Bạch Hồ – Chương năm

.

.

Bạch Hồ

Chương năm: Từ giã

.

Bạch Hằng nằm trên giường, đưa mắt nhìn mái tranh. Trời đã sụp tối, chốc nữa Sở Hà sẽ vào, nâng ông dậy, đút cháo ông ăn, dùng nước nóng lau người cho ông, sau đó là… giao hoan.

Đã mấy năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến từ “giao hoan”, ông lại nhớ đến những ngày đầu tiên dạy dâm thuật cho Sở Hà, hễ một chốc là thằng bé đòi ông “thỏa mãn” nó, khiến ông phát bực, đét đít nó.

Lại nhớ đến hai năm sau, khi Sở Hà mười lăm tuổi, cho dù trước đó đã học dâm thuật rất nhiều, nhưng trong lần đầu tiên “giao hoan” cùng ông, Sở Hà vẫn lộ ra nét rụt rè, tựa như một bông hoa mới nở, trong trẻo thơ ngây. “Giao hoan” xong, Sở Hà rút vào lòng ông như một chú chim nhỏ co ro, sợ sệt, cần sự chở che. Nhìn biểu hiện của cậu, ông cảm thấy mình vô cùng tội lỗi. Tuy “giao hoan” cùng cậu là điều bắt buộc, nhưng ông cũng không thể quên rằng kẻ mình vừa “giao hoan” chính là con trai của người mình yêu. Cảm giác tội lỗi tràn ngập trong lòng ông. Ông biết với cá tính Sở Vân sẽ cảm thông và không giận ông, nhưng… nhưng ông không thể tha thứ cho mình. Nhìn cậu, nhớ đến cha cậu, mắt ông trao tráo cho đến sáng.

Nhưng Sở vân dù sao cũng đã khuất bóng, khổ là khổ cho thằng bé này, đoạn đường còn lại, không biết nó có tìm được người có thể thương yêu, bảo vệ nó không?

Mấy năm qua, tuy quan hệ thể xác với cậu, nhưng ông cũng tránh để cậu phát sinh tình cảm với mình. Người ông yêu là cha cậu, mà không phải cậu, cậu phải hiểu rõ điều đó. Ông là thầy, không phải tình nhân. Lằn ranh của cả hai rất mong manh, ông cố gắng không để cậu vượt qua. Nếu không, ông mất rồi, cậu sẽ vô cùng đau khổ. Ông đã cướp đoạt thân thể cậu, gây vết hằn trên cơ thể cậu, ông không muốn cậu cũng bị tổn thương tinh thần vì ông. Xuống núi, trả thù, tìm người mình yêu, sống hạnh phúc cùng người đó, là điều mà ông mong mỏi nơi cậu.

Cậu nghe ông nói, cậu hiểu, cậu gật đầu. Cậu nói, chúng ta là thầy trò, sư phụ là của cha con, con sẽ không vượt qua lằn ranh giới hạn. Và cậu kính trọng ông như một người thầy, mà không yêu ông như một tình nhân. Ông hài lòng về điều đó, và cảm thấy khổ sở thay cho cậu.

Mấy năm nay, người mà cậu “giao hoan”, không phải là người cậu yêu, cũng không phải là người yêu cậu. Cả hai đồng sàng, nhưng đều dị mộng. Ông vuốt ve cậu, vỗ về cậu, an ủi cậu mà như an ủi mình, cậu sẽ tìm được người cậu yêu, người yêu cậu, như ông đã yêu cha cậu, như cha cậu đã yêu ông. Cậu cười, nói rằng sư phụ đừng lo, con sẽ tìm được người yêu con như sư phụ đã yêu cha con, rồi nằng nặc xin ông kể cho cậu nghe chuyện tình ông và cha cậu.

Ông vỗ vỗ lưng cậu, kể rằng, lần đầu ông gặp cha cậu là trong một khách sạn, khách sạn hết phòng, cha cậu chẳng biết làm sao, vì ngay đại hội võ lâm, tìm phòng trống rất khó. Lúc đó, ông nhìn cha cậu, nghĩ tên thiếu niên này quả thật xinh đẹp, băng lãnh như trúc, dụ lên giường cùng mình một đêm chắc cũng sướng khoái lắm, rồi nói có thể ở cùng phòng với mình, giường rộng, đừng khách sáo. Cha cậu lúc đó chỉ mới chân ướt chân ráo bước ra giang hồ, nhìn ông đĩnh đạc, lại lớn tuổi hơn mình, nói rằng cám ơn huynh, rồi đồng ý. Cậu phá ra cười, hỏi đêm đó ông có “làm ăn” được gì không? Ông nói thằng nhỏ này thật bất hiếu, người đó là cha ngươi đó, rồi nói, cha đi ngươi thật đẹp, thanh lãnh thẳng ngay, trông như ngọc trúc, ông chỉ dám ngắm nhìn, không dám xuống tay. Sau đó cha cậu biết ông tà đạo, nhưng không khinh thường, mà còn kết thành bằng hữu. Cha cậu cũng biết ý của ông, nhưng do không hảo Long Dương, cho nên từ chối, nhưng quan hệ hai người vẫn như cũ, ông cũng tôn trọng cha cậu, quan tâm như đệ đệ. Sau đó cha cậu gặp mẹ cậu, kết thành phu thê, ông tuy đau lòng nhưng cũng chân thành chúc phúc. Mẹ cậu qua đời, ông trở thành chổ dựa cho cha cậu, rồi cuối cùng, cha cậu cũng xiêu lòng.

Nhớ lại lúc đó, mượn cớ dỗ cậu ngủ trưa, ông điểm lên thụy huyệt cậu, đặt cậu nằm đi lên giường, ông quay sang ve vãn cha cậu. Thường cha cậu sẽ tìm cách chối từ, nhưng hôm đó, cha cậu tuy chối từ, nhưng không mãnh liệt như mấy lần trước. Ông biết cha cậu đã hơi xiêu xiêu, tấn công thêm chút nữa, quả thật cha cậu xiêu thật, không bỏ lỡ cơ hội, ông ra tay ngay. Nhìn thấy cơ thể cha cậu lõa lộ dưới ánh nắng trưa, ông cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.

Cậu cười nói, khi đó cậu vốn đã ngủ, nhưng tiếng cót két của giường tre làm cậu tỉnh dậy. Cậu không cục cựa được, nhưng mở mắt được. Trước mặt cậu, ông đang say mê trên người cha cậu, còn cha cậu thì nằm phía dưới ông, mắng ông, nhưng mắt tràn đầy ý cười. Ông hỏi cha cậu cười thật sao? Ông không nhìn thấy. Cậu nói, cha cười rất hạnh phúc, có lẽ cha biết ông đã rất yêu cha.

Ông hỏi, ông với cha cậu rồi, mẹ cậu sẽ thế nào? Cậu nói, mẹ đầu thai tìm người khác thôi. Ông đánh vào mông cậu, bảo thằng này bất hiếu. Cậu cười khanh khách, ôm lấy ông.

Những kỷ niệm ngọt ngào giữa ông với cậu cứ thế diễn ra trong đầu ông, ông tự nhắc mình đừng quên. Khi xuống Hoàng Tuyền, gặp lại cha cậu, ông sẽ kể cho cha cậu nghe chuyện giữa ông với cậu, rằng cậu hư đốn thế nào, rằng cậu bất hiếu ra sao?… Cậu nghe rồi lại cười khanh khách.

Tiếng cót két cắt ngang dòng suy nghĩ.

Sở Hà đẩy cửa bước vào, cầm một chiếc mâm đựng một chén cháo và một thau nước nóng. Như thường lệ, cậu nâng Bạch Hằng dậy, đút cháo cho ông ăn, sau đó dùng nước nóng lau người cho ông. Nhìn cơ thể chỉ còn da bọc xương của Bạch Hằng, lòng cậu nao nao.

Lần đầu nhìn thấy cơ thể này, nó vạm vỡ, rắn chắc, tràn đầy sinh lực. Chỉ mấy năm thôi, cơ thể Bạch Hằng xương trồi cả lên da. Mái tóc vốn đen tuyền do độc mạch tấn công trở nên bạc trắng, xác xơ.

Sau những lần “giao hoan”, cũng là những lúc cậu “thải” công lực từ ông, “bổ” cho mình. Ba năm, sáu mươi năm công lực của ông đã truyền hết sang người cậu. Bây giờ sinh mạng ông như ngọn đèn cạn dầu, sẽ tắt bất cứ lúc nào.

Theo thời gian, Sở Hà lớn dần, cũng hiểu nhiều hơn, chính chắn hơn, không còn láu táu như xưa. Cậu hiểu việc Bạch Hằng truyền nội công cho cậu, không chỉ để cậu trả thù, mà còn tăng khả năng sống sót cho cậu. Trong thắt lưng cậu có tổng cộng năm tấm thẻ Kim La Lệnh, đây là một bí mật mà cậu chỉ mới biết được cách đây không lâu, trước khi Bạch Hằng nằm liệt giường. Cha cậu và ông, trên đường hành tẩu giang hồ đã vô tình có được năm thẻ Kim La Lệnh, may mắn không ai biết chuyện này, nếu không cả hai đã sớm không toàn mạng. Cha cậu giữ hai, ông giữ ba. Tuy cũng có chút tò mò về Kim La thư hùng kiếm và Kim La bí cấp, nhưng cha cậu và ông đều không nghĩ đến chuyện mạo hiểm sinh mạng thu thập đủ số lượng Kim La Lệnh. Cha cậu vốn thích sống bình đạm, nếu như tìm được báo vật Kim La, sẽ khó mà sống thong thả được.

Đến đời cậu, ông giao hết cho cậu giữ, nhưng không yêu cầu cậu thu thập, chỉ cần trả xong thù, tìm người yêu mình, sống hạnh phúc hết cuộc đời, vậy là đủ rồi.

Ông luôn căn dặn, khi bước chân ra giang hồ, cậu tuyệt đối không được để lộ mình là con Sở Vân. Sở Vân chết là vì Kim La Lệnh, Trần Đạo cho dù có minh chủ ra mặt vẫn chết vì Kim La Lệnh. Nếu để lộ cậu là con Sở Vân, ít nhiều cậu cũng sẽ bị nghi ngờ đang giữ Kim La Lệnh, sẽ khó mà toàn mạng. Ông đã dàn dựng cho cậu một thân phận mới, chỉ cần bước ra giang hồ, theo thân phận này, sẽ không còn ai nghĩ cậu là con của Hàn Trúc Quân Sở Vân.

Nghĩ đến thân phận mới của mình, Sở Hà không khỏi cười khổ. Không ai nghĩ con trai của một kẻ chính chắn, thanh lãnh, quân tử như Hàn Trúc Quân lại là vũ kỹ, còn là nam kỹ. Một thân phận bôi nhọ vào danh dự cha cậu, nhưng đó lại là một thân phận an toàn nhất, thích hợp nhất đối với cậu.

Điều đầu tiên, không ai có thể liên tưởng một nam kỹ lại là con trai của một chính đạo giang hồ như Hàn Trúc Quân Sở Vân được.

Điều thứ hai, tiểu quan thanh lâu là nơi dễ thu thập tin tức, cũng là nơi ẩn trốn đi tốt nhất khi có biến.

Điều thứ ba, giả trang thành ăn mày thì dễ, giả trang thành nam kỹ thì khó, vì nam kỹ phải ẻo lã, ủy mị. Do đó, khi có biến, một nam kỹ dễ thoát thân hơn một tên ăn mày. Hơn nữa thân là một nam tử, với tâm lý thà biến thành ăn mày, chứ không hạ thấp mình biến thành nam kỹ, nên đa phần nhìn thấy nam kỹ, mọi người sẽ lơ là đề phòng mà cho qua.

Điều thứ tư, liên quan đến việc tìm chân ái của Sở Hà. Sở Hà đã thất thân, nếu một kẻ chấp nhận người mình yêu là nam kỹ, thì cũng đồng thời có thể chấp nhận được sự thất thân của người mình yêu.

Điều thứ năm, giang hồ hiểm ác, nam kỹ thì ti tiện. Dùng thân phận ti tiện dễ dàng quan sát lòng dạ thật của con người hơn là nhìn từ trên cao xuống.

Nhưng để có được thân phận này, Sở Hà đã phải te tua tơi tả dưới sự huấn luyện của Bạch Hằng. Ngoài rèn luyện võ công và kiếm thuật ra, thêm ba dâm công mà Bạch Hằng đã chọn lựa cho cậu, cậu còn phải học thêm cầm kỳ thi họa thư vũ, thứ nào cũng phải thông. May mắn trước đó cha cậu không chỉ rèn võ công cho cậu, mà còn rèn cả thi thư, nên phần thi thư xem như đỡ khổ. Nhưng cầm kỳ họa vũ thì đúng là cực hình, nhất là họa. Cuối cùng Bạch Hằng đành cho cậu chuyên chú vào cầm và vũ thôi, vì cả hai môn này cậu đều tỏ rõ năng khiếu mình, không cần vất vả tập luyện. Còn họa, vẽ được ra hình ra dạng là đã hết sức cậu rồi.

Bạch Hằng rất thích nhìn cậu múa, cậu cũng hay múa cho ông xem. Ông bảo cha cậu múa kiếm rất đẹp, ông thích nhìn cha cậu múa kiếm, nhưng cha cậu lại không chịu múa cho ông xem. Cậu bảo cậu sẽ thay cha múa cho ông xem, rồi cầm kiếm lên, múa thành dáng trúc. Bất tri bất giác, giữa ông và cậu, luôn hiển hiện hình bóng của Sở Vân, như nhắc nhở về mối thù mà Sở Hà phải đeo, như nhắc nhở về mối tình vượt bao tháng năm, vượt cả sống chết mà Bạch Hằng mang nặng.

Lau người cho Bạch Hằng xong, Sở Hà không mặc quần áo vào cho ta ông, mà cởi bỏ quần áo mình, leo lên giường, thuần thục ngồi lên người ông, thuần thục nhét phân thân của ông vào người mình, cử động eo lưng để nó hoạt động tự do trong người cậu.

Bị hút hết sáu mươi năm công lực, Bạch Hằng nhanh chóng già yếu, nằm liệt đi giường. Ông từng bảo cậu không cần phải tiếp tục “giao hoan” cùng ông, ông không còn gì để cậu “thải”. Nhưng cậu vẫn làm, như thể hiện sự kính ái của mình đối với ông.

Cậu không bỏ rơi ông dù bây giờ ông già yếu, xấu xí. Trong lòng cậu, ông vẫn như mấy năm về trước, đỉnh đạc, vạm vỡ, nghiêm khắc dạy cậu, thích bế cậu lên, đét vào mông cậu mỗi khi cậu láu táu… Trong lòng cậu, ông mãi là người thầy mà cậu kính yêu. Ông già đi, nằm liệt giường, cũng chỉ vì cậu, vì để tăng khả năng sống sót cho cậu, thế thì tại sao cậu phải bỏ rơi ông?

Dạo gần đây, mỗi lần “giao hoan” ông lại gọi tên cha cậu. Cậu biết ông đã lẩn thẩn rồi, nhìn nhằm cậu thành cha, nhưng cậu không buồn phiền, mà cảm thấy rất vui. Ông đã quên khá nhiều, nhưng vẫn nhớ đến cha cậu.

“Sở Vân… Sở Vân…”

Ông gọi như thế, bàn tay cố nhấc lên, chạm vào tay cậu. Cậu nắm lấy tay ông, đan ngón vào nhau, như cha đang nắm lấy tay ông. Ông sắp được gặp lại cha, cậu biết rõ, ông sắp được toại nguyện.

Chết, đối với người khác có thể là sự kết thúc, nhưng đối với ông, cậu tin rằng, đó mới thực sự bắt đầu. Bên bờ bỉ ngạn, giữa những đóa bỉ ngạn rực hồng, cậu tin rằng cha vẫn đứng đó, vẫn chờ đợi ông.

Giao hoan kết thúc, Bạch Hằng chìm vào giấc ngủ say. Sở Hà bước xuống ta giường, dùng khăn nhún nước lau sạch phần thân dưới cho ông, mặc đồ lại giúp ông, rồi kéo chăn đắp ngay ngắn.

Sở Hà cầm thau nước bước ra ngoài đổ đi, đến bên giếng, kéo nước lên tắm rửa. Không biết từ bao giờ, cậu đã quen với việc bản thân không mặc y phục, có lẽ thói quen này được tạo thành từ những năm dài tập dâm thuật mà ra. Dù trưa hè nắng gắt, hay trời đông tuyết giá, Bạch Hằng đều bắt cậu trần trụi luyện tập. Kiếm thuật, vũ kỹ, thi họa, cầm kỳ… Sở Hà đều phải tập luyện trong tình trạng thân không mảnh vải.

Trước ngực là sợi xích nối hai chiếc khoen móc vào hai đầu vú, phân thân đeo một chiếc vòng kềm chế cao triều, phía sau gắn thỏi ngọc để giữ cho nó luôn ở trạng thái căng ra, ướt át… Không cần soi gương, Sở Hà cũng biết cả người mình toát ra sự dâm đãng cực kỳ, bất cứ tên nam nhân nào nhìn thấy mình lúc này cũng đều muốn thượng mình ngay lập tức.

Cười khổ.

Cũng là nam nhân, Sở Hà không phải không có lòng tự tôn. Là nam nhân, ai lại muốn đưa thân thể cho những tên nam nhân khác tha hồ chà đạp? Nhưng bản thân biến thành thế này, Sở Hà cũng không hận Bạch Hằng. Ông không có lỗi, mà do tâm lý cậu đã vặn vẹo. Cho dù không có ông, cậu cũng sẽ đi theo con đường này thôi. Cậu không quên mục đích ban đầu của mình: Trả thù, phải trả được thù, bằng bất cứ giá nào, bằng mọi cách, dù thân thể này có bị chà đạp. Nếu không có ông, không có sự dẫn dắt của ông, có lẽ cậu đã đi theo con đường tệ hại hơn thế này nhiều.

Ông nói, chúng ta là hồ ly, hồ ly đứng đầu trong những loài dâm đãng, nhưng sự dâm đãng của hồ ly không ti tiện như rắn, không độc ác như nhện, mà là một sự dâm đãng đầy cao ngạo. Hồ ly tính dâm, nhưng không phải đối với ai nó cũng dâm, mà nó chỉ dâm với những kẻ nó cảm thấy hợp nhãn. Nó không rơi vào thế bị động để kẻ khác lựa chọn nó, mà nó chủ động lựa chọn kẻ sẽ giao hoan với mình. Hồ ly tính dâm, nhưng ta hồ ly không phản bội như rắn, không giết bạn tình như nhện, mà nó là thứ có nghĩa có tình, trả ơn trả oán. Gây thù với hồ ly, nó sẽ cho kẻ thù chết thảm. Có ơn với hồ ly, dù mất cả sinh mạng, nó cũng sẽ đáp đền. Hồ ly dâm, nhưng khi đã xác định đi bạn tình, nó lại vô cùng chung thủy. Là truyền nhân của Thiên Hồ môn, cậu phải hiểu rõ những điều này.

Cảm thấy có vậy gì quấn lấy chân mình, không cần nhìn xuống, cậu cũng biết đó là Ngân Hoa. Ngân Hoa là một con rắn Bạch Hằng huấn luyện riêng cho cậu. Đó là một chú rắn nhỏ, dài hai gang tay, thân màu bạc, có một luồng chỉ đỏ chạy dọc theo sống lưng. Ngân Hoa thuộc họ Ngân Xà, nhưng là Ngân Huyết Xà. Một trăm con Ngân Xà mới được một con Ngân Huyết Xà. Khác với các loại rắn khác đều có độc, Ngân Huyết Xà vừa có độc, vừa có thể kháng độc.

Sở Hà giơ một tay vịnh vào tay quay nước, người hơi khom ra trước, chân dạng ra, tay còn lại rút thỏi ngọc phía sau ra, Ngân Hoa bò lên, chui đầu vào cúc hoa cậu.

Cách kháng độc của Ngân Huyết Xà khá rùng rợn, nên ít ai dám dùng. Để cơ thể có thể kháng độc, người dùng phải cho Ngân Huyết Xà chui vào hậu môn của mình, mỗi ngày nửa canh giờ, trong suốt ba năm, để nhả chất kháng độc thấm qua thành hậu môn vào trong cơ thể. Cái khó đầu tiên là phải huấn luyện làm sao cho Ngân Huyết Xà không chui đầu quá sâu, gây nguy hiểm cho cơ thể. Cái khó thứ hai là lá gan phải lớn mới dám để rắn chui vào hậu môn mình. Cái khó thứ ba, hành động này không khác gì giao hoan cùng rắn, nên trên cơ sở đạo đức, nó bị lên án rất mạnh mẽ. Do đó, tuy biết Ngân Huyết Xà có khả năng kháng độc, nhưng mọi người thà bỏ công sức luyện thuốc giải độc hơn là dùng phương cách rùng rợn này.

Ngay cả Sở Hà cũng không nghĩ có ngày cậu dám làm chuyện này. Ban đầu, chỉ cần nghĩ đến việc rắn chui vào hậu môn là cậu sợ. Nhưng dưới sự nghiêm khắc của Bạch Hằng, cậu cũng đã quen dần việc Ngân Hoa chui ra chui vào. Tuy chỉ cần ba năm là cơ thể kháng được độc tố, nhưng do thời gian lâu dần đề kháng sẽ giảm, nên vẫn phải duy trì việc để Ngân Hoa chui đầu vào.

Ngồi xuống thành giếng, hơi nhích ra ngoài để không cấn Ngân Hoa, Sở Hà ta ngẩng đầu nhìn những đám mây trôi lãng đãng. Bất giác, cậu đưa tay ra, đón lấy bông hoa tuyết. Trời đã vào đông.

Nhớ lại mùa đông năm trước, tuyết phủ khắp đỉnh núi Thiên Hồ, khi đó Bạch Hằng vẫn còn tráng kiện, dạy cho Sở Hà thuật dịch dung. Ông bảo, học là học, biết là biết, nhưng không nên lúc nào cũng dịch dung. Thỉnh thoảng dịch dung, kẻ khác không phát hiện ta dịch dung, nhưng nếu dịch dung thường xuyên, rất dễ để lộ trong cử chỉ, động tác, lời ăn tiếng nói, khiến kẻ thù chú ý, mang họa vào thân.

Ông đi rồi, cậu mày mò tự học. Khi ông quay lại, trước mắt ông không còn là cậu, mà là cha cậu đứng giữa trời tuyết, tà áo bay bay, dáng không liễu không mai, mà thẳng ngay như trúc. Kềm không được, ông gọi “Sở Vân”, rồi đè cậu ra, “làm” ngay trên tuyết. Trên nền tuyết trắng, những đốm máu loang lỗ đẹp như những đóa hải đường, làm ông nhòe mắt…

“Sư phụ…” Cậu gọi.

Ông tỉnh ngộ, nhìn cậu đã gỡ mặt nạ xuống, ngỡ ngàng, rồi cười, rồi khóc, như điên, như dại…

Cậu ôm lấy ông, “Xin lỗi… sư phụ… con xin lỗi…”

Chỉ muốn đùa một chút, không nghĩ cậu lại làm tổn thương ông.

Kể từ đó, cậu không bao giờ dịch dung thành cha mình nữa.

Ngân Hoa chui ra, bò đi. Sở Hà đứng dậy, vào nhà, nằm lên giường, ôm lấy đi Bạch Hằng, ngủ.

Mùa đông năm đó, Bạch Hằng qua đời. Lo hậu sự cho Bạch Hằng xong, Sở Hà xuống núi.

***

Dung Hoa bước vào nhà, thấy “đấng lang quân” của mình đang xăm gì đó lên lòng bàn chân con trai. Cô đến gần nhìn, hóa ra đó là một chú hồ ly nhỏ, đang ngoác mồm cười, trông rất vô tư.

“Hoa muội…” “Đấng lang quân” cô nói, “tối nay ta đi rồi.”

Dung Hoa gật đầu, không kinh ngạc. Cô cùng người này thành phu thê đã một năm, có một con trai, nhưng cô biết người này sẽ rời khỏi cô bất cứ lúc nào. Người này còn chuyện phải làm, bản thân cô chỉ là bến tạm.

Vì báo đáp “ân nhân” của cha mẹ, cô được gả cho người này, đúng hơn, là để kéo dài hậu duệ. Người này tốt với cô lắm, luôn quan tâm chăm sóc cô, nhưng không yêu cô. Người này có chuyện cần ta phải làm, có thể sẽ mất mạng, nên nhờ cô giúp duy trì hậu duệ, nuôi dạy lớn khôn. Cô đồng ý, không oán trách.

“Mạc Phi!” Đấng lang quân cô gọi.

Mạc Phi là hộ vệ của Dung Hoa, vốn cũng là bạn thanh mai trúc mã với Dung Hoa.

“Dạ!” Mạc Phi vào, cúi đầu.

“Ta đi rồi, thay ta chăm sóc con ta và Hoa muội. Xin lỗi Hoa muội, xin lỗi Phi ca, vì ta mà làm dở lỡ duyên hai người.” Kéo tay hai người, đặt bàn tay họ vào nhau, nói tiếp: “Ta đi rồi, cả hai ta hãy nối lại mối duyên cũ.”

“Hà ca…” Dung Hoa kinh ngạc.

“Chủ nhân…” Mạc Phi kinh ngạc.

Sở Hà nhìn hai người, cười dịu dàng, nói: “Lần ra đi này ta e không có ngày gặp lại, không gặp lại con ta. Mong hai người thay ta nuôi dạy nó nên người, thương yêu nó như thương yêu con ruột của hai người, để nó lớn lên vô tư như một chú hồ ly, không cần sợ hãy hay lo lắng… Ta biết yêu cầu này quả thật rất quá đáng. Phi ca, ta cướp Hoa muội của huynh, giờ lại nhờ huynh chăm sóc con ta…”

“Không, Hà ca…” Dung Hoa quỳ xuống, cầm lấy tay Sở Hà, khóc nức nở.

“Chủ nhân, xin đừng nói vậy.” Phi ca cũng quỳ xuống.

Người trước mặt Mạc Phi tuổi vẫn còn rất trẻ, nhưng đã phải bước lên con đường không có lối quay về. Hắn không giận người này vì đã cướp Dung Hoa của hắn, có chăng, cũng chỉ là thương tiếc cho người này mà thôi.

Sở Hà bồng con trai, hôn lên trán. Con chỉ mới hai tháng tuổi, tên Sở Hạo, là mong đi con được thỏa chí vẫy vùng. Con vẫn còn thơm ta mùi sữa, nhưng lại phải sắp xa cha nó rồi. Đứa trẻ không khóc, dùng đôi tay nhỏ bé vỗ vỗ vào mặt cha, cười lên khanh khách. Sở Hà dụi đầu vào bụng con, tiếng cười của đứa trẻ càng lớn hơn.

Trao lại con trai cho Dung Hoa, Sở Hà cầm túi hành trang đã chuẩn bị sẵn, đi ra cửa.

Nhiệm vụ nối dõi đã xong, bây giờ, từ bỏ tôn nghiêm của một nam nhân, hóa thân thành nam kỹ.

Advertisements

Tagged:

4 thoughts on “Bạch Hồ – Chương năm

  1. Túy nhân Tháng Sáu 30, 2013 lúc 11:57 sáng Reply

    Đọc chương này có cảm giác người viết không phải Lam đại tỉ?

    • Lam Nguyệt Tháng Bảy 1, 2013 lúc 12:06 chiều Reply

      Hoàng đại tỉ của em viết đó.

    • lilith Tháng Bảy 17, 2013 lúc 12:01 chiều Reply

      Chị viết hay quớ phải không em?

      • Linh Lan Tháng Bảy 17, 2013 lúc 12:05 chiều

        Ướt chảy nước luôn đó đại tỉ!

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: