Vũ hội của vương tử – Chương năm

.

.

Rừng rậm của quạ đen

Vũ hội của vương tử

Chương năm: Công chúa thật công chúa giả và vương tử thật vương tử giả

.

Hắn nghĩ từ lúc hắn sinh ra cho đến bây giờ, đại khái đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy vô cùng luống cuống.

Từ lúc Vita nằm trong ngực hắn bắt đầu run rẩy, Deldos đã biết có chuyện bất thường rồi. Hắn không cách nào bảo trì sự lãnh đạm thường ngày, mà chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Vita đang nắm chặt lấy cổ áo hắn, cả người co rụt lại, nhìn khuôn mặt cậu không còn một chút máu, thậm chí còn có thể thấy đồng tử của cậu đang từ từ mất tiêu cự, nhìn đôi môi run rẩy của cậu không ngừng lập đi lặp lại chỉ mỗi từ “mẹ”, nhưng lại không biết phải làm thế nào để ngăn chặn sự sợ hãi nơi cậu.

Hắn không thể kềm được việc gọi lớn tên cậu, sau đó kinh ngạc phát hiện đây là lần đầu tiên hắn gọi tên cậu… Deldos rất ít khi gọi tên người khác, danh hiệu đối với hắn là một thứ không hề cần tới, cũng không có giá trị gì, bởi vậy trước kia, trừ những anh chị em thường xuyên thấy mặt ra, Deldos rất ít khi nhớ được tên người nào đó.

Cho đến sau khi biến thành quạ đen, lại càng chưa từng gọi ai.

Một phương diện bởi vì hắn ít nói, hai người ở chung, đa số là do Vita một mình lải nha lải nhải; về phương diện khác, từ sau khi sinh sống trong rừng rậm, người nói chuyện cùng hắn cũng chỉ có mỗi Vita, cho dù không gọi tên cậu, đối phương cũng biết hắn đang nói chuyện với mình. Vì vậy cho đến bây giờ Deldos mới phát hiện đây chính là lần đầu tiên mình mở miệng gọi tên cậu.

Trái ngược với Deldos, Vita hầu như không có ngày nào không gọi hắn, số lần nhiều đến nỗi khiến một kẻ từng cảm thấy việc trực tiếp hô danh húy là một việc khiêu khích sự tôn nghiêm của bản thân như Deldos, lại trở nên quen thuộc với việc bị gọi tên, thậm chí nếu ngày nào không nghe Vita gọi, hắn lại có thể cảm thấy ngày đó có gì đó bất bình thường.

Vậy mà bây giờ… Cái tên Vita tinh thần lúc nào cũng sung mãn luôn gọi tên hắn thoạt nhìn lại vô cùng bất bình thường, phảng phất như muốn tan biến mất.

Phát hiện sự thật này khiến trong lòng Deldos cảm thấy hốt hoảng… Đúng hơn, là bối rối. Từ nhỏ đến lớn hắn cho tới bây giờ chưa bao giờ vì cái gì, cũng chưa bao giờ vì ai mà phải tự gượng ép bản thân, nhưng bây giờ sự căng thẳng lại hiển hiện rõ rệt trong hắn không chút nghi ngờ, cũng chỉ vì người thanh niên mà hắn đang ôm vào trong ngực.

Deldos khuôn mặt căng thẳng ôm Vita nhanh chóng rời đi, lúc đi còn đánh ngã hai tên say khiến bọn họ lớn tiếng mắng chửi, nhưng Deldos chỉ dùng đôi mắt âm u lạnh lẽo trừng bọn họ, sau đó không hề để ý tới.

Mặt trời sắp ngã về tây rồi.

Hắn biết bản thân mình không cách nào bảo trì hình dạng loài người được nữa, cho nên ý nghĩ đầu tiên chính là mang theo Vita trở về khu rừng rậm gần nhất, song, đợi đến khi vất vả đến gần rừng rậm rồi, hắn lại đứng lại.

…. Nếu nhỡ mặt trời lặn rồi, nếu nhỡ hắn vào rừng rậm, vậy hắn cũng sẽ chỉ là một con quạ đen thôi.

Trong lòng Deldos sinh ra sự dao động.

Hắn cho đến bây giờ chưa từng quan tâm sự sống chết của mình, cũng như hắn chưa từng quan tâm đến sự sống chết của người khác. Đối với hắn mà nói, không có bất cứ cái gì có thể quan trọng hơn sự tôn nghiêm của bản thân mình.

Song, bây giờ sự chần chừ của hắn lại không phải việc biến thành quạ đen sẽ khiêu chiến sự tôn nghiêm của hắn, mà là một khi hắn biến thành quạ đen, người thanh niên trong lòng hắn sẽ thế nào đây?

Vita bây giờ không chỉ không cách nào đi lại được, thậm chí còn không nghe được giọng nói của hắn, cũng không cách nào cảm thụ được trạng huống chung quanh… Nếu nhỡ hắn không cách nào ôm cậu, hoặc dùng thân thể loài người ở bên cạnh lo lắng cho cậu, vậy cậu sẽ thế nào đây?

-đừng biến mất.

Nội tâm Deldos cảm nhận được sự đau sót vì bản thân bất lực như trong mấy đêm trước, khi hắn đậu trên nhánh cây chăm chắm nhìn Vita. Mệnh lệnh của hắn đã không nhận được bất kỳ sự đáp lại nào, tựa hồ chỉ có thể cầu khẩn.

-đừng biến mất… …

Vô lực như thế…

-đừng biến mất… ….

Như thế… ….

-đừng… ….

Tay hắn đang run rẩy.

Có lẽ do phẫn nộ, cũng có lẽ do chán ghét bản thân mình, cũng có lẽ do sợ hãi… Cho dù là cái gì, tất cả đều làm hắn khó mà chịu được. Hắn cho tới bây giờ chưa bao giờ cảm thấy tương lai khó có thể lựa chọn, cho dù khi bản thân tiếng xấu đầy người, hắn không có gì phải hối hận cho sự thương cảm đó, cho dù khi bản thân tự tiến vào khu rừng của quạ đen, hắn cũng không có gì tiếc nuối hoặc là cảm thấy bất đắc dĩ vì bị ép buộc, bởi vì toàn bộ những điều đó đều do hắn quyết định theo đúng suy nghĩ của bản thân mình.

Nhưng hiện tại, cảm giác muốn làm chút gì lại chỉ có thể bất lực rõ ràng đã chọc giận hắn, cũng phủ định phương thức sống duy ngã độc tôn cho đến bây giờ của hắn.

-ta không muốn biến thành quạ đen.

Hắn nheo mắt lại, tựa như đang phát thệ cho quyết định của mình.

-ta muốn cởi bỏ nguyền rủa.

Deldos cúi đầu ngắm nhìn người thanh niên trong lòng ngực mình, sau đó sải bước mạnh mẽ tiến vào rừng rậm.

+ + + + +

“Deldos?”

Thay vì nói là kinh ngạc, chi bằng nói đó là thanh âm nghi vấn, vang lên trong đại sảnh rộng lớn.

Người phát ra giọng nói vừa rồi là một thiếu niên khoảng chừng mười ba, mười bốn tuổi, có một đầu tóc quăn màu đỏ rất xinh đẹp, người thanh niên ngồi đối diện cậu xem ra lại thua kém vài phần sức sống so với cậu.

“Vậy có phải do anh nhìn lầm rồi chăng?” Song tên thiếu niên này lại phát ra giọng chế nhạo hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài ngây thơ của mình, “năm năm trước hắn chẳng phải đã sớm chết trong khu rừng rậm rồi sao?”

Chàng thanh niên tóc vàng mắt xanh cũng không vội vã đáp lại, mà chỉ miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

“Nhưng trên thực tế không có ai nhìn thấy anh ấy đã chết,” chàng thở dài một hơi, nói: “hơn nữa… anh cũng sẽ không nhìn nhầm dáng dấp của vương huynh… mặc dù năm năm không gặp, nhưng khí chất khiến kẻ khác khắc sâu ấn tượng của anh ấy cho dù muốn quên cũng không thể quên được.”

Cảm giác áp bách giống như bậc đế vương của đêm đen.

Cũng như Charles mang đến cho người ta cảm giác ấm áp và an tâm, Deldos mang đến cho người ta khí thế áp đảo không thể nào dứt ra được, dường như có thể đóng một con dấu thật sâu vào não bộ của người khác, đặc biệt là đối với bọn họ, những người anh em chân tay từ nhỏ đồng thời lớn lên cùng Deldos.

Thiếu niên khẽ nhíu mắt lại, chìm trong loại ký ức đối với cậu mà nói, cũng chỉ mơ hồ, không quá rõ ràng. Cuối cùng cậu cũng chỉ có thể đồng ý đối với ý kiến của Charles một cách bất đắc dĩ.

“Nhưng mà… mấy thằng cha đó nói là hắn đã chết rồi kia mà?”

“Mấy thằng cha đó?”

“Thì chính là hai tên kỵ sĩ trung thành của anh đó.” Thiếu niên tựa như châm chọc, hừ lạnh nói.

Hiểu được ý trong lời của cậu, Charles cười khổ, “Anh thật không hiểu tại sao em lại ghét bọn họ đến vậy, Louis.”

“Ai lại đi thích mấy tên rối chỉ biết nhận lệnh làm việc đó chứ! Charles, anh rõ ràng cũng…”

“Anh hiểu.” Charles dùng giọng điệu ôn hòa cắt đứt lời cậu, “nhưng điều đó không có nghĩa bản thân bọn họ có điều sai trái.”

Tròng mắt màu lam tựa như viên bi thủy tinh bởi vì nhớ lại, mà bất giác trở nên có hơi ảm đạm.

“Vụ hỏa thiêu ma nữ mấy ngày trước đây cũng vậy… anh cho rằng phụ vương sau khi đã cân nhắc kỹ càng, suy nghĩ vì quốc gia, mới có thể hạ một mệnh lệnh như vậy.”

Louis lộ ra sự khinh thường, giễu cợt nói: “Cho rằng? Là hy vọng thì mới đúng chứ?”

Charles cười khổ: “Có đôi khi anh thật sự cho rằng em rất giống vương huynh…”

“Đừng đem em ra so sánh với cái tên biến thái chỉ biết giết người làm vui đó.” Louis lộ ra vẻ mặt khó chịu tựa như khi bị người mang mình ra so sánh với một thứ dơ bẩn nào đó, nhíu mày chán ghét, “Em căn bản không có ấn tượng gì với Deldos cả, ngay sau khi em bắt đầu hiểu chuyện, tên đó gần như đã không ở lại trong thành rồi, mỗi ngày điều nghe được cũng chỉ là những chuyện hoang đường chỉ có hắn mới làm, sau đó thì nghe nói hắn đã chết trong rừng rồi. Cái loại người như thế căn bản không đáng là anh cả.”

Charles dịu dàng nhìn chăm chắm vào Louis, trong ánh mắt mang theo một chút cảm thương.

Chàng biết cậu em trai này kỳ thật cũng không chán ghét ông anh của mình, nhưng cậu cũng chỉ có thể làm như vậy. Mà lý do dẫn đến sự mẫu thuẫn khiến tâm tư của cậu ta tồi tệ, cũng chỉ có thể đổ thừa lên người vị huynh trưởng đã khiến cho cậu mâu thuẫn thôi.

Louis và Deldos quả thật rất giống nhau, bất quá nếu mang ra so sánh, Louis lại giống như một đứa trẻ có tính tình kỳ cục, mà Deldos à… chàng ngước nhìn bầu trời xám xịt phía xa xa ngoài cửa sổ, im lặng thở dài.

“Bất quá nhìn anh cũng thật ung dung nha, ngày mai chẳng phải chính là ngày anh tuyển phi rồi sao?” Tựa như muốn đánh vỡ sự trầm mặc xấu hổ này, Louis bực bội nói: “Em nhớ chiều hôm qua anh đã nói thế nào nhỉ? ‘Không phân biệt giai cấp, chỉ cần là nữ giới đều sẽ hoan nghênh đến tham gia vũ hội’? Có trời mới biết trong lòng anh đã phải cầu khẩn nhiều đến thế nào, mong các cô ấy ở rịt trong nhà, đừng ra khỏi cửa, bằng không nếu các cô ấy thật sự đến khiêu vũ, những cô gái ấy đều sẽ phát hiện vị vương tử trong lòng mình không chỉ có phong cách bay bổng, mà còn có bản lãnh đạp chân các cô đến nỗi tàn phế luôn.”

…. nói thật, có đôi khi Charles nghĩ, so với một kẻ chuyên nói chuyện một cách ác độc như Louis, Charles có lẽ thích một kẻ lạnh băng như Deldos hơn một chút. Chàng có chút bất đắc dĩ, đỡ trán thở dài.

“Đừng chạm đến nỗi đau của anh nữa…” Chàng xấu hổ nói: “Mặc dù anh đích xác không biết khiêu vũ… bất quá, ít nhất anh cũng có thể ngồi tiếp chuyện với các cô gái đó, để các nàng không đến nỗi quá thất vọng.”

“Tinh thần kỵ sĩ đúng là nhàm chán.” Louis phê bình một cách chẳng chút lưu tình.

Charles cũng chỉ có thể thở dài. Chàng không khỏi cảm thấy trong ba anh em, bản thân mình so ra ngược lại lại càng giống một cậu em trai hơn… hoặc là nói căn bản chỉ là một ông anh bất đắc dĩ không đáng để vào mắt.

“Vậy anh định xử lý như thế nào?” Louis dừng lại đề tài trào phúng, quay trở về nguyên điểm, “Nếu người anh nhìn thấy thật sự chính là Deldos, vậy bây giờ anh định làm gì? Thêm nữa… Nếu hắn thật sự không chết, tại sao lại đợi đến vũ hội trưởng thành của anh mới đột nhiên chạy về…”

“Anh cũng không rõ… bất quá…” Charles khẽ rũ đôi mi xuống, không chút dấu vết liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ, một bóng đen chợt lướt qua.

Chàng lộ ra nụ cười dịu dàng giống như trước.

“Mời anh ấy quay về hỏi rõ có lẽ sẽ biết thôi.”

+ + + + +

Deldos nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ vì hôn mê của Vita cả đêm.

Cậu đã ôm hắn gào khóc không biết bao lâu, khóc đến nỗi giọng nói cũng khàn luôn rồi, mới đột nhiên lâm vào hôn mê, như một con búp bê máy bị hết điện.

Deldos vẫn ngồi bên cạnh cậu, giống như trong lốt quạ đen trước kia, làm bạn bên cạnh cậu, nhìn chăm chắm cậu đang ngủ say, điều khác biệt chính là bây giờ hắn có thể giúp cậu đắp thêm một cái mềm, cũng có thể đốt một đống lửa, ánh sáng của lửa chiếu rõ vệt nước mắt trên gương mặt vẫn không một chút máu của cậu.

Deldos đi đến bờ dòng suối nhỏ lấy nước, muốn rửa sạch mấy vết thương cùng gương mặt dơ bẩn của Vita, nhưng hắn cuối cùng cũng chỉ là nhìn chằm chằm vào mặt nước phát ngốc.

Mẫu thân… sao.

Deldos khép hai mắt lại, trong đầu vang lên tiếng gọi thê lương của người phụ nữ gọi con mình, cùng bộ dáng của Vita la lên khi gọi mẫu thân.

Phía chân trời dần dần lộ ra ánh hồng, hắn suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định trước nhất đừng đánh thức Vita, bản thân mình thì lại âm thầm rời đi rừng rậm, tìm chút thức ăn mang về.

Hắn cũng từng suy nghĩ có nên giết vài người mang về cho Vita ăn hay không, nhưng nghĩ đến việc bản thân mình không biết cách xử lý, hơn nữa cảm thấy cũng không hợp vệ sinh, cho nên cuối cùng vẫn quyết định ra chợ tùy tiện cướp chút thức ăn mang về là tốt rồi.

Mặc khác, còn có một lý do nữa khiến hắn không mang theo Vita mà một thân một mình rời đi.

Deldos chú ý chung quanh mình… trải qua chuyện ngày hôm qua, hắn không cho rằng bọn người đó một chút động tĩnh cũng không có. Nếu bọn người đó phái truy binh đuổi, Vita nếu đi theo bên cạnh hắn sẽ càng nguy hiểm hơn là nếu một mình ở lại trong rừng.

Deldos đi ngang sạp trái cây, dường như có chút suy tư đánh giá những thứ đang bày trên sạp, đối diện với khuôn mặt đang nhiệt tình mời chào của ông chủ sạp, Deldos chỉ rút ra trường kiếm, sau đó ông chủ sạp vừa ôm đầu vừa kêu la thảm thiết trốn phía dưới sạp, còn hào phóng la hét lên rằng toàn bộ đều có thể tự do mang di.

Deldos đương nhiên sẽ không khách khí, đưa tay định chộp lấy quả táo, lại không nghĩ táo còn chưa chộp được, một thứ sắc bén nào đó mang theo tiếng rít định đâm xuyên qua đầu ngón tay. Đồng tử của Deldos có chút co rút lại, nhanh chóng rút tay về, không nói không rằng rút thanh kiếm đen của hắn ra, đâm về hướng mà ám khí bay tới.

Trường kiếm dường như đâm ngập vào thân thể người nào đó, tiếng kêu thảm thiết của đối phương theo đó vang lên, cùng lúc Deldos lại chộp lấy hai trái lê chọi về phía sau, sau đó có thêm vài tên kêu rên. Hắn không chút thả lỏng, kế tiếp thân thể phóng lên, tiếng đao kiếm chạm nhau leeng keeng vang ngay phía dưới lòng bàn chân hắn, sau lưng rầm một tiếng, mấy cây gỗ chống đỡ sạp trái cây ầm ầm đổ xuống, không ít những tiếng kinh hô theo đó vang lên.

Deldos đáp xuống cây gỗ duy nhất còn đứng vững, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào những gã mặc đồ đen không biết đã vây quanh hắn từ lúc nào.

Toàn bộ mọi chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt.

… …. bộ đội ám sát của hoàng gia.

Deldos tất nhiên hiểu rõ thân phận của đám người đang đứng trước mặt mình, so với danh tiếng lỗi lạc của binh đoàn kỵ sĩ, công việc của bộ đội ám sát cũng xấu xa y như xưng hiệu của bọn, hơn nữa, tinh thần và quyết tâm của mỗi cá nhân đều trừ phi chưa đạt thành mục đích, nếu không, chưa chết sẽ chưa chịu dừng lại. Mà bộ đội ám sát của hoàng gia là đội tinh nhuệ chỉ có quốc vương và các con của hắn mới có tư cách sai khiến. Trước kia, so với bọn kỵ sĩ, Deldos càng cảm thấy thích bọn tử sĩ này hơn.

Nhưng hiện tại, mục tiêu của bộ đội ám sát lại chỉ rõ chính là bản thân mình.

Vẻ mặt Deldos tối sầm xuống, xem chừng, quả nhiên là….

+ + + + +

Vita mơ thấy một khung cảnh khiến cậu hoài niệm, một khu rừng chỉ toàn quạ đen.

Căn nhà gỗ nho nhỏ, với khoảng sân bừa bộn, cây rừng dài vô tận, bóng cây râm mát, tiếng nước chảy róc rách, quạ đen thành bầy, mụ phù thủy lớn tiếng mắng chửi cậu, Deldos đậu trên cây khẽ híp mắt định chợp mắt. Cậu đứng dưới tán cây, cầm giỏ trúc chuẩn bị sẵn thức ăn, giơ tay vẫy vẫy với lũ quạ.

Đó là cuộc sống của cậu, lặp đi lặp lại, cũng là thế giới của cậu. Bởi vì mụ phù thủy không cho cậu bước chân ra khỏi rừng rậm, cho nên Vita cũng chưa từng nghĩ đến thứ gì khác ngoại trừ rừng rậm ra, cho dù cậu biết bản thân mình một ngày nào đó sẽ đến vương thành tham gia vũ hội của vương tử, cậu cũng chưa từng chính thức tưởng tượng đến.

Cậu cho đến bây giờ vẫn chưa từng hoài nghi mệnh lệnh của mụ phù thủy, cũng không có chủ trương và suy nghĩ riêng cho bản thân mình, ngày tháng trôi qua rất đơn giản, cho nên cậu vẫn tưởng rằng chỉ cần căn cứ theo những lời của mụ phù thủy đi làm là không có vấn đề gì.

Cho nên sau khi mụ phù thủy biến mất, cậu y theo chỉ lệnh mà bà ta đã chỉ định trước rời khỏi rừng rậm, theo sự chỉ dẫn của Deldos đi về hướng vương thành.

Lần đầu tiên tiếp xúc với xã hội loài người, cậu cảm thấy rất mới lạ và thú vị, nhưng đồng thời cậu cũng cảm giác được một sự chênh lệch rất lớn giữa thế giới bên ngoài và cuộc sống trong rừng – Vita không thể nói rõ đó là một cảm giác như thế nào, bất quá, cậu phát hiện, thế giới bên ngoài có một bầu không khí rất kỳ dị, mà bầu không khí đó thậm chí có thể sẽ làm rối loạn sự ổn định và tiết tấu vốn có của bản thân mình.

Bất quá bởi vì không rõ ràng, nên cậu cũng không quá quan tâm, huống chi chỉ cần ở bên cạnh Deldos, loại ảnh hưởng đó phảng phất sẽ bị ngăn chặn lại đến nỗi gần như không có ảnh hưởng, do đó Vita cũng không để bụng.

Cho đến lúc bọn họ đi tới pháp trường, trông thấy giá tử hình đã bị đốt thành tro, nghe thấy trong không khí tựa hồ còn lưu lại tiếng la khóc – bầu không khí khiến cậu cảm thấy bất bình thường đó dường như đã bùng nổ, khiến cậu ngay cả thời gian kịp phản ứng cũng hoàn toàn không có –

Vita chậm rãi mở mắt, tiếng nước chảy trộn lẫn với tiếng xào xạc rất nhỏ của cây rừng thay nhau vang lên. Lắng nghe âm thanh không thuộc về rừng rậm quen thuộc, đôi đồng tử xanh biếc không mang theo một chút cảm tình.

Cậu bò dậy, vẻ mặt đạm mạt nhìn chằm chằm vào mảnh rừng không một bóng người trước mắt mình, bùn đất làm dơ y phục của cậu, mà lòng bàn chân cậu vẫn nhuộm đỏ màu máu đỏ sậm chưa khô như cũ.

“Chuyện gì?” Cậu nói với khoảng không không có một chút gì trước mặt mình.

Theo âm thanh vừa dứt, vài tên mặc đồ đen nhanh chóng nhảy từ trên cây xuống, quỳ một chân xuống bên cạnh cậu.

“Chúng tôi đến đây là để nghênh đón ngài, công chúa Veerta.”

Vita sửng sốt, có chút kinh ngạc nhìn bọn họ, vốn cho rằng bọn họ đến gây phiền toái, lại không nghĩ sẽ nghe được những lời khiến người ta hoàn toàn không cách nào phản ứng.

Cậu nhíu mày, có chút chậm chạp, ngơ ngẩn, hiển nhiên không quá hiểu rõ, “… … nghênh đón ta?”

“Đúng vậy, công chúa điện hạ… … Chúng tôi đã tìm ngài gần hai mươi năm rồi, rốt cục ngày hôm qua mới có được tin tức ngài xuất hiện trong vương thành… …”

Ngày hôm qua… … Vita nhớ tới sự rối loạn ở quảng trường.

Mặc dù cũng không hiểu điều những người đứng trước mặt mình đang nói có nghĩa là gì, bất quá không nghĩ tới chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hành tung của bọn họ đã bị bại lộ. Vita bất giác nhìn chung quanh, thậm chí còn ngẩng đầu nhìn những ngọn cây đang san sát nhau, nhưng không có một loại chim nào hoặc loại sinh vật nào tồn tại.

“Deldos đâu?” Cậu hỏi, có chút bất an.

“Điện hạ không thể ở cùng một đứa con bị nguyền rủa như tên đó.” Một gã mặc đồ đen, hình như là người dẫn đầu, nói như vậy, giọng nói được truyền ra thông qua miếng vải đen che mặt, nghe có vẻ mơ hồ, cũng không có tình cảm, “đó là con trai của ma nữ, điện hạ đã bị hắn lừa rồi.”

Vita lộ ra vẻ mặt cổ quái: “… … Các ngươi đã nhần lẫn điều gì rồi chăng?”

Gã đàn ông lắc đầu: “Người lầm chính là điện hạ. Hai mươi năm qua ngài vẫn bị bọn họ lừa.”

Vita còn chưa kịp mở miệng, một gã đàn ông trong đám mặc đồ đen đã tiếp lời: “Hai mươi năm trước, ma nữ đã lén trộm đi ngài, lúc đó vẫn còn nằm nôi, hơn nữa còn lưu lại đứa con bị nguyền rủa xem như thay thế, mục đích chính là muốn nguyền rủa quốc gia này – vì có thể mang ngài quay về, chúng ta đã hi sinh vô số chiến sĩ, cũng đi đến khu rừng bị nguyền rủa đó, nhưng không ai có thể bình an trở về… mà quốc gia của chúng ta dưới sự tàn sát bừa bãi của đứa con bị nguyền rủa, có một khoảng thời gian gần như đã phải đối mặt với chuyện vong quốc, bách tính thân như lâm vào biển lửa… điện hạ, quốc vương bệ hạ vô cùng lo lắng cho ngài, quốc gia chúng ta cần chính là chủ nhân đích thực của nó, mà không phải là một tên ác ma thay thế.”

Vita ngẩn ngơ nhìn bọn họ, mất cả lúc lâu mới miễn cưỡng nói ra một câu nói: “Lúc đó, kẻ mang Deldos vào rừng rậm chính là các ngươi?”

Nghe vậy, hai gã đàn ông đồng thời sửng sốt, sau một chút chần chờ mới gật đầu.

“Ai ra lệnh?” Vita hỏi với khuôn mặt lạnh lùng: “Nhị vương tử phải không?”

Tựa hồ đã phát hiện có nơi nào bất bình thường, hai gã mặc đồ đen nhanh chóng lui về phía sau một bước, nhìn chằm chằm vào Vita, có chút phòng bị.

Rõ ràng trời không gió, vậy mà rừng rậm lại lung lay.

“Công chúa điện hạ… …?”

“Đừng gọi ta là công chúa điện hạ!” Vita thét lớn, một đầu tóc dài màu vàng nhạt tung bay một cách quỷ dị, “Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào những lời ngu xuẩn của các ngươi sao-? Các ngươi giết chết mẫu thân của ta! Toàn bộ các ngươi đều đáng chết!”

“Không phải, công chúa điện hạ, chúng tôi không nói dối!” Một gã đàn ông mặc đồ đen lo lắng la to lên: “Mẫu thân của ngài là hoàng hậu bệ hạ, mà chúng tôi là…”

“Câm miệng!” Vita đứng dậy, vết thương dưới lòng bàn chân cậu vì bị áp lực nên bị vỡ ra, không ngừng chảy ra máu tươi, “ta không quan tâm các ngươi nói tới cùng là thật hay giả, đối với ta mà nói, mẫu thân của ta cũng chỉ có một người – ta mới là con trai của mụ phù thủy, ta mới đúng là con trai của mụ phù thủy!”

Bộ váy áo không biết đã rách nát từ lúc nào đột nhiên bay lên, Vita bực bội giật tung nửa chiếc váy phía trên đang mặc trên người, lộ ra bộ ngực bằng phẳng, đồng thời cũng trông thấy ánh mắt kinh ngạc khó có thể tin của vài tên mặc đồ đen.

Trong mắt của bọn họ, thân ảnh của Vita càng lúc càng trở nên mơ hồ, mà người mà bọn họ cho rằng là con gái bộ dáng lại dần dần trở nên giống một thằng con trai, bầu không khí quỷ dị khiến cho bọn họ bị bao phủ trong một lớp bóng ma – ma nữ trong khu rừng bị nguyền rủa!

“Chiếu theo lệ thường, ta cho các ngươi một cơ hội.” Giọng nói của Vita lạnh lẽo, không mang theo một chút ý cười.

Sau khi cậu nói những lời này, hai gã đàn ông đồng thời khiếp sợ phát hiện, những đội viên đi theo phía sau mình không biết khi nào tất cả đều đã biến mất, thay vào đó là số lượng quạ đen tương đương, kêu lên chát chúa khó nghe tựa như tiếng khóc la.

“Nếu có thể nhận ra đồng bạn của các ngươi, các ngươi có thể rời đi nơi này; nếu không nhận ra, các người phải ở lại đây trở thành thức ăn cho đồng bạn của các ngươi.”

Cậu giơ hai tay lên cao, tuyên bố trò chơi bắt đầu.

Đây là trò chơi của cậu, trò chơi từ nhỏ cho đến lớn của cậu, trò chơi mà mẫu thân đã dạy cho cậu, mà bây giờ cậu quả thật đã nắm vững được nó.

Thân ảnh của Vita trong mắt của những gã bịt mặt dần mơ hồ rồi biến mất, cuối cùng chỉ còn lại một bầy quạ đen to lớn, quang quác quang quác kêu lên như hồi âm trong cơn ác mộng, khiến tiếng kêu thảm thiết của những gã đàn ông bị bao phủ trong đó.

Không biết từ khi nào, Vita ngồi trên ngọn cây nhìn bọn quạ đen cướp thức ăn bên dưới không hề cảm thấy hứng thú, cậu chỉ là dùng ánh mắt mờ mịt của mình nhìn về phía trước.

“Người đã chạy đi đâu rồi? Mẹ.. Con đã học được rồi, thứ mà mẹ đã dạy cho con… …” Hai giọt lệ rơi xuống, Vita thì thào tự nói với mình.

Bầu trời bên ngoài rừng rậm mang theo sự xám xịt dơ bẩn, đồng thời cậu cũng biết bản thân mình có chổ nào bất bình thường rồi.

Sắc mặt Vita tái nhợt nhìn chăm chắm vào hai bàn tay mình, trống rỗng không có một vật nào cả, nhưng cậu lại phảng phất như vừa bắt được thứ gì. Khác với bộ sậu mà trước kia mụ phù thủy đã dạy cậu, xác suất thành công hay không bản thân cậu không cách nào nắm chặt, mà bây giờ, Vita tựa hồ có thể cảm giác được bản thân mình cuối cùng đã hiểu rõ nguyền rủa là thứ gì rồi, thậm chí sinh ra khả năng có thể nguyền rủa người khác, cho dù bản thân cậu không ở trong rừng rậm.

Nhưng tại sao đột nhiên lại-? Cậu nhớ mụ phù thủy có nói rõ ràng là…

-một tình cảm to lớn chính là một loại nguyền rủa.

“Người bình thường luôn không muốn thừa nhận điểm đó, hoặc bọn họ chỉ xem đó như là sức mạnh mà bản thân họ không có khả năng tiếp nhận, vì vậy tất cả đều xem đó như tà ác.” Mụ phù thủy từng phe phẩy bình rượu, thì thào nói với bản thân với vẻ mặt khinh thường, “Cho dù là yêu, cho dù là hận, chỉ cần tình cảm đó vượt quá khả năng thừa nhận bình thường của loài người, thì sẽ biến thành chúc phúc hoặc là nguyền rủa… thế giới bên ngoài luôn tràn ngập vô cùng tận những sự tà ác phức tạp của yêu và hận, ngược lại khiến cho sức mạnh đi theo đường mà con người không cách nào không chế được… mà ta… …” Nói đến đây, mụ phù thủy lại bắt đầu cười khằng khặc, vẻ mặt âm trầm đến nỗi khiến Vita đứng bên cạnh cảm thấy toàn thân run rẩy.

Bây giờ, năng lực của cậu cũng đã thăng hoa được thêm một bước – Vita nắm chặt hai tay lại.

Cậu đích xác đã đạt được rồi – một tình cảm mãnh liệt đến nỗi gần như có thể mang hết tâm trí ra đốt cháy hầu như không còn.

Cậu cho tới bây giờ vẫn không rõ lý do vì sao mụ phù thủy lại hận quốc gia này, nhưng bây giờ, cậu đã có lý do để hận quốc gia này rồi.

-bên ngoài rừng rậm tràn ngập những lời nguyền rủa dơ bẩn.

Vita rốt cục cũng biết chuyện gì đang xảy ra, cũng biết bản thân mình cũng đồng thời đã bị nguyền rủa… … nhưng cho dù như thế, cậu cũng không còn cách nào quay đầu lại, hoặc phải nói rằng, cậu vốn cũng không muốn quay đầu lại.

Kẻ làm ra lời nguyền tà ác phải chịu báo ứng cắn trả. Vita cắn môi dưới, cố gắng kềm lại, không cho nước mắt trào tuôn.

Cậu nhìn từng khối từng khối thi thể không được đầy đủ dưới chân mình, những vết máu đủ khiến người khác phải hoảng sợ bắn lên cả bộ váy do Deldos mua cho cậu.

Song, Vita không có một chút gì thương hại, hệt như trong quá khứ cậu đã dẫn dụ rất nhiều loài người lạc lối trong rừng, sau đó chặt thi thể họ ra thành từng cục mang cho bọn quạ đen ăn.Muốn nói bây giờ có điểm nào không giống, đại khái chính là ánh mắt mà cậu dùng để nhìn những thi thể và bầy quạ đen giờ đây lại mang theo một sự oán ghét.

“Ta cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là căm hận rồi.”

“Nhưng tại sao nhất định phải ngay tại đây, ngay tại thời điểm này lại hiểu ra cơ chứ?”

Cậu căn bản không quan tâm đến những mối quan hệ phức tạp và những ý kiến của thế giới bên ngoài, không quan tâm đến việc cậu là con của ai hay Deldos là con của ai, sự thật duy nhất cậu nhận định chính là bản thân cậu yêu mụ phù thủy và Deldos, trừ chuyện này ra, tất cả đều không quan trọng. Cho nên cuối cùng cho dù là ai nói dối cậu đều không sao cả, Vita hoàn toàn không quan tâm đến việc bản thân mình từ đâu mà đến, cậu chỉ quan tâm đến việc người mẹ đã nuôi lớn mình đã bị người thiêu chết mà thôi…

“Bây giờ chỉ còn lại mỗi một mình ta thôi-“

Vừa nói ra được một nửa, khuôn mặt cậu đột nhiên trở nên trắng bệch, mang theo chút sợ hãi ngẩng đầu lên.

“… … Deldos?”

Tựa như cho tới bây giờ mới đột nhiên nhớ ra, Vita có chút bối rối nhìn chung quanh, “Deldos… …! Deldos, ngươi ở nơi nào?”

Cậu nhảy xuống cây, lảo đảo hai bước, sau đó ngã sấp trên đất.

-đau quá!

Vita híp mắt lại, cảm giác từ đầu gối trở xuống đau đến nỗi không cách nào khống chế, mùi máu tươi nồng nặc tràn vào mũi cậu, cậu lúc này mới phát hiện mình ngã vào bên cạnh đống thi thể không ngừng chảy máu tươi, trên người dính đầy vết máu, thoạt nhìn rất là kinh khủng.

“Deldos… …” Cậu thở hổn hển, cố gắng chống thân thể đứng lên.

Đến tận đây, cậu mới đột ngột phát hiện một sự thật đáng sợ. Toàn thân Vita cứng ngắc.

-nguyền rủa trên người Deldos biến mất rồi.

Mặc dù không biết tại sao, nhưng bây giờ cậu rõ ràng nhận ra điểm này – nguyền rủa mà cậu đặt lên người Deldos đã hoàn toàn biến mất.

Nói cách khác, Deldos sẽ không biến lại thành quạ đen nữa, cũng không có lý do phải ở cạnh bên cậu nữa rồi.

“Không… …” Hai tay Vita lại run rẩy, “Đừng … …”

Cậu chật vật bò dậy, sau đó lại té ngã, tiếp đó lại bò dậy, cả người lảo đảo chống tay vào những thân cây trong rừng đi loạng choạng, trên người dính đầy vết máu, trên mặt mang theo vết nước mắt, máy tóc biến thành màu nâu vàng rối bù bê bếch không chịu nổi, phẳng phất như đã phát điên, khiến kẻ khác phải sợ hãi.

“Đừng bỏ lại ta một mình, đừng bỏ lại ta một mình, Deldos… …!”

Cậu không biết bản thân mình đã đi bao xa, cũng không biết đã đi bao lâu, chỉ nhớ rõ sự khủng hoảng nhanh chóng tăng dần nhiều đến nỗi khiến cậu gần như bị nhấn chìm trong điên cuồng.

“Cho dù ngươi nói gì ta cũng đều nghe theo cả, muốn ta làm gì ta cũng đều sẽ làm cả, đánh ta cũng có thể, chửi ta cũng có thể, thậm chí giết ta cũng được… …. nhưng mà, xin ngươi, đừng bỏ lại ta, ta cái gì cũng không có nữa… … oa oa…”

Cậu lảo đảo đi lung tung, cho đến khi cậu không biết mình đã rời khỏi rừng rậm từ lúc nào, theo thanh âm hỗn tạp đi đến nơi đông người, cậu chỉ dừng chân đứng lại khi phát hiện mình đang đứng giữa một nơi ánh sáng chói chang đến nỗi đủ để bào mòn con ngươi.

Cậu ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn trận chiến một đánh bốn ở một nơi cách đó không xa, tên thanh niên toàn thân đen nhánh đang vung những đường kiếm bằng thanh kiếm đen của hắn nhanh đến nổi gần như làm cho người ta nhìn không thấy, khiến tất cả những kẻ bịt mặt đang tấn công hắn bị đánh lui.Nhưng cho dù như thế, sự ăn ý của đối phương cũng không kém, chỉ cần một người ở phía trước bị đánh lui, tên thứ hai trong nháy mắt sẽ tiến lên điền vào, sau đó tên thứ ba sẽ thừa cơ công kích. Dưới sự công kích luân lưu, cho dù kiếm thuật Deldos có tốt đến đâu, cũng tránh không khỏi bị chém vài nhát.

Chung quanh đầy những tiếng kinh hô của những quần chúng vây xem, nhưng không ai tiến lên ngăn cản, mà sự xuất hiện của cậu cũng khiến cho một số người ghé mắt. Vita không quan tâm đến việc những kẻ trừng to mắt nhìn cậu trong đầu họ đang suy nghĩ cái gì, cậu chỉ toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm vào tên thanh niên đen nhánh kia, như đang trông thấy ánh sáng.

+ + + + +

Deldos phân thần rồi.

Trong lúc chiến đấu, phân tâm là một sai lầm ngu xuẩn, điểm ấy hắn còn rõ ràng hơn bất cứ người nào khác, hơn nữa sai lầm này hắn cho đến bây giờ chưa từng phạm phải. Nhưng bây giờ, hắn chỉ vì trong lúc vô ý liếc nhìn những quần chúng vây xem mà khiến cho động tác dừng lại, một giây sau, thanh trường kiếm tẩm độc đã đâm vào vai trái của hắn rồi.

Deldos trừng to mắt, cùng lúc đó tiếng kinh hô của Vita cũng theo đó vang lên, tràng diện nhất thời trở nên vô cùng hỗn loạn.

Nhanh chóng rút thanh trường kiếm đang đâm vào vai mình ra, Deldos mượn lực xoay người lại cắt đứt cổ đối phương, sau đó thừa dịp chiếc đầu lâu vừa hạ xuống nhìn về phía Vita đang chạy về phía hắn, vẻ mặt kinh hoảng.

“Ngốc… …!”

Hắn khẽ khụy chân, cảm giác đầu gối theo đó mềm nhũn, trong chớp mắt hắn dùng kiếm cắm chặt vào mặt đất để ổn định thân thể. Deldos ngước nhìn lên, dùng ánh mắt cảnh báo trừng về phía tên thanh niên đang chạy về phía hắn, nhưng không nghĩ tới kẻ bị kinh ngạc lại chính là bản thân mình.

Vita thoạt nhìn tựa như một thi thể di động mới từ bò ra từ trong đống thi thể, toàn thân trên dưới không phải bùn đất thì cũng là vết máu, mái tóc dài đến eo bị máu nhuộm thành màu nâu rơi lòa xòa trước ngực, y phục rách tả tơi, chỉ có vạt váy là còn miễn cưỡng nhận ra nguyên hình đó chính là bộ váy áo mà lúc đầu hắn đã mua… … Nếu không phải do hắn không thèm để ý bề ngoài của người khác, cũng khẳng định sẽ không bao giờ có ai lại lộ ra vẻ mặt quan tâm lo lắng đối với hắn, Deldos nói không chừng sẽ hoàn toàn không có biện pháp nhận ra cậu ngay lập tức.

Hắn không biết những vết máu đó từ đâu mà tới, nhưng nhìn bộ dáng của Vita vẫn còn có thể hoạt động được, thì hẳn đây cũng không phải toàn bộ là máu của cậu, bất quá – chân… … đôi mắt đen nhánh của hắn dấy lên một tia tức giận. Ít nhất hắn dám khẳng định, những vết thương trên chân nghiêm trọng đến nỗi gần như đang tẩm trong máu đó chính là máu của cậu, tối hôm qua hắn rõ ràng nhìn thấy nó không nghiêm trọng đến vậy, nhưng bây giờ đã nát nhừ cả rồi, người bình thường căn bản đã không có khả năng đi lại.

Nhưng bây giờ cũng không phải là lúc có thể chậm rãi hỏi cho ra lý do, Deldos khẽ cắn răng, phất tay đưa trường kiếm chỉ về hướng Vita, cảnh cáo cậu không được tiếp tục đi về phía trước, đồng thời chuyển tất cả lực chú ý tập trung lên người ba gã mặc đồ đen còn xót lại.

Nhưng ngoài hắn dự liệu chính là chuyện thừa cơ đánh lén cũng không xảy ra, ngược lại những tên mặc áo đen khi chú ý đến sự xuất hiện của Vita đều dừng tay lại, hơi chút ngần ngừ liếc nhìn cậu, sau đó một gã có lẽ là đội trưởng vung tay lên, những người này liền lập tức rời đi như ngay từ đầu họ chưa hề tồn tại.

Deldos kinh ngạc quan sát chung quanh mình, thậm chí nhảy xuống từ thanh gỗ tròn kiểm tra xem có bẫy hay không… bất quá ngoại trừ những quần chúng vì sợ hắn liên lụy ngay lập tức tản ra, cái gì cũng đều không phát hiện được.

Là thật, tất cả bọn chúng đã đi… nhưng tại sao?

Song không có thời gian để hắn tự hỏi, Vita đứng trước mặt hắn đã thú hút sự chú ý của hắn. Cậu vội chạy đến trước mặt hắn, như một con chó to lớn rốt cục đã tìm được chủ nhân, dồn sức đạp chân tạo một cú nhẩy nhào lên người hắn, Deldos thậm chí bởi vì cú xung lực mạnh mẽ đó mà có chút chao đảo.

“Thương! Ngươi bị thương!” Vita xiết chặt lấy hắn, hơi chút điên cuồng khẽ kêu lên.

Deldos có hơi nhíu mày, cảm giác người đang đứng trước mặt mình tựa hồ có chổ nào không quá bình thường. Còn hơn vết thương trên người hắn, bộ dáng toàn thân như tẩm trong máu của Vita hẳn là phải nghiêm trọng hơn mới đúng chứ?

Hắn không ngăn cản sự kích động của cậu, để mặc cậu sờ nắm hai má hắn hoặc bả vai, cũng không nói với cậu thêm điều gì, chỉ yên lặng quay đầu nhìn mấy kẻ mặc đồ đen bị hắn giết chết đang nằm ở ven đường. Tầm mắt Vita mờ mịt dời đi theo tầm mắt của hắn, sau đó Deldos đi đến bên cạnh một kẻ trong số đó, khom lưng đưa tay lần mò quanh eo của tên đó, rồi tựa như rất quen thuộc, hắn đưa tay lấy từ giữa hai đoạn nối của thắc lưng ra hai viên thuốc.

Hắn thuận tay cho vào miệng nuốt, sau đó lau miệng, mới chậm rãi giải thích: “Vết thương ngoài da thì không lo, thuốc giải độc nếu đã nuốt rồi thì sẽ không sao cả.”

Vita mờ mịt nhìn hắn, song đối phương lại đột nhiên quay đầu lại trừng mắt hắn: “Nhưng ngươi, bộ dạng này là thế nào? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao ta mới rời đi một chút đã biến thành như vậy? Ai cho phép ngươi bị thương chứ? Là kẻ nào làm ngươi bị thương?”

Deldos hỏi cứ như pháo liên hoàn, vẻ mặt tức giận giống như là tự tôn của mình đã bị vũ nhục, mặc dù lý do hắn tức giận lần này không quan hệ đến bản thân hắn, nhưng vẫn như cũ cũng bởi vì xem bản thân là trung tâm. Song, đối mặt với một Deldos như vậy, Vita lại không có phản ứng gì, chỉ như là đang phát ngốc đứng nhìn hắn. Sắc mặt của cậu tái nhợt, con mắt sưng vù, khóe mắt ngân ngấn lệ, suốt dọc đường cậu chạy qua đều có thể nhìn thấy vết máu in trên nền đất.

“Nói!”

Nếu nói mới vừa rồi chỉ là tức giận, thì bây giờ chính là vô cùng phẫn nộ.

Deldos giơ tay kéo lấy tóc Vita, hiển nhiên hắn đã bốc hỏa bởi hành động không đếm xỉa gì tới hắn của đối phương, nhưng một giây sau vẻ mặt hắn cứng đờ.

Vita khóc, trong đôi mắt màu xanh thẫm đang nhìn chăm chắm hắn không ngừng tuôn nước mắt. Thấy thế, Deldos nhất thời không biết phải làm gì bây giờ, vội vàng rút tay về, thoạt nhìn có hơi chật vật.

“Đây không phải… Đây không phải là máu của ta… …” Vita mở miệng nói với thanh âm yếu ớt, đứt quãng: “Ta giết mấy tên đó rồi… rõ ràng nơi này không phải là khu rừng quạ đen, cũng không cần phải cho ăn, nhưng ta vẫn có thể nguyền rủa mấy tên đó… …”

Nghe vậy, đôi mi Deldos có chút rung động, vẻ mặt đã lùi đi phẫn nộ trở nên lãnh đạm giống như lúc bình thường, chỉ còn lại hơi chút kinh ngạc.

“Deldos, làm sao bây giờ, ta bị nguyền rủa rồi… …” Vita với vẻ mặt đưa đám ngẩng đầu lên, “Ta đã không phải là Vita rồi, hơn nữa ngươi cũng không còn biến thành quạ đen nữa… … cho nên… cho nên ngươi cũng không có lý do tiếp tục ở lại… …” Nói còn chưa dứt lời, cậu lại bắt đầu run rẩy.

Vita trở tay nắm chặt cánh tay của Deldos, vẻ mặt hoảng sợ lớn tiếng rít lên với hắn: “Đừng đi! -!”

Deldos vừa mới cảm giác bất bình thường, còn chưa kịp mắng to, Vita đã kêu to lên giống như liều mạng: “Đừng đi! Ta van ngươi! Van ngươi! Deldos… ….!”

“Mẹ đã không còn trên đời rồi… … Ta van ngươi đừng bỏ lại ta một mình! Deldos! Deldos! Deldos!”

“Bình tĩnh lại-!” Deldos gần như là rống lên, lúc này mới cảm giác người trong lòng ngực mình vốn đang giãy giụa chợt run lên một chút, sau đó rốt cục cũng bình tĩnh lại.

Vita tựa vào ngực hắn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Ta cũng không muốn rời đi.” Deldos sau khi lấy hơi mới tỉnh táo lại, nói: “Ta chỉ là muốn giúp ngươi tìm chút thức ăn, tình trạng ngươi thế này không ăn cái gì không được… …”

Vita ngơ ngẩn nhìn hắn.

“Nhưng… nhưng mà… … nhưng mà nguyền rủa của ngươi giải trừ rồi, không phải sao?”

“Cái gì?”

“Nguyền rủa.” Cậu lặp lại, “Ta biết, mặc dù không rõ tại sao, nhưng nguyền rủa trên người ngươi quả thật đã tiêu mất rồi… lúc ta tỉnh lại không nhìn thấy ngươi, hơn nữa sau khi biết nguyền rủa trên người ngươi đã được giải trừ…” nước mắt cậu lại đổ rào rào không ngừng, “ta không nghĩ ra được, ngươi còn lý do gì có thể ở lại bên cạnh ta…”

Deldos nhíu mày.

“Nơi này là quốc gia của ngươi, tòa thành của ngươi, hơn nữa ngươi cũng không biến trở lại thành quạ đen nữa, cho nên ngươi đương nhiên sẽ quay về, ở lại nơi này…”

Deldos nheo mắt lại.

“Ta từ sớm đã không cho phép ngươi tự tiện quyết định thay ta, chẳng phải sao?” Hắn lạnh lùng nói.

“Ặc?”

“Cho dù ta rời đi một chút, đó cũng là vì ngươi sẽ bị ta liên lụy.Dẫu sao cũng rất rõ ràng, có người muốn lấy mạng của ta.”

Vita lộ vẻ mặt cổ quái, trên khuôn mặt hiển thị rõ ý muốn hỏi “ngươi là Deldos sao?”. Deldos cảm giác gân xanh đã nổi đầy đến phía sau đầu rồi.

“Bất kể ngươi tin hay không tin, cũng bất kể ngươi có nguyện ý hay không,” hắn dằn lại sự tức giận, gầm nhẹ nói: “ta đã quyết định, đợi mọi chuyện giải quyết xong sẽ dẫn ngươi đi.”

Vita có chút mờ mịt nhìn hắn, không hiểu rõ lắm chuyện hắn đang nói có nghĩa là gì.

“Bây giờ mẫu thân ngươi đã chết, cho nên ngươi không cần thiết phải ở lại nơi này…”

“Ta muốn ở lại!” Vita bối rối cắt đứt hắn, Deldos bởi vậy mà nhíu mày.

“Ta muốn báo thù! Ta muốn báo thù! Ta tuyệt đối không thể buông tha cho kẻ đã giết chết mẹ ta!” Cậu la to, vẻ mặt lại biến thành điên cuồng quyết liệt, “ta không thể rời khỏi đây, ta…” nhưng vừa nói đến đây, sắc mặt của cậu biến đổi, căng thẳng lo sợ ngẩng đầu liếc nhìn Deldos.

“Ngươi muốn giết chết vương tộc?” Deldos tỉnh táo hỏi.

Thân thể Vita run lên.

Đối tượng cậu muốn báo thù chính là người nhà của Deldos. Vita khủng hoảng nghĩ đến điều đó.

Không, không đúng, nói không chừng mấy kẻ đó cũng không chính thức là người nhà của Deldos… …. Nếu điều mấy tên áo đen vừa rồi nói là thật-

Nhưng không quan hệ đến chuyện này, trọng điểm là, nếu Deldos cũng xem những người đó như thân nhân chính thức của mình, cũng như cậu đã xem Deldos như thân nhân… vậy hắn có thật sự dám xuống tay với vương tộc hay không?

Sắc mặt Vita trắng bệch, cảm giác khủng hoảng và vô lực gần như muốn bao trùm bản thân cậu rồi.

“Ta sẽ không ngăn cản ngươi.” Song Deldos lại trả lời cậu như vậy.

“… …cái gì?”

Deldos không tốn lời nào giải thích, mà chỉ hỏi lại: “Đây là nguyền rủa mà ngươi nói đó sao?”

Vita sửng sốt, mất cả buổi mới kịp phản ứng hắn đang hỏi cái gì, sau đó mới mờ mịt gật đầu.

Deldos cười trào phúng, “Có một trái tim căm hận chính là sự nguyền rủa mà ngươi nói đó sao? Xem ra cũng chả có tính sát thương gì cả.”

“Ngươi… ngươi thật sự không sao chứ … …? Ta là… …”

“Ta lại cảm thấy như thế này ngược lại lại bình thường hơn,” hắn dùng ánh mắt hài lòng nhìn Vita từ trên xuống dưới, “nói không chừng ngươi sẽ thông minh hơn một chút. Dù sao bị người ta đánh còn không biết làm thế nào đánh trả, quả thật cũng chỉ là một bị cát vô dụng thôi.”

… … ý là nói cậu trước kia cũng chỉ là một bị cát vô dụng thôi sao? Vita đột nhiên cảm thấy vì chính mình mà khổ sở, cho dù là trước kia hoặc là bây giờ.

“Bất quá, ngươi có nghĩ đến chuyện ngươi sẽ phải làm thế nào không?”

Vita trầm mặt một lúc, sau đó mới trả lời: “… … dựa theo kế hoạch ban đầu đã dự định, dùng danh nghĩa tuyển phi tham gia vũ hội của vương tử, nhân cơ hội đến gần bọn họ, tìm ra ai là kẻ lúc đó đã hạ lệnh thiêu chết mẹ của ta… thêm nữa, nếu tâm nguyện của mẹ là muốn vương tử phải xấu mặt, vậy ta cũng sẽ…”

“… … ta nghĩ bà ấy hẳn là không phải muốn vương tử xấu mặt.” Deldos có chút suy tư thì thào tự nói.

“Hả?”

“Bỏ đi, không sao cả, chỉ cần làm xong chuyện ngươi muốn làm là được rồi.” Hắn khoát khoát tay, hào phóng đồng ý yêu cầu của cậu, “Bên phía ta cũng có một số việc cần phải xử lý… … Sau khi vũ hội chấm dứt, hết thảy sẽ kết thúc.”

“Kết thúc … …?”

“Đến lúc đó, ngươi phải theo ta quay về khu rừng của quạ đen.”

Vita mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt có chút ngây ngô ngu ngốc.

“… … quay về rừng rậm? Ngươi muốn theo ta quay về rừng rậm?” Cậu mờ mịt hỏi lại.

Deldos không vui nhếch cao một bên lông mi, “Không phải ta với ngươi, mà là ngươi phải đi theo ta.”

“Đi theo ngươi? Về rừng rậm? Vĩnh viễn?”

“Ngươi đương nhiên không thể nói không.” Khóe miệng hắn cong lên một đường cong trương cuồng, như là bậc đế vương quân lâm thiên hạ, bá khí cao ngợi không cho phép người khác cự tuyệt.

Vita phảng phất thấy được bộ dáng bạo chúa màu đen khiến người người sợ hãy của Deldos, cậu mở to hai mắt nhìn, tựa như muốn đem biểu cảm này của hắn khắc thật sâu vào đầu mình.

Một nam nhân mà chỉ cần ánh mắt thôi cũng đủ khiến kẻ khác phải hãi sợ, thế nhưng lại làm cậu thích đến nỗi không cách nào dời mắt đi được.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: