Vũ hội của vương tử – Chương bốn

.

.

Rừng rậm của quạ đen

Vũ hội của vương tử

Chương bốn: Đôi giày thủy tinh nhuộm máu và ma nữ bị hỏa thiêu

.

Thái độ cô bán hàng của tiệm quần áo rất ân cần, bọn họ chưa kịp hỏi cô đã hiểu bọn họ cần gì rồi, cô giới thiệu cho bọn họ hết bộ quần áo này đến bộ quần áo khác. Nhưng Vita lại không hiểu, vì sao rõ ràng là mua quần áo mới cho cậu mặc, mà cô bán hàng vẫn cố giới thiệu với Deldos?

“Ây da, đức ngài, vậy là ngài không biết rồi, cửa hiệu chúng tôi được khen là tốt nhất ở đây đấy, lễ phục nào cũng đều có cả, tuyệt đối thu hút ánh mắt của vương tử điện hạ… Vì vũ hội diễn ra vào ngày mốt, từng vị tiểu thư của từng hộ gia đình đều rất tỉ mỉ trong chuyện trang phục, hy vọng sẽ được Charles điện hạ chú ý tới.” Cô bán hàng vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu, “Đương nhiên rồi, cơ hội để trở thành vương hậu tương lai chỉ có duy nhất một lần này mà thôi, như tôi thì không có cách nào tham gia, cho nên chỉ có thể tìm kiếm một cơ hội gặp gỡ khác… Vị đức ngài này, không biết ngài…”

“Câm miệng.” Deldos lạnh lùng cắt đứt sự lải nhải của cô bán hàng.

Mệnh lệnh của hắn đạt được hiệu suất tuyệt vời, suốt một khoảng thời gian kế tiếp, ngoại trừ Vita ra, dường như chẳng ai dám nói gì nữa cả.

“Nhưng mà đủ tiền không?”

Vita giơ lễ phục lên cao, có hơi cau mày. Bộ váy áo này quá hoa lệ đối với cậu. Vì từ nhỏ cậu chỉ mặc những bộ váy áo như giẻ rách cho đến lúc lớn, cho nên cậu cũng không cảm thấy phản cảm đối với những bộ váy dài, nhưng loại váy ren lụa thêu hoa còn nhiều hơn cả vải thế này… thành thật mà nói vừa nhìn đã cảm thấy nó rất nặng nề rồi.

Nếu không phải do Deldos nói với cậu với bộ dáng hiện giờ của cậu chắc chắn sẽ bị vệ binh chặn lại ngoài thành không cho vào trong, thì Vita cũng không muốn thay loại váy áo thế này đâu.

Cậu quay đầu lại nhìn Deldos, người kia chỉ gật đầu, mặt không chút biểu cảm. Thấy thế, Vita cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, sau đó giơ bộ lễ phục màu xanh nước biển lên, nói: “Vậy cái này đi.”

“Giày cũng mua một đôi.” Deldos nhắc nhở, sau đó nhìn xuống đôi chân trần của Vita.

Vita cho tới bây giờ vẫn chưa từng mang giày, một phần là vì đi trong rừng mà mang giày thì chẳng khác nào tự rước phiền phức vào người, một phần khác là do mụ phù thủy dường như cũng quên mất chuyện này, nên chưa bao giờ đề cập đến, lâu dần đôi chân của Vita cũng quen với mặt đất khô cứng, cho nên khi ra khỏi rừng rậm cậu cũng đi bằng đôi chân trần, mà một kẻ chưa từng quan tâm đến vẻ ngoài của người khác như Deldos cũng hoàn toàn không chú ý đến vấn đề này. Cho đến khi Vita nhìn thấy những người trong trấn mang giày, tò mò hỏi Deldos, mới biết được sự tồn tại của đôi giày.

“Hả? Còn phải mua giày nữa à? Muốn mua đôi nào?” Cho đến bây giờ vẫn không biết cảm giác mang giày là như thế nào, nên Vita rất là hào hứng, hỏi ngay, cảm thấy việc này mới mẻ giống như lần đầu tiên cậu được ăn thịt heo vậy.

Nhưng đối với một kẻ chưa từng nghiên cứu đến chuyện giày dép như Deldos mà nói căn bản không cách nào trả lời cậu được, cuối cùng hắn chỉ còn cách chuyển ánh mắt lạnh lẽo của mình chỉa vào cô bán hàng đang cố ngậm miệng lại đứng phía sau lưng hắn.

Cô bán hàng giật mình kinh sợ khi cảm nhận được ánh mắt ám chỉ chuyển về hướng mình, ánh mắt của cô hơi do dự một chút, sau đó cố gắng nặn ra vẻ mặt tươi cười, giọng nói run rẩy giới thiệu cho Vita: “Ây da… … Vị quý cô xinh đẹp này, cô đã tìm … tìm đúng nơi rồi đó… Tiệm của chúng tôi còn bán cả những đôi giày xinh đẹp nữa… … Mời… Mời cô đi theo tôi…”

So với vẻ mặt tràn đầy chờ mong của Vita, nụ cười cứng ngắc của cô bán hàng lại càng ảo não, nhưng hai vị khách của cô lại hiển nhiên không thèm để ý đến điều đó, hoặc căn bản phải nói rằng họ hoàn toàn không hề chú ý đến.

Cuối cùng cô dẫn cả hai đến trước một tủ quầy, mở cửa tủ lấy ra một đôi giày, Vita không kềm được đôi mắt tỏa sáng – đó là một đôi giày thủy tinh vô cùng xinh đẹp đang tỏa ra ánh sáng lung linh huyền diệu dưới ánh mặt trời.

“Thật xinh đẹp!” Vita kinh ngạc kêu lên.

“Ngươi thích đôi giày nữ này à?” Deldos nhịn không được lên tiếng hỏi.

“Ặc? Giày nữ? Không được sao?” Vita kinh ngạc hỏi lại hắn, “Ngươi không cảm thấy nó sáng trong suốt luôn sao? Ngươi không thích sao? Nếu là quạ đen, nhất định sẽ thích những vật phát sáng thế này đó…” (Deldos cũng đâu hẳn là quạ đâu mà thích vật phát sáng chớ)

“… …” Deldos dời đi tầm mắt, hiển nhiên không muốn nói nhiều.

“Cô… Cô có thể mang thử.” Cố gắng bảo trì nụ cười chuyên nghiệp đã được đào tạo, cô bán hàng vừa nói, vừa đặt đôi giày xuống bên cạnh chân Vita.

Vita vội vã xỏ chân vào giày, nhưng sau khi xác định đã mang vào rồi thì lại không dằn được, có chút cau mày.

“Làm sao vậy?”

“Hình như có hơi chật?” Vita nghiêng đầu trả lời.

“Ngươi mang được nó cũng hiếm thấy lắm rồi.” Deldos lãnh đạm nói.

Ý ngầm trong câu nói này chính là con trai vốn hoàn toàn không có khả năng thích hợp mang giày nữ mới đúng, huống chi đôi chân trần luôn chạy nhảy trong rừng mỗi ngày của Vita.

“Nói cũng đúng…” Vita lầu bầu nói: “Chuyện đó vốn dĩ cũng rất bình thường mà… vậy, đôi này đi.”

Vì vậy cô bán hàng nhanh chóng tính hóa đơn cho bọn họ, Deldos không chút quan tâm, đem cả túi tiền quẳng cho cô bán hàng, khiến cô bán hàng vốn duy trì gương mặt căng thẳng, đôi mắt liền sáng bừng lên, nụ cười cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.

“Hai vị bây giờ có phải định đi nghe vương tử điện hạ đọc diễn văn không?” Lúc đưa y phục và giày cho Vita,cô bán hàng thân thiện hỏi: “Hiện tại cũng đã trễ rồi… nếu hai vị đến cửa hiệu này sớm sẽ thấy cảnh người người chen lấn, do ai cũng đều hy vọng lưu lại ấn tượng cho vương tử điện hạ trong lần gặp mặt đầu tiên.”

“Diễn văn?” Vita nháy mắt mấy cái, tỏ vẻ mình không hiểu.

“Ơ? Cô không biết sao?” Cô bán hàng kinh ngạc đến nỗi hai mắt tròn xoe xoe, giọng nói cũng cao lên một cách không tự giác: “Vì vũ hội ngày mốt, điện hạ Charles hiện tại đang ở quảng trường đọc diễn văn công khai, cũng chỉ vì những cô gái không thuộc giới quý tộc như chúng tôi… Ôi ôi, điện hạ luôn phong độ như thế đấy…”

“Nhưng mà… tuyển phi chẳng phải vào ngày mốt sao? Bây giờ nếu đến đó thì có ý nghĩa gì chứ?”

Cô bán hàng liếc mắt khinh miệt nhìn cậu, như cười nhạo sự kém hiểu biết của Vita, nhưng một giây sao cô ý thức được còn có Deldos đứng bên cạnh, sau khi rùng mình ớn lạnh, vội vàng khôi phục bộ dáng sốt sắng ân cần, giảng giải: “Mặc dù thông báo vũ hội sẽ vào ngày mốt, nhưng nếu gây ấn tượng trước cho vương tử điện hạ, cũng có thể làm tăng cao khả năng được vương tử mời khiêu vũ trong vũ hội.”

Cũng bởi vì vậy nên các tiểu thư cơ hồ đều chạy đến vương đô trước hai ngày, ngoại trừ vì vũ hội ra, cũng bởi là vì muốn được nhìn ngắm phong thái của vương tử Charles. Bởi vậy, mặc dù còn có hai ngày nữa mới đến vũ hội, nhưng dòng người như thủy triều cuồn cuộn chen lấn đổ về đây đã khiến vương đô muốn nổ tung rồi.

“Thì ra là như vậy à!” Vita gật đầu, nói với Deldos: “Vậy chúng ta cũng mau đi thôi!…. A, ta phải thay giày và váy áo mới trước đã!”

+ + + + +

Khi Vita thay quần áo xong, theo Deldos đến quảng trường, thì chung quanh đã sớm đầy người chen lấn rồi, ngay cả mé ngoài quảng trường cũng không chen chân vào được, đừng nói chi đến việc muốn nhìn rõ người diễn thuyết trên khán đài.

Deldos không nói không rằng rút trường kiếm ra, thế nhưng sau khi chém ngã vài người, mới khiến những quý ngài quý cô vốn chường gương mặt muốn đẩy hắn ra phải thối lui sang hai bên, sau đó ngẩn ngơ nhìn thanh niên tóc đen huơ kiếm, mang theo thiếu nữ tóc vàng, bộ dáng xem mọi chuyện như đương nhiên bước lên con đường rải máu đi vào trong. (oai dũng ghê)

Vita đã mặc lễ phục vào, sắc mặt khó coi, ít nhất không vui vẻ so với lúc trước, sức nặng trên người làm cậu cảm thấy không được thoải mái cho lắm, điều quang trọng nhất chính là đôi giày quả nhiên rất chật, hơn nữa càng đi lại càng cảm thấy khó chịu… Cậu thật không hiểu tại sao lại có những người muốn mang vào loại giày khiến đôi chân bị chật chội khó chịu thế này để đi lại.

Cậu hoàn toàn không quan tâm đến hành vi dùng kiếm mở đường máu của Deldos, cũng không chú ý đến những người khác, trong trường hợp hỗn loạn thế này, rất ít người sẽ chú ý chuyện gì đang xảy ra ở những nơi khác, cho dù có nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết, cũng sẽ cho rằng những tiếng kêu đó phát sinh từ việc người người chen lấn nhau gây ra, bởi vậy bọn họ cũng không chính thức bị cản trở, mà chỉ có con đường do Deldos dùng kiếm mở đường là tự động tách ra nhường đường một cách rất ăn ý.

Nhưng Deldos hiển nhiên đã chú ý đến biểu hiện quái dị của Vita, hắn liếc nhìn sắc mặt khó coi của cậu, trong ánh mắt dừng như muốn hỏi, nhưng Vita chỉ cố gắng rặng một nụ cười tựa như an ủi đáp lại Deldos.

Bất tri bất giác bọn họ đã tiến vào gần trung tâm quảng trường, đứng cùng đám người đang đứng sau những vệ binh giữ trật tự, không ai chú ý đến bọn họ, tầm mắt mọi người toàn bộ đều dồn vào người thanh niên đang đứng trên khán đài ở trung tâm quảng trường.

Tóc ngắn màu vàng, và nụ cười ôn hòa.

Cũng là khí chất nho nhã như trong ấn tượng của Deldos, quần áo trắng tinh trang trọng làm khí chất trong sáng ngay thẳng của người thanh niên đó hoàn toàn hiển lộ ra, một chút cũng không thay đổi, sự tồn tại đó tựa như sinh ra là để mọi người quan tâm và kính yêu.

Trong phút chốc tầm mắt vừa chạm đến đối phương, đôi mắt Deldos dường như căng lớn hơn một chút, tâm tình không biết là hoài niệm, là kinh ngạc, hay là căm hận, không cách nào diễn tả được.

“Hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng…” Hắn nghe thấy tiếng Vita lầu bầu bên cạnh.

“Xin hỏi điện hạ, bất cứ cô gái nào cũng đều có thể tham gia phải không?” Phía dưới có người thét lớn lên, chất giọng tràn đầy sùng bái, ngay cả trong câu hỏi vừa đặt ra cũng cảm thấy rõ ràng sự run động chứa trong đó.

Mà vị vương tử Charles đang đứng trên khán đài cũng nho nhã lễ độ mỉm miệng cười, trong con ngươi màu lam dịu dàng ấm áp không có một chút gì dối trá, “… Đúng vậy, bất kỳ cô gái nào.” Giọng nói của chàng mang theo từ tính nhưng cũng rất mềm mại, không vì thân phận mà khiến cho kẻ khác bị áp lực, ngược lại còn làm kẻ khác mê luyến thêm, “Không phân biệt giai cấp, vương cung mời những cô gái trong toàn quốc đến tham gia vũ hội, sẽ không thiên vị bất kỳ quý tộc nào.”

Hoàn toàn trái ngược so với Deldos. Vita không khỏi nghĩ như vậy.

Bất luận là tướng mạo, khí chất, chất giọng, thái độ, cách thức nói chuyện, hai người hoàn toàn trái ngược với nhau… nhưng hai người đó lại là anh em.

Vita lén liếc sang Deldos đang đứng bên cạnh, tầm mắt của Deldos vẫn chằm chằm bám dính lên người Charles, không cách nào đọc ra được tâm tình phức tạp trong đôi đồng tử đang lưu chuyển đó.

Bị người mang ra so sánh với một cậu em trai như vậy, rốt cuộc sẽ có cảm giác thế nào? Thích? Hay căm hận? Hay không quan tâm? Hoặc là cảm thấy điều đó hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả?

Không biết tại sao, Vita cảm thấy có thể hiểu một chút tại sao trong quá khứ Deldos bị người khác phê bình là tàn bạo, cuối cùng dùng lý do đó đẩy Deldos vào rừng rậm của quạ đen.

… Nhưng mà… Vita ngước nhìn lên, nhìn thẳng vào vị vương tử Charles đang đứng phía trên luôn gây ấn tượng tốt cho người khác.

Nếu ấn tượng dịu dàng đó chỉ là giả tượng, nếu lúc đầu người hạ lệnh đưa Deldos đến rừng rậm bị nguyền rủa chính là Charles… thì Vita tuyệt đối sẽ không chấp nhận.

Charles căn bản so ra kém Deldos. Cậu tựa như giận dỗi cố dùng sức ôm chặt lấy cánh tay của Deldos, cử động này khiến người kia không hiểu liếc mắt nhìn cậu, đồng thời, vương tử Charles đang đứng trên khán đài cũng hạ tầm mắt nhìn về hướng bọn họ.

Chàng trước hết chú ý đến vẻ mặt Vita đang trừng mắt nhìn mình, cảm giác có chút nghi hoặc, một giây sau đó liền nhìn thấy Deldos đang đứng bên cạnh – chợt trừng to hai mắt.

Deldos cũng cảm nhận được tầm mắt của Charles, khẽ lắc người, sau khi than thầm một tiếng liền lôi kéo Vita xoay người bỏ chạy.

“Chờ… Chờ một chút…!” Charles la lên ngay sau đó, chất giọng mất đi sự hài hòa nghe ra có hơi méo mó.

Chàng nhảy xuống đài, trong ánh nhìn chăm chú kinh ngạc và la to của mọi người, cố gắng đuổi theo Deldos, nhưng Deldos đã sớm rút kiếm gạt những người vây xem ngán đường hắn, vì vậy khiến hỗn loạn và những tiếng la hét hoảng sợ nhanh chóng lan ra khắp quảng trường. Nhân lúc những người đó tránh ra tạo khe hở, hai người vài bước đã biến mất trong biển người rồi.

+ + + + +

Bọn họ chạy thẳng đến nơi ít người mới dừng lại.

Deldos hiển nhiên rất thông thuộc vương đô, mặc dù năm năm đã trôi qua, nhưng phần lớn kiến trúc và đường xá vẫn đều giống như trong ấn tượng của hắn, nên hắn biết tuy trong vương đô người lúc nha lúc nhúc, nhưng cũng có những nơi gần như rất ít ai dám đến gần.

Lâu đài và pháp trường.

Đương nhiên bọn họ không vào được lâu đài, cho nên chỉ có thể đến cái nơi mà người bình thường đều phải tránh lui ba thước: pháp trường.

Deldos nhớ rõ vị trí của pháp trường, hơn nữa, quả nhiên không có người nào đến đây, nhưng có một vài điểm rất kỳ quái… nhìn không thấy pháp trường, hay là phải nói, nhìn không thấy khung cảnh và những dụng cụ dùng để hành hình.

Hắn khẽ cau mày, nhớ lại trước kia mặc dù nơi đây khá đơn sơ, nhưng ít ra cũng có giá treo cổ hoặc là máy chém, sự tàn khốc máu me của nơi này luôn rất thu hút sự chú ý của người khác. Trong quá khứ, những kẻ bị hắn tống tới pháp trường này cũng không ít… Nhưng hiện giờ nơi này giống như đã bị một ngọn lửa đốt trụi cả, ngoại trừ tro tàn ra, cái gì cũng không còn.

Song, hắn vẫn còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, thì bộ dáng của Vita hiện thời đã khiến cho hắn quá kinh ngạc đến nỗi sắc mặt đột biến.

Chân của cậu tràn đầy máu tươi.

Đôi giày thủy tinh vốn trong suốt giờ phút này lại biến thành màu đỏ tươi như giày nhảy múa, nhuộm đỏ bằng máu tươi của chính chủ nhân.

“Chuyện gì xảy ra?” Deldos để lộ một chút bối rối hiếm có, hỏi, sau đó ngồi ngay xuống kiểm tra.

“Khặc khặc…” Vita miễn cưỡng cười, sắc mặt có hơi tái nhợt, “Kỳ thật…. lúc tới được đó, chỉ đứng thôi cũng đã cảm thấy rất đau rồi, vừa rồi lại còn chạy nữa…”

“Ngươi là đồ đần à!” Deldos giận dữ khẽ rống lên, Vita biết hắn đã thật sự nổi giận rồi. Giọng nói của Deldos từ trước tới giờ vốn vẫn lạnh như băng không một chút dao động lên xuống, lần này lại có thể dao động đến vậy, “Có thể cởi ra không?”

“Hả? Hây… Kỳ thật cũng không nghiêm trọng như mới nhìn vậy đâu, chỉ là do giày nhỏ quá nên mới – ui…” đôi giày vừa bị giật ra khỏi chân cậu trong phút chốc, Vita nhịn không được rên lên, nước mắt thiếu chút nữa đã xông ra, nhưng cậu lập tức nặn ra nụ cười, nói một cách cứng ngắc: “Ngươi không cần tự trách mình đâu Deldos, đây cũng không phải là lỗi của ngươi… hơn nữa mới rồi nếu chúng ta không chạy, chúng ta có thể sẽ bị bắt lại, bởi vì ta không cẩn thận trừng mắt nhìn tên vương tử kia… ực…”

“Ta không có tự trách.” Deldos nghiến răng nghiến lợi nói.

Nhưng vẻ mặt hắn thoạt nhìn xem ra đã phá kỷ lục phẫn nộ của hắn rồi, cho dù Vita thường xuyên khiến Deldos tức giận, cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận đến trình độ này, điều này làm cho cậu sợ đến nỗi tắt tiếng.

Deldos giúp Vita tháo giày ra, lòng bàn chân, gót chân và mắt cá chân cậu tất cả đều bị cạ trầy khiến máu tươi chảy đầm đìa, nhưng may mà tất cả đều chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi… Mặc dù là thế, Vita hai ngày tới đừng nghĩ đến chuyện dùng chân bước đi, chứ đừng nói chi đến chuyện đi bằng chân trần.

Deldos trừng cậu cả buổi, sau đó không nói một tiếng đưa tay ôm ngang eo Vita.

“Hở? Deldos? Không cần làm như vậy đâu!” Cậu không khỏi la lên kinh hoảng: “Ngươi không thích hợp làm như vậy! Một chút cũng không giống…”

“Câm miệng cho ta.” Deldos nhíu mắt lại,nói bằng chất giọng lạnh lùng, “Giống hay không giống do chính ta quyết định, ngươi không có tư cách phát biểu ý kiến.”

Vita mở to hai mắt ra nhìn. Cậu đã nói chuyện với Deldos nhiều năm, hiểu rõ cách thức và thói quen khi nói chuyện của Deldos, nên tự nhiên cũng hiểu được sự nghiêm túc trong lời nói lúc này của Deldos đạt đến trình độ nào.

….Hơn nữa, còn vô cùng nghiêm túc.

Không nghe theo bất kỳ ý kiến của bất cứ kẻ nào, không làm theo bất kỳ chỉ thị của bất cứ kẻ nào, chỉ dựa theo cách nghĩ của mình mà làm, đó mới chính là phương thức xử sự của Deldos. Mà bây giờ gạt bỏ ý kiến của cậu, cố chấp và kiên trì ôm lấy cậu… có lẽ đó mới chính thức là Deldos cũng không chừng.

Vì vậy, Vita cuối cùng chỉ có thể cúi đầu ủ rũ tùy ý Deldos tạm thời thay thế hai chân của cậu, hơn nữa lần đầu tiên cậu vì tình cảnh của mình mà cảm thấy xấu hổ, miệng cũng càng không khỏi lầu bầu: “Nhưng mà ta là con trai đó nha! Vốn định làm cho vương tử bị mất mặt, bây giờ không phải đã làm cho ngươi bị mất mặt rồi sao?… Thôi, chỉ cần ngươi không cảm thấy ôm con trai rất là ghê tởm là tốt rồi…”

Nghe được những tiếng lầm bầm của Vita, Deldos đột nhiên phát ra vài tiếng cười nhẹ như là chó sủa.

“Nếu là ngươi thì sẽ không đâu…”

“Cái gì?” Vita không hiểu nhìn thẳng vào hai mắt của hắn.

Đôi mắt có màu sắc lạ lùng ấy lúc này lại mang đến cho cậu một loại tình cảm không cách nào hiểu rõ được.

“Nếu là ngươi thì sẽ không cảm thấy ghê tởm.”

Khuôn mặt của Deldos rất đẹp, ít nhất Vita cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy ai có khuôn mặt đẹp như hắn… cậu cảm thấy cậu đã hơi chút hiểu rõ lý do vì sao mọi người luôn bảo Deldos anh tuấn rồi, nhưng mà…

Hình như có chổ nào không đúng cho lắm?

Vita nhíu nhíu mày, giơ tay tán vào mặt mình, một lúc khá lâu sau cũng không lên tiếng.

Hành động quái dị này hiển nhiên cũng thu hút sự chú ý của Deldos: “Làm sao vậy?” Hắn hỏi.

“…. Ô… cảm giác rất nóng…” Cậu vuốt vuốt lỗ tai mình đang nóng bừng lên, lẩm bẩm nói: “Hơn nữa trong nháy mắt còn tưởng rằng trái tim đã ngừng đập…” (yêu rồi >_<)

Deldos cau mày, “Bị sốt à?” Vừa nói xong hắn liền khom người xuống, vì hai tay đang bận đỡ lấy Vita nên chỉ có thể dùng trán cụng vào… Vita trừng to hai mắt.

Cậu gần như định vươn hai tay đẩy ra theo trực giác, đợi đến lúc kịp phản ứng, khuôn mặt vốn gần trong gang tấc của Deldos đã bị cậu đẩy ra một khoảng rồi.

Cũng may Deldos không bị động tác bất thình lình này của cậu mà buông hai tay ra, nếu không, với tình trạng Vita hiện giờ phải dựa vào Deldos mới di chuyển được, thì khẳng định thân thể cậu sẽ ngay lập tức được tiếp xúc thân mật với mặt đất.

…Nhưng cho dù như thế, cũng không có nghĩa Vita sẽ có kết cục đỡ thảm hại hơn.

Hai người một lúc thật lâu vẫn chưa mở miệng nói chuyện với nhau.

Cảm giác bầu không khí đã đông cứng lại, thậm chí còn có cảm giác kinh khủng. Vita đã cảm thấy hối hận rồi, thậm chí mồ hôi lạnh tuôn ra ào ạt, mặc dù cánh tay cậu đẩy tay hắn ra vẫn chưa buông xuống… hoặc phải nói là không dám buông xuống, giống như nếu mình không có hành động gì, thì đối thương cũng sẽ không có hành động gì.

Một kẻ có lòng tự tôn đặc biệt cao như Deldos lần đầu tiên quan tâm người khác, kết quả lại bị cậu mãnh liệt cự tuyệt một cách quái lạ… chuyện này sẽ tạo thành một kết quả quái quỷ gì đây?

Vita không dám tưởng tượng, nhưng cậu đột nhiên rất muốn được dùng đôi chân của mình nhanh chóng rời đi, cho dù làm như vậy sẽ khiến cho máu chảy càng nhiều thêm.

Quả nhiên, khuôn mặt Deldos dùng tốc độ thật chậm quay từ từ lại, mỗi một giây đều mang lại cho người ta cảm giác áp bách kinh khủng nặng nề chồng chất, cả người tựa hồ dấy lên một ngọn lửa màu đen, đôi đồng tử đen nhánh hơi nheo lại lóe ra lãnh khốc và lửa giận đợi chờ sự giải thích… Vita không cách nào đoán được giờ phút này Deldos còn lại bao nhiêu lý trí, mặc dù cậu không cách nào tưởng tượng ra được bộ dáng Deldos khi mất đi lý trí sẽ kinh khủng dường nào.

Vita khẽ giơ tay lên, cảm giác bất an lan tràn toàn thân nhói như kim châm, miệng mấp ma mấp máy, nhưng không biết phải nói cái gì… cuối cùng cậu đành gục đầu xuống.

“Xin lỗi…” Vita vẻ mặt thương cảm thấp giọng xin lỗi.

Sau đó không biết trôi qua bao lâu, cậu mới nghe được tiếng thở dài chẳng biết làm sao của Deldos.

Hắn không nói thêm gì nữa, nhưng Vita cũng rất muốn giải thích với hắn, mặc dù cậu cũng không cách nào hiểu được cử động đột ngột ban nãy của mình, nhưng nội tâm cậu lại vô cùng không muốn Deldos hiểu lầm, vì vậy Vita bối rối ngẩng đầu lên: “Del…”

“Hê, hai tên nhãi này trốn ở đây để ‘tâm sự’ với nhau à ~” Một câu nói cười cợt chế giễu với chất giọng phóng đãng vặn vẹo xen vào giữa hai người bọn họ. Vita ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện hai gã đàn ông đang bá vai nhau, chân liêu xiêu đi từ trong con hẻm đối diện ra, trên tay còn cầm bình rượu vẫn chưa cạn sạch, một trong hai gã thậm chí còn huýt sáo lên một cách giễu cợt.

Vita chần chờ liếc mắt nhìn về phía Deldos, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn đang trừng về hướng hai gã kia… Nếu không phải đang bận ôm cậu, chỉ sợ hắn đã rút kiếm ra rồi.

“Cũng phải khen các ngươi có đủ dũng khí đến nơi này hò hẹn!” Gã đàn ông vừa huýt sáo làm bộ làm tịch ngó xung quanh mình quan sát, sau đó không biết gã có giả bộ hay không mà chợt rùng mình ớn lạnh, “tại cái nơi mới vừa thiêu chết ma nữ này…”

Gã chỉ lầm bầm trong miệng, nhưng Vita nghe được, có hơi chút sửng sốt.

“Ma nữ?”

“Ây da? Người vùng khác à?” Gã đàn ông tựa hồ cũng có chút kinh ngạc, cơn say trước đó của gã cũng nhờ vậy bay đi không ít, “chuyện này cũng khó trách… một tuần lễ trước nơi này vừa mới thiêu chết một mụ ma nữ, trước khi chết mụ còn lớn giọng nguyền rủa quốc gia chúng ta mà… Sau khi đốt liên tục ba ngày ba đêm mụ ma nữ đó mới bị đốt thành tro bụi, đúng là hù chết người ta… bất quá từ đó về sau không còn người nào dám đi ngang qua pháp trường nữa, huống chi ngày mốt lại là vũ hội của vương tử…”

“Không chỉ như thế đâu!” Gã đàn ông còn lại cũng không cam lòng yếu thế, vội vàng chen vào nói: “Mụ ma nữ kia trước khi chết còn không ngừng la to lên ‘con của ta a’ ‘con của ta a’, ông mày đây dám khẳng định mụ đang kêu gọi con của mụ báo thù cho mụ!”

Vita cảm giác cơ thể của Deldos tựa hồ run rẩy một chút.

Nhưng giờ phút này cậu không còn tâm tư lưu ý đến sự thay đổi của Deldos, cậu chỉ cảm thấy đầu của mình không ngừng vang lên tiếng ù ù, một dự cảm không tốt cùng một sự ớn lạnh sinh ra từ gang bàn chân đang dần chạy lên cao, khiến khuôn mặt cậu trắng bệch không còn chút máu…

Ma nữ.

Nguyền rủa.

Một tuần lễ.

Vũ hội của vương tử.

“Chết… … rồi?”

Vita không phát hiện giọng nói của chính mình đang run lẩy bẩy, thậm chí những ngón tay đang cầm lấy vạt áo của Deldos đã siết chặt đến trắng bạch.

“Nói nhảm! Trói trên giá đốt ba ngày ba đêm mà còn không chết sao!” Gã say hiển nhiên cho rằng cậu đang sợ hãi, nhịn không được đắc ý nói.

“Bà ấy… Bà ấy còn nói gì khác nữa hay không…” Vita dùng giọng nói run rẩy tựa như đã chảy nhão ra để hỏi, cậu có thể cảm giác được Deldos ôm chặt cậu hơn một chút, nhưng Vita bây giờ không cách nào có thể chú ý đến điều gì khác nữa, chỉ cảm thấy màng tai vang lên tiếng ù ù, cùng với giọng nói như mơ hồ xa xôi của gã đàn ông, “hình như… con gái của mụ… tên của con gái… Veerta… hay cái gì đó…”

“Con gái?” Tên quỷ say la lên, vẻ mặt có chút quái lạ, “Mụ ta chỉ có con trai thôi chứ hả?” gã quay đầu nhìn về phía tên đồng bạn bên cạnh, hỏi: “Chỉ gọi tên con trai thôi, đúng không?”

Gã đồng bạn gật đầu xác nhận, “Mụ ta la lên tên con trai mụ ấy… Hình như là… cái gì đến đó? Nói rất nhỏ, nhưng ta lúc ấy đứng bên cạnh nên nghe được…. a, đúng rồi, là ‘Vita’! Mụ ta kêu ‘Vita’, đúng rồi!”

“Ờ ờ, ta cũng nhớ ra rồi! Lúc ấy ta cũng đứng gần đó mà! Cho đến lúc cuối cùng mụ phù thủy già đó mới thấp giọng gọi tên của con trai mụ ấy! Lúc đầu rõ ràng nhắc cũng không nhắc đến, chỉ lo nguyền rủa quốc gia và la lên tên con trai… Ngươi nghĩ đây có phải là nghi thức nguyền rủa điều gì đó hay không?”

Vita cái gì cũng đều nghe không được nữa rồi.

Ngay sau khi cậu xác định người bị thiêu chết chính là mẹ cậu, cậu cái gì cũng đều không còn cảm giác được nữa rồi.

Cậu không biết mình rời đi pháp trường lúc nào, Deldos tựa hồ từng lay cậu từng gọi cậu, nhưng Vita cái gì cũng đều không nghe được, cậu chỉ cảm thấy gió thổi qua gương mặt cậu rất đau, cho nên cậu không kềm được nước mắt.

“Veerta,” Mẹ của cậu từng dùng vẻ mặt bễ nghễ nói với cậu: “Đừng quên ngươi chỉ là thứ dùng để thay thế con gái ta, cũng đừng tưởng rằng chỉ cần gọi ta là mẹ ta sẽ xem ngươi trở thành con gái ta.”

Vita từng câu từng chữ cũng đều không quên, nhưng cậu vẫn ngây ngốc mỉm cười, bởi vì cậu biết mẫu thân có thói quen dùng những câu nói vô tình để che dấu đi cảm xúc chân thật của chính mình.

Đây là nền tản của việc tự bảo vệ mình trước khi muốn nguyền rủa người khác.

Vẻ mặt của mụ phù thủy luôn tức giận, nhưng lại không quên dặn dò cậu.

Một khi kẻ nguyền rủa có chút dao động, nguyền rủa sẽ phản ngược về chính trên người kẻ nguyền rủa.

Vita có thể cảm giác được khi bà ta nhìn chăm chắm vào mình, nội tâm bà ấy cỡ nào chán ghét, thậm chí đau thương.

Người phụ nữ đáng thương ấy luôn nhớ đến đứa trẻ do chính mình sinh ra, trong lòng Vita hiểu rất rõ điều ấy, nhưng cậu chỉ dám trộm đem phần cô đơn ấy giấu ở đáy lòng, tuyệt đối không nói cho bất cứ một ai hay.

“Nhưng tại sao…” Vita cắn môi dưới, cảm nhận được vị mặn chát vừa trào ra, “tại sao cuối cùng lại muốn gọi tên ta…”

Deldos không biết đã đưa cậu vào rừng rậm từ lúc nào, để cậu ngồi tựa dưới một tàng cây, ánh sáng đỏ từ phía chân trời xuyên thấu qua tán cây tùng rậm rạp báo hiệu mặt trời đã xuống núi rồi.

Vita nắm chặt ống tay áo của Deldos, không kềm được cơn run lẩy bẩy, cuối cùng, sau khi Deldos cố gắng ôm lấy cậu thật chặt, rốt cục cũng kềm không được khóc to lên.

Tối hôm đó, Deldos không biến trở lại thành quạ đen.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: