Bạch Hồ – Chương bảy

.

.

Bạch Hồ

Chương bảy: Tương tụ

.

Hơn một tháng qua, mỗi lần Bạch Hồ vào rừng, đến trước ngọn thác, là đã thấy Tần Độ chờ sẵn. Họ rất ít trò chuyện với nhau, hay là nói, họ dùng kiếm để trò chuyện với nhau.

Qua từng chiêu kiếm, có thể hiểu được đối phương đang nhắn nhủ với mình điều gì, rất nhiều rất nhiều điều, được gửi gắm qua từng chiêu kiếm. Cả hai đã đoán được ý đối phương, biết đối phương nghĩ gì về mình, biết đối phương có ý gì với mình. Họ đấu, nhưng đồng thời là thử, thử tâm tính đối phương, sát niệm của đối phương.

Hơn tháng trôi qua, xem như cũng đã hiểu rõ.

Thời gian đối với họ chỉ êm đềm như việc đấu kiếm, nhưng trên giang hồ, hay đúng hơn, trong phạm vi thành Lạc Dương này, trong vòng một tháng, đã có hai vụ sát nhân khiến mọi người rúng động.

Hai vụ sát nhân, ba người chết. Một là Lâm Kỳ Thanh, chấp sự Thanh Vân bang, chết với tình trạng một kiếm xuyên tim, miệng bị chém nát. Hai là Song Tà sứ quân của Nhục Lâm động, chết trong tình trạng thịt toàn thân không biết bị vũ khí gì lóc sạch, đầu còn dính vào xương sống, nhưng mắt bị móc, môi và lưỡi bị cắt. Ba cái chết quá rùng rợn khiến mọi người không khỏi bàng hoàng.

Vụ việc được giao cho quan phủ điều tra và xử lý, đến giờ vẫn chưa có kết quả. Thanh Vân bang và Nhục Lâm động cũng cho đệ tử đi điều tra, và vẫn không tìm được gì. Hung thủ như tan biến vào không khí.

Lại quay về khoảng đất nhỏ trước con thác đổ, vầng trăng khuyết treo nghiêng trên cao, tiếng gió thì thào, lá cây xào xạc, hai con người quên mình đọ kiếm. Sau chiêu “Quyện điểu quy lâm” của Bạch Hồ, Tần Độ dùng “Cuồng phong hải lãng” đáp lại. Chiêu thế quá mạnh, Bạch Hồ bị đánh bay xuống hồ nhỏ trước thác nước. Tần Độ ở trên cây, chờ một chốc không thấy Bạch Hồ trồi lên, thấy lạ, nhảy xuống hồ tìm Bạch Hồ. Lặn rồi lại trồi, vẫn không thấy bóng Bạch Hồ đâu, quýnh lên, Tần Độ vội gọi: “Tiểu Hà… Tiểu Hà…”

Một hòn đá từ phía sau Tần Độ chọi tới, Tần Độ cúi người tránh, xoay lại đã thấy Bạch Hồ ngồi trên nhánh cây cười khanh khách. Tần Độ tức giận, phóng đến định bắt Bạch Hồ, Bạch Hồ đã lao người xuống con suối trước mặt, bơi đi.

Thân Bạch Hồ tựa như một chú cá, luồng lách giữa những tảng đá nhô lên giữa dòng suối. Tần Độ cũng phóng xuống suối, bơi đuổi theo. Bạch Hồ bơi rất giỏi, lại bơi nhanh, phải cố hết sức Tần Độ mới đuổi kịp, ôm chầm lấy Bạch Hồ, giữ chặt trong lòng mình, Tần Độ cười lớn: “Xem đệ dám chạy đi đâu!”

Bạch Hồ cũng cười lên khanh khách, ôm lấy Tần Độ: “Đệ muốn xem cho đến khi nào Trần Hoài Độ ca ca mới gọi đệ là Tiểu Hà.”

Trần Hoài Độ vừa dìu Bạch Hồ, cũng chính là Sở Hà, vào bờ, vừa cười vừa nói, “Chứ chẳng phải đệ thử ta xem có thật tâm thật ý với đệ không, thử ta hơn tháng nay rồi sao? Khi nào mà Tiểu Hà của ta đa nghi hơn cả hồ ly thế hử?”

“Đệ đa nghi? Huynh mới là đa nghi!”

Sở Hà phủi cánh tay đang dìu mình của Trần Hoài Độ ra, cầm kiếm nhảy lên bờ, phóng tới trước một cây cổ thụ, chém cho lá rụng xuống thành một đống to ngay dưới gốc cây. Trần Hoài Độ hiểu ý, cũng phóng người lên những cành cây, chém những cành rậm rạp xuống cắm chung quanh đống lá, tạo thành một vòng tròn chắn gió. Xong, cả hai gom củi khô, nổi lửa, cởi quần áo máng lên những chạc cây chung quanh đống lửa hong khô.

Trần Hoài Độ máng chiếc khố mình lên chạc cây, xoay người lại, đã thấy Sở Hà cởi khố của mình, treo lên chạc cây. Trăng không sáng lắm, nhưng cũng đủ để Trần Hoài Độ thấy một thỏi ngọc găm vào hậu đình của Sở Hà. Mày hắn hơi nhíu lại, nhưng lập tức giãn ra, bước tới, bồng Sở Hà lên. Sở Hà cũng không từ chối, vòng tay ôm lấy cổ Trần Hoài Độ, áp sáp thân cậu vào ngực hắn. Trần Hoài Độ đặt Sở Hà nằm lên đống lá, còn mình thì nằm kế bên, để đầu Sở Hà gối lên cánh tay mình.

Cảm giác ánh nhìn của Trần Hoài Độ lướt lên trên sợi dây xích trước ngực đi và vòng ngọc đeo trên phân thân, Sở Hà ngẩng đầu nhìn Trần Hoài Độ, hỏi: “Huynh không thích?”

Trần Hoài Độ đặt một tay lên ngực Sở Hà, sờ nơi nối tiếp giữa đầu vú và khoen nối sợi xích, chỉ đơn giản là sờ, không phát sinh dục niệm, không vui, hỏi: “Sao đệ lại trở thành nam kỹ? Vì trả thù?”

Sở Hà đặt tay lên tay Trần Hoài Độ, cản lại động tác tức giận định giật đứt sợi xích của Trần Hoài Độ, thừa nhận: “Đúng vậy, chỉ vì trả thù. Huynh khinh thường đệ sao?”

Kéo Sở Hà tựa vào ngực mình, tay chuyển sang vuốt ve sau lưng, Trần Hoài Độ nói: “Không, ta hiểu, nếu chỉ dùng võ công, đệ đúng là không thể giết chết bọn ma đầu đó. Nhưng đệ trở thành thế này…” Tần Hoài Độ ôm ghì Sở Hà vào lòng, “ta không cam tâm.”

Cả hai nằm lặng như thế một hồi lâu, Trần Hoài Độ mới hỏi, “Sau khi cha đệ bị bọn chúng hãm hại, đệ đi đâu?”

Tách ra khỏi ngực Trần Hoài Độ, Sở Hà nói: “Đệ đi tìm Bạch bá bá!”

“Và ông ta biến đệ thành nam kỹ?” Trần Hoài Độ nghiến răng tiếp tục hỏi.

Nghe tiếng bàn tay bẻ răng rắc sau lưng mình, Sở Hà đặt tay lên cánh tay Trần Hoài Độ, vỗ nhẹ: “Không, ông ấy tuy là Huyền Hồ, nhưng dù sao cũng là bằng hữu của cha đệ. Là do đệ biết mình nếu chỉ luyện Tuyết Minh Kiếm thì mười năm, hai mươi năm cũng không thể trả thù, nên mới lén ông ấy học dâm thuật, bị ông ấy phát hiện, mới đồng ý dạy.” Nhìn đôi mày càng nhíu càng chặt của Trần Hoài Độ, Sở Hà cười buồn, “huynh khinh thường đệ cũng được, không sao cả, đệ hiểu mà.”

Nghe Sở Hà nói, Trần Hoài Độ thở dài, vỗ vỗ vào lưng Sở Hà, “Ta không khinh thường đệ, ta chỉ tự trách mình, lúc đó không tìm ra đệ, để đệ phải chịu khổ.”

“Đệ… thật ra lúc ấy ở ngay phía sau lưng Độ ca.”

“Sao?” Trần Hoài Độ kinh ngạc, “Khi nào?”

Sở Hà cúi đầu, không nhìn Trần Hoài Độ, nói: “Trước khi huynh tới, đệ bị cha điểm huyệt, đẩy vào hầm. Đệ nhìn thấy bọn ma giáo cường bạo cha mình, thấy bọn chính giáo khinh bỉ cha mình, thấy cha con huynh chôn xác cha…” Sở Hà vòng tay ôm lấy người Trần Hoài Độ, dụi đầu vào ngực hắn, “Cám ơn… cám ơn huynh… cám ơn Trần bá… đã chôn xác cha…” Giọng Sở Hà nghẹn lại.

Trần Hoài Độ cảm thấy ngực mình ẩm ướt, hắn biết, Sở Hà khóc, không nói gì, hắn chỉ vỗ nhẹ lên lưng Sở Hà an ủi. Hóa ra Sở Hà lúc đó ngay bên cạnh hắn, nếu hắn phát hiện sớm, mang Sở Hà đi, thì có lẽ đi Sở Hà đã không trở thành nam kỹ. Nhưng ngẫm lại, nếu đi cùng hắn, Sở Hà có thể đã chết cùng cha hắn rồi.

Vừa nghĩ đến đó, đã nghe Sở Hà nói: “Sau khi xuống núi, đệ hay tin bá bá đã qua đời, còn huynh bây giờ bên ngoài là Phong Lưu Kiếm, thực tế lại là sát thủ của Thiên Ưng lâu. Tại sao vậy? Đệ biết huynh đâu thích giết người bừa bãi?”

“Ta không giết người bừa bãi, những tên ta giết đều đáng chết, đó đều là những kẻ hai tay nhuốm máu Trần gia. Trần gia ta chỉ vì bị đồn đại đang nắm trong tay Kim La Lệnh mà bị đuổi giết. Sau khi chôn cất cha đệ xong, cha con ta lập tức trốn đi ngay, cho dù sau đó minh chủ đính chính rằng Trần gia là bị hãm hại, vẫn có những kẻ không tin, đuổi theo cha con ta. Khi đến trấn Lương Sơn, cha ta phát hiện mình đã trúng Thất Bộ Tiếu, biết không qua khỏi, cha truyền hết công lực cho ta, bảo ta trốn vào rừng, cố gắng sống sót. Ta trốn trong rừng suốt hai năm, sau đó vô tình cứu một sát thủ của Thiên Ưng lâu. Biết tin tức của Thiên Ưng lâu nhạy bén, ta đồng ý gia nhập Thiên Ưng lâu, mượn cớ là sát thủ, vừa điều tra những kẻ đã giết Trần gia, vừa báo thù.” Xoa xoa đầu Sở Hà, Trần Hoài Độ hỏi: “Ta là nhờ cha truyền công lực, còn đệ? Ta cảm thấy công lực đệ không thấp?”

“Đệ là được sư phụ, tức Bạch bá bá, truyền công lực cho, cho dù làm ta vậy sư phụ sẽ chết.” Sở Hà cũng không giấu diếm. Là ai khác có lẽ Sở Hà sẽ tìm cách tránh né, hoặc bịa ra một chuyện nào đó, nhưng là Trần Hoài Độ, Sở Hà biết mình cos thể tin tưởng người này.

“Ta hiểu, cũng là vì để giúp đệ trả thù cho cha mình. Ta nghe cha nói ông ấy thích cha của đệ.”

Sở Hà bật cười, “Xem ra ai cũng biết sư phụ thích cha đệ.”

“Cả giang hồ đều biết Huyền Hồ truy Hàn Trúc Quân, chỉ là cha đệ quá lạnh nhạt, không chấp nhận ông ta thôi.” Trần Hoài Độ cũng bật cười. Vuốt tóc Sở Hà, Trần Hoài Độ nói, “Còn đệ, ta không hi vọng mình phải truy suốt mấy mươi năm như Huyền Hồ.”

Dứt lời, Trần Hoài Độ nghiêng người để Sở Hà nằm ngữa, sau đó nhìn Sở Hà từ phía ta trên, cúi đầu xuống hôn lên môi, lên mũi, lên má, lên cằm Sở Hà. Sở Hà không khán cự, mà để mặc Trần Hoài Độ hôn mình.

Khi nụ hôn của Trần Hoài Độ xuống đến cổ, Sở Hà đột ngột nói, “Độ ca, đệ không còn là xử tử.”

Nụ hôn của Trần Hoài Độ chợt dừng lại, gác đầu lên vai Sở Hà. Sở Hà cảm nhận hơi đi thở nóng hổi của Trần Hoài Độ phả vào cổ mình. Ngực cả hai đều phập phồng cùng một nhịp, nhưng khoảng cách tim, có lẽ đã nhích ra xa.

Một lúc lâu, Trần Hoài Độ đột ngột hỏi: “Sao lại nói vào lúc này?”

Sở Hà cười khổ: “Phong Lưu Kiếm, chơi bời khắp phường hoa ngõ liễu. Người ngoài nhìn vào là vậy, nhưng thanh lâu tiểu quán ai cũng đều biết, Phong Lưu Kiếm là một vị khách rất khó tiếp đãi, để làm Phong Lưu Kiếm hài lòng cũng mệt bở hơi tai. Nhất là, Phong Lưu Kiếm chỉ thích xử tử xử nữ, họa hoằn lắm mới chọn đã thất thân. Theo thống kê, mười người có quan hệ xác thịt cùng Phong Lưu Kiếm, thì đã có tám người là xử tử hoặc xử nữ rồi. Huynh đó, đã tới thanh lâu tiểu quán còn kén cá chọn canh.” Sở Hà đấm nhẹ vào gáy Trần Hoài Độ, khẽ cười.

“Thanh lâu đúng là tin tức nhạy bén, nhất là Xuân Vũ lâu, đầu não của Thông Thiên các. Hừ!”

Sở Hà cảm thấy Trần Hoài Độ cắn vào vai mình, biết Trần Hoài Độ tức giận, Sở Hà xoa xoa lên gáy hắn, nói: “Thiên Ưng lâu của huynh tin tức cũng có thua gì, không thôi làm sao biết được Xuân Vũ lâu là đầu não của Thông Thiên các?”

“Nhưng tại sao đệ lại nói điều này với ta, nhất là ngay lúc này?” Trần Hoài Độ nhấc đầu khỏi vai Sở Hà, nhìn vào mắt Sở Hà, hỏi.

Sở Hà thở dài, “Thanh lâu tiểu quán không hiểu huynh nên mới cho rằng huynh khó tính. Đệ thì biết huynh chỉ cố ý ‘phong lưu’ để tạo vỏ bọc cho mình thôi. Huynh bị ảnh hưởng từ bá phụ và bá mẫu, vì vậy rất khó tính trong chuyện gối chăn. Đệ biết huynh thích đệ, đệ cũng thích huynh, cùng huynh vài đêm đối với đệ cũng không sao cả, vì dù sao đệ cũng là nam kỹ, nhưng về lâu dài, đệ biết sẽ không bền chặt, vì cá tính của huynh.” Áp đôi tay lên má Trần Hoài Độ, giữ đầu Trần Hoài Độ hướng thẳng vào mình, Sở Hà nói tiếp, “Độ ca, chúng ta quen nhau từ bé, đệ không muốn tình cảm chúng ta sau này bị sức mẻ. Huynh có thể cùng đệ đêm nay, đêm mai, nhưng nếu lâu dài, huynh hãy tìm người khác.”

Sở Hà càng nói, càng cảm nhận được sự tức giận tăng dần trong đôi mắt Trần Hoài Độ. Sở Hà nói vừa dứt lời, đã thấy vai mình đau rần, Trần Hoài Độ cắn vai cậu đến chảy máu.

Liếm sạch những giọt máu chảy ra, Trần Hoài Độ lại nhìn Sở Hà, nói: “Ta đã đóng dấu. Cho dù trước đó đệ có với ai, kể từ bây giờ, đệ là của ta.”

“Độ ca, đệ là nam kỹ.” Sở Hà đẩy đầu Trần Hoài Độ ra khỏi vai, gằn giọng nhắc.

Áp trán mình vào trán Sở Hà, Trần Hoài Độ dịu giọng, “Ta biết, và ta hận mình đã không bảo vệ được đệ, không thể sớm nói với đệ rằng, ta sẽ thay đệ trả thù. Tiểu Hà, có nhớ lúc còn nhỏ, đệ từng nói, khi nào đệ lớn lên, đệ sẽ gả cho huynh không?”

Nhắc lại kỷ niệm xưa, Sở Hà không khỏi bật cười: “Lúc đó đệ bị sư phụ lừa. Sư phụ nói nếu để ai nhìn thấy ‘tiểu điểu’ của đệ, đệ phải cưới người đó.”

Trần Hoài Độ cũng bật cười, “Bây giờ đệ không muốn lấy huynh sao?”

Sở Hà nghiêm túc nhìn Trần Hoài Độ, “Huynh cũng biết khi đó chúng ta đều là ta trẻ con, nhiều điều không hiểu. Nam tử không thể lấy nhau, cũng như cha đệ và sư phụ, hơn nữa, đệ còn là…”

“Đệ không cần lặp lại hai chữ đó, ta biết,và ta không quan tâm.” Trần Hoài Độ gắt lên.

Thấy thế, Sở Hà đành dịu giọng, “Đệ biết huynh thích đệ, nên huynh không quan tâm điều đó. Nhưng Độ ca, huynh cũng biết mỗi ba đêm một lần, đệ lại bại lộ thân thể này trước mặt người khác. Trước đó đã ngủ cùng người khác, sau này huynh liệu có chấp nhận đệ nằm trong vòng tay ai khác nữa hay chăng? Đệ phải trả thù, đích thân trả thù, nên đệ bất chấp tất cả, cũng không muốn huynh giúp đỡ. Đó là con đường mà đệ chọn. Nếu thích đệ, xin đi huynh hãy tôn trọng ý muốn của đệ.”

“Tiểu Hà, đệ thật cố chấp.”

Dằn cơn tức giận trong lòng mình xuống, Trần Hoài độ hôn lên môi, lên má, lên cổ Sở Hà. Sở Hà luồng tay vào mái tóc vẫn còn ẩm ướt của Trần Hoài Độ, dùng kỹ xảo của mình khơi gợi dục vọng Trần Hoài Độ lên.

“Đêm nay, cùng đệ, được không? Đệ thích huynh, muốn được cùng huynh. Huynh đừng khinh thường đệ.” Sở Hà nhỏ giọng hỏi.

“Ta không khinh thường đệ. Tiểu Hà mãi mãi vẫn là Tiểu Hà của ta.” Trần Hoài Độ dừng lại, ngẩng đầu nhìn Sở Hà, đáp, rồi lại cúi xuống, đặt tiếp những nụ hôn lên cổ Sở Hà.

Sở Hà đặt tay lên lưng Trần Hoài Độ, cảm nhận sự rắn chắc, dẻo dai, “Chuyện lúc nãy, mong huynh suy nghĩ kỹ. Đệ cũng không muốn một lúc nào đó, đệ lại tổn thương huynh.”

“Được, ta đáp ứng.” Suy nghĩ một lúc lâu, Trần Hoài Độ đáp. Liếm lên vết răng trên vai Sở Hà, Trần Hoài Độ nói: “Nhưng đệ cũng đáp ứng ta, đệ là của ta.”

Sở Hà cười khổ, hôn lên tóc Trần Hoài Độ, xem như đồng ý.

Trần Hoài Độ hôn nhẹ lên vai, rồi chuyển xuống thưởng thức vị ngọt trên hai nhũ châu. Tay Sở Hà từ vai Trần Hoài Độ chuyển lên đầu, tăng thêm kích thích và cổ vũ. Khi nụ hôn của Trần Hoài Độ dời đến bụng dưới, Sở Hà không ngần ngại giang rộng chân để Trần Hoài Độ được dễ dàng hơn. Đến phân thân, Trần Hoài Độ dừng lại.

“Ta tháo nó ra nhé?” Trần Hoài Độ xoay xoay chiếc vòng. Tuy trong lòng tự nhủ phải chấp nhận thân phận nam kỹ của Sở Hà, nhưng Trần Hoài Độ vẫn thấy khó chịu.

Sở Hà biết ý, nói: “Huynh tháo nó đi, nhưng đừng quẳng mất, nó là di vật của sư phụ đệ.”

Trần Hoài Độ hừ khẽ, tháo vòng ngọc trên phân thân ra.

Sở Hà cảm thấy phân thân mình ấm áp, cậu biết Trần Hoài Độ đang dùng miệng an ủi nó. Động tác của Trần Hoài Độ không nhuần nhuyễn, mà rất ngập ngừng, có lẽ là lần đầu Trần Hoài Độ làm chuyện này. Sở Hà bật cười. Xem ra Trần Hoài Độ rong chơi khắp đường hoa ngõ liễu, nhưng vẫn chưa có ai lọt vào tim. Tên sát thủ đi mang danh “Phong Lưu” này, thật ra lại rất sơ khai trong chuyện chăn gối. Vừa cười thầm, vừa nghĩ trong đầu nên làm gì để “điều giáo” Trần Hoài Độ? “Điều giáo” hắn chắc sẽ thú vị lắm!

Một vệch sáng lướt trên bầu trời thành Lạc Dương, lọt vào mắt Sở Hà.

“Độ ca, Độ ca…”

Ngừng thưởng thức hương vị từ người Sở Hà, Trần Hoài Độ ngẩng đầu lên hỏi: “Chuyện gì?”

“Vệt sáng màu lam và đỏ, có phải là tín hiệu tập hợp của Thiên Ưng lâu không?”

“Đệ cũng biết à? Đúng vậy. Có lẽ giờ này Khuê Minh trang của lão Khương đã bị bọn Nhục Lâm động tấn công.

“Nhục Lâm động? Sao lại tấn công người của Thiên Ưng lâu?” Sở Hà kinh ngạc.

“Cái lũ trong đầu chỉ có tinh dịch đó cho rằng Song Tà sứ quân là do Thiên Ưng lâu giết. Thiên Ưng lâu bọn ta thì cần cái cớ bứng gốc Nhục Lâm động, do bọn chúng hay xen vào công việc của Thiên Ưng lâu khiến lâu chủ ngứa mắt.”

Vừa nói, Trần Hoài Độ vừa tiếp tục thưởng thức hương vị trên phân thân Sở Hà. Ngay lúc này trời có sập cũng đừng mong hắn dừng lại. Khó khăn lắm mới có cơ hội lấy lòng Sở Hà, chứng tỏ lòng hắn, vậy mà chẳng biết tên ngu ngốc nào của Nhục Lâm động lại quyết định tấn công Thiên Ưng lâu vào lúc này. Đợi đến lúc Thiên Ưng lâu kéo quân làm cỏ Nhục Lâm động, hắn sẽ tham gia tàn sát để trả uất hận dám quấy phá hắn đêm nay. Hắn đã nhịn lâu đi lắm rồi, phân thân của hắn đã có phản ứng từ nãy đến giờ, nhưng vì Sở Hà, hắn đã cố nhịn. Sở Hà cũng đã có phản ứng, dừng lại lúc này, hắn không cam tâm.

Nhưng ngay khi phân thân Sở Hà ngóc đầu lên, Sở Hà lại nói: “Tín hiệu màu cam và trắng.”

“Chết tiệt!” Trần Hoài Độ nhả phân thân Sở Hà ra, ngồi bật dậy, “có nghĩa bọn lão Khương gặp nguy hiểm, cần giúp đỡ.”

Nhìn gương mặt không cam tâm và phân thân đang ngóc đầu phân nửa của Trần Hoài Độ, Sở Hà bật cười.

Đè Trần Hoài Độ nằm xuống đống lá, Sở Hà chồm người đến giữa hai chân Trần Hoài Độ, nói: “Để đệ giúp huynh cho nhanh.”

Khi đôi môi Sở Hà chạm lên phân thân mình, Trần Hoài Độ cảm thấy sướng như chưa từng được sướng. Chỉ thoáng chốc, hắn đã bắn ra.

Đè ngược lại Sở Hà, Trần Hoài Độ hoàn thành công đoạn cuối.

Thõa mãn, hôn thật sâu Sở Hà, Trần Hoài Độ định đứng dậy đi, nhưng nhìn chiếc vòng vẫn ở lại trên tay mình, Trần Hoài Độ nói: “Để huynh đeo lại giúp đệ!”

Sở Hà lắc đầu, cười nói, “Huynh giữ đi, xem như tính vật định tình.”

Trần Hoài Độ lại sướng rơn, nhanh chóng mặc đồ, nhét kỹ chiếc vòng vào chiếc túi nhỏ đi trong ngực, hôn Sở Hà thật sâu lần cuối, rồi luyến tiếc dùng khinh công phóng về phía Lạc Dương thành.

Sở Hà cười khổ, xoa xoa môi, vừa cười vừa thì thầm, “Huynh đúng là đồ ngốc!”

Mặc đồ vào, vừa định dùng khinh công phóng đi, lại thấy có một người đang phóng đến chổ mình, nhìn kỹ, hóa ra là Xuân Nhật.

“Công tử!”

Nhìn thấy Sở Hà, Xuân Nhật mừng quýnh, chạy nhanh tới, giao túi hành lý trên người mình cho Sở Hà, vừa thở hồng hộc, vừa nói: “Tứ … Tứ vương gia… đang trên đường đến Lạc Dương. Theo tin nhận được, hắn định mượn cớ công tử là nam sủng của hắn, sau khi phạm tội đã bỏ trốn, nên hắn đến đây bắt về. Thẩm ma ma nhờ em báo công tử hay, bảo công tử đi ngay để tránh phiền phức. Quân binh của hắn đã tới trước bao vây Xuân Vũ viện, công tử không nên trở về Lạc Dương lúc này, cũng không nên dùng thân phận Bạch Hồ quá nhiều. Mọi việc còn lại đã có Thẩm ma ma lo, công tử chỉ cần liên hệ bất cứ chi nhánh nào của Thông Thiên các đều sẽ được giúp đỡ.”

Vừa vỗ vỗ lưng cho Xuân Nhật lấy lại hơi, Sở Hà vừa nói: “Cảm ơn em Xuân Nhật! Em cũng nên cẩn thận lúc trở về, đừng để quân lính Tứ vương gia phát hiện. Ta đi quá vội, nếu Tần Độ tìm, em xin lỗi hắn giúp ta.”

Xuân Nhật cười hì hì, nói: “Người ta biết công tử thích cái tên phong lưu nửa vời ấy mà. Đừng lo, em sẽ báo lại cho hắn.”

Ôm Xuân Nhật, hôn lên trán, Sở Hà cầm túi hành lý, quay người đi ngay.

***

Thành Lạc Dương, Khuê Minh trang chìm trong biển lửa. Đợt tấn công của Nhục Lâm động đã được các sát thủ của Thiên Ưng các gọi về đánh lui, Trần Hoài Độ vừa đi vừa gọi Khương lão. Một lát sau, nghe tiếng đi Khương lão trong biển lửa, Trần Hoài Độ dội một chậu nước lên người, rồi xông vào, lôi được Khương lão ra. Lúc Nhục Lâm động tấn công, Khương lão bị thương trên chân nên không chạy ra ngoài được, tưởng mình đã mất mạng, may mà Trần Hoài Độ quay về kịp.

Khương lão nhìn hắn lấm lem, vừa cười vừa nói: “Ta tưởng ngươi lo vui với mỹ nhân, không chịu buông chạy về cứu ta.”

Trần Hoài Độ bực tức, dí dí nắm đấm vào mặt Khương lão, nói: “Ta chỉ muốn đập cho lão một trận, mất cả tháng mỹ nhân mới đồng ý để ta ‘ăn’, chưa kịp ‘ăn’ đã phải chạy về cứu lão. Lão đền ta thế nào đây?”

“Được rồi, được rồi, lão giúp tiểu tử nhà ngươi trả bớt nợ của tên Từ Kính là được chứ gì?” Khương lão vừa vỗ vai Trần Hoài Độ, vừa nói, kế đó, thì thầm vào tai Trần Hoài Độ, “Nhắc nhở mỹ ta nhân của ngươi, hành động phải cẩn thận, ta e Nhục Lâm động đã có chút manh mối về hắn rồi.”

“Cảm ơn Khương lão, ta sẽ nhắc hắn.”

Trần Hoài Độ dìu Khương lão tựa vào vai mình, rồi dùng khinh công phóng đi. Lúc này Trần Hoài Độ hoàn toàn không biết, “mỹ nhân” của hắn đã rời khỏi Lạc Dương, mãi đến khi hắn cùng Thiên Ưng lâu làm cỏ xong Nhục Lâm động, hắn mới có được chút tin tức của Sở Hà.

***

Về phía Xuân Vũ viện, trưa hôm sau Tứ vương gia đã đứng tại sảnh đường, nhìn tờ giấy ghi rõ Bạch Hồ chỉ làm việc cho Xuân Vũ lâu hai tháng, có điểm rõ dấu vân tay, Tứ vương gia nổi trận lôi đình, cho người lục soát khắp Xuân Vũ viện. Thế nhưng bóng giai nhân không thấy.

Vừa định sai lính bắt Thẩm ma ma về phủ đường tra hỏi, một giọng oanh vàng đã cất lên.

“Vương gia, xin dừng bước.”

Tứ vương gia nhìn người vừa lên tiếng, đó là một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu, dáng điệu đi thướt tha, đẹp như tiên sa, dịu dàng tiến đến.

Tuy trong lòng rất vừa lòng, Tứ vương gia vẫn hất hàm hỏi: “Ngươi là ai?”

Cô gái quỳ xuống, lễ độ nói: “Bẩm Tứ vương gia, tiểu nữ là Thường Hoa, vẫn ở trong giáo tràng của Xuân Vũ viện, đến tháng sau mới xuất tràng tiếp khách.”

Tứ vương gia hất hàm, hỏi Trương Thành tài tử: “Thường Hoa so với Bạch Hồ thì thế nào?”

Trương Thành vốn chỉ là định đến Xuân Vũ viện tìm Bạch Hồ, mượn cớ đàm đạo thi thư gặp mỹ nhân, ai ngờ lại mang họa vào thân, bị Tứ vương gia bắt gặp. Vốn danh tiếng của hắn đã bay đến tận kinh thành, Tứ vương gia lại thích đánh cờ, đã muốn gặp hắn, không ngờ lại bắt gặp hắn ở đây. Đã từng nghe nói hắn được Bạch Hồ tiếp riêng, nên mang hắn ra hỏi.

Trương Thành sợ uy vương gia, lại lỡ trộm nhớ thầm thương Bạch Hồ, lúc này thấy Xuân Vũ viện đẩy Thường Hoa ra, biết Xuân Vũ viện có ý dùng Thường Hoa tặng cho Tứ vương gia thay Bạch Hồ, liền nói ngay: “Bẩm vương gia, Bạch Hồ tuy đẹp, nhưng dù sao cũng là nam, nhan sắc tài nghệ làm sao bằng nữ nhân được.”

Tứ vương gia nghe thế rất hài lòng, nhìn lại quả thấy Thường Hoa vô cùng xinh đẹp, lập tức mang Thường Hoa đi, tha cho Xuân Vũ viện.

Tống ôn thần đi, Thẩm ma ma chống tay đứng dậy, đi vào trong.

Ngồi xuống ghế, cầm chung trà lên uống, Thẩm ma ma nói với Dung ma ma, “Cuối cùng cũng cài người vào vương phủ. Phù, không ngờ thằng tiểu tử Bạch Hồ cũng có chổ lợi dụng được.”

Dung ma ma “hừ” một tiếng, nói: “Ta không tin kỹ nữ ta đào tạo lại thua kém một tên ta nam kỹ do tên chết tiệt ấy đào tạo.”

Thẩm ma ma vừa rót trà cho Dung ma ma, vừa cười vừa nói: “Còn chưa tâm phục khẩu phục sao? Đáng tiếc, ta còn chưa được đêm nào với thằng nhóc đó, quả đáng tiếc.”

Xuân Nhật mang điểm tâm ra cho hai vị ma ma, nghe thế, cười nói: “Ma ma à, cả đám tỉ muội đòi một đêm với công tử mà công tử còn chưa chịu kìa.”

Nghe thế, Thẩm ma ma ngẩng đầu lên hỏi: “Nghe nói tên tiểu tử đó thích tên phong lưu nửa mùa Tần Độ? Hầy, bông hoa lài cắm bãi cứt trâu!”

Dung ma ma ăn một miếng điểm tâm, rồi nói: “Thôi, chuyện bọn nó để bọn nó ta giải quyết, chúng ta nên tính bước kế tiếp cài người vào hoàng cung. Tin tức Thông Thiên các hiện tại đã không còn ‘thông thiên’ như xưa rồi, cần cũng cố lại.”

Để hai vị ma ma bàn bạc, Xuân Nhật lui ra ngoài, khép cửa lại. Nhìn trời, cô lẩm bẩm: “Hi vọng công tử không phải ‘bông hoa lài cắm bãi cứt trâu’ a~?”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: