Xuyên việt ma hoàng võ tôn- Chương một

.

.

Xuyên việt ma hoàng võ tôn

Chương một: Xuyên thành cực kỳ giàu có đẹp trai

.

Trước mặt là một mặt gương lớn, cao hơn hai thước, rộng hơn một thước, được đẽo tạc từ nguyên cả một khối tinh thạch to lớn mà thành, trong suốt long lanh, sáng bóng sạch sẽ, không chút tì vết.

Trong truyền thuyết, loại tinh thạch thượng đẳng thế này, chỉ cần một khối nhỏ bằng móng tay thôi cũng đủ cho một gia đình võ giả bình thường tiêu xài cả năm, thế nhưng nguyên cả khối tinh thạch to lớn trân quý như vậy lại mang ra chế tác thành một tấm gương lớn, đủ thấy giàu có đến cỡ nào rồi!

Trên mặt gương giờ đây đang phản chiếu một bóng người, toàn bộ từng chi tiết đều hiển hiện rõ ràng đầy đủ, rõ đến từng sợi tóc.

Đó là một nam nhân vô cùng tuấn mỹ, làn da trắng như tuyết, vóc người thanh mảnh, tựa như một pho tượng được tạc từ bạch ngọc mà thành.

Đôi mắt hắn đen nhánh tựa nơi sâu thẳm nhất của bầu trời đêm, mũi hắn thẳng và cao, đôi môi đỏ hồng mềm mại, trên dung mạo như vươn vấn chút u buồn, tạo cho dáng vẻ của hắn vô cùng thần bí, đồng thời cũng vô cùng mỹ lệ.

Không cần nghi ngờ, đó là một nam nhân hoàn mỹ, đồng thời cũng là một nam nhân rất giàu có. Hắn có một gia thế, một vóc người, một tướng mạo, một tài sản mà mọi người đều thiết tha ao ước; gánh lấy biết bao thèm muốn, ghen ghét, oán hận của người khác; và có một khí chất tôn quý không gì so sánh được.

Nếu nói một người sau khi bị sét đánh nhất định sẽ xuyên, vậy xuyên vào thân thể một tên giàu có đẹp trai đến dường này, thì đúng là đãi ngộ tốt nhất.

Thế nhưng đối với Cố Bạch mà nói, đó lại là một mớ mờ mịch, rối bòng bong.

Có một tin tức tốt, và một tin tức xấu.

Tin tức xấu là, tên nam nhân trong gương quả thực đẹp trai đến nổi cả thế giới phải khóc hận, bối cảnh to lớn vững chắc đến nỗi không gì vượt qua được, đích xác không chê vào đâu được!

Nhưng vấn đề là–

Nếu tên này chỉ là một tên pháo hôi (1) thôi thì sao?

Cố Bạch nhìn chăm chăm lớp vỏ bọc xinh đẹp đang phản ánh trong gương, chìm sâu vào lo lắng ưu tư.

Trong đầu hắn, không ngừng xoay mòng mòng mớ tư liệu của cái xác này.

Họ tên: Tử Xa Thư Bạch

Thân phận: Thiên Đô thành thành chủ

Tính cách: cô độc

Tư chất: Hỗn Nguyên võ thể, bẩm sinh có thể hấp thu những loại vũ khí có trong không khí, bất cứ võ thuật nào cũng đều có thể dễ dàng học được.

Gia chúc: mẫu thân chết sớm, phụ thân là Thiên Đô thành thành chủ tiền nhậm (chú thích: tu luyện cuồng)

Sở thích: Không

Kế tiếp chính là phần chính yếu.

Tóm tắt cuộc đời:

Sau khi ra đời, vì không có mẫu thân, nên từ nhỏ cho đến lúc lớn chỉ có thể chơi đùa với chính bản thân mình;

Mười lăm tuổi đổ về trước sống như một đứa trẻ tự kỷ, phụ thân càng bắt buộc tu luyện, càng không muốn tu luyện;

Đến năm mười lăm tuổi thì phụ thân tẩu hỏa nhập ma, tử ẹo, toàn bộ gánh nặng Thiên Đô thành rơi xuống người Tử Xa Thư Bạch, bắt đầu gánh chịu trách nhiệm.

Khổ tu, khổ tu, khổ tu, đến năm mười chín tuổi trở thành võ quân, rốt cục bằng sức mạnh trở thành thành chủ đúng nghĩa;

Tuy là thành chủ nhưng chỉ biết tu luyện chấn nhiếp tứ phương, không biết cách quản lý thuộc hạ, khiến thuộc hạ diệu võ dương oai. Thiên Đô thành ngoại trừ khu vực thành chủ ở là bình thường ra, những nơi khác đều dùng vũ lực, tàn ngược để cai trị. Tử Xa Thư Bạch coi như bị các trưởng lão tước đoạt toàn bộ quyền hành.

Hai mươi tuổi đủ nhược quan, bị an bài đi xem mắt, đó là lần tùy hứng ra ngoài hiếm hoi của Tử Xa Thư Bạch, trông thấy một vị nữ tử xinh đẹp bên bờ hồ, vừa gặp đã chung tình, quyết định cưới nàng.

Cô gái đó mặc dù tính tình có chút bướng bỉnh, nhưng đối xử với hắn lại rất tốt, quả thực chính là một vị thê tử tốt, một vị bạn lữ tốt mà người ta thường mơ tưởng. Nếu chuyện chỉ đơn giản như thế, tiếp tục phát triển thì cũng không khó để trở thành một câu chuyện cổ tích ái tình, “một thiếu niên cô độc được một thiên sứ thiện lương cứu vớt”.

… điều đáng tiếc chính là, người mà hắn muốn cưới, lại chính là vị hôn thê của nhân vật chính.

Khi một tên vừa giàu có, vừa đẹp trai để mắt tới vị hôn thê / nữ nhân / đối tượng thầm mếm / người sẽ đem lại cuộc sống mỹ hảo như ao ước trong tưởng tượng của nhân vật chính, thì sẽ có một kết cục thế nào?

Ngươi biết rồi đó.

Cố Bạch trúng phát súng thứ nhất, ôm lấy ngực, yên lặng nuốt một bụm máu.

Rồi, tới đây thì chúng ta chuyển đề tài sang tên nhân vật chính… cùng với tác phẩm này.

Câu chuyện bắt đầu tại một nơi dùng võ để có được địa vị và sự kính trọng, tại một dị thế giới, trên một đại lục có tên là Linh Võ đại lục, toàn dân sùng võ, trong thiên địa có vô số các loại “vũ khí” đặc biệt, những kẻ tập võ căn cứ theo yêu cầu của bản thân chọn lựa loại vũ khí thích hợp để tu luyện, trở thành kẻ mạnh.

Võ giả phân biệt theo cấp bậc, từ thấp đến cao, bao gồm: Võ giả, võ sứ, võ sư, võ quân, võ vương, võ đế, võ hoàng, võ thánh, võ tổ, cùng với võ tôn, một cấp bậc đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện.

Tại thế giới này, võ giả nếu giết người đều được miễn tội. Những võ giả cấp bập cao có địa vị phi thường cao, thậm chí có thể sáng lập một quốc gia, có vô số người dốc sức ra phục vụ, cũng có thể hưởng dụng vô số mỹ nhân và của cải, đó là kẻ tuyệt đối chiến thắng trong nhân sinh của mình.

Trong thế giới này, kẻ có vận khí tốt nhất – cũng chính là nhân vật chính – sinh ra trong một đại gia tộc tại một võ trấn, là một đứa con thứ đê tiện, có mẹ là nô lệ, từ nhỏ luôn bị hiếp đáp, ngay cả tên cũng không được ghi vào gia phả.

Mười tuổi thì nhân vật chính học trộm võ thuật, thực lực mỗi ngày tiến ngàn dặm, trong cuộc họp gia tộc, bị tra ra là Đạo Thiên võ thể, từ đó số phận xoay chuyển, hung hăng kiêu ngạo, nhanh chóng tu luyện thành cao cấp võ sư, còn có một vị hôn thê xinh đẹp. Nhưng những ngày tốt đẹp đó cũng chẳng kéo dài được lâu. Năm nhân vật chính được mười tám tuổi, cừu gia trong tộc tìm đến báo thù, phế bỏ võ thể của nhân vật chính, khiến nhân vật chính từ đám mây rơi xuống bùn lầy, lại bị vô số chèn ép, đồng thời gia tộc của vị hôn thê hủy bỏ hôn ước, nhân vật chính phản kháng lại bị mọi người cười nhạo, càng khiến tính cách nhân vật chính trở nên đa nghi, có thù tất báo, hơn nữa thập phần lãnh khốc.

Chú thích: bởi vì Tử Xa Thư Bạch hợp ý vị hôn thê của nhân vật chính nên đến dạm hỏi, cho nên gia tộc đối phương mới không nể mặt, nhanh chóng giải trừ hôn ước.

… Cố Bạch yên lặng quệt mồ hôi.

Nhân vật chính rơi xuống sơn nhai, trong đau đớn không ngờ lại thức tỉnh huyết mạch đặc biệt trong cơ thể – huyết mạch của Thôn Thiên Huyền Mãng!

Thôn Thiên Huyền Mãng là một dị chủng thời thượng cổ, có thể nuốt trời ngốn đất, uy lực vô cùng.

Thì ra mẫu thân của nhân vật chính, tuy là nô lệ, nhưng tổ tiên lại từng là một trong những tì thiếp của Thôn Thiên Huyền Mãng, lưu lại một tia huyết mạch của Thôn Thiên Huyền Mãng, sau nhiều năm, tia huyết mạch này đã loãng đến cực nhạt rồi.

Vốn nhân vật chính thân có Đạo Thiên võ thể, nếu thẳng một đường tu hành, có thể áp chế được tia huyết mạch cực nhạt của Thôn Thiên Huyền Mãng, nhưng sau khi Đạo Thiên võ thể bị phế bỏ, huyết mạch của Thôn Thiên Huyền Mãng vì vậy tự động cắn nuốt những võ thể còn lại, rốt cục thức tỉnh!

Từ đó, số phận nhân vật chính lần thứ hai xoay chuyển, lúc này hắn không hề càn rỡ, nhưng đồng thời lại có tâm kế cực thâm, không còn một chút cảm tình đối với gia tộc, chỉ có lợi dụng.

Sau đó nhân vật chính bắt đầu báo thù, chặn thứ nhất chính là muốn gặp kẻ dám can đảm cướp vị hôn thê của hắn, vũ nhục hắn.

Cố Bạch “nệ” rơi đầy mặt (2): kỳ thực không có vũ nhục hắn được chưa, Tử Xa Thư Bạch căn bản không biết vị cô nương mà hắn ái mộ đã có hôn phu được chưa – sút!

Người của Thiên Đô thành vô cùng kiêu ngạo, nhân vật chính lại ăn mặt rất bình thường, bị người canh cửa thành làm khó làm dễ còn cười nhạo, khiến nhân vật chính do từng bị chèn ép nên tức giận bộc phát, oán hận triệt để Tử Xa Thư Bạch.

Cố Bạch trúng phát súng thứ hai, yên lặng nuốt tiếp một bụm máu.

Sau đó ngay hôm Tử Xa Thư Bạch thành thân, nhân vật chính tìm tới cửa, một hơi nuốt hết tất cả mọi người ở lễ đường, con “mie” nó trong nháy mắt phim tình ái lãng mạng biến thành phim kinh dị a – sh*t!

Tử Xa Thư Bạch ngay lập tức bị xé roẹt roẹt ra nuốt sống, Hỗn Nguyên võ thể của hắn cũng biến thành một phần máu thịt của nhân vật chính, bù một phần cho nhân vật chính bởi vì nuốt ngốn loạn xạ mà vẫn không thấy đủ, trở thành hòn đá kê chân đầu tiên cho nhân vật chính xưng vương xưng bá sau này!

Đây là toàn bộ cuộc đời của Tử Xa Thư Bạch, vô cùng te tua, vô cùng bi kệch (3).

Nhưng chuyện càng đáng sợ hơn chính là, tác – phẩm – này – là – do – Cố – Bạch – viết – đó!

Còn có cái gì thảm thiết hơn cả chuyện này nữa cơ chứ?

Thiết kế những khó khăn chất chồng như leo lên vách núi cheo leo đều là sai lầm của tác giả, nhưng còn có gì trừng phạt tác giả hơn bằng việc bắt tác giả tự mình phải đóng vai bi kệch, pháo hôi? Cho nên Cố Bạch xuyên rồi.

Cố Bạch vuốt vuốt chà chà đầu gối đang vô cùng đau đớn, mặt méo xệch ngồi trên giường.

Nhớ lại năm đó, đây chính là tác phẩm đầu tiên mà hắn viết.

Khi đó hắn chỉ là một con chim non vừa mới xông vào trang Thủy Điểm Văn Học, đọc rất nhiều sách vở (thật ra là tiểu thuyết), kinh nghiệm thì ít mà tham vọng thì to, có thể nói khí thế bừng bừng mài dao sáng loáng, xắn tay áo trong vòng ba ngày tút ra được một dàn ý.

Kết quả bị tên bạn chí cốt cũng hoạt động tại trang văn học đó, dùng một tay hốt dàn ý, ịn lên mặt hắn chà chà, từng chữ từng chữ văng ra tới ngoài: “Không có điểm nhấn, không có điểm đột phá, không có đàn bà, trào lưu khổ bức, thánh phụ…” vô số dao sắc bay “véo véo” đâm vào Cố Bạch, sau đó cười một cách nham hiểm, “Đợi chết đi, thằng nhãi con!”

Cố Bạch gào lên: “Nhưng tao có logic!”

Tên bạn chí cốt lại cười càng nham hiểm hơn, gào trở lại: “Logic! Thì! Làm! Được! Cái! Khỉ! Gì! Chứ!”

Vì vậy một tên thiếu niên ưu tú dù nhận hết khuất nhục lòng vẫn mang thiện niệm, cuối cùng vì cứu chuộc thế giới quên mình dùng cả sinh mệnh dâng hiến cho sự nghiệp trở thành đấng cứu thế, ngay cả bạn gái lướt qua đời cũng chưa kịp có, sau khi chịu nhục dồn dập cuối cùng thuận lợi biến thành một tên đại BOSS hận đời, tàn bạo, đẹp trai, điên cuồng, bá duệ… thẳng một đường vừa nuốt vừa ngốn, sau đó với sự nghiệp “ngựa nọc” (4) càng chạy càng xa, cuối cùng phá hủy toàn thế giới…

Cố Bạch tỏ vẻ “áp nực” rất lớn.

Đương nhiên BOSS – nhân vật chính tàn bạo, đẹp trai, điên cuồng, bá duệ thẳng một đường tiếp nạp “em gái” tiếp nhận kết cục, sau đó rất thuận lợi huyết tế toàn thế giới, quăng bỏ tất cả “em gái”, cuối cùng một mình tan biến vào trong hư không. Đó là điều mà hắn gọi là “mọi người chết ta sống một mình, trong vũ trụ còn có nhiều ’em gái’ tốt hơn nữa”, nhân vật chính phất tay áo, ung dung tiêu sái mà đi, không mang gì theo, biến mất vào trong áng mây. Xong.

Trải qua sự nghiêm khắc thúc giục của tên bạn chí cốt, “lần đầu tiên” của Cố Bạch mặc dù không thành đống lửa nhưng cũng được đốm lửa, từ đó thuận lợi bước lên con đường viết lách về thể loại “ngựa nọc” rộng thênh thang, sau khi bao phủ trong mớ phiếu tháng, phiếu tiến cử, phiếu x, bút danh “ta không phải ngựa nọc thằng nào mới là ngựa nọc” cũng dần dần tiến quân đến vị trí “tiểu thần” (5), cùng tên bạn chí cốt đồng thời tiếu ngạo trên bảng phiếu tháng. Nhưng khi hắn tìm được điểm G của độc giả, đồng thời viết càng lúc càng trôi chảy, khoái cảm viết lách lại từ từ mất đi. Tác phẩm “đầu tiên” cũng là tác phẩm duy nhất ký thác tràn đầy lòng nhiệt tình của hắn, bị hắn hoàn toàn phong tỏa tại nơi thâm sâu trong ký ức.

Nếu Cố Bạch biết có một ngày mình sẽ xuyên đến nơi này, hắn thà để tác phẩm này một chút lửa cũng không cháy, chiến đấu quyết liệt với tên bạn chí cốt – con mie nó, hắn nhất định sẽ viết về một thiếu niên ba tốt(6) cứu chuộc thế giới, không viết về một tên biến thái đâu a a a a a a! Con mie nó, cái tên đi ngược trào lưu điên cuồng ăn thịt người đó, kẻ bị tên đó nuốt trọng đầu tiên chính là cái xác này của hắn a a a a a! Cứu mạng!

Ôm lấy đầu, trước mắt Cố Bạch là một mảnh tối đen.

Một lúc lâu, hắn chậm rãi đứng lên.

Được rồi, đã không còn tin tức nào xấu hơn những tin tức mà hắn đã biết, cuối cùng vẫn còn một tin tức tốt.

Cố Bạch nhìn chằm chằm vào gương.

Nam nhân hoàn mỹ mà hắn ảo tưởng trong gương – vỏ bọc – thì tương lai – biến mất, lưu lại, là thân ảnh của một đứa trẻ rút gọn chỉ bằng phân nửa hình bóng ảo tưởng.

Tin tức tốt là: Tử Xa Thư Bạch, năm nay mới mười tuổi.

Tương lai cái “nì” a, đại khái còn có thể bày mưu tính kế một chút … chăng?

_ _ _ _ _

Chú thích:

Đây là những chú thích theo suy nghĩ của editor, chỉ mang tính tham khảo, không hoàn toàn chính xác.

(1) Pháo hôi: nghĩa chính của từ này ý chỉ những người bị mang ra làm vật hy sinh. Trong văn học mạng, “pháo hôi” vừa có nghĩa một nhân vật bị đem ra làm vật hy sinh, làm bàn đạp phát triển cho nhân vật chính (như trường hợp Tử Xa Thư Bạch), vừa có nghĩa một nhân vật tạt ngang, hoặc phá rối, cuối cùng thường có kết cục thê thảm.

(2) “nệ” rơi đầy mặt: nguyên văn là “nội ngưu -内牛”, nhưng từ này thường là do mọi người đọc trại cụm từ “lệ rơi đầy mặt -泪流满面” thành “nội ngưu đầy mặt -内牛满面” mà ra, do một số người đọc lệch “n” và “l”, vì vậy khi edit, tui mạn phép biến nó thành “nệ rơi đầy mặt”.

(3) bi kệch: nguyên văn là “bôi cụ -杯具”, từ này đọc trại từ “bi kịch – 悲剧”, có ý cường điệu sự bi kịch của mình lên, cho nên mạn phép dùng chữ “bi kệch” để thay thế (không phải viết sai chính tả đâu nha, đừng hiểu lầm).

Ngoài ra còn một số từ khác cũng cố tình “viết sai chính tả” như hai từ này.

(4) ngựa nọc: nguyên văn là “chủng mã – 种马”, ngựa giống, nghĩa là loại ngựa dùng để làm giống, chuyên để giao phối chọn giống, nhưng do từ “chủng mã” này còn có nghĩa chỉ mấy tên đàn ông “giao phối” hết cô này tới cô kia (tựa tựa dạng đàn ông như Hạng Thiếu Long trong Tầm Tần Ký), nếu dùng “ngựa giống” thì chung chung quá, vì “ngựa giống” có cả ngựa đực lẫn ngựa cái, nên tui mạn phép mượn từ “nọc” từ “heo nọc – heo đực chuyên gây giống”, “gà nọc – gà đá đực chuyên gây giống”, biến thể nó thành “ngựa nọc – loại ngựa đực chuyên gây giống”.

(5) tiểu thần: các tác giả mạng khi được ái mộ cuồng nhiệt, thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng, chương mới ra liên tục (cái nì hình như không bắt buộc), được gọi là “đại thần”. Ý Cố Bạch nói, mình tuy không bằng “đại thần”, nhưng cũng đạt được mức “tiểu thần” rồi.

(6) thiếu niên ba tốt: nguyên văn “tam hảo thiếu niên – 三好少年”, xuất phát từ “tam hảo học sinh – 三好学生”, những học sinh ưu tú được trường học bình chọn, tuyển lựa ra. “Ba tốt” bao gồm tư tưởng phẩm đức tốt, học tập tốt, sức khỏe tốt.

Do tác phẩm này Y Lạc sử dụng ngôn ngữ mạng khá nhiều (chính tác giả cũng nói tác phẩm này khác hẳn phong cách bình thường của mình), nên tui buộc phải “sáng tạo từ” cho phù hợp, nếu gây trở ngại sự thưởng thức tác phẩm của mọi người, xin thứ lỗi cho *cúi người*

Advertisements

Tagged:

4 thoughts on “Xuyên việt ma hoàng võ tôn- Chương một

  1. taithuynhatphuong Tháng Tám 22, 2014 lúc 10:55 sáng Reply

    hay mừ no dề cừ thoái mái phát huy đe

  2. heoluoi145 Tháng Chín 18, 2015 lúc 9:44 chiều Reply

    Ngựa nọc là thể loại gì vậy chị

    • Sâu lười Tháng Chín 19, 2015 lúc 11:48 sáng Reply

      Phần chú giải cuối chương 1 editor có giải thích đó bạn.

  3. Lạc Băng Tháng Mười Hai 2, 2015 lúc 11:17 sáng Reply

    nàng ko định làm tiếp bộ ak, hức 😦

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: