Bạch Hồ – Chương sáu

.

.

Bạch Hồ

Chương sáu: Bạch Hồ

.

Những năm về trước, tại Lạc Dương thành này, Xuân Vũ viện là kỹ viện nổi tiếng nhất với những cô nương tài nghệ hơn người, nhan sắc chim sa cá lặn. Thế nhưng những năm gần đây, giữa sự cạnh tranh quyết liệt giữa những kỹ viện, Xuân Vũ viện đã xuống hàng thứ ba, đứng sau Thanh Phong viên và Đào Hoa lâu. Điều này làm cho Thẩm ma ma cảm thấy rất bực bội. Rõ ràng các cô nương của mình không thua kém hai kỹ viện còn lại, thế mà vẫn không có cách nào kéo khách về. Những tuyệt chiêu lần lượt tung ra, kết quả vẫn y như cũ.

Cho đến một ngày, một người đến tìm Thẩm ma ma, giao cho Thẩm ma ma một bức thư, tình hình đã hoàn toàn đổi khác.

Trời vừa chập tối, Trúc Nhã hiên của Xuân Vũ viện đã chật ních người. Hôm nay là đêm biểu diễn thứ năm của Bạch Hồ, mọi người đều hướng tầm nhìn về sân khấu với ánh mắt trông đợi.

Không ai biết Bạch Hồ từ đâu mà tới, cũng không biết quê quán chốn nào, chỉ biết Bạch Hồ xuất hiện tại Lạc Dương thành từ nửa tháng trước, và đã gây chao đảo cả Lạc Dương thành.

Nửa tháng trước, Xuân Vũ viện đột nhiên lại đăng bảng thông báo tối hôm sau sẽ có một buổi biểu diễn đặc biệt tại Trúc Nhã hiên, muốn xem phải trả năm trăm lạng bạc. Tin tức này khiến kẻ khen người chê, cho rằng đây chỉ là mánh khóe của Xuân Vũ viện nhằm thu hút khách. Thế nhưng vẫn có không ít kẻ thừa tiền dư bạc đến xem mánh khóe ấy là như thế nào? Kết quả, những kẻ này sau khi ra về từ Trúc Nhã hiên, thần hồn đều ta điên đảo, đến tận hôm sau mới hồi hồn, chỉ trả lời hai chữ “quá tuyệt”.

Thứ gì “quá tuyệt”? Hỏi thêm mới biết, đêm đó có một nam kỹ tên Bạch Hồ biểu diễn tại Trúc Nhã hiên, dáng múa như bay, tiếng đàn như thác, sắc đẹp tuyệt trần, làm những người xem xong đều choáng váng mặt mày, hồn bay tận non tiên.

Tin tức này làm mọi người kinh ngạc.

Nam kỹ tuy ít, nhưng một nơi chuyên kinh doanh gió trăng như Lạc Dương cũng không thiếu. Điều đáng kinh ngạc là, tiểu quan nam kỹ trước giờ do lượng khách đặc biệt nên cũng chỉ công tác tại tiểu quan quán, không chen chân vào chốn thanh lâu, trừ phi có khách đặc biệt yêu cầu, thanh lâu mới cho người sang nhờ vả. Nhưng lần này, Xuân Vũ viện dám đưa một nam kỹ lên làm đầu bài của mình, đẩy các cô nương từ trước tới giờ của mình xuống hàng hai, ai lại không kinh ngạc.

Sau khi nghe những lời khen không ngớt của những kẻ chứng kiến về nam kỹ tên Bạch Hồ này, chiều hôm đó mọi người ùn ùn kéo đến Xuân Vũ viện, thì được thông báo rằng Bạch Hồ chỉ biểu diễn ba đêm một lần, nghĩa là phải chờ thêm hai đêm nữa.

Đêm biểu diễn thứ hai, khác với sự vắng lặng của đêm thứ nhất, Trúc Nhã hiên đông nghìn nghịch khách. Trước giờ biểu diễn, một mỹ tì bước ra thông báo, sau đêm biểu diễn, Bạch Hồ sẽ chọn một vị khách may mắn từ một trong những danh thiếp của những vị khách ngồi tại đây. Vị khách may mắn này sẽ có một canh giờ được Bạch Hồ hầu cờ, nếu có thể đánh thắng Bạch Hồ, đêm sau Bạch Hồ sẽ hầu rượu thêm một canh giờ nữa. Vì Bạch Hồ chỉ bán nghệ không bán thân, nên trong lúc hầu cờ và hầu rượu khách nhân không được sàm sỡ, hậu quả sau khi sàm sỡ khách nhân sẽ tự chịu trách nhiệm, không kiện cáo với quan trên. Và đêm thứ hai, màn biểu diễn của Bạch Hồ đã làm mọi người mãn nhãn. Vị khách may mắn đêm hôm đó là công tử Phan Ngọc, tuy đánh cờ không thắng được mỹ nhân, nhưng được ngắm mỹ nhân, được trò chuyện cùng mỹ nhân suốt cả canh giờ, hắn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Đêm thứ ba, vị khách may mắn là Cuồng Đao Phong Nhiễm, nhưng vào chưa được bao lâu, khi những vị khách bên ngoài còn chưa kịp chọn lựa cho mình một cô kỹ nữ hầu hạ đêm nay, thì hắn đã được hộ vệ thanh lâu khiêng ra ngoài, với lý do sàm sỡ Bạch Hồ. Mọi người nhìn kỹ, phát hiện hai cánh tay của Phong Nhiễm đã gãy nát, có nghĩa từ nay về sau, Đao của Phong Nhiễm vĩnh viễn không thể Cuồng. Mọi người lại càng kinh ngạc hơn khi biết người ra tay hạ độc thủ Phong Nhiễm lại chính là Bạch Hồ. Cuồng Đao Phong Nhiễm tuy không thuộc hàng cao thủ, nhưng trên ta giang hồ cũng có được chút tiếng tăm. Có thể hạ thủ được Phong Nhiễm, đủ thấy võ công của Bạch Hồ không tệ.

Đêm thứ tư, người may mắn là tài tử Trương Thành. Vị tài tử này nổi tiếng cả thành Lạc Dương văn hay chữ tốt, kỳ nghệ lại vô song, kết quả không ngoài dự đoán, Trương Thành đã thắng được Bạch Hồ. Đêm hôm sau, sau khi được mỹ nhân hầu rượu, Trương Thành ra về với lời khen tấm tắc, rằng Bạch Hồ không chỉ xinh đẹp, vũ nghệ cầm nghệ kỳ nghệ đều không tầm thường, ngay cả võ nghệ cũng siêu quần, tuy họa không tốt lắm, nhưng thi thư thì cũng không thua kém những tài tử khác là bao. Nói đến đây, Trương Thành lại chặc lưỡi tiếc nuối, một người gần như toàn tài như Bạch Hồ, sao lại sa cơ trở thành nam kỹ?

Và đêm nay là đêm thứ năm.

Tiếng sáo trúc thong thả cất lên, hòa cùng tiếng trống thì thùng làm đệm. Những khách quen của Xuân Vũ viện không khó nhận ra đó là tiếng sáo của Xuân Hương cô nương và tiếng trống của Cổ Nguyệt cô nương, hai trong mười nhạc công nổi tiếng của Xuân Vũ viện. Bước trên nhịp trống, lướt theo điệu sáo, một bóng trắng thanh mảnh xuất hiện, tay ôm tì bà, réo rắc tiếng tơ, đúng là Bạch Hồ. Mọi người dường như nín thở, chăm chắm nhìn về phía Bạch Hồ.

Đêm nay, Bạch Hồ mặc một chiếc áo trắng dài gộp từ những mảnh lụa mỏng, khi đứng lại, trông như một mỹ nhân thanh mảnh, kín đáo, lễ nghi. Nhưng khi tiếng tì bà cất lên, nhịp chân lay động, từng lớp áo tung bay, ẩn hiện một cơ thể ngọc ngà tuyệt mỹ. Mông tròn, chân thon, cánh tay trắng ngần, cần cổ gầy gầy… gò ngực tuy đã bị đàn tì bà che đi một phần, nhưng hạt hồng đậu vẫn lấp ló sau lần lụa mỏng. Hấp dẫn, nhưng không thô tục, mà tợ tiên sa. Cuốn hút, nhưng không lã lơi, mà vô cùng cao quý. Cho dù không hảo nam sắc, nhìn cảnh này cũng ta như đảo như điên. Muốn sở hữu người này, nhưng không phải để hưởng cảm giác nhục dục, mà là để phụng thờ, để nâng niu, để quý trọng. Muốn quỳ xuống chân người này, ôm đôi chân ngọc kia, ngửa đầu chờ đợi ban cho ân huệ. Một cảm giác kỳ lạ, rất kỳ lạ… Dục vọng như bị đè xuống, thú tính như bị gột rửa, chỉ để lại cảm giác lâng lâng như bay đến non tiên.

Đàn đã dừng, màn đã hạ, người đã đi, nhưng những khách nhân vẫn chưa tỉnh lại, muốn chìm mãi, chìm mãi trong cảm giác lâng lâng này.

Bạch Hồ rời khỏi sân khấu đi vào trong, Xuân Nhật tiến lên ôm đàn giúp cho cậu. Hai bên cánh đột nhiên túa ra bầy mỹ nữ nhào đến vây quanh Bạch Hồ, kẻ sờ đùi, người sờ mông, người sờ ngực, người sờ mặt… có người còn luồng tay vào trong mấy lớp áo sờ lên mông trần của Bạch Hồ, tiếng líu ríu cười nói chung quanh.

“Chúc tỉ may mắn đi đệ đệ thân yêu!”

“Nhường chút may mắn cho muội nào!”

“Cho tỉ lấy hên!”

“Đừng để tỉ vớ phải một tên hôi như cú!”

Những cánh tay trắng ngần như ngọc tới tấp sờ soạn khắp người Bạch Hồ, cho đến khi thỏa mãn mới chịu kéo nhau ra ngoài tiếp khách.

Đợi các cô kỹ nữ bỏ đi hết, Bạch Hồ cười khổ, còn Xuân Nhật thì che miệng cố nín cười.

“Không biết ai truyền miệng đầu tiên, rằng chỉ cần sờ công tử là sẽ có được may về mắn đúng như ước nguyện. Thật khổ cho công tử.”

Bạch Hồ không nói gì, sửa sửa lại mấy lớp áo bị các cô kỹ nữ làm cho sộc xệch, đi theo Xuân Nhật tiến về phía Lam Ba tiểu lâu. Đây là tiểu lâu Xuân Vũ viện dành riêng cho Bạch Hồ, vừa để ở, vừa để tiếp khách, nhưng nửa tháng nay chưa từng có vị khách nào được hân hạnh qua đêm cùng Bạch Hồ tại đây.

Vừa vào trong, Xuân Nhật đặt đàn ngay ngắn lên giá, vừa giúp Bạch Hồ thay áo, vừa hỏi câu hỏi quen thuộc: “Đêm nay công tử định chọn ai?”

Mày Bạch Hồ hơi nhíu lại.

Bình thường, Bạch Hồ chỉ cần chọn đại một trong số những danh thiếp là được, nhưng ta hôm nay, Bạch Hồ có chút đắn đo.

“Xuân Nhật, vị công tử mặc áo thanh thiên ngồi đối diện sân khấu là ai vậy?”

“Công tử hỏi vị công tử ngồi ở bàn ất hợi?” Xuân Nhật vừa cột dây áo cho Bạch Hồ, vừa hỏi.

“Đúng vậy! Em biết vị khách ấy là ai không?” Bạch Hồ có hơi gấp gáp, điều này làm Xuân Nhật hơi chút kinh ngạc.

Từ lúc được giao cho nhiệm vụ hầu hạ vị công tử này cho đến bây giờ, Xuân Nhật luôn cảm thấy vị công tử này lúc nào cũng bình tĩnh, lãnh đạm, chưa bao giờ để lộ cảm xúc như đêm nay.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Xuân Nhật không dám để trong lòng, chỉ đáp: “Vị ấy là Phong Lưu Kiếm Tần Độ, bằng hữu của Khương viên ngoại, mỗi khi đến Lạc Dương đều chơi bời khắp thanh lâu, tiểu quán. Bề ngoài là một tay công tử ăn chơi, nhưng chỉ có các kỹ nữ, tiểu quan đã từng tiếp hắn mới biết hắn khó tính đến dường nào.”

“Phong Lưu Kiếm… Tần Độ…?” Suy nghĩ một chốc, đợi Xuân Nhật buộc về thắt lưng cho mình xong, Bạch Hồ nói: “Em đi nói với Thẩm ma ma, đêm nay ta muốn tiếp vị khách này.”

Xuân Nhật có hơi kinh ngạc, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu.

Cô vừa lui ra, Bạch Hồ đi đến trước bàn cờ, ngồi xuống.

“Phong Lưu Kiếm Tần Độ? ‘Tần Độ’ sao?” Bạch Hồ lẩm bẩm, rồi cầm cờ trắng lên, ướm thử vài nước đi.

Tối nay, cũng như những lần biểu diễn trước, Bạch Hồ sử dụng mị thuật trong điệu múa và tiếng đàn, khiến cho khách nhân như đắm, như say. Trừ những người có định lực rất cao, hoặc những người trong lòng có chuyện lo toan, may ra thoát khỏi. Thế nhưng vị khách này ngay từ đầu đã thoát khỏi mị thuật của Bạch Hồ, nhìn chăm chắm lên sân khấu, lên dáng dấp Bạch Hồ, nhất là khuôn mặt, khiến Bạch Hồ suýt nữa đã không thực hiện mị thuật được. Người đó chính là Phong Lưu Kiếm Tần Độ.

Trong một khắc, Bạch Hồ cũng hơi chậm lại động tác, để quan sát cho rõ người kia. Khuôn mặt Tần Độ … rất giống một người, tuy khí chất hoàn toàn khác hẳn. Bạch Hồ nắn cằm suy tư.

Một lúc sau, Xuân Nhật dẫn đường cho Tần Độ đến Lam Ba tiểu lâu. Bạch Hồ cắt dòng suy nghĩ, mỉm cười, đứng dậy đón tiếp khách nhân, rồi lui người vào trong, mời Tần Độ ngồi xuống trước mặt mình.

Trước mặt hai người là một bàn cờ được bày ra trên một chiếc bàn thấp nhỏ, Bạch Hồ rót trà mời Tần Độ, rồi ngồi ngay ngắn, chờ Tần Độ đi nước cờ đầu tiên.

Tần Độ không che giấu ánh mắt đang quan sát Bạch Hồ của mình. Khác với dáng vẻ cuốn hút với chiếc áo kết bằng từng lớp lụa mỏng trên sân khấu, Bạch Hồ bây giờ khoác trên mình chiếc áo nguyệt bạch về của thư sinh, tóc chảy gọn ra sau, buộc bằng một sợi lụa xanh. Nhìn kỹ, trông Bạch Hồ như đã mười tám mười chín, không trẻ như chỉ độ mười lăm mười sáu như lúc trên sân khấu. Đây có lẽ là ảo giác do bề ngoài và khoảng cách tạo ra.

Nhấc một con cờ, Tần Độ đặt xuống bàn cờ.

“Công tử năm nay đã đôi chín?” Tần Độ đột ngột hỏi.

Bạch Hồ đặt một con cờ xuống, cười, không đáp, mà nói: “Tần công tử là người đầu tiên hỏi tuổi tại hạ.”

“Những người khác thường hỏi về điều gì?” Tần Độ đặt thêm một con cờ nữa, vẻ lãnh đạm.

“Rất nhiều điều, nhưng chung quy, vẫn là khi nào tại hạ có thể tận tình tiếp đãi bọn họ.” Bạch Hồ tiếp một con cờ.

“Nam nhân, không phải ai cũng biết kềm chế dục vọng của mình, nhất là khi ở trước một mỹ ta nhân như công tử, lại càng khó kềm chế.” Tần Độ nói, chất giọng trở nên lạnh lẽo.

“Vậy còn công tử?” Bạch Hồ hỏi, chất giọng điềm nhiên, như không quan tâm đến việc không khí đã bắt đầu bị Tần Độ đóng băng.

“Thú thật, ta không giỏi đánh cờ.” Tần Độ đặt thêm một cờ nữa, rồi dừng lại, nhìn Bạch Hồ, nói: “Nhưng nếu so với việc lên giường cùng công tử, ta lại càng muốn đọ khinh công và kiếm cùng công tử hơn.”

“Khinh công và kiếm? Công tử cho rằng tại hạ rất giỏi khinh công và kiếm thuật?” Thấy Tần Độ không hứng thú việc đánh cờ, Bạch Hồ cũng dừng lại, rót một chung trà mời Tần Độ.

“Đúng vậy.” Tần độ đón lấy chung trà, gật nhẹ đầu.

Bạch Hồ cũng cầm chung của mình lên, không uống vội, mà hỏi: “Tại sao?” Ngắn gọn như câu trả lời của Tần Độ.

Tần Độ uống hết chung trà, đặt xuống bàn, nói: “Trong lúc đánh đàn, công tử đã để lộ về trình độ kiếm thuật của mình…”

“Và trong lúc múa, tại hạ đã để lộ trình độ khinh công?” Bạch Hồ cười khẽ, tiếp lời: “Có thể cho tại hạ mạo muội hỏi, hầu hết khách nhân đến Trúc Nhã hiên đều vì tiếng đàn điệu múa của tại hạ làm cho mê mẩn, khó có thể chú ý đến điều này. Tần công tử tại sao vẫn còn tỉnh táo? Chẳng lẽ tài nghệ của tại hạ không làm công tử hài lòng sao?”

Tần Độ lắc nhẹ đầu, nhếch mép cười, rồi nói: “Không, tài nghệ công tử quả nhiên vô song. Chỉ là do khuôn mặt công tử trông giống một cố nhân của tại hạ, khiến tại hạ không thể tập về trung thưởng thức.”

“Cố nhân?” Bạch Hồ hơi nghiêng đầu, cười khẽ, hỏi.

“Phải, cố nhân.” Tần Độ ngồi lại nghiêm chỉnh, gật đầu, xác nhận.

Bạch Hồ không nói gì, hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu, Bạch Hồ vỗ tay ra hiệu Xuân Nhật tiến vào. Kề tai Xuân Nhật, Bạch Hồ dặn nhỏ. Xuân Nhật ngẩn người kinh ngạc, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy lên tầng trên Lam Ba tiểu lâu, chốc sau mang xuống một bộ y phục dạ hành. Tần Độ hiểu ý, nhận lấy, theo Xuân Nhật vào một căn phòng nhỏ thay. Khi quay ra, Bạch Hồ cũng đã thay trang phục dạ hành xong, tay chấp kiếm, đứng chờ sẵn.

Bạch Hồ không nói lời nào, đi ra ngoài Lam Ba tiểu lâu, nhún người phóng lên nóc tòa nhà. Tần Độ hiểu ý, cũng phóng theo. Hai thân ảnh lướt nhanh như gió, chẳng mấy chốc đã ra ngoài thành Lạc Dương, tiến về phía rừng rậm. Nếu chú ý kỹ sẽ thấy, tuy cả hai bóng đều nhanh, nhưng chiếc bóng của Tần Độ có vẻ nhạt hơn so với bóng của Bạch Hồ. Bạch Hồ cười thầm trong lòng. Không hổ danh Lăng Ba Ảnh, xem ra Tần Độ vẫn còn nương tay, vì nếu dùng đến tầng cuối cùng của Lăng Ba Ảnh, chiếc bóng của Tần Độ sẽ hoàn toàn biến mất.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã tiến sâu vào trong rừng rậm. Xa xa có tiếng thác đổ, Tần Độ có cảm giác Bạch Hồ đang phóng người hướng về phía đó. Thân Bạch Hồ khéo léo luồng lách qua những nhánh cây rậm rạp, đột ngột dừng lại, rút kiếm ra đánh về hướng Tần Độ. Đọ kiếm bắt đầu.

Tần Độ không chút nao núng, rút kiếm đối chiến. Họ đánh xuyên qua những táng cây, ra đến khoảng trống trước ngọn thác, đánh không nương tay, nhưng cũng không đằng đằng sát khí, đơn giản chỉ là ta đọ kiếm. Đánh liên tục cho đến đầu canh năm vẫn bất phân thắng bại, Bạch Hồ lui ra, ra hiệu dừng lại.

“Rất tiếc, tại hạ phải quay về. Đầu canh ba đêm mai, nếu Tần công tử về vẫn còn muốn đọ kiếm, xin mời đến nơi này, tại hạ sẽ phụng bồi.” Bạch Hồ chấp kiếm, mỉm cười nói.

“Được!” Tần Độ sảng khoái đồng ý, xong chấp tay chào, xoay người phóng đi.

Nhìn theo bóng Tần Độ, Bạch Hồ lẩm bẩm, “Lăng Ba Kiếm, Lăng Ba Ảnh… Độ ca… là muốn cố ý cho đệ biết huynh là ai sao? Bản tính tuy đã có chút thay đổi, nhưng xem ra cốt tủy vẫn như cũ.”

Bạch Hồ khẽ mỉm cười, dùng khinh công quay trở về thành Lạc Dương.

Từ đó, đầu canh ba mỗi đêm, cả hai đều vào rừng luyện kiếm. Gặp nhau là đấu, cho đến tận canh năm mới lén lút quay về thành. Thỉnh thoảng cả hai cũng trò chuyện, nhưng không nói quá nhiều.

Thời gian cứ thế trôi qua…

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: