Vũ hội của vương tử – Chương ba

.

.

Rừng rậm của quạ đen

Vũ hội của vương tử

Chương ba: Bạo chúa màu đen trong rừng rậm và ngôi nhà kẹo ngọt bị chôn vùi

.

Chưa đến hừng đông, Vita đã vội vàng chạy về khu rừng rậm của quạ đen.

Cậu gần như chạy thẳng vào nơi sâu nhất trong rừng mà không hề có chút do dự. Vốn tưởng rời đi môi trường mà mình đã sinh sống từ thuở nhỏ hết một ngày trời, bây giờ trở về sẽ mang lại cho cậu một cảm giác khác. Nhưng điều mà cậu hoàn toàn không nghĩ đến, chính là cậu căn bản không có tâm tư để suy nghĩ về việc này. Mãi cho đến khi nhìn thấy con quạ đen đứng đơn độc cách bầy quạ đen một đoạn xa, cậu giống như bị rút hết toàn bộ sức lực, hai chân nhũn ra khụy xuống.

“Thật tốt quá…” Sắc mặt Vita phờ phạc, lẩm bẩm nói, sau đó ôm lấy con quạ đen đó chạy ra ngoài, tựa như lúc đầu bọn họ rời khỏi rừng rậm vậy.

Hơn nữa đúng như cậu mong muốn, ngay khi chân Vita vừa ra khỏi rừng rậm, quạ đen trong lòng ngực cậu ngay lập tức biến thành hình dạng của Deldos.

“Thế nào? Ngươi không sao chứ?” Vita vội vã hỏi, trên gương mặt tràn đầy lo lắng.

Deldos gật đầu, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt ra, thoạt nhìn dường như cũng không có gì không ổn cả.

“Vậy ta nghĩ tốt nhất hôm nay chúng ta nên chạy đến một khu rừng rậm khác trước khi mặt trời xuống núi.” Vita thở phào nhẹ nhõm, nói, “Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng ta đã hiểu được một chút ý trong câu nói của mẹ rồi… Nhưng vẫn còn chưa hiểu, tại sao bà ấy rõ ràng nói bên ngoài tràn ngập nguyền rủa, nhưng ngược lại nơi này mới là nơi mà những người khác gọi là ‘Khu rừng bị nguyền rủa’…”

“Mặt trời xuống núi là bị biến thành hình dạng quạ đen à…” Deldos tiếp tục giải thích lời mà Vita chưa nói hết: “Không chỉ như thế, ngay cả ký ức và ý thức của bản thân cũng sẽ biến mất theo…”

Nếu lúc ấy không nghe thấy giọng Vita bảo hắn nhanh chóng bay về rừng rậm, sợ rằng bây giờ hắn sẽ không thể đứng ở chổ này, mà thật sự biến thành một thành viên giữa bầy quạ đen ti tiện mà hắn ghét nhất rồi. Deldos chau mày, lần đầu tiên lĩnh hội được thứ gọi là cảm giác sởn gai ốc cuối cùng là một loại cảm giác như thế nào.

“Đúng vậy… … Nhưng mà… nếu có thể tranh thủ ban ngày chạy đến một khu rừng rậm khác, buổi tối cho dù biến thành quạ đen, hẳn là sẽ không mất đi ý thức của bản thân mới phải… …” Vita nghiêm túc nói, nhưng chưa nói hết, cậu lại đột nhiên mím mím môi, vẻ mặt do dự nhìn chằm chằm vào hắn.

Biết cậu có chuyện muốn nói, Deldos không thúc giục, chỉ là nhíu mày.

“Ta cảm thấy, ngươi đừng đi nữa hình như sẽ tốt hơn?” Vita rốt cục mở miệng, “Ta là vì tham gia vũ hội nên mới rời đi, nhưng đối với ngươi mà nói… … rời đi rừng rậm có thể sẽ rất nguy hiểm chăng? Không cần thiết phải đi theo ta… …”

Nói còn chưa dứt lời, Vita đã thấy vẻ mặt giận dữ của Deldos giống như vừa bị người khác sĩ nhục. Đó là vẻ mặt giống như năm năm trước, nhưng điểm không giống lúc ấy chính là gương mặt với vẻ ngoài non nớt giờ đã biến thành sắc gọn thành thục rồi.

“Ngươi đang nói đùa đó à?” Hắn nheo mắt lại, nói với chất giọng lạnh lùng, “Ý ngươi là nói ta vì sợ hãi cái loại hậu quả này cho nên không dám đi ra ngoài phải không? Nếu sợ hãi loại chuyện thế này, ta hôm nay đã…”

“Nhưng mà ta sẽ sợ hãi a!” Vita không nhịn được cắt đứt lời hắn, nắm lấy cánh tay hắn lay mạnh, “Ngộ nhỡ ngươi thật sự biến thành một con quạ đen bình thường, ta phải làm sao bây giờ a!” Vẻ mặt gần như sắp bật khóc của cậu khiến Deldos phải ngậm miệng lại, đứng ngây ra, “Bây giờ mẹ đã không thấy rồi, nếu ngay cả ngươi cũng biến mất, một mình ta căn bản là…”

Vậy có quan hệ gì đến ta? Deldos tưởng rằng mình sẽ trả lời như vậy mới đúng, nếu là hắn lúc đầu, hắn tuyệt đối sẽ nói như vậy.

Nhưng bây giờ hắn nhìn chăm chú tên thiếu niên trước mặt đang thút tha thút thít, lời nào cũng không thể nói ra khỏi miệng được.

Phải một lúc lâu sau, hắn phủi tay cậu ra, chất giọng mặc dù vẫn lãnh đạm như trước, nhưng đã không còn lực công kích nữa, “Kiếm của ta đâu?”

“Hả? Ta không lấy theo….”

Deldos chán quá không nói gì nữa cả, xoay người bỏ đi.

“Ngươi… Ngươi muốn đi đâu?”

“Quay về quán trọ lấy hành lý.” Deldos vừa đi vừa trả lời, Vita vội vã đuổi theo phía sau hắn.

“Vậy ngươi vẫn còn muốn đi à?”

Deldos trầm mặt một lúc, sau đó lại “Ừ” một tiếng.

“Vậy trước khi trời tối ta sẽ chạy đến một khu rừng gần đó, mỗi đêm đều làm như vậy, cho đến khi nào nguyển rủa bị cởi bỏ.”

Vita ngập ngừng đứng lại, Deldos ở phía trước đi thêm hai bước nữa mới dừng lại.

“Làm sao vậy?” Hắn nói: “Đi mau thôi.”

Vita ngây ngô nhìn khuôn mặt lạnh lùng đó một hồi lâu, sau đó mới nín khóc, mỉm cười.

“-ừm!”

Bọn họ nhanh chóng quay trở về thị trấn nhỏ, ghé quán trọ lấy hành lý bỏ quên, sau đó đi ngay, trước khi đi có không ít người đứng chỉ trỏ về phía bọn họ, nhưng vẻ mặt không còn tò mò như trước, mà lại có chút hoảng sợ.

Vita không hiểu, đi theo phía sau Deldos lén nhìn bọn họ, những thôn dân khe khẽ thì thầm với nhau khiến cậu cảm thấy không thoải mái và nghi hoặc, ánh mắt bọn họ giống như là đang nhìn thứ gì đó ghê tởm kinh khủng, bầu không khí làm cho người ta cảm thấy khó chịu bắt đầu lan tràn trong thị trấn nhỏ hòa bình này.

“Lúc từ quạ biến thành người hình như bị kẻ nào đó nhìn thấy.” Deldos giải thích như vậy, nhưng vẻ mặt xem ra dường như cũng chẳng quan tâm đến chuyện này.

Vita không quá rõ như vậy thì có chổ nào bất bình thường, nhưng Deldos lại nói như thế cũng hay, dù sao bọn họ cũng muốn rời khỏi nơi đây rồi.

Nhưng khi bọn họ muốn rời khỏi thị trấn, có người ném mạnh thứ gì đó vào bọn họ. Vita sờ sờ đầu, nhưng chỉ sờ được thứ chất lỏng sền sệt chảy ra từ trứng gà bị ném vỡ dính theo tóc cậu chảy xuống.

“Cút đi đi! Ma nữ!” Có người bạo gan rống to lên như vậy, sau đó như là sự khởi đầu, những tiếng mắng chửi bắt đầu vang lên khắp chung quanh.

“Trả con ta đây! Hung thủ sát nhân!”

“Cút ra khỏi trấn này ngay! Con quạ đen yêu quái kia!”

Vita mờ mịt nhìn những gương mặt xa lạ nhưng đều tràn đầy căm ghét, sau đó liếm liếm lòng trứng trên ngón tay, lộ ra vẻ mặt thật khó ăn quá, nhưng tên thanh niên đứng bên cạnh cậu đã đặt tay lên thanh trường kiếm đeo bên hông, xoạt một tiếng, sát khí lạnh băng trên người hắn ào ạt tuôn ra.

Vita chú ý thấy Deldos nheo mắt lại, thoạt nhìn không quan tâm đến lời mắng chửi trước mặt, nhưng hành động này không thể nghi ngờ đã xâm phạm đến sự tôn nghiêm của hắn rồi.

“… … Bọn giun dế đê tiện này….” Cậu nghe thấy hắn thì thào như vậy, giọng nói lạnh lẽo đến nỗi có thể đóng băng người ta.

Vita ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, bầu trời đã sáng rõ, không còn xám xịt nữa.

“Có lẽ chúng ta nên đi nhanh lên thôi, Deldos.” Cậu không nhịn được nói: “Ngộ nhỡ chúng ta không kịp chạy đến một khu rừng khác trước khi trời tối, chúng ta sẽ phiền toái đó.”

Deldos liếc mắt nhìn hắn, nhớ tới ước định của mình và Vita cách đây không lâu, hắn trầm mặt chuyển tầm mắt nhìn sang cái đầu rối bù do bị trứng gà thối chọi trúng của cậu.

“Ngươi không tức giận?”

“Hả? Tức giận?” Vita kinh ngạc, sau đó sờ sờ tóc mình, “Ngươi nói cái này à? Tức giận gì chứ? Chẳng phải dùng nước rửa là sạch rồi sao? Tuy mùi của nó có hơi quái…”

Deldos không nói gì, nhưng lại đột nhiên bất đắc dĩ thu kiếm về, giống như là quả bóng da bị xì hơi.

“Nhưng ta cũng không quá hiểu bọn họ cuối cùng vì sao lại – Deldos?” Vita hoảng hốt nhìn Deldos xoay người định đi, vừa kinh ngạc vừa vội vàng đuổi theo hắn. Cả hai đều trực tiếp quên mất những thôn dân bị sát khí của Deldos đe dọa đến nỗi câm mồm đứng cách đấy không xa.

“Ngươi làm sao vậy? Cũng không cần vội vàng như vậy đâu, ta sẽ đuổi theo không kịp – Del…?”

+ + + + +

Mấy ngày sau đó, hai người ban ngày thì đi vội vã không ngừng nghỉ, buổi tối thì qua đêm trong rừng rậm, mục tiêu là chạy thẳng đến thủ đô vương thành.

Vita tựa như một đứa trẻ con lần đầu tiên nhìn thấy thế giới, cái gì cũng đều cảm thấy mới lạ, suốt đường đi miệng gần như không hề khép lại, cứ quấn lấy Deldos hỏi tới hỏi lui. Người kia mặc dù cảm thấy cậu ồn ào phiền chết được, nhưng cuối cùng vẫn ráng nhẫn nhịn không phát tác ra, dù sao ở chung với Vita cũng không phải một hai năm, hắn cũng đã sớm quen, đặc biệt là những chuyện mà hai ngày nay Vita trải qua đích xác đã tác động đến cậu vô cùng mãnh liệt.

Cậu mặc dù trong lòng tràn đầy hiếu kỳ, nhưng cũng chỉ giới hạn trong việc biểu đạt đối với Deldos. Nếu có người xa lạ đến gần trả lời, cậu luôn lúng túng trốn phía sau hắn, cũng không nghĩ tới hành động đó của cậu, cộng với vẻ ngoài thanh tú của một thanh thiếu niên, tạo nên một khung cảnh quái dị đến cỡ nào. Nhưng hiển nhiên Deldos hoàn toàn không thèm để ý đến điều đó, lại càng biết cách làm ngơ ánh mắt hoài nghi hoặc là ái mộ của người khác. Hai người tạo thành một cặp đôi quái dị như lúc mới vừa đến thành trấn, Vita trốn ở phía sau hắn, còn Deldos thì giương gương mặt lạnh lùng ra, biểu lộ cho người khác biết chớ có ngáng đường.

Bình thường mỗi khi đến thành trấn thì đều cần đến tiền, một ngày trước đó Deldos sẽ tùy ý đánh cướp tiền của những khách lữ hành, hoặc của bọn cường đạo thấy thế lực bọn họ yếu ớt nên đến gây chuyện. Hắn nói dù thế nào đi nữa hắn cũng là đại vương tử chính thức của quốc gia này, vì vậy việc lấy tiền của bách tính vốn là chuyện đương nhiên, cho nên đừng có nhắc đến bọn đạo tặc làm bại hoại phong tục nữa. Vita cứ thế gật đầu, tuy cái hiểu cái không, hơn nữa, sau đó, mỗi khi Deldos đánh cướp khách lữ hành, cậu đều đứng bên cạnh hét to cổ vũ hắn.

Cậu từng hỏi Deldos vì sao kiếm thuật lại có thể lợi hại đến vậy, dù sao trước đây hắn cũng chỉ sống dưới lốt quạ đen trong khu rừng rậm, không có khả năng luyện kiếm được mà, đúng không?

Nhưng Deldos chỉ giải thích với vẻ mặt lạnh nhạt. Hắn đã bắt đầu luyện kiếm từ khi rời bụng mẹ, sử dụng kiếm đối với hắn mà nói giống như ăn cơm bữa vậy. Cũng vì vậy, số lượng nam nữ già trẻ lớn bé chết dưới tay hắn cũng nhiều đến nỗi không kể xiết.

Lời này khiến Vita tối đó, trong lúc nhóm lửa, không khỏi nhớ lại câu chuyện mà ban ngày nghe được từ miệng của một người hát rong tại một quán rượu nhỏ trong thành trấn.

-Xưa thật là xưa, có một bạo chúa màu đen kiếm thuật trứ danh.

Vị bạo chúa đó hỉ nộ vô thường, duy ngã độc tôn, bạo ngược tàn khốc, xem mạng người như cỏ rác, khiến cho nơi nơi tràn ngập mùi máu tanh, mái tóc và chiếc áo choàng đen nhánh hệt như bóng dáng của tử vong thấp thoáng.

Phụ thân của hắn nói với hắn: “Hãy khống chế sự kiêu ngạo của ngươi.”;

Mẫu thân của hắn nói với hắn: “Hãy trở thành thanh kiếm thủ hộ.”;

Chị của hắn nói với hắn: “Hãy cảm thụ tình yêu của chúng ta.”;

Em trai của hắn nói với hắn: “Hãy học tập ôn nhu và thông cảm.”;

Nhưng hắn lại dùng thanh kiếm kiêu ngạo của mình chặt đứt sự kỳ vọng và mong ước của mọi người chẳng chút lưu tình.

Bạo chúa màu đen vẫn là bạo chúa màu đen như trước, mang theo mái tóc đen bị nguyền rủa của hắn, chà đạp bách tính quốc gia, chà đạp tất cả mọi thứ trên đời này, cuối cùng dường như đã chơi chán, hắn biến mất tại mảnh đất hoang vu, nơi mà không có thứ gì có thể nảy mầm lên được nữa-

Lúc ấy Vita phảng phất đã hiểu được chuyện gì, nhưng Deldos đang ở bên cạnh cậu thì cái gì cũng chưa nói cả, chỉ như đang nghe người khác kể chuyện xưa, nghe những thính giả phụ họa mắng chửi tên bạo chúa màu đen ấy với vẻ mặt chẳng có biểu cảm gì.

-Khi đó, tám mươi phần trăm toàn bộ người trong thiên hạ đều đang ăn mừng.

Vita nhớ tới lời mà Deldos từng nói.

Mà bọn họ đích xác đều đang ăn mừng.

Từng giọt từng giọt nước mắt của cậu rơi trên đóm lửa vừa cháy lên trên đầu mồi lửa, làm cách nào cũng không thể khiến cho lửa cháy lên được, con quạ đen trên đầu cậu thoạt nhìn giống như đang ngủ gà ngủ gật.

Vita lau nước mắt, không quấy nhiễu đồng bạn nghỉ ngơi sau một ngày nhọc mệt, cậu lẳng lặng ngồi dựa vào thân cây, nhìn chăm chắm vào mớ củi khô không cách nào nhóm lửa.

Không biết sự an tĩnh đã trôi qua bao lâu, cậu đột nhiên giật giật môi, ôm lấy đầu gối của mình, dùng âm lượng cực thấp, bắt chước theo giọng điệu của người hát rong, tự thuật lại câu chuyện xa xưa.

-Đứa bé trai và đứa bé gái bị cha mẹ bỏ rơi đi lạc trong rừng rậm, vừa đói vừa lạnh, bọn họ cuối cùng cũng tìm được căn nhà kẹo ngọt của mụ phù thủy.

Bà ta khiến cho những kẻ sắp chết như bọn họ được kéo dài thời hạn của sinh mệnh, nhưng yêu cầu phải dùng sinh mệnh tương lai làm điều kiện trao đổi.

Đứa bé trai và đứa bé gái như nhìn thấy ánh rạng đông, vội vàng gật đầu ưng thuận, nhận lấy thức ăn bố thí từ mụ phù thủy để tiếp tục sống còn. Nhưng khi đến thời điểm phải thực hiện ước định với mụ phù thủy, bọn họ lại có ý đồ muốn bỏ trốn.

Mụ phù thủy trói đứa bé trai lại, định vỗ béo sau đó ăn thịt, ra lệnh đứa bé gái nhóm lửa cho bà ta, song đứa bé gái lại nói bếp lò bị hỏng không thể nhóm lửa được.

“Đồ con gái ngu xuẩn!” Mụ phù thủy mắng, tự mình đến bên cạnh lò kiểm tra.

Đứa bé gái lại thừa dịp mụ phù thủy đến bên cạnh lò kiểm tra, đẩy bà ta vào trong lò, đóng cửa lò lại, sau đó mang theo anh của cô, cầm đi tất cả những gì đáng giá trong nhà, rời đi căn nhà kẹo ngọt từng làm bọn họ kinh hãi, đi tìm cha mẹ đã bỏ rơi bọn họ-

Cuối cùng thân tình là thứ quái quỷ gì vậy?

Cha mẹ mang con mình đi bỏ rơi thật sự xứng đáng được gọi là cha mẹ sao? Mụ phù thủy yêu cầu dùng sinh mệnh làm cái giá phải trả thật sự là tà ác sao? Mụ phù thủy đã giết chết cha mẹ của cậu sau đó nuôi cậu lớn lên thật sự không thể xem là mẫu thân của cậu được sao?

Vita nghĩ không ra, nhưng cậu quả quyết cậu đã xem mụ phù thủy yêu cậu, hận cậu, cưng cậu, ngược đãi cậu giống như là mẫu thân thực sự của cậu vậy, tính mạng căn bản không cách nào so sánh được với phần cảm tình đó của cậu.

Rõ ràng hẳn là phải như thế này mới đúng….

Cậu chậm rãi thiếp đi trong suy tư, điều cuối cùng mà cậu suy nghĩ trong lòng chính là vị mẫu thân mà đã lâu cậu không thấy mặt, mái tóc đen thô cứng và nụ cười khó coi, thậm chí giọng nói khàn khàn, điều khiến cho Vita hoài niệm đến muốn khóc.

Quạ đen cùng lúc đó lại chậm rãi mở mắt ra.

Trước mắt là một khoảng lớn những cành cây khô đan xen với nhau, màng đêm đen kịch bao phủ mặt đất rộng lớn, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ có một sự vật không biết tên thoát ra từ trong bóng tối.

Từ nhỏ nó chưa từng e ngại cảnh tượng như vậy rồi, chứ đừng nói đến chuyện sau khi bị biến thành quạ đen, cặp mắt của loài chim vốn không cần phải phân biệt quang minh hay hắc ám.

Thị giác phi nhân loại giúp nó quen thuộc khung cảnh trước mắt, thậm chí còn có một sự an tâm kỳ lạ, nó không hề bị hạn chế khi dùng đến cơ thể này.

Nó đã dùng thị giác này trải qua vô số tháng năm, dùng con mắt kiêu ngạo của nó để bể nghễ nhìn tất cả mọi thứ bên dưới nó.

-Con của ta a….!

Mỗi một đêm, mỗi một đêm, người phụ nữ đó lại gào lên với sự thê lương phát ra từ nơi sâu thẳm trong nội tâm làm cho nó khó có thể quên đi được.

Nó tựa như một con chim bình thường, lẳng lặng đậu trên nhánh cây, sau đó nhìn người phụ nữ đang ở phía dưới mình xông vào rừng cây như phát điên, kêu gào thật lớn.

-Con ở nơi nào? Con ở nơi nào? Con của ta! Con của….!

Người phụ nữ lệ rơi đầy mặt, mái tóc đen khô héo phất phơ mệt mỏi, chiếc áo chùng phong phanh bị nhánh cây và lá cỏ sắc làm cho tàn tạ cực kỳ, song đáp lại lời bà chỉ có tiếng kêu khó nghe của bầy quạ đen và tiếng thét gào thê lương của gió.

Dòng chảy của thời gian trong rừng rậm ban đêm vốn không có bất kỳ ý nghĩa gì, nó nhìn người phụ nữ cuối cùng mệt mỏi rã rời ngã xuống đất, phảng phất như đã già nua chỉ trong một phút chốc thôi.

Mà nó thì không đáp lại, một chút phản ứng cũng không có, nó không rõ người phụ nữ đó tới cùng đang truy tìm thứ gì.

Mặc dù mỗi đêm bà ta đều đến, mỗi đêm đều khóc, mỗi đêm đều rời đi với tinh thần suy sụp, nó vẫn không rõ hành động đó của bà ta có ý nghĩa gì, thậm chí ngay cả lý do để hỏi thân phận của bà ta cũng đều không có.

Deldos nhắm hai mắt lại.

Khi nó mở mắt ra, lọt vào mắt nó vẫn là màng đêm của rừng rậm như cũ, nhưng bên dưới còn có Vita đang ngủ say.

Nó nhìn thấy cậu đang co người tựa vào thân cây, trên gương mặt trắng nõn còn đọng lại vết nước mắt không rõ ràng lắm, mày lại càng nhíu chặt, hiển nhiên ngủ không ngon.

Deldos khẽ hạ đôi mi xuống.

Cuối cùng Vita cũng không cách nào nhóm lửa lên được.

Rừng rậm ban đêm rất giá lạnh, nó nghĩ, cậu có thể sẽ bị cảm.

– Chỉ cần có một chút thôi là tốt rồi…. Cho dù chỉ có một chút ôn nhu thôi, anh cũng sẽ trở nên hoàn toàn khác hẳn .

Nó nhớ tới lời mà em trai nó nói. Người đang ở phía dưới nó có mái tóc vàng kim rực rỡ tương tự như em trai của nó, con mắt màu nhạt của nó bởi vì vậy mà có một tia sáng phức tạp chợt lướt qua.

Deldos cuối cùng cũng phát hiện, ngay từ đầu, nó hoàn toàn không hiểu thứ tình cảm được gọi là “ôn nhu” mà nó luôn khinh thường đó là một loại tình cảm như thế nào.

Nhưng bây giờ, bởi vì ôn nhu mà nó lại nảy sinh ý nghĩ muốn được đắp chăn cho người đang rơi lệ vì nó.

Song, thân là quạ đen như nó cái gì cũng đều không làm được cả.

+ + + + +

Khi bọn họ đến được thủ đô, thì cách vũ hội của vương tử là ba ngày, có nghĩa họ còn dư được hai ngày.

Vita hưng phấn đến nỗi lay cánh tay Deldos mãi không ngừng, đôi mắt màu xanh thẫm liên tục ngó qua ngó lại chung quanh. Cậu tìm một nơi vắng vẻ thay chiếc váy mà cậu luôn mang theo mình, đồng thời cũng tháo dây buộc tóc ra, biến đổi từ bộ dáng con trai thành con gái trong chớp mắt.

Deldos khẽ nhướng mày, có chút kinh ngạc. Tuy hắn đã sớm nhìn thấy cậu mặc trang phục nữ, sau đó cũng đã từng thấy cậu mặc trang phục nam, cũng tiếp nhận giới tính thật của cậu, nhưng bây giờ hắn vẫn cảm thấy trang phục nữ thật sự không thích hợp với cậu.

Cũng không phải do bộ dáng cậu giống con gái, mà là do từ trong xương tủy cậu có một loại thiên chân thuần túy khó mà diễn tả được. Có lẽ do chưa từng tiếp xúc với thế giới xấu xa này chăng, trên thực tế mặc dù đã mười tám tuổi rồi, nhưng thoạt nhìn vẫn trẻ hơn một chút. Điều này làm cho cậu khi mặc đồ con trai thì không bị ẻo lã, mà mặc đồ con gái thì cũng không quá phản cảm, bất quá cũng chưa trẻ đến nỗi biến thành con của hắn.

Vita thay đổi sự sợ hãi rụt rè lúc trước, lôi kéo Deldos chạy trên con đường náo nhiệt. Có thể nói thật không hổ danh là thủ đô, cho dù bố cục nhà cửa hay số lượng người đều hơn hẳn những thành trấn mà trước đây cậu từng đi qua. Nhưng so với sự lạ lẫm của Vita, đối với Deldos mà nói, nơi đây chỉ có những hoài niệm làm cho người ta cảm thấy chán ghét.

Không bao lâu sao bọn họ đã thu hút ánh mắt của không ít người, nhất là bề ngoài của Deldos tựa hồ ở bất cứ nơi nào cũng đều được ái mộ cả, không ít tiểu thư phu nhân đá lông nheo với hắn, hoặc trừng mắt thù địch với Vita đang ở bên cạnh hắn, nhưng tầm mắt sau khi chạm đến cái đầu rối như tổ chim và chiếc váy áo rách nát đáng thương của cậu, lại không khỏi che miệng cười trộm.

Có lẽ bởi vì có liên quan đến việc sắp đến ngày vương tử mở vũ hội tuyển vợ, trên khắp các ngõ ngách trong kinh thành, phụ nữ xem ra chiếm số đông, trang phục của mỗi người đều xinh đẹp lộng lẫy, giống như một trận tỉ thí ngầm trước khi vũ hội diễn ra, những chiếc váy dài đến nỗi muốn đi lại cũng khó khăn, chỉ khiến Deldos cảm thấy phản cảm.

“Nếu Deldos không vào rừng rậm, vậy vũ hội này chắc là vì ngươi mà cử hành rồi?” Vita hỏi trong lúc kéo hắn chạy vòng vòng.

Deldos hừ lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra sự chán ghét cực kỳ không một chút che giấu. Vita lén cười khùng khục.

Không hề có một chút hoài nghi, nếu là Deldos, hắn chắn chắn sẽ không để cho thứ lễ hội ngu xuẩn này được cử hành.

Biết Vita đã biết rõ mà còn cố hỏi, Deldos bực bội trừng cậu, sau đó mở miệng hỏi: “Ngươi thật sự muốn đi vương cung?”

Vừa nói xong hắn không khỏi nhíu mày, ra vẻ vấn đề này hắn đã hỏi rất nhiều lần rồi… Mặc dù biết Vita rời khỏi rừng rậm là vì tham gia vũ hội, nhưng sự kiện này nếu xét theo góc độ nào cũng đều cảm thấy rất buồn cười, nhất là hắn thật sự không muốn cậu bị chôn vùi trong cái đám nữ nhân phấn son lòe loẹt hôi đến nỗi làm cho người ta muốn ngất xỉu, chứ đừng nói đến việc trở thành vương phi.

Nhưng cảm giác để ý như vậy thật sự rất kỳ quái, hắn không có lý do ngăn cản cậu.

Đúng là có chổ nào bất bình thường sao….?

“Chuyện đó đương nhiên rồi, hơn nữa còn có thể gặp được mẹ ở đấy, không phải ngươi đã nói như thế sao?” Vita trả lời rất đương nhiên, không hề chú ý đến sự trầm tư của hắn.

Deldos không còn gì để nói, bởi vì đó đích thật là điều hắn đã từng nói cho cậu nghe.

“Đừng lo lắng, Deldos, nói như thế nào thì vương tử chắc cũng không có khả năng tìm ta khiêu vũ chứ hả? – A, ta nói là tên vương tử em trai của ngươi đó.” Cậu lè lưỡi ra, “Hơn nữa ta cũng chán ghét hắn.”

Deldos nhướng nhướng mày, “Ngươi vốn chưa gặp mặt Charles mà?”

“Charles…? A, tên của nhị vương tử phải không…” Vita lẩm bẩm nói: “Nhưng mà chẳng phải hắn ra lệnh cho thủ hạ của hắn đem ngươi vào rừng rậm sao? Cho nên ta mới ghét hắn… Ặc? Không…. Nói không chừng ta phải cảm tạ hắn mới đúng?” Cậu ngẩn người, nhịn không được nhíu nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Nếu Deldos không tới, ta cũng sẽ không quen với ngươi rồi….”

Nhìn Vita lầm bầm lầu bầu, Deldos có cảm giác thật kỳ lạ, tựa như muốn cười, nhưng nếu cười thì lại không giống mình nữa rồi, cảm giác mâu thuẫn như vậy từ trước tới giờ hắn chưa từng gặp phải, nhưng từ khi quen với Vita thì lại thường xuyên có loại cảm giác này, hắn không biết phải biểu hiện thế nào mới được.

“Ặc? Deldos ngươi mất hứng à? Sắc mặt khó coi quá.”

Nghe vậy, Deldos không khỏi liếc mắt xem thường cậu, lại không nghĩ Vita bởi vì nhìn hắn mà đâm ra sững sờ.

“Làm sao vậy?” Hắn không hiểu cau mày.

Vita sửng sờ một hồi lâu mới trả lời: “… Lần đầu thấy vẻ mặt này của ngươi đó.” Hắn thở khì một hơi, nói: “Nên nói như thế nào nhỉ…. Cảm giác đã nhân tính hóa hơn rồi, có hơi kinh ngạc…”

“Ta không phải con rối.”

“Thì đúng là vậy… nhưng mà…” Vita giống như đang suy nghĩ chọn từ để nói, “phải nói là… có điểm nào đó không giống ngươi?”

Deldos không vui nhíu mắt lại.

“A a… ta không phải nói vậy là không tốt!” Vita vội vàng la lên: “Chỉ là quá kinh ngạc thôi! Kỳ thật ta rất vui! Có thể nhìn thấy những vẻ mặt khác của Deldos thật sự rất vui!”

Deldos hừ một tiếng.

Thấy thế, Vita càng thêm lo lắng, giải thích: “Ta nói thật đó! Bởi vì… Deldos chỉ lộ vẻ mặt này ra với một mình ta thôi phải không? Giống như ta là người rất đặc biệt vậy, cho nên ta….”

“Làm gì có!” Deldos đột nhiên cắt đứt lời của hắn, giọng nói mang theo một chút kích động vang lên rất lớn, khiến chung quanh chợt im ắng như tờ trong vài giây, nhưng ngay sao đó lại bị chìm nghỉm trong tiếng người cười nói ồn ào.

Vita thoạt nhìn cũng đã đơ ra luôn rồi, cứng như đá chết trân tại chổ, mà Deldos dường như đã ý thức được phản ứng quá độ của mình, sau khi “khục” một tiếng, chật vật xoay người.

“Tiền trên người ta vẫn còn dư, cầm lấy đi mua quần áo mới đi.” Hắn dùng chất giọng thâm thấp như đang nguyền rủa để nói: “Với bộ dáng đó của ngươi, vốn dĩ không vào trong lâu đài được đâu.”

Vừa nói xong, hắn lại bỏ mặc Vita, chỉ còn mỗi Vita ngơ ngác nhìn chăm chắm vào bóng lưng của Deldos.

Phải mất một lúc lâu, vẻ mặt cậu tràn đầy sự không tin tưởng nổi, lấy tay bụm miệng lại, dùng giọng điệu vô cùng kỳ lạ lẩm bẩm nói: “Cái tên Deldos đó…. Lại có thể đỏ mặt nha…”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: