Ngọc lan – Chương hai

.

.

Ngọc Lan

Chương hai: Biểu đệ

.

Hơn nửa canh một, đoàn người đến được Duyệt Lai khách sạn. Đó là một khách sạn đơn sơ nằm trơ trọi dưới chân núi Phong Nhạc, bốn bên không có nhà dân, trong phạm vi ba mươi dặm cũng không có thôn trấn nào khác.

Nhờ hộ vệ cưỡi ngựa đến đây dặn dò trước, nên khi bọn họ vừa tới, phòng đã được dọn sạch sẽ sẵn sàng. Nhưng bọn họ không nhận phòng ngay mà đến thẳng nhà ăn. Đi suốt cả ngày, bụng ai cũng đói lả.

Mâm cơm thịnh soạn được bưng lên, Thu Cầm dùng kim bạc thử độc rồi mời hai vị chủ nhân dùng bữa, còn mình thì lui về ngồi chung bàn các hộ vệ. Ngô Cương cầm bát cơm lên, và mạnh vài đũa, rồi liếc theo vành chén nhìn qua Ngọc Lan. Ngọc Lan ăn rất nhỏ nhẹ, từng đũa từng đũa một, như một cô bé nhu mì. Phát hiện Ngô Cương nhìn lén mình, Ngọc Lan dừng đũa, chu môi cười chúm chím.

Tên chết tiệt!

Rõ ràng biết chính là tên tiểu quỷ đó, vậy mà nhìn Ngọc Lan cười, Ngô Cương vẫn như đảo như điên. Ngô Cương vừa giận mình, vừa nhìn ngây ngất.

Lúc trước, khi ngoại công còn chưa qua đời, mỗi năm vào rằm tháng tám, cha mẹ Ngô Cương lại dắt Ngô Cương về nhà ngoại công. Tuy vợ chồng Hà y sư giận Hà Như Ngọc vì đã bỏ nhà đi, còn tự ý kết hôn, nhưng con nào chẳng là con, hơn nữa địa vị nữ tế lại là cung chủ một cung, nên năm Dạ Ngọc Lan được bốn tuổi, Hà y sư cho phép Hà Như Ngọc dẫn Ngọc Lan về thăm bên ngoại.

Ấn tượng lần đầu Ngô Cương nhìn thấy Ngọc Lan là một đứa trẻ trắng trẽo, tròn trĩnh, rất đáng yêu. Nhưng sau đó, Ngô Cương dở khóc dở cười vì những trò nghịch của Ngọc Lan. Bắt hai ba con sâu gói vào trong khăn, cười thật tươi, tặng cho cô tì nữ; lấy thứ thuốc gì đó bôi lên lông con mèo yêu của biểu muội Nguyệt Hoa, làm con mèo trụi cả lông; bắt con chim sáo ngoại công nuôi lặt hết lông đuôi, lôi lưỡi nó ra cắt đứt cho nó khỏi hót; hoặc bứt sạch mớ hoa cúc vừa nở trong vườn quẳng vào nồi canh đang nấu trên bếp… Ấy vậy mà khi bị cữu phụ xách đến trước mặt ngoại công hỏi tội, thì nước mắt lưng tròng, rưng rưng ôm lấy chân ngoại công, ngoại công thấy tội nghiệp nên tha cho. Thế là lại cười hì hì, chạy đi đâu đó quậy phá tiếp.

Nghịch là vậy, nhưng Ngọc Lan lại ở sạch vô cùng. Áo dính bụi một chút là bắt tì nữ thay, vào nhà xí thì chê lên chê xuống nhà xí ngoại công vừa dơ vừa thối. Tối đến, do trang viên Hà y sư không lớn, nên Ngô Cương và Ngọc Lan ngủ chung một phòng, chung một giường. Thế là mỗi tối, trước khi ngủ, Ngô Cương lại nghe tên biểu đệ của mình chê lên chê xuống mình hôi quá, lại còn giảng tới giảng lui phải tắm rửa sạch sẽ trước khi lên giường, chăn đệm cứng quá không ngủ được, mềm có mùi ẩm mốc… khiến nhiều lúc Ngô Cương chỉ muốn tuột quần biểu đệ xuống đét vào mông cho bỏ tức! Nhưng nhìn vẻ mặt cố rặng nụ cười lấy lòng xin tha của biểu đệ, Ngô Cương lại bỏ qua.

Đến năm Ngô Cương tám tuổi thì ngoại công qua đời, cữu phụ lại dựng chuyện hục hặc với hai cô em gái mình, kể từ đó trung thu mỗi năm, mọi người không còn tụ hội nữa, Ngô Cương cũng không còn gặp lại Ngọc Lan. Mỗi năm, chỉ có mẫu thân quay về tế lễ ngoại công rồi trở về ngay, Ngô Cương không được đi theo cùng. Thấm thoát mười năm rồi không gặp, Ngô Cương cứ ngỡ sẽ gặp một thiếu niên cao ráo, không ngờ lại là một cô bé mỹ miều đến thế này đây. Ngô Cương bất giác thở dài…

“Ngô đại ca, đại ca không ăn mau sẽ nguội lạnh cả đó!” Ngọc Lan nhỏ nhẹ nói.

Ngô Cương sực tỉnh, cầm chén cơm lên tiếp tục ăn, không nhìn thấy nụ cười tủm ta tủm tỉm của Ngọc Lan. Bàn bên kia, các hộ vệ nhìn vị tiểu trang chủ của mình mà mắt tròn mắt dẹt. Hình tượng Ngô Cương từ trước tới giờ trước mắt bọn họ là một thiếu niên cương nghị như tên, chững chạc chí thú làm ăn chứ không sa đọa như những thiếu niên đồng lứa, công việc trong ngoài trang lo liệu ổn thỏa, mặt lúc nào cũng cứng như đá tạc, chẳng có lấy một nụ cười. Vậy mà bây giờ, nhìn mặt tiểu trang chủ kìa, hết thẫn thờ rồi đâm ra ngơ ngẩn, lại còn thở dài nữa chứ! Ai ~ ai~… mùa xuân của tiểu trang chủ cuối cùng cũng chịu tới rồi đây!

Ăn uống no nê, ai về phòng nấy. Phòng của đoàn người đều nằm trên lầu một, dãy cuối hành lang. Phòng Ngô Cương phía ngoài cùng bên trái, kế đó là phòng Ngọc Lan và Thu Cầm, phòng hộ vệ gồm ba phòng đối diện và một phòng bên cạnh phòng Ngọc Lan. Ngô Cương chỉ đưa Ngọc Lan đến trước cửa phòng, rồi quay lại phòng mình. Thu Cầm dìu Ngọc Lan vào phòng, sau đó nhẹ nhàng khép cửa.

Trong phòng chỉ có một ngọn nến nhỏ leo lét, có lẽ do vùng núi hẻo lánh, khó mua được dầu để thắp, nên cả phòng chỉ thắp mỗi một ngọn nến mà thôi, tuy nhỏ, nhưng dù sao cũng đủ trông thấy khắp cả phòng.

Thu Cầm ra phía sau bình phong, thấy đã có một bồn nước nóng chuẩn bị sẵn, liền vòng ra ngoài dìu Ngọc Lan vào, định hầu hạ Ngọc Lan cởi áo, tắm táp rồi đi ngủ.

Ánh nến le lói xuyên qua tấm bình phong bằng giấy, chỉ có thể thấy lờ mờ một cô gái đang giúp một cô gái khác cởi thắt lưng. Chiếc áo ngoài vừa cởi ra, để lộ tầng áo trong trắng muốt. Dây áo vừa tuột, thân áo trượt khỏi vai trần, để lộ đôi gò bồng đảo xinh xinh vừa mới nhú.

Bỗng Thu Cầm kéo vạt áo che lại cho Ngọc Lan, rồi quát lớn: “Ai?”

Hộ vệ đứng canh cửa vội hỏi vào trong: “Có chuyện gì vậy Cầm nha đầu?”

Thu Cầm nhanh chóng choàng áo ngoài lên cho Ngọc Lan, trả lời hộ vệ: “Huynh báo giúp trang chủ, muội cảm giác có người rình tiểu thư.”

Nghe hộ vệ báo, Ngô Cương tức tốc chạy sang. Thu Cầm mở cửa, Ngô Cương bước ngay vào, phóng lên xà ngang quan sát một lúc lâu, mở cửa sổ nhìn khắp trong vườn, sau đó ra cửa nói với hộ vệ: “Chừa bốn người ở lại canh cửa, số còn lại chia làm hai tốp lục soát chung quanh, phát hiện điều gì quay về báo cáo.”

Hộ vệ dạ rang rồi lập tức làm ngay. Ngô Cương quay sang nói với Thu Cầm: “Cầm nha đầu, qua phòng ta chuẩn bị một bộ chăn đệm, khi nào ta bảo mang sang thì mang, ngồi chờ trong phòng của ta đừng đi đâu.”

Thu Cầm vâng dạ rồi lui ra, khép cửa cẩn thận.

Lúc này trong phòng chỉ còn mỗi Ngô Cương và Ngọc Lan. Ngô Cương nhìn Ngọc Lan ngồi trên giường, áo xống không được chỉnh chu cho lắm. Ngọc Lan có vẻ sợ sệt, giấu mình phía sau màng giường. Ngô Cương bước tới, ngồi xuống bên cạnh Ngọc Lan: “Không cần giả bộ nữa, bọn chúng đi cả rồi.”

Nghe chất giọng xác định của Ngô Cương, Ngọc Lan ngẩng đầu lên, cười hì hì.

Ngô Cương nói tiếp: “Bọn chúng đã nhìn thấy thứ cần thấy, bây giờ có lẽ đã chạy đi xác định với chủ nhân chúng đệ là tiểu mỹ nhân, chúng ta không cần e ngại. Đệ cởi nó ra cho thoải mái!”

“Cởi gì cơ?” Ngọc Lan hỏi, vẻ mặt rất ngây ngô.

Nhưng Ngô Cương không bị vẻ ngây ngô đó lừa bịp, mà túm áo Ngọc Lan kéo lại gần mình, sau đó lẹ tay tuột cả hai lớp áo đang khoát hờ hững trên người Ngọc Lan xuống, làm lộ ra đôi gò bồng đảo của Ngọc Lan. Vừa định đưa tay sờ, Ngọc Lan đã gạt phăng ra.

“Biểu ca thật sàm sở!” Ngọc Lan quát khẽ, làm bộ giận dữ.

Ngô Cương lúc đó mới sực tỉnh, do quá vội vàng, chàng … chàng thành ra sàm sở Ngọc Lan.

Nhìn bộ mặt tiêu nghỉu của Ngô Cương, Ngọc Lan phì cười, luồn tay ra sau, cục cựa một lát thì bộ ngực giả rơi ra ngoài.

Ngọc Lan xoay người, bẻ bẻ các khớp xương sống: “Đeo cái thứ này cả ngày đúng là mệt chết đi được!”

Ngô Cương cầm thứ Ngọc Lan vừa tháo ra, sờ sờ thử: “Bằng gỗ, chả trách nó cứng!”

Ngọc Lan vội giật ngay lại, mắng Ngô Cương: “Nam nhi đại trượng phu, sờ sờ thứ này mà coi được à?”

Ngô Cương lúc này mới nhớ ra thứ mình vừa cầm là … ngực giả của nữ nhân, mặt bỗng chốc đỏ phừng phừng.

Ngọc Lan bật cười: “Biểu ca vẫn ngốc y như trước kia, đệ nhớ có lần biểu ca ăn phải bánh có trộn thuốc đau bụng do đệ đưa, mà vẫn không dám mét với ngoại công vì sợ đệ bị mắng!”

“Đệ còn nhớ à?”

“Đệ còn nhớ, rất rõ.”

“Vậy ta tính sổ luôn với đệ!”

Vừa nói dứt, Ngô Cương đã đè Ngọc Lan xuống giường cù lét. Chàng chợt nhớ ra, tuy Ngọc Lan ma mãnh, nhưng rất sợ bị chàng cù lét.

Sợ kinh động hộ vệ bên ngoài, Ngọc Lan kềm tiếng cười, chỉ dám khục khục trong miệng, rồi cố gắng lên tiếng: “Đệ biết lỗi rồi, biểu ca tha cho đệ!”

Ngô Cương chợt dừng lại, nhìn Ngọc Lan thật lâu.

Ngọc Lan hiện tại chỉ khoát mỗi lý y, xốc xa xốc xếch, cả cơ thể như lộ hết cả ra. Thấy Ngô Cương nhìn chằm chặp cơ thể mình, Ngọc Lan bối rối, kéo lý y che lại. Bỗng Ngô Cương thở dài, ôm lấy cơ thể mảnh mai của Ngọc Lan.

“Đệ ốm quá! Ta nhớ ngày xưa đệ tròn trùng trục, nhìn rất đáng yêu!”

“Ca luôn gọi đệ là con heo con!”

“Ừm, con heo con của ca. Mấy năm nay đệ sống thế nào?”

“Còn thế nào nữa, trốn chui trốn nhủi, hết nơi này đến nơi khác.”

“Khổ thân cho đệ!” Ngô Cương dụi đầu vào vai Ngọc Lan, “Thứ độc trong người đệ thế nào rồi?”

Ngọc Lan chợt cứng người lại: “Biểu ca đã nghe di mẫu nói về ‘Vạn Nhân Kỵ’ rồi à?”

“Mẫu thân có nói, nhưng ta không rành về thuốc, hơn nữa lúc đó mẫu thân đã rất yếu, nói không được rõ ràng.”

Ngọc Lan thở dài: “Cơ thể đệ ra thế này là nhờ ơn nó cả.”

Sau đó Ngô Cương nghe Ngọc Lan giải thích mới hiểu được, chiều cao hiện tại của Ngọc Lan không phải do “súc cốt công”, mà là do “Vạn Nhân Kỵ” gây ra. “Vạn Nhân Kỵ” vốn là loại độc do một tiểu quan quán ở Nam Dương chế ra, dùng để trói buộc các quan kỹ trong quán. Thiếu niên khi trúng phải loại độc này, xương cốt sẽ rút ngắn lại một chút, hãm khả năng tăng chiều cao, da dẻ lúc nào cũng hồng hào mịn màng, thân thể tự tỏa mùi hương dìu dịu, nên dù tuổi lớn, bề ngoài vẫn là cực phẩm tiểu quan. Nhưng “Vạn Nhân Kỵ” không chỉ đơn giản như vậy. Thiếu niên sau khi trúng phải “Vạn Nhân Kỵ”, mỗi ngày nếu không có ai “kỵ”, thì sẽ ngứa ngáy muốn cào cấu toàn thân, chỉ cần có người “kỵ” thì sẽ không sao cả, nhưng ngày hôm sau lại phát tác. “Vạn Nhân Kỵ” không có thuốc giải, cách giải duy nhất chính là bị “kỵ” một vạn lần. Những ai trúng phải “Vạn Nhân Kỵ” cũng sẽ mất đi khả năng di truyền nòi giống.

Một loại độc thâm độc, không phải để cho người ta chết đi, mà để người ta phải chịu ô nhục mà sống.

Sau khi trúng phải, Ngọc Lan tuy đã được mẫu thân dùng chất độc khác để kềm thời gian phát tác. Nhưng sau đó Ngọc Vân cung xảy ra chuyện, phải lén đến gặp mẫu thân Ngô Cương, tuy không giải được nhưng vẫn kềm chế được chất độc, đến tận bây giờ vẫn chưa một lần phát tác, nhờ vậy tạm thời thoát khỏi số phận bị người khác “kỵ”.

Cũng nhờ mẹ Ngô Cương dạy cho, Ngọc Lan tự mình cũng chế được thuốc giải độc, tuy mỗi năm Ngọc Lan đều phải nghiên cứu để cải tạo thuốc, nhưng thuốc vẫn mất tác dụng dần, không biết đến lúc nào sẽ rơi xuống số phận bị người “kỵ”.

Nghe xong, Ngô Cương chỉ còn biết im lặng, chuyện này chàng không giúp được. Tuy mẫu thân hành nghề y, nhưng Ngô Cương lại không có một chút năng khiếu về y dược, ngược lại rất có khiếu về võ công, nên thuở bé, tuy Ngọc Lan được tập Càn Khôn đại pháp, nhưng vẫn đánh thua môn võ bị Dạ Phong gọi là ba que của Ngô Cương. Vốn Dạ Phong đã nhìn ra năng khiếu Ngô Cương, muốn truyền thụ Càn Khôn đại pháp cho Ngô Cương, nhưng Ngô Khanh lại không đồng ý, cho rằng Ngô Cương chỉ thích hợp môn võ gia tộc. Ngô Khanh vốn là một người bảo thủ, lại giữ thể diện, nên dù biết con mình rất có năng khiếu tập Càn Khôn đại pháp, nhưng vẫn cố ý từ chối Dạ Phong, bắt Ngô Cương tập võ gia truyền. Dạ Phong biết tính Ngô Khanh, cũng đành chặc lưỡi tiếc nuối rồi thôi.

Ngọc Lan ngược lại, không có khiếu học võ, mà tí tuổi đầu đã theo mẹ chế các loại độc đơn giản đi quậy phá người khác, lại theo Tả tổng quản học dịch dung, nên hiện tại tuy mới mười sáu tuổi, nhưng khả năng hiểu biết về y dược lẫn độc dược đều sắp xỉ cao thủ rồi.

“Thôi đệ đi tắm đi, nước sắp lạnh rồi!”

Nhìn bóng lưng nhỏ nhoi của Ngọc Lan khuất sau bình phong, Ngô Cương thở dài. Nếu vậy di phụ đến đời Ngọc Lan là xem như tuyệt tôn. Sau này nhang khói cả hai dòng họ đều trông mông vào mỗi Ngô Cương.

Nghe Ngọc Lan kể mà Ngô Cương chỉ muốn băm vằm xác cái tên đã hạ độc hại Ngọc Lan. Nghe nói hắn là đệ tử của Độc Thần Trương Hiên, vì muốn trả thù cho sư phụ mình, đã sai tình nhân trà trộn vào Ngọc Vân cung, hạ xuân dược Dạ Phong khiến Dạ Phong tằng tịu với nữ đệ tử trong cung, khiến tâm cổ cắn nát tim Dạ Phong do phản bội. Sau đó lại hạ “Vạn Nhân Kỵ” lên người Dạ Ngọc Lan để Dạ Phong tuyệt tôn. Hà Như Ngọc phát hiện thì đã muộn. Chồng chết, con trai trúng độc, chỉ còn cách dùng độc kềm độc, sai hữu tổng quản đưa con trai đến chổ chị mình, sai tả tổng quản dẫn thành phần chủ chốt trung thành của Ngọc Vân cung trốn đi, còn bản thân thì ở lại đương đầu Hắc Y giáo và giang hồ chính phái, sau đó cho nổ cung, chôn vùi tất cả.

Hà Như Nguyệt biết mình sẽ bị chính tà hai phái theo dõi, do Dạ Ngọc Lan có thể sẽ đến tìm mình, nên mới bàn với con trai việc lên đường hành y, cứu nhân độ thế tránh khỏi tai mắt thiên hạ. Trên thực tế trong suốt bốn năm bôn ba, Hà Như Nguyệt đã gặp Ngọc Lan rất nhiều lần dưới những hình dáng khác nhau mà giang hồ hoàn toàn không hay biết. Trong những lần đó, Hà Như Nguyệt vừa tranh thủ truyền thụ khả năng y dược của mình, vừa chế thuốc giúp Ngọc Lan kềm chế chất độc phát tác, cho đến khi vì không chịu nổi kham khổ phải quay về nhà, rồi mất vì bạo bệnh.

Bây giờ cả hai gia đình chỉ còn mỗi Ngô Cương và Dạ Ngọc Lan, mà hiện tại cả hai đều quá trẻ. Để đương đầu với sự thâm hiểm của giang hồ, e rằng cả hai vẫn chưa đủ sức.

Ngô Cương vừa nghĩ tới đó thì Ngọc Lan đã tắm xong, leo lên giường trùm mềm ngủ. Ngô Cương giúp Ngọc Lan buông rèm, rồi gọi Thu Cầm ôm chăn đệm qua, mượn cớ vì an nguy của tiểu thiếp nên sẽ ngủ lại trong phòng, nhưng không đồng sàng vì đang thủ hiếu. Hộ vệ nghe lại cười trộm, cho rằng tiểu trang chủ xem ra đã không xa được mỹ nhân rồi.

Ngô Cương tắm xong thì lên giường ngủ cùng Ngọc Lan, để tấm đệm lại cho Thu Cầm, khiến Thu Cầm ấm ức mãi. Thực tế thì vì Ngọc Lan là nam, nếu để Thu Cầm ngủ chung giường lại càng không tiện.

Giường không lớn lắm, Ngô Cương chỉ có thể nằm sát vào Ngọc Lan. Nhớ lại thuở xưa thường ôm Ngọc Lan ngủ, lại nhớ đến những gian khổ mà những năm gần đây Ngọc Lan trải qua, Ngô Cương bất giác luồn tay ôm Ngọc Lan vào lòng. Từ giờ nhiệm vụ của chàng là bảo vệ Ngọc Lan, để Ngọc Lan có thể vui vẻ mà sống, không phải trốn chui trốn nhủi như mấy năm qua, sống trong sự săn lùng của chính tà hai phía. Việc đó vốn không dễ, nhưng Ngô Cương tự hứa sẽ cố hết sức mình. Ngửi thấy mùi hương trên người Ngọc Lan, Ngô Cương lại càng tức giận. Mùi hương này vốn do “Vạn Nhân Kỵ”, dùng để quyến rũ người khác “kỵ” mình, Ngô Cương quyết tìm ra tên đệ tử của Độc Thần Trương Hiên, băm xác hắn cho hả dạ. Mãi nghĩ, Ngô Cương chìm vào giấc ngủ khi nào không hay.

Ngọc Lan tỉnh giấc khi trời chưa sáng. Mấy năm nay vất vả, Ngọc Lan tự luyện cho mình cách tỉnh giấc từ trước khi gà gáy. Phát hiện mình ngủ trong vòng tay Ngô Cương, Ngọc Lan cảm thấy rất yên tâm. Năm năm lo trốn chạy, Ngọc Lan không đêm nào an giấc, đêm qua lại ngủ rất say, có lẽ là nhờ Ngô Cương.

Ngọc Lan áp má mình vào ngực Ngô Cương, gò ngực rắn rỏi nhờ tập võ, Ngọc Lan luôn ao ước được như vậy, nhưng sau khi trúng phải “Vạn Nhân Kỵ”, mong ước này cũng theo đó lụi tàn. Kẻ trúng phải “Vạn Nhân Kỵ” không cách nào tập võ, cho dù trước đó có tập, thì sau khi trúng võ công và nội công đều tiêu tán. Muốn tập võ, chỉ còn cách giải hết độc, nghĩa là bị “kỵ” đủ vạn lần. Bị người “kỵ” vạn lần, chi bằng tự sát.

Bản tính Ngọc Lan vốn rất cao ngạo, tuy năm năm trốn chạy đã học được cách luồn cúi để thoát thân, nhưng bảo Ngọc Lan phải đưa thân mình ra cho kẻ khác “kỵ” thì nằm mơ đi, thà là chết chứ tuyệt đối không làm chuyện đó. Nam nhi sinh ra, đầu đội trời chân đạp đất, chứ không phải công cụ phát tiết của kẻ khác.

Ngẫm nghĩ một chốc, mí mắt đã chìm xuống, thôi thì nhân cơ hội ngủ thêm chút nữa, dù sao Ngô Cương vẫn chưa dậy mà. Ngọc Lan áp má vào gò ngực trần của Ngô Cương, tay vòng qua ôm lấy lưng Ngô Cương, khép mắt.

Mắt mới lim dim, đã cảm thấy bàn tay Ngô Cương động đậy trên lưng mình.

Vốn Ngọc Lan mặc lý y ngủ, còn Ngô Cương mặc mỗi quần, thân để trần. Đầu hôm do trời lạnh nên cả hai cùng đắp chung một chiếc chăn, tới gần cuối hôm thì lý y Ngọc Lan bung hơn nửa, hiện tại tay Ngô Cương đã luồn vào áo, một tay đặt lên vai trần, một tay ngay eo lưng. Ngọc Lan biết Ngô Cương có tính xấu ngủ mê thì thường sờ soạn, mà trước giờ mỗi mình mình ngủ cùng Ngô Cương nên phát hiện tính xấu này, lúc nhỏ thì không hề gì, bây giờ lớn rồi, nếu còn tiếp tục sờ soạn…

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cơn buồn ngủ đã kéo đến, Ngọc Lan đành bỏ mặc, thiếp đi.

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, nghe tiếng Thu Cầm gọi, Ngọc Lan định cục cựa mình, nhưng người lập tức cứng ngắc. Ngô Cương vừa tỉnh lại, cũng lập tức ngây ra. Chiếc lý y vốn khoác trên người Ngọc Lan đã tuột đâu mất, không biết Ngô Cương sờ soạn thế nào mà ngay cả dây buộc khố cũng tuột ra. Tình trạng hiện tại là Ngọc Lan người trần như nhộng, nằm trên người Ngô Cương, hai tay ôm lấy người Ngô Cương, má kề lên ngực Ngô Cương, hai chân lại cặp hai bên người Ngô Cương, tư thế cứ như khỉ ôm cây. Mà Ngô Cương, một tay ôm chặt lấy lưng Ngọc Lan vì sợ Ngọc Lan té xuống giường, một tay thì chẳng hiểu tại sao lại nằm ở vị trí ngay phía dưới … mông, giữa hai chân Ngọc Lan. Tư thế bây giờ của cả hai vô cùng xấu hổ, nếu người ngoài nhìn thấy e là… May mắn Thu Cầm đang đứng trước một lớp rèm dầy, mà thân thể hai người cũng đang được mềm trùm kín.

“Trang chủ… tiểu… Tiểu thư..” Thu Cầm hơi chút ngập ngừng, cảm thấy có gì không ổn.

Ngô Cương không biết làm sao, đành lên tiếng: “Ngươi đặt nước và khăn lên bàn, sau đó lui xuống chuẩn bị điểm tâm đi… Nhớ… Nhớ đóng cửa!”

“Dạ vâng!”

Có tiếng bước chân lui ra ngoài, đóng cửa, một lúc lâu Ngô Cương vẫn không biết phải làm sao? Tay chàng đang đặt lên chổ nhạy cảm của Ngọc Lan, định lấy tay ra mà … mà… tay không chịu nhấc!

Có tiếng Ngọc Lan nghiến răng kèn kẹt: “Biểu ca chán sống rồi phải không?”

“Ngọc … Ngọc Lan… Chờ… Chờ chút….”

“Cút!”

Bên ngoài cửa, hộ vệ nghe thấy “ai đó” té rầm xuống đất. Hộ vệ hai mặt nhìn nhau. Hộ vệ ất hỏi: “Chẳng phải trang chủ đang thủ hiếu sao?”

Hộ vệ giáp trả lời: “Có tiểu thiếp đẹp thế, ‘thủ’ được mới lạ!”

Advertisements

Tagged:

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: