Trụy nhật chi thành – Mở đầu

.

.

Trụy nhật chi thành

Mở đầu

.

Tháng bảy, vịnh Marmana thuộc biển Aegean xanh thẳm một màu, những cánh buồm trắng chen chúc nhau lướt đi chằng chịt trên mặt biển, giống như những họa tiết trang trí uốn lượn trên mặt thảm, tô điểm thêm nét hòa nhã cho vịnh Marmana.

Chiếc phà thong thả đưa hành khách rời khỏi bến Yenikapl của Istanbul, hướng về phía Yalova, điểm đến chính là thành phố cổ Bursa của Thổ Nhĩ Kỳ.

Bầu trời cao trong vắt, ánh mặt trời mỹ lệ chiếu rọi xuống mặt biển xanh, Louis Dodgson đưa tay che trước trán, nheo mắt nhìn đỉnh thánh đường Hagia Sophia lấp ló sau những tòa kiến trúc ở phía xa xa. Sau lưng anh, đám bạn học đùa giỡn ầm ĩ, hoàn toàn đối lập với bóng lưng cô độc của anh.

Ngoài cá tính biệt lập, thêm một lý do nữa khiến anh khó hòa mình vào mọi người, đó là vì anh là một người phương Đông tóc đen mắt đen, nếu đứng giữa đám bạn du học sinh da trắng da đen, cứ như hạc đứng giữa bầy gà vậy, mặc dù anh có thể nói tiếng Anh lưu loát như một người Mỹ chính gốc.

Vincent đang bá vai, bá cổ với đám bạn của mình chụp hình lung tung, chợt bắt gặp bóng lưng cô độc đứng cách đó không xa, anh cười cười rồi từ chối cánh tay nhiệt tình của bạn bè mình, im lặng đi đến phía sau người bạn học tính tình lúc nào cũng dửng dưng, hờ hửng.

Vincent cất giọng nói, “Hi, Louis, tôi đã nghe chuyện của ngài Dodgson, tôi rất lấy làm đáng tiếc.”

Louis khẽ quay đầu lại, ánh mắt vẫn trong suốt điềm tĩnh, “Cảm ơn anh, nhưng không có gì phải tiếc nuối cả, ông Peter đã phải chịu rất nhiều đau đớn trong khi hóa trị, cái chết là sự giải thoát cho ông ấy.”

Vincent có chút sửng sốt, “Nhưng ngài Dodgson chỉ mới hơn sáu mươi tuổi?”

Louis dường như có hơi nhíu mày một chút, tỏ vẻ thế thì sao chứ, nhưng Vincent lại cho rằng đó chỉ là ảo giác của anh, bởi vì Louis vẫn im lặng không nói gì, quay mặt đi, ánh mắt lại trở về với biển xanh mênh mông đang cuồn cuộn sóng.

Đối với Vincent cũng như rất nhiều những sinh viên học viện ngoại ngữ khác, sự tồn tại của Louis Dodgson hoàn toàn độc lập với họ, anh giống như đang sống trong một thế giới khác biệt.

Louis là một đứa trẻ mồ côi đến từ phương Đông, nhập quốc tịch Mỹ lúc mười tuổi, nhưng không tiếp nhận sự giáo dục chính quy, thẳng cho đến năm mười chín tuổi, đại học Pennsylvania đặc cách cho anh tham gia thi trắc nghiệm nhập học, kết quả thi khiến tất cả mọi người phải tròn mắt kinh ngạc.

Bài thi môn toán của anh không đạt tiêu chuẩn đúng như dự đoán, nhưng điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc lẫn hâm mộ chính là khả năng ngoại ngữ của anh.

Louis chẳng những có thể nói được lưu loát những ngôn ngữ hòa kết như tiếng Anh, tiếng Đức, mà còn có thể nói được cả những ngôn ngữ chấp dính như tiếng Ý, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, thêm một chút tiếng Latinh và tiếng Hy Lạp cổ.

Peter Dodgson là cha nuôi của anh, một nhà nghiên cứu ngôn ngữ học vô danh chuyên nghiên cứu về ngôn ngữ Ấn – Âu, khi đề cử Louis với đại học Pennsylvania, ông chỉ nói một câu: “Tôi đã không còn gì để dạy cho thằng bé này nữa rồi.”

Đại học Pennsylvania đã mở tiền lệ cho anh nhập học, thậm chí còn muốn trực tiếp đề cử anh trở thành nghiên cứu sinh, không chỉ thế, nghe nói các cơ quan nghiên cứu ngôn ngữ khắp nơi cũng đã rục rịch ý định cướp người.

Song, Peter lại cự tuyệt toàn bộ bọn họ.

Ông nội của Vincent vốn là một giáo sư lớn tuổi tại đại học Pennsylvania, anh còn nhớ lúc ấy ông nội đã tức giận đến nỗi cởi phăng cà vạt ném phựt xuống ghế sofa.

“Đúng là một tên thông thái rởm đời!” Ông nội anh lúc nào cũng khoác trên người một phong thái nghiêm túc đĩnh đạc, vậy mà bây giờ lại lớn tiếng quát tháo, “Cái gì mà tuyệt đối không để Luois đi theo con đường đó, phải để cậu ta đi theo con đường thông thường! Cứt chó! Thằng bé đó rõ ràng là một thiên tài mà!”

Vì vậy, Louis đã trở thành một sinh viên đại học bình thường như những người khác.

Sự từ chối của Louis lại càng làm tiếng tăm của anh vang trong lãnh vực ngôn ngữ Ấn – Âu, vốn là một chuyên ngành ít người quan tâm đến. Đó cũng là lý do vì sao Vincent cố gắng sắp xếp cho du học sinh đến nghỉ hè ở Thổ Nhĩ Kỳ lần này.

Chuyên ngành Altaic vốn đã là một chuyên ngành ít người quan tâm, hôm đó, Vincent vừa xong công việc tại thư viện, thì thấy Louis một mình ngồi nghiên cứu những loại ngôn ngữ khó hiểu.

Đêm đã gần khuya, sắp đến giờ đi nghỉ, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn rọi xuống, ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất, Louis mệt mỏi tựa người vào bệ cửa sổ, tay chống cằm, hàng mi thanh mảnh chăm chú hướng vào trang sách, tựa như bóng của một cánh bướm mỏng manh.

“Louis.” Không phải cố ý quấy rầy, nhưng Vincent không kềm chế được, rốt cục cũng lên tiếng gọi.

Vincent còn nhớ, lúc Louis ngẩng đầu lên, ánh sáng, như từ từ trượt dọc theo mái tóc của Louis, rồi trải xuống làn da trắng ngần tưởng chừng như trong suốt, đôi mắt lóng lánh phát ra tia sáng thuần khiết, trong phút chốc đã hớp mất hồn của Vincent.

Giống như một bức ảnh bị chụp bằng ống kính May Ray quá sáng, giữ lại sự hư ảo mà hoang vu xinh đẹp, một phong cảnh vĩnh hằng, nhưng cũng tiêu điều lạnh băng băng.

Cho đến khi nguyên một chồng sách cao nghệu chất trên bàn đột nhiên đổ ầm xuống, mới phá vỡ được lời nguyền đang bó cứng anh.

Ánh mắt lướt qua bìa sách, đó là một phiên bản cổ xưa của kinh Coran được viết bằng tiếng Ả Rập.

Vincent kinh hoảng trong phút chốc, lúc đó nước Mỹ đang trong cơn hoảng loạn vì những đợt tấn công khủng bố, anh chần chừ một chút mới nói: “Cậu đọc loại sách này thật sự quá nguy hiểm! Cậu không sợ bị người ta dán nhãn khủng bố vào mình sao?”

Louis không hiểu ý, suy nghĩ một chốc rồi hỏi: “Dán nhãn cái gì kia?” Sau đó, lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, trong sáng, “tôi chỉ là có chút hứng thú mà thôi.”

Trong phút giây đó, Vincent đã hiểu vì sao Peter Dodgson lại kiên trì đến thế.

Suốt chín năm ngăn cách với thế tục đó, Peter đã dạy dỗ Louis như thế nào?

Bài trừ văn hóa Mỹ ô nhiễm, thô thiển, phù phiếm, cậu thiếu niên phương Đông mảnh mai, tuấn mỹ, ôn hòa này không biết nhơ bẩn là gì, mà chỉ đơn thuần chìm đắm trong các loại ngôn ngữ, tựa như đang chơi một trò chơi, giống như một đóa hoa thủy tiên an nhàn mọc lên mà không quan tâm đến thế sự chung quanh biến đổi thế nào.

Một tính cách thanh cao, trong sạch, thậm chí còn có vẻ non trẻ so với tuổi thật rất nhiều.

Song, cái chết thật là tàn khốc, nó đã tước đoạt sự che chở mong manh, gầy yếu của Peter, trong thời khắc bức tường vô khuẩn vỡ ra, Louis đã gặp phải chuyện gì? Có vì đối diện với hiện thực tàn khốc, nhơ bẩn mà trở thành thối rữa?

Chiếc phà dập dềnh theo làn sóng, Vincent đứng nhìn Louis đang được bao phủ trong ánh thái dương, áo sơ mi không cài nút đầu tiên, để lộ bờ vai trắng nõn, khô ráo, không chút mồ hôi.

“Cậu có nghĩ gì cho tương lai chưa?” Vincent đột nhiên hỏi.

Louis nhìn Vincent, không hiểu.

“Tôi nghe nói những đứa con của ngài Dodgson đã tranh giành gần hết tài sản của ông ấy, cậu có thể sẽ không có được thứ gì cả.”

Louis chỉ cười nhạt, “Vincent, anh là người bạn duy nhất của tôi, nhưng anh lúc nào cũng lo lắng cả.”

“Ngoại trừ học vấn, cậu không có bất cứ thứ gì khác.” Vincent bực bội nhắc nhở anh, “chỉ dựa vào học vấn, không đủ đảm bảo một cuộc sống đầy đủ cho cậu sau này đâu.”

“Tôi cũng không phải không có gì cả, tôi có thứ này.” Louis lấy từ bên trong áo sơ mi ra một chiếc ngọc bội được buộc bằng một sợi dây bện bằng chỉ đỏ, đó là một viên hoàng ngọc mang hình thù tựa như chiếc lá cây.

Vincent cảm thấy kỳ quặc, đưa tay sờ sờ lên những con chữ được khắc trên ngọc bội, “Là tiếng Hoa?”

“Ừ.” Louis nói bằng tiếng Hoa, rất chuẩn: “Như ý.”

“Như ý?” Vincent bắt chước phát âm theo anh, nhưng nghe rất kỳ cục, Vincent cau mày, “Sao lại… rất giống tên tiếng Anh của cậu?”

“Khối ngọc bội này chắc là do cha mẹ tôi khi bỏ rơi tôi đã để lại cho tôi. Cô nhi viện dùng chữ “Như Ý” để đặt tên tiếng Hoa cho tôi, sau đó ông Peter cũng dùng từ phát âm tương tự như “như ý” để đặt tên tiếng Anh.”

Louis vừa giải thích vừa cho ngọc bội vào trong áo.

Phía sau hai người đột nhiên vang lên tiếng hét chói tai, khiến mọi người đều quay đầu nhìn lại. Trên mặt sóng có hơn mười chiếc thuyền máy đang hướng đến chiếc phà của họ, từ xa tiến tới gần, đưa những làn sóng bạc bắn tung về phía sau.

Tốc độ của chiếc phà rõ ràng đã chậm dần, thậm chí cũng đã dừng lại hẳn. Những chiếc thuyền máy nhanh chóng tiếp cận, có thể nhìn thấy rõ ràng hơn, trên thuyền đều là đàn ông, mỗi người đều cầm súng trường, vẻ mặt rất nghiêm túc.

Một số ít người Thổ Nhĩ Kỳ có mặt trên thuyền tập trung tại góc tàu, thì thào bàn luận; những khách du lịch thì kinh hãi, chạy tán loạn, hò hét ầm trời.

Vincent là hội trưởng hội sinh viên, cũng là đại biểu của đoàn du học sinh lần này, anh bước nhanh về phía trước, tóm lấy hướng dẫn viên hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

“Tôi cũng không biết…” hướng dẫn viên là một người đàn ông trung niên nói không rành tiếng Anh
“Truyền trưởng nói bọn họ muốn lên tàu tìm một người.”

“Bọn họ? Bọn họ là ai?” Vincent hỏi tới.

“Ặc, bọn họ… bọn họ chính là bọn họ …” Hướng dẫn viên nói lắp ba, lắp bắp.

“Ông nói rõ ràng ra xem!” Vincent nắm chặt tay ông ta kéo mạnh.

“Bọn họ nói bọn họ là cấm vệ quân của hoàng đế!” Hướng dẫn viên đẩy tay Vincent ra, vừa nói xong đã hoảng hốt bỏ chạy.

“Làm sao có thể… Thổ Nhĩ Kỳ là nước cộng hòa, đã sớm hủy bỏ chế độ quân chủ phong kiến rồi mà!”

Tiếng nói kinh ngạc của Vincent chìm vào giữa những tiếng thét hốt hoảng của mọi người khi những binh lính mặc quân phục xách súng leo lên tàu, đối với những người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, da đen tóc xoăn bọn họ nhìn mà như không thấy, cũng không chú ý đến những người địa phương, mà chỉ chăm chú tìm kiếm, chẳng biết tìm kiếm ai, thứ gì.

Cho đến khi tầm mắt rơi vào Louis vẫn đứng yên bất động ở lan can, đội trưởng của đám quân nhân lập tức triệu tập đội ngũ vừa mới phân tán, tách Louis ra khỏi những người khác, rồi thì thầm vài tiếng vào tai nhau.

Nét mặt Louis không có một chút bất an, mà chỉ hơi kinh ngạc, cánh tay đang nắm lấy lan can của anh buông lỏng ra, chiếc phà kiên cố không có sóng mà lại đột nhiên lắc nhẹ, rồi dần tăng mạnh, thân phà càng lúc càng lắc mạnh một cách kỳ quái, càng lúc càng kịch liệt.

Những người đứng bên ngoài vòng vây binh lính kêu thét lên sợ hãi, một lực lượng vô hình đánh vào người Louis, khiến anh lảo đảo ngã ra phía sau, hông của anh đập vào lan can, cả người bị hất lên trên không rồi rơi xuống.

“Louis…”

Anh nghe thấy có người thét gọi tên anh một cách giận dữ, đó không phải là giọng của Vincent… Mắt Louis mơ hồ dần, nhíu lại, anh cố sức mở hai mắt ra, ánh mặt trời rọi thẳng vào đồng tử, đau buốt, trước khi rơi xuống biển, anh nhìn thấy….

Một đôi mắt nếu so với huyền ngọc lại càng mê ảo, càng nguy hiểm gấp nhiều lần.

Sau đó, biển Aegean đã nuốt chửng anh, cuốn anh vào định mệnh tối tăm mà anh không thể nào biết được.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: