Bạch Hồ – Chương hai

.

.

Bạch Hồ

Chương hai: Dâm mỹ thiếu niên

.

Sở Hà lôi miếng bánh khô ra khỏi túi hành lý, gặm gặm, mở túi da uống chút ít nước, lại đứng dậy tiếp tục lên đường.

Theo lời dặn của Sở Vân, Sở Hà không đến Mai Hoa sơn trang mà đi về hướng núi Thiên Hồ, ở đó có Huyền Hồ Bạch Hằng, bạn thân Sở Vân, sẽ giúp đỡ Sở Hà. Tình trạng hiện tại mà đến Mai Hoa sơn trang thì quá sức nguy hiểm, vì rằng ma giáo tuy không dám đụng đến Mai Hoa sơn trang, nhưng trong sơn trang không có cao thủ, bọn chúng sẽ dễ dàng bắt cóc Sở Hà để hạch hỏi. Nhưng núi Thiên Hồ thì lại khác. Sở Vân tuy chính đạo, nhưng cũng không khinh rẻ tà đạo, vì vậy kết làm bằng hữu với Huyền Hồ Bạch Hằng. Bạch Hằng người cổ quái, tính tình tà dị, thời trẻ nổi tiếng trên giang hồ là một tên dâm dật chuyên hút nội công người khác làm của mình, nhờ vậy võ công cao siêu, chính đạo lẫn ma đạo đều phải kiên dè ông ta. Lại thêm núi Thiên Hồ vốn dị kỳ, luôn có sương độc bao phủ xung quanh, độc trùng xà trùng nhiều không kể xiết, lại thêm bẫy rập do Bạch Hằng giăng, khiến ai vào núi đều không toàn mạng. Nếu Sở Hà đến được đó, coi như khá an toàn.

Bọn ma giáo sau khi quẳng xác Sở Vân liền đuổi đến Mai Hoa sơn trang, nghe nói Sở Vân đã dẫn theo con quay về từ lâu, biết mình bị lừa, nhưng do chính đạo đuổi theo bén gót nên rốt cục không lần ra dấu vết Sở Hà được. Chúng cũng nghĩ Sở Hà sẽ tới tìm Bạch Hằng, nhưng e ngại uy thế Bạch Hằng nên không dám lên núi, chỉ dám phục kích dưới núi, bị Bạch Hằng xua rắn độc trùng độc ra cắn, không còn cách nào khác chúng đành bỏ đi. Lại thêm do tính cách thân thiện nên bằng hữu Sở Vân trên giang hồ rất nhiều, nếu phục kích mãi ở đây, Sở Hà có thể đến về cầu trợ người khác. Cả bọn tính toán, sau đó chỉ để mình Tử Điệp Đao Hoằng Sơn ở lại, những người còn lại tản đi nơi khác tìm tông tích Sở Hà. Được vài ngày, Hoằng Sơn nghe tin Sở Hà xuất hiện ở trấn Thường Châu, vội chạy đến đó. Chân núi Thiên Hồ lại trở về trạng thái như cũ, sương độc bao phủ, độc xà trùng bò lổn ngổn khắp nơi.

Lại nói về Sở Hà. Sau khi tỉnh lại, thấy huyệt đạo của mình tự động giải, Sở Hà liền theo đường ngầm dưới nhà thoát đi, bôi mặt lem luốt như ăn mày, nhờ đó tránh được truy sát. Nhớ lại những gì mình chứng kiến, Sở Hà quyết chí lên đường tìm Bạch Hằng. Võ công Bạch bá cao hơn cha rất nhiều, Sở Hà sẽ nhờ Bạch bá truyền thụ võ công cho mình để trả thù cha, Bạch bá sẽ chẳng từ nan.

Tối nay Sở Hà trú trong một nhà kho cũ chứa toàn rơm là rơm, cậu dùng rơm phủ lên người mình cho ấm, nhanh chóng thiếp đi. Suốt mấy ngày lặn lội, cơ thể Sở Hà đã gầy rộc, mệt mỏi rã rời. Chưa được bao lâu, tiếng động ngoài nhà kho làm Sở Hà tỉnh giấc. Đề phòng, Sở Hà rút người sâu vào trong đống rơm, kéo rơm phủ kính mình lại, mắt theo kẽ hở những cọng rơm nhìn ra ngoài.

Cửa kho mở, một gã to cao bồng một thiếu niên tiến vào, quẳng mạnh thiếu niên lên đống rơm. Thiếu niên ngồi dậy, kêu đau, xoa xoa eo mình, động tác vô cùng gợi cảm. Tên cao to xà ngay vào, lại bị thiếu niên đẩy ra.

“Đáng ghét!” Thiếu niên nói, giọng õng a õng ẹo, “Không biết nhẹ nhàng gì hết, làm đau người ta, tránh ra đi.”

Vừa nói, thiếu niên vừa tháo thắt lưng, cởi áo, không bao lâu đã trần như nhộng, lấy hai tay xoa nắn lên thân thể mình, trông như xoa dịu cơn đau, cũng trông như khiêu khích, hất mặt nhìn gã đàn ông: “Sao hả? Sao còn chưa đi?”

Gã đàn ông xà xuống ngồi gần thiếu niên, “Thôi mà, đừng dỗi! Tên tiểu quỷ nhà ngươi hấp dẫn vậy sao ta còn đi được.” dỗ dành, “đừng giận nữa mà.”

“Ngồi yên đó!” Thiếu niên gắt, “Giơ hai tay lên, không được động đậy!”

Gã đàn ông thấy bộ dáng thiếu niên như vậy, đủng đa đủng đỉnh làm theo. Gã biết, gã sắp được “ăn” rồi.

Thiếu niên giang hai chân ngồi lên người gã đàn ông, luồn hai tay vào áo xoa lên bộ ngực đầy lông của gã. Gã đàn ông cũng không khách khí, hai bàn tay chạy khắp người thiếu niên, nâng đùi đẩy thiếu niên lên cao, há miệng cắn vào hạt hồng đậu trước ngực, tận hưởng….

Khung cảnh trước mặt làm Sở Hà nhớ lại cảnh Sở Vân bị cả bọn ma giáo hành hạ, cậu ta vội lấy tay che miệng, cản cảm giác buồn nôn trực trào ra ngoài. Tuy rất mắc ói, nhưng do đang độ tuổi phát triển, Sở Hà tò mò nên không nhắm mắt, mà nhìn trân trân. Nếu cha cậu là bị cưỡng bức, thì cậu thiếu niên trước mặt cậu là cam tâm tình nguyện, khung cảnh hoàn toàn khác hẳn, rất… cuốn hút!

Dưới ánh trăng, cơ thể thiếu niên đã dậy sắc hồng, tư thế càng thêm dâm mỹ. Cự vật của gã đàn ông chọc sâu vào người thiếu niên, mặc sức tận hưởng. Ngay lúc gã say sưa, thiếu niên ngã người ra phía sau, tay trái ngầm mò tìm trên đất. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Sở Hà, thiếu niên giơ con dao dài lấy được từ thắt lưng gã đàn ông lên, đâm vào lưng gã. Lưỡi dao dài thò ra trước ngực, vị trí ngay tim. Thiếu niên xoắn nhẹ dao, rút ra ngoài, máu phun ra bắn lên người cậu. Thân thể gã đàn ông ngã xuống.

Thiếu niên cục cựa rút cự vật ra khỏi người, đứng dậy, liếm máu trên dao. Dưới ánh trăng, thân thể trắng nõn loang lổ vết máu, tuyệt mỹ đến lạ kỳ. Động tác liếm máu quỷ dị mà gợi cảm, chút máu đọng trên khoé môi, khiến nụ cười của thiếu niên mỹ ác như một tu la.

Sở Hà say sưa ngắm, không để ý đầu mình đã ló ra khỏi đống rơm, mắt say mê nhìn chằm chằm vào thiếu niên, miệng lẩm bẩm: “Mỹ nhân…”

Thiếu niên trông thấy Sở Hà, vốn đã định giết người diệt khẩu, nhưng nhìn bộ dạng đã không sợ sệt mà còn nhìn mình ta một cách say mê của cậu, thiếu niên bật cười, lấy túi tiền của gã đàn ông quẳng về phía Sở Hà, nói: “Cầm lấy rồi đi mau đi, không thôi bị phát hiện.” Nói xong mặc quần áo, mở cửa bỏ đi.

Thiếu niên vừa đi, Sở Hà cũng chui ngay ra ngoài, nhưng không thấy bóng dáng thiếu niên đâu nữa. Cậu ôm hành lý, đi tìm nơi khác ngủ. Nhà kho giờ không an toàn, nếu còn ở đó sẽ bị phát hiện.

Sáng hôm sau, Sở Hà lại tiếp tục lên đường, trong đầu cậu bây giờ ngoài mối thù của cha, còn có cả hình ảnh của vị thiếu niên diễm lệ như ác quỷ tối qua. Sở Hà rất thông minh, nên cũng đoán được vì sao thiếu niên đó làm vậy. Giết một kẻ mạnh hơn mình, dùng “sắc” để câu dẫn, hạ thấp sự đề phòng của đối phương rồi giết chết, quả về là một thủ đoạn rất hay.

***

Lặn lội suốt cả tháng, cuối cùng Sở Hà cũng đến được chân núi Thiên Hồ. Mỗi năm cha ta đều dẫn cậu đến đây, ở cùng Bạch bá một tháng rồi quay về. Đường lên núi bị Bạch Hằng giăng đầy cạm bẫy, đầy độc xà trùng, nhưng đối với Sở Hà cũng chỉ là trò chơi. Nhọc nhằng đến khi mặt trời gần xế bóng, Sở Hà mới đến được chổ ở của Bạch Hằng. Trước ba gian nhà trúc, Bạch Hằng đã đứng chờ Sở Hà sẵn từ lâu.

“Mất ba canh giờ mới lên được tới đây, thể lực như thế làm sao trả thù cho cha ngươi được?”

Nghe chất giọng lạnh lẽo của Bạch Hằng, vừa định nhào tới Bạch Hằng cầu an ủi, Sở Hà đã phải dừng ngay lại.

Bình thường từ dưới núi lên đây, cậu chỉ cần nửa canh giờ. Nhưng do bao ngày lặn lội, sức lực Sở Hà đã thất thoát cả mới phải kéo dài thời gian lên núi. Tuy vậy, cậu cũng hiểu, Bạch Hằng nói không sai, với sức lực bây giờ, cậu không báo phụ cừu được.

Quỳ xuống, hai dòng lệ trào ra.

“Khóc gì? Đứng lên theo ta vào đây!”

Sở Hà đứng dậy, quyệt nước mắt, đi theo Bạch Hằng vào nhà trúc.

Cơm nước đã bày sẵn trên bàn từ lâu. Không quay đầu lại nhìn Sở Hà, Bạch Hằng quát: “Vào trong kia tắm rửa rồi ra đây ăn cơm.”

Sở Hà nghe lời, sang gian kế bên, nước nóng đã chuẩn bị sẵn cho cậu.

Nhìn bóng lưng Sở Hà, Bạch Hằng ngồi xuống ghế, thở dài.

Nhận được tin do Trần Đạo báo Sở Vân bị ma giáo làm nhục đến chết, Bạch Hằng chao đảo, đất về trời như sụp đổ. Mặc dù không có tin tức về Sở Hà, Bạch Hằng lại không quá lo lắng. Sở Hà tuy nhỏ tuổi nhưng rất thông minh lanh lẹ, sẽ không dễ bị bắt được, Bạch Hằng tin tưởng trước sau gì Sở Hà cũng đến đây, quả đúng như thế.

Sở Hà còn quá nhỏ, cho dù tập võ công chục năm nữa cũng chưa chắc giết được một trong những về tên hại chết cha mình. Nhưng bây giờ nếu không nuôi lòng báo thù, đứa nhỏ này e không có động lực sống tiếp.

Trong lòng Bạch Hằng, ông không muốn để Sở Hà báo thù, mà chỉ muốn đích thân ông trả thù cho Sở Vân. Nếu không vì độc mạch trong người khiến Bạch Hằng chỉ cần rời khỏi núi Thiên Hồ là chết ngay lập tức, ông cũng rất muốn tự thân đi trả thù. Mấy tên đó đối với Huyền Hồ Bạch Hằng này chẳng thấm vào đâu, thế nhưng … đáng tiếc…. Trời không cho toại ý!

Sở Hà tắm xong, ngồi xuống đối diện Bạch Hằng, vùi đầu ăn cơm. Bạch Hằng lạnh lẽo nói: “Ăn xong ngủ đi, sáng mai dậy sớm, theo ta luyện kiếm.”

“Dạ.” Sở Hà không dám ngước lên nhìn Bạch Hằng, chỉ cúi đầu, nói khe khẽ.

Kể từ đó, Sở Hà đều theo Bạch Hằng luyện kiếm, luyện từ sáng đến tối mịch, mỗi ngày đều thế, không ngừng nghỉ.

Hai năm thấm thoát trôi qua…

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: