Tương tư cho đến bạc đầu – Chương hai

.

.

Tương tư cho đến bạc đầu

Chương hai: Âu Dương Tư

.

Phong Linh trà quán, Âu Dương Tư ngồi một mình bên bàn trà, tự cầm ấm rót trà cho mình, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi bên dưới.

Hơn mười năm rồi ông mới quay lại Trấn Xương thành, cảm xúc giờ này, buồn chẳng buồn, vui chẳng vui, mà tràn ngập trong một cảm giác trống rỗng.

Mùa đông hơn mười năm về trước, Âu Dương Tư đến Trấn Xương thành giải quyết một số việc liên quan Băng Nguyệt cung. Xong việc, ông đi dạo một mình quanh thành trấn, vô tình nhìn thấy trong con hẻm nhỏ một cô gái đang bị hai gã nam nhân cưỡng bức.

Mặc dù những đời Băng Nguyệt cung chủ trước đều nổi tiếng dâm tà, Âu Dương Tư tuy không thuộc phường chính nhân quân tử, nhưng cũng chẳng mặn mà chuyện tà dâm. Nhìn thấy cảnh đang diễn ra trước mắt mình, thần xui quỷ khiến, Âu Dương Tư nổi máu anh hùng bất chợt, nhảy xuống cứu cô gái. Thấy áo cô rách, Âu Dương Tư cởi áo choàng giúp cô choàng lên người. Khuôn mặt cô gái đến giờ Âu Dương Tư vẫn còn nhớ rõ, đó là một cô gái xinh đẹp, thùy mị, nết na. Cô gái tên Hà Nhật Lệ, con gái Hà gia ở phía đông Trấn Xương thành. Vốn cô đi cùng anh mình, nhưng giữa đường, người anh vì mãi xem hoa khôi kỹ viện biểu diễn trên phố, em gái bị côn đồ bắt lôi vào trong hẻm làm chuyện đồi bại mà không hay, may gặp Âu Dương Tư, không thì đời cô đã tàn úa.

Họ ra khỏi hẻm, chạm mặt Hà Nhật Chiêu và những tên bạn của hắn. Thấy quần áo Hà Nhật Lệ xốc xếch, trên người lại khoác áo choàng của Âu Dương Tư, cả bọn đồn ầm lên rằng đệ nhất mỹ nhân của Trấn Xương thành thất tiết về tay Băng Nguyệt cung chủ. Âu Dương Tư và Hà Nhật Lệ có miệng nhưng không giải thích được, chỉ vì tiếng xấu các đời Băng Nguyệt cung chủ lan xa, át cả hành động trượng nghĩa của Âu Dương Tư. Về nhà, Hà Nhật Chiêu không dám nói với cha mẹ do mình mãi xem hoa khôi biểu diễn khiến em gái thất lạc, mà đổ hết tội lỗi vào đầu Hà Nhật Lệ, rằng Hà Nhật Lệ theo trai, mà kẻ đó lại là Băng Nguyệt cung chủ, khiến Hà Nhật Lệ bị cha mắng một trận, giam lại không cho ra ngoài.

Về phần Âu Dương Tư, biết danh tiếng Hà Nhật Lệ vì mình nên mất hết, nhưng ông ta cũng biết dù ông ta có giải thích cũng chẳng ai chịu nghe, chỉ vì định kiến của mọi người đối với Băng Nguyệt cung chủ quá sâu. Cho dù vì việc này mà muốn cưới Hà Nhật Lệ, thì Hà gia nổi tiếng gia giáo, cũng sẽ không chấp nhận một tên con rể mang tiếng tà dâm. Lại thêm Âu Dương Tư do bị tẩu hỏa nhập ma khiến mất đi khả năng nối dõi, cưới Hà Nhật Lệ, cũng đồng nghĩa tước đoạt quyền làm mẹ thiêng liêng của Hà Nhật Lệ, Âu Dương Tư cảm thấy không đành lòng.

Nghĩ xuôi nghĩ ngược, Âu Dương Tư quyết định quên chuyện ấy đi. Hà Nhật Lệ xinh đẹp như thế, dù có mang tiếng thất tiết, cũng không đến nỗi không tìm được ý trung nhân.

Thế nhưng chuyện xảy ra ngoài dự đoán của Âu Dương Tư. Hà gia vì sợ mang tiếng, đẩy con gái mình đi làm tiểu thiếp cho Lâm gia. Ba năm sau, hậu viên Thiên Quang tự, Âu Dương Tư gặp lại Hà Nhật Lệ. Chỉ ba năm thôi mà Hà Nhật Lệ gần như thay đổi thành một người khác, gầy gò, hốc hác, gương mặt bao phủ muộn phiền, không còn là một cô gái xinh tươi, hồn nhiên như một bông hoa mới nở thuở nào nữa. Âu Dương Tư không khỏi thương tiếc. Hỏi thăm chỉ được dăm ba câu, cả hai lọt vào ánh mắt soi mói của những kẻ viếng chùa, Hà Nhật Lệ hoảng sợ quay trở về.

Bẵng đi một thời gian, Âu Dương Tư hay tin Hà Nhật Lệ chết, chết trong ghẻ lạnh và hắt hủi.

Giang hồ đồn đãi họ là tình nhân, họ là gian phu dâm phụ, không một ai tin bọn họ chỉ là bình thủy tương phùng. Sống trong chốn giang hồ, cũng là sống trong đường đao lưỡi kiếm, nhưng Âu Dương Tư cũng phải nhìn nhận rằng, lời lẽ của con người, đôi khi còn nguy hiểm, còn sắc bén, còn tàn nhẫn hơn cả kiếm đao. Hà Nhật Lệ chết, không phải vì kiếm đao giết chết, mà chết vì những tin đồn mà mọi người cho là vô hại.

Vốn Âu Dương Tư cũng không định quay lại Trấn Xương thành, ông chỉ là có chút chuyện đi ngang qua đây thôi. Ghé vào, chỉ vì đêm qua ông đột nhiên mơ thấy Hà Nhật Lệ, mơ về thời điểm ông cứu Hà Nhật Lệ, Hà Nhật Lệ vẫn còn xinh như hoa. Sáng ra, ông bảo người hầu đánh xe về phía ngoại ô Trấn Xương thành, đến mộ viên của Lâm gia thắp một nén nhang cho Hà Nhật Lệ.

Hà Nhật Lệ chết chưa bao lâu, nhưng mồ cô cỏ dại xác xơ, đìu hiu quạnh quẽ, mộ thấp lè tè, không khác chi một nấm mồ bỏ hoang suốt mấy mươi năm. Thở dài, Âu Dương Tư thắp một nén nhang, ngồi bên mộ, thì thầm cùng bản thân mình, như trò chuyện cùng người bạn tri âm đã khuất.

Rời khu mộ, ông vào thành, uống chút trà xanh, tĩnh tâm khuây khỏa.

Nhìn dòng người hối hả bên dưới, chợt đập vào mắt ông, một bóng dáng nhỏ nhoi. Đó là một đứa trẻ chừng bảy tám tuổi, ốm yếu, dơ bẩn, lếch thếch, thất thiểu đi với ánh mắt vô hồn. Đối với ông, nó có lẽ giống như những đứa ăn mày khác vất va vất vưởng trên đường, thế nhưng hành động của những người đi đường khiến ông chú ý đến nó. Thằng bé đi đến đâu, người đi đường chỉ trỏ theo đến đó, có người còn phun nước miếng vào mặt nó, mắng nhiếc nó, vài tên nhóc con học theo người lớn chọi đá vào nó. Nhưng đứa trẻ ngơ ngẩn như đã mất linh hồn, mặc cho mọi người phỉ nhổ, nó vẫn thất thiểu đi.

Một đứa trẻ còn bé đến thế, dù mắc phải sai lầm gì, cũng không đến nỗi bị người người phỉ nhổ. Thấy lạ, Âu Dương Tư ngoắc tiểu nhị đến hỏi.

Tiểu nhị nhìn đứa trẻ, cười nhạo, trả lời: “Khách quan từ xa tới đây nên không biết, đứa trẻ đó vốn là con của Lâm gia thành tây, mẹ nó tuy xinh đẹp, nhưng quen thói lăng loàn. Người ta đồn nó không phải con cháu Lâm gia, mà là con của tình nhân ả. Ả chết sớm, để lại đứa con trai là nó, Lâm gia không đuổi nó đi, mà nuôi dạy nó đàng hoàng. Ai ngờ nó lại theo thói lăng loàn của mẹ nó. Sáng nay, biểu ca nó thành hôn cùng đại tỉ nó, trước mặt quan khách, nó rống lên đòi giựt chồng chưa cưới của đại tỉ mình, còn đòi kết hôn với biểu ca nó. Ngài xem, ai đời thân là nam nhân mà lại đòi đi làm thê tử cho nam nhân khác. Lâm lão gia tức giận, từ nó, đuổi nó ra khỏi nhà, quẳng ra ngoài chợ cho người phỉ nhổ. Khách quan, ngài đừng nhìn nó nhỏ như vậy, nghĩ nó đáng thương, nó cũng là đáng tội đó thôi!”

Tay cầm chung trà run run, nước sóng sánh rơi ra khỏi chung. Cố lấy lại bình tĩnh, Âu Dương Tư hỏi: “Mẹ nó tên là gì, ngươi biết không?”

“Mẹ nó tôi không nhớ tên, chỉ nhớ là con gái Hà gia ở thành đông, mươi năm trước từng nổi tiếng là đệ nhất mỹ nhân của Trấn Xương thành.”

Dằn mạnh chung trà xuống bàn, Âu Dương Tư đứng bật dậy, quẳng một nén bạc lên bàn, ông đi xuống lầu. Nhìn sang bên kia đường, nhìn chằm chằm vào mặt đứa trẻ. Khuôn mặt đứa trẻ quả thật có nét giống Hà Nhật Lệ, nhưng nó không giống ông.

Ông bật cười, cười cay đắng.

Họ bảo Hà Nhật Lệ lăng loàn, họ bảo Hà Nhật Lệ có con với ông, Âu Dương Tư, nhưng họ không biết rằng, ông luôn mong muốn có một đứa con, có được một đứa trẻ được tạo nên từ máu thịt, từ huyết thống của mình, mà không được.

Họ có con, nhưng không nuôi dưỡng, không dạy dỗ, khiến đứa trẻ không hiểu gì, gây sai lầm, mắng nhiếc nó, đuổi nó đi, phải sống vất va vất vưởng.

Họ từ nó. Được, ông nhận nó, nuôi nó, lợi dụng nó, rồi dùng nó khiến cho họ tức hộc máu ra.

Nhìn đứa trẻ, ánh mắt Âu Dương Tư trộn lẫn đủ loại tâm tình, tức giận, oán hận, tiếc thương… đủ cả.

Hà Nhật Lệ, cô báo mộng, là để ta đến tìm con của cô sao?

***

Âu Dương Tư bảo người hầu đánh xe ngựa về trang viện dùng để nghỉ tạm trong Trấn Xương thành. Bước vào nhà, người hầu giúp ông cởi chiếc áo choàng đã ướt sủng ra.

Trao đứa bé đang bồng trên tay cho người hầu, Âu Dương Tư căn dặn: “Tắm rửa cho nó sạch sẽ, tìm quần áo sạch cho nó thay, đặt nó lên giường ta, gọi Thẩm Dương đến bắt mạch cho nó.” Xong, ông cũng vào phòng tắm rửa, người ông ướt đẫm nước mưa.

Âu Dương Tư quan sát đứa trẻ từ chiều đến tối, đứa trẻ vẫn thẫn thờ, thất thiểu đi, không quan tâm đến chung quanh, không quan tâm đến những người phỉ nhổ nó. Trời mưa, mọi người chạy đi tìm chổ trú mưa, nó vẫn cứ đi, cứ đi. Đến khi trời tối hẳn, có lẽ vừa đói, vừa lạnh, vừa mệt, nó mới chui vào mái hiên, ngồi co ro.

Từ chiều đến tối, Âu Dương Tư vừa quan sát nó, vừa thử sự nhẫn nại của mình. Cứu nó đối với ông rất dễ, nhưng cứu nó, liệu có biến thành hại nó như lúc ông cứu mẹ nó không? Cho dù trước đó đã hạ quyết tâm lợi dụng nó trả thù những kẻ đã đày đọa mẹ con nó, nhưng nhìn nó, ông lại không nỡ.

Cuối cùng, khi hai tên vô lại ức hiếp nó, ông quyết định mang nó đi. Ông biết biểu ca nó, người nó đang trông đợi, đang tìm nó. Nhưng tên biểu ca đó liệu có chống chọi nổi với phụ thân và nhạc phụ hắn để bảo vệ đứa trẻ này không? Không cần suy nghĩ cũng có ngay câu trả lời. Trước tên “biểu ca” một bước, ông bồng đứa trẻ lên xe ngựa rời đi.

Ra khỏi phòng tắm, khoác hờ lên người một chiếc trường bào, Âu Dương Tư đi qua một đoạn hành lang ngắn, tiến vào phòng ngủ của mình. Đứa trẻ nằm trên giường, Thẩm Dương đang bắt mạch cho nó. Mày Thẩm Dương nhíu chặt.

Thấy Âu Dương Tư bước vào, Thẩm Dương đứng dậy, cúi người chào: “Cung chủ.”

“Đứa trẻ thế nào rồi?” Ngồi xuống cạnh giường, Âu Dương Tư hỏi Thẩm Dương, mắt liếc qua khuôn mặt Lâm Gian. Đúng là giống mẹ như tạc.

“Ngoài việc thiếu ăn dẫn đến cơ thể suy kiệt, không phát triển, trong người đứa trẻ này thuộc hạ còn phát hiện một loại độc có tên là Hàn Thực Cốt.”

“Hàn Thực Cốt?” Âu Dương Tư nhíu mày, “Nếu ta nhớ không lầm, Hàn Thực Cốt không phải độc, mà là một loại thuốc dùng giải nhiệt cho những người tập Hỏa Công?”

Thẩm Dương chấp tay, cúi người nói: “Cung chủ anh minh. Hàn Thực Cốt đúng là loại thuốc dùng cho những người tập luyện Hỏa Công, nhưng nếu dùng cho người không tập Hỏa Công, nó không khác chi độc dược. Hàn Thực Cốt sau khi vào người, sẽ ngấm vào xương tủy, khiến cơ thể lúc nào cũng cảm thấy lạnh lẽo, giống như ở trong hầm băng. Về lâu về dài, xương tủy sẽ bị hủy mà chết.”

“Có cách nào cứu đứa trẻ này không?” Nhìn gương mặt hốc hác của Lâm Gian, Âu Dương Tư bất giác đưa tay vuốt ve má cậu.

“Có, nhưng không trị dứt được. Sau khi trục Hàn Thực Cốt ra khỏi cơ thể, đứa trẻ này không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mỗi đêm nó cần ngủ cùng một người nào đó, ngủ trong tình trạng khỏa thân, để da thịt chạm vào nhau, truyền hơi ấm cơ thể cho nó, nếu không nó sẽ cảm thấy rất lạnh, xương nhức buốt, rất khó chịu. Thêm nữa…” Thẩm Dương hơi ngước lên, lén nhìn Âu Dương Tư.

Âu Dương Tư hiểu ý, phất tay bảo hai người hầu trong phòng lui ra, khép cửa lại: “Nói đi!”

Thẩm Dương hạ thấp giọng: “Chỉ có người trưởng thành và tập Hỏa Công mới dùng được Hàn Thực Cốt. Nếu dùng trên người bình thường, nhất là một đứa trẻ bé như thế này, nó sẽ dẫn đến vô sinh, mất đi khả năng làm nữ nhân thụ thai, giống như…”

“Ta.” Âu Dương Tư nắm tay lại thành đấm, siết chặt, kêu răng rắc.

“Có điều… Không biết đây có phải may mắn hay không?” Thẩm Dương ngẩng đầu nhìn Âu Dương Tư, “Đứa trẻ này bị hạ Hàn Thực Cốt với liều lượng rất nhỏ từ khi còn bé, ý của kẻ hạ độc là muốn cho nó chết từ từ, hoặc cho dù sống cũng không có con nối dõi, nhưng không ngờ nhờ vậy, thể chất đứa trẻ này biến thành cực hàn.”

“Không phải ‘âm hàn’ mà là ‘cực hàn’?” Âu Dương Tư quắc mắt nhìn Thẩm Dương, “Ý ngươi là…”

“Đứa trẻ này có khả năng tập Hàn Tâm Liệt Cốt chưởng rất cao, cảnh giới thậm chí… có thể vượt qua cả ngài.” Thẩm Dương càng nói càng hạ thấp giọng, đến cuối câu đã trở nên rất nhỏ, nhưng Âu Dương Tư vẫn nghe được.

Hai bàn tay Âu Dương Tư không ngừng phát ra tiếng răng rắc.

“Ý trời!” Âu Dương Tư lẩm bẩm, trên mặt trồi lên một nụ cười quái dị, “Đúng là ý trời.”

Chuyến đi này ngoài việc giải quyết một số công việc bên ngoài Băng Nguyệt cung, Âu Dương Tư cũng muốn nhân cơ hội này tìm một đứa trẻ có cơ thể âm hàn để truyền thụ Hàn Tâm Liệt Cốt Chưởng, thành kẻ kế thừa, chưởng quản Băng Nguyệt cung thay ông ta, vì ông ta không con. Một đứa trẻ có cơ thể âm hàn vốn đã rất khó tìm, nhưng không ngờ, Lâm Gian không chỉ âm hàn, mà còn là cực hàn, nghĩa là vô cùng thích hợp học Hàn Tâm Liệt Cốt Chưởng, thậm chí tiến cảnh còn có thể vượt qua cả ông ta.

Ý trời, đúng là ý trời!

“Vậy… tuổi thọ của nó… có bị rút ngắn không?” Âu Dương Tư ngập ngừng, lo lắng hỏi.

Tuổi thọ của Âu Dương Tư bị rút ngắn vốn là một điều bí mật, ngoài cha ông ta, cha Thẩm Dương và Thẩm Dương ra, không ai biết điều này.

Hàn Tâm Liệt Cốt Chưởng không gây ra sự rút ngắn của tuổi thọ, nhưng do thời trẻ Âu Dương Tư vì quá hấp tấp, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, hàn khí trong cơ thể nghịch lưu, khiến cơ thể nóng hơn người tập Hàn Tâm Liệt Cốt Chưởng bình thường, không thể đạt tiến cảnh cao của Hàn Tâm Liệt Cốt Chưởng, đã vậy còn mất đi khả năng làm nữ nhân thụ thai, còn khiến tuổi thọ rút ngắn phân nửa.

Âu Dương Tư gấp gáp tìm người thừa kế, cũng vì biết mình chỉ sống thêm được chưa tới mười năm. Nếu không có người kế thừa quản lý Băng Nguyệt cung, cơ nghiệp ba trăm năm của ông cha sẽ sụp đổ. Không có con, Âu Dương Tư chỉ còn cách ra ngoài tìm một đứa trẻ thích hợp. Lâm Gian với cơ thể cực hàn, quả thực rất thích hợp vị trí cung chủ tương lai, nhưng Lâm Gian cũng cùng số phận với Âu Dương Tư, đều vô sinh như nhau. Chọn Lâm Gian làm cung chủ, nếu tuổi thọ Lâm Gian dài hơn Âu Dương Tư, cậu sẽ có thời gian tìm người thừa kế, không cần phải gấp gáp tìm kiếm như ông ta. Bằng ngược lại…

“Cung chủ, chỉ cần mỗi đêm có người ngủ cùng đứa trẻ này, truyền hơi ấm cơ thể cho nó, giảm bớt lượng hàn khí mà nó đang gánh chịu, thì tuổi thọ của nó sẽ vẫn kéo dài như người bình thường.”

Âu Dương Tư gật gù: “Ta hiểu rồi. Ngươi cho người điều tra ai là kẻ hạ độc Hàn Thực Cốt lên nó. Việc còn lại đừng báo với ai khác.”

Thẩm Dương cúi đầu vâng dạ, rồi hỏi: “Cung chủ, ngày mai có cần đến Chu Tước trang không?”

Vì tìm người thừa kế, Âu Dương Tư đã nhờ Chu Tước trang tìm giúp mình một đứa trẻ thể chất âm hàn hơn mười năm nay, nhưng do loại thể chất này ngoài dòng tộc Âu Dương cung chủ ra, bên ngoài rất khó tìm thấy, nên suốt mười năm, Chu Tước Trang vẫn chưa tìm ra. Tháng trước Chu Tước trang báo rằng đã tìm được hai đứa trẻ thể chất âm hàn, tuy không đạt yêu cầu Âu Dương Tư, nhưng có còn hơn không, nên Âu Dương Tư nhân chuyến đi này cũng muốn đích thân đến đó xem xét.

“Đến. Ngươi dặn xa phu chuẩn bị, sáng mai chúng ta lên đường. Dù sao đứa trẻ này cũng không có con nối dõi, chúng ta cũng cần một đứa trẻ có cơ thể âm hàn để dự liệu về sau.”

“Tuân lệnh, cung chủ.”

Đợi Thẩm Dương lui ra ngoài, Âu Dương Tư cởi quần áo Lâm Gian, nhìn từ đầu xuống chân.

Theo ông biết, Lâm Gian năm nay đã mười tuổi, nhưng cơ thể chỉ như một đứa trẻ sáu bảy tuổi, đủ thấy cậu bị thiếu ăn nghiêm trọng. Da cậu không trắng trẻo như những đứa trẻ khác, mà có chút xanh xao. Xương sườn trồi hết cả lên, trên người có đôi chổ tím bầm do bị đánh.

Âu Dương Tư lắc đầu.

Xem trọng mặt mũi mình mà hành hạ con ruột mình đến thế này sao?

Âu Dương Tư biết Lâm Khiêm không phải ngốc, hắn chắc chắn biết Lâm Gian chính là con ruột của mình, nhưng có cần ghét bỏ Lâm Gian đến thế này không? Ghét cứ như căm ghét kẻ thù vậy.

Lâm Gian kiếp trước làm gì nên tội mà kiếp này lại có một người cha như hắn?

Âu Dương Tư cảm thấy may mắn, may là thằng bé này đã gặp được ông. Có lẽ mẹ nó đã hiển linh, nên mới báo mộng cho ông đến đây đón nó.

Đứng dậy, cởi hết quần áo ra, Âu Dương Tư leo lên giường, kéo Lâm Gian ôm vào lòng ngực.

Lâm Gian, kể từ bây giờ, ngươi không phải con của Lâm Khiêm, mà là con của Âu Dương Tư ta.

Lâm Gian, không, Âu Dương Gian, ta sẽ làm cho con hạnh phúc.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: