Tương tư cho đến bạc đầu – Chương ba

.

.

Tương tư cho đến bạc đầu

Chương ba: Nam sủng

.

Lâm Gian tỉnh dậy, cậu phát hiện mình đang nằm trên một thứ gì đó rất mềm mại, không phải là chiếc giường nhỏ cứng ngắc cứng còng mà cậu thường nằm, mà một thứ gì đó vô cùng êm ái. Cậu định cục cựa người, nhưng có cảm giác ai đó đang ôm cậu rất chặt.

“Tỉnh rồi à?”

Giọng ai đó đang nói trên đỉnh đầu cậu. Người đó buông cậu ra, ngồi dậy. Theo ánh trăng ngoài cửa sổ, Lâm Gian nhìn thấy khuôn mặt người đó. Đó là một nam nhân, lớn tuổi hơn biểu ca, nhưng trẻ hơn cha, có lẽ bằng tuổi Dương thúc thúc hay mang cháo đến cho cậu. Nam nhân này đẹp hơn Dương thúc thúc, đẹp hơn cha rất nhiều, đẹp hơn cả biểu ca, nhưng thua mẹ. Nam nhân này không đẹp bằng mẹ. Lâm Gian nghĩ thế.

Thấy Lâm Gian cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình, Âu Dương Tư buồn cười, hỏi: “Nhìn cái gì?”

“Ông… ông đẹp lắm, nhưng thua mẹ.” Lâm Gian ngập ngừng nói.

Âu Dương Tư bật cười. Trước giờ không ai dám nói ông “đẹp” cả, ngoại trừ thằng nhóc ngây thơ này ra. Còn dám mang ông ra so sánh với Hà Nhật Lệ, nói thế không khác chi nói ông không đẹp nam tính, mà lại đẹp nữ tính như mẹ nó.

“Tỉnh rồi thì ngồi dậy đi.” Hắng giọng một chút để nén cười, Âu Dương Tư dùng chất giọng ra lệnh, nghiêm nghị nói với Lâm Gian.

Lâm Gian cảm thấy đại thúc này tuy đẹp, nhưng dường như có chút đáng sợ. Theo bản năng, cậu vội đẩy chiếc mềm ấm đang trùm trên người ra, ngồi dậy. Hơi lạnh bên ngoài lùa vào, Lâm Gian lạnh run, co người lại. Lúc này cậu mới phát hiện, mình đang ngồi trong lòng ngực đại thúc, đại thúc không mặc đồ, cậu cũng không mặt đồ. Trong đầu cậu chợt trồi lên hai chữ mà cậu thường nghe đại tỉ, đại ca, nhị ca hay nói.

“Nam sủng?” Hoảng hồn, cậu đẩy Âu Dương Tư ra, “Ta không phải nam sủng!”

“Cái gì mà ‘nam sủng’?” Âu Dương Tư chụp vai Lâm Gian lại, kéo đến trước mặt mình, “Ngươi học đâu ra hai chữ đó?” Âu Dương Tư hỏi, giọng có hơi gắt lên.

Thấy Âu Dương Tư tức giận, Lâm Gian co người lại, cúi đầu tránh ánh mắt Âu Dương Tư, rụt rè nói: “Đại tỉ, đại ca, nhị ca nói, ta chỉ đáng làm ‘nam sủng’ người khác. Nhưng ta không muốn, ta muốn làm ‘thê tử’ của biểu ca.”

” ‘Nam sủng’ nghĩa là gì? Ngươi hiểu không?” Âu Dương Tư nghiêm nghị hỏi.

“Đại tỉ, đại ca, nhị ca nói, ‘nam sủng’ là không mặc đồ, bị nam nhân khác đè lên người. Ta không muốn bị nam nhân khác đè, biểu ca đè thì được.”

Nghe Lâm Gian nói, Âu Dương Tư bóp trán nhăn nhó, rồi hỏi: “Tại sao nam nhân khác không đè được, mà biểu ca thì đè được?”

“Biểu ca thương ta, biểu ca thích ta, nên biểu ca đè được. Trên đời này, ngoài mẹ ra, chỉ mỗi biểu ca thích ta.” Lâm Gian liếc liếc mắt lên nhìn Âu Dương Tư, hình như đại thúc này không đáng sợ cho lắm, ít nhất không đáng sợ như cha, nhưng không thân thiện như biểu ca.

“Cho nên ngươi mới muốn làm ‘thê tử’ cho biểu ca ngươi? Phu tử không dạy ngươi, nam nhân không được cưới nam nhân sao?” Dường như đoán ra được vấn đề, Âu Dương Tư hỏi.

“Phu tử không dạy ta, phu tử chỉ dạy đại ca, nhị ca thôi. Đại tỉ, đại ca, nhị ca nói, loại như ta chỉ đáng là ‘thê thiếp’ nam nhân khác. Ta không muốn làm thê thiếp nam nhân khác, ta muốn làm thê tử của biểu ca.”

Thì ra là vậy, chả trách suy nghĩ của thằng bé lệch lạc. Vừa không có ai dạy dỗ, vừa bị đại tỉ, đại ca, nhị ca nó nhồi vào đầu những thứ chả hay ho, chả trách suy nghĩ thằng bé lại thành ra thế này. Âu Dương Tư nhìn Lâm Gian, ánh mắt mang theo thương cảm.

“Biểu ca… biểu ca đâu rồi? Ta nhớ ta có nghe tiếng biểu ca gọi? Sao biểu ca không đến mang ta về?” Lâm Gian nhìn quanh, cậu phát hiện mình ở trong một căn phòng rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả phòng cậu. Nệm êm lót khắp cả nền. Cậu đang nằm trên nền, một chiếc mềm vừa ấm vừa mềm vừa trắng toát đắp lên người cậu. Có lẽ do phòng nhỏ quá nên không kê giường được, cho nên cậu đang nằm trên nền nhà, cậu nghĩ đơn giản là vậy.

“Biểu ca ngươi bị cha ngươi bắt về rồi, hắn không đến tìm ngươi được đâu, cha ngươi không cho hắn đi tìm ngươi. Ngươi là được ta cứu mang đi, bây giờ ngươi phải ở cùng ta.” Âu Dương Tư làm vẻ mặt nghiêm nghị, nói với Lâm Gian.

Nghe Âu Dương Tư nói, Lâm Gian mếu máo, đẩy đẩy Âu Dương Tư ra: “Ta muốn về với biểu ca, ta không muốn làm ‘nam sủng’ của ông.”

“Ta có bắt ngươi làm ‘nam sủng’ cho ta chưa?” Vừa tức mình, vừa buồn cười, Âu Dương Tư hỏi.

“Nhưng ông không mặt đồ, ta cũng không mặt đồ… Ách xì…” Lâm Gian vừa nói vừa chỉ chỉ vào người cậu và người Âu Dương Tư.

Âu Dương Tư tức mình, cốc lên đầu cậu: “Là để ngươi ấm lên, đồ ngốc.” Kéo cậu vào lòng mình, vòng tay ôm lấy người cậu, để người cậu dựa vào người mình, Âu Dương Tư hỏi: “Ấm lên chưa?”

Nghe Âu Dương Tư hỏi, Lâm Gian cọ cọ người vào người Âu Dương Tư, quả thật rất ấm. Cậu gật đầu: “Ấm, mà… ta không phải ‘nam sủng’ ông đâu nha.”

“Tại sao không làm ‘nam sủng’ cho ta được?” Âu Dương Tư xoa đầu Lâm Gian, hỏi.

“Đại tỉ nói, làm ‘nam sủng’ cho ai là ‘thất tiết’ với người đó, ‘thất tiết’ là không làm ‘thê tử’ được, giống như mẹ ta không thể làm ‘thê tử’ của cha được, mà ta lại muốn làm ‘thê tử’ của biểu ca, cho nên ta không thể ‘thất tiết’, không thể làm ‘nam sủng’ của ông.” Lâm Gian ngẩng đầu lên, vừa rụt rè nhìn Âu Dương Tư vừa giải thích. Đại thúc này hình như đáng sợ, rồi hình như không đáng sợ.

Suy luận như thế cũng đủ thấy đầu óc thằng bé này cũng không đến nỗi nào, chỉ là không được dạy dỗ khiến tư tưởng có chút lệch lạc. Vừa đáng thương, vừa buồn cười, Âu Dương Tư đột nhiên muốn chọc nó một chút. Xoa đầu nó, ông hỏi: “Làm ‘nam sủng’ cho ta không tốt sao? Làm ‘nam sủng’ của ta, ta sẽ dạy võ công cho ngươi, võ công ngươi sẽ giỏi hơn cha ngươi, ngươi có thể quay về đánh bại cha ngươi, cướp lại biểu ca của ngươi.”

Nghe Âu Dương Tư nói, mắt Lâm Gian tròn xoe xoe: “Võ công ông giỏi lắm sao?”

Âu Dương Tư gật đầu khẳng định: “Giỏi hơn cha ngươi gấp mấy mươi lần.”

“Vậy ông dạy ta nha.” Cúi đầu nghĩ một chốc, Lâm Gian hỏi: “Nhưng ta không làm ‘nam sủng’ của ông được không? Hoặc là làm ‘nam sủng’ mà không ‘thất tiết’ được không? Không ‘thất tiết’ ta mới làm ‘thê tử’ biểu ca được.” Cúi đầu, chỉa chỉa hai ngón trỏ vào nhau.

Âu Dương Tư vỗ trán. Còn nhỏ thế mà đã biết trả giá với ông! Thằng nhóc này xem ra rất lớn gan. Bật cười, Âu Dương Tư nói: “Thôi được, làm ‘nam sủng’ cho ta, mà không ‘thất tiết’, được chưa?” Xem ra đưa thằng nhóc này về, ngoài võ công, ông còn phải giáo dục nó lại từ đầu chí cuối, chứ mang suy nghĩ lệch lạc mãi thế này là không được.

“Mà làm ‘nam sủng’ mà không ‘thất tiết’ là thế nào? Ta có cần cởi đồ ra, ngủ cùng ông, bị ông đè lên người không?” Ra chiều rất suy tư, Lâm Gian hỏi.

Ra vẻ nghiêm nghị, Âu Dương Tư trả lời: “Phải cởi đồ ra, ngủ cùng ta, bị ta đè lên.”

“Mà ông không được chỉa ‘cái đó’ vào mông ta phải không? Đại ca nói, chỉa vào mông là sẽ ‘thất tiết’?” Lâm Gian vừa nói vừa chỉ chỉ xuống phía dưới Âu Dương Tư.

Âu Dương Tư nhìn theo hướng tay cậu, thứ cậu đang chỉa là … phân thân của ông. Tức mình, cốc đầu cậu, ông cười ha hả: “Được rồi, sẽ không chỉa ‘cái đó’ vào mông ngươi.”

“Ông… ông tên là gì?” Đại thúc cười lên nhìn không còn đáng sợ nữa, mà dường như còn đẹp ra mấy phần, nhưng vẫn không đẹp bằng mẹ.

Bây giờ mới nhớ ra việc hỏi tên, ở chung thằng nhóc này đúng là có ngày hộc máu vì nó. Buồn cười, Âu Dương Tư nói: “Tên ta là Âu Dương Tư.”

“Ơ…” Lâm Gian tròn xoe mắt kinh ngạc.

“Chuyện gì?” Âu Dương Tư xoa đầu Lâm Gian, ân cần hỏi.

“Mọi người nói, ta không phải con cháu Lâm gia, không phải con cha ta, mà là con một người tên là Âu Dương Tư, người đó là ông sao?” Chồm người lên, đưa hai tay rờ rờ lên má Âu Dương Tư, Lâm Gian nói tiếp, “Nếu là ông thì tốt hơn, ông đẹp hơn cha nè, mà cũng không đáng sợ như cha nữa nè.”

Âu Dương Tư cười, thơm lên hai má Lâm Gian, hỏi: “Thế ngươi có muốn làm con ta không?”

Lâm Gian không suy nghĩ, trả lời ngay: “Muốn.” Dừng lại một chút, Lâm Gian hỏi: “Nhưng là con ông rồi, có cần làm ‘nam sủng’ của ông không?”

Âu Dương Tư cười phá lên. Vừa muốn đùa, lại thêm một chút ác ý muốn trả thù Lâm gia, Âu Dương Tư thơm lên má Lâm Gian, nói: “Vừa làm ‘con’, vừa làm ‘nam sủng’ cho ta, như vậy không được sao?”

Lâm Gian suy nghĩ một chốc, rồi nói: “Hình như được. Ông đẹp như vậy, làm ‘con’ hay làm ‘nam sủng’ của ông đều được.”

Xoa đầu Lâm Gian, Âu Dương Tư không khỏi cười thầm, thằng nhóc này còn bé thế mà đã háo sắc rồi. Sửa lại gương mặt nghiêm nghị, Âu Dương Tư nói: “Vậy từ bây giờ, ngươi không còn là Lâm Gian nữa, ngươi là con ta, phải theo họ ta. Tên ngươi bây giờ là Âu Dương Gian.”

“Âu Dương… Gian?” Vừa định hỏi tiếp điều gì đó, tiếng “ọt ọt” đã vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Lâm Gian. Lâm Gian nhìn xuống bụng mình, nhớ ra mình chưa ăn gì cả.

Âu Dương Tư gọi với ra ngoài, người hầu chạy tới đứng phía dưới cửa sổ, ông dặn dò một chút. Người hầu quay đi, khi trở lại mang theo một bát sữa nóng và một chiếc bánh. Âu Dương Tư đưa bánh và sữa cho Lâm Gian. Lâm Gian ăn lấy ăn để.

Ăn xong, vừa lấy tay quẹt mỏ, Lâm Gian vừa hỏi: “Mà ta đang ở đâu đây? Phòng ông đây sao? Sao phòng ông còn nhỏ hơn phòng ta nữa?”

Với lấy khăn trên giá lau miệng giúp Lâm Gian, Âu Dương Tư đặt cậu nằm xuống, ôm cậu vào lòng, kéo mềm lên đắp cả hai người, xong mới nói: “Ngươi đang ở trên xe ngựa của ta, chúng ta đang trên đường đến Chu Tước trang.”

“Xe ngựa là gì? Chu Tước trang là chổ nào?” Lâm Gian cố ngóc đầu lên hỏi Âu Dương Tư.

Âu Dương Tư đè đầu cậu xuống: “Ngủ đi, sáng mai ngươi sẽ biết.”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: