Tương tư cho đến bạc đầu – Chương một

.

.

Tương tư cho đến bạc đầu

Chương một: Biểu ca

.

Lâm Gian lấp ló sau cánh cửa tiểu viện của mình, giỏng tai nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Mỗi lần bên ngoài ồn ào là biểu ca Hà Lạc sẽ đến thăm cậu.Vì vậy mỗi lần nghe bên ngoài ồn ào, Lâm Gian lại nấp sau cánh cửa chờ biểu ca tới.

Trên đời này không ai thương Lâm Gian cả, ngoài biểu ca. Tôi tớ trong nhà to nhỏ với nhau rằng, toàn bộ người trên người dưới căn nhà này không ai thích Lâm Gian, bởi vì mẹ của Lâm Gian.

Mẹ của Lâm Gian đẹp lắm, mẹ Lâm Gian là thiếp của cha Lâm Gian. Họ nói trước khi về với cha Lâm Gian, mẹ đã ở với người khác, ngay cả Lâm Gian cũng chưa chắc là con của cha Lâm Gian, mà là con của tình nhân mẹ, một người tên là Âu Dương Tư.

Mọi người bảo rằng, bởi Lâm Gian không phải con của cha, nên cha rất ghét Lâm Gian, bắt Lâm Gian phải ở miết trong tiểu viện nhỏ bé của cậu, không được ra bên ngoài, nhất là không được lên chính đường, để người khác khỏi chê cười Lâm gia.

Tiểu viện của Lâm Gian chỉ có mình cậu, người hầu mỗi ngày mang cơm đến, ngoài ra còn có biểu ca Hà Lạc thỉnh thoảng ghé thăm. Còn đại tỉ, đại ca, nhị ca đều không đặt chân vào đây, chỉ đứng bên ngoài cười nhạo, thỉnh thoảng ném đá vào cậu.

Lâm Gian ghét đại tỉ, đại ca, nhị ca, vì bọn họ hay trêu chọc cậu, chửi bới cậu, chỉ mỗi biểu ca là tốt với cậu thôi.

Bình thường chỉ cần bên ngoài ồn một chút, là biểu ca Hà Lạc sẽ đến. Nhưng hôm nay Lâm Gian đợi rất lâu rồi, vẫn không thấy bóng biểu ca đâu. Chẳng lẽ biểu ca đã quên cậu, hoặc cũng có thể do biểu ca bận bịu nên chưa tới? Lâm Gian tự nhủ mình phải chờ, cố chờ.

“Ê! Thằng nạ dòng!”

Một viên đá chọi vào tiểu viện, suýt nữa đã trúng người Lâm Gian. Nghe tiếng gọi, Lâm Gian biết người đứng ngoài cửa là đại ca của cậu. Cậu he hé cửa nhìn ra.

“Gì?” Cậu ghé mắt vào khe cửa, hỏi.

Nhị ca đứng chống nạnh, nhìn Lâm Gian, nói: “Mày đợi biểu ca của mày à? Biểu ca của mày về không đến thăm mày đâu. Biểu ca của mày đang làm lễ thành hôn cùng đại tỉ. Biểu ca của mày từ nay về sau thuộc về đại tỉ, không thương mày nữa đâu.”

“Xạo!” Lâm Gian biết nhị ca đang gạt cậu, nhị ca rất hay gạt cậu.

“Không tin mày chạy lên chính đường, chạy thẳng từ đây ra kia là chính đường đó, biểu ca mày đang làm lễ với đại tỉ. Mày không chạy ra giành biểu ca, làm lễ xong rồi, biểu ca thuộc về đại tỉ tao, không ai thương mày, lúc đó đừng khóc.” Đại ca vừa cười nhăn nhở vừa nói với cậu, “Khi đó bọn tao sẽ tha hồ ăn hiếp mày, biểu ca mày cũng không bênh vực mày đâu.”

“Chẳng phải mày nói biểu ca mày thuộc về mày, lớn lên mày cưới đã biểu ca mày sao? Giờ biểu ca mày cưới đại tỉ tao rồi, sau này thuộc về đại tỉ, còn khuya mới cưới mày á!” Nhị ca bồi thêm.

“Xạo!” Lâm Gian lè lưỡi lêu lêu. Biểu ca nói đại ca và nhị ca thường xuyên nói xạo với cậu, do đó không nên tin.

“Không tin mày đợi Tiểu Uyển tới sẽ biết!” Đại ca chỉ bóng cô hầu Tiểu Uyển đang đi đến, tay cầm mâm đựng bát cháo trắng, món ăn hàng ngày của Lâm Gian.

“Tiểu Uyển, Tiểu Uyển,” nhị ca giơ tay ngoắc Tiểu Uyển đến gần mình, “hôm nay là lễ thành hôn giữa đại tỉ và biểu ca Hà Lạc phải không?”

Tiểu Uyển gật đầu, “Đúng vậy, nhị thiếu gia. Lão gia đang tìm đại thiếu gia và nhị thiếu gia. Sắp đến giờ làm lễ rồi, lão gia nói hai vị thiếu gia phải có mặt để chào quan khách…”

Chưa kịp nói hết câu, Tiểu Uyển đã bị Lâm Gian đẩy sang một bên, lảo đảo suýt nữa làm bát cháo rơi ra khỏi mâm, Tiểu Uyển vội vàng chụp lại, gọi với theo Lâm Gian: “Tiểu thiếu gia, cậu không được ra chính đường…”

Nhưng Lâm Gian không nghe Tiểu Uyển gọi, cậu cắm đầu chạy theo hướng lúc nãy đại ca về chỉ. Đại ca, nhị ca có thể nói xạo, nhưng cậu biết Tiểu Uyển không bao giờ gạt cậu. Lâm Gian chạy thật nhanh, thật nhanh, trong đầu cậu bây giờ chỉ có một suy nghĩ duy đi nhất, là phải cản biểu ca, không để biểu ca thành thân cùng đại tỉ.

***

Lâm Khiêm nhìn khách khứa ngồi đầy cả sảnh đường, lão rất hài lòng; lại đi nhìn con rể tương lai đang chào hỏi mọi người, lão lại càng hài lòng; lại nhìn khuôn mặt cau có đang cố mỉm cười của Hà Nhật Chiêu, sui gia của lão, lão lại càng thấy hài lòng hơn nữa. Ngày này rốt cục cũng tới, ngày lão thôn tính Hà gia.

Thành Trấn Xương này tuy không lớn, nhưng tập trung rất nhiều gia đình danh gia vọng tộc, có máu mặt trong chốn giang hồ. Trước kia, Hà gia và Lâm gia vị trí ngang nhau, nhưng chỉ vì một đứa con gái, danh tiếng Hà gia càng lúc càng xuống dốc.

Hà Nhật Lệ, em gái Hà Nhật Chiêu, là một thiếu nữ rất xinh đẹp, không ít những gia đình danh giá trong thành Trấn Xương ngấp nghé muốn hỏi cưới cô cho con trai mình. Thế nhưng, năm Hà Nhật Lệ mười sáu tuổi, có một ngày mọi người phát hiện Hà Nhật Lệ quần áo xốc xếch, đi cùng Âu Dương Tư, cung chủ Băng Nguyệt cung. Chuyện sẽ không có gì ồn ào nếu mỗi đời cung chủ Băng Nguyệt cung không nổi tiếng là dâm tà, ngay cả Âu Dương Tư cũng không ngoại lệ. Danh tiết của Hà Nhật Lệ mất hết từ đó, không ai dám hỏi cưới. Sau đó, Hà gia đắc tội với đi quan trên, phải nhờ Lâm gia ra tay giúp đỡ. Để đền ơn, Hà gia đưa con gái mình đến Lâm gia làm thiếp.

Hà Nhật Lệ từ một cô gái lá ngọc cành vàng, đáng lẽ sẽ trở thành vợ một tên trai trẻ danh giá nào đó, kết quả chỉ vì lời đồn thất tiết, chỉ còn cách trở thành thiếp của một kẻ đã có tuổi như Lâm Khiêm. Lâm Khiêm có hai vợ, một con gái và hai con trai. Con gái và con trai cả là con vợ lớn, con trai thứ hai là con vợ hai. Có ba con, đủ trai lẫn gái, Lâm Khiêm xem như cũng mãn nguyện, nhưng Hà gia đã đưa con gái đến, thì lão cũng là người quân tử, không nỡ nào trả về, đành nhận thôi. Nhưng lão là kẻ không thích người khác lời ra tiếng vào, rất đi biết giữ thể diện, nên dù cưới Hà Nhật Lệ ba năm, vẫn không đụng chạm gì đến Hà Nhật Lệ, sợ bị người khác nói mình háo sắc.

Tội nghiệp Hà Nhật Lệ, đáng lẽ sẽ được sống trong sự thương yêu của một người chồng về tốt, kết quả đã phải lấy chồng lớn hơn mình rất nhiều, lại còn bị chồng hờ hững, bị nhà chồng ghẻ lạnh. Hà Nhật Lệ chỉ còn cách vui cùng kinh Phật.

Thế nhưng, vận rủi của Hà Nhật Lệ vẫn không dừng lại tại đó. Ba năm sau ngày về làm thiếp Lâm Khiêm, một ngày nọ Hà Nhật Lệ lên chùa Thiên Quang lễ Phật, vốn tâm tình không tốt, định đi ra vườn hoa hậu viện dạo một chốc cho khuây khỏa, ai ngờ lại gặp Âu Dương Tư tại đó. Gặp gỡ vốn chỉ tình cờ, nhưng lời đồn lại hóa thành gian phụ lén ra ngoài gặp tình nhân. Kết quả Hà Nhật Lệ khi về nhà, bị Lâm Khiêm đóng cửa “dạy dỗ” cho một trận. Sau ngày ấy, Hà Nhật Lệ đột nhiên mang thai, đẻ ra một đứa con trai, Lâm Khiêm đặt tên là Lâm Gian, cũng có nghĩa xem đứa con này như cỏ rác. Mọi người đồn rằng, do Lâm Gian là con Âu Dương Tư, nên Lâm Khiêm mới đặt tên như thế.

Hà Nhật Lệ sống trong mai mỉa, hắt hủi của mọi người, cố gắng nuôi con, nhưng kết quả đã khi Lâm Gian được bảy tuổi, Hà Nhật Lệ vì không chịu đựng nổi, cuối cùng cũng qua đời, để một mình Lâm Gian cô độc.

Lại nói về Lâm Khiêm. Lão là người trọng thể diện, vì trọng thể diện, nên mới ra tay giúp đỡ Hà gia, vốn là bằng hữu lão lâu nay. Khi Hà gia đưa đứa con gái đã thất tiết đến cho lão làm thiếp, gọi là đền ơn, lão tuy không thích nhưng vẫn phải chấp nhận, cũng vì thể diện. Ai ngờ Hà Nhật Lệ lại làm mất thể diện của lão hết lần này đến lần khác. Lão hận Hà Nhật Lệ, hận cả Hà gia.

Hà Lạc thường mượn cớ những lần lễ lạc đến đây thăm Lâm Gian, lão không thích, nhưng vì thể diện, lão cũng cho qua. Sau những lần quan sát Hà Lạc, Lâm Khiêm thấy Hà Lạc là một chàng trai đứng đắn, khỏe mạnh, giỏi võ, rất có tương lai, không như lão cha chưa già mà đã yếu của hắn. Tuổi của Hà Lạc ngang bằng con gái cả của lão. Lại ngó đến đám con của mình, con gái cả Lâm Phương do được mẹ nuông chiều nên chua ngoa, đanh đá; con trai cả Lâm Thao và con trai thứ hai Lâm Chí thì chỉ biết chơi bời, không chí thú học hành, làm ăn. Đợi đến khi lão qua đời, e rằng Lâm gia sẽ xuống dốc còn hơn cả Hà gia hiện tại. Nghĩ thế, lại nhìn Hà Lạc, Lâm Khiêm nảy ra ý muốn gả con gái cho Hà Lạc, đồng thời bắt rể. Đánh tiếng với Hà gia, rằng mình có ý định gả con gái cho Hà Lạc, ngoài việc gắng kết thêm tình thâm của hai nhà, Hà Lạc đến nhà mình ở rể một thời gian, sau này gia tài của Lâm gia hắn cũng có phần.

Hà Nhật Chiêu làm sao không nhìn ra mưu đồ của Lâm Khiêm, ngoài thì nói sẽ chia gia sản cho Hà Lạc, nhưng Hà gia chỉ có một con độc nhất, qua Lâm gia ở rể, cũng chẳng khác nào mang cả gia tài Hà gia qua tặng không cho Lâm gia, bồi thêm một tên đầy tớ trung thành, làm không công là Hà Lạc. Nhưng hiện tại, Hà gia yếu thế, ngoài việc đồng ý ra cũng không còn chọn lựa nào khác, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhưng khác với những suy nghĩ đen tối âm mưu chằng chịt của Lâm Khiêm và Hà Nhật Chiêu, lý do Hà Lạc đến làm rể Lâm gia cũng chỉ vì Lâm Gian. Hà Lạc không phải không biết Lâm gia ngược đãi hai mẹ con Lâm Gian, khiến mẹ Lâm Gian chết trong ghẻ lạnh. Đối với cái chết của Hà Nhật Lệ, Hà Nhật Chiêu cũng không tỏ vẻ đau buồn hay oán hận Lâm Khiêm, chỉ cho rằng con gái gả đi thì đã thuộc về gia đình người ta, sống chết mặc về kệ. Còn Lâm Gian là con cháu Lâm gia, họ muốn đối xử thế nào mặc họ, không liên quan đến hắn. Điều này khiến Hà Lạc cảm thấy rất bất nhẫn.

Mỗi lần Hà Lạc tới, Lâm Gian như con cún nhỏ tìm được chủ nhân, vẫy đuôi chạy đến mừng hắn. Mỗi lần hắn tới, là lại thấy Lâm Gian gầy thêm. Mỗi ngày, thức ăn Lâm Gian chỉ là một bát cháo, ăn còn ít hơn cả người hầu trong Lâm gia. Lâm Thao, Lâm Chí, kẻ thì béo phì, tên thì bắp thịt, mà Lâm Gian, chỉ mỗi da bọc xương. Nhìn Lâm Gian, Hà Lạc rất đau lòng.

Hà Lạc không thích Lâm Phương, càng không thích cá tính chua ngoa, đanh đá của Lâm Phương. Nhưng chỉ có cách cưới Lâm Phương, Hà Lạc mới có thể ở lại trong Lâm gia, chăm sóc cho Lâm Gian được. Hắn đồng ý hy sinh hạnh phúc đời mình, chỉ vì Lâm Gian.

Tại sảnh đường, hôn lễ đang được cử hành. Hà Lạc sóng đôi cùng Lâm Phương đi giữa dòng người chúc tụng.

“Nhất bái thiên địa.”

Hà Lạc cùng Lâm Phương quỳ xuống bái đất trời.

“Nhị bái cao đường.”

Hà Lạc cùng Lâm Phương tiến đến trước mặt Lâm Khiêm và Hà Nhật Chiêu, quỳ xuống bái.

“Phu thê giao…”

“BIỂU CA!”

Tiếng hét lớn cắt đứt tiếng của bà mai đang làm lễ. Tầm mắt mọi người rời khỏi tân lang, tân giai nhân, hướng về kẻ mới vừa hét lớn. Đó là một đứa trẻ gầy gò, mặc một bộ áo ngắn đã bạc màu, xốc xếch.

“Lâm Gian.”

Hà Lạc kinh ngạc. Bình thường Lâm Gian luôn ngoan ngoãn ở trong tiểu viện chờ hắn, không bao đã giờ dám ra khỏi tiểu viện nửa bước, sao bây giờ lại có mặt tại đây?

Giơ tay ra, đón lấy Lâm Gian đang chạy tới, ôm vào lòng, Hà Lạc hỏi: “Sao đệ lại đến đây?”

Lâm Gian níu áo Hà Lạc, vừa níu vừa hét: “Biểu ca, đừng cưới đại tỉ, cưới đệ, cưới về đệ, đệ muốn làm thê tử biểu ca. Biểu ca, CƯỚI ĐỆ!”

Toàn bộ quan khách có mặt chuyển từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Vốn nghe Hà Nhật Lệ có một đứa con trai, đặt tên là Lâm Gian, bị Lâm Khiêm hắt hủi, nhốt vào tiểu viện, không cho gặp người khác vì sợ mất mặt, hóa ra đó chính là đứa trẻ gầy guộc, nhếch nhác này. Lại nghe đứa trẻ hét lên muốn cưới biểu ca của mình, trong khi nó và biểu ca nó đều là nam nhân, mọi người không khỏi tròn xoe con mắt. Không biết ai cười đầu tiên, sau đó những tràng cười nhạo nối tiếp nhau vang lên không dứt.

“Đứa trẻ này chắc điên rồi!”

“Thân là nam nhân mà đòi làm thê tử nam nhân, chỉ có mà điên.”

“Từ khi nào Lâm gia lại có nam nhân đòi làm thê tử nam nhân khác vậy?”

“….”

“…”

Nghe quan khách cười vào mũi mình, mặt Lâm Khiêm càng lúc càng tím tái. Nắm lấy cánh tay gầy guộc của Lâm Gian, lôi cậu ra khỏi vòng tay bảo vệ của Hà Lạc, giận run, hắn xách Lâm Gian lên, nói với mọi người: “Ta không có đứa con nào nạ dòng như mày, kể từ bây giờ, ta không có đứa con nào tên Lâm Gian. Bây đâu, xách thằng bé này ra ngoài chợ, bỏ mặc nó ngoài đó cho người ta đánh chết.”

Đầy tớ tiến tới, nắm lấy Lâm Gian lôi đi. Lâm Gian hướng về phía Hà Lạc không ngừng kêu cứu: “Biểu ca, cứu đệ, biểu ca…”

Nhưng biểu ca cậu chỉ đứng đó nhìn cậu bị lôi đi xa dần. Cậu không biết, biểu ca của cậu đã bị cha hắn điểm huyệt, rồi nói với hắn rằng: “Ngoan ngoãn làm cho xong buổi lễ, trở thành con rể Lâm gia. Ngươi nếu dám làm mất mặt Hà gia như mẹ con của nó, ta sẽ giết nó chết ngay cho ngươi xem.”

Hai mắt Hà Lạc mở trừng, nhìn bóng nhỏ dần dần biến mất khỏi tầm mắt.

***

Mưa như trút nước, cơn mưa cuối thu mang theo cái lạnh đầu đông, rét buốt, rét đến thấu xương.

Đứa trẻ co ro dưới mái hiên, cố thu người lại để giảm bớt sự rét lạnh. Bây giờ, nó không còn gì cả, nhà cửa không, thức ăn không, biểu ca cũng không… Nó không còn gì nữa… Có lẽ nó sẽ về ngồi đây, đợi mẹ đã nó đến đón nó đi.

“Ê, mày… gọi mày đó!”

Hai gã thanh niên xuất hiện trước mặt nó. Nó biết bọn chúng đang gọi nó, nhưng nó chẳng buồn ngẩng đầu lên. Co người, nó cố nhét đầu vào giữa hai gối.

Một tên nắm tóc nó xách lên, theo ánh nến leo lét từ trong nhà hắt ra, nhìn chăm chắm vào mặt nó.

“Coi mặt nó cũng được đó, bắt nó bán cho tiểu quan quán chắc cũng được vài quan tiền…”

Đứa trẻ tuy còn nhỏ, nhưng do luôn nghe đại tỉ, đại ca, nhị ca hù dọa rằng cha nó sẽ xách nó bán cho tiểu quan quán nếu nó không ngoan, mặc dù không biết tiểu quan quán là nơi nào, nhưng nó nghĩ nơi đó rất đáng sợ.

“Không đi!” Nó túm lấy cánh tay còn lại của gã thanh niên, há mồm, cạp.

Tên thanh niên đau quá quất thằng bé vào góc tường, sau đó hai tên thi nhau vừa đánh vừa đá nó.

“Dám cắn ông, cho mày biết tay!”

Đứa bé co người cố tránh những cú đánh, cú đá. Nó làm rất thành thạo, vì lúc nào cũng phải cố tránh những cú đánh cú đá của đại ca và nhị ca. Nhưng cú đánh và cú đá này đau hơn của đại ca và nhị ca, hai tên này cũng to lớn hơn đại ca và nhị ca, cho dù tránh cỡ nào, nó cũng gần như trúng cả.

Cơn mưa đấm đá đó sẽ không dứt, nếu không có một bóng người mặc áo choàng đen đột ngột xuất hiện, đánh bay hai tên thanh niên vào góc tường.

Giơ tay ra trước mặt đứa trẻ, người đó nói: “Theo ta!”

Đứa trẻ ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt. Nó không thấy mặt người đó, trời tối quá, nhưng theo đã giọng nói, người này là một nam nhân.

“Đứng dậy, đi theo ta.”

Nam nhân nắm lấy cánh tay nó, xách lên. Nó định kháng cự, nhưng nam nhân về nắm cánh tay nó rất chặt, nó không vùng ra được.

“Tiểu Gian… Tiểu Gian…”

Trong cơn mưa truyền đến giọng ai đang gọi nó, nó biết giọng người đó.

“Biểu…”

Nam nhân ra tay rất nhanh, điểm vào thụy huyệt đứa trẻ, rồi phất tay ra hiệu. Từ góc đường, một đã cổ xe màu đen xuất hiện, nam nhân bồng đứa trẻ nhảy lên xe.

Khi Hà Lạc chạy đến, không thấy Lâm Gian đâu, chỉ thấy một cổ xe xa lạ chạy lướt qua mình, biến mất vào màng đêm u tối.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: