Ngọc lan – Chương một

.

.

Ngọc Lan

Chương một: Tiểu thiếp

.

Trấn Kỳ Sơn vốn là một trấn yên tĩnh vùng sơn cước, hôm nay lại có khách lạ ghé thăm. Một đoàn gồm một chiếc xe tứ mã và mười hai kỵ sĩ không khỏi thu hút ánh nhìn của những cư dân nơi hẻo lánh. Cả đoàn người rẽ qua khúc quanh rồi dừng lại trước nhà của Trương đại thẩm. Trương đại thẩm dường như biết trước đoàn người sẽ tới, đon đả mời người có vẻ là thủ lĩnh vào nhà. Một cô hầu gái bước xuống xe, theo sau vị thủ lĩnh trẻ tuổi đi vào trong.

Vừa vào nhà, Ngô Cương liếc quanh quan sát một cách kín đáo. Đó là một căn nhà đơn giản như bao căn nhà khác ở xứ này, nhà tranh vách đất, mái nứa sạp tre. Giữa phòng kê một bộ bàn ghế ọp ẹp bằng gỗ, ọp ẹp đến nỗi Ngô Cương cho rằng mình chỉ cần đặt mông ngồi xuống, là chiếc ghế này sẽ sập ngay. Chung quanh còn có mùi nấm mốc bốc lên, Ngô Cương khẽ khịt mũi khó chịu. Chàng không thích thứ mùi ẩm ướt này.

Đây chính là nơi “tiểu thiếp” tương lai của chàng ở? Ngô Cương cảm thấy thật khó mà tin được. Một người sống trong xa hoa hơn mười năm, lại có thể khép mình trốn tránh, sống tại một nơi bần hàn đến thế này sao? Tuy Ngô Cương không phải là một thiếu gia nứt đố đổ vách, nhưng nghĩ đến quá khứ huy hoàng của người đó, thân phận của người đó, chàng đúng là khó có thể tin cho được.

Hơn tháng nay, giang hồ không ngừng bàn tán về vị tiểu thiếp tương lai của trang chủ Lạc Diệp trang Ngô Cương. Vốn Ngô Cương chỉ mới vừa mười tám, đáng lý đầu xuân năm nay sẽ cưới con gái của trang chủ Thiên Sơn trang, kết quả vì mẫu thân qua đời, Ngô Cương phải thủ hiếu ba năm, không thể thành thân được. Vậy thì tại sao lại đón tiểu thiếp vào lúc này, ngay khi mẫu thân vừa qua đời chưa được một tháng?

Ây da da, đành phải kể lại từ đầu vậy!

Đầu tiên ta nên biết về vị chủ cũ của Lạc Diệp trang, Ngô Khanh, phụ thân của Ngô Cương. Võ công Ngô Khanh nếu mang ra so với giang hồ bất quá cũng chỉ được xếp vào hàng cao thủ thứ bảy mươi, xem ra không quá cao cũng không quá thấp, chỉ ở mức bình bình.

Tám năm trước, khi Ngô Cương được mười tuổi, phụ thân chàng vì theo tiếng gọi của đồng đạo giang hồ tham gia vào công cuộc diệt trừ Huyết Ma giáo, không may hi sinh trong lúc cứu Minh chủ khỏi đòn đánh lén của Huyết Ma giáo chủ nên được mọi người ghi công, Lạc Diệp trang cũng được thơm lây.

Mẫu thân của Ngô Cương, Y Cô Hà Như Nguyệt, sau ba năm tang chồng, quyết định lên đường hành y cứu nhân độ thế. Khi đó Ngô Cương cũng chỉ mười ba tuổi, nhưng không ngăn cản quyết định của mẫu thân, mà đứng ra gánh vác việc trong ngoài gia trang, để mẫu thân an tâm hành y. Việc này không biết đã tốn bao nhiêu nước miếng chê khen của thế gian, nhưng mẹ con quả phụ đều để ngoài tai cả.

Cũng năm đó, trên đường hành y, Hà Như Nguyệt vô tình được một bé gái cứu khi trượt té trong lúc hái thuốc. Bé gái đó vào núi hái thuốc cứu cha mẹ mình đang bệnh nặng, biết Hà Như Nguyệt là y sư, vội vã van nài cầu xin cứu giúp. Đáng tiếc lại quá trễ, Hà Như Nguyệt lại không phải là Tiên Y Trần Nhật, chỉ có thể nhìn cha mẹ bé gái đó chết đi. Trước khi mất, lo lắng cho con gái mình, cha mẹ cô bé vịnh vào cớ cô bé là ân nhân Hà Như Nguyệt, ép buộc Hà Như Nguyệt phải nhận cô bé làm dâu. Hà Như Nguyệt cảm thấy khó xử. Vốn trước khi mất, Ngô Khanh đã chỉ phúc vi hôn cùng trang chủ Thiên Sơn trang Hồ Ngạo. Trước đó địa vị cả hai trang đều ngang nhau, nhưng sau khi Ngô Khanh qua đời, Lạc Diệp trang xuống dốc, nhưng Hồ Ngạo không vì thế mà hủy hôn, khiến Hà Như Nguyệt trong lòng rất nể phục. Hơn nữa, so về địa vị, Hàn Ngọc Lan, tên cô bé, chỉ ở thế bần dân, mà Ngô Cương tuy nhỏ tuổi nhưng đã là trang chủ một trang. Hà Như Nguyệt tuy tâm cứu người phóng khoáng, nhưng lớn lên trong một gia đình có gia có thế, cũng khó tránh khỏi chút toan tính đối với chuyện hèn sang. Cuối cùng không thể bỏ mặc Hàn Ngọc Lan, Hà Như Nguyệt chỉ chấp nhận Hàn Ngọc Lan trở thành tiểu thiếp cho con trai mình.

Sau khi chôn cất cha mẹ Hàn Ngọc Lan, Hà Như Nguyệt tiếp tục lên đường hành y. Vì không tiện mang theo Hàn Ngọc Lan, Hà Như Nguyệt gửi Hàn Ngọc Lan cho Trương đại thẩm, vợ của một bệnh nhân mình vừa cứu giúp. Vợ chồng Trương đại thẩm vì hiếm muộn không con nên vui vẻ nhận lời. Trước khi mất, Hà Như Nguyệt chợt nhớ ra chuyện Hàn Ngọc Lan, nghĩ mình đã bạc đãi cô bé, nên nhắn nhủ con trai, sau khi mình mất, đón cô bé về Lạc Diệp trang chăm sóc.

Chuyện đằng sáng là vậy, chuyện đằng tối mới khiến giang hồ âm thầm dậy sóng.

Hà Như Nguyệt tuy xuất thân gia giáo, vốn ngoan hiền từ bé, được cha mẹ truyền nghề y, nhưng cô em gái Hà Như Ngọc thì hoàn toàn ngược lại.

Hà Như Ngọc không như chị mình chăm chắm nghiên cứu y thuật, mà ngược lại chỉ thích nghiên cứu vào độc thuật. Vốn y thuật và độc thuật từ một gốc mà ra, ngăn cách nhau bởi một lằn ranh mỏng manh, nên Hà Như Ngọc nghiên cứu độc thuật ngay trong Hà gia là chuyện rất dễ dàng. Hai vợ chồng Hà y sư phát hiện liền trách mắng con gái mình, không ngờ Hà Như Ngọc lại bỏ nhà đi, sau đó gặp được một vị cổ sư Miêu cương, bái làm sư phụ, học thuật luyện cổ.

Trên đường hành tẩu, Hà Như Ngọc gặp Dạ Phong, cung chủ Ngọc Vân cung, nổi tiếng đào hoa, đến đâu gieo nợ tình đến đấy. Dạ Phong rất điển trai, nên Hà Như Ngọc phải lòng. Đáng tiếc Dạ Phong bay bướm, nhanh chóng tìm vui nơi khác. Hà Như Ngọc ôm hận truy tầm Dạ Phong, quyết dạy hắn một bài học. Kết quả khi gặp Dạ Phong, hắn đang trong tình trạng trúng độc, cả người lỡ loét. Dạ Phong vốn tập Càn Khôn đại pháp, chỉ cần bế quan thêm vài năm là có thể đệ nhất giang hồ, kết quả thú ham vui đã khiến hắn bê trễ việc luyện công, nên chỉ luyện đến tầng thứ ba, nhưng cũng xem như đỉnh đỉnh giang hồ rồi. Đáng tiếc cuối cùng hắn cũng không phải là bách độc bất xâm. Ngay khi định quất ngựa truy phong bỏ rơi con gái Độc Thần Trương Hiên, không ngờ lại bị Trương Hiên hạ thủ, trúng phải Ô Nha Độc. Tuy sau đó giết được cha con Trương Hiên, nhưng không giải hết độc, khiến cả người lỡ loét. Khi Hà Như Ngọc tìm thấy y, y đang trốn chui trốn nhủi khỏi những kẻ tìm y để đoạt Càn Khôn đại pháp, cả người chảy nước vàng, bê bếch không chịu nổi. Nhìn tình cảnh đó, động lòng trắc ẩn, Hà Như Ngọc đồng ý cứu Dạ Phong, với điều kiện Dạ Phong phải thành thân với mình, từ bỏ thói trăng hoa, phải chịu để Hà Như Ngọc hạ tâm cổ, từ đó không được quan hệ bất cứ ai, nếu không Hà Như Ngọc sẽ khiến y vỡ tim mà chết. Dạ Phong đồng ý, Hà Như Ngọc nghiễm nhiên thành phu nhân cung chủ Ngọc Vân cung, được một năm thì Hà Như Ngọc sinh hạ một đứa con trai, đặt tên Dạ Ngọc Lan.

Chuyện không có gì để nói nếu năm năm trước Dạ Phong không ngựa quen đường cũ, tằng tịu với một nữ đệ tử trong Ngọc Vân cung, khiến Hà Như Ngọc nổi điên, sai tâm cổ cắn nát tim Dạ Phong, sau đó tự sát. Đáng thương cho Dạ Ngọc Lan, từ một đứa trẻ có cha có mẹ, phút chốc biến thành trẻ mồ côi. Ngay lúc đó, phản đồ của Ngọc Vân cung lại cõng rắn cắn gà nhà, dẫn đường cho sát thủ Hắc Y giáo vào sát hại người trong cung. Giang hồ chính đạo mượn cớ giúp đỡ Ngọc Vân cung diệt trừ Hắc Y giáo, đột nhập vào cung tìm kiếm Càn Khôn đại pháp. Sau đó không biết ai đồn người nắm giữ Càn Khôn đại pháp là Dạ Ngọc Lan, khiến Hữu tổng quản Mộc Thanh phải dắt Dạ Ngọc Lan trốn khỏi sự truy tầm của chính tà hai phía. Kế đó Ngọc Vân cung không biết vì sao lại sụp đổ, tông tích Dạ Ngọc Lan và Càn Khôn đại pháp biến mất từ đây.

Năm năm sau, lại có tin Ngô Cương nghe lời mẹ chuẩn bị rước một tiểu thiếp tên Hàn Ngọc Lan về nhà, tuy giới tính khác nhau, nhưng do trùng tên, không khỏi khiến giang hồ nghi ngờ Hàn Ngọc Lan chính là Dạ Ngọc Lan năm đó. Tuy vậy, chính đạo lẫn tà đạo không hành động mà ở thế nằm yên quan sát, cử người theo dõi Ngô Cương.

Nhờ có sự tranh giành giữa chính và tà, Ngô Cương không đến nỗi bị tấn công, nhưng cũng cảm thấy phiền vì bị giám sát. Chẳng hạn vào lúc này, xung quanh căn nhà ọp ẹp có không dưới bốn mươi cao thủ chính tà đang phục kích, chờ diện kiến Hàn Ngọc Lan. Ngay cả Ngô Cương cũng cảm thấy hồi hộp, không biết người mình đón có phải là người mình đã gặp trong quá khứ hay không? Vốn mẫu thân không nói rõ, chàng cũng chỉ mới ngờ ngợ đó là Dạ Ngọc Lan, nhưng từ khi bước vào căn nhà này, nhớ đến cái tính xài sang ở sạch của Dạ Ngọc Lan trước kia, suy nghĩ chàng cũng không khỏi có chút dao động.

Rèm được vén lên, một người uyển chuyển bước ra, ngước nhìn Ngô Cương, nhoẻn cười, Ngô Cương hoàn toàn kinh ngạc.

Người đứng trước mặt Ngô Cương là một cô bé khoản mười hai mười ba tuổi, có lẽ bằng tuổi Thu Cầm, cô hầu Ngô Cương mang đến. Tuy còn nhỏ, nhưng nét non nớt không che được sự mỹ miều. Thêm vài năm nữa, nhan sắc này có thể sẽ đủ để cạnh tranh cùng thập đại mỹ nhân giang hồ hiện nay. Có lẽ vì vậy nên Trương đại thẩm dấu rịch cô bé trong nhà, ngay cả đại thẩm kế bên cũng không biết trong nhà Trương đại thẩm có một cô bé gái.

Lúc này, trong đầu Ngô Cương đã xác định người này chính là Hàn Ngọc Lan mà không phải Dạ Ngọc Lan. Do Dạ Ngọc Lan năm nay cũng đã mười sáu tuổi, lại là nam, chiều cao sẽ không thấp như cô bé này, ít nhất cũng cao ngang bằng vai chàng. Tuy có nghe nói đến kỹ thuật “súc cốt công”, nhưng Ngô Cương từng nghe Lâm tổng quản bảo rằng người đã tập qua phần căn bản của Càn Khôn đại pháp như Dạ Ngọc Lan không thể học “súc cốt công” được.

Theo phép lễ nghi, Ngô Cương mỉm cười thân thiện, rồi hỏi: “Muội là Hàn Ngọc Lan?”

Hàn Ngọc Lan nhoẻn miệng cười, rất tươi, rất xinh, vô cùng ngây thơ trong sáng: “Dạ, Ngô đại ca.” Giọng nói thánh thót như sơn ca, trong lành như suối chảy.

Lần đầu tiên trong đời, Ngô Cương cảm thấy rất bối rối, chẳng biết phải xử sự ra sao. May mà Thu Cầm kéo kéo áo chủ nhân mình, nhắc nhở: ” Trang chủ, đến giờ rồi, chúng ta phải đi cho kịp lúc.”

Lúc này, Ngô Cương mới sực tỉnh ngộ, đưa tay mời Hàn Ngọc Lan: “Ngọc Lan, chúng ta đi thôi!”

Hàn Ngọc Lan chào Trương đại thẩm, sau đó theo Ngô Cương ra cửa. Những hộ vệ và hàng xóm láng giềng đứng chung quanh hàng rào tre đều há hốc mồm khi nhìn thấy Hàn Ngọc Lan. Không ai ngờ được, nơi xóm núi hẻo lánh này lại che giấu một tiểu giai nhân mĩ miều, khả ái.

Thu Cầm dìu Hàn Ngọc Lan lên xe ngựa, Ngô Cương ra lệnh rời đi. Những hộ vệ Ngô Cương đều âm thầm liếc nhìn chủ tử mình, rồi cười trộm. Có được một tiểu thiếp đẹp dường này, chả trách chủ tử vốn là một kẻ mặt cứng như đá tạc cũng phải ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Ngoài sáng đã vậy, trong tối cũng trở nên ồn ào không kém. Cả hai bên chính tà phục kích không khỏi hít hà mấy hơi. Con nhóc xinh đẹp đó là Hàn Ngọc Lan thật sao?

Đoàn người ngựa nhanh chóng rời khỏi sơn thôn, đi vào khu rừng thưa. Các hộ vệ nhìn tiểu trang chủ của mình tủm tỉm cười thầm trong lòng. Về đến Lạc Diệp trang phải kể ngay cho mấy tên ở nhà nghe thôi, gương mặt ngông ngốc của tiểu trang chủ bây giờ buồn cười không chịu được.

Người cưỡi ngựa phía sau Ngô Cương bất giác nhìn về hướng xe ngựa, thấy rèm vén lên rồi hạ xuống, rồi lại vén lên, lại hạ ngay xuống. Biết ý, hắn cưỡi lên phía trước, kề tai nói nhỏ với Ngô Cương. Ngô Cương ngẫm lại, gật đầu, cho ngựa lui về gần cửa sổ xe ngựa, hỏi vào trong: “Lan nhi, muội có muốn ra ngoài ngắm cảnh không?”

Rèm xe vén lên, lộ nửa khuôn mặt Ngọc Lan, ngây ngô hỏi: “Ra ngoài được ạ?”

Ngô Cương ngước nhìn hai bên đường rồi gật đầu với Ngọc Lan: “Được!” Sau đó ra lệnh cho người đánh xe dừng lại.

Thu Cầm mở cửa xe, định dìu Ngọc Lan xuống xe, Ngô Cương đã nhảy xuống ngựa, giơ hai tay đỡ lấy Ngọc Lan, bồng lên, rồi nhún người nhảy lên ngựa, đặt Ngọc Lan ngồi vào lòng mình. Ngọc Lan cúi đầu khẽ đỏ mặt, nhưng không trách sự đường đột của Ngô Cương. Cô bây giờ đã mang danh phận là tiểu thiếp của Ngô Cương, được Ngô Cương ôm vào lòng thế này cũng hợp tình hợp lý.

Tiếp xúc cơ thể mềm mại của Ngọc Lan, Ngô Cương cảm thấy tim mình đập thình thịch thình thịch. Đây là lần đầu tiên chàng tiếp xúc thân cận với phái nữ. Tuy trước kia mẫu thân có sai tì nữ đến hướng dẫn chàng chuyện gối chăn, nhưng vì mùi son phấn quá nồng khiến chàng không chịu được, nên đuổi đi cả, mẫu thân cũng đành thôi. Trên người Ngọc Lan lại không mang theo mùi son phấn, mà tỏa ra một mùi hoa nhè nhẹ, ngửi rất dễ chịu. Quả là người cũng như tên, Ngô Cương không tránh khỏi nhộn nhạo trong lòng. Người này… tựa như búp lan rừng xinh xinh chớm nở.

Cố lấy lại vẻ cương nghị cố hữu, Ngô Cương giúp Ngọc Lan kéo lại áo choàng. Trời chỉ mới sang xuân, không khí vẫn còn se se lạnh. Ngô Cương ôm Ngọc Lan cưỡi ngựa đi đầu, ra hiệu cho đoàn xe đi phía sau mình. Cả đoàn người đi không nhanh, mà rất thong thả, như cố ý để Ngọc Lan được ngắm cảnh. Mọi người đều nghĩ thầm trong đầu, Ngọc Lan rất ít khi ra ngoài, nên việc tò mò khung cảnh bên ngoài cũng chẳng có gì là lạ.

Gió núi phất qua, làm xao động những ngọn cây, khiến vài mảnh tuyết thi nhau rơi xuống. Hai bên đường, những mầm xanh đã bắt đầu nhú lên trên nền tuyết xám xịt lầy lội. Khung cảnh này năm nào cũng thấy, nhưng những hộ vệ Lạc Diệp trang lại có cảm giác khung cảnh năm nay dường như đẹp hơn mọi năm, cảnh đẹp vì mỹ nhân, thi nhân nói vô cùng chính xác. Một cơn gió mạnh bỗng lướt qua làm rơi nón của chiếc áo choàng, mái tóc đen huyền bị thổi tung, bay bồng bềnh trong gió.

Ngô Cương khéo léo giúp Ngọc Lan vén tóc, kéo chiếc mũ áo choàng trùm lên đầu Ngọc Lan: “Cẩn thận kẻo cảm lạnh!”

Ngọc Lan xoay đầu nhìn Ngô Cương, nhoẻn cười: “Cảm ơn Ngô đại ca!”

Nhìn nụ cười trong trẻo của Ngọc Lan, Ngô Cương cảm thấy vành tai mình nóng lên bừng bừng. Vội khục khục mấy tiếng lấy lại bình tĩnh, Ngô Cương hỏi: “Có thích không?” Ngô Cương khoát tay chỉ khung cảnh chung quanh.

Ngọc Lan gật nhanh, nhìn phía Ngô Cương, lại nhoẻn cười: “Muội thích lắm!”

Bất giác, Ngô Cương không kềm được, hôn lên trán Ngọc Lan. Ngọc Lan sửng sốt một chốc, rồi vội vã quay đi. Do quay quá nhanh, ngực Ngọc Lan chạm vào cánh tay Ngô Cương đang vòng qua người. Ngô Cương giật mình như chợt nhận ra điều gì, cúi đầu ngẫm nghĩ, càng ngẫm, vành môi càng cong lên, tạo một nụ cười ma mãnh. Ngô Cương cúi xuống thì thầm vào tai Ngọc Lan: “Ra là đồ giả! Trình độ dịch dung của ‘biểu đệ’ quả rất tuyệt vời!”

Vành tai Ngọc Lan bỗng “phừng” một tiếng đỏ lên, bẽn lẽn mắc cỡ.

Ngô Cương cười thầm. Nếu trước đó do chiều cao và sắc đẹp của Ngọc Lan khiến Ngô Cương nghĩ mình nhầm người, thì bây giờ Ngô Cương có thể khẳng định, mình đã đón đúng người rồi. Biểu đệ, hay cho biểu đệ, trình độ dịch dung của đệ quả thật đã đánh lừa được ta! Chả trách mấy năm nay trốn chui trốn nhủi mà giang hồ vẫn không phát hiện, không hổ danh là đệ tử chân truyền của Lâm Thừa Phong tả tổng quản.

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: