đáng sợ đó luôn đến đi đột ngột, thường thường nàng vừa tiễn Minh Nguyệt, y đã như cây cột nhà đứng ở giữa khoang thuyền.

Theo ta đi, y nói. Đôi mắt cố chấp mà lại thiết tha. Y một thân võ công cao cường, nàng không tin y lại sa lưới, cho dù lưới trời tuy thưa. Y từng nói ra tên của y – Vọng Đế, kiệt ngạo bá khí, khiến nàng cũng có chút muốn hướng về. Nhưng sau khi Minh Nguyệt qua đời, nàng cương quyết cự tuyệt y.

Ta hận ngươi. Nàng không cách nào tha thứ cho tên cuồng đồ đã giết chết Minh Nguyệt, nàng tố cáo quan phủ tên của y. Nàng nói, y tên Thương Hải, là thường khách của Tiên Âm Các. Bức họa của y dán đầy tại các nơi hiểm yếu của các châu các phủ, một năm, hai năm, y tựa như hơi nước biến mất giữa không trung.

Từng trải qua nhiều biến cố, bây giờ đều có thể buông tay. Minh Nguyệt đã đi, Vọng Đế cũng sắp đi, vậy nàng phải làm thế nào để tự xử?

Ôm bài vị của Minh Nguyệt, nàng tự tiếu phi tiếu bước vào hỉ đường. Tiếng nhạc mừng, tiếng nhạc lễ vẫn không dứt bên tai, nàng nhất nhất làm theo, ý nghĩ duy nhất trong lòng nàng lúc này, chính là nàng đã được gả cho Minh Nguyệt. Những kẻ hữu tình cuối cùng đều sẽ trở thành quyến thuộc, cho dù góc bể hay tận cuối chân trời.

Khi tiếng ồn ào náo nhiệt đã dần xa, Hồ Điệp tiễn hết tân khách, khuôn mặt khóc tang trở lại tân phòng của Cẩm Sắc. Trên chiếc giường đỏ thẫm, bài vị viết tên Minh Nguyệt được đặt nằm ngay ngắn, rất đột ngột, khiến Hồ Điệp cảm thấy rợn người.

“Xe đã chuẩn bị xong rồi sao?” Giọng nói điềm tĩnh của Cẩm Sắc vang lên, không mang theo chút gì tiếc nuối.

“Chuẩn bị xong rồi.” Giọng nói của Hồ Điệp mang theo khóc tang.

Cẩm Sắc lạnh lùng nói: “Ngươi khóc cái gì? Vui mừng tiễn ta đi mới là phải lẽ. Tử tiên sinh để lại cho ngươi mấy trăm lượng vàng, sau này tìm người tốt gả cho họ, đừng như ta phí tuổi xuân vô ích.”

“Tiểu thư, chuyện gì tôi cũng điều ưng thuận cả, chỉ xin cô đừng đi tìm chết.”

Đừng đi tìm chết. Quá muộn rồi, Cẩm Sắc nghĩ, quyết định đó đã sớm ăn sâu vào óc. Trong kính, nàng có một dung nhan hoàn mỹ, giống như năm xưa, giống như cái năm mà nàng vẫn còn làm bạn bên cạnh Minh Nguyệt. Đó là những ngày mà nàng nhung nhớ mãi không thôi.

Nàng cho tay vào ngực, lấy ra phương thuốc mà Tử Nhan đã tặng. Hắn đã nhìn thấu tâm tư quyết tuyệt của nàng, thành toàn nàng, trả lại dung mạo ngày đó cho nàng. Nhưng trong lòng hắn vẫn ấp ủ sự xót thương thuộc về thế tục, không đành lòng nhìn nàng dùng cách này lìa khỏi thế gian. Từng chữ từng dòng mảnh dẻ, thấm đẫm tâm ý muốn giữ nàng lại nơi thế gian này.

Cuối cùng, vẫn là buông tay. Nàng gấp tờ giấy lại, nhét vào dưới gối. Cầm lên bài vị của Minh Nguyệt, Cẩm Sắt áp vào người, phảng phất như có luồng nhiệt lưu ấm áp truyền qua. Như vậy cũng tốt, không còn cô đơn, không còn tịch mịch, làm bạn cùng chàng nơi địa lão thiên hoang.

Trong đêm đen, một chiếc xe ngựa chạy ra khỏi thôn, phương xa núi thâm lạnh lẽo, là nơi tốt nhất để thả người nhảy xuống. Sinh là người của Minh Nguyệt, chết là quỷ của Minh Nguyệt. Khóe miệng Cẩm Sắc mang theo nụ cười, vung roi ngựa lao vào màng đêm sâu thẳm.

_________________________________

.

Nguyên văn:

Tẫn nhật tầm xuân bất kiến xuân

Mang hài đạp biến lũng đầu vân

Quy lai ngẫu niệp mai hoa khứu

Xuân tại chi đầu dĩ thập phân.

.

Dịch nghĩa:

Đã nhiều ngày tìm xuân nhưng không gặp

Giày gai đi khắp những đỉnh núi phủ mây

Trở về lại ngẫu nhiên ngửi thấy hương mai

Thì ra xuân đã nở đầy cành rồi

.

Dịch thơ:

Khắp nẻo tìm xuân chẳng thấy xuân

Giày gai in dấu đỉnh mây ngần

Trở về lại ngửi hương mai ngọt

Đầu cành hoa nở thắm hơi xuân.

.

Bản dịch khác, của người khác dịch:

Tìm xuân chẳng thấy bóng xuân sang

Giày rơm giẫm nát đỉnh mây ngàn

Trở về chợt ngửi hương mai ngát

Xuân ở đầu cành đã chứa chan

.

Tác giả bài thơ là một ni cô thời Đường hoặc Tống, thú thực chính tôi cũng không rõ, tra tư liệu từ Việt đến Trung cũng không nói rõ ràng, tư liệu bên đây đá tư liệu bên kia, cho nên cuối cùng là: đầu hàng.

Advertisements

Tagged: ,

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: