Quốc vương và mèo – Chương một

.

.

Quốc vương và mèo

Chương một

.

Diệp Bình An, vừa tròn hai mươi tuổi, là một tên MB, Money Boy.

Cậu làm việc tại “Cuồng Triều” được ba năm, vóc người nhỏ bé, mặt to bằng bàn tay, mắt tròn như mắt mèo, bản chất rất dễ khiến người khác yêu mếm, nhưng cũng chỉ có như thế. Cậu không phải là hồng bài của Cuồng Triều, nhiều nhất cũng chỉ là một “tặng phẩm nhỏ nhoi” mà những khách quen của Cuồng Triều gọi tới để tiếp đãi những vị khách mới.

Bởi vì khách nào cậu cũng đều không chê cả, lại không có cá tính, nên mặc người ta muốn vo tròn bóp méo đều được. Đối với kẻ lần đầu muốn biết nam sắc là thế nào, cậu chính là tặng phẩm tốt nhất.

Đây là một thời đại rất chú trọng đến cá tính, MB hồng bài của Cuồng Triều, mỗi người đều có cá tính. Thanh lãnh cao ngạo, tướng mạo tuấn tú, thân thể mềm mại, như đóa hoa trên núi cao; ngạo nghễ hay khóc rấm rứt, dùng sắc đẹp mê hoặc người khác, thủ đoạn cao siêu; nội tâm sâu sắc, giỏi về tài chính, hiểu âm nhạc, tài hoa tràn trề, nói chuyện suốt một đêm cũng không mệt, không chán.

Nhưng, Diệp Bình An, trình độ học vấn vẫn chưa tốt nghiệp cao trung, không có đầy bụng kinh luân, cũng không có diện mạo đẹp kinh người, cũng không có thủ đoạn nhìn sắc mặt lựa lời, mà chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời.

Đối với những kẻ hèn hạ chỉ biết vâng lời, đối với những vị khách khó mà chịu đựng nổi cũng chỉ biết vâng lời, đối với những kẻ đùa bỡn cậu, giễu cợt cậu, trêu cợt cậu, phát tiết cậu cũng chỉ biết vâng lời.

Vị trí hồng bài của Cuồng Triều thường không lâu, bọn họ là đàn ông, suy nghĩ rất tinh tường, cho dù tính thích nam sắc, cũng chỉ xem Cuồng Triều như một trạm nhỏ dùng để kiếm tiền mà thôi, kiếm được một thùng tiền đầu tiên trong cuộc đời mình, thì cũng sẽ không quay đầu lại. Song hồng bài đến đi, người mới thay thế người cũ, Diệp Bình An cũng chưa từng rời đi, cũng chưa từng thay đổi.

Ba năm trôi qua, cậu vẫn như lúc ban đầu mới đến đây, vẫn rất dễ bàn chuyện, ngay khi giám đốc Lâm gọi cậu lại khi cậu mới vừa từ trong phòng thay quần áo đi ra, Diệp Bình An cũng không lộ ra vẻ mặt khó chịu.

“Tiểu Diệp, hôm nay có một vị khách đặt biệt muốn mày chiêu đãi.” Giám đốc Lâm đã đến ngưỡng trung niên nên bụng có hơi mập, chiếc áo sơ mi trắng bó sát người áp vào cái bụng đã nhô ra một chút, trán càng lúc càng trụi lũi, tóc thì càng lúc càng lùi ra phía sau.

“Ặc, là loại khách đặc biệt nào ạ?” Diệp Bình An rục cổ lại.

Ngay cả một kẻ biết nghe lời như cậu, cũng sợ những vị khách thích SM, đau là chuyện tất nhiên, sợ chính là việc thường sẽ bị thương đến nỗi nhiều ngày không đi làm được. Cuồng Triều là một nơi tính toán chi li, sẽ không đưa tiền trợ cấp cho cậu.

Giám đốc Lâm nhìn qua nhìn lại hai bên, xác định người vẫn còn chưa tới, mới nhỏ giọng nói: “Là một tên tàn phế ngồi xe lăn.”

Diệp Bình An kinh ngạc, đôi mắt lại càng tròn to thêm.

Những vị khách nam đến Cuồng Triều chưa chắc đến để tìm vui, cho dù có, cũng chỉ là đến nơi này mượn việc chà đạp tên đàn ông khác để nâng cao sự tôn nghiêm của mình, hoặc là tới để thưởng thức điều mới mẻ, hoặc là đem con trai ra đùa bỡn xem đó như một trò chơi để tìm vui, nhưng ngồi xe lăn thì…

Một vị khách ngồi xe lăn đến Cuồng Triều? Diệp Bình An cảm thấy có chút khó xử, dần dần, lại cảm thấy căng thẳng hơn.

“Vị khách đó chắc không phải là kẻ thích hành hạ người khác chứ?” Cậu ngập ngừng hỏi.

Giám đốc Lâm kinh ngạc bật cười, “Mày nói Âu Khuê Vũ? Cho tao xin đi, hắn chắc là một tên bất lực thôi, ngay cả mấy công chúa của quán rượu cũng lười chẳng muốn tiếp đãi hắn, cho nên mới đến chổ chúng ta đó.”

Diệp Bình An ngây thơ nhìn ông ta, mặt lộ vẻ không cách nào hiểu được.

Giám đốc Lâm nhịn không được vung tay lên, “Hầy, nói mày cũng không hiểu. Dù sao, mày cũng không cần làm gì nhiều, cứ làm theo bình thường chiêu đãi hắn là được.”

Diệp Bình An gật đầu, không phải một tên thích hành hạ người khác là tốt rồi.

Giám đốc Lâm thở dài, “Mày đó, đừng có lộ ra cái vẻ vô dụng như vậy, khiến tên nào mới vào đây cũng muốn ăn hiếp mày!”

Người mới đều là do nhân viên có thâm niên lâu nhất là Diệp Bình An dẫn dắt để quen thuộc hoàn cảnh, nhưng một khi qua khỏi thời gian thích ứng, bản chất xấu xa sẽ hiện ra ngay, nhìn ra Diệp Bình An là một tiền bối không có bản lĩnh, thì sẽ tùy tiện hỗn láo, không xem cậu ra gì.

“Nếu có thời gian rảnh rỗi thì đọc nhiều báo chí, luyện thêm bản lãnh nhìn người, xem có thể câu được một lão giàu có nào đó không, tuổi còn trẻ chắc không đến phiên mày rồi, có thể bám được một lão bốn năm mươi tuổi làm cha nuôi cũng xem như đã ngóc đầu lên được, cũng tốt hơn mày ở lại chổ này, một năm lại thêm một năm.” Giám đốc Lâm lại đem kinh kệ luôn treo ngoài cửa miệng ra niệm thêm một lần.

“Giám đốc nhìn tôi chắc đã chán lắm rồi hử?” Diệp Bình An cười nói, có chút ngây thơ, có chút ngu ngốc.

“Hầy, có mày ở đây, tao đương nhiên rất nhẹ nhõm, mấy tên mới tới, tên sau lại càng khó sai bảo hơn tên trước.” Ánh mắt giám đốc Lâm phức tạp, “Bất quá, Tiểu Diệp, mày giúp cô nhi viện trả nợ cũng xem như gần xong rồi, cũng nên tính toán cho bản thân mình đi.”

“Dạ, giám đốc, tôi biết.” Diệp Bình An vẫn gật đầu như cũ.

“Mày biết cái c*t gì chứ!” Giám đốc lâm nhịn không được bắt đầu mắng chửi, “Mày nếu biết suy nghĩ rõ ràng, sẽ không giúp thằng c*t chó viện trưởng kia trả nợ bài bạc, hắn chính là kẻ mang mày ra bán rẻ đó.”

Diệp Bình An không đáp lại, chỉ biết nhận sai, giám đốc lải nhải một lúc cũng chán, chỉ bảo cậu chú ý, chừa ít tinh thần chờ tiếp đãi khách quý đặc biệt, đừng có hở chút đã bị chuốc say.

Cuồng Triều, cũng giống như rất nhiều quán rượu xa hoa đồi trụy khác, có những ánh đèn ne-on đẹp lóa mắt đến nỗi gần như tục diễm, có loại âm nhạc khiến người ta đinh tai nhức óc, có những gian phòng riêng tràn ngập mùi thuốc lá, có hàng mớ bình rượu tây khui ra cả đống không uống hết phải ký gửi lại số lượng đủ để ngâm người chết, còn có một đám MB phục trang tỉ mỉ.

Bọn họ đem đồng phục trắng tinh ra khoét lỗ, để lộ vòng eo nho nhỏ và bụng dưới khả ái, hoặc tháo hai ba chiếc nút trên cùng ra, lộ ra gò ngực thẳng băng trắng bóc, hoặc mặc nhỏ hơn một số, chật đến nỗi đầu vú hình dạng thế nào cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, hoặc mặc quần bò có eo thật thấp, thấp đến nỗi không cần khom người, cũng có thể khiến cho đường rãnh nhỏ hẹp sau lưng như ẩn như hiện.

Ngay khi Diệp Bình Anh đẩy cửa căn phòng hoàng đế ra, liền nhìn thấy hồng bài Tiểu Khải đang ngồi trên đùi một gã đàn ông trẻ tuổi, tay của gã đàn ông không an phận chen vào lưng quần chật ních mò tới xương chậu, gần như muốn cắm vào khe rãnh nhỏ hẹp giữa hai mông của Tiểu Khải.

Có lẽ do rượu cồn gây ra, cánh cửa phòng có hơi nặng nề, Diệp Bình An lộ ra một nụ cười vừa căng thẳng vừa rụt rè, tiến vào, còn chưa kịp mở miệng chào hỏi, Tiểu Khải đã phát ra tiếng rên rỉ như muốn hốt hồn kẻ khác, nhất thời thu hút ánh mắt của mọi người trong phòng.

Gã đàn ông đang ôm hắn ta lộ ra một nụ cười gian tà, Tiểu Khải nhõng nhẽo, thẹn thùng cung tay đấm đấm vào đầu vai gã đàn ông.

“Anh xấu quá!” Hắn giận dỗi.

“Anh vốn xấu mà.” Nụ cười của gã đàn ông càng thêm tà nịnh, ngón tay lại càng thọc sâu vào bên trong quần bò của Tiểu Khải.

Tựa như một con cá chạch không xương mềm oặt, Tiểu Khải kêu lên vài tiếng bắt đầu ngọ nguậy một cách trơ trẽn, khiến một đám đàn ông ngồi bên cạnh hai người phải nuốt nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm đôi gò má đỏ hồng của Tiểu Khải, hai mắt đăm đăm.

Diệp Bình An đứng bên cạnh cửa, ngồi xuống cũng không phải, nói chuyện cũng không phải.

Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy vào trong, nặng nề đánh vào lưng Diệp Bình An, cậu bị đụng trúng lảo đảo vài bước về phía trước.

Người mới bước vào phòng là một hồng bài khác tên là Đông Lưu, vốn là đối thủ cạnh tranh gắt gao với Tiểu Khải. Hắn có một cặp mắt hẹp xếch lên như chạy thẳng vào tóc mai, đôi môi mỏng khẽ mím, cổ áo lật lên áp sát vào gáy, phía trước cài nút thấp đến nỗi có thể thấy được cả hai hạt hồng đậu, phảng phất như một đóa mai cao ngạo lạnh lùng.

Tay phải của Đông Lưu đang cầm hai chiếc ly thủy tinh đế cao, tay trái xách một bình XO hai mươi mốt năm cao cấp, hắn liếc mắt nhìn Diệp Bình An đang ru rú trong góc phòng, chất giọng không cao không thấp tuông ra một câu.

“Tiền bối, anh làm hư chén rượu chủ tịch Phương tặng tôi rồi.”

Một chiếc ly đế cao Đông Lưu đang cầm trên tay bị cánh cửa dập trúng, miệng bị mẻ một miếng. Với vóc người cao ráo của hắn, từ trên cao nhìn xuống Diệp Bình An, tạo nên một sự bễ nghễ cao ngạo không cách nào diễn tả được.

Diệp Bình An chỉ có thể cúi đầu lúng ta lúng túng nói: “Xin lỗi.”

“Không sao cả, không sao cả.” Chủ tịch Phương đứng dậy giảng hòa, “Tiểu Diệp cậu tới rồi à, sau lại đứng che ở cửa ra vào thế chứ?”

Diệp Bình An mấp máy môi định nói cái gì, nhưng lưng lại nhói đau khiến cậu không thể phát ra âm thanh.

“Hầy, không trách cậu, một chén rượu thôi có đáng gì đâu.” Chủ tịch Phương cười, nhưng đôi mắt lại bám trên người Đông Lưu, dừng lại tại chiếc cổ áo được kéo thấp một cách quyến rũ khiến người ta không khỏi nghĩ sâu nghĩ xa của hắn.

“Không sao cả?” Đông Lưu giương cao giọng, lạnh lùng bĩu môi, “vậy tôi đập nó cả nha.”

Nói xong, Đông Lưu buông tay, hai chiếc ly thủy tinh sáng long lanh ngay lập tức đập vào nền đá hoa cương, phát ra tiếng vang thanh thúy, bể thành mảnh vụn.

“Đập giỏi lắm! Đập bể cả rồi, tôi sẽ mua cho cậu hai chiếc ly còn tốt hơn nữa, loại cẩn ngọc nạm kim cương, đảm bảo đập không bể.” Chủ tịch Phương thoải mái cười lớn, đưa tay kéo Đông Lưu cao ngạo như nữ thần ngồi xuống bên cạnh hắn.

Tên đàn ông trẻ tuổi đang ôm Tiểu Khải trong lòng ngực vỗ tay tán thưởng, “Không hổ là chủ tịch Phương, ra tay rất hào phóng, ly rượu cổ của hoàng thất đế quốc Anh bị đập vỡ ngay trước mặt mà mắt cũng không chớp, khiến lão tiểu đệ tôi, BỘI PHỤC!”

“Ây da, tổng giám đốc Trương khách khí quá rồi, anh cũng thua kém gì tôi đâu, nhìn sợi dây chuyền có viên kim cương màu hồng Tiểu Khải đeo trên cổ kìa, là mặt hàng mới sản xuất số lượng giới hạn của Tiffany đúng không?”

Hai người tán dương nhau một cách khoa trương, những người khác ở bên cạnh cũng anh một câu tôi một câu phụ họa, Đông Lưu và Tiểu Khải có bao nhiêu chiêu cũng đã dùng hết, đầu mỗi người quay về mỗi hướng, cơ hồ khiến cho cả phòng bốc hỏa, bầu không khí lên tới cao trào, mọi người đều giơ chén rượu lên mời nhau, chủ tịch Phương lúc này mới nhớ tới Tiểu Diệp.

“Đến đây đến đây, Tiểu Diệp, đến đây nào.” Đưa tay lôi kéo Diệp Bình An đang rụt rè đứng bên cạnh đi đến cuối sofa.

Trong ánh đèn lờ mờ, lúc này Diệp Bình An mới nhìn thấy, ngoại trừ những gã đàn ông đang say rượu ồn ào kia, còn có một gã đàn ông tê liệt ngồi tuốt trong góc đã ngủ quên, mà bên cạnh hắn, gần sát bức tường, là một chiếc xe lăn chạy điện.

Chủ tịch Phương xấu hổ gãi gãi đầu, “Âu tiên sinh tửu lượng thấp quá, mới uống mấy chén đã ngủ rồi, khiến cậu uổng phí một chuyến tới đây, lại làm cậu phải đợi lâu như vậy.”

Diệp Bình An “dạ” một tiếng rất khẽ.

Chủ tịch Phương đầu óc lùng bùng nhìn một chút gã đàn ông đang ngủ say, sau đó lại nhìn một chút Diệp Bình An đang lúng túng chẳng biết làm sao, bất đắc dĩ mở miệng: “Nếu hắn đã ngủ rồi, vậy Tiểu Diệp cậu…”

“Không sao cả, tôi vẫn phục vụ ông ấy.”

Chủ tịch Phương cơ hồ có chút giật mình, “Nhưng mà…”, hắn nhíu đôi mày, còn định nói vài câu khuyên Diệp Bình An “rút lui”, nhưng khóe mắt lại liếc thấy vài con ong bướm đang lượn đến gần Đông Lưu.

“Hầy, bỏ đi, tùy cậu thôi.” Chủ tịch Phương vội vã quẳng cho một câu, rồi vội vàng quay lại bảo vệ đóa hoa của mình.

Phí phải trả khi MB bước vào phòng vốn thuộc về Cuồng Triều, các MB muốn có tiền đều phải dựa vào bản lãnh, xem ai có thể làm khách khui nhiều chai rượu, đưa nhiều tiền boa, tặng nhiều quà cáp, thậm chí ra ngoài tìm bãi đáp riêng, tất cả các chi phí này đều thuộc về MB.

Diệp Bình An chậm rãi ngồi xuống bên cạnh gã đàn ông đang ngủ. Hắn ngồi ở cuối sofa, khoảng trống còn lại cũng chẳng rộng rãi cho lắm, nhưng Diệp Bình An vốn rất nhỏ gầy, nên chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến việc cậu ngồi sát vào hắn.

Cho đến khi sống lưng tựa vào chiếc gối dựa mềm mại, cậu mới phát ra một tiếng rên nhỏ đến nỗi khó có thể nghe thấy.

Lưng của cậu, chắc cũng bị bầm rồi, xương sống có hơi đau lâm râm, lúc nãy bị đập vào xương sống, khiến cậu đau đến nỗi gần như không đứng thẳng lên được.

Diệp Bình An khẽ rủ mi mắt, có chút uể oải.

Căn phòng cậu vào phục vụ trước đó là một đám sinh viên tổ chức sinh nhật cho bạn mình, đến đây để quậy và khám phá mới lạ, kêu vài lon bia, chỉ giúp cậu khui một bình Whisky giá rẻ nhất. Dưới sự la hét cổ vũ của những người trẻ tuổi tuổi tác cũng tương đương cậu, cậu bị ép uống không ít rượu, bây giờ lại bị thương, đêm nay xem như toi rồi.

“Ơ.”

Gã đàn ông đang ngủ bên cạnh đột nhiên phát ra âm thanh, Diệp Bình An lại càng hoảng sợ, quay sang nhìn hắn.

Gã đàn ông gần như ngồi lún vào sofa, hai chân giang rộng ra hai bên một cách không tự nhiên tạo thành chữ bát, cả cái đầu tựa hồ gục hẳn lên một bên vai của mình, mái tóc đen như mực rủ xuống, bao trùm lên gương mặt của hắn, chỉ có thể thấy được một chút cặp mắt kính thô to màu nâu gác trên sống mũi, tựa như một miếng che mắt vắt ngang che đi hơn nửa khuôn mặt.

“Làm sao vậy?” Diệp Bình An căng thẳng giơ bàn tay nhỏ bé đặt lên đùi phải của hắn, nghiêng người muốn nhìn hắn cho rõ.

Gã đàn ông không trả lời, từ lỗ mũi phát ra hơi thở nặng nề, mang theo chút ít mùi rượu.

Diệp Bình An suy nghĩ một hồi, mới nhớ ra tên họ của hắn, cậu nhẹ giọng hỏi thăm: “Âu tiên sinh, ngài có khỏe không?”

Cậu hạ thân người xuống thật thấp, lặng lẽ đưa tay định vén những lọn tóc trước trán của gã đàn ông lên, để có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của hắn, nhưng ngay lúc ngón tay cậu đụng đến một sợi tóc của hắn, bất thình lình, hắn mở mắt ra.

Động tác của Diệp Bình An đóng băng lại trong nháy mắt, tựa như một con thú nhỏ bị rình rập bởi một con dã thú săn mồi đang giấu mình trong bụi cây rậm rạp, tim bị ngừng đập, không cách nào động đậy.

Cậu nghĩ, đó có thể là ảo giác của cậu, một tên đàn ông say rượu, không thể có một đôi mắt sắc như chim ưng được, cũng sẽ không phát ra ánh nhìn lạnh lẽo như băng lên bàn tay đang đặt trên đùi hắn của cậu.

Diệp Bình an rút tay về, nhớ tới gã đàn ông này vốn tàn tật, cậu nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, tôi không phải cố ý.”

Cậu không biết mình đang xin lỗi về điều gì nữa, cũng không biết chính mình đang giải thích cho ai nghe.

Đây nhất định là ảo giác của cậu, bởi vì một giây sau đó, gã đàn ông gian nan thẳng cổ lên, tóc như dòng nước chảy xuôi trượt xuống, để lộ khuôn mặt của hắn và đôi mắt nửa khép nửa mở, đáy mắt, là sự hỗn độn ngơ ngác mà bất cứ tên đàn ông say rượu nào cũng đều có.

Diệp Bình An suy nghĩ một chốc, xé bao khăn giấy ướt, nhẹ nhàng kéo một cánh tay của gã đàn ông qua.

“Âu tiên sinh, tôi là Tiểu Diệp, là… chiêu đãi viên của Cuồng Triều, tôi giúp anh lau tay nha.”

Đầu tiên là nhẹ nhàng đặt khăn ướt lên mu bàn tay của gã đàn ông, ngước nhìn, thấy hắn không có phản ứng chối từ, liền mở rộng khăn giấy ra, cẩn thận lau chùi.

Cậu đặt tay của gã đàn ông gác lên tay trái của mình, tay phải cầm khăn giấy lau mu bàn tay, lòng bàn tay hắn, cậu chùi rất tỉ mỉ, từ ngón tay, đến kẽ tay cho đến móng tay, cảm giác lạnh lẽo của nước vô hình lan tràn suốt dọc bàn tay. Đặt một tay đã lau sạch sẽ xuống, cậu tiếp tục cầm bàn tay còn lại lau chùi, sau đó gác hai bàn tay của gã đàn ông lên đùi.

“Âu tiên sinh, tôi … tôi muốn giúp anh lau mặt.”

Diệp Bình An nhỏ giọng thông báo, sau đó xé bao khăn giấy ướt, mở ra áp vào trán gã đàn ông, nghe thấy tiếng rên khẽ thoải mái thoát ra từ cổ họng hắn, cậu im ắng mỉm cười nhè nhẹ.

Người uống rượu thường sẽ cảm thấy bức rứt khó chịu, dùng khăn giấy ướt thế khăn lau để lau mặt và tay, có thể làm tỉnh rượu, cũng có thể làm giảm cảm giác nóng bức bứt rứt khi say, đây là kinh nghiệm bản thân của Diệp Bình An, đương nhiên, cậu cũng biết một biện pháp rất tốt khác có thể giúp vị khách của mình giải rượu.

Tại Cuồng Triều, vĩnh viễn sẽ có những gã đàn ông say rượu, cho nên khăn giấy ướt và bao cao su, tại Cuồng Triều, vĩnh viễn sẽ không thiếu hàng.

– – – phân cách tuyến – – –

Âu Khuê Vũ, ba mươi hai tuổi, là một kẻ tàn phế phải di chuyển nhờ vào xe lăn.

Thời gian ngồi xe lăn đã trải qua mười tám năm, nói cách khác, gần một nửa cuộc đời hắn đều sống trong việc “hưởng thụ” những cái nhìn chằm chằm khinh bỉ, những ánh mắt thông cảm, và những lời khe khẽ thì thầm châm chọc của mọi người.

Trên tạp chí tài chính, Âu Khuê Vũ được biết đến như một nhà quản lý chuyên nghiệp xuất sắc của công ty điện tử Giai Bảo. Trên báo chí xã hội, Âu Khuê Vũ được biết đến như một tên quỷ xui xẻo chuyên phụ trách việc giúp hai ông anh của hắn thu dọn chiến trường do giành gái, hay do say rượu đánh nhau. Trên tập san lá cải, Âu Khuê Vũ là một kẻ mà các cô tiểu thư nhà giàu chẳng thèm để ý tới, còn các cô hầu trong quán rượu thì thì thầm to nhỏ hắn là một tên bất lực, liệt dương.

Bọn họ nói, do hai cái chân đó đã hại hắn, khiến hắn bị đày sang Mỹ, khiến hắn mất đi sự tôn nghiêm của một gã đàn ông.

Bọn họ cũng nói, nếu không trả giá bằng đôi chân đó, thì một năm trước hắn làm cách nào có thể tiến vào Giai Bảo.

Bọn họ không biết, Âu Khuê Vũ thật ra vô cùng “hưởng thụ” hai chân của hắn, hưởng thụ kiếp sống mười tám năm trên xe lăn.

Âu Khuê Vũ chặn lại bàn tay muốn gỡ mắt kính của cậu xuống, “… có thể rồi.”

Cảm giác bàn tay khẽ run một chút, trong con ngươi của đôi mắt khẽ híp lại phản ánh một gương mặt xem như thanh tú, cũng giống như lúc đầu tiến vào căn phòng riêng này, vẻ mặt hơi căng thẳng rụt rè, đôi mi khẽ chớp chớp, lại chớp chớp, tựa như hai cây quạt kinh hoảng đập lia lịa.

Chủ tịch Phương nói, đây là một MB lão luyện làm ở Cuồng Triều được ba năm, lão luyện thế này sao? Âu Khuê Vũ cảm thấy cần phải khảo nghiệm cậu một chút, có lẽ cậu sẽ giống như một người dẫn chương trình trong một tiết mục, thiên biến vạn hóa, tung tin đồn nóng bỏng rằng hắn bất lực như mấy cô hầu quán rượu, khiến hắn có được chút kinh ngạc.

Diệp Bình An rút tay về từ bàn tay gã đàn ông, cậu tưởng rằng gã đàn ông đã tỉnh, nhưng mí mắt của hắn vẫn rũ xuống như cũ, tựa như vô cùng không thoải mái do muốn ngồi thẳng nhưng lại không cách nào làm được, miệng vô thức phát ra vài từ nói mớ.

“Lưng… lưng của tôi… ui…”

Tiếng nói mớ của gã đàn ông không rõ ràng cho lắm, Diệp Bình An khom người nhìn một chút phía sau lưng hắn, phát hiện lưng của gã đàn ông không có điểm tựa, bởi vì hai chân tê liệt không có sức chống đỡ, nên lưng không thể dựa sát vào sofa, chỉ có thể dùng cổ đã tê cứng gác lên đầu của lưng ghế.

“Để tôi giúp anh.” Diệp Bình An vòng ra phía sau nắm lấy hai bả vai của hắn, kéo về phía sau, thế nhưng tốn công vô ích, gã đàn ông không cách nào động đậy được.

Cậu ngẩng đầu, nhìn những vị khách nam khác ngồi ở hai bên, người thì rống cổ họng lên hát, người thì khoác lác, kẻ lại thi xem ai uống rượu giỏi, Đông Lưu và chủ tịch Phương thì áp đầu áp cổ, hăng say cháy bỏng, còn Tiểu Khải và tổng giám đốc Trương thì đã không biết tung tích rồi.

Cậu cắn cắn môi dưới, nhịn cơn đau trên lưng, đứng dậy đứng vào giữa hai chân gã đàn ông.

“Âu tiên sinh, anh đừng sợ, tôi muốn giúp anh ngồi ngay hơn một chút.” Giọng nói yếu ớt như chuột vừa dứt, hai tay luồng dưới nách gã đàn ông, thân trên gần như dán vào ngực hắn, cậu cắn răng, lấy hết khí lực toàn thân, nhích về phía trước lại nhích về phía sau.

Quá bất ngờ, gã đàn ông đột nhiên ngã chúi về phía trước, một trọng lượng cực lớn đột ngột đè lên người Diệp Bình An, khiến cậu lảo đảo, ngửa người ngã đổ về phía sau, nằm với tư thế một con ếch đang bị giải phẩu, bị Âu Khuê Vũ đè chặt trên nền nhà bằng đá hoa cương.

Thân thể đập lên nền đá cứng rắn, phát ra tiếng vang nặng trịt, khiến mọi người đều giật nảy mình.

“Tiểu Diệp…. cậu… cậu đang làm cái gì?” Chủ tịch Phương kêu lên sợ hãi, mọi người ba chân bốn cẳng kéo Âu Khuê Vũ vốn đã xụi lơ do say rượu lên, sắc mặt Diệp Bình An trắng bệch, cố giơ cánh tay chống lên chiếc bàn thấp, từ từ bò dậy.

Kẻ tay Đông Lưu đang kẹp một điếu thuốc chưa đốt, phụt một tiếng cười ra, “Tiền bối, anh thèm khát đến thế kia à? Lâu quá không có khách nào gọi anh, nên anh phải dùng sắc dụ dỗ một gã đàn ông say rượu sao?”

Mọi người đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mới nhớ tới hình như vừa rồi có nhìn thấy Tiểu Diệp đứng giữa hai chân Âu Khuê Vũ, kề người rất sát vào, mọi người hai mắt liếc nhìn nhau ngầm trao đổi, sau đó cười cười mờ ám.

“Không phải vậy, Âu tiên sinh không thoải mái…” Diệp Bình An cố gắng giải thích.

“Anh ta không thoải mái a, hay ‘thằng nhỏ’ của anh ta không thoải mái, cho nên cậu mới giúp anh ta xoa bóp nó một chút?” Vài vị khách nam đi vòng đến bên cạnh Tiểu Diệp, hài hước kéo kéo tay cậu, chạm vào đũng quần của Âu Khuê Vũ.

Diệp Bình An vùng vẫy, “Đừng làm vậy, Âu tiên sinh có lẽ đã đụng bị thương rồi, các ngài không giúp ngài ấy kiểm tra một chút sao?”

“Bị thương chổ nào cũng không nghiêm trọng bằng việc ‘thằng nhỏ’ của anh ta bị thương, không cách nào ngẩng đầu lên, Tiểu Diệp cậu nên tốt bụng chút, giúp anh ta chữa trị nó tí xíu trước đi.” Các vị khách nam lại cười to lên.

Diệp Bình An thần sắc kinh hoảng, cổ tay bị kéo đến nỗi nổi đỏ, lúc đầu ngón tay gần như chạm vào chổ đó của Âu Khuê Vũ, gã đàn ông giống như đang ngủ say lại nói một câu khiến những vị khách nam cứng ngắt như bị đinh ghim tại chổ.

“Ư… Tôi mắc tiểu… Toa-lét đâu? Toa-lét ở chổ nào?”

Từng chữ từng chữ được nói rõ ràng một cách dị thường, những vị khách nam đều tỉnh rượu, quay đầu lại cùng có ý hỏi chủ tịch Phương đang chăm chú thân mật với Đông Lưu.

“Chủ tịch Phương, Âu tiên sinh mắc tiểu.”

Chủ tịch Phương vung tay lên, “Gọi điện thoại cho tài xế của hắn, hắn say đến vậy rồi, một mình không thể vào toa-lét được đâu.”

Vị khách nam vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi, thế nhưng một lúc lâu vẫn không có người bắt máy, Âu Khuê Vũ vẫn còn đang la lên, những vị khách nam hai mặt nhìn nhau, không ai muốn gánh lấy chuyện xúi quẩy này, lại thấy Diệp Bình An đã đẩy xe lăn đến bên chân Âu Khuê Vũ.

“Tôi… Tôi không đủ sức, có thể giúp tôi ẵm Âu tiên sinh đặt lên xe lăn được không? Tôi… Tôi có thể đưa ngài ấy đến phòng vệ sinh.” Diệp Bình An chần chờ nhìn mọi người.

Mọi người đương nhiên không nói hai lời, nhanh chóng đẩy hai người ra khỏi phòng, tựa như Âu Khuê Vũ là một tên ôn thần vậy.

Diệp Bình An không biết cách khởi động hệ thống chạy điện, nên chỉ có thể dùng sức lực hai cánh tay đẩy Âu Khuê Vũ đi, lưng của cậu rất đau, vừa mới bị đụng thêm một lần nữa, bây giờ chỉ cần cậu dùng lực một chút sẽ đau đến nổi chảy mồ hôi hột, đi chưa được mấy bước, đã đau đến nỗi chân nhũn ra.

Cậu đẩy xe đến gần vách tường, còn mình thì chống một tay vào tường bên kia ngồi xổm xuống, một tay khó khăn vòng ra sau lưng, ấn ấn xoa xoa lên cái lưng đang đau đớn, dường như làm vậy sẽ khiến dễ chịu hơn một chút, mặc dù con mắt của cậu đã đau đến nỗi chảy nước mắt rồi.

“Ui… đau quá….” Tựa như một con mèo nhỏ rên rỉ khi một mình liếm vết thương, thỉnh thoảng có vài phục vụ viên bưng mâm đi qua, vội vã liếc nhìn cậu, lại nhìn chiếc xe lăn bên kia, rồi làm như không thấy gì cả đi lướt qua.

Thói đời ấm lạnh, bọn họ biết rõ địa vị của Tiểu Diệp, cũng biết rõ địa vị của những vị khách mà Tiểu Diệp có thể tiếp.

Diệp Bình An hít hít mũi, chùi nước mắt, chống tường, chậm rãi đứng lên, cảm giác đau đớn khiến một người luôn chậm chạp như cậu lại càng thêm chậm chạp, hoàn toàn không phát hiện, dưới ngọn đèn vàng vọt, có một đôi tròng mắt đen lay láy vẫn đang nhìn chằm chặp vào mình.

“A, Âu tiên sinh, anh tỉnh rồi à?” Mãi cho đến lúc xoay người lại muốn nắm tay cầm của chiếc xe lăn, cậu mới phát hiện gã đàn ông ngồi trên xe lăn đang thỉnh thoảng nhìn mình.

“Xin lỗi, tôi lập tức đẩy anh đến nhà vệ sinh, anh chịu khó nhịn một chút.” Giọng nói qua sự tẩy rửa của nước mắt nên nghe như nghèn nghẹn và yếu đuối, cậu chớp chớp đôi mắt vẫn còn ươn ướt, cắn môi dưới, sau đó định dùng lực đẩy xe đi ….

Nhưng chiếc xe lăn lại tự động chạy về phía trước.

Diệp Bình An ngạc nhiên mở to mắt, xe lăn lại ngừng lại.

Gã đàn ông ngồi trên xe lăn quay đầu, lộ ra một nụ cười xin lỗi dịu dàng.

“Tôi cũng đã gần tỉnh rượu hẳn rồi, có thể tự di chuyển, phòng vệ sinh ngay tại chổ rẽ đó phải không? Cậu cứ quay về phòng trước đi.”

Diệp Bình An ngẩng ra, gã đàn ông có một giọng nói trầm thấp dễ nghe, tựa như miếng ngọc ấm nhuận cũ kỹ, trên mặt khắc hai chữ “bình an”, vì phải giải quyết nợ nần cho cô nhi viện, đã bị cậu mang đi cầm rồi.

“Âu tiên sinh, giọng nói của anh thật dễ nghe.”

Cứ như vậy buộc miệng nói ra theo trực giác, gã đàn ông tựa hồ cũng vì câu nói từ trên trời bay xuống của cậu mà sửng sốt.

Diệp Bình An kinh ngạc nhận ra sự mạo muội của mình, liếm liếm đôi môi khô khan, giải thích: “Tôi… Tôi là nam chiêu đãi viên của Cuồng Triều, tôi tên là Tiểu Diệp.”

“Tiểu Diệp, chào cậu.” Gã đàn ông nói rất nhã nhặn, duy trì nụ cười trên môi, “Vất vả cho cậu quá, Tiểu Diệp, tôi muốn tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý, cậu quay về phòng đi.”

Diệp Bình An lắc đầu, “Không sao cả, tôi sợ anh bị té ngã…”

Nhìn thấy chân mày của gã đàn ông có hơi nhướng lên, Diệp Bình An rụt cổ lại, chỉ mong sao lập tức cắn đứt đầu lưỡi của mình. Gã đàn ông này vốn có thân phận cao quý, nhất định không thích người khác nhắc tới sự bất tiện của hắn.

“Ý.. Ý của tôi là … vừa lúc tôi cũng định đi đến nhà vệ sinh, chúng ta đồng thời đi, có thể không?”

Cậu vụng về tìm lời để nói, nhưng lại cảm thấy bản thân mình thật sự rất ngu xuẩn. Cái gì mà “có thể không”? Nếu gã đàn ông này nói không thể thì sao? Lại thêm, cái gì gọi là “đồng thời đi” chứ? Hai tên đàn ông tay trong tay đi vào nhà vệ sinh à?

Lời của cậu, quả thực chả ra sao cả.

“Tôi là nói… Tôi muốn nói…” Diệp Bình An lắp ba lắp bắp.

Càng cố gắng muốn giải thích lại càng không xong, thấy gã đàn ông vẫn điềm tĩnh nhìn về phía cậu, đôi mí mắt cậu khẽ hạ xuống, nhịn không được gõ lên đầu mình một cái, cảm thấy bản thân mình đã ngu ngốc đến cực điểm.

Diệp Bình An, mày đúng là một tên ngu ngốc.” Cậu thì thào tự nói với mình, lại nghe thấy một tiếng cười rất khẽ đến nỗi khó mà nghe thấy.

“Cậu đừng căng thẳng.” Tiếng cười của gã đàn ông có chút quỷ dị, không ôn nhu như mới vừa rồi, mà mang theo một ít thâm trầm, “Tôi chỉ cảm thấy thú vị thôi, đã lâu không còn ai lo lắng đến chuyện tôi bị té ngã.”

Diệp Bình An nhìn hắn một cách kỳ quái, tựa như không hiểu thú vị là ở chổ nào, nhưng lại không dám hỏi.

Gã đàn ông thu lại tiếng cười, khôi phục nụ cười ôn nhu không chút tì vết, nói: “Nếu cậu không ngại, vậy tiến đến đây giúp tôi đi.”

Vòng bánh xe chuyển động rất thong thả, Diệp Bình An nhanh chân đuổi theo, lẳng lặng đi bên cạnh.

Đột nhiên, một sức mạnh vô cùng mạnh mẽ quặt lấy người cậu, Diệp Bình An cảm thấy trời đất quay cuồng, hai tay bối rối muốn chụp lấy thứ gì để giữ thăng bằng cho cơ thể mình, lại ôm phải một phần nào đó hình trụ của cơ thể khá ấm áp.

Đó là cổ của Âu Khuê Vũ.

Giương đôi mắt màu hoa hạnh tròn xoe tựa như một chú mèo con, mới phát hiện mông của mình đang đặt trên hai chân của Âu Khuê Vũ, mà khuôn mặt vẫn trầm tĩnh như nước của gã đàn ông này được chiếu vào trong mắt với tỉ lệ to gấp đôi.

“Âu tiên sinh… anh… tôi….” Diệp Bình An luống cuống tay chân định ngồi dậy, không hiểu tại sao mình lại có thể đặt mông ngồi trên người Âu Khuê Vũ.

Cánh tay đang choàng qua eo cậu không ngờ lại rất cường tráng, ôm chặt cậu, dễ dàng ngăn cản ý định muốn rục rịch của cậu.

“Lưng của cậu đang đau, phải không?” Người đàn ông cười nhẹ nhàng, “Ngồi thế này để xe lăn tự chuyển động có thoải mái hơn không?”

“Nhưng mà… nhưng mà chân của anh….”

“Không sao cả, chúng nó đã mất tri giác từ lâu rồi.” Hắn nói, rồi tựa như muốn chứng minh, đấm lên đùi mình một cú thật mạnh.

“Đừng làm vậy!” Diệp Bình An khẽ kêu lên, bàn tay nhỏ bé cầm lấy bàn tay to lớn đang nắm lại thành quyền của gã đàn ông, “Cho dù bác sĩ nói đã không còn tri giác, nhưng nếu làm vậy, trong lòng vẫn cảm thấy đau đó.”

Người đàn ông cảm thấy rất kinh ngạc khi nghe cậu nói như thế, ánh mắt thâm trầm, trái ngược với vẻ mặt tựa như người tốt của hắn, nhìn về phía Diệp Bình An bằng ánh nhìn rất sâu sắc, như muốn chọc thẳng vào trong người cậu, muốn giải phẩu xem sự chân thành chiếm bao nhiêu phần trong lời nói của cậu.

Một cánh tay của Diệp Bình An vẫn choàng qua cổ Âu Khuê Vũ, khuôn mặt hai người dán chặt vào nhau, gần đến nỗi khi cậu nháy mắt thật mạnh vì căng thẳng, đôi mi dài lại làm nhột Âu Khuê Vũ. Gã đàn ông phát hiện, tên MB mềm mại như một chú mèo con này không có đánh phấn, hắn có một làn da trắng nõn hoàn toàn tự nhiên, mặc dù trong hơi thở bay ra hơi rượu nhàn nhạt, nhưng vẫn thoang thoảng hương khô ráo của xà phòng. Thân là một MB có thâm niên, thế nhưng một chút nước hoa cũng chưa từng phun.

Diệp Bình An chống không lại ánh mắt tràn đầy sự công kích đó, không nhịn được run lên nhè nhẹ, nhưng sự run rẩy này lại khác với sự run rẩy khi bị những tên khách nam ngược đãi trên giường. Ánh nhìn chăm chú của Âu Khuê Vũ tựa như một thanh đao sắc bén, mà cậu lại như một con cừu non đang nằm trên thớt thịt chờ mổ xẻ, gã đàn ông không cần ra tay, là cũng có thể xẻ từng lớp từng lớp cơ thể cậu, nhìn xuyên suốt cậu, khiến cậu không trốn vào đâu được.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: