Vũ hội của vương tử – Chương hai

.

.

Rừng rậm của quạ đen

Vũ hội của vương tử

Chương hai: Vương tử tốt và vương tử xấu

.

Trong ánh thái dương mới vừa mọc lên, có hai người tuổi trẻ kỳ quái đi ra từ rừng rậm.

Những thôn dân trong trấn quạ đen mục kích khung cảnh ấy cảm thấy mình đã tìm được đề tài mới để tán chuyện với nhau. Trong lúc trà dư tửu hậu, người ta thường xuyên nghe bàn luận về đề tài này, không bao lâu sau nó đã trở thành câu chuyện đầu cửa miệng của người dân nơi đây.

“Nghe nói là những người xinh đẹp lắm đấy, một nam một nữ nha.”

“Đã mấy năm chưa thấy có người đi ra từ rừng rậm vậy ta? Nhớ lần trước… ây cha, ta còn chưa sinh ra nữa đó.”

“Có ai bắt chuyện với bọn họ không?”

“Đương nhiên rồi, mọi người đều rất tò mò…. Chỉ là cậu thanh niên anh tuấn dường như cũng không thích nói chuyện lắm, ánh mắt cũng rất hung ác, nên sau đó không ai dám hỏi tiếp cả…”

“Vậy còn cô con gái?”

“Cô gái xem ra rất thân thiện, chỉ là dáng vẻ của nàng… có lẽ là do sợ người lạ thì phải? Hầu như đều trốn sau lưng cậu thanh niên kia.”

“Chẳng lẽ là một cặp tình nhân bỏ nhà trốn chạy?”

“Ha ha, ta thấy giống anh trai với em gái hơn. Nếu là tình nhân khẳng định không ra khỏi rừng rậm được đâu, có trời mới biết mụ phù thủy kia ghét một cặp nam nữ có tình cảm tốt đến dường nào.”

“Khặc khặc, nghe nói cô gái ấy rất đẹp, nếu tham gia vào vũ hội của vương cung, chỉ sợ cái Hoa nhà ta không có cơ hội rồi….”

“Xí! Coi lại đi, tựa như cái Hoa nhà ông, ha ha… kiếp sau đi!”

Những người trong thôn câu lui câu tới, nhưng không ai chú ý nhân vật chính trong câu chuyện mà họ bàn luận đang ngồi ở một góc rất khuất trong quán rượu.

Hai người đều mặc áo chùng, im lặng ăn bữa sáng của họ.

Theo lý mà nói thì đó là những lữ khách bộ dạng quỷ dị khả nghi, song không ai đến làm phiền bọn họ cả, có lẽ do thị trấn này thường xuyên có những người như vậy đi ngang qua, cho nên mọi người cũng không quá để ý.

Vita cầm nĩa chọt chọt vào cục thịt heo trong đĩa, động tác cực kỳ giống một đứa trẻ con, sự thật thì cậu đích xác cũng lộ ra vẻ mặt hứng thú, nhìn chằm chằm vào cục thịt rất lâu, sau đó mới bỏ vào miệng.

“Mẹ rất ít mang mấy thứ này về nhà, cho nên ta cũng chưa từng được ăn.” Cậu nói, có chút cảm động, “Nhưng mà, ngươi xác định bọn họ cần thứ này để trao đổi với thức ăn à?” Vita nhìn túi tiền đang đặt trên bàn, cái túi đó là do cậu lấy từ ngăn tủ ra, bên trong có mấy cục kim loại, khi đập vào nhau phát ra tiếng kêu leng keng.

Cậu thanh niên ngồi trước mặt cậu chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

“Đó là ‘tiền’, là thứ mà xã hội này cần dùng tới.” Hắn giải thích bằng một chất giọng cứng nhắc.

“Thật là kỳ quái quá đó… Các ngươi đều thích mớ kim loại này sao? Tảng đá không dùng để đổi được à?” Vita nghiêng đầu hỏi.

Nhưng kỳ quái không chỉ có điều này, còn có…

Cậu ngẩng đầu lên, lại mở to mắt ra cẩn thận quan sát người thanh niên trước mặt.

Ngay cả việc hắn có thể biến lại thành người cũng ngoài dự liệu của cậu – Deldos, tên thiếu niên trong ấn tượng của cậu đã trưởng thành thành thanh niên rồi. Hắn còn cao hơn cả cậu, nhưng mái tóc ngắn và đồng tử đen nhánh vẫn như cũ không thay đổi, thậm chí vẻ mặt càng lạnh băng thêm.

Đáng tiếc vẫn trầm mặc ít nói giống như cũ, Vita nghĩ, có chút uể oải, nếu có thể trả lời cậu nhiều hơn một chút là tốt rồi.

Lúc vừa nhìn thấy bộ dáng này của Deldos, cậu rất là hoảng sợ, hoàn toàn không nghĩ tới cậu mang quạ đen ra khỏi rừng rậm, Deldos đột nhiên lại khôi phục thành hình người.

Ngay cả bản thân hắn cũng sững sờ, im lặng nhìn chằm chằm hai bàn tay mình. Vita nhìn không ra tâm tình của hắn.

“…. Năm năm rồi.” Sau đó cậu nghe thấy hắn nói, tựa như tiếng thở dài.

Vita lúc này mới nhớ ra, Deldos đích thật đã ở trong rừng cùng cậu năm năm rồi,mặc dù dưới hình dáng quạ đen.

Cho đến bây giờ, bản thân hắn cũng đã trưởng thành thành hai mươi mốt tuổi.

“Deldos có ghét quạ đen không?” Vita hỏi.

Nhưng Deldos chỉ lãnh đạm liếc cậu, giống như ánh mắt quạ đen lãnh đạm liếc nhìn cậu trước kia. “…. Quen rồi.”

“Ờ, vậy thì tốt.” Vita lẩm bẩm nói, “Bởi vì… ta nghĩ nói không chừng ngươi còn có thể biến trở lại thành quạ đen nữa đó.”

Deldos mất hứng châu mày. Hắn mất hứng cũng không phải bởi vì Vita nói hắn có thể biến trở lại thành quạ đen, mà là vì cách nói chắc chắn của Vita làm hắn cảm thấy không thuận tai cho lắm.

“A, bởi vì…” Hiểu được sự nghi vấn trong ánh mắt đối phương, Vita cuống quít giải thích, “Bởi vì người nguyền rủa ngươi là ta, cho nên ta rất rõ nguyền rủa vẫn chưa được cởi bỏ… Mặc dù không biết tại sao rời khỏi rừng rậm ngươi lại khôi phục hình dạng ban đầu, nhưng ta biết nguyền rủa vẫn chưa được cởi… Hơn nữa lúc trước mẹ từng nói, một khi đã nguyền rủa thì chuyện cởi bỏ nó sẽ không dễ dàng, trừ phi có thể hoàn thành điều kiện quy định lúc bắt đầu nguyền rủa, hoặc là người kia chết – đây cũng là lý do bà ấy tức quá tạt nước nóng lên ta, nhưng vẫn không có cách nào giúp ngươi giải trừ nguyên nhân nguyền rủa… bởi vì ta căn bản không có thiết lập điều kiện giải trừ.”

Deldos không nói gì thêm nữa, chỉ là thu hồi tầm mắt. Vita cảm thấy may mắn vì hắn không tức giận.

“Đúng rồi, Deldos, thì ra ngươi anh tuấn đến vậy sao?”

A, lại cau mày nữa rồi.

“Bởi vì… … Ngươi nghe … người dân thôn này nói không… … ta không phân biệt được, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nhiều người đến vậy đấy.” Vita quay đầu nhìn vào giữa quán ăn, bộ dáng đang bàn luận say sưa về chuyện gia đình của những người dân trong thôn làm cậu cảm thấy thật kỳ lạ. “Không biết có ăn được hay không ta? Ngộ nhỡ chúng ta đi rồi, bọn quạ đen trong rừng phải làm sao bây giờ?”

“Ở xã hội loài người không thể ăn thịt người.” Deldos nhướng mày nói, nhưng sau một lúc trầm mặc, hắn lại thêm một câu: “…. Nhưng có thể giết người.”

“Nhưng mà…”

“Nếu ngươi thật sự muốn ăn, thì phải đợi lúc không có người nhìn thấy mới được.” Hắn nói, đồng thời cầm chiếc khay không đang đặt trên mặt bàn lên. Một gã đàn ông vừa lúc đi ngang qua bàn bọn họ, chỉ thấy gã đàn ông vô cùng tự nhiên đưa tay định lấy túi tiền đặt trên bàn cạnh Vita, cùng lúc đó Deldos đồng thời giơ cái khay lên đập mạnh vào đầu gã đàn ông đến nổi chảy máu, khiến gã đàn ông kêu la thảm thiết.

Trong quán rượu nho nhỏ phút chốc rộ lên tiếng la hét kinh sợ, nhưng Deldos là kẻ gây ra náo loạn thì không phản ứng gì cả, ngay cả nhìn cũng chẳng nhìn gã đàn ông. Vita cũng chỉ tò mò nhìn chằm chằm vào gã đàn ông bị chảy máu đang rên rỉ thảm thiết, hiển nhiên cuối cùng vẫn không rõ hắn ta định làm gì, nhưng cậu cũng không cảm thấy nghi vấn hành động mới vừa rồi của Deldos.

“Giữ kỹ tiền của ngươi đi.” Deldos đứng dậy, lạnh lùng nói. Vita chỉ là ngơ ngẩn nhìn hắn, bộ dáng đó trông giống như một cô con gái.

Bên hông Deldos đeo một thanh trường kiếm màu đen, đó là nhờ Vita giúp hắn tìm được lúc bọn họ rời khỏi rừng rậm. Lúc đầu, sau khi biến Deldos thành quạ đen, cậu đã cẩn thận chôn nó trong rừng rậm, không nghĩ nhiều năm sau moi nó lên, nó vẫn chưa bị gỉ sét. Vita nghe hắn nói thanh kiếm này hình như dùng một tảng đá đặc biệt đúc thành, còn cầm được trên tay hắn quả thật cũng thấy vui mừng lắm.

Nhưng sự vui vẻ đó không duy trì được bao lâu, tựa như vẻ mặt đang trừng mắt nhìn cậu lúc này, vừa xấu vừa khó chịu như hắn bị người ta đút vào mồm thịt vụn đã thối rữa.

Sau đó cậu nghe thấy hắn nói: “Tiện thể cắt tóc của ngươi luôn cho ta, đỡ phải gặp mấy con ruồi bay vòng vòng quanh người lúc đi đường, nhìn ngứa mắt.”

Nhưng Vita không có ý định cắt tóc theo ý muốn của Deldos.

Sau đó mặt dù vẫn cảm thấy không vui với mái tóc bạc kim lúc ẩn lúc hiện như cũ của cậu, nhưng do Vita vẫn kiên trì muốn bảo trì bộ dáng nữ tính của mình mới có thể tham gia vũ hội vương cung, nếu không cậu không có lý do ra khỏi rừng rậm, Deldos chỉ đành hừ lạnh một tiếng, bỏ lại một câu “Tùy ngươi thôi”, sau đó xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của Deldos, Vita có chút bất đắc dĩ. Cậu biết Deldos nói đúng, dù sao ngay từ lúc nhỏ hắn đã sống trong xã hội loài người, đối với phương thức xã giao trong xã hội này, so với một kẻ không hiểu gì cả như Vita, hắn quả thực giỏi hơn nhiều lắm.

Chẳng hạn như tình trạng bây giờ, Deldos vừa bỏ cậu đi chưa được bao lâu, cậu đã lọt vào tầm ve vãn của vài tên đàn ông khó đối phó, cho dù cậu biểu lộ cho họ rõ cậu là con trai, đối phương vẫn cười đùa cợt nhã với cậu như cũ. Ngay khi Vita cảm thấy phiền não vì chuyện này, đầu của mấy tên đàn ông đang quấy rầy cậu đột nhiên rớt xuống.

Vita kinh ngạc, đôi mắt trừng to, nhưng ngay sau đó phát hiện Deldos đã đứng phía sau bọn họ từ lúc nào, vẻ mặt khó chịu, đang giũ giũ thanh trường kiếm đen nhánh của hắn, máu tươi chưa khô trên thân kiếm bị bắn tung tóe ra chung quanh.

Không đợi Vita mở miệng hỏi, Deldos đã thẩy về phía cậu một bao gì đó rồi, Vita tiếp được nó trong khi vẫn đang ngẩng người, sau đó nghiêng đầu nhìn hắn.

“Lấy quần áo ra thay, ngoài ra, buộc tóc lên.” Hắn nói, không cho phép Vita có cơ hội phản đối: “Nếu sau khi rời khỏi rừng rậm những lời nguyền rủa của ngươi đều bị mất hiệu lực, đừng vọng tưởng ngươi có thể tiếp tục nguyền rủa kẻ khác.”

Vita cúi đầu nhìn, phát hiện đó là loại trang phục mà cậu chưa từng thấy qua… Không phải váy dài, mà là quần dài, tương đối giống với loại Deldos đang mặc…. trang phục dành cho nam a.

Cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm một lúc khá lâu, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười.

“Ngươi đúng là một tên kỳ quái đó nha.” Cậu cười nói: “Mặc dù từ đầu ta đã biết rồi.”

Deldos trừng mắt nhìn cậu với vẻ mặt quái dị.

“Kẻ đó hẳn là ngươi mới đúng.”

Sau khi thay trang phục dành cho nam, Vita đi theo Deldos vòng vòng trong thị trấn nhỏ, bọn họ không khoác áo chùng nữa, cũng không hề bị người dân nơi đây nghi ngờ là đôi nam nữ đi ra từ rừng rậm, nhưng do bề ngoài xuất chúng, khiến những người xung quanh thốt lên những tiếng khen gợi nho nhỏ. Vita đã không như lúc đầu vẫn chăm chắm so sánh bề ngoài của Deldos với những người khác rốt cục khác nhau chổ nào, có lẽ đúng là rất điển trai chăng? Cậu vẫn không rõ nên chỉ còn cách phỏng đoán. Cho dù bản thân mình đã thay trang phục dành cho nam, nhưng xem ra khí chất lãnh khốc của Deldos vẫn thu hút ánh nhìn của kẻ khác hơn.

Nhưng Deldos lại chẳng rỗi rảnh để suy nghĩ vẫn vơ như Vita, chỉ nhìn cậu từ trên xuống dưới quan sát một hồi, sau đó gật đầu tỏ vẻ đã hợp cách, nói câu “Đừng nghĩ đến những chuyện nhàm chán này nữa”, kế đó quay sang trả lời với một thôn dân khác.

Theo lời hắn nói là muốn “thu thập tình báo”, nhưng Vita lại phát hiện những thôn dân bị hắn hỏi đều có cảm giác dường như mình đang bị “uy hiếp”.

Xem ra cho dù là Deldos, dù sao cũng đã rời khỏi xã hội loài người được năm năm, một đoạn thời gian cũng không phải là ngắn, khó trách sẽ có cảm giác lạ lẫm, chứ đừng nói chi đến một kẻ từ trước tới giờ chưa từng rời khỏi rừng rậm như Vita. Cho nên khi hắn mang theo cậu lê la hết quán rượu đến quán cơm, hoặc những nơi đông người, không bao lâu đã nghe được những tin tình báo mà Deldos muốn, đồng thời số tiền mà Vita mang ra từ trong căn nhà gỗ nhỏ cũng đã tiêu xài gần hết rồi.

“Deldos cũng muốn tham gia vũ hội của vương tử sao?” Vita tò mò hỏi.

Đi bên cạnh hắn gần hết một ngày trời, tin tức nghe được hầu như chỉ là về chuyện vũ hội, nhưng tất nhiên những tin tức này không phải do Deldos hỏi giúp hắn.

Deldos dường như có hơi tức giận đối với vấn đề của Vita, vẻ mặt giống như là muốn mở miệng mắng chửi, nhưng sau đó lại cảm thấy làm vậy rất là ngu xuẩn.

“À, đúng ha, ta quên mất bản thân Deldos cũng chính là một vương tử.” Vita lẩm bẩm tự nói với mình, sau đó nghe thấy tiếng hừ lạnh của hắn, cậu xấu hổ cười cười, lại hỏi: “Vậy ngươi có muốn quay trở về lâu đài không?”

“Không muốn.” Deldos trả lời, không chút do dự: “Nhưng có một số chuyện phải làm cho rõ ràng.”

Vita nhìn hắn chăm chú, trầm mặc một lúc lâu, sau đó hơi chần chờ một chút mới mở miệng hỏi: “Deldos…. Là do ngươi cố ý phải không?”

Deldos nhíu mày, đợi cậu nói tiếp.

“Kỳ thật ta đã suy nghĩ thật lâu, chính là… lúc đầu, khi chúng ta gặp mặt, ngươi biết rõ hai gã đàn ông đó đã rời khỏi rừng rậm rồi phải không? Nhưng ngươi lại trả lời hoàn toàn trái ngược… Là do ngươi cố ý phải không?”

“…”

“Chuyện đó a, mặc dù ta không biết mục đích của ngươi là gì, nhưng cũng phát hiện ngươi không giống một kẻ chủ động đến tìm cái chết.”

Mặc dù cuối cùng là bị biến thành quạ đen, còn bởi vì chuyện đó mà tức gần chết. Vita lè lưỡi, nghĩ thầm trong đầu.

Deldos thì lại thở ra một hơi.

“Hai tên khốn đã thoát khỏi rừng rậm đó…. Vừa mới nãy cũng đã nghe được tin tức rồi, hình như bây giờ là kỵ sĩ riêng của đại vương tử.”

“Đại vương tử?”

“… Đúng hơn phải gọi là nhị vương tử, cũng chính là em trai của ta, nhưng sau khi ta chết hắn đã trở thành đại vương tử, cũng chính là người thừa kế chính thống của quốc gia này.”

“Ý của ngươi là, bọn họ cố ý bỏ rơi ngươi trong rừng để ta ăn thịt ngươi chỉ vì tên nhị vương tử kia sao?” Vita nhíu mày nói, “Nhưng mà, ngươi sao lại…”

“Ngoan ngoãn thuận theo ý muốn của bọn chúng?” Deldos tiếp lời câu hỏi chưa nói hết của cậu, cười lạnh: “Ta sao lại có thể ngoan ngoãn thuận theo ý của bọn chúng được chứ? Chỉ là đột nhiên cảm thấy… Nói không chừng ở lại trong khu rừng rậm đó còn thú vị hơn hẳn vương cung thôi. Cho nên lúc ấy mới làm bộ như chuyện gì cũng đều không biết, để mặc bọn họ đưa đi, trên thực tế ta đã sớm biết chi tiết về khu rừng rậm đó rồi.”

Vì vậy lúc đầu gặp cậu, Deldos mới có thể vừa mở miệng đã hỏi cậu có phải là chủ nhân của khu rừng rậm này không…

“Nhưng nếu hai tên khốn ấy vẫn còn sống, mà ta cũng không chết, vậy thì phải làm rõ mọi chuyện, lừa ta đến khu rừng bị nguyền rủa đó cuối cùng là ý của chính bọn hắn, hoặc sau lưng có người sai khiến.” Deldos hừ lạnh: “Ta không phải là kẻ dễ dàng chịu để yên đâu.”

Cho dù nói như thế nào, nếu đại vương tử chết, thì kẻ có lợi nhất chính là nhị vương tử sẽ không thoát khỏi việc có liên quan. Chuyện này cho dù nói cho ai nghe, thì cũng chẳng ai tin đây là do một tùy tùng nho nhỏ tự ý làm.

Deldos trước giờ vốn không thèm để ý đến chuyện người khác có địch ý với mình. Đối với hắn mà nói chuyện này bất quá là do kẻ yếu đố kỵ và oán hận, cho nên hắn một chút cũng không cho rằng những hành vi hắn gây ra trong quá khứ như tự tiện hành hạ bách tính đến chết, hạ lệnh xử tử tất cả những người còn sống thuộc quê hương của kẻ muốn tập kích ám sát hắn, cưỡi ngựa giẫm lên mấy đứa trẻ cản đường, cự tuyệt bọn quý tộc muốn lấy lòng hắn chẳng chút nể mặt nể mũi, thậm chí trực tiếp đuổi thẳng cổ công chúa do nước láng giềng đưa tới, vân vân… chính là sai trái. Mọi chuyện hắn xử lý đều căn cứ theo sở thích của cá nhân mình.

Vì vậy bên cạnh hắn gần như không có tên thân tín nào có thể tin tưởng được, mà hắn cho tới bây giờ cũng không quan tâm đến chuyện đó.

Deldos chợt nhớ tới tên em trai mà mình chẳng có chút tình cảm nào… Sau đó khóe miệng đột nhiên nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng.

Phải nói chính xác là, hắn chẳng có tình cảm với ai cả thì mới đúng.

Cho dù là hai bà chị ở bên trên hoặc là hai thằng em ở bên dưới, số lần có thể nói chuyện với hắn đem so với số lần nói chuyện của những anh chị em trai gái bình thường, mang ra chia cho mười vẫn còn thấy thiếu, mặc dù phần lớn nguyên nhân chính là hắn coi khinh chuyện truyện trò cùng bọn họ.

Deldos một chút cũng không thích bọn anh chị em chỉ biết làm bộ làm tịch này, không thấy ai vừa mắt cả. Mặc dù năm gần mười tuổi cá tính của hắn đã ngang ngược, quá khích đến nỗi làm cho người lớn đầu đau muốn lủng luôn, nhưng không ai dám mở miệng chỉ trách hắn.

Chỉ có tên em trai đó, vị nhị vương tử hoàn toàn trái ngược với hắn, nổi danh nhờ sự thiện lương, ngay cả màu tóc cũng hoàn toàn trái ngược. Đó là màu vàng kim ấm áp, là một vị vương tử hoàn mĩ mẫu mực.

“Vương huynh, chỉ cần có một chút thôi là tốt rồi…. Cho dù chỉ có một chút ôn nhu, anh cũng sẽ trở nên hoàn toàn khác hẳn.”

Lúc ấy tiếng xấu của hắn gần như đã truyền khắp toàn quốc, nhưng Deldos biết không ai có thể ngăn cản hắn nổi, trừ phi tự bản thân hắn quyết định từ bỏ…-

Vì vậy hắn đã từ bỏ.

Mang hoài bão trao tặng cho tên em trai kia với tâm trạng không sao cả, hắn đi vào rừng rậm của quạ đen.

– Đến nay đã qua năm năm.

Khi đi ra rừng rậm, Deldos chỉ có suy nghĩ này.

Nhị vương tử Charles, lúc ấy với cá tính thiên chân khiến hắn lưu lại ký ức, nhưng lại không muốn đặt trong tim, bây giờ đã biến thành bộ dáng thế nào rồi… Không khỏi không phủ nhận hắn cũng có một chút ít tò mò.

Nếu những hộ vệ đưa hắn vào rừng rậm lúc ấy là do Charles sai khiến, vậy cũng có nghĩa hắn chỉ là một tên ngụy quân tử chỉ biết làm bộ làm tịch mà thôi. Nếu đã như vậy, Deldos sẽ tự tay giết chết em trai của mình.

“Vậy tên nhị vương tử kia thật là xấu quá …” Sau đó hắn nghe tiếng lẩm bẩm của Vita.

“Ngươi sai rồi.” Deldos lấy lại tinh thần, sau đó phản bác: “Cho dù hỏi ai, người ta đều sẽ nói nhị vương tử ôn nhu thích hợp vị trí quốc vương hơn là đại vương tử tàn khốc. Ta đoán sau khi ta vào rừng, tám mươi phần trăm toàn bộ người trong thiên hạ đều sẽ ăn mừng.”

“Hả? Vì sao…”

“Bởi vì ta lạm dụng thân phận vương tộc tàn sát bách tính.”

Vita sửng sốt: “Bộ không được làm như thế sao?”

Lần này đến phiên Deldos không biết phải trả lời thế nào. Nếu giải thích quan điểm đạo đức của xã hội loài người cho một kẻ từ trước tới giờ vẫn sống bằng cách ăn thịt người như Vita, mà lại nhờ hắn, thì đúng là nhờ sai người rồi.

“Lúc trước ta từng nói, ‘có rất nhiều người ghét ta’, đó cũng không phải là nói dối.” Deldos lạnh lùng nói, thoạt nhìn giống như đang tự thuật về chuyện của người khác.

Vita châu mày, cố sức kéo cánh tay của Deldos, có hơi giận dỗi.

“Nhưng ta lại rất thích!”

Đối diện với đôi mắt đang trừng to của Deldos, cậu không khỏi sửng sốt chút ít vì vẻ mặt của hắn.

Trước kia lúc hắn là quạ đen cậu nhìn không ra, nhưng bây giờ cậu đã thấy được… Gương mặt lạnh băng của Deldos lộ ra một chút xúc động, tròng mắt lạ lùng lại có thể lướt qua một chút ánh sáng của ôn nhu.

Một lúc rất lâu, Vita không thể nói được gì cả.

Sau đó khóe miệng của Deldos khẽ cong lên, lộ ra nụ cười trào phúng pha lẫn một chút bất đắc dĩ.

“…. Ừm, cho nên ta mới nói ngươi là một tên quái đản.”

+ + + + +

Chiều hôm đó bọn họ tìm một quán trọ đơn sơ, quẳng ra hai đồng tiền cuối cùng, định trọ lại trong trấn một đêm, sau đó mới tính toán chuyện khác.

Cách vương cung còn một đoạn đường không ngắn, phải liên tục xuyên qua một số rừng rậm mới có thể tới thủ đô, mà cách vũ hội của vương tử lại không đầy một tuần nữa.

“Lại nói về mẹ của ta… Chẳng biết bà ấy đã đi đâu rồi?” Vita quỳ trên giường mở bao hành lý, lấy ra chiếc váy duy nhất của cậu, bên trên vá chằng vá chịt.

Deldos đứng tựa vào khung cửa nhìn cậu chăm chú, trong lòng hắn cũng hiểu nếu mặc loại váy áo này mà đi tham gia vũ hội, đừng nói làm mất mặt vương tử, chỉ sợ chưa gì cậu đã tự làm mất mặt mình trước rồi.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, Deldos vẫn không kềm được mở miệng hỏi: “Ngươi thật sự muốn làm phi tử của vương tử?”

Vita có hơi sửng sốt, buông chiếc váy đang cầm trên tay xuống, chần chờ nhìn về phía hắn.

“Đương nhiên không muốn a… Ta là con trai mà, nếu làm vậy không phải rất kỳ quái sao? Nhưng nếu mẹ nói muốn gả ta cho hắn, ta sẽ nghe theo… Nhưng mà bây giờ lại không thấy mẹ đâu cả…”

Deldos nhướng nhướng mày, vẻ mặt như đang suy tư chuyện gì, “Cái mụ phù thủy đó… bởi vì ghét vương tộc, cho nên mới làm chuyện này phải không?”

“Hả? Mẹ à? Bà ấy ghét hết tất cả đàn ông trong thiên hạ, nhất là đàn ông có quyền lực.”

“Tại sao?”

“Chuyện này a… Mặc dù không quá rõ ràng, nhưng trước kia, mỗi khi bà ấy uống rượu thì thường xuyên nói những câu đại loại như ‘bọn đàn ông khốn nạn đó chả có thằng nào tốt cả’…”

…… Là do từng bị đàn ông bỏ rơi sao? Deldos không nói gì, chỉ suy nghĩ.

Ma nữ khủng khiếp chuyên nguyền rủa người khác lại được hình thành từ loại lý do này sao, thật sự làm cho người ta cảm thấy quá thất vọng, mặc dù đối với hắn mà nói đó chẳng qua là do mềm yếu, bất lực mà ra, thậm chí quá sức nhàm chán… Loại lý do này, sợ rằng nếu nói ra ngoài chỉ khiến kẻ khác cười nhạo thôi chăng?

Quay trở lại vấn đề, nếu nguyên do là vì oán hận đàn ông trên toàn thế giới thì…

“Ngươi chẳng phải cũng là nam sao?”

“Ừ, cho nên bà ấy từng nói chờ ta lớn lên thì sẽ giết chết ta.”

Deldos dùng ánh mắt chuyên dùng nhìn kẻ ngốc trừng mắt nhìn cậu, tựa như muốn nói chuyện như vậy mà còn có thể cười được.

Nhưng Vita chỉ nhún vai.

“Giống như việc ta nhìn ra ngươi là một tên kỳ quái, ta cũng nhìn ra mẹ đang nói dối. Nhưng nếu ta vạch trần sự nói dối đó của bà ấy, thì bà ấy đại khái có thể sẽ giết ta thật chăng?”

Deldos thở ra một hơi, biết mình không có cách nào thảo luận với Vita về những chuyện đại loại như trực giác, cuối cùng cũng sẽ chẳng rút ra được ý nghĩa gì.

“Nói tóm lại, mục đích của chúng ta xem như đã nhất trí… … Điều ta muốn là làm rõ chuyện năm đó, còn ngươi là làm theo ước định với mẫu thân của ngươi, hơn nữa nói không chừng mụ phù thủy đó còn đang ở vương cung.”

“Hả hả?”

“Nếu mục đích của bà ta chính là vương tộc.” Deldos nói xong, sau đó không hề mở miệng nói tiếp nữa.

Biết rõ tập tính của Deldos nên Vita cũng không miễn cưỡng hắn, cậu cũng hiểu rõ từ sau khi Deldos khôi phục lại hình người, nói đã nhiều hơn trước rồi, hôm nay gần như có thể nói là phá kỷ lục luôn rồi… Mặc dù phần lớn là do chịu không được việc cậu cứ hỏi tới hỏi lui nên mới trả lời. Bất quá căn cứ theo cá tính của Deldos, việc trả lời cậu có thể là do quan hệ giữa cậu với hắn không giống với những người khác chăng? Thế nào thì cũng đã sống chung với nhau được năm năm rồi mà.

Vita cười khúc khích, vừa nghĩ đến chuyện khuôn mặt hắn khi nói chuyện với thôn dân thì nhăn nhó cứ như người ta thiếu hắn tám trăm vạn, cậu lại nhớ tới lúc mình và Deldos vừa gặp mặt nhau, cũng bị đối đãi lạnh băng giống như vậy, cảm giác thật là hoài niệm. (Mặc dù bây giờ vẫn lạnh băng a)

“Mặt trời đã xuống núi rồi kìa.” Vita nhìn ra ngoài cửa sổ, phía chân trời từ từ ửng đỏ, cậu đứng dậy, đi tới bên cạnh khung cửa sổ, mở cửa sổ ra.

Luồng sáng đầu tiên của ánh tà dương lọt vào phòng theo khe cửa sổ vừa mới mở, Vita dường như nghe thấy tiếng vỗ cánh của quạ đen, khoảng khắc sau – cậu mở to hai mắt nhìn – đột nhiên một cảm giác không tốt cực kỳ mãnh liệt từ nội tâm ập tới.

“Deldos!” Vita nhanh chóng quay đầu lại, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Deldos, thay vào đó là một con quạ đen đang liều mạng đập cánh ngay ở vị trí mà đáng lẽ hắn đang đứng – nhưng đây không phải là Deldos – cậu sởn gai ốc, nhận ra điều đó rất rõ ràng. Đó chỉ là một con quạ đen bình thường, giống như những con quạ đen do người thường bị biến thành, nhưng đã mất đi lý trí trong khu rừng rậm của quạ đen.

“Đi ra ngoài! Rời khỏi nơi này ngay!” Cậu không biết mình vì sao lại nói những lời như thế, nhưng hai tay đã đẩy hai cánh cửa sổ đến độ rộng to nhất, sau đó sắc mặt đại biến rống to lên với quạ đen: “Rời khỏi nơi này! Rời khỏi thị trấn nhỏ này! Đi rừng rậm ngay!”

Con quạ không biết có hiểu lời của cậu nói hay không, chỉ “quát” lên một tiếng, nhanh chóng xuyên qua khe hở cửa sổ, bay về phía chân trời. Màu tịch dương của hoàng hôn lúc này đã nhuộm đỏ bầu trời tựa như màu của máu tươi.

Vita chỉ ngơ ngẩn nhìn theo điểm đen đang ngày càng nhỏ dần, cho đến khi xác định nó bay về hướng rừng rậm của quạ đen, mới phát hiện toàn thân của mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ước, tay chân thì đang khẽ run lên.

Chân cậu nhũn ra té ngồi xuống đất.

Vita cũng không quá hiểu rõ nguyên nhân trong đó, điều này cũng giống như việc nguyền rủa người khác, chỉ biết kết quả sẽ là như vậy, nhưng không cách nào nói ra lý do vì sao lại thế được. Nhưng mà, người bị biến thành quạ đen chắc là không trái với quy luật tự nhiên chăng?

Vì vậy cậu rất rõ ràng, nếu con quạ đen kia cứ ở mãi tại chổ này, khẳng định sẽ tạo thành một hậu quả không được tốt cho lắm.

Không có việc gì chứ… … Deldos… …

Vita mím môi, sắc mặt có hơi tái nhợt, khụy xuống tại chổ nhìn chăm chắm không chuyển mắt về hướng mà con quạ đen mới vừa bay đi, thật lâu, thật lâu.

Sau đó cậu đột nhiên nhớ tới câu nói mà mụ phù thủy nói với cậu rất nhiều lần.

-“Bên ngoài rừng rậm tràn ngập những lời nguyền rủa dơ bẩn.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: