Trụy nhật chi thành – Chương một – Phần một

.

.

Trụy nhật chi thành

Chương một – Phần một

.

Sáng sớm tinh mơ, sương giăng khắp lối. Tháng mười, bờ biển Địa Trung Hải mưa phùn bay lất phất, không khí ẩm ướt, rét lạnh.

Một đội xe ngựa khởi hành từ Damascus, hành trình men theo bờ bắc của Địa Trung Hải, đội hình không trật tự như những đội buôn thông thường, mà tán loạn trái phải, cùng với những thùng xe rách nát, những con ngựa gầy yếu thở phì phò, uể oải kéo xe tiến về phía trước, cứ tiến mãi tiến mãi, dường như không biết điểm đến là nơi đâu.

Trên một chiếc xe ngựa trong đội xe, một cánh tay mảnh dẻ thò ra khỏi tấm màng bằng nỉ dày, khuôn mặt thiếu nữ duyên dáng xuất hiện khi tấm màng ấy được nhấc lên, đôi mắt tròn to chớp chớp, bàn tay mềm mại vỗ vỗ lên bả vai người thanh niên có cơ thể rắn chắc màu lúa mạch đang ngồi đánh xe phía trước.

Mái tóc xoăn đen của người thanh niên dài chấm vai, đàn ông của bộ tộc du mục đều có vẻ ngoài hào sảng, phóng khoáng như thế, anh quay đầu lại nhìn cô gái, vẻ mặt dường như đang hỏi cô gái cần gì.

“Baruch, em chán quá à.” Thiếu nữ giương đôi mắt to tròn nhìn anh, “Các anh đánh xe chậm quá, nếu cứ chậm chạp thế này chừng nào mới đến được Constantinople đây.”

“Chậm á?” Baruch giơ dây cương trong tay lên, quay sang nhìn cô gái, “Vậy em đánh xe đi nhé.”

“Em mới không cần phải làm cái việc nặng nhọc này, lại còn bị gió thổi tạt vào người nữa.” Cô gái chu chu mỏ.

“Em cũng biết đánh xe rất mệt à, vậy thì đừng than oán chứ!” Baruch buồn cười giơ tay cọ cọ vào má cô, ngón tay thô ráp của anh làm cô ré lên như tiếng mèo kêu.

Mặc dù Estee chỉ mới mười tám tuổi, nhưng những thiếu nữ của bộ tộc du mục đều phát triển rất sớm, sự hờn dỗi, nũng nịu của cô làm Baruch thương yêu vô cùng, đôi mắt anh khẽ trầm, không bẹo má cô nữa, mà đưa tay vuốt ve mái tóc của cô.

“Được rồi, vào trong đi. Nếu nhàm chán thì xem cái tên em tha về tỉnh lại chưa.”

Estee nhíu mày, “Anh định thế nào? Tỉnh rồi thì anh sẽ quẳng người ta xuống xe à?”

“Tất nhiên.” Baruch cười lạnh, “Em nghĩ chúng ta dư thừa lương thực để nuôi một tên lai lịch không rõ sao?”

“Nhưng cậu ta rất đặc biệt mà.” Estee chu chu mỏ, “Cho cậu ta ở lại nha, Baruch!”

Hai đầu mày của Baruch đụng vào nhau kình kình mấy phát.

Tiền trong túi không còn nhiều, đã phải dè sẻn lắm rồi, không thể gánh thêm một miệng ăn, mặc dù bọn họ có thể biểu diễn suốt dọc đường đi để trám thêm ít lộ phí, nhưng bọn họ lại không rành đường xá trong nước Đột Quyết (Thổ Nhĩ Kỳ), Baruch cũng không muốn mạo hiểm, nhưng khi nhìn vẻ mặt cô đơn của Estee, anh không khỏi do dự một chút.

“Cho cậu ta ở lại nha, Baruch. Cậu ta vừa trắng vừa gầy, có thể hóa trang thành nữ, theo em biểu diễn, em đỡ phải bị mấy cô khác trong tộc ăn hiếp.” Estee vừa nghĩ đến những cô gái khác trong tộc luôn ganh tị sắc đẹp của cô là bực mình, mỗi lúc nhảy múa, bọn họ đều cố ý đạp vào váy cô làm cô vấp té, ngả chỏng chơ, mất mặt.

“Nhưng mà…”

Ngay khi Baruch đang do dự, bên trong tấm màng truyền ra tiếng rên rỉ khe khẽ, Estee vội vàng rút người vào trong.

Thực ra lúc Estee kêu lên tránh ngón tay Baruch chọc ghẹo mình thì Louis đã bị đánh thức rồi, nhưng đôi mắt anh lại quá đau rát đến không thể nào mở mắt lên được, cổ họng lại khô cháy như lửa đốt, không phát ra tiếng, trong trạng thái mơ mơ màng màng, anh chỉ nghe loáng thoáng giọng hai người đang nói chuyện với nhau, rồi kinh ngạc khi phát hiện họ đang nói bằng tiếng Digan.

Người Digan có nguồn gốc từ các vùng phía bắc Ấn Độ, vào thế kỷ hai mươi mốt, dân tộc du mục này đã phân tán thành nhiều cộng đồng khắp toàn thế giới, người Châu Âu gọi họ là Gypsy, bởi vì người Châu Âu ngộ nhận người Digan đến từ Ai Cập, vì vậy mới gọi họ là người Ai Cập (Gypsy), Gypsy chính là biến âm từ “Ai Cập” (Egypt).

Louis cựa quậy một lúc lâu, cố gắng kêu lên, rốt cục cũng phát ra được tiếng rên rỉ nho nhỏ như tiếng mèo, thu hút sự chú ý của hai người kia.

“Này… Cậu rốt cục cũng tỉnh rồi đó à? Tôi là Estee, còn cậu? Cậu tên gì?” Estee thắp lên một ngọn nến, nhích đến bên cạnh Louis, vén những sợi tóc bị dính bệch mồ hôi của anh sang một bên.

“Nước…” Louis khẽ hé mắt, cố gắng dùng tiếng Digan để nói, nhưng anh nói không chuẩn cho lắm.

Estee kinh ngạc khi thấy tên thiếu niên mà cô tha về nói được ngôn ngữ của họ, vội vàng với lấy bình nước, rót ra một chén, đút cho anh uống.

Louis tham lam uống hết một hớp lớn nước, mệt mỏi nhắm đôi mắt lại, muốn nghỉ ngơi thêm một chốc, cho đến khi cảm giác choáng váng trong đầu anh dần dần thối lui. Sau đó, những chuyện trước khi rơi xuống biển lần lượt hiện ra trong óc anh, đầu óc anh cũng dần dần ổn định lại.

“Nơi này là…” Dưới ánh nến nhợt nhạt, Louis bối rối nhìn Estee.

“Ờ, chắc là sắp đến … ờ… Baruch, cái thành chúng ta sắp đến tên gì vậy?” Estee hét ra ngoài hỏi.

“Pamukalei.” Bên ngoài truyền đến tiếng đáp lại bực bội của Baruch.

“Đúng rồi!” Estee búng tay cái tách, “Chính là Pamukalei! Ài, đều do bọn Baruch đánh xe chậm quá, nên giờ chỉ mới tới Pamukalei thôi.”

“Nếu còn than vãn thì em ra ngoài đây đánh xe đi.” Baruch hừ vào trong.

Nhấc góc màn lên, Estee thò mặt ra ngoài làm mặt quỷ hừ lại Baruch, cô lè chiếc lưỡi thon thon đỏ đỏ thơm tho, rồi lại vội vàng rụt người vào trong xe vì sợ lạnh.

“Cái tên cổ hủ ngoài kia tên là Baruch, cậu không cần để ý đến hắn đâu.” Estee kéo tấm thảm trùm lên người, vươn vai ngáp dài, “Đại khái đi thêm vài ngày nữa là tới Pamukalei rồi đó. Nghe nói nơi đó khá ấm áp, lại là thành thị, nhất định có nhiều thứ để xem, suốt đường đi đến đây chẳng có gì chơi cả làm tôi buồn chán chết đi được.”

Pamukalei, cũng có nghĩa là “thành vải bông”, đó là một di sản văn hóa nổi tiếng thế giới, Louis kinh ngạc nghĩ, chuyện gì đang xảy ra với anh? Anh rõ ràng bị rơi xuống vịnh Marmana, làm thế nào vừa mở mắt ra đã ở ngay Pamukalei được?

“Vậy… vậy hai người là…” Luois ngần ngừ hỏi. Anh sao lại nằm trong lều của người Digan mà không phải trong bệnh viện? Vincent đâu? Những du học sinh khác đâu?

“Bọn tôi khởi hành từ Damascus, chỉ đi ngang qua Pamukalei thôi, địa điểm chúng tôi muốn đến là Constantinople.” Estee vừa cười vừa nói.

“Damascus? Constantinople?” Louis thì thào, hoài nghi mình có thực đã hiểu đúng ý cô ta nói hay không.

Nếu ở trong thành Anatolia của Thổ Nhĩ Kỳ thì thỉnh thoảng vẫn thấy những chiếc xe thồ hàng do lạc đà kéo, nhưng từ Damascus của Ai Cập mà đi xe ngựa đến Thổ Nhĩ Kỳ thì chẳng phải quá xa sao? Hơn nữa, cô ta vừa nói cái gì? Constantinople? Từ lâu đã không còn ai dùng tên này để gọi thành phố cổ đó nữa…

Louis sửng người, cảm thấy có điều gì đó không đúng, anh mở to mắt, nhìn cô thiếu nữ trước mặt nói luôn miệng không ngừng, anh cố nhớ lại ngôn ngữ Digan mà anh đã học, cố gắng bám theo tốc độ nói của cô gái.

“A, đúng là nhà quê, tôi đoán cậu chưa từng nghe qua cái tên Constantinople phải không?” Estee giơ hai tay chập lại phía sau ót, chỉ đơn giản cho rằng Louis im lặng là vì anh thiếu hiểu biết, cô nằm xuống bên cạnh Louis, tiếp tục nói một cách tự mãn.

“Chúng tôi cũng chỉ nghe những thương nhân của Genova nói lại mà thôi. Bọn họ nói, hai hoàng hậu của đế quốc Byazantine đều lần lượt qua đời, vị trí hoàng hậu bị bỏ trống đã lâu, hoàng đế Constantinople bây giờ lại rục rịch ý định muốn tục huyền, có lẽ cơ hội để chúng tôi thể hiện tài nghệ của mình đã tới rồi đó!”

Louis lại nhíu mày nghi hoặc, đế quốc Byzantine đã vĩnh viễn biến mất trong lịch sử từ năm 1453 tây lịch rồi cơ mà, cô ta đang nói gì vậy?

Ngoài ra, Genova… lại là một cái tên khiến Louis kinh ngạc. Ở thế kỷ hai mươi mốt, ngoại trừ những nhà sử học, không một ai nhắc đến Genova, từ lâu nó đã bị những thành thị Tây Âu được xây dựng sau này xóa mất khỏi dòng lịch sử rồi.

“Về… Byzantine… cô có thể nói thêm một chút về nó không?” Louis cố gắng phát âm, nhưng vẫn không lưu loát cho lắm.

Bình thường anh học các loại ngôn ngữ đều từ những bộ sách, trên thực tế đây là lần đầu tiên anh nói bằng tiếng Digan, may mà từ mấu chốt là Byzantine anh nói bằng tiếng Hy Lạp khá chuẩn, nên Estee nghe chắc không đến nổi không hiểu.

Quả nhiên, Estee bị giọng nói của anh làm cho bật cười, giọng cười trong trẻo của cô vang lên một lúc lâu, mới nghiêng đầu sang bên tiếp tục nói.

“Đế quốc Byzantine ấy à, những người Genova nói, nơi đó có những tòa kiến trúc được xây dựng trong mây, có những trường đua ngựa chứa được cả mười ngàn người, còn có đại giáo đường…” vẻ mặt Estee rất hứng khởi, nhưng ngay sau đó cô lại xấu hổ, đưa tay xoắn xoắn những lọn tóc xoăn đen của mình, “Kỳ thực tôi cũng chỉ nghe nói thôi, những người Genova nói, nơi ấy bây giờ không như ngày xưa nữa, đó đã là một tòa thành ở buổi xế chiều rồi, nhưng cũng đáng đến đó ngắm một chút, có trời mới biết những tên thương nhân gian trá kia có gạt tôi hay không.”

Louis bất an xiết chặt hai bàn tay lại, hoài nghi hỏi cô ta: “Cô nói… các người đến từ Damascus… Damascus bây giờ thế nào?”

Estee phất tay, vẻ mặt ghê tởm, “Hầy, đừng nhắc tới đám người Mamluk sát nhân, thô lỗ đó! Một đám vũ phu, ngoài chiến tranh ra cái gì cũng chẳng biết cả!”

Louis há rộng miệng, nhưng cũng không thốt ra được chữ nào.

Không phải anh điên, mà là Estee nói dối.

Mamluk là một triều đại nô lệ thống trị Ai Cập kéo dài ba trăm năm, từ năm 1250 đến 1517, sau đó bị đế quốc Ottoman tiêu diệt.

“Nãy giờ chỉ có mình tôi nói.” Estee mím mím môi, ôm lấy một cánh tay của Louis, thân mật đặt bàn tay anh lên mặt cô, hỏi: “Vậy còn cậu? Cậu tên là gì?”

“Tên tôi là Louis.” Gương mặt Louis đã tái nhợt, thấp giọng thì thào như đang tự nói với mình.

“Louis, cậu muốn đi đâu? Cậu làm sao mà ngất xỉu ở bờ sông một mình vậy? Nếu không phải tôi bắt gặp cậu lúc đi lấy nước, thì e cậu đã chết cóng mất rồi.” Estee tò mò hỏi.

Louis cảm thấy buồn cười, không nói tiếng nào cả, cho dù anh có thể nói được lưu loát tiếng Digan, anh cũng không có cách nào giải thích cho cảnh ngộ hoang đường của mình lúc này, chứ đừng nói chi đến việc dùng một ngôn ngữ không rành để nói.

“Xin lỗi, Estee, tôi … mệt quá…”

Louis bất chấp sự tò mò của Estee, anh xoay người, rúc mình vào trong chiếc chăn, nhưng chỉ có thể giúp cơ thể xua tan cái lạnh đi một chút, còn đầu óc thì vẫn rất hỗn loạn.

Đây là thật sao? Tất cả mọi chuyện này đều là thật sao?

Byzantine… Genova… Mamluk… những danh từ xa lạ rồi lại quen thuộc cứ quanh quẩn trong đầu.

Có lẽ Estee là một diễn viên kiệt xuất, bạn của cô ta là một tên lừa đảo cao siêu, thế nhưng, sau khi đã đi hết một ngày đường, Louis rốt cục cũng không thể lừa gạt bản thân mình được nữa.

Xung quanh là những cánh đồng lúa mì rộng lớn vừa mới thu hoạch xong, những đàn bò, đàn cừu, rồi cả những mục tử mặc quần gai, khói bếp mềm mại phất phơ theo ngọn gió.

Không có những con đường trải nhựa, không có những cửa hàng sầm uất, không có một chút dấu vết gì của thế kỷ hai mươi mốt ở nơi đây.

Mơ mơ màng màng, lúc lạnh lúc nóng, Louis tỉnh rồi lại ngủ, xe ngựa cứ lắc qua lắc lại miết làm người anh đau buốt, mặt trời lên mặt trăng lại lặn xuống, xe ngựa có dừng lại vài lần, người thanh niên tên Baruch thừa dịp Estee không có mặt túm lấy áo anh, kéo cả người anh dậy.

“Thằng nhóc, mày đừng có mà lợi dụng lòng tốt của Estee nằm giả chết ở đây không chịu đi!” Giọng điệu của Baruch cực kỳ hung dữ, “Mày rốt cục là ai? Từ đâu tới đây?”

Cùng là mắt đen tóc đen như nhau, nhưng đường nét khuôn mặt của Louis lại không góc cạnh như bọn họ, tóc cũng không xoăn, làn da lại có màu trắng như sữa, vừa nhìn đã biết anh không phải người Ai Cập cũng như người Đột Quyết, song, Louis cũng không giống người Slavic, xương cốt anh mảnh khảnh, dung mạo lại nhu hòa, không giống người Slavic cao lớn, thân hình vạm vỡ.

Louis mệt mỏi nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình, Baruch chắc là cũng chẳng lớn hơn Estee là bao, nhưng hiểu biết nhiều hơn so với Estee, cho nên mới nhìn ra anh khác lạ.

“Baruch, anh biết tên hiệu của vị hoàng đế Byzantine bây giờ là gì không?” mặc dù bị người tóm chặt cổ áo, thân thể suy nhược đến tay cũng không nhấc lên nổi, nhưng Louis vẫn bình tĩnh một cách thần kỳ, nhẹ nhàng hỏi.

Sự bình tĩnh của Louis khiến Baruch có hơi kinh ngạc, hơn nữa ánh mắt Louis đang chăm chú nhìn Baruch lại thu hút một cách kỳ lạ, Baruch không kềm chế được tự động trả lời anh: “Constantine XI.”

“Constantine XI…” Louis thì thào lập lại, sau đó lại nhớ tới Estee có nói hai vị hoàng hậu đã qua đời, nếu vậy, đây có lẽ chính là Constantine XI thực sự, vị đế vương cuối cùng của Byzantine, đăng cơ đã khá lâu.

Louis chăm chú nhìn thẳng vào Baruch, người thanh niên đứng trước mặt anh có chút phòng vệ và khó chịu, nhưng không có ý lừa gạt, càng không giống như đang nói đùa. Louis rốt cục cũng không tìm ra được lý do dối gạt bản thân mình thêm nữa.

Nếu tất cả những chuyện này là thật, có lẽ anh là kẻ may mắn được chứng kiến giai đoạn hoa lệ cuối cùng của vương quốc cổ xưa này. Nhưng chuyện này có thể tính là may mắn hay không? Louis tự cười giễu mình.

“Tôi không có cách nào nói rõ lai lịch của tôi, nhưng mà, xin cho tôi đi cùng hai người đến Byzantine.” Vẫn còn đang bệnh, nên lời nói Louis không che giấu được sự mệt mỏi, nhưng thái độ thành khẩn của anh đã gần như đánh động được Baruch.

“Ngươi đúng là không biết điều, trên người ngươi chẳng có thứ gì đáng giá lấy một xu, lại còn dám mở miệng nói à?” Baruch trừng mắt nhìn anh.

“Ây da, Baruch!” Estee đã trở lại xe ngựa kịp lúc, cô gỡ cánh tay Baruch đang xiết chặt cổ áo Louis ra, “Em nghe hết rồi, anh để cậu ta đi cùng chúng ta đi mà.”

“Oái… người cậu nóng quá…” Estee kinh ngạc giơ tay áp lên mặt Louis, “Cậu bị sốt rồi này!”

“Xin lỗi đã mang phiền toái đến cho hai người.” Louis uể oải nói lời xin lỗi.

“Hừ! Chờ ngươi hết bệnh, cứ làm theo lời Estee, giả trang thành nữ, nhảy múa kiếm tiền, chúng ta cũng sắp đến Pamukalei rồi, nhất định sẽ có cơ hội biểu diễn.” Baruch quăng tấm chăn xuống, câu nói cuối cùng xem như đã đồng ý cho phép Louis lưu lại.

“Baruch chỉ xấu miệng thôi, cậu đừng để ý làm gì, cứ nghỉ ngơi đi cho khỏe.” Estee đỡ Louis nằm xuống, giúp anh kéo lại tấm chăn.

Trời đã sắp hoàng hôn, đội xe dừng lại cắm trại nghỉ ngơi, Estee cũng xuống xe chuẩn bị cơm nước, cô vừa rời đi, người nằm trong chăn chầm chậm co người lại.

“Thật kỳ quái quá… Không có khả năng…” Louis ôm lấy thân mình, nhắm mắt lại, đôi môi run run lẩm bẩm, “nhưng… lại là thật… nó là thật…”

Năm trăm năm trước, vào cuối thời kỳ Trung Cổ, còn chưa có cuộc cách mạng công nghiệp, chưa có phát hiện vĩ đại về địa lý, toàn nước Ý tràn ngập những khu thương nghiệp tự trị, nổi tiếng nhất chính là Venice và Genova, triều đại phong kiến của nước Pháp với nhà Valois và nước Anh với nhà Plantagenet vẫn đeo đuổi cuộc chiến day dẳn kéo dài cả trăm năm, đế quốc La Mã thần thánh dối trá vẫn còn chìm đắm trong trò chơi tìm kiếm đế vương của mình.

Cả Châu Âu là một bức tranh chiến tranh hỗn độn, đại dịch cái chết đen và những cuộc săn lùng phù thủy vẫn đang hưng thịnh, cả khu vực Tiểu Á do nước Hồi giáo Đột Quyết chiếm cứ, Châu Âu bị đêm tối bao phủ, không biết đến khi nào mới nhìn thấy ánh bình minh.

Rốt cục chuyện gì đã xảy ra? Anh bằng cách nào đã xuyên qua không gian và thời gian để đến thế kỷ không thuộc về anh?

Trước khi hôn mê, Louis không nén được tiếng cười khổ của mình, quả đúng như lời Vincent nói, bây giờ anh chẳng có gì cả, ngay cả tri thức anh học được cũng chẳng có nơi để mà dùng.

Advertisements

Tagged:

One thought on “Trụy nhật chi thành – Chương một – Phần một

  1. Himawari Tháng Bảy 20, 2013 lúc 12:17 sáng Reply

    Hix. Mừng các nàng khai trương nhà mới :((( Mấy nàng có mấy bộ ta đợi lâu lắm rồi :((( Ôi khóc :((((

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: