Bạch Hồ – Chương một

.

.

Bạch Hồ

Chương một: Tai họa

.

Trời đã cuối xuân, những bông hoa tung cánh nở đợt cuối cùng rồi chờ ngày kết quả. Từng đợt gió mát nhẹ nhàng lướt qua hàng cây hai bên đường, làm tán lá rung rinh, rì rào xào xạc. Một bóng ngựa từ phía dãy Ngân Thương đi ngược về xuôi, chú bé con ngồi trước cha mình, giương mắt nhìn qua nhìn lại hai bên đường, trông rất là thích thú. Người cha kéo áo choàng che lại cho con, sợ con láu táu quá, không để ý trời vẫn còn se lạnh, về nhà lại cảm. Chú bé không quan tâm động tác của cha, ánh mắt hết dõi theo chú bướm, lại giỏng tai nghe tiếng hót chim sơn ca… Đúng là một cậu bé ngây thơ hiếu động.

Người cha đột ngột ghì cương dừng ngựa lại, chú bé ngẩng đầu nhìn cha mình, muốn hỏi lý do. Người cha không nói, mà kéo đầu ngựa bẻ sang hướng trái, phóng vào rừng rậm. Chốc sau, người cha cho ngựa dừng trước một bụi cỏ, sau đó ôm ngang người con trai, nhảy xuống.

Lúc này chú bé mới biết vì sao cha mình lại dừng ngựa. Trong bụi cỏ trước mặt cậu, một người bị thương đang nằm thoi thóp. Người cha vén cỏ bước tới, cúi đầu quan sát người bị thương.

“Trần Chung?”

Người bị thương nhìn thấy hai cha con, vội gom chút hơi tàn, thều thào nói: “Vân đại ca… Hà điệt… giúp ta…” Cho cánh tay run rẩy vào ngực, Trần Chung lấy ra một chiếc túi nhỏ và một chú chim nhỏ đặt vào tay người cha, “… giao thứ này cho đại ca ta…”, rồi trút hơi tàn, xem ra đã cố hết sức duy trì mạng sống đến giờ phút này.

Người cha mở chiếc túi nhỏ ra ngay, nhìn vào, mặt biến sắc, vội vàng kéo xác Trần Chung giấu sâu vào trong bụi cỏ, rồi thò tay vào ngực Trần Chung, lôi ra một lọ thuốc nhỏ, đổ lên xác. Xác chết từ từ sủi bọt rồi rữa ra tan thành nước. Người cha ôm con lên ngựa, phóng đi ngay.

Hai cha con này chính là Hàn Trúc Quân Sở Vân và con trai Sở Hà, vốn đang trên đường trở về nhà từ nhà nhạc phụ Sở Vân. Người vừa chết lúc nãy Sở Vân cũng quen biết, chính là em trai của Trần Đạo, tổng tiêu đầu Thanh Long tiêu cục. Trần Đạo và Sở Vân là bằng hữu, thỉnh thoảng cũng gặp nhau luận kiếm. Thế nhưng hiện tại, Trần gia đã gặp đại họa rồi.

Thứ Trần Chung vừa đưa cho Sở Vân chính là một trong mười hai tấm lệnh bài Kim La Lệnh. Theo giang hồ đồn đại, chỉ cần tập họp được mười hai tấm lệnh bài là có thể tìm được đường đến Kim La cốc. Trong Kim La cốc cất giấu một đôi Kim La thư hùng kiếm và Kim La bí cấp, chỉ cần có được một trong hai thanh kiếm, luyện Kim La bí cấp, cũng đủ trở thành bá chủ võ lâm.

Theo truyền thuyết, ba trăm năm trước, hai vợ chồng chú kiếm sư Kim Huyên và La Quế Nguyệt đã rèn nên Kim La thư hùng kiếm, lại sáng tạo Kim La kiếm pháp, tung hoành giang hồ suốt một thời gian dài hoàn toàn không có đối thủ. Vì không có truyền nhân, khi về già cả hai vợ chồng đều quy ẩn trong Kim La cốc, để lại rơi rớt trên giang hồ mười hai tấm Kim La Lệnh, với lời truyền rằng chỉ cần tập hợp đủ mười hai tấm là có thể vào Kim La cốc, trở thành tân chủ nhân của Kim La thư hùng kiếm và sở hữu Kim La bí cấp. Tin tức đó đã gây xáo động giang hồ suốt một thời gian dài, rồi lại rơi vào trong im lặng. Nhưng chỉ cần có tin tức về Kim La Lệnh, thì sẽ gây nên những tràng gió tanh mưa máu khắp giang hồ.

Cách đây nửa tháng, nhạc phụ Sở Vân, Mai Khuê, trang chủ Mai Hoa sơn trang, qua đời. Mai Khuê trang chủ chỉ có một con trai là Mai Chí, hiện là đại tướng quân của triều đình, đang cầm quân đánh giặc Hung Nô ở phía bắc, và một người con gái là Mai Ngọc, vợ của Sở Vân. Khi Mai Khuê qua đời, vì bận chuyện biên cương, Mai Chí không quay về thọ hiếu được, nên Sở Vân là con rể phải thay. Cách đây mấy hôm, qua lời kể của những người đến điếu tang, Sở Vân mới biết Trần gia gặp nạn.

Thanh Long tiêu cục tuy không phải là tiêu cục lớn, nhưng lại ý là một tiêu cục nổi tiếng làm ăn có uy tín nhất giang hồ, vận tiêu chưa bao giờ để mất hàng hóa, cũng chưa bao giờ để lộ tin tức về món hàng mình vận chuyển. Thế nhưng lần này, không biết tin tức từ đâu rò rỉ, rằng món hàng Thanh Long tiêu cục vừa nhận vận chuyển chính là một tấm Kim La Lệnh. Kết quả người của Thanh Long tiêu cục bị tấn công khắp nơi, do những kẻ truy tầm không rõ người nào mới là người vận chuyển Kim La Lệnh. Trần gia vì vậy mà tan tác, hai cha con Trần Đạo không biết đã ẩn trốn phương nào.

Sở Vân vì bận việc tang sự nên chưa có thời gian tìm hiểu tin tức của Trần Đạo, cho đến khi Mai Khuê hạ táng xong mới gấp rút chạy về. Trên đường chạy về lại tình cờ gặp Trần Chung hấp hối, được Trần Chung giao cho Kim La Lệnh.

Vốn chỉ còn đoạn ngắn nữa là về đến nhà Sở Vân, nếu cái xác Trần Chung bị phát hiện gần nhà sẽ rất phiền phức, nên Sở Vân mới phải hủy xác. Cho dù là vậy, xem ra tai họa cũng đã nhen nhóm lan đến Sở gia rồi.

Vừa về tới nhà, Sở Vân bồng Sở Hà xuống ngựa, bảo con trai vào bếp nấu cơm, còn mình thì đi ngay vào phòng riêng, đóng cửa cài khóa lại.

Sở Vân đến trước bàn, lấy chiếc túi nhỏ do Trần Chung đưa cho, đổ ra, một mảnh kim loại màu đen rớt xuống bàn. Sở Vân tháo thắt lưng mình, lần theo thắt lưng đẩy ra thêm hai mảnh kim loại nữa. Cầm lên so sánh, mảnh kim loại của Trần Chung nhẹ hơn rất nhiều, đường nét hoa văn so ra cũng kém tinh xảo hơn hai mảnh còn lại.

“Là đồ giả! Xem ra có người muốn giá họa Trần gia.”

Sở Vân kéo học tủ bàn, lấy ra một lọ nhỏ, dùng chất thuốc trong đó bôi lên hai mảnh kim bài thật, cả hai mảnh đột nhiên loang lổ, biến thành rỉ sét. Sở Vân tìm một thắt lưng nhỏ, nhét hai mảnh kim bài vào trong thắt lưng, rồi cho vào trong ngực. Kế đó, Sở Vân trải một tờ giấy nhỏ thật mỏng lên bàn, chấm mực viết thư, buộc vào chân con chim do Trần Chung đưa cho, mở cửa sổ thả bay đi.

Xong đâu đó, Sở Vân mở cửa bước ra ngoài.

Khói bếp bay trên mái nhà, chứng tỏ Sở Hà đã vo gạo nấu cơm.

Vợ Sở Vân mất khi Sở Hà được bốn tuổi, Sở Vân không tục huyền mà sống cảnh gà trống nuôi con, hai cha con nương tựa vào nhau, sống thanh đạm qua ngày đoạn tháng. Sở Hà rất ngoan, mới mười một tuổi, tuy là trai, nhưng đã biết nấu cơm, quét nhà, giặt giũ, may vá… Tuy vậy, Sở Hà không thiên về nữ tính, mà cầm kiếm lên, luyện cùng cha, rất ra dáng một nam nhi. Nếu luyện thêm dăm năm nữa là có thể một mình lên đường hành hiệp.

Sở Vân nhìn con trai, xem ra Sở Hà phải một mình lên đường bôn ba giang hồ sớm hơn dự định của ông rồi.

***

Hai cha con cơm nước xong thì trời cũng đã tối. Sở Vân dắt con trai vào phòng mình, chỉnh lại quần áo cho con, lấy thắt lưng có giấu hai tấm Kim La Lệnh buộc vào người con, khoác bao hành lý nhỏ lên vai con, dặn dò lần cuối.

Chợt nghe tiếng động từ xa vọng tới, Sở Vân giật mình, nói nhỏ “muộn rồi”, sau đó điểm nhanh huyệt đạo trên người con trai, ấn ngón tay vào sàn nhà, một khe nhỏ mở ra, Sở Vân đẩy con trai mình lọt xuống. Nền nhà khép lại như cũ, gõ gõ chân cũng không có cảm giác trống rỗng bên dưới. An tâm, Sở Vân khoanh tay đứng chờ. Không bao lâu, những vị khách không mời mà đến lần lượt xuất hiện.

“Tả sứ Hà Nhật của Thiên Ma giáo, Kỳ Nguyệt Đao Hàn Chương, Thiên Lang Quân Tàng Quân, Lãnh Tuyền Kiếm Đàm Khương, Thanh Nhai lão quái, Tử Điệp Đao Hoằng Sơn, Song Tà sứ quân Nhục Lâm cốc, Tuyệt Thiên giáo chủ Đào Dật, các vị tìm ta có chuyện gì?”

Sở Vân điềm tĩnh chào từng người theo phép lịch sự, không lộ ra lo lắng hay run sợ, tuy vậy trong lòng vẫn nhủ thầm, một lũ đại ma đầu đang đứng trước mặt mình, e rằng nạn lần này khó thoát.

“Là vì vật này!” Tuyệt Thiên giáo chủ Đào Dật giơ lên một miếng ngọc bội, trên có khắc một lá trúc và một đóa mai, “Bọn ta đuổi theo Trần Chung, phát hiện xác hắn đã bị Hủ Thi Thủy làm tan rửa gần đây, bên cạnh rơi vật này. Hàn Trúc Quân đại hiệp, chẳng hay Kim La Lệnh đâu rồi?”

Đó là miếng ngọc bội Sở Hà đeo, Hàn Trúc Ngọc Mai vốn là danh xưng của vợ chồng Sở Vân trên giang hồ, xem ra lúc đó vội quá đã sơ ý đánh rơi, chả trách bọn ma giáo này mò đến nhanh như vậy.

“Nó đây.” Sở Vân lấy trong người ra tấm Kim La Lệnh giả, đưa cho Tuyệt Thiên giáo chủ. Chúng ma đạo hai mắt nhìn nhau, cuối cùng, tất cả đều hướng ánh mắt về phía Tuyệt Thiên giáo chủ, gật nhẹ. Tuyệt Thiên giáo chủ cầm lấy tấm lệnh bài từ tay Sở Vân. Trước mặt mọi người, hắn vận công, miếng lệnh bài vỡ nát.

“Đồ giả!” Bọn ma giáo gầm lên.

Sở Vân vẻ mặt không chút xao động, gật đầu: “Có kẻ muốn giá họa cho Thanh Long tiêu cục.”

“Bọn ta làm sao tin lời ngươi được?” Thanh Nhai lão quái hỏi.

“Bằng vào danh tiếng của tại hạ trên giang hồ, tiền bối có thể tin tưởng.” Sở Vân ung dung đáp.

“Tin tưởng? Ai chả biết bộ mặt quân tử giả hiệu của bọn luôn xưng là đại hiệp chính đạo các ngươi?” Thanh Nhai lão quái gõ mạnh gậy xuống đất, sau đó hất hàm, ánh mắt như độc xà nhìn chằm chằm Sở Vân, “Ta nghe nói ngươi có một con trai, nó đâu rồi?”

Sở Vân thản nhiên đáp, “Nó vẫn còn ở lại nhà nhạc mẫu của tại hạ, an ủi nhạc ta mẫu, các vị có thể đến đó để chứng thực.”

Sở Vân nói vậy không phải vì muốn giây họa đến nhà nhạc mẫu, mà vì biết với danh tiếng của đại tướng quân Mai Chí, bọn ma giáo này dù ngang ngược giang hồ cũng không dám đến đó làm càn, bất quá chỉ dám âm thầm lén đến thăm dò thôi.

Thanh Nhai lão quái liếc mắt nhìn Kỳ Nguyệt Đao Hàn Chương, Hàn Chương nhắm mắt một lúc lâu, lắc đầu.

Sở Vân âm thầm thở phào. Hàn Chương là sát thủ nổi tiếng của Yểm Mộng cốc, giỏi việc truy lùng hơi thở. Lúc nãy trước khi đẩy con trai xuống hầm trú ẩn, Sở Vân đã điểm vào huyệt đạo Sở Hà, đưa Sở Hà vào trạng thái chết giả, không có hơi thở, nhờ vậy sát thủ muốn truy tung cũng không phải việc dễ dàng.

Nhưng Tả sứ Hà Nhật lại nói, “Bọn ta có thể lục soát nhà của ngươi chứ?”

“Cứ tự nhiên!” Sở Vân ung dung trả lời.

Thanh Nhai lão quái đưa mắt nhìn những người khác. Những người kia hiểu ý, ngoại trừ Tuyệt Thiên giáo chủ, tất cả đều tản ra xung quanh tìm kiếm. Lát sau, tất cả quay về, lắc đầu.

Thiên Lang Quân Tàng Quân liếc mắt âm hiểm nhìn Sở Vân, hỏi: “Ta có thể lục soát trên người ngươi không?”

Sở Vân thản nhiên giang rộng chân tay, bộ dáng không hề phòng bị: “Tất nhiên!”

“Thật hào sảng!” Tàng Quân khen một câu rồi giơ tay làm như muốn lục soát người Sở Vân, rồi đột nhiên trở tay thành trảo chộp vào ngực Sở Vân. Sở Vân vốn đã đề phòng nên đưa tay đỡ lấy. Thấy vậy, những tên còn lại đều tung chưởng vào người Sở Vân. Mãnh hổ còn khó địch quần hồ, huống chi Sở Vân phải đối đầu với cả bọn ma đầu. Chẳng mấy chốc, Sở Vân thương tích đầy mình, bị Tàng Quân đá quỳ mọp xuống.

“Bây giờ Sở đại hiệp có muốn khai ra tung tích của Kim La Lệnh chưa?” Tàng Quân âm hiểm hỏi.

Sở Vân khạc ra một búng máu, đáp: “Ta đã nói rồi, tấm thẻ đó là giả, có kẻ muốn giá họa cho Thanh Long tiêu cục.”

“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Song Tà sứ quân, nghe nói khả năng tra tấn của hai vị tốt lắm, mời!” Tàng Quân vừa cười dâm ô vừa nói, tránh ra cho Song Tà sứ quân tiến tới.

Sở Vân rùng mình. Cách tra tấn của Song Tà, ai ai cũng đều biết. Việc đã đến nước này, Sở Vân quyết định tự sát, dù sao chỉ cần Sở Hà trốn thoát là tốt rồi.

Vừa định cắn lưỡi, quai hàm đã bị giữ chặt. Thượng Tà nắm chặt quai hàm, xách cả người Sở Vân. Hạ Tà rút kiếm ra xoẹt xoẹt vài tiếng, cả người Sở Vân đã lộ ra toàn bộ trước mặt mọi người, cả bọn tà đạo cùng chặc lưỡi, “Quả là mỹ nhân!”

Sở Vân năm nay cũng chỉ mới ba mươi hai, cơ thể nhờ tập võ nên rất rắn chắc, lại thêm làn da đặc biệt trắng láng, không thua nữ giới. Vốn khi còn trẻ, Hàn Trúc Ngọc Mai được xưng là tiên đồng ngọc nữ chốn giang hồ, sắc đẹp của cả hai không ít người ghen tị. Sở Vân tuy nay đã có tuổi, nhưng nét thanh xuân của ngày xưa vẫn chưa phai nhạt đi, vẫn xứng đáng là tiên đồng của nhân gian. Bây giờ cả thân thể phô bài trước mặt chúng tà ma ngoại đạo, cho dù vết thâm tím do chưởng trảo phủ khắp cơ thể, cũng không che giấu được sự quyến rũ của thanh xuân, khiến cả bọn ma giáo không khỏi nuốt nước miếng đánh “ực”.

Tàng Quân cười ha hả, “Chuyến đi này cho dù không tìm được Kim La Lệnh cũng không ý uổng phí, bữa ngon trước mặt, mời chư vị cùng dùng!”

Nói xong đã không chờ đợi được, tháo thắt lưng, nâng dương cụ tiến ngay vào. Sau đó cả bọn ma giáo như bầy sói nhào vào cừu non, không chút nương tay, bộc lộ hết tất cả thú tính của mình. Chẳng mấy chốc, cơ thể trắng nõn của Sở Vân đã dâm ô không chịu nổi, làn da đầy dấu tím bầm nhớp nhúa dịch thể.

Chợt nghe tiếng động từ xa vọng tới, Hàn Chương thoát khỏi cơn thú tính nhanh nhất, ngóng tai nghe, nói: “Bọn chính đạo chó chết tới! Đi thôi!”

Đàm Khương rút dương cụ ra khỏi người Sở Vân, đứng dậy đá chân vào thân thể Sở Vân, “Chết rồi à? Bạc nhược!” Hắn buộc dây quần lại, phóng theo chúng ma giáo bỏ đi.

Không ai chú ý, thông qua hai lỗ hổng từ dưới đất nhìn lên, một đôi mắt nhoà lệ, căm hờn.

Một lúc sau, quả thật bọn người chính đạo tới, nhưng chỉ liếc mắt nhìn cái xác loã lồ ta của Sở Vân, chạy vào lục soát khắp nhà, rồi bỏ đi ngay. Có một tên đứng lại, nhìn xác Sở Vân, lầm bầm: “Hàn Trúc à? Quân tử à? -phụt- Ta khinh!” Hắn phóng đi, bỏ lại bệch nước miếng dính trên má trái Sở Vân. Hắn không biết, hành động của hắn lọt vào cặp mắt nhìn từ dưới đất.

Thời gian không biết trôi qua bao lâu, lại có tiếng người nói: “Chính đạo hay tà đạo cũng đều xấu xa như nhau cả!”

Trong góc tối, hai bóng người xuất hiện, đó một trung niên và một thiếu niên khoảng mười bốn mười lăm tuổi.

“Đồ nhi, xách cho cha một thùng nước mang đến đây.”

Cậu thiếu niên lẳng lặng làm theo lời cha.

Người trung niên nâng xác Sở Vân dậy, đưa tay vuốt đôi mắt vẫn còn mở trừng, thì thầm: “Xin lỗi Sở đệ, ta đến trễ.”

Người này chính là đại ca của Trần Chung, Trần Đạo, tổng tiêu đầu của Thanh Long tiêu cục. Sau khi tin tức về Kim La Lệnh lan truyền khắp giang hồ, người của Thanh Long tiêu cục bị đuổi giết, bản thân Trần Đạo và con trai Trần Hoài Độ cũng rơi vào tình trạng phải lẩn trốn khắp nơi. Mới vừa rồi nhận được tin của Sở Vân, hai cha con tức tốc chạy đến đây, đáng tiếc lại quá muộn.

Khi Trần Đạo và Trần Hoài Độ tới thì chỉ kịp thấy bọn ma giáo vừa làm nhục Sở Vân xong, vứt xác Sở Vân bỏ đi. Sợ chính đạo chạy đến phát hiện, nên cả hai cha con phải dùng thuật ẩn tàng đặc biệt của mình nhảy lên nóc nhà ẩn trốn, đợi chính đạo đi xa mới dám ra.

Trần Hoài Độ mang chậu nước đến, Trần Đạo mở gói hành trang, xé một chiếc áo làm khăn, nhúng vào nước lau người cho Sở Vân, nói với con trai mình, “Ra sau vườn đào mộ huyệt.”

Trần Hoài Độ thu lại ánh mắt bi thương đang nhìn Sở Vân của mình, lẳng lặng đi đứng dậy đi vòng ra sau nhà.

Lau sạch sẽ người Sở Vân, lôi cả những chất dơ bẩn trong hậu môn ra ngoài, Trần Đạo lấy từ trong hành lý ra một chiếc áo hồ cừu, bọc xác Sở Vân, nói khẽ: “Thời gian cấp bách, ta không kịp chuẩn bị quan quách cho Sở đệ được, đây là chiếc hồ cừu phu nhân ta tự tay may ta trước khi qua đời, là vật ta yêu quý nhất, mong Sở đệ đừng chê.”

“Cha, huyệt đã đào xong.” Trần Hoài Độ đứng phía sau lưng cha mình, lặng lẽ báo.

Trần Đạo bồng xác Sở Vân dậy, đi theo con trai.

Hai cha con Trần Đạo hoàn toàn không biết, từ dưới đất, vẫn có một đôi mắt hao háo nhìn mình, miệng dường như có hơi nhúc nhích, muốn gọi, nhưng không cách nào ra tiếng.

Nước mắt không ngừng tuôn trào từ đôi mắt cậu bé, làm mắt cậu cứ nhòa đi, nhòa đi… Lại không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cậu mệt mỏi, thiếp đi.

***

Mấy ngày sau, tin Hàn Trúc Quân Sở Vân bị giết do liên quan đến Kim La Lệnh lan truyền khắp giang hồ, Sở Hà mất tích. Xác của Sở Vân được nhạc mẫu Trang thị cải táng về cạnh mộ con gái mình, sau đó vì quá đau lòng, bà cũng qua đời. Mai Hoa sơn trang không có chủ nhân, chỉ có vị tổng quản trung thành đứng ra quán xuyến tất cả.

Gia đình đại tướng quân Mai Chí liên tiếp gặp chuyện không may, vì để trấn an tướng quân, triều đình hạ lệnh điều tra về cái chết Sở Vân, tìm con trai Sở Hà, nhưng tiến triển hoàn toàn vô vọng.

Không lâu sau đó, Minh chủ võ lâm Trương Chấn đứng ra xác nhận Thanh Long tiêu cục bị người giá họa, kẻ giá họa là Phó bang chủ Thương Hải bang Tô Thống, chứng cứ xác thật rõ ràng, do có mâu thuẫn từ trước nên Tô Thống ngầm hại Thanh Long tiêu cục. Tô Thống bỏ trốn, bang chủ Thương Hải bang thông báo trục xuất khỏi môn phái để phủi bỏ trách nhiệm. Nhưng dù vậy, người của Thanh long tiêu cục cũng không tránh khỏi cảnh bị đuổi giết. Mấy tháng sau, có người phát hiện xác của Trần Đạo nằm nơi bìa rừng trấn Lương Sơn, Trần Hoài Độ mất tích.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: