Yêu nhan quyển – Biệt ly

.

.

Mị sinh

Yêu nhan quyển

Biệt ly

.

Con đường nhỏ trải đá xanh tinh tế lượn quanh rồi tiến vào ngõ hẻm, cuối cùng dừng trước một cánh cửa lớn màu đỏ thẫm, một nam tử mặc áo xám với gương mặt thảm đạm đứng bên ngoài, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn khoen đồng treo trên cánh cửa đến xuất thần. Rất lâu sau, cuối cùng y cũng đưa tay nắm lấy, đánh vào cánh cửa.

Cánh cửa không vang lên tiếng động khẽ khàng mở ra, phô bày khung cảnh mùa xuân tươi đẹp phía trong. Người mở cửa là một thiếu niên tựa như bức họa được vẽ trên đồ gốm sứ, nghiêng mắt thờ ơ nhìn vị khách không mời mà đến.

“Xin hỏi đây có phải là nơi cư ngụ của Tử Nhan tiên sinh không?”

Vị thiếu niên với khuôn mặt đẹp như tranh vẽ dương dương tự đắc gật đầu, rồi ra hiệu cho y bước vào trong. Nét mặt buồn bã của nam nhân áo xám lúc này chợt xuất ra một chút nét cười, rồi nhanh chóng biến mất, y thận trọng móc từ trong ngực ra một bao nặng trịch ngân lượng và một tấm thiếp, đặt vào tay thiếu niên.

“Tại hạ là Từ Tử Giới, tiểu ca xưng hô thế nào?”

Thiếu niên cảm nhận được sức nặng trên bàn tay, thần thái trong mắt chợt dâng lên bay bổng, dùng tiếng nói mềm mại ngọt ngào đáp lại: “Ta tên là Trường Sinh.”

Từ Tử Giới nghe tên như thế, trong con ngươi u ám chợt hiện lên một tia sáng nóng bừng, theo chân Trường Sinh bước qua cửa thùy hoa*. Khí lạnh đầu xuân thấm vào người, y vẫn không cảm thấy, mà tập trung quan sát những đồng tử tóc còn để chỏm cầm chổi quét sân hai bên đường, trên người đều mặc áo xanh mang giày trắng giống như nhau, hì hì đùa giỡn bên những khóm hoa, khiến cho khu đình viện rộng lớn tràn ngập sức sống lan xa vô tận. Từ Tử Giới cúi đầu lén nhìn bốn phía, tất cả cảnh vật ở đây đều tinh sảo đến mức giả dối, giống như được cắt ra từ một tấm giấy rồi hà hơi thổi linh hồn vào cho hoạt động vậy.

Trường Sinh trước tiên mời y ngồi đợi ở đại sảnh Ngọc Lũy Đường, rồi vén rèm châu tiến vào phòng trong, làm chúng phát ra một chuỗi thanh âm đinh đing đang đang, người đã đi xa vẫn còn đập vào nhau vang vọng. Trên án đặt một chiếc lư hương nạm vàng, tỏa ra từng làn khói mỏng, một loại mùi hương nói không nên lời phơ phất làm cho người ta cảm thấy buồn ngủ không thôi. Từ Tử Giới mơ mơ màng màng, tim đập loạn nhịp phảng phất như linh hồn đã rời khỏi thể xác, phiêu diêu trong cõi mộng một hồi cuối cùng cũng hoàn hồn lại được, nghe Trường Sinh tiến đến gọi liên tục mới mở hai mắt ra, theo Trường Sinh tiến vào phòng trong.

Gương mặt đó, chính là gương mặt xinh đẹp nhất mà cuộc đời này y gặp được.

Phía tây căn phòng, trên chiếc trường kỷ chạm hoa ba mặt, một nam tử nghiêng người tựa một cách lười biếng vào thành, hờ hững khoác một chiếc áo choàng rộng dệt bằng gấm tím lượn quanh thân thể, dung mạo dường như là sự hòa hợp giữa tiên khí và yêu khí, mang theo sự diễm lệ xuất trần mê hoặc người khác đến tận tủy xương. Con ngươi sáng tựa sao trong đôi mắt phượng nhẹ nhàng đảo qua, tâm Từ Tử Giới trong phút chốc bị khoét sâu vào, chỉ biết theo sóng mắt của hắn mà lưu chuyển dao động lên xuống. Ngón tay tinh tế thon dài của hắn đang cầm một chén rượu bằng ngọc phỉ thúy chạm hình long phượng, sắc rượu óng ánh như sắc ngọc, sáng loáng chẳng khác gì kim châm đâm vào mắt, Từ Tử Giới đành phải hạ tầm mắt xuống, phát giác đôi chân mang vớ lụa của hắn lộ ra khỏi lớp áo choàng. Nó yên lặng lui vào một góc, dường như mềm mại đến không xương, làm lòng người dấy lên sự yêu thương thầm kín. Từ Tử Giới nhìn chằm chằm đến nỗi quên hết mọi thứ chung quanh, cho đến khi Trường Sinh ho khan một tiếng, mới lúng túng tỉnh lại, nuốt ực nước miếng, lòng cầm không đậu khiến gương mặt đỏ ửng lên. Nếu mang sự thanh tuấn của Trường Sinh ra so với người này, thì không khác gì ngọc vướng ít bụi trần mà ố đi vậy.

“Tiên sinh đang đợi, ngươi có tâm nguyện gì thì nói đi.” Trên nét mặt Trường Sinh lộ ra sự không vừa lòng, ánh khinh bỉ lướt qua trong đáy mắt.

Từ Tử Giới nhớ lại mục đích mình đến đây, nhịn không được run lên một chút, y nhận thấy Tử Nhan khẽ nhíu mày, sợ hắn không hài lòng, vội vàng tiến thẳng vào vấn đề ngay lập tức: “Ta muốn mời tiên sinh thay đổi dung mạo cho ta, tất cả chi tiết đều đã ghi trong thiếp.”

Tử Nhan lắc nhẹ chén rượu, trong chén cuộn sóng gợn lên lăn tăn, càng khiến cho sóng mắt hắn tựa bóng trăng trong hồ bị phá rối, xuất ra tia sáng mê ly dụ hoặc. Từ Tử Giới nhìn đến ngây dại, chợt thấy hơi nước trong con ngươi bắn ra như điện, rồi hắn thong thả nói: “Tất cả những người đến đây cầu xin ta dịch dung, đều là vì muốn “thêu hoa trên gấm”, chỉ duy nhất có ngươi muốn tàn hại thân thể mình. Thân thể tóc da là của phụ mẫu, hà cớ gì lại làm khổ mình như vậy?”

Từ Tử Giới lấy trong túi hành trang ra một bức họa, chậm rãi bày trên án cho Tử Nhan và Trường Sinh xem. Trong tranh vẽ một thanh niên trong sáng hòa nhã, nụ cười tràn đầy sự hào phóng. Từ Tử Giới di ngón tay đến cánh tay cầm sách của hắn, thở dài nói: “Bởi vì tay phải của hắn không có ngón út.”

Mi của Trường Sinh nhíu lại, muốn nói điều gì, nhưng bị ánh mắt Tử Nhan lướt qua buộc phải thu hồi trở về. Tử Nhan hờ hững nhìn Từ Tử Giới, như đang đợi y giải thích. Tâm Từ Tử Giới đập mạnh không ngừng, trong ánh mắt bối rối như lần đầu vừa gặp Tử Nhan, tựa khẩn cầu tựa như uy hiếp, nói: “Thỉnh cầu tiên sinh thi triển diệu thủ, giúp ta một tay.”

Tử Nhan giơ lên một ngón tay trắng ngần như ngọc, khe khẽ phe phẩy,Trường Sinh khom người cáo lui. Tử Nhan cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng chờ đợi. Từ Tử Giới đột nhiên cảm thấy căng thẳng đến nỗi toàn thân túa mồ hôi ào ạt, run rẩy cuộn bức tranh bỏ vào trong túi hành trang, ngập ngừng hỏi: “Tiên sinh có đồng ý đáp ứng hay không?”

Không lâu sau Trường Sinh quay lại, kề tai Tử Nhan nói nhỏ, mặt khác lại trợn mắt nhìn về hướng Từ Tử Giới. Từ Tử Giới hoảng sợ, ngay lập tức quỳ xuống lạy Tử Nhan, trên má hai hàng lệ rơi lai láng, nghẹn ngào nói: “Tiên sinh, xin niệm tình ta vì một mảnh tương tư khổ tâm, mà giúp đỡ cho ta.”

“Phong cô nương vì tương tư mà ngã bệnh, ngươi lại có thể vì nàng hi sinh, thật là khó được.” Tử Nhan ung dung thản nhiên, cẩn thận nhìn tướng mạo của y, “sắc mặt ngươi đau buồn, thần bị đoạt khí bị chuyển, tiếng nói không được rõ ràng, mắt mày ủ rũ, từ tướng mạo suy ra không phải là người có phúc… Đưa tay cho ta.”

Từ Tử Giới nghe được trong giọng nói của hắn dấy lên chút cảm động, vội vàng đặt bàn tay mình nghiêm trang trước mặt hắn. Tử Nhan dùng bàn tay lạnh giá nhón lấy vỏn vẹn có ngón út trên bàn tay phải của y, ngón cái của y lại thuận theo chiều ngón tay mà chầm chậm rơi xuống. Từ Tử Giới như bị điểm huyệt, từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác rung động tê dại, trái tim bé nhỏ giống như bị Tử Nhan cầm trên tay thưởng thức, thân thể càng lúc càng run.

Tử Nhan nhận thấy được sự hỗn loạn của y, buông tay ra cười nhẹ, ý cười theo sóng mắt vũ mị lưu chuyển. Từ Tử Giới hận mình không có nhiều hơn một cặp mắt si mê để nhìn cho thỏa, bên tai chợt truyền đến thanh âm êm dịu của Trường Sinh: “Từ công tử có lẽ không quen quỳ lâu, nếu được cứ đứng dậy nói chuyện đi.”

Từ Tử Giới đứng lên, trên lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, đột nhiên trên tay cảm thấy đau nhói, nhìn lại thì ngón út đã bị cắt đứt, không khỏi quỳ ngay trở lại, tiếng kêu thảm thiết vang vọng cả căn phòng. Tử Nhan vẫn giữ phong thái thản nhiên, cầm lấy chén rượu uống một ngụm, khoan khoái thưởng thức tiếng kêu thảm thiết của Từ Tử Giới vang lên không dứt, nhìn lại càng thêm yêu mị đến kinh tâm.

Ngón út bị cắt đứt, máu tươi còn đang chảy đầm đìa được cho vào một chén sứ trắng có hoa văn mây lượn quanh, tăng thêm trăm lần đáng sợ.

“Trường Sinh, băng bó lại giúp hắn, lát nữa ta sẽ vì hắn dịch dung.” Nghe xong, ánh mắt mơ hồ của Từ Tử Giới đã không thể nào còn tìm được bóng dáng của Tử Nhan nữa. Y không nghĩ người đó là loại người chưa nói gì đã động thủ, trong cơn mê man cũng không thể nào oán giận, sự đau đớn xoáy thẳng tâm can, làm y suýt nữa đã ngất đi.

Trường Sinh lộ ý cười chế giễu, khẽ cúi người bôi thuốc rồi băng bó lại cho Từ Tử Giới. Sau khi dược cao mát lạnh màu xanh biếc bôi lên vết thương của y, cơn đau của Từ Tử Giới được giảm đi rất nhiều, y rốt cục cũng đã thanh tỉnh để biết được chuyện gì vừa xảy ra, nâng ngón tay bị đứt của mình lên khóc nức nở.

Y đã không còn đường để mà quay đầu lại nữa rồi. Từ nay về sau, y muốn trở thành một người khác. Trở thành người mà người con gái y ái mộ hết lòng yêu thương.

Người kia đã chết từ nửa năm về trước, bất kể y đối với người kia ghen ghét thế nào thì cũng vậy thôi, người chết thì cũng đã chết rồi, y không thể nào cùng người kia so đo, tính toán. Điều y dứt bỏ thế nào cũng không được chính là ánh mắt cuồng si vô tận của nàng, mỗi khi y đứng trước mặt nàng mà tâm nàng hoàn toàn không ở đó, y hận chính mình tại sao lại không có gương mặt tương tự như người kia.

Chuyện đời thật là trớ trêu. Thẩm Việt dùng vẻ khôi ngô của gã làm say đắm biết bao nhiêu nữ tử, Từ Tử Giới cũng không thèm để ý, y chỉ một lòng muốn cưới Phong Quyên, nhưng đó lại là chuyện không thể nào trở thành sự thật.

Cũng may người kia đã chết. Không ai biết tại sao người đó lại chết một cách lạ lùng trên chiếc giường được chuẩn bị sẵn cho đêm tân hôn. Từ Tử Giới vui mừng vì vận may của y, nhưng lại phát hiện nàng đã nửa điên nửa khờ. Nàng không tin người trong lòng mình đã chết, một lòng một dạ cố chấp chờ đợi người kia, ngỡ có thể chờ đợi được đến khi lão thiên quên lãng.

Trường Sinh nhìn bộ dạng nhếch nhác, mồ hôi tuôn đầy đầu của y, đưa cho y một chiếc khăn gấm.

“Yên tâm đi, có tiên sinh ở đây, chuyện gì khó cũng sẽ được giải quyết dễ dàng cả thôi.” Dáng điệu tươi cười của Trường Sinh tràn đầy mê hoặc, chẳng khác nào rượu mạnh đốt cháy lòng dạ Từ Tử Giới, sự đau đớn mất đi chỉ còn lại mật ngọt êm đềm.

Năm ngày sau.

Từ Tử Giới thay da đổi thịt, giơ tay nhấc chân đều không khác gì Thẩm Việt được vẽ trong bức tranh, tràn đầy vẻ thông minh tuấn tú. Tử Nhan luôn từ một góc yên lặng nhìn y, thỉnh thoảng mở miệng chỉ điểm vài câu, tựa như Thẩm Việt là bạn thời thơ ấu của hắn, tính cách sở thích đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Từ Tử Giới tự hỏi mình và Thẩm Việt thân nhau đã lâu, lại không thể nào hiểu sâu hiểu xa hiểu thấu bằng hắn được.

“Tiên sinh quả thật là thần tiên.”

Từ Tử Giới hướng Tử Nhan rạp mình cảm phục. Thương thế trên tay y đã khép lại, tinh khí toàn thân thay đổi, giữa trán không khỏi xuất ra một chút tự mãn xảo trá.

“Tranh do Phó Truyền Hồng vẽ, từ trước đến nay không bức nào là không giống người thật, Thẩm Việt khi còn sống là người thế nào vừa nhìn đã biết. Chỉ là, hình dáng bên ngoài có giống thế nào cũng không bằng tâm giống.” Tử Nhan nhẹ nhàng chậm rãi nói, lại tựa như lời này không phải từ miệng hắn phát ra, vẫn là nước chảy mây trôi, hoàn toàn không phù hợp với bộ dáng của hắn.

Từ Tử Giới nét mặt lạnh lẽo, con ngươi uyển chuyển nuốt tất cả những lời nói vừa rồi vào lòng. Từng biểu cảm rất nhỏ trên gương mặt y đều bị Trường Sinh nhận thấy, không cam lòng, bực tức chọt vào một câu: “Nghe nói tiểu thư Phong gia bệnh tình ngày càng trầm trọng, Thẩm công tử lẽ nào lại không muốn nhanh chóng trở về gặp mặt nàng sao?”

Từ Tử Giới vui vẻ đồng ý, vội vàng quay về sương phòng thu thập hành trang.

Bận bịu một hồi, Trường Sinh rốt cục cũng lạnh lùng mang đến cho Từ Tử Giới y phục sang trọng, y phong lưu phất quạt rời đi. Cửa lớn đóng lại sau lưng, y cảm thấy tinh thần cực kỳ sảng khoái, tựa như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, thong thả bước đi, bỗng chốc muốn cười thành tiếng.

Đây là công việc làm ăn đầu tiên kể từ khi Trường Sinh đến Tử Phủ, mùi vị xem ra không được tốt cho lắm.

Cậu không thích kẻ đó nhìn ngắm gương mặt của Tử Nhan, cậu không thích kẻ đó giả ra bộ dáng thành một người nhất mực si tình. Cậu không biết trước kia Tử Nhan dùng cách gì để tiếp đãi khách nhân lui tới nơi đây, nếu ai cũng như Từ Tử Giới, con mắt cậu sẽ cảm thấy rất đau đớn.

Cái loại người này lại có thể si tình được ư? Trường Sinh không tin.

“Nếu Phong tiểu thư nhìn thấy người yêu đã chết lại có thể sống lại, không biết sẽ nói gì?” Đôi mi Trường Sinh nhíu lại thành khe rãnh, đứng trước mặt Tử Nhan nắn cằm trầm tư. Tử Nhan lộ ra vẻ hài tử tươi cười trêu chọc, lại còn đưa tay xoa xoa lên hai đầu mày của cậu, hoàn toàn không nghe được cậu muốn nói điều gì.

“Từ Tử Giới và tên họ Thẩm kia vốn là bằng hữu nhiều năm, thiếu gia vì hắn thay đổi gương mặt, nói không chừng có thể qua mặt được vị Phong tiểu thư đang bệnh tương tư kia. Nhưng cho dù có phát hiện ra chân tướng, với dung mạo của Thẩm Việt, hắn lại si tình như thế, có khi lại có thể làm cảm động được Phong tiểu thư.” Mặc dù không cam lòng, Trường Sinh nghĩ đó cũng là một sự thật không thể tránh được.

Cậu lải nhải xong, phát giác Tử Nhan mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào cậu, một ngón tay đặt trên mày của cậu, vuốt tới vuốt lui.

“Ta không phải đồ chơi, thiếu gia ~~”

Tử Nhan cười híp mắt, nói: “Đang nghĩ có nên giúp ngươi chỉnh lại gờ xương lông mày cao lên một chút, cho nó thêm uy phong, anh dũng, cứng cáp hơn không?”

Chuyện trên đời này mà Trường Sinh tuyệt đối không muốn làm nhất, chính là thay đổi dung mạo của chính mình. Khước từ lòng tốt của thiếu gia, cậu phát hiện cái người cực kỳ buồn chán đó lại vuốt ve tóc cậu, thương cảm vô cùng hướng đến cậu cầu khẩn, “Trường sinh, ta có một chiếc trâm gỗ mun rất thích hợp với ngươi, chải tóc rồi búi tóc lên lại nhá?”

Tại sao cái vị dịch dung đại sư nổi danh khắp thiên hạ này, trước mặt và sau lưng người khác lại có tới hai diện mạo khác hẳn với nhau thế hả? Trường Sinh vừa nghĩ vừa muốn khóc, đành đồng ý cho hắn bận bịu thêm chút, thì tốt hơn là để hắn rỗi rảnh như thế này hoài.

Đặt Trường Sinh ngồi trước kính, Tử Nhan hài lòng giúp cậu chải mái tóc dài, tư thế uyển chuyển tao nhã, mỗi một động tác chẳng khác nào bay múa, cho dù Trường Sinh trong lòng có chút oán giận, thì nhìn cảnh đó cũng như mê như say.

“Thiếu gia, nếu người là nữ tử, nhất định sẽ khuynh quốc khuynh thành.”

“Trường Sinh, ngươi đến Mi Hương Phô mua giúp ta một ít hương, ngực khó chịu quá, ta thở cũng không muốn nổi rồi.” Chiếc lược trên tay Tử Nhan chầm chậm hạ xuống, tựa như mất hồn, trong khoảng khắc khói giăng mây phủ, cái người nhàm chán lúc nãy lại quay trở về.

Trường Sinh nhíu mày hỏi: “Thiếu gia muốn mua hương?”

Trên môi Tử Nhan lộ ra nét cười, tầm mắt hạ xuống tựa như đã nhịn cười hết được: “Ngươi mang câu chuyện hôm nay kể lại cho lão bản nghe, nàng sẽ đưa cho ngươi một bao hương. Một câu chuyện, trị giá một trăm đồng.”

Câu chuyện hôm nay đâu có dễ kể, ngực Trường Sinh như bị tro than chẹn lại, tắt nghẽn đến khó chịu. Cậu trừng mắt liếc Tử Nhan một cái, cầm lấy tiền rồi bước ra khỏi cửa.

“Ta ra ngoài uống bát rượu rồi quay trở về.”

“Đi đi, đi đi.” Tử Nhan hiểu rõ nên vui vẻ cười, quay bước đi vào phòng trong.

Thấy Tử Nhan không thèm để ý, Trường Sinh trái lại cũng chẳng có lòng dạ nào uống rượu, đành đâm đầu tiến đến Mi Hương Phô.

Mi Hương Phô là một nơi thật kỳ quái. Rõ ràng bên trong tiệm hương bay ngào ngạt, thế mà đứng bên ngoài một chút mùi cũng chẳng có. Một cửa hàng chứa đầy yêu khí như vậy, hương bán ra chẳng phải rất thích hợp với Tử Nhan sao?

Trường Sinh nghĩ vậy, một bước tiến vào trong cửa tiệm. Toàn bộ từ đầu đến chân đột nhiên run bắn lên một phát cực mạnh, lòng ngực chợt mát lạnh, như vừa uống một bát chè đậu xanh, một sự thoải mái nói không nên lời chợt lan ra trong lòng.

Một thiếu nữ có cặp mắt óng ánh ngồi trên chiếc ghế cao cao, khẽ rung đôi chân, miệng cắn hạt dưa.

“Ta là người của Tử phủ, đến đây mua hương.”

“Hả?” Nàng hào hứng nhảy xuống ghế, nhẹ nhàng đi đến chỗ Trường Sinh.

Trường Sinh đã quên phải nói cái gì rồi.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cậu mơ mơ hồ hồ đi ra khỏi Mi Hương Phô. Sau khi ngửi hơn mười loại yêu khí hương, linh hồn cậu dường như đã vờn qua một vòng thiên đình lẫn địa phủ, bị vô số mùi hương tẩy rửa đến ngạt thở. Cuối cùng mang về một túi hương, vị thiếu nữ lão bản ấy nói, loại hương đó được gọi là “Biệt ly”.

Trời cũng sắp tối rồi.

Cậu đi lâu như vậy, cũng chỉ như vừa bừng tỉnh từ một giấc mộng mà thôi. Trở lại khu đình viện quen thuộc, ánh đèn đã được thắp sáng xa xa, đẩy cửa bước vào, những chiếc đèn bằng cốc lưu ly hình hoa mạn đà la lung linh tỏa sáng, ánh hồng phản chiếu lên dung nhan tựa ngọc của Tử Nhan.

Trong ánh sáng diệu ngời, hắn cầm ly rượu đong đưa qua lại, bóng người tựa như yêu tinh hoa đăng đang dạo chơi. Trường Sinh nhìn bộ dạng điên đảo chúng sinh của hắn đang say trong men rượu, bất cứ từ ngữ gì cũng không thể thốt thành lời, chỉ có thể ôm ngơ ngác đi đến, tay dâng lên túi hương, vụng vụng về về nói lên được hai chữ.

Biệt ly.

Tử Nhan tỉnh lại mỉm cười, mở túi hương ra kề mũi vào ngửi ngửi, chóp mũi nhẹ nhúc nhích, tựa như một con thú nhỏ đang tìm kiếm thức ăn, lát sau mặt mày giãn ra. Hắn mang theo túi hương kéo Trường Sinh đi vòng vèo theo các lối quanh, tiến vào sương phòng trong vườn.

Trường Sinh không biết trong Tử Phủ lại có một nơi như vậy. Con đường mòn dài ra như vô tận, cánh tay lạnh lẽo của Tử Nhan nắm lấy tay cậu, đi thật lâu cũng chẳng thấy điểm cuối là ở đâu, mà tâm tư của cậu lại bồng bồng bềnh bềnh, như lọt vào trong mê man hỗn độn.

Từ trong hoa cỏ lại hiện ra một cánh cửa nhỏ, không bằng đá cũng chẳng bằng ngọc, Tử Nhan đưa tay nắm lấy vòng khóa đẩy, cánh cửa mở ra. Bên trong ánh sáng tràn đầy, quả là cung châu gác ngọc, chỉ có ở chốn bồng lai. Vô số minh châu được khảm trên tường, tỏa ra ánh sáng chói mắt, tựa như dãy Ngân Hà vắt ngang trên bầu trời đầy sao.

Trường Sinh hớp một ngụm khí mát lạnh, trước mắt bỗng hiện ra hơn trăm chiếc áo gấm chẳng khác gì những đóa mây nghê thường ngũ sắc, được treo khắp trên bốn bức tường ngọc, tỏa ánh vàng huy hoàng. Không thể gọi được hết tên của các loại cẩm tú kiêu sa, mỗi cái tựa như sinh mệnh của các tinh linh, hấp dẫn con người tiến đến ngắm nhìn rồi đưa tay ve vuốt nó. Tung bay như mây trôi gió lượn, xinh đẹp tựa mùi hương đào lý, sáng không khác chi ánh lửa vàng ngọc, được tỉ mỉ tạo thành không kém gì trang sức hoa lệ.

Diễm lệ đến nỗi khiến kẻ khác phải nghẹt thở.

Cậu đắm chìm trong ngũ sắc, trong lòng đột nhiên sinh ra sợ hãi, không dám nhìn nữa, cuống quít nhắm lại đôi mắt, cố gắng trấn định tinh thần. Tử Nhan quay đầu lại nhìn thấy, ha ha cười, tiến đến nhìn thật kỹ gương mặt đang túng quẫn của cậu, tay rất nhanh đưa ra nắm lấy cái mũi cậu ta.

Mặt Trường Sinh hồng lên xấu hổ, mở to hai mắt, trái tim rất khó khăn trầm tĩnh trở lại, thấy Tử Nhan bước vào phòng trong, đi xem những trân bảo mà hắn cất dấu. Trường Sinh không dám đi vào, một mình tựa vào thành cửa, tay vô ý chạm vào vòng khóa, một luồng khí lạnh băng truyền vào tay cậu, làm cậu sợ hãi vội rút tay về. Tử Nhan đứng giữa vô vàn y phục như mây quay đầu nhìn lại, trông không khác gì câu nói “Kỳ phục khoáng thế, cốt tượng ứng đồ”. Trường Sinh tôn kính nhìn hắn như tôn kính thiên thần. Cậu đột nhiên cảm thấy hết sức hổ thẹn, cảnh đẹp trước mắt cậu tựa như chỉ có trên trời cao, không phải thứ có thể thấy được ở chốn nhân gian.

Cậu đã tích cóp được bao nhiêu phúc đức, mà có thể được ở cạnh bên một chủ nhân như thế?

Tử Nhan mở túi hương ra, tay khẽ run, bột phấn hương lập tức bay ra phiêu tán, rơi xuống phàm trần. Trong phòng mùi hương tràn ngập, loại mùi hương dễ chịu mang theo vị đạo say mê, âm u như muốn tước hồn đoạt phách, làm cho xương cốt tim gan đều rũ rượi tê rần, hoàn toàn hòa tan vào trong hương khí, vì vậy cam tâm tình nguyện say đi quên đi, ngủ vùi trong hương vị của biệt ly, khó mà lùi ra được.

Trường Sinh hồn nhiên say ngủ, trong tinh thần chỉ có một tia mong manh nhắc nhở cậu nhanh chóng tỉnh lại, từ trong say đắm ngọt ngào cố gắng tỉnh lại. Song, mùi hương này lại vuốt ve khát vọng muốn ngủ của cậu như vòng tay dịu dàng của tình nhân, không biết sầu không biết khổ không biết hận, chỉ biết quên đi những việc đã qua.

Tử Nhan lạnh lùng nhìn thân thể Trường Sinh từ từ ngã xuống.

Biệt ly. Hương của Quỹ Họa cũng giống như tranh của Truyền Hồng, đều là tuyệt phẩm của thời nay.

Tuyệt đối không sai.

Tử Nhan đưa gương mặt của Trường Sinh bày ra trước mắt. Dung mạo hiếm có, xinh đẹp tuyệt vời, chính là của người kế thừa được chọn. Tên thiếu niên này đã quên hết những việc trước kia, hắn không biết gương mặt hiện nay của hắn chính là kiệt tác của Tử Nhan, hắn không biết hắn từng có quá khứ ly kỳ đến cỡ nào. Hắn cho rằng hắn chỉ là một cô nhi do Tử Nhan vô tình nhặt về, nguyện ý làm người hầu tận tụy phục vụ suốt ngày bên cạnhTử Nhan.

Thời cơ vẫn còn chưa đến. Tử Nhan cúi thấp đầu, cánh tay ẩm ướt do thấm đầy dược cao bôi lên trên đôi má của thiếu niên, gương mặt của Trường Sinh từ từ ửng đỏ, hồng thắm như son. Vì lòng người không bao giờ có thể đo lường được, hôm nay không thể nói cho cậu ta biết quá nhiều, chỉ có thể tiếp tục đợi chờ.

Gương mặt của cậu bé này quá yếu đuối, không thể không giúp đỡ, ngón tay Tử Nhan vuốt ve trên xương gò má của Trường Sinh, chỗ này cần phải cao lên một chút. Còn có đôi mày, phần đuôi lộ vẻ tán loạn, cần phải làm gọn gàng lại thì mới tốt.

Ánh đèn sáng không khác gì ban ngày. Trong bóng áo tựa thải vân thấp thoáng, kim trên tay Tử Nhan phi như bay, vì Trường Sinh mà họa lại dung mạo. Một ngày nào đó, cậu sẽ biết thay đổi da thịt xưa, so với hắn, Tử Nhan, lại càng hoàn mỹ tuyệt sắc hơn.

Tướng do tâm sinh. Tùy theo hành xử của tâm niệm, mà tướng thành hay diệt. Tử Nhan biết rằng, bề ngoài cũng có thể khiến tâm niệm thay đổi. Chỉ cần một tay của hắn, dung mạo do trời sinh đã thiếu phúc, túc mệnh liên hệ bởi tiền duyên, lại có thể đổi thay.

Hắn không phải thần, lại muốn làm chuyện của thần.

Mệnh của ta là do ta không phải do trời. Trong lòng Tử Nhan lặng lẽ lướt qua câu nói này. Sư phụ, người nói làm người cải mệnh, nhiễu loạn luân thường, sẽ bị giảm thọ. Ta không tin chuyện quỷ quái đó.

Cho dù giảm thọ, tâm nguyện hoàn thành, cuộc đời này thế cũng đủ rồi.

Hắn dùng đầu ngón tay chấm vào khối cao hương tỏa mùi nồng đậm, quẹt lên trên mũi Trường Sinh. Biệt ly, loại hương khí này rất quyết tuyệt, ngay cả hắn cũng có chút không khống chế được, lòng không nhịn được đã muốn vứt bỏ tất cả mộng trần cũ xưa.

Chỉ trách thế gian này có quá nhiều chuyện phiền nhiễu lòng người. Có lẽ, lúc nào đó cũng nên đến cửa hàng của Quỹ Họa một chuyến, để có thể buông tay hoàn toàn, dù chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Một luồng gió từ đâu thổi đến, Tử Nhan ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, trời đã tối mịt rồi, nên gọi người chuẩn bị cơm tối. Trường Sinh tỉnh lại, nhất định sẽ đói đến nỗi chạy ngay đi tìm kiếm thức ăn. Nghĩ đến bộ dạng Trường Sinh cau mày nhíu mặt, Tử Nhan nhịn không được khẽ cười. Kéo thân thể Trường Sinh đang nhũn ra vì vô lực, đưa cậu ra khỏi cửa, mang cậu trở về lãnh địa quen thuộc của cậu.

Tâm thần của cậu ta mong manh, vốn không thể tiếp nhận thêm bất cứ sự hỗn loạn gì nữa, lưu cậu ta lại bên người làm người hầu, quả thật đã làm khó cậu ta rồi.

Khi Trường Sinh yếu ớt mở mắt ra, một bàn thức ăn tỏa hơi nóng ngào ngạt đã được dọn sẵn. Tử Nhan vui vẻ giơ lên đôi đũa, cao hứng gắp cho cậu một miếng củ cải, Trường Sinh vẫn ai oán khổ não than: “lại là đồ chay?”

Đậu hủ hạt sen, nấm hương hạt dẻ, hoa lan măng tây, quế hương ngó sen… mỗi loại rau củ được làm rất sáng tạo, đáng tiếc hoàn toàn không có đồ mặn.

“Ta ăn mặn sẽ bị hỏa khí tấn công, mấy thứ dễ béo phì như vậy ăn nhiều không tốt, đặc biệt không thể giữ gìn nhan sắc (dưỡng nhan), ngươi nên ăn theo ta.” Tử Nhan dùng giọng điệu nũng nịu cầu khẩn.

“Thiếu gia, nam tử hán dưỡng da cho nõn nà để làm cái gì? Ta muốn mua thịt kho tàu, còn muốn ăn móng heo.”

“Mấy thứ buồn nôn đó làm sao có thể ăn cho được?” Tử Nhan nghiêm túc nói, “coi chừng luân hồi báo ứng, gà vịt cá bị ngươi ăn thịt sẽ tìm đến ngươi trả thù. Về phần ta và ngươi, gương mặt này chính là bảng hiệu, ngươi phải yêu quý nó cho ta, không được phá hủy nó.”

Trường Sinh cười khổ, thiếu gia luôn luôn bắt cậu ăn chay, sống ở đây giống y như hòa thượng. May mà mấy món chay này mùi vị cũng không tệ, không sát sinh thì cứ coi như là tích phúc đi. Trường Sinh biết, và đã đến đây mười ngày nên hiểu rõ, thiếu gia trước sau đều rất kiên trì, như vậy, thời gian sắp tới, cậu chỉ còn cách từ biệt ăn mặn mà thôi.

A di đà phật. Thiện tai, thiện tai. Trường Sinh lòng niệm phật hiệu, rất nhanh ăn hết sạch cơm nước trước mặt. Tử Nhan hài lòng nghiêng người lấy chiếc chén không, tên hài tử rất biết nghe lời này sẽ nhanh chóng đạt thành kỳ vọng của hắn.

Tin tức tốt lành mười bảy ngày sau truyền đến.

Người chuyên thu thập tình báo cho Tử Phủ, Huỳnh Hỏa, cầm tấm thiếp hồng giao cho Trường Sinh. Cũng từ trong tay người này, Trường Sinh cũng tiếp nhận một tấm thiếp màu xanh, trên mặt viết rõ tình duyên vướng mắc của ba người Từ Tử Giới, Phong Quyên, Thẩm Việt.

Huỳnh Hỏa nói chuyện rất ít, tuổi hắn so với Trường Sinh không sai biệt lắm, gương mặt trơ ra, hoàn toàn không có một chút ý cười. Hắn đáng lẽ rất đẹp mắt, nhưng Trường Sinh nghĩ, người không thích thì dù có đẹp thế nào nhìn cũng không đẹp mắt thôi.

Không có nơi nào là không có người không bị người ta oán ghét, ngoại trừ thiếu gia.

Mỗi khi Trường Sinh hỏi Huỳnh Hỏa một vấn đề, hắn đều rút ra một tờ giấy trắng, rồi dùng nét chữ bay múa viết lên đưa cho Trường Sinh.

Hắn tại sao lại không muốn nói chuyện với Trường Sinh? Trường Sinh nghĩ, nhất định là do hắn muốn khoe khoang tài năng của hắn. Điều này làm cho Trường Sinh cảm thấy xấu hổ. Trường Sinh biết bản thân mình không có chút tài năng nào, có thể ở lại bên cạnh thiếu gia, chỉ vì hắn có được một chút khả năng giao tiếp mà thôi. Nghĩ đến điều đó, Trường Sinh không khỏi cảm thấy nhụt chí.

Nhưng mà, hôm nay thư mang đến dù sao cũng là tin tốt lành, gương mặt Huỳnh Hỏa cũng không đến nỗi khó ưa lắm.

“Thiếu gia, Từ Tử Giới hôm qua đã cưới Phong tiểu thư.” Trường Sinh nhìn về hướng Tử Nhan nói.

“Hả? Cả hỉ thiếp tên này cũng keo kiệt thế kia à?” Tử Nhan dịu dàng ấm áp cười nhẹ, tựa như một thiếu nữ xinh tươi cầm quạt e ấp che đi gương mặt của mình.

“Tên đó mặc dù không thuận mắt cho lắm, nhưng dù sao hắn cũng đến được nơi hắn muốn, thiếu gia xem như cũng đã làm một chuyện tốt.”

“Có phải chuyện tốt không?” Tử Nhan nhếch môi cười, thâm sâu nhìn chằm chằm vào Trường Sinh, “Điều hắn thật sự muốn chính là nữ nhân đó sao? A~~”

Trường Sinh ngẩn ra, chẳng lẽ không đúng vậy sao? Từ Tử Giới vì Phong Quyên mà cắt một ngón tay, đành lòng hủy đi dung mạo do phụ mẫu sinh ra.

Thiếu gia vì sao có thể nhìn thấu được tất cả những điều đó? Hắn biết chuyện gì đó mà bản thân mình không biết sao? Trường Sinh đột nhiên nghĩ đến Huỳnh Hỏa.

“Huỳnh Hỏa có biết xem bói không?” Cậu đột ngột hỏi một câu.

Tử Nhan khanh khách cười, đôi mắt cong thành hình lá liễu, sự kinh ngạc của Trường Sinh, bộ dáng này trông thật là đẹp mắt, hận một điều không có được bản lãnh như Phó Truyền Hồng, mang vẻ đẹp quyến rũ của cậu họa lại thành tranh. Tử Nhan say sưa nhìn cậu, đẩy cậu một cái, nói: “Ngươi thật là kỳ quái, vì sao lại nghĩ Huỳnh Hỏa biết mấy chuyện thừa thãi đó?”

Trường Sinh gật đầu, thiếu gia quả thật không tốn chút công sức nào đã có thể dễ dàng nhìn ra tâm tư của cậu.

Tử Nhan chầm chậm nói: “Đó là vì Huỳnh Hỏa đã già lắm rồi. Người già, tất nhiên sẽ thành tinh.”

Trường Sinh ngạc nhiên, rất già? Huỳnh Hỏa rõ ràng cũng chỉ bằng tuổi cậu. Chẳng lẽ nói… Tâm tư Trường Sinh càng thêm căng thẳng.

“Đúng vậy.” Tử Nhan biết trong tâm cậu ta đang suy nghĩ điều gì, ung dung nói, “Có ta ở đây, trong viện này cho dù có sinh, bệnh, tử, tuyệt đối hoàn toàn không có “lão”.”

Đột nhiên, Trường Sinh cảm thấy rùng mình ớn lạnh. Tên hắn là Trường Sinh, cũng đồng thời là một kẻ trường sinh vĩnh viễn bất lão. Nếu một người nhìn năm tháng trôi qua mà vẫn không già đi, có vì thế mà mừng rỡ?

Mười ngày sau, Từ Tử Giới cho người mang đến hai mươi cuộn hồ la. Người mang đến là Phong quản gia, nhắc tới cô gia là khen ngợi không ngớt miệng. Trường Sinh sau khi nhận được một túi bạc vụn mà Từ Tử Giới chuẩn bị riêng cho cậu, nghĩ thầm rằng, người này tướng mạo tuy đã đổi khác, tính tình cũng chẳng thay đổi.

Mười lăm ngày sau, Từ Tử Giới cho người mang tới hai đại danh trà Long An Kỵ Hỏa và Chiết Tây Thiên Mục. Quản gia Phong phủ nói, cô gia bẩm sinh đã có biệt tài buôn bán, bất cứ công việc làm ăn nào cũng đều hoàn thành đến nơi đến chốn.

Mười bảy ngày sau, Tử Phủ lại nhận được vài gánh hồ long quả đến từ Tây Vực, thịt dày nước lại ngọt, mùi thơm ăn vào thật lâu cũng chẳng tan biến đi. Trường Sinh ăn loại trái cây đó, cũng không vì thế mà khen ngợi lòng tốt của Từ Tử Giới. Quản gia Phong phủ nói, trên dưới trong phủ đều cảm thấy, so với Thẩm Việt trước kia, cô gia hiện nay hiếu thắng hơn rất nhiều.

Trường Sinh liền hỏi: “Hả? Chẳng lẽ người đó không phải Thẩm Việt?”

Vị quản gia vừa cười vừa lắc đầu, “Bộ dáng tuy giống nhau, nhưng tính cách lại khác nhau quá xa, cô gia của ta một tâm vì sản nghiệp của Phong gia mà lo nghĩ, không giống như Thẩm công tử tiêu tiền như nước. Đây hoàn toàn là do lòng hảo tâm của lão thiên gia. Từ trên trời giáng hạ một người có bộ dáng giống y như Thẩm công tử, cứu tính mạng của tiểu thư, lại có thể kế thừa sản nghiệp của Phong gia. Ai, nhất định đó chính là phúc của lão gia đã tu từ kiếp trước để lại rồi.”

Trường Sinh tức cười nghĩ, lẽ nàoTử Nhan đã trở thành lão thiên gia hay sao?

Cậu đem những lời quản gia nói kể lại cho Tử Nhan nghe, thiếu gia chỉ hờ hững nói: “Vẻ mặt của Từ Tử Giới rất khả nghi, vừa nhìn đã biết nội tâm gian hiểm rồi.”

“Chẳng lẽ có thể nhìn tướng mạo là có thể suy đoán được tất cả mọi việc sao?” Trường Sinh nửa tin nửa ngờ cắn vào hồ long quả, không bao lâu, quên sạch những lời Tử Nhan vừa nói ra.

Năm ngày sau.

Tiếng đập cửa gấp gáp đã phá tan buổi tối yên tĩnh của Tử Phủ.

“Là ngươi?” Dưới ánh trăng, Trường Sinh tiến ra mở cửa, hé mắt nhận ra Từ Tử Giới. Cánh tay lại càng thêm nặng, đó là một bao vàng bạc châu báo và các đồ nhuyễn tế. Nhưng kinh hãi nhất chính là thân thể y lại nhuộm đầy máu huyết, ngay trước ngực một bệch máu rất lớn, ngửi thấy mùi máu tản ra khắp trong không khí.

Trường Sinh kinh ngạc nhưng cũng để y vào nhà, đốt lên một chiếc đèn lồng vàng rồi tiến thẳng về phía trước. Từ Tử Giới bước cao bước thấp, lảo đảo đi theo phía sau, răng gõ vào nhau lập cập hỏi: “Tiên sinh đã đi nghỉ chưa? Ngài ấy nhất định phải cứu ta.”

Trong tâm Trường Sinh nghĩ Tử Nhan quả là có kỹ thuật xem tướng có một không hai trong thiên hạ.

Điều y muốn thật sự chính là nữ nhân đó sao? Tử Nhan đã nói như thế. Thần sắc Từ Tử Giới rất đáng ngờ, vừa nhìn đã biết ngay nội tâm gian hiểm.

Vẻ mặt Trường Sinh lộ rõ sự khinh thường, dẫn y tiến vào phòng trong. Tử Nhan đã sớm ngồi ở đó, bên người đốt một loại hương kỳ dị, mơ màng như đã từng gặp trước kia.

“Tiên sinh, chỉ có ngươi mới có thể cứu được ta.” Từ Tử Giới hoảng sợ quỳ sụp xuống lạy, hi vọng có thể chấm dứt mọi việc ngay lúc này. Trường Sinh trông thấy, trong tâm cảm thấy thầm tiếc cho gương mặt Thẩm Việt hào nhoáng kia, chẳng khác nào ngọc châu nhiễm bẩn.

“Ngươi biết ta chỉ cần tiền, những chuyện khác đối với ta không quan hệ.” Ngữ khí của Tử Nhan rất lạnh nhạt, thần sắc cũng rất dửng dưng.

Từ Tử Giới thở dài một hơi, đúng rồi, Tử Nhan là một dịch dung sư, khó tránh việc gặp gỡ các loại người khác nhau trên giang hồ, đương nhiên phải có cách tự bảo vệ mình, lại càng không phụ thuộc vào sự trói buộc của luật pháp.

“Gương mặt này ta không cần nữa, thỉnh tiên sinh giúp ta thay đổi một gương mặt khác.”

Tử Nhan ha ha mỉm cười: “Ngươi chắc cũng không muốn gương mặt ban đầu của mình nữa phải không?”

Từ Tử Giới kiên quyết lắc đầu.

Tử Nham một tay đỡ lấy cằm, đôi mắt lóng lánh như nước hồ thu nhìn về phía hắn: “Nếu vậy thì hình dạng nào tốt nhất?”

Tim Tử Tử Giới nhảy thình thịch, trên trán ướt nhẹp mồ hôi, Tử Nhan lấy một chiếc khăn mỏng thơm tho, đưa cho y lau. Mặt Trường Sinh lập tức đỏ lên như xung huyết, quay đầu về một bên kềm chế sự tức giận không nói thành lời. Từ Tử Giới cũng vì sự quan tâm này mà kinh ngạc, ngửi thấy một luồng hương thơm thấm nhập vào lòng, tinh thần ý tứ đều bị Tử Nhan nắm chặt trong lòng bàn tay, người mơ hồ không khác gì say rượu.

“Tùy tiên sinh xử trí là tốt nhất.”

“Vậy,” Tử Nhan nghiêm nghị nói, “cắt gương mặt này ra được không?”

Trường Sinh không nhịn được, nén cười. Tên Từ Tử Giới tham lam này, y luôn mang ý nghĩ kỳ quái có cho bằng được khuôn mặt của Thẩm Việt, bây giờ y lại còn muốn có được hơn nữa, thì không thể nào dùng phương pháp dịch dung đơn giản để sửa chữa và che dấu đi, chỉ có cách cắt da mặt này ra mà thôi.

Từ Tử Giới kinh ngạc đến run rẩy, Tử Nhan cũng chả quan tâm tới y, mặc cho nội tâm y như sóng lớn cuộn ngập trời, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời thuyết phục. Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh mãnh liệt, Từ Tử Giới kiên quyết gật đầu, rồi thật nhanh lui về phía sau một bước, sợ Tử Nhan không nói không rằng, lột da mặt y nhanh như lúc cắt ngón tay.

“Đừng sợ, làm chuyện này cần phải mất cả ngày, bây giờ ngươi nên nghỉ ngơi trước đi.” Tử Nhan nói, vung tay quạt khói từ trong hương lô bốc ra.

Những luồng khói phất phơ hướng đến Từ Tử Giới, giống như nụ hôn của vị thần giấc ngủ, y lim dim vịn tay vào lưng ghế phía sau. Sau đó y nghe thanh âm Tử Nhan như thiên đình triệu hồi, “Đến đây, ta đã nói ta sẽ giúp ngươi dịch dung sau khi sự việc phát sinh rồi mà.”

Biệt ly. Y chưa từng nghĩ đến, trong lòng Phong Quyên, một khắc cũng không rời hình bóng của Thẩm Việt thực sự.

Không thể nghi ngờ sự giống nhau giữa y và Thẩm Việt, giọng nói và dáng điệu, ngay cả vẻ mặt vui cười một chút cũng không khác biệt, thậm chí ngay cả ngón tay vì tranh đoạt tình nhân mà bị người ta cắt đứt cũng hoàn toàn giống nhau. Phong Quyên điên điên khùng khùng, gặp y quả nhiên tỉnh táo trở lại.

Bọn họ cuối cùng cũng thành người một nhà.

Hoặc là, sự chờ mong trong lòng y, chính là nàng vĩnh viễn sẽ không bao giờ tỉnh lại, nàng sẽ không thể nào phát hiện ra sơ hở của y.

Y cho dù đã học tập cung cách giống như y là huynh đệ song sinh của Thẩm Việt, nhưng một kẻ mà sự hào phóng trác táng đã phát ra từ trong cốt tủy, y học thế nào cũng không xong. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt như ngây dại của Phong Quyên, muốn y nói những lời yêu thương âu yếm, y mượn cớ bận việc làm ăn rồi chạy trốn khỏi nhà, mỗi ngày đều bôn ba cực nhọc.

Y không bao giờ ngủ trên giường của mình, Thẩm Việt chết ngay trên đó, y bảo rằng có hơi máu nên chẳng phải điềm lành. Cho dù có sơn lại thành giường màu đỏ một lần nữa, nhưng cùng chiếc giường lại cùng vị trí, thì lại luôn nhắc nhở y nhớ đến màn kịch kia.

“Ngươi đã giết Thẩm Việt, cho nên mới sợ cái giường đó, có đúng không?”

Tử Nhan một lời nói ra, Trường Sinh nghe thấy kinh ngạc. Thì ra thiếu gia đã sớm biết rõ chân tướng sự việc từ trước, thế nhưng vì sao lại giúp tên hung thủ giết người này dịch dung? Kỷ cương phát luật, thật không có trong mắt thiếu gia hay sao?

“Phải, nhưng ta không cố ý giết hắn…” Từ Tử Giới thì thào trả lời, nói ra những lời này khiến cho thân thể y nhẹ nhõm bớt, như bay nhập vào trong mây, một lần nữa tiến vào hồi ức.

Y vì điều gì mà tốn hao tâm sức tiến vào Phong phủ, y không quên. Vừa quản lý sản nghiệp Phong gia chưa bao lâu, Phong gia đại lão gia đã nhìn y bằng cặp mắt khác. Y chỉ thiếu mất một cơ hội, cho nên mới cắt một ngón tay và thay đổi dung mạo mình, kể cả việc y sẽ phải trả giá bằng tất cả.

Y đã quên y đã trả giá bằng cái mạng của Thẩm Việt. Mỗi ngày tự mình soi gương, gương mặt này luôn nhắc nhở y một sự thật rằng y đã giết người.

“Dù sao đi nữa, Phong Quyên cũng đã biết rõ chân tướng?” Tử Nhan hỏi.

“Ta tất nhiên gặp ác mộng, tất nhiên sẽ nói những lời trong mộng, thất bại chỉ trong gang tấc.” Từ Tử Giới vỗ đùi thở dài.

“Máu trên người ngươi là…”

“Nàng ta muốn giết ta để báo thù cho Thẩm Việt, ta… ta không cẩn thận nên đã làm nàng bị thương, ta thật sự không có ý đó. Cũng may thương thế nàng không nghiêm trọng, chỉ là ta muốn cầm máu cho nàng, nàng lại không chịu…” Từ Tử Giới tiếng nói đã có chút nghẹn ngào, “Hiện tại ta không còn nơi nào để quay về, nàng đã không chấp nhận ta nữa rồi.”

Nghe Phong Quyên không chết, tâm tư Trường Sinh cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Con người có chạy cỡ nào cũng không thoát khỏi lương tâm, trong lòng Trường Sinh không có chút thương hại, người đó lúc khóc lúc cười, như cuồng như điên, nhưng trong ánh mắt Trường Sinh, y đã không khác gì người chết.

Từ Tử Giới đối với Phong Quyên e rằng cũng có chút tình ý, thế nhưng Trường Sinh nghĩ, giúp đỡ người mình yêu hạnh phúc đó cũng chính là một loại tình yêu. Không tác thành được thì thôi, lại còn giết người để đạt mục đích, chuyện này từ xưa vốn đã không phải là vì người mình yêu. Điều mà Từ Tử Giới yêu chính là bản thân của y, dẫn đến việc cho rằng phải vì sự tài hoa của mình mà kiêu ngạo.

Trường Sinh lộ vẻ sợ hãi kinh hoàng, nghĩ đến việc lưu lại bên cạnh thiếu gia một kẻ vô tài vô năng như cậu, hồ đồ vô tri chưa từng làm được chuyện gì cho ra hồn cả. May mắn cậu là người tốt, Trường Sinh cứ như vậy suy nghĩ, nhìn Tử Nham phẩy hương khí lên mặt của Từ Tử Giới.

Từ Tử Giới ngủ thẳng đến hai ngày sau.

Tỉnh lại, Tử Nhan tuy bận rộn nhưng vẫn đưa cho y một chiếc gương, phía sau nạm xà cừ vô cùng tinh xảo. Y ngẩn ra, do dự rồi nhìn ngắm dung nhan của chính mình, hiện lên một chút tươi cười. Y đã thoát khỏi Thẩm Việt rồi, gương mặt trước mắt hoàn toàn không giống, thô lỗ hào phóng, tỏ rõ sự oai hùng.

Y kéo kéo da mặt, giống như vừa được tái sinh, căn bản tìm không ra một chút sơ sót. Tử tiên sinh quả thật là thần tiên, Từ Tử Giới bái phục quỳ xuống lạy.

Tử Nhan che miệng cười nói: “Không cần làm thế, ngươi đã cho ta một câu chuyện rất bùi tai rồi, ta có thể đi đổi một túi hương thật thơm.”

Từ Tử Giới nghe không rõ ràng, trái tim y đã đi vắng, châu phủ nha môn có thể tìm y bắt về quy án, Tử Phủ lại không phải là nơi y có thể ở lâu.

“Muốn đi à? Trường Sinh, tiễn khách.” Tử Nhan nhìn y chăm chú thật lâu, “Từ công tử, ta nghĩ ngươi không cần quay lại nơi này nữa đâu.”

Từ Tử Giới đồng ý gật đầu, từ nay về sau, y sẽ rất cẩn thận, không làm bại lộ thân phận của y nữa. Y muốn mai danh ẩn tính cả đời này. May là, những ngày ở Phong phủ y cũng tích cóp được chút ít gia sản, tuy không nhiều như dự định của y, nhưng cũng đủ cho y tiêu xài nửa cuộc đời rồi.

Trường Sinh sau khi tống biệt Từ Tử Giới, quay về thì mang mấy hòn đá trong viện ném bên đông chọi bên tây, khiến các đồng tử quét dọn sợ hãi chạy toán loạn.

“Hắn chính là hung thủ đã giết chết Thẩm Việt, vì lý do gì lại không để hắn mang gương mặt của Thẩm Việt, thống khổ sinh sống đến hết đời?” Cậu chất vấn Tử Nhan, lời nói vừa ra khỏi miệng, tự cảm thấy ngữ khí quá hung hăng, nhưng lời đã nói ra không cách nào thu hồi, chỉ có thể buồn rầu giậm chân.

“Hắn đã đến lúc hết đời rồi.”

Tử Nhan đang tự rót tự uống, nghe vậy đưa chén rượu vào miệng uống sạch, đối diện Trường Sinh đang tức giận bất bình cười bỡn cợt, nhảy qua tiến đến bên cạnh cậu gõ lên cái đầu đần độn.

“Ngươi quên rồi sao? Thẩm Việt mặc dù dung mạo tuấn tú, nhưng cũng là một tên quỷ đoản mệnh. Hắn lại cứ muốn giả thành hình dạng của Thẩm Việt, đã quên đi dung mạo đó là của một kẻ không thể sống lâu.”

Trường Sinh lúc này mới cảm thấy tâm lý thoải mái một chút, lại nhớ Tử Nhan vì tên kia nên đã cải biến lại dung nhan, không khỏi hỏi: “Thiếu gia, người đã giúp hắn sửa lại tướng mạo lần nữa, chẳng phải là…”

Tử Nhan tỉnh bơ nói: “Chủ nhân của gương mặt đó lưu da mặt của hắn ở chỗ ta, là bởi vì hắn chính là tội phạm quan trọng mà hải bộ của bảy tỉnh phương bắc đang ra lệnh truy nã.”

Trường Sinh bỗng dưng tỉnh ngộ, rốt cục những âu lo trong lòng lại có thể xuất ra. Từ Tử Phủ đến cửa thành, chính là đoạn đường tự do cuối cùng của Từ Tử Giới.

Và nhánh hương yếu ớt vẫn còn đang từ từ thiêu đốt, Tử Nhan mỉm cười hướng về ngọn lửa vẫn đang nhìn hắn.

“ Có lẽ nên ngửi một chút mùi hương dễ chịu này chăng?”

 

__________________________________________________

Chú giải:

_Dịch dung: trong các tác phẩm cổ trang kiếm hiệp, dịch dung thường được biết đến là một kỹ thuật dùng mặt nạ da người để hóa trang thành người khác. Trong “yêu mị thư sinh”, dịch dung cũng có nghĩa này. Tuy vậy, nó còn mang một nghĩa khác, dịch dung được hiểu như là giải phẩu thẩm mỹ, dùng dao kéo kim chỉ can thiệp ngay trên da mặt thật sự, biến đổi da mặt cũ thành gương mặt khác. Theo quan niệm của người xưa, các đặc điểm trên gương mặt (tướng mặt) sẽ gắng liền với vận mệnh của người đó. Nếu thay đổi các đặc điểm trên gương mặt, cũng chính là thay đổi định mệnh của người đó. Trong trường hợp này, một dịch dung sư khi thay đổi gương mặt của người khác, cũng có nghĩa là đã thay đổi định mệnh của người đó, điều này chống lại ý trời, dẫn đến việc dịch dung sư phải trá giá bằng việc sinh mạng bị rút ngắn (đoản mệnh).

_Cửa thuỳ hoa: cửa núm tua (một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa, trên có mái, bốn góc buông bốn trụ lửng, đỉnh trụ chạm trổ sơn màu) – theo Lạc Việt Tự Điển

Advertisements

Tagged: ,

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: